Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 357: Đao khí như cầu vồng (3)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Mãi cho đến giờ dần bốn khắc, sao mai hiện lên ở phía chân trời, dương lựctrong trời đất bắt đầu thịnh hơn, Binh sát của hai thanh thần binh kia cũng từ từrút xuống nền đất, lúc này mọi người mới lục tục dừng lại.Khi Sở Hi Thanh mở mắt ra, phát hiện bốn phía tòa Thần Binh Viện bỗng nhiêncó hơn 300 vị giáo viên của võ quán mặc thiết giáp trên người, tay cầm binhkhí.Trong đó, có một nửa người đang cầm tên nỏ, chỉ thẳng vào tất cả mọi người ởbên trong Thần Binh Viện.Cũng không biết lâu chủ Diệp Kinh Nguyên của Tàng Kinh Lâu xuất hiện từbao giờ. Người này đang chắp tay sau lưng, đứng ở bên cạnh Tử Tĩnh đạo nhân.Kiếm Tàng Phong cầm bội kiếm trong tay, hắn vẫn đứng ở bên trên trụ sắt, sắcmặt âm trầm mà nhìn xuống bên dưới.“Kiếm mỗ thật sự không ngờ, trong Thần Binh Viện này lại còn ẩn giấu một caonhân có võ ý Hỏa cao thâm như vậy. Các hạ muốn tự mình đứng ra, hay là chờchúng ta tìm ra?”Ánh mắt hắn vẫn luôn quét qua tất cả mọi người, trong mắt tràn đầy sát ý.Tuy nhiên, rõng rã mười cái hô hấp, mà tất cả mọi người đều không có độngtĩnh nào.Tất cả mọi người đều hai mặt nhìn nhau, vẻ mặt ngạc nhiên và nghi ngờ, sau đólại ngậm lấy vài phần suy đoán.Lúc nãy, những ánh sáng và lửa kia hiển nhiên là không bình thường.Lúc đó, tất cả mọi người đều giật nảy mình, lo lắng bị ánh sáng và ngọn lửa kiatổn thương.Nhưng điều bất ngờ chính là, ánh sáng và ngọn lửa kia không có ý đả thươngngười, mà chỉ che đậy tầm mắt của bọn họ.Rốt cuộc thì người đó có mưu đồ gì?Còn nữa, lúc nãy Tử Tĩnh đạo nhân có nói, người xuất thủ có tu vị mạnh mẽ đếntam phẩm.Bên trong võ quán lúc này, chỉ có một Kiếm Tàng Phong là có tu vị tứ phẩm,Diệp Kinh Nguyên thì có sức chiến đấu gần với tứu phẩm, còn có một ngũphẩm là Lôi Nguyên, vậy có thể chống lại sao?“Các hạ cần gì phải như vậy chứ?” Kiếm Tàng Phong đợi một lát thấy không cókết quả, không khỏi nhắm mắt lại: “Tử Tĩnh sư đệ, ngươi tìm người đến dùngpháp thuật để phân biệt tu vị của bọn họ, cũng tiện thể lục soát người luôn! Tấtcả mọi người đều phải kiểm tra, không thể buông tha cho ai cả.”Hai mắt Sở Hi Thanh co lại.Hắn cũng không lo lắng cho mình và Sở Vân Vân.Mấy hôm trước, Sở Vân Vân đã dạy cho hắn một pháp môn, đủ để thu khí cơ,che giấu sự tồn tại của Sát linh Nhai Tí.Hắn là đang lo lắng cho Lục Loạn Ly bị vạch trần thân phận.Tất cả mọi người bên trong Thần Binh Viện nghe thấy lời này thì đều biến sắcmặt.Có điều, sau đó thì mọi người cũng khôi phục bình thường.Tối hôm nay xảy ra chuyện như vậy, tất nhiên võ quán nhất định phải điều trađến cùng, bọn họ chỉ có thể phối hợp.Sở Hi Thanh lo lắng không phải là vô căn cứ.Trong tất cả mọi người ở nơi này, Lục Loạn Ly là người thứ mười bảy bị TửTĩnh đạo nhân gọi qua một góc, bắt đầu lấy pháp thuật để kiểm tra tu vị.Vẻ mặt của Tử Tĩnh đạo nhân còn rất nghiêm túc.Điều này chứng tỏ cao tầng của võ quán đã có nghi ngờ với cô bé này từ lâu rồi,chỉ là vẫn ẩn mà không phát thôi.Tuy nhiên, điều khiến Sở Hi Thanh bất ngờ chính là, Tử Tĩnh đạo nhân khôngthể nhìn thấy tu vị thật sự của Lục Loạn Ly, cũng không tìm thấy bất cứ thứ gìkhả nghi ở trong đám đồ vật trên người nàng.Sắc mặt Lục Loạn Ly như thường, đi đến bên cạnh Sở Hi Thanh, sau đó lặng lẽnói nhỏ bên tai hắn: “Không cần lo lắng cho ta, về mặt huyễn thuật thì cha ta ítnhất có thể nằm trong năm vị trí đầu ở thiên hạ này.”Cha của nàng là Lục Trầm, còn được xưng là Đao Kiếm Như Mộng. . .Lục Loạn Ly vẫn rất vui vẻ, nàng nhìn ra Sở Hi Thanh đang lo lắng cho mình,luôn vô tình hay cố ý mà nhìn về phía mình.Sở Hi Thanh thì lại thầm nói, thân phận nội quỷ của Lục Loạn Ly vẫn cònkhông bại lộ, thật sự là không có thiên lý.Hai huynh muội của Sở thị bị sắp xếp ở vị trí hơn ba trăm.Lúc này, Tử Tĩnh đạo nhân đã rất mệt mỏi, nhưng hắn vẫn rất cẩn thận và tỉ mỉ,tay bắt linh quyết, dùng pháp thuật tìm hiểu linh cơ của bọn họ. Lại có bốn vịgiáo viên nữ tính kiểm tra đồ vật bọn họ mang theo.Tuy nhiên, cũng không có thu hoạch được gì.Tử Tĩnh đạo nhân nhìn hai người bọn họ trưởng thành từng bước từng bước ởbên trong võ quán.Sau khi Sở Hi Thanh bái vào võ quán ba tháng, hắn mới lộ ra thiên phú võ đạocủa mình. Mà thiên phú của Sở Vân Vân ở bên thuật sư viện thì đã là hàng đầutừ khi mới nhập môn, khiến cho hắn rất quan tâm.Tử Tĩnh đạo nhân mệt mỏi phất phất tay, ra hiệu cho hai người quay về chỗ cũ.Lúc này, ánh bình minh đã xuất hiện nơi chân trời, từng tia nắng bắt đầu chiếurọi xuống.Tử Tĩnh đạo nhân kiên trì kiểm tra người cuối cùng xong, lại nhìn về phía haingười Lôi Nguyên và Kiếm Tàng Phong trên trụ sắt mà lắc lắc đầu.
Mãi cho đến giờ dần bốn khắc, sao mai hiện lên ở phía chân trời, dương lực
trong trời đất bắt đầu thịnh hơn, Binh sát của hai thanh thần binh kia cũng từ từ
rút xuống nền đất, lúc này mọi người mới lục tục dừng lại.
Khi Sở Hi Thanh mở mắt ra, phát hiện bốn phía tòa Thần Binh Viện bỗng nhiên
có hơn 300 vị giáo viên của võ quán mặc thiết giáp trên người, tay cầm binh
khí.
Trong đó, có một nửa người đang cầm tên nỏ, chỉ thẳng vào tất cả mọi người ở
bên trong Thần Binh Viện.
Cũng không biết lâu chủ Diệp Kinh Nguyên của Tàng Kinh Lâu xuất hiện từ
bao giờ. Người này đang chắp tay sau lưng, đứng ở bên cạnh Tử Tĩnh đạo nhân.
Kiếm Tàng Phong cầm bội kiếm trong tay, hắn vẫn đứng ở bên trên trụ sắt, sắc
mặt âm trầm mà nhìn xuống bên dưới.
“Kiếm mỗ thật sự không ngờ, trong Thần Binh Viện này lại còn ẩn giấu một cao
nhân có võ ý Hỏa cao thâm như vậy. Các hạ muốn tự mình đứng ra, hay là chờ
chúng ta tìm ra?”
Ánh mắt hắn vẫn luôn quét qua tất cả mọi người, trong mắt tràn đầy sát ý.
Tuy nhiên, rõng rã mười cái hô hấp, mà tất cả mọi người đều không có động
tĩnh nào.
Tất cả mọi người đều hai mặt nhìn nhau, vẻ mặt ngạc nhiên và nghi ngờ, sau đó
lại ngậm lấy vài phần suy đoán.
Lúc nãy, những ánh sáng và lửa kia hiển nhiên là không bình thường.
Lúc đó, tất cả mọi người đều giật nảy mình, lo lắng bị ánh sáng và ngọn lửa kia
tổn thương.
Nhưng điều bất ngờ chính là, ánh sáng và ngọn lửa kia không có ý đả thương
người, mà chỉ che đậy tầm mắt của bọn họ.
Rốt cuộc thì người đó có mưu đồ gì?
Còn nữa, lúc nãy Tử Tĩnh đạo nhân có nói, người xuất thủ có tu vị mạnh mẽ đến
tam phẩm.
Bên trong võ quán lúc này, chỉ có một Kiếm Tàng Phong là có tu vị tứ phẩm,
Diệp Kinh Nguyên thì có sức chiến đấu gần với tứu phẩm, còn có một ngũ
phẩm là Lôi Nguyên, vậy có thể chống lại sao?
“Các hạ cần gì phải như vậy chứ?” Kiếm Tàng Phong đợi một lát thấy không có
kết quả, không khỏi nhắm mắt lại: “Tử Tĩnh sư đệ, ngươi tìm người đến dùng
pháp thuật để phân biệt tu vị của bọn họ, cũng tiện thể lục soát người luôn! Tất
cả mọi người đều phải kiểm tra, không thể buông tha cho ai cả.”
Hai mắt Sở Hi Thanh co lại.
Hắn cũng không lo lắng cho mình và Sở Vân Vân.
Mấy hôm trước, Sở Vân Vân đã dạy cho hắn một pháp môn, đủ để thu khí cơ,
che giấu sự tồn tại của Sát linh Nhai Tí.
Hắn là đang lo lắng cho Lục Loạn Ly bị vạch trần thân phận.
Tất cả mọi người bên trong Thần Binh Viện nghe thấy lời này thì đều biến sắc
mặt.
Có điều, sau đó thì mọi người cũng khôi phục bình thường.
Tối hôm nay xảy ra chuyện như vậy, tất nhiên võ quán nhất định phải điều tra
đến cùng, bọn họ chỉ có thể phối hợp.
Sở Hi Thanh lo lắng không phải là vô căn cứ.
Trong tất cả mọi người ở nơi này, Lục Loạn Ly là người thứ mười bảy bị Tử
Tĩnh đạo nhân gọi qua một góc, bắt đầu lấy pháp thuật để kiểm tra tu vị.
Vẻ mặt của Tử Tĩnh đạo nhân còn rất nghiêm túc.
Điều này chứng tỏ cao tầng của võ quán đã có nghi ngờ với cô bé này từ lâu rồi,
chỉ là vẫn ẩn mà không phát thôi.
Tuy nhiên, điều khiến Sở Hi Thanh bất ngờ chính là, Tử Tĩnh đạo nhân không
thể nhìn thấy tu vị thật sự của Lục Loạn Ly, cũng không tìm thấy bất cứ thứ gì
khả nghi ở trong đám đồ vật trên người nàng.
Sắc mặt Lục Loạn Ly như thường, đi đến bên cạnh Sở Hi Thanh, sau đó lặng lẽ
nói nhỏ bên tai hắn: “Không cần lo lắng cho ta, về mặt huyễn thuật thì cha ta ít
nhất có thể nằm trong năm vị trí đầu ở thiên hạ này.”
Cha của nàng là Lục Trầm, còn được xưng là Đao Kiếm Như Mộng. . .
Lục Loạn Ly vẫn rất vui vẻ, nàng nhìn ra Sở Hi Thanh đang lo lắng cho mình,
luôn vô tình hay cố ý mà nhìn về phía mình.
Sở Hi Thanh thì lại thầm nói, thân phận nội quỷ của Lục Loạn Ly vẫn còn
không bại lộ, thật sự là không có thiên lý.
Hai huynh muội của Sở thị bị sắp xếp ở vị trí hơn ba trăm.
Lúc này, Tử Tĩnh đạo nhân đã rất mệt mỏi, nhưng hắn vẫn rất cẩn thận và tỉ mỉ,
tay bắt linh quyết, dùng pháp thuật tìm hiểu linh cơ của bọn họ. Lại có bốn vị
giáo viên nữ tính kiểm tra đồ vật bọn họ mang theo.
Tuy nhiên, cũng không có thu hoạch được gì.
Tử Tĩnh đạo nhân nhìn hai người bọn họ trưởng thành từng bước từng bước ở
bên trong võ quán.
Sau khi Sở Hi Thanh bái vào võ quán ba tháng, hắn mới lộ ra thiên phú võ đạo
của mình. Mà thiên phú của Sở Vân Vân ở bên thuật sư viện thì đã là hàng đầu
từ khi mới nhập môn, khiến cho hắn rất quan tâm.
Tử Tĩnh đạo nhân mệt mỏi phất phất tay, ra hiệu cho hai người quay về chỗ cũ.
Lúc này, ánh bình minh đã xuất hiện nơi chân trời, từng tia nắng bắt đầu chiếu
rọi xuống.
Tử Tĩnh đạo nhân kiên trì kiểm tra người cuối cùng xong, lại nhìn về phía hai
người Lôi Nguyên và Kiếm Tàng Phong trên trụ sắt mà lắc lắc đầu.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Mãi cho đến giờ dần bốn khắc, sao mai hiện lên ở phía chân trời, dương lựctrong trời đất bắt đầu thịnh hơn, Binh sát của hai thanh thần binh kia cũng từ từrút xuống nền đất, lúc này mọi người mới lục tục dừng lại.Khi Sở Hi Thanh mở mắt ra, phát hiện bốn phía tòa Thần Binh Viện bỗng nhiêncó hơn 300 vị giáo viên của võ quán mặc thiết giáp trên người, tay cầm binhkhí.Trong đó, có một nửa người đang cầm tên nỏ, chỉ thẳng vào tất cả mọi người ởbên trong Thần Binh Viện.Cũng không biết lâu chủ Diệp Kinh Nguyên của Tàng Kinh Lâu xuất hiện từbao giờ. Người này đang chắp tay sau lưng, đứng ở bên cạnh Tử Tĩnh đạo nhân.Kiếm Tàng Phong cầm bội kiếm trong tay, hắn vẫn đứng ở bên trên trụ sắt, sắcmặt âm trầm mà nhìn xuống bên dưới.“Kiếm mỗ thật sự không ngờ, trong Thần Binh Viện này lại còn ẩn giấu một caonhân có võ ý Hỏa cao thâm như vậy. Các hạ muốn tự mình đứng ra, hay là chờchúng ta tìm ra?”Ánh mắt hắn vẫn luôn quét qua tất cả mọi người, trong mắt tràn đầy sát ý.Tuy nhiên, rõng rã mười cái hô hấp, mà tất cả mọi người đều không có độngtĩnh nào.Tất cả mọi người đều hai mặt nhìn nhau, vẻ mặt ngạc nhiên và nghi ngờ, sau đólại ngậm lấy vài phần suy đoán.Lúc nãy, những ánh sáng và lửa kia hiển nhiên là không bình thường.Lúc đó, tất cả mọi người đều giật nảy mình, lo lắng bị ánh sáng và ngọn lửa kiatổn thương.Nhưng điều bất ngờ chính là, ánh sáng và ngọn lửa kia không có ý đả thươngngười, mà chỉ che đậy tầm mắt của bọn họ.Rốt cuộc thì người đó có mưu đồ gì?Còn nữa, lúc nãy Tử Tĩnh đạo nhân có nói, người xuất thủ có tu vị mạnh mẽ đếntam phẩm.Bên trong võ quán lúc này, chỉ có một Kiếm Tàng Phong là có tu vị tứ phẩm,Diệp Kinh Nguyên thì có sức chiến đấu gần với tứu phẩm, còn có một ngũphẩm là Lôi Nguyên, vậy có thể chống lại sao?“Các hạ cần gì phải như vậy chứ?” Kiếm Tàng Phong đợi một lát thấy không cókết quả, không khỏi nhắm mắt lại: “Tử Tĩnh sư đệ, ngươi tìm người đến dùngpháp thuật để phân biệt tu vị của bọn họ, cũng tiện thể lục soát người luôn! Tấtcả mọi người đều phải kiểm tra, không thể buông tha cho ai cả.”Hai mắt Sở Hi Thanh co lại.Hắn cũng không lo lắng cho mình và Sở Vân Vân.Mấy hôm trước, Sở Vân Vân đã dạy cho hắn một pháp môn, đủ để thu khí cơ,che giấu sự tồn tại của Sát linh Nhai Tí.Hắn là đang lo lắng cho Lục Loạn Ly bị vạch trần thân phận.Tất cả mọi người bên trong Thần Binh Viện nghe thấy lời này thì đều biến sắcmặt.Có điều, sau đó thì mọi người cũng khôi phục bình thường.Tối hôm nay xảy ra chuyện như vậy, tất nhiên võ quán nhất định phải điều trađến cùng, bọn họ chỉ có thể phối hợp.Sở Hi Thanh lo lắng không phải là vô căn cứ.Trong tất cả mọi người ở nơi này, Lục Loạn Ly là người thứ mười bảy bị TửTĩnh đạo nhân gọi qua một góc, bắt đầu lấy pháp thuật để kiểm tra tu vị.Vẻ mặt của Tử Tĩnh đạo nhân còn rất nghiêm túc.Điều này chứng tỏ cao tầng của võ quán đã có nghi ngờ với cô bé này từ lâu rồi,chỉ là vẫn ẩn mà không phát thôi.Tuy nhiên, điều khiến Sở Hi Thanh bất ngờ chính là, Tử Tĩnh đạo nhân khôngthể nhìn thấy tu vị thật sự của Lục Loạn Ly, cũng không tìm thấy bất cứ thứ gìkhả nghi ở trong đám đồ vật trên người nàng.Sắc mặt Lục Loạn Ly như thường, đi đến bên cạnh Sở Hi Thanh, sau đó lặng lẽnói nhỏ bên tai hắn: “Không cần lo lắng cho ta, về mặt huyễn thuật thì cha ta ítnhất có thể nằm trong năm vị trí đầu ở thiên hạ này.”Cha của nàng là Lục Trầm, còn được xưng là Đao Kiếm Như Mộng. . .Lục Loạn Ly vẫn rất vui vẻ, nàng nhìn ra Sở Hi Thanh đang lo lắng cho mình,luôn vô tình hay cố ý mà nhìn về phía mình.Sở Hi Thanh thì lại thầm nói, thân phận nội quỷ của Lục Loạn Ly vẫn cònkhông bại lộ, thật sự là không có thiên lý.Hai huynh muội của Sở thị bị sắp xếp ở vị trí hơn ba trăm.Lúc này, Tử Tĩnh đạo nhân đã rất mệt mỏi, nhưng hắn vẫn rất cẩn thận và tỉ mỉ,tay bắt linh quyết, dùng pháp thuật tìm hiểu linh cơ của bọn họ. Lại có bốn vịgiáo viên nữ tính kiểm tra đồ vật bọn họ mang theo.Tuy nhiên, cũng không có thu hoạch được gì.Tử Tĩnh đạo nhân nhìn hai người bọn họ trưởng thành từng bước từng bước ởbên trong võ quán.Sau khi Sở Hi Thanh bái vào võ quán ba tháng, hắn mới lộ ra thiên phú võ đạocủa mình. Mà thiên phú của Sở Vân Vân ở bên thuật sư viện thì đã là hàng đầutừ khi mới nhập môn, khiến cho hắn rất quan tâm.Tử Tĩnh đạo nhân mệt mỏi phất phất tay, ra hiệu cho hai người quay về chỗ cũ.Lúc này, ánh bình minh đã xuất hiện nơi chân trời, từng tia nắng bắt đầu chiếurọi xuống.Tử Tĩnh đạo nhân kiên trì kiểm tra người cuối cùng xong, lại nhìn về phía haingười Lôi Nguyên và Kiếm Tàng Phong trên trụ sắt mà lắc lắc đầu.