Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 364: Làm chuyện ngươi muốn làm (4)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Vân Vân lại không hề từ bỏ, nàng cau mày lại, sau đó bắt đầu đi tìm hàngxóm ở chung quanh, để hỏi tình hình của Lưu gia này.Điều khiến cho nàng bất ngờ là, khi đám hàng xóm ở chung quanh nghe thấyhai chữ Lưu Phổ này, thì tất cả đều hiện lên vẻ e ngại.Lời nói của bọn họ ấp úng, lại giữ kín như bưng, hỏi một thì không biết ba. Mộtít phu nhân thậm chí còn đóng cửa lại, không muốn nói chuyện với nàng.Sở Hi Thanh thì lại đưa mắt nhìn quanh, nhìn khu nhà nhỏ ở trước mắt này.Đây chỉ là một tòa viện nhỏ bình thường, được xây từ gạch xanh, có thể thấy giacảnh của chủ nhà cũ không tệ.Tuy nhiên, không biết vì sao mà vách tường bên trái viện lại bị sụp một góc, nơihổng kia được dùng gỗ lan để che lại, nhưng không phải là rất kín.Ngoài ra, trong góc tường viện cũng có không ít cỏ dại và rêu xanh, có thể thấynơi này đã không được quản lý từ lâu rồi.Sở Hi Thanh đi đến chỗ hổng kia, ngưng mắt nhìn đám gạch xanh bị sụp xuốngbên trong.Sau đó, hắn nhìn xuyên qua khe hở của gỗ lan, đánh giá bên trong viện.Khi hắn định thu hồi ánh mắt, thì hai mắt sáng lên khi nhìn thấy một thứ ở trongviện.Sắc mặt Sở Hi Thanh hơi thay đổi, bước nhanh đi vào bên trong viện.Người ngày này rất khó chịu với hành vi của Sở Hi Thanh, nào có ai trắng trợnvà không kiêng dè gì mà xông vào đánh giá nhà của người khác như vậy chứ?Chỉ vì bên hông của Sở Hi Thanh có đao, nên người nhà này không dám lêntiếng.Có điều, khi Sở Hi Thanh bắt đầu mạnh mẽ xông vào trong viện, ông lão kianhất thời biến sắc, mặt hiện lên vẻ tức giận: “Ngươi cái tên hậu sinh này, ngươimuốn làm cái gì? Mau dừng bước, đây là nhà riêng của ta, các hạ không nói màvào, quá vô lễ. . .”Sở Hi Thanh không để ý đến, tay phải của hắn đè đao, kích phát Nhai Tí đao ýmột chút, liền làm cho người một nhà này không thể lên tiếng, cũng không dámvọng động.Sở Hi Thanh đi đến căn phòng chứa củi ở bên phái tiểu viện, sau đó ngồi xổmxuống, cầm mấy khối củi gỗ có sơn màu đen ở trên đầu lên xem.Đây vốn là một khối bài để cung phụng, được chế tạo từ gỗ thông, lúc này lại bịchém thành gỗ vụn, xen lẫn ở trong đống củi này.Sở Hi Thanh tìm vài miếng gỗ vụn màu đen để ghép lại một chút, trong conngươi nhất thời hiện lên một tia mờ mịt.Chuyện này, bọn họ không thể không quản rồi.“Huynh trưởng?”Sở Vân Vân cũng đi vào trong sân của tiểu viện, nàng nhìn Sở Hi Thanh vớiánh mắt khó hiểu: “Vì sao ngươi lại mạnh mẽ xông vào nhà người ta?”Bình thường nàng là người rất chú trọng quy củ.Tuy nhiên, Sở Vân Vân cũng biết Sở Hi Thanh không phải là người bắn tênkhông có đích.Hắn làm như vậy, rất có thể là đã phát hiện ra cái gì đó.Sở Hi Thanh chỉ chỉ xuống mấy miếng vỗ vụn màu đen mà hắn móc ra: “Ngươixem hai khối bài này đi, Lưu Phổ này có thể là bộ hạ cũ của Bá Võ Vương –Tần Mộc Ca.”Sở Vân Vân nghe vậy thì sững sờ, liếc mắt nhìn qua khối bài kia.Một trong hai cái khối bài này là, “Trí Quả giáo úy Lưu công húy Phổ - ThầnSắc Đô – An Bắc Quân”!Một cách khác lại chính là “n chủ Bá Võ Vương Tần công húy Mộc Ca chi thầnchủ”!Sắc mặt Sở Vân Vân nhất thời thay đổi.Thần Sách Đô của An Bắc Quân, chính là một chi quân đội mà nàng tự tay đàotạo, số lượng đạt bảy vạn, là binh mã có sức chiến đấu mạnh nhất dưới trướngnàng và cũng là dòng chính của nàng.Trí Quả giáo úy, chính là quân chức cấp bậc thất phẩm thượng.Nhưng có thể đảm nhiệm Trí Quả giáo úy ở Thần Sách Đô, thì ít nhất cũng phảicó tu vị lục phẩm.Sở Hi Thanh tiếp tục nói: “Xem ngày giỗ viết ở trên thần bài, Lưu Phổ đã bỏmình ở hơn bốn tháng trước, cũng chính là chưa đến mười ngày sau khi hắncầm cố cái cột cờ kia. Tuy nhiên, nhà hắn còn có một người con gái, nơi nàyviết là hiếu nữ Lưu Nhược Hi. Nàng tên là Lưu Nhược Hi, còn nữa. . .”Hắn chỉ vào vách tường bị sụp đổ kia: “Chỗ kia không phải tự nhiên sụp xuống,mà là bị người ta dùng Thiết Sa Chưởng đánh sụp, ta còn nhìn thấy dấu chưởngấn. Thời gian còn rất mới, chỉ mấy ngày gần đây thôi. Ta lo lắng cô bé này đangrơi vào tình cảnh nguy hiểm, có thể sẽ xảy ra chuyện bất cứ lúc nào.”Sở Vân Vân nghiêng mắt nhìn đám gạch xanh kia một chút, khí tức toàn thânlập tức trở nên lạnh lẽo.Nàng quay đầu nhìn về phía ông lão kia, giọng nói lạnh lẽo hờ hững: “Ngườimôi giới bán khu nhà nhỏ này cho ngươi là ai?”Lúc này, tuy rằng Sở Vân Vân không có bất cứ biểu cảm nào, nhưng uy thế củaAn Bắc đại tướng quân ở trên người này lại cực kỳ mạnh mẽ, ngạo nghễ vạnvật, khí thôn sơn hà, không ai dám làm trái!Điều này khiến cho một nhà ông lão đều cảm thấy khiếp sợ, trái tim cũng suýtnhảy ra khỏi lồng ngực.

Sở Vân Vân lại không hề từ bỏ, nàng cau mày lại, sau đó bắt đầu đi tìm hàng

xóm ở chung quanh, để hỏi tình hình của Lưu gia này.

Điều khiến cho nàng bất ngờ là, khi đám hàng xóm ở chung quanh nghe thấy

hai chữ Lưu Phổ này, thì tất cả đều hiện lên vẻ e ngại.

Lời nói của bọn họ ấp úng, lại giữ kín như bưng, hỏi một thì không biết ba. Một

ít phu nhân thậm chí còn đóng cửa lại, không muốn nói chuyện với nàng.

Sở Hi Thanh thì lại đưa mắt nhìn quanh, nhìn khu nhà nhỏ ở trước mắt này.

Đây chỉ là một tòa viện nhỏ bình thường, được xây từ gạch xanh, có thể thấy gia

cảnh của chủ nhà cũ không tệ.

Tuy nhiên, không biết vì sao mà vách tường bên trái viện lại bị sụp một góc, nơi

hổng kia được dùng gỗ lan để che lại, nhưng không phải là rất kín.

Ngoài ra, trong góc tường viện cũng có không ít cỏ dại và rêu xanh, có thể thấy

nơi này đã không được quản lý từ lâu rồi.

Sở Hi Thanh đi đến chỗ hổng kia, ngưng mắt nhìn đám gạch xanh bị sụp xuống

bên trong.

Sau đó, hắn nhìn xuyên qua khe hở của gỗ lan, đánh giá bên trong viện.

Khi hắn định thu hồi ánh mắt, thì hai mắt sáng lên khi nhìn thấy một thứ ở trong

viện.

Sắc mặt Sở Hi Thanh hơi thay đổi, bước nhanh đi vào bên trong viện.

Người ngày này rất khó chịu với hành vi của Sở Hi Thanh, nào có ai trắng trợn

và không kiêng dè gì mà xông vào đánh giá nhà của người khác như vậy chứ?

Chỉ vì bên hông của Sở Hi Thanh có đao, nên người nhà này không dám lên

tiếng.

Có điều, khi Sở Hi Thanh bắt đầu mạnh mẽ xông vào trong viện, ông lão kia

nhất thời biến sắc, mặt hiện lên vẻ tức giận: “Ngươi cái tên hậu sinh này, ngươi

muốn làm cái gì? Mau dừng bước, đây là nhà riêng của ta, các hạ không nói mà

vào, quá vô lễ. . .”

Sở Hi Thanh không để ý đến, tay phải của hắn đè đao, kích phát Nhai Tí đao ý

một chút, liền làm cho người một nhà này không thể lên tiếng, cũng không dám

vọng động.

Sở Hi Thanh đi đến căn phòng chứa củi ở bên phái tiểu viện, sau đó ngồi xổm

xuống, cầm mấy khối củi gỗ có sơn màu đen ở trên đầu lên xem.

Đây vốn là một khối bài để cung phụng, được chế tạo từ gỗ thông, lúc này lại bị

chém thành gỗ vụn, xen lẫn ở trong đống củi này.

Sở Hi Thanh tìm vài miếng gỗ vụn màu đen để ghép lại một chút, trong con

ngươi nhất thời hiện lên một tia mờ mịt.

Chuyện này, bọn họ không thể không quản rồi.

“Huynh trưởng?”

Sở Vân Vân cũng đi vào trong sân của tiểu viện, nàng nhìn Sở Hi Thanh với

ánh mắt khó hiểu: “Vì sao ngươi lại mạnh mẽ xông vào nhà người ta?”

Bình thường nàng là người rất chú trọng quy củ.

Tuy nhiên, Sở Vân Vân cũng biết Sở Hi Thanh không phải là người bắn tên

không có đích.

Hắn làm như vậy, rất có thể là đã phát hiện ra cái gì đó.

Sở Hi Thanh chỉ chỉ xuống mấy miếng vỗ vụn màu đen mà hắn móc ra: “Ngươi

xem hai khối bài này đi, Lưu Phổ này có thể là bộ hạ cũ của Bá Võ Vương –

Tần Mộc Ca.”

Sở Vân Vân nghe vậy thì sững sờ, liếc mắt nhìn qua khối bài kia.

Một trong hai cái khối bài này là, “Trí Quả giáo úy Lưu công húy Phổ - Thần

Sắc Đô – An Bắc Quân”!

Một cách khác lại chính là “n chủ Bá Võ Vương Tần công húy Mộc Ca chi thần

chủ”!

Sắc mặt Sở Vân Vân nhất thời thay đổi.

Thần Sách Đô của An Bắc Quân, chính là một chi quân đội mà nàng tự tay đào

tạo, số lượng đạt bảy vạn, là binh mã có sức chiến đấu mạnh nhất dưới trướng

nàng và cũng là dòng chính của nàng.

Trí Quả giáo úy, chính là quân chức cấp bậc thất phẩm thượng.

Nhưng có thể đảm nhiệm Trí Quả giáo úy ở Thần Sách Đô, thì ít nhất cũng phải

có tu vị lục phẩm.

Sở Hi Thanh tiếp tục nói: “Xem ngày giỗ viết ở trên thần bài, Lưu Phổ đã bỏ

mình ở hơn bốn tháng trước, cũng chính là chưa đến mười ngày sau khi hắn

cầm cố cái cột cờ kia. Tuy nhiên, nhà hắn còn có một người con gái, nơi này

viết là hiếu nữ Lưu Nhược Hi. Nàng tên là Lưu Nhược Hi, còn nữa. . .”

Hắn chỉ vào vách tường bị sụp đổ kia: “Chỗ kia không phải tự nhiên sụp xuống,

mà là bị người ta dùng Thiết Sa Chưởng đánh sụp, ta còn nhìn thấy dấu chưởng

ấn. Thời gian còn rất mới, chỉ mấy ngày gần đây thôi. Ta lo lắng cô bé này đang

rơi vào tình cảnh nguy hiểm, có thể sẽ xảy ra chuyện bất cứ lúc nào.”

Sở Vân Vân nghiêng mắt nhìn đám gạch xanh kia một chút, khí tức toàn thân

lập tức trở nên lạnh lẽo.

Nàng quay đầu nhìn về phía ông lão kia, giọng nói lạnh lẽo hờ hững: “Người

môi giới bán khu nhà nhỏ này cho ngươi là ai?”

Lúc này, tuy rằng Sở Vân Vân không có bất cứ biểu cảm nào, nhưng uy thế của

An Bắc đại tướng quân ở trên người này lại cực kỳ mạnh mẽ, ngạo nghễ vạn

vật, khí thôn sơn hà, không ai dám làm trái!

Điều này khiến cho một nhà ông lão đều cảm thấy khiếp sợ, trái tim cũng suýt

nhảy ra khỏi lồng ngực.

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Vân Vân lại không hề từ bỏ, nàng cau mày lại, sau đó bắt đầu đi tìm hàngxóm ở chung quanh, để hỏi tình hình của Lưu gia này.Điều khiến cho nàng bất ngờ là, khi đám hàng xóm ở chung quanh nghe thấyhai chữ Lưu Phổ này, thì tất cả đều hiện lên vẻ e ngại.Lời nói của bọn họ ấp úng, lại giữ kín như bưng, hỏi một thì không biết ba. Mộtít phu nhân thậm chí còn đóng cửa lại, không muốn nói chuyện với nàng.Sở Hi Thanh thì lại đưa mắt nhìn quanh, nhìn khu nhà nhỏ ở trước mắt này.Đây chỉ là một tòa viện nhỏ bình thường, được xây từ gạch xanh, có thể thấy giacảnh của chủ nhà cũ không tệ.Tuy nhiên, không biết vì sao mà vách tường bên trái viện lại bị sụp một góc, nơihổng kia được dùng gỗ lan để che lại, nhưng không phải là rất kín.Ngoài ra, trong góc tường viện cũng có không ít cỏ dại và rêu xanh, có thể thấynơi này đã không được quản lý từ lâu rồi.Sở Hi Thanh đi đến chỗ hổng kia, ngưng mắt nhìn đám gạch xanh bị sụp xuốngbên trong.Sau đó, hắn nhìn xuyên qua khe hở của gỗ lan, đánh giá bên trong viện.Khi hắn định thu hồi ánh mắt, thì hai mắt sáng lên khi nhìn thấy một thứ ở trongviện.Sắc mặt Sở Hi Thanh hơi thay đổi, bước nhanh đi vào bên trong viện.Người ngày này rất khó chịu với hành vi của Sở Hi Thanh, nào có ai trắng trợnvà không kiêng dè gì mà xông vào đánh giá nhà của người khác như vậy chứ?Chỉ vì bên hông của Sở Hi Thanh có đao, nên người nhà này không dám lêntiếng.Có điều, khi Sở Hi Thanh bắt đầu mạnh mẽ xông vào trong viện, ông lão kianhất thời biến sắc, mặt hiện lên vẻ tức giận: “Ngươi cái tên hậu sinh này, ngươimuốn làm cái gì? Mau dừng bước, đây là nhà riêng của ta, các hạ không nói màvào, quá vô lễ. . .”Sở Hi Thanh không để ý đến, tay phải của hắn đè đao, kích phát Nhai Tí đao ýmột chút, liền làm cho người một nhà này không thể lên tiếng, cũng không dámvọng động.Sở Hi Thanh đi đến căn phòng chứa củi ở bên phái tiểu viện, sau đó ngồi xổmxuống, cầm mấy khối củi gỗ có sơn màu đen ở trên đầu lên xem.Đây vốn là một khối bài để cung phụng, được chế tạo từ gỗ thông, lúc này lại bịchém thành gỗ vụn, xen lẫn ở trong đống củi này.Sở Hi Thanh tìm vài miếng gỗ vụn màu đen để ghép lại một chút, trong conngươi nhất thời hiện lên một tia mờ mịt.Chuyện này, bọn họ không thể không quản rồi.“Huynh trưởng?”Sở Vân Vân cũng đi vào trong sân của tiểu viện, nàng nhìn Sở Hi Thanh vớiánh mắt khó hiểu: “Vì sao ngươi lại mạnh mẽ xông vào nhà người ta?”Bình thường nàng là người rất chú trọng quy củ.Tuy nhiên, Sở Vân Vân cũng biết Sở Hi Thanh không phải là người bắn tênkhông có đích.Hắn làm như vậy, rất có thể là đã phát hiện ra cái gì đó.Sở Hi Thanh chỉ chỉ xuống mấy miếng vỗ vụn màu đen mà hắn móc ra: “Ngươixem hai khối bài này đi, Lưu Phổ này có thể là bộ hạ cũ của Bá Võ Vương –Tần Mộc Ca.”Sở Vân Vân nghe vậy thì sững sờ, liếc mắt nhìn qua khối bài kia.Một trong hai cái khối bài này là, “Trí Quả giáo úy Lưu công húy Phổ - ThầnSắc Đô – An Bắc Quân”!Một cách khác lại chính là “n chủ Bá Võ Vương Tần công húy Mộc Ca chi thầnchủ”!Sắc mặt Sở Vân Vân nhất thời thay đổi.Thần Sách Đô của An Bắc Quân, chính là một chi quân đội mà nàng tự tay đàotạo, số lượng đạt bảy vạn, là binh mã có sức chiến đấu mạnh nhất dưới trướngnàng và cũng là dòng chính của nàng.Trí Quả giáo úy, chính là quân chức cấp bậc thất phẩm thượng.Nhưng có thể đảm nhiệm Trí Quả giáo úy ở Thần Sách Đô, thì ít nhất cũng phảicó tu vị lục phẩm.Sở Hi Thanh tiếp tục nói: “Xem ngày giỗ viết ở trên thần bài, Lưu Phổ đã bỏmình ở hơn bốn tháng trước, cũng chính là chưa đến mười ngày sau khi hắncầm cố cái cột cờ kia. Tuy nhiên, nhà hắn còn có một người con gái, nơi nàyviết là hiếu nữ Lưu Nhược Hi. Nàng tên là Lưu Nhược Hi, còn nữa. . .”Hắn chỉ vào vách tường bị sụp đổ kia: “Chỗ kia không phải tự nhiên sụp xuống,mà là bị người ta dùng Thiết Sa Chưởng đánh sụp, ta còn nhìn thấy dấu chưởngấn. Thời gian còn rất mới, chỉ mấy ngày gần đây thôi. Ta lo lắng cô bé này đangrơi vào tình cảnh nguy hiểm, có thể sẽ xảy ra chuyện bất cứ lúc nào.”Sở Vân Vân nghiêng mắt nhìn đám gạch xanh kia một chút, khí tức toàn thânlập tức trở nên lạnh lẽo.Nàng quay đầu nhìn về phía ông lão kia, giọng nói lạnh lẽo hờ hững: “Ngườimôi giới bán khu nhà nhỏ này cho ngươi là ai?”Lúc này, tuy rằng Sở Vân Vân không có bất cứ biểu cảm nào, nhưng uy thế củaAn Bắc đại tướng quân ở trên người này lại cực kỳ mạnh mẽ, ngạo nghễ vạnvật, khí thôn sơn hà, không ai dám làm trái!Điều này khiến cho một nhà ông lão đều cảm thấy khiếp sợ, trái tim cũng suýtnhảy ra khỏi lồng ngực.

Chương 364: Làm chuyện ngươi muốn làm (4)