Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 365: Làm chuyện ngươi muốn làm (5)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh thì lại cười lạnh một tiếng: “Không cần phiền phức như vậy.”Bóng người của hắn bỗng nhiên lấp lóe, mang theo một chuỗi tàn ảnh.Chỉ một chớp mắt, Sở Hi Thanh liền phóng đến bên ngoài phố, đứng trước mặtmột năm tử mặc áo bào xanh.Người này nhìn thấy Sở Hi Thanh, sắc mặt nhất thời thay đổi, trực tiếp quayngười bỏ chạy.Vẻ mặt Sở Hi Thanh hờ hững, hắn bước nhanh về phía nam tử áo xanh ở phíatrước, sau đó duỗi một chân ra.Nam tử kia bất ngờ không kịp chuẩn bị, hắn bị ngã lăn quay ra đất, đầu đậpxuống nền gạch đá ở dưới mặt đất, rồi còn lăn vài vòng về phía trước.Chờ đến khí hắn bò dậy, đã là vỡ đầu chảy máu.“A nha! Bảo trưởng đại nhân, sao lại đi đứng không cẩn thận như vậy?”Sở Hi Thanh nhìn thấy lệnh bài ở bên eo của người này.Đại Ninh lấy mười hộ làm một giáp, thiết lập ra Giáp trưởng. Mười giáp làmmột bảo, thiết lập ra Bảo trưởng.Tên nam tử áo xanh ở trước mặt hắn, chính là Bảo trưởng của một trăm hộ giađình quanh đây.Sau đó, Sở Hi Thanh phát hiện thần sắc của người này rụt rè, trong mắt ngậmlấy vài phần kiêng dè.Mày kiếm của hắn cau lại, cười khanh khách mà nhìn về phía người này: “Nhìndáng vẻ của Bảo trưởng đại nhân, tựa như là nhận ra ta?”Trần mặt nam tử áo bào xanh toàn là máu, ánh mắt hắn lại hiện lên vẻ nịnh nọt,cười lấy lòng nói: “Nhận ra, nhận ra! Xếp hạng 60 trên Đông Châu - Thanh VânBảng, Sở thiếu hiệp! Cuộc thi chân truyền của võ quán Chính Dương ở cáchđây không lâu, tiểu nhân cũng đi qua xem. Khi đó còn đứng ở khá gần, maymắn được chiêm ngưỡng dung nhan của thiếu hiệp.”Cũng chính là người này, khiến cho Thượng Quan gia chủ ngông cuồng tự đại ởtrong quận phải ba đao sáu động, tự chặt một cánh tay trái!“Nếu đã nhận ra ta, vậy thì dễ nói chuyện rồi!” Sở Hi Thanh chỉ chỉ vào tiểuviện bên cạnh: “Chắc hẳn ngươi phải biết chuyện của Lưu gia này nhỉ? Nói chota biết đi! Ngươi là Bảo trương ở quanh đây, lúc nãy lại còn theo dõi tiểu việnnày, nên đừng nói với ta là ngươi không biết gì cả nhé?”Sắc mặt nam tử áo bào xanh nhất thời lúc xanh lúc trắng, biến ảo không ngừng,ánh mắt thì hiện lên vẻ do dự chần chờ.Sở Hi Thanh lại nhìn hắn với vẻ tựa cười mà như không cười: “Làm sao? Sợđắc tội với người khác? Hay là Bảo trưởng đại nhân ngươi cũng là đồng bọn đãhãm hại Lưu gia? Ta khuyên ngươi nghĩ rõ ràng, có thể đám người sau lưngngươi không dễ trêu.”“Nhưng mà Sở mỗ cũng không phải người mà ngươi có thể trêu vào đâu, nếunhư ta điều tra ra ngươi có liên quan đến chuyện của Lưu gia, thì Sở mỗ nhấtđịnh sẽ làm cho ngươi cửa nát nhà tan, chết không có chỗ chôn!”“Tiểu nhân không dám!’ Nam tử áo bào xanh vội vàng khoát tay: “Lưu lão giatử là người ở nơi này, tiểu nhân sao dám làm chuyện hãm hại hàng xóm lánggiềng chứ? Như vậy sẽ bị hương thân đâm xương sống mất. Chuyện của Lưugia thật sự không liên quan gì với tiểu nhân. . .”Giọng nói của hắn bỗng nhiên dừng lại, chỉ vì Sở Vân Vân đã đi đến trước mặthắn.Vị thiếu nữ xinh đẹp tầm mười bốn tuổi này, chỉ liếc mắt nhìn về phía hắn vớivẻ hờ hững, nhưng nam tử áo bào xanh lại cảm giác như đang có một con hungthú hồng hoang đang nhìn chằm chằm vào mình.Nam tử áo bào xanh không nhịn được mà mở miệng nói: “Là người của HảiThanh Bang! Là đường chủ Thiết Thủ - Lưu Định Đường của Hải Thanh Bang,hắn vẫn nhìn chằm chằm vào ba cửa hiệu ở bến tàu phía đông thành của Lưugia, còn có hai trăm mẫu ruộng nước ở ngoài thành của nhà bọn họ nữa. Vì thếđã lập âm mưu hại trưởng nam của Lưu gia, lừa hắn ghi nợ ba ngàn lượng bạcvới lãi suất nặng.”“Lưu Phổ Lưu lão gia tử chỉ có thể bán sản nghiệp, cầm cố nhiều thứ trong nhà,mới có thể trả được. Trưởng nam của Lưu gia tức không nhịn nổi, nửa đêm trốnra ngoài, có người nhìn thấy hắn đi vào tổng đà của Hải Thanh Bang, chắc hẳnlà đi nói đạo lý với bọn họ. Kết quả sáng sớm hôm sau, thi thể của hắn nổi ởtrên sông. Người của Lục phiến môn điều tra một ngày, nói là trượt chân ngãxuống sông.”“Lưu lão gia tử tức hận chồng chất, ói máu tại chỗ, thân thể của hắn vốn khôngtốt, có người nói là bị thương khi còn ở trong Thần Sách Đô ở An Bắc Quân,một thân tu vị lục phẩm đều bị phế mất, chưa đến ba ngày sau, Lưu lão gia tửliền thất khiếu chảy máu, bỏ mình tại nhà.”“Hải Thanh Bang?”Sở Hi Thanh rơi vào trầm ngâm.Hắn nhớ đến mấy tháng trước, chín thiếu niên muốn ra tay với hắn ở trong TàngKinh Lâu cũng là người của Hải Thanh Bang. Là bang chúng tinh anh của HảiThanh Bang đưa vào học nghệ tại võ quán Chính Dương.Đây từng là bang phái số một của quận Tú Thủy, kinh doanh mà làm ăn ở rấtnhiều phương diện, tư muối khoáng, vận hàng tàu thuyền cho đến kỹ viện,không chỗ nào là không có.Mãi cho đến tận khi Thiết Kỳ Bang quật khởi, đánh Hải Thanh Bang trọngthương vài lần.Tuy nhiên, bang phái này vẫn là một trong những kẻ địch mạnh mẽ của ThiếtKỳ Bang.Long gia trong nội thành có thể chống đỡ Thiết Kỳ Bang lâu như vậy, một làdựa vào danh gia vọng tộc ở quận Tú Thủy giúp đỡ, hai là có quan hệ minh hữuvới Hải Thanh Bang, song phương hỗ trợ và ô dù cho nhau.
Sở Hi Thanh thì lại cười lạnh một tiếng: “Không cần phiền phức như vậy.”
Bóng người của hắn bỗng nhiên lấp lóe, mang theo một chuỗi tàn ảnh.
Chỉ một chớp mắt, Sở Hi Thanh liền phóng đến bên ngoài phố, đứng trước mặt
một năm tử mặc áo bào xanh.
Người này nhìn thấy Sở Hi Thanh, sắc mặt nhất thời thay đổi, trực tiếp quay
người bỏ chạy.
Vẻ mặt Sở Hi Thanh hờ hững, hắn bước nhanh về phía nam tử áo xanh ở phía
trước, sau đó duỗi một chân ra.
Nam tử kia bất ngờ không kịp chuẩn bị, hắn bị ngã lăn quay ra đất, đầu đập
xuống nền gạch đá ở dưới mặt đất, rồi còn lăn vài vòng về phía trước.
Chờ đến khí hắn bò dậy, đã là vỡ đầu chảy máu.
“A nha! Bảo trưởng đại nhân, sao lại đi đứng không cẩn thận như vậy?”
Sở Hi Thanh nhìn thấy lệnh bài ở bên eo của người này.
Đại Ninh lấy mười hộ làm một giáp, thiết lập ra Giáp trưởng. Mười giáp làm
một bảo, thiết lập ra Bảo trưởng.
Tên nam tử áo xanh ở trước mặt hắn, chính là Bảo trưởng của một trăm hộ gia
đình quanh đây.
Sau đó, Sở Hi Thanh phát hiện thần sắc của người này rụt rè, trong mắt ngậm
lấy vài phần kiêng dè.
Mày kiếm của hắn cau lại, cười khanh khách mà nhìn về phía người này: “Nhìn
dáng vẻ của Bảo trưởng đại nhân, tựa như là nhận ra ta?”
Trần mặt nam tử áo bào xanh toàn là máu, ánh mắt hắn lại hiện lên vẻ nịnh nọt,
cười lấy lòng nói: “Nhận ra, nhận ra! Xếp hạng 60 trên Đông Châu - Thanh Vân
Bảng, Sở thiếu hiệp! Cuộc thi chân truyền của võ quán Chính Dương ở cách
đây không lâu, tiểu nhân cũng đi qua xem. Khi đó còn đứng ở khá gần, may
mắn được chiêm ngưỡng dung nhan của thiếu hiệp.”
Cũng chính là người này, khiến cho Thượng Quan gia chủ ngông cuồng tự đại ở
trong quận phải ba đao sáu động, tự chặt một cánh tay trái!
“Nếu đã nhận ra ta, vậy thì dễ nói chuyện rồi!” Sở Hi Thanh chỉ chỉ vào tiểu
viện bên cạnh: “Chắc hẳn ngươi phải biết chuyện của Lưu gia này nhỉ? Nói cho
ta biết đi! Ngươi là Bảo trương ở quanh đây, lúc nãy lại còn theo dõi tiểu viện
này, nên đừng nói với ta là ngươi không biết gì cả nhé?”
Sắc mặt nam tử áo bào xanh nhất thời lúc xanh lúc trắng, biến ảo không ngừng,
ánh mắt thì hiện lên vẻ do dự chần chờ.
Sở Hi Thanh lại nhìn hắn với vẻ tựa cười mà như không cười: “Làm sao? Sợ
đắc tội với người khác? Hay là Bảo trưởng đại nhân ngươi cũng là đồng bọn đã
hãm hại Lưu gia? Ta khuyên ngươi nghĩ rõ ràng, có thể đám người sau lưng
ngươi không dễ trêu.”
“Nhưng mà Sở mỗ cũng không phải người mà ngươi có thể trêu vào đâu, nếu
như ta điều tra ra ngươi có liên quan đến chuyện của Lưu gia, thì Sở mỗ nhất
định sẽ làm cho ngươi cửa nát nhà tan, chết không có chỗ chôn!”
“Tiểu nhân không dám!’ Nam tử áo bào xanh vội vàng khoát tay: “Lưu lão gia
tử là người ở nơi này, tiểu nhân sao dám làm chuyện hãm hại hàng xóm láng
giềng chứ? Như vậy sẽ bị hương thân đâm xương sống mất. Chuyện của Lưu
gia thật sự không liên quan gì với tiểu nhân. . .”
Giọng nói của hắn bỗng nhiên dừng lại, chỉ vì Sở Vân Vân đã đi đến trước mặt
hắn.
Vị thiếu nữ xinh đẹp tầm mười bốn tuổi này, chỉ liếc mắt nhìn về phía hắn với
vẻ hờ hững, nhưng nam tử áo bào xanh lại cảm giác như đang có một con hung
thú hồng hoang đang nhìn chằm chằm vào mình.
Nam tử áo bào xanh không nhịn được mà mở miệng nói: “Là người của Hải
Thanh Bang! Là đường chủ Thiết Thủ - Lưu Định Đường của Hải Thanh Bang,
hắn vẫn nhìn chằm chằm vào ba cửa hiệu ở bến tàu phía đông thành của Lưu
gia, còn có hai trăm mẫu ruộng nước ở ngoài thành của nhà bọn họ nữa. Vì thế
đã lập âm mưu hại trưởng nam của Lưu gia, lừa hắn ghi nợ ba ngàn lượng bạc
với lãi suất nặng.”
“Lưu Phổ Lưu lão gia tử chỉ có thể bán sản nghiệp, cầm cố nhiều thứ trong nhà,
mới có thể trả được. Trưởng nam của Lưu gia tức không nhịn nổi, nửa đêm trốn
ra ngoài, có người nhìn thấy hắn đi vào tổng đà của Hải Thanh Bang, chắc hẳn
là đi nói đạo lý với bọn họ. Kết quả sáng sớm hôm sau, thi thể của hắn nổi ở
trên sông. Người của Lục phiến môn điều tra một ngày, nói là trượt chân ngã
xuống sông.”
“Lưu lão gia tử tức hận chồng chất, ói máu tại chỗ, thân thể của hắn vốn không
tốt, có người nói là bị thương khi còn ở trong Thần Sách Đô ở An Bắc Quân,
một thân tu vị lục phẩm đều bị phế mất, chưa đến ba ngày sau, Lưu lão gia tử
liền thất khiếu chảy máu, bỏ mình tại nhà.”
“Hải Thanh Bang?”
Sở Hi Thanh rơi vào trầm ngâm.
Hắn nhớ đến mấy tháng trước, chín thiếu niên muốn ra tay với hắn ở trong Tàng
Kinh Lâu cũng là người của Hải Thanh Bang. Là bang chúng tinh anh của Hải
Thanh Bang đưa vào học nghệ tại võ quán Chính Dương.
Đây từng là bang phái số một của quận Tú Thủy, kinh doanh mà làm ăn ở rất
nhiều phương diện, tư muối khoáng, vận hàng tàu thuyền cho đến kỹ viện,
không chỗ nào là không có.
Mãi cho đến tận khi Thiết Kỳ Bang quật khởi, đánh Hải Thanh Bang trọng
thương vài lần.
Tuy nhiên, bang phái này vẫn là một trong những kẻ địch mạnh mẽ của Thiết
Kỳ Bang.
Long gia trong nội thành có thể chống đỡ Thiết Kỳ Bang lâu như vậy, một là
dựa vào danh gia vọng tộc ở quận Tú Thủy giúp đỡ, hai là có quan hệ minh hữu
với Hải Thanh Bang, song phương hỗ trợ và ô dù cho nhau.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh thì lại cười lạnh một tiếng: “Không cần phiền phức như vậy.”Bóng người của hắn bỗng nhiên lấp lóe, mang theo một chuỗi tàn ảnh.Chỉ một chớp mắt, Sở Hi Thanh liền phóng đến bên ngoài phố, đứng trước mặtmột năm tử mặc áo bào xanh.Người này nhìn thấy Sở Hi Thanh, sắc mặt nhất thời thay đổi, trực tiếp quayngười bỏ chạy.Vẻ mặt Sở Hi Thanh hờ hững, hắn bước nhanh về phía nam tử áo xanh ở phíatrước, sau đó duỗi một chân ra.Nam tử kia bất ngờ không kịp chuẩn bị, hắn bị ngã lăn quay ra đất, đầu đậpxuống nền gạch đá ở dưới mặt đất, rồi còn lăn vài vòng về phía trước.Chờ đến khí hắn bò dậy, đã là vỡ đầu chảy máu.“A nha! Bảo trưởng đại nhân, sao lại đi đứng không cẩn thận như vậy?”Sở Hi Thanh nhìn thấy lệnh bài ở bên eo của người này.Đại Ninh lấy mười hộ làm một giáp, thiết lập ra Giáp trưởng. Mười giáp làmmột bảo, thiết lập ra Bảo trưởng.Tên nam tử áo xanh ở trước mặt hắn, chính là Bảo trưởng của một trăm hộ giađình quanh đây.Sau đó, Sở Hi Thanh phát hiện thần sắc của người này rụt rè, trong mắt ngậmlấy vài phần kiêng dè.Mày kiếm của hắn cau lại, cười khanh khách mà nhìn về phía người này: “Nhìndáng vẻ của Bảo trưởng đại nhân, tựa như là nhận ra ta?”Trần mặt nam tử áo bào xanh toàn là máu, ánh mắt hắn lại hiện lên vẻ nịnh nọt,cười lấy lòng nói: “Nhận ra, nhận ra! Xếp hạng 60 trên Đông Châu - Thanh VânBảng, Sở thiếu hiệp! Cuộc thi chân truyền của võ quán Chính Dương ở cáchđây không lâu, tiểu nhân cũng đi qua xem. Khi đó còn đứng ở khá gần, maymắn được chiêm ngưỡng dung nhan của thiếu hiệp.”Cũng chính là người này, khiến cho Thượng Quan gia chủ ngông cuồng tự đại ởtrong quận phải ba đao sáu động, tự chặt một cánh tay trái!“Nếu đã nhận ra ta, vậy thì dễ nói chuyện rồi!” Sở Hi Thanh chỉ chỉ vào tiểuviện bên cạnh: “Chắc hẳn ngươi phải biết chuyện của Lưu gia này nhỉ? Nói chota biết đi! Ngươi là Bảo trương ở quanh đây, lúc nãy lại còn theo dõi tiểu việnnày, nên đừng nói với ta là ngươi không biết gì cả nhé?”Sắc mặt nam tử áo bào xanh nhất thời lúc xanh lúc trắng, biến ảo không ngừng,ánh mắt thì hiện lên vẻ do dự chần chờ.Sở Hi Thanh lại nhìn hắn với vẻ tựa cười mà như không cười: “Làm sao? Sợđắc tội với người khác? Hay là Bảo trưởng đại nhân ngươi cũng là đồng bọn đãhãm hại Lưu gia? Ta khuyên ngươi nghĩ rõ ràng, có thể đám người sau lưngngươi không dễ trêu.”“Nhưng mà Sở mỗ cũng không phải người mà ngươi có thể trêu vào đâu, nếunhư ta điều tra ra ngươi có liên quan đến chuyện của Lưu gia, thì Sở mỗ nhấtđịnh sẽ làm cho ngươi cửa nát nhà tan, chết không có chỗ chôn!”“Tiểu nhân không dám!’ Nam tử áo bào xanh vội vàng khoát tay: “Lưu lão giatử là người ở nơi này, tiểu nhân sao dám làm chuyện hãm hại hàng xóm lánggiềng chứ? Như vậy sẽ bị hương thân đâm xương sống mất. Chuyện của Lưugia thật sự không liên quan gì với tiểu nhân. . .”Giọng nói của hắn bỗng nhiên dừng lại, chỉ vì Sở Vân Vân đã đi đến trước mặthắn.Vị thiếu nữ xinh đẹp tầm mười bốn tuổi này, chỉ liếc mắt nhìn về phía hắn vớivẻ hờ hững, nhưng nam tử áo bào xanh lại cảm giác như đang có một con hungthú hồng hoang đang nhìn chằm chằm vào mình.Nam tử áo bào xanh không nhịn được mà mở miệng nói: “Là người của HảiThanh Bang! Là đường chủ Thiết Thủ - Lưu Định Đường của Hải Thanh Bang,hắn vẫn nhìn chằm chằm vào ba cửa hiệu ở bến tàu phía đông thành của Lưugia, còn có hai trăm mẫu ruộng nước ở ngoài thành của nhà bọn họ nữa. Vì thếđã lập âm mưu hại trưởng nam của Lưu gia, lừa hắn ghi nợ ba ngàn lượng bạcvới lãi suất nặng.”“Lưu Phổ Lưu lão gia tử chỉ có thể bán sản nghiệp, cầm cố nhiều thứ trong nhà,mới có thể trả được. Trưởng nam của Lưu gia tức không nhịn nổi, nửa đêm trốnra ngoài, có người nhìn thấy hắn đi vào tổng đà của Hải Thanh Bang, chắc hẳnlà đi nói đạo lý với bọn họ. Kết quả sáng sớm hôm sau, thi thể của hắn nổi ởtrên sông. Người của Lục phiến môn điều tra một ngày, nói là trượt chân ngãxuống sông.”“Lưu lão gia tử tức hận chồng chất, ói máu tại chỗ, thân thể của hắn vốn khôngtốt, có người nói là bị thương khi còn ở trong Thần Sách Đô ở An Bắc Quân,một thân tu vị lục phẩm đều bị phế mất, chưa đến ba ngày sau, Lưu lão gia tửliền thất khiếu chảy máu, bỏ mình tại nhà.”“Hải Thanh Bang?”Sở Hi Thanh rơi vào trầm ngâm.Hắn nhớ đến mấy tháng trước, chín thiếu niên muốn ra tay với hắn ở trong TàngKinh Lâu cũng là người của Hải Thanh Bang. Là bang chúng tinh anh của HảiThanh Bang đưa vào học nghệ tại võ quán Chính Dương.Đây từng là bang phái số một của quận Tú Thủy, kinh doanh mà làm ăn ở rấtnhiều phương diện, tư muối khoáng, vận hàng tàu thuyền cho đến kỹ viện,không chỗ nào là không có.Mãi cho đến tận khi Thiết Kỳ Bang quật khởi, đánh Hải Thanh Bang trọngthương vài lần.Tuy nhiên, bang phái này vẫn là một trong những kẻ địch mạnh mẽ của ThiếtKỳ Bang.Long gia trong nội thành có thể chống đỡ Thiết Kỳ Bang lâu như vậy, một làdựa vào danh gia vọng tộc ở quận Tú Thủy giúp đỡ, hai là có quan hệ minh hữuvới Hải Thanh Bang, song phương hỗ trợ và ô dù cho nhau.