Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 367: Tám trăm Tuyển Phong

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Khi Sở Hi Thanh nhận được tin phù trả lời của Ngô Mị Nương thì đã đi đến bếntàu phía đông thành.Có thể là vì muốn sửa chữa mối quan hệ với Sở Hi Thanh, nên Ngô Mị Nươngkhông chỉ báo vị trí của Lưu Nhược Hi, mà còn dùng một thanh Càn Khôn PhiKiếm để báo cho Sở Hi Thanh biết tất cả mọi tình báo có liên quan đến Tây SơnĐường, trên từ đường chủ Thiết Thủ - Lưu Định Đường cho đến bang chúngtầng chót nhất.Sở Hi Thanh lấy tình báo liên quan đến Lưu Nhược Hi ra xem trước.Hai mắt hắn nhất thời lạnh lẽo, hiện ra một tia lăng lệ.Sở Vân Vân cướp tờ giấy kia, sau đó mặt cũng không có cảm xúc mà bóp tờgiấy này thành bột mịn.“Tên này thật to gan!”Nhìn nàng bây giờ như không có gì khác thường, nhưng nước sông ở bên cạnhđã bắt đầu ‘ục ục’ lên, vô số tôm cá bắt đầu phơi bụng trên mặt sông.Có người ở gần đó nhìn thấy thế liền thò tay xuống để vớt, sau đó liên khôngthể tin nổi mà kêu lên một tiếng: “Nóng quá! Thật quái lạ, sao nước sông lạinhư nước đun sôi vậy? Đám tôm cá này còn chín luôn rồi?”Sở Hi Thanh cau mày, bình tĩnh nhìn Sở Vân Vân.Thiếu nữ cũng biết không thích hợp, cố gắng kiềm chế võ ý của mình.Tuy nhiên, ý niệm thô bạo của nàng thì lại không thể ép nổi.Ngô Mị Nương nói hai ngày trước Lưu Nhược Hi bị Hải Thanh Bang đưa đếntrấn Tây Sơn, sau đó đưa vào Tú Phương Lầu.Đó là một kỹ viện mà Hải Thanh Bang mở, chuyên môn mở cửa cho đám thợsăn ở Tây Sơn.Lưu Nhược Hi không chịu vâng lời, vì thế nên bị tú bà của Tú Phương Lầu ‘dạydỗ’.Ngày đầu tiên Lưu Nhược Hi bị đưa vào đó, liền bị quất năm mươi roi. Sau đóc** s*ch quần áo, chỉ để lại cái yếm, rồi treo lên giữa đại sảnh, mặc cho mọingười ‘xem xét’.Sở Vân Vân chưa từng gặp mặt Lưu Nhược Hi.Nàng chỉ nhìn những dòng chữ này, cũng biết Lưu Nhược Hi phải chịu đựngđau đớn và nhục nhã đến mức nào.Sở Vân Vân vốn đã vô cùng nóng giật khi nghe tin của Thần Sách Đó, lúc nàycàng là hận ngập trời.Rất ít khi nàng có sát ý mãnh liệt và một giết một ai đó như vậy.Sở Hi Thanh lại tiếp tục xem vài tờ giấy ở phía sau.Sau khi hắn xem xong, mi mắt liền nhếch lên, hiện ra vẻ hài lòng.Thật ra thì Sở Hi Thanh cũng không oán Ngô Mị Nương, tất cả hành động củaNgô Mị Nương khi ở Tri Vị Cư, đều là chuyện rất bình thường, thậm chí có thểnói là nàng rất có nghĩa khí.Tuy nhiên, phần tình báo này của Ngô Mị Nương khiến cho Sở Hi Thanh cóthêm vài phần tính toán trước khi hành động.Sở Hi Thanh tiện tay nhét ngân phiếu trị giá năm trăm lượng bạc vào trong taycầm của Càn Khôn Phi Kiếm, tiếp đó thì vỗ một cái vào thanh kiếm, khiến chothanh kiếm này bay vút lên trời, nhanh chóng bay về phía bờ bên kia của sôngThần Tú.Sau khi thanh phi kiếm này bay đi xa, Sở Hi Thanh mới cất bước đi về phíatổng đà của Thiết Kỳ Bang ở phía trước.Đó là một chiếc thuyền lớn vạn thạch, nó neo ở ngay bên cạnh bờ.Một lá cờ Thiết Kỳ to lớn đang bay phấp phới trong gió.Hai huynh muội Sở Hi Thanh và Sở Vân Vân đi đến gần, bang chúng của ThiếtKỳ Bang ở gần đó lập tức phát hiện ra.Khi bọn họ nhìn thấy Sở Hi Thanh, tất cả đều tỏ vẻ vui mừng, dồn dập thi lễ vớihắn: “Chúng ta cung nghênh Sở thiếu hiệp!”“Mau cho người đi báo với Kỳ chủ, hôm nay có khách quý ghé thăm.”“Mấy tháng trước đã nghe thấy uy danh của Sở thiếu hiệp từ trong miệng phókỳ chủ, tại sao bây giờ thiếu hiệp mới đến?”“Gọi thiếu hiệp cái gì? Đây là chất nhi của Kỳ chủ, phải gọi huynh đệ!”“Sở thiếu hiệp có muốn gia nhập Thiết Kỳ Bang chúng ta không? Trận chiến TriVị Cư ngày đó, phong thái Sở huynh đệ độc chiến Bạch Vân Trại vẫn hiện rõ ởtrước mắt chúng ta, kính ngưỡng đã lâu!”Đám bang chúng của Thiết Kỳ Bang này dồn dập tiến lên, tất cả đều tràn đầythân mật, mặt hiện lên ý cười.Tâm tình Sở Hi Thanh hơi xúc động, hắn ôm quyền đáp lễ về phía những ngườinày: “Xấu hổ! Sở mỗ nên đến đây bày tiệc rượu để cảm ơn chư vị huynh đệ từlâu rồi mới đúng, nếu như không phải Thiết Kỳ Bang của chư vị giúp đỡ, thì hàicốt của Sở mỗ đã lạnh!”Ngay khi hắn đáp lẽ, một tiếng cười to nhẹ nhàng truyền đến.“Đúng thật là khách quý đến cửa!”Đó là Thiết Cuồng Nhân, hắn mặc một bộ trọng giáp màu đỏ thắm, lại dễ nhưtrở bàn tay mà lướt qua hai mươi trượng, rơi vào trước người Sở Hi Thanh.Sau lưng hắn còn có hai người đi theo.Một người khoảng tầm bốn mươi, mặc một bộ quần áo màu tím, cao chừng bảythước, thân hình thon gầy như cái sào tre, trên eo còn quấn một cái nhuyễnkiếm.Người còn lại thì cũng mặc một bộ trọng giáp, tuổi tác tầm hai mươi sáu haimươi bảy, dáng vẻ khôi ngô. Dung mạo của người này khá uy vũ, ngũ quan tuấnlãng, tóc hai bên thái dương được kết lại thành hình cầu nhọn, nhìn thoáng quathì giống như có hai cái sừng trâu. 

Khi Sở Hi Thanh nhận được tin phù trả lời của Ngô Mị Nương thì đã đi đến bến

tàu phía đông thành.

Có thể là vì muốn sửa chữa mối quan hệ với Sở Hi Thanh, nên Ngô Mị Nương

không chỉ báo vị trí của Lưu Nhược Hi, mà còn dùng một thanh Càn Khôn Phi

Kiếm để báo cho Sở Hi Thanh biết tất cả mọi tình báo có liên quan đến Tây Sơn

Đường, trên từ đường chủ Thiết Thủ - Lưu Định Đường cho đến bang chúng

tầng chót nhất.

Sở Hi Thanh lấy tình báo liên quan đến Lưu Nhược Hi ra xem trước.

Hai mắt hắn nhất thời lạnh lẽo, hiện ra một tia lăng lệ.

Sở Vân Vân cướp tờ giấy kia, sau đó mặt cũng không có cảm xúc mà bóp tờ

giấy này thành bột mịn.

“Tên này thật to gan!”

Nhìn nàng bây giờ như không có gì khác thường, nhưng nước sông ở bên cạnh

đã bắt đầu ‘ục ục’ lên, vô số tôm cá bắt đầu phơi bụng trên mặt sông.

Có người ở gần đó nhìn thấy thế liền thò tay xuống để vớt, sau đó liên không

thể tin nổi mà kêu lên một tiếng: “Nóng quá! Thật quái lạ, sao nước sông lại

như nước đun sôi vậy? Đám tôm cá này còn chín luôn rồi?”

Sở Hi Thanh cau mày, bình tĩnh nhìn Sở Vân Vân.

Thiếu nữ cũng biết không thích hợp, cố gắng kiềm chế võ ý của mình.

Tuy nhiên, ý niệm thô bạo của nàng thì lại không thể ép nổi.

Ngô Mị Nương nói hai ngày trước Lưu Nhược Hi bị Hải Thanh Bang đưa đến

trấn Tây Sơn, sau đó đưa vào Tú Phương Lầu.

Đó là một kỹ viện mà Hải Thanh Bang mở, chuyên môn mở cửa cho đám thợ

săn ở Tây Sơn.

Lưu Nhược Hi không chịu vâng lời, vì thế nên bị tú bà của Tú Phương Lầu ‘dạy

dỗ’.

Ngày đầu tiên Lưu Nhược Hi bị đưa vào đó, liền bị quất năm mươi roi. Sau đó

c** s*ch quần áo, chỉ để lại cái yếm, rồi treo lên giữa đại sảnh, mặc cho mọi

người ‘xem xét’.

Sở Vân Vân chưa từng gặp mặt Lưu Nhược Hi.

Nàng chỉ nhìn những dòng chữ này, cũng biết Lưu Nhược Hi phải chịu đựng

đau đớn và nhục nhã đến mức nào.

Sở Vân Vân vốn đã vô cùng nóng giật khi nghe tin của Thần Sách Đó, lúc này

càng là hận ngập trời.

Rất ít khi nàng có sát ý mãnh liệt và một giết một ai đó như vậy.

Sở Hi Thanh lại tiếp tục xem vài tờ giấy ở phía sau.

Sau khi hắn xem xong, mi mắt liền nhếch lên, hiện ra vẻ hài lòng.

Thật ra thì Sở Hi Thanh cũng không oán Ngô Mị Nương, tất cả hành động của

Ngô Mị Nương khi ở Tri Vị Cư, đều là chuyện rất bình thường, thậm chí có thể

nói là nàng rất có nghĩa khí.

Tuy nhiên, phần tình báo này của Ngô Mị Nương khiến cho Sở Hi Thanh có

thêm vài phần tính toán trước khi hành động.

Sở Hi Thanh tiện tay nhét ngân phiếu trị giá năm trăm lượng bạc vào trong tay

cầm của Càn Khôn Phi Kiếm, tiếp đó thì vỗ một cái vào thanh kiếm, khiến cho

thanh kiếm này bay vút lên trời, nhanh chóng bay về phía bờ bên kia của sông

Thần Tú.

Sau khi thanh phi kiếm này bay đi xa, Sở Hi Thanh mới cất bước đi về phía

tổng đà của Thiết Kỳ Bang ở phía trước.

Đó là một chiếc thuyền lớn vạn thạch, nó neo ở ngay bên cạnh bờ.

Một lá cờ Thiết Kỳ to lớn đang bay phấp phới trong gió.

Hai huynh muội Sở Hi Thanh và Sở Vân Vân đi đến gần, bang chúng của Thiết

Kỳ Bang ở gần đó lập tức phát hiện ra.

Khi bọn họ nhìn thấy Sở Hi Thanh, tất cả đều tỏ vẻ vui mừng, dồn dập thi lễ với

hắn: “Chúng ta cung nghênh Sở thiếu hiệp!”

“Mau cho người đi báo với Kỳ chủ, hôm nay có khách quý ghé thăm.”

“Mấy tháng trước đã nghe thấy uy danh của Sở thiếu hiệp từ trong miệng phó

kỳ chủ, tại sao bây giờ thiếu hiệp mới đến?”

“Gọi thiếu hiệp cái gì? Đây là chất nhi của Kỳ chủ, phải gọi huynh đệ!”

“Sở thiếu hiệp có muốn gia nhập Thiết Kỳ Bang chúng ta không? Trận chiến Tri

Vị Cư ngày đó, phong thái Sở huynh đệ độc chiến Bạch Vân Trại vẫn hiện rõ ở

trước mắt chúng ta, kính ngưỡng đã lâu!”

Đám bang chúng của Thiết Kỳ Bang này dồn dập tiến lên, tất cả đều tràn đầy

thân mật, mặt hiện lên ý cười.

Tâm tình Sở Hi Thanh hơi xúc động, hắn ôm quyền đáp lễ về phía những người

này: “Xấu hổ! Sở mỗ nên đến đây bày tiệc rượu để cảm ơn chư vị huynh đệ từ

lâu rồi mới đúng, nếu như không phải Thiết Kỳ Bang của chư vị giúp đỡ, thì hài

cốt của Sở mỗ đã lạnh!”

Ngay khi hắn đáp lẽ, một tiếng cười to nhẹ nhàng truyền đến.

“Đúng thật là khách quý đến cửa!”

Đó là Thiết Cuồng Nhân, hắn mặc một bộ trọng giáp màu đỏ thắm, lại dễ như

trở bàn tay mà lướt qua hai mươi trượng, rơi vào trước người Sở Hi Thanh.

Sau lưng hắn còn có hai người đi theo.

Một người khoảng tầm bốn mươi, mặc một bộ quần áo màu tím, cao chừng bảy

thước, thân hình thon gầy như cái sào tre, trên eo còn quấn một cái nhuyễn

kiếm.

Người còn lại thì cũng mặc một bộ trọng giáp, tuổi tác tầm hai mươi sáu hai

mươi bảy, dáng vẻ khôi ngô. Dung mạo của người này khá uy vũ, ngũ quan tuấn

lãng, tóc hai bên thái dương được kết lại thành hình cầu nhọn, nhìn thoáng qua

thì giống như có hai cái sừng trâu. 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Khi Sở Hi Thanh nhận được tin phù trả lời của Ngô Mị Nương thì đã đi đến bếntàu phía đông thành.Có thể là vì muốn sửa chữa mối quan hệ với Sở Hi Thanh, nên Ngô Mị Nươngkhông chỉ báo vị trí của Lưu Nhược Hi, mà còn dùng một thanh Càn Khôn PhiKiếm để báo cho Sở Hi Thanh biết tất cả mọi tình báo có liên quan đến Tây SơnĐường, trên từ đường chủ Thiết Thủ - Lưu Định Đường cho đến bang chúngtầng chót nhất.Sở Hi Thanh lấy tình báo liên quan đến Lưu Nhược Hi ra xem trước.Hai mắt hắn nhất thời lạnh lẽo, hiện ra một tia lăng lệ.Sở Vân Vân cướp tờ giấy kia, sau đó mặt cũng không có cảm xúc mà bóp tờgiấy này thành bột mịn.“Tên này thật to gan!”Nhìn nàng bây giờ như không có gì khác thường, nhưng nước sông ở bên cạnhđã bắt đầu ‘ục ục’ lên, vô số tôm cá bắt đầu phơi bụng trên mặt sông.Có người ở gần đó nhìn thấy thế liền thò tay xuống để vớt, sau đó liên khôngthể tin nổi mà kêu lên một tiếng: “Nóng quá! Thật quái lạ, sao nước sông lạinhư nước đun sôi vậy? Đám tôm cá này còn chín luôn rồi?”Sở Hi Thanh cau mày, bình tĩnh nhìn Sở Vân Vân.Thiếu nữ cũng biết không thích hợp, cố gắng kiềm chế võ ý của mình.Tuy nhiên, ý niệm thô bạo của nàng thì lại không thể ép nổi.Ngô Mị Nương nói hai ngày trước Lưu Nhược Hi bị Hải Thanh Bang đưa đếntrấn Tây Sơn, sau đó đưa vào Tú Phương Lầu.Đó là một kỹ viện mà Hải Thanh Bang mở, chuyên môn mở cửa cho đám thợsăn ở Tây Sơn.Lưu Nhược Hi không chịu vâng lời, vì thế nên bị tú bà của Tú Phương Lầu ‘dạydỗ’.Ngày đầu tiên Lưu Nhược Hi bị đưa vào đó, liền bị quất năm mươi roi. Sau đóc** s*ch quần áo, chỉ để lại cái yếm, rồi treo lên giữa đại sảnh, mặc cho mọingười ‘xem xét’.Sở Vân Vân chưa từng gặp mặt Lưu Nhược Hi.Nàng chỉ nhìn những dòng chữ này, cũng biết Lưu Nhược Hi phải chịu đựngđau đớn và nhục nhã đến mức nào.Sở Vân Vân vốn đã vô cùng nóng giật khi nghe tin của Thần Sách Đó, lúc nàycàng là hận ngập trời.Rất ít khi nàng có sát ý mãnh liệt và một giết một ai đó như vậy.Sở Hi Thanh lại tiếp tục xem vài tờ giấy ở phía sau.Sau khi hắn xem xong, mi mắt liền nhếch lên, hiện ra vẻ hài lòng.Thật ra thì Sở Hi Thanh cũng không oán Ngô Mị Nương, tất cả hành động củaNgô Mị Nương khi ở Tri Vị Cư, đều là chuyện rất bình thường, thậm chí có thểnói là nàng rất có nghĩa khí.Tuy nhiên, phần tình báo này của Ngô Mị Nương khiến cho Sở Hi Thanh cóthêm vài phần tính toán trước khi hành động.Sở Hi Thanh tiện tay nhét ngân phiếu trị giá năm trăm lượng bạc vào trong taycầm của Càn Khôn Phi Kiếm, tiếp đó thì vỗ một cái vào thanh kiếm, khiến chothanh kiếm này bay vút lên trời, nhanh chóng bay về phía bờ bên kia của sôngThần Tú.Sau khi thanh phi kiếm này bay đi xa, Sở Hi Thanh mới cất bước đi về phíatổng đà của Thiết Kỳ Bang ở phía trước.Đó là một chiếc thuyền lớn vạn thạch, nó neo ở ngay bên cạnh bờ.Một lá cờ Thiết Kỳ to lớn đang bay phấp phới trong gió.Hai huynh muội Sở Hi Thanh và Sở Vân Vân đi đến gần, bang chúng của ThiếtKỳ Bang ở gần đó lập tức phát hiện ra.Khi bọn họ nhìn thấy Sở Hi Thanh, tất cả đều tỏ vẻ vui mừng, dồn dập thi lễ vớihắn: “Chúng ta cung nghênh Sở thiếu hiệp!”“Mau cho người đi báo với Kỳ chủ, hôm nay có khách quý ghé thăm.”“Mấy tháng trước đã nghe thấy uy danh của Sở thiếu hiệp từ trong miệng phókỳ chủ, tại sao bây giờ thiếu hiệp mới đến?”“Gọi thiếu hiệp cái gì? Đây là chất nhi của Kỳ chủ, phải gọi huynh đệ!”“Sở thiếu hiệp có muốn gia nhập Thiết Kỳ Bang chúng ta không? Trận chiến TriVị Cư ngày đó, phong thái Sở huynh đệ độc chiến Bạch Vân Trại vẫn hiện rõ ởtrước mắt chúng ta, kính ngưỡng đã lâu!”Đám bang chúng của Thiết Kỳ Bang này dồn dập tiến lên, tất cả đều tràn đầythân mật, mặt hiện lên ý cười.Tâm tình Sở Hi Thanh hơi xúc động, hắn ôm quyền đáp lễ về phía những ngườinày: “Xấu hổ! Sở mỗ nên đến đây bày tiệc rượu để cảm ơn chư vị huynh đệ từlâu rồi mới đúng, nếu như không phải Thiết Kỳ Bang của chư vị giúp đỡ, thì hàicốt của Sở mỗ đã lạnh!”Ngay khi hắn đáp lẽ, một tiếng cười to nhẹ nhàng truyền đến.“Đúng thật là khách quý đến cửa!”Đó là Thiết Cuồng Nhân, hắn mặc một bộ trọng giáp màu đỏ thắm, lại dễ nhưtrở bàn tay mà lướt qua hai mươi trượng, rơi vào trước người Sở Hi Thanh.Sau lưng hắn còn có hai người đi theo.Một người khoảng tầm bốn mươi, mặc một bộ quần áo màu tím, cao chừng bảythước, thân hình thon gầy như cái sào tre, trên eo còn quấn một cái nhuyễnkiếm.Người còn lại thì cũng mặc một bộ trọng giáp, tuổi tác tầm hai mươi sáu haimươi bảy, dáng vẻ khôi ngô. Dung mạo của người này khá uy vũ, ngũ quan tuấnlãng, tóc hai bên thái dương được kết lại thành hình cầu nhọn, nhìn thoáng quathì giống như có hai cái sừng trâu. 

Chương 367: Tám trăm Tuyển Phong