Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 366: Làm chuyện ngươi muốn làm (6)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh cũng từng nghe nói qua về Lưu Định Đường này.Người này là đường chủ Tây Sơn Đường của Hải Thanh Bang, không chỉ quảnlý trấn Tây Sơn ở dưới chân Tây Sơn, mà thế lực còn kéo dài đến bến tàu phíađông thành và thành Tú Thủy.Vẻ lạnh lẽo trên mặt Sở Vân Vân càng ngày càng lạnh hơn.Nàng lại hỏi tiếp: “Lưu Phổ xuất thân từ Thần Sách Đô của An Bắc Quân, là TríQuả giáo úy của Thần Sách Đô, sao Hải Thanh Bang lại dám có ý đồ với hắn?”Thần Sách Đô rất coi trọng tình thân và nghĩa khí, chiến hữu đều coi nhau nhưtay chân.Dù một tiểu tốt về hưu của Thần Sách Đô, cũng không phải là thứ mà thế lựcđịa phương dám trêu chọc.Nam tử áo xanh cảm thấy rất kỳ quái, sao mình lại không thể khống chế đượcvậy? Hắn bị thiếu nữ này trừng mắt một cái, liền hỏi cái gì thì nói cái đó, cũngkhông nghĩ đến rắc rối và phiền phức sau này.“Chuyện này thì ta không biết!” Nam tử áo xanh hơi lắc đầu: “Có điều, Lưu lãogia tử chết rồi, hắn có một bộ hạ cũ chạy đến quận Tú Thủy, bảo vệ con gái củahắn. Làm cho Hải Thanh Bang không dám vọng động trong vài tháng, mãi chođến mấy ngày trước, một đám người của Hải Thanh Bang đột nhiên đánh đếncửa.”“Bọn họ không chỉ đánh vị giáo úy của Thần Sách Đô trọng thương, mà còn bắtNhược Hi, chính là con gái của Lưu lão gia tử. Khi đó ta cũng ở hiện trường,còn nghe thấy bọn họ nói chuyện.”Nam tử áo bào xanh quét mắt nhìn hai người Sở Hi Thanh và Sở Vân Vân mộtchút, vẻ mặt dị dạng: “Vị giáo úy của Thần Sách Đô kia cũng từng uy h**p HảiThanh Bang, nói Thần Sách Đô nhất định sẽ không giảng hòa. Nhiều nhất là batháng, Thần Sách Đô nhất định sẽ diệt sạch cả nhà Hải Thanh Bang.”“Đường chủ của Hải Thanh Bang lại cười ha ha, nói Bá Võ Vương – Tần MộcCa đã bỏ mình từ lâu. Mà nửa tháng trước, Thần Sách Đô đã cấu kết với phảntặc, mắc tội mưu phản, toàn quân đều bị An Bắc đại tướng quân đương triều, UyViễn Hầu – Tần Thắng g**t ch*t tại Lạc Phượng Sơn ở Băng Châu, tất cả tànquân bỏ chạy đều coi là đồng mưu, truy nã cả nước.”Sở Hi Thanh hơi kinh hãi, liếc mắt nhìn sang Sở Vân Vân.Hai tay Sở Vân Vân đã siết chặt lại, đầu ngón tay đã đâm vào trong da thịt.Trong cổ họng của nàng hơi ngọt, trong miệng tuôn ra một ngụm máu tươi, lạibị Sở Vân Vân cưỡng ép đè xuống.Nàng bỗng nhiên quay người, cất bước đi về phía đầu con hem. Kết quả mới điđược vài bước, lại bị Sở Hi Thanh kéo lại.“Bình tĩnh, đừng nóng vội.” Sở Hi Thanh nắm chặt ống tay áo của Sở Vân Vân:“Chuyện của Lưu gia, giao cho ta giải quyết đi.”Hắn biết Sở Vân Vân muốn đi đâu và làm gì, về thế nên không thể buông tay.“Ngươi?”Sở Vân Vân nghe vậy thì hơi sững sờ, bình tĩnh nhìn nhau với Sở Hi Thanh.Chỉ thấy trên mặt Sở Hi Thanh hiện lên nụ cười, trong mắt lại hiện lên một tiasáng kỳ dị.Tâm trạng của Sở Vân Vân cũng từ từ khôi phục bình thường.Thiếu niên nhỏ hơn nàng mười ba tuổi này, đã là một nam nhân trưởng thànhđỉnh thiên lập địa.Từ khi sống lại đến giờ, hắn chưa bao giờ để cho mình thất vọng.“Được!” Sở Vân Vân lo tay áo của mình sẽ bị Sở Hi Thanh xé rách, sắc mặtnàng hòa hoãn, buông lỏng toàn thân: “Vậy thì giao cho ngươi.”Sở Hi Thanh thì lại cười tủm tỉm mà nhìn nam tử áo bào xanh: “Vị giáo úyThần Sách Đô bị thương kia đang ở đâu?”“Ta không biết!” Nam tử áo bào xanh thấy ánh mắt Sở Hi Thanh lăng lệ, tronglòng hơi động: “Có người nói cùng ngày hôm đó, vị này đã bị đưa vào nha môncủa Cẩm y vệ, nhốt trong đại lao của Cẩm y vệ.”Nội tâm của Sở Hi Thanh hơi trầm xuống, lòng thầm nói việc này vướng tayvướng chân rồi đây, trên mặt hắn lại thản nhiên như không: “Bảo trưởng vừanhìn thấy ta đã kinh hoàng và luống cuống, chỉ sợ là cũng làm chuyện đuối lý gìrồi nhỉ?”Sắc mặt nam tử áo bào xanh hoảng hốt: “Tiểu nhân nào dám?”Hắn được Hải Thanh Bang nhờ vả, phụ trách thăm dò động tĩnh của Lưu gia,sau đó mật báo cho Hải Thanh Bang biết, nhưng cũng chỉ giới hạn ở đó thôi.Sở Hi Thanh cũng nhìn ra kẻ này không có gan làm chuyện đại gian đại ác, hắnlặng lẽ cười gằn: “Nể tình ngươi nói chuyện thành thật, Sở mỗ liền không hỏitội của ngươi, tuy nhiên, trong tiểu viện kia còn một số dụng cụ của Lưu gia,ngươi phải trông coi chúng cho ta.”Sở Hi Thanh nói xong câu này liền quay người rời đi.Hắn lấy một tấm tin phù từ trong ống tay áo ra, lại lấy một khối than đá từ mộtgia đình ở bên cạnh, vừa nhanh chóng viết lên tin phù, vừa an ủi: “Ngươi khôngthể tin hết những lời vừa rồi, Thần Sách Đô có bảy vạn tinh nhuệ, cao thủ nhưmây, đâu phải Tần Thắng muốn diệt là có thể diệt.”“Ta biết!” Sắc mặt Sở Vân Vân bình tĩnh thong dong: “Thần Sách Đô dướitrướng ta có hai vị phó tướng, tuy tu vị chỉ là tam phẩm, nhưng sức chiến đấuvượt cấp, trí dũng song toàn, mà lại tuyệt đối trung thành với ta. Dù Tần Thắngđược triều đình trợ giúp, thì cũng không làm gì được hai người bọn họ. Chưquân ở phương bắc chắc chắn cũng không sẽ ra tay với đồng bào của bọn họ.”Tuy nhiên, Thần Sách Đô sẽ thương vong không ít.Bảy vạn tướng sĩ của Thần Sách Đô, không biết có bao nhiêu người chết ở dướiLạc Phương Sơn?Sở Vân Vân nhìn Sở Hi Thanh viết tin phù xong, lại gấp thành hạc giấy rồi gửicho Ngô Mị Nương, sau đó hỏi dò: “Ngươi chuẩn bị làm thế nào?”“Tất nhiên là làm chuyện ngươi muốn làm.” Khóe môi Sở Hi Thanh cong lên,vẻ mặt tự nhiên: “Tuy nhiên, giết gà đâu cần phải dùng đao mổ trâu? Lần nàykhông cần ngươi ra tay. Chúng ta chờ tin tức của Ngô Mị Nương trước đi, trướckhi ra tay, ta muốn biết cô bé tên Lưu Nhược Hi kia đang ở chỗ nào.”

Sở Hi Thanh cũng từng nghe nói qua về Lưu Định Đường này.

Người này là đường chủ Tây Sơn Đường của Hải Thanh Bang, không chỉ quản

lý trấn Tây Sơn ở dưới chân Tây Sơn, mà thế lực còn kéo dài đến bến tàu phía

đông thành và thành Tú Thủy.

Vẻ lạnh lẽo trên mặt Sở Vân Vân càng ngày càng lạnh hơn.

Nàng lại hỏi tiếp: “Lưu Phổ xuất thân từ Thần Sách Đô của An Bắc Quân, là Trí

Quả giáo úy của Thần Sách Đô, sao Hải Thanh Bang lại dám có ý đồ với hắn?”

Thần Sách Đô rất coi trọng tình thân và nghĩa khí, chiến hữu đều coi nhau như

tay chân.

Dù một tiểu tốt về hưu của Thần Sách Đô, cũng không phải là thứ mà thế lực

địa phương dám trêu chọc.

Nam tử áo xanh cảm thấy rất kỳ quái, sao mình lại không thể khống chế được

vậy? Hắn bị thiếu nữ này trừng mắt một cái, liền hỏi cái gì thì nói cái đó, cũng

không nghĩ đến rắc rối và phiền phức sau này.

“Chuyện này thì ta không biết!” Nam tử áo xanh hơi lắc đầu: “Có điều, Lưu lão

gia tử chết rồi, hắn có một bộ hạ cũ chạy đến quận Tú Thủy, bảo vệ con gái của

hắn. Làm cho Hải Thanh Bang không dám vọng động trong vài tháng, mãi cho

đến mấy ngày trước, một đám người của Hải Thanh Bang đột nhiên đánh đến

cửa.”

“Bọn họ không chỉ đánh vị giáo úy của Thần Sách Đô trọng thương, mà còn bắt

Nhược Hi, chính là con gái của Lưu lão gia tử. Khi đó ta cũng ở hiện trường,

còn nghe thấy bọn họ nói chuyện.”

Nam tử áo bào xanh quét mắt nhìn hai người Sở Hi Thanh và Sở Vân Vân một

chút, vẻ mặt dị dạng: “Vị giáo úy của Thần Sách Đô kia cũng từng uy h**p Hải

Thanh Bang, nói Thần Sách Đô nhất định sẽ không giảng hòa. Nhiều nhất là ba

tháng, Thần Sách Đô nhất định sẽ diệt sạch cả nhà Hải Thanh Bang.”

“Đường chủ của Hải Thanh Bang lại cười ha ha, nói Bá Võ Vương – Tần Mộc

Ca đã bỏ mình từ lâu. Mà nửa tháng trước, Thần Sách Đô đã cấu kết với phản

tặc, mắc tội mưu phản, toàn quân đều bị An Bắc đại tướng quân đương triều, Uy

Viễn Hầu – Tần Thắng g**t ch*t tại Lạc Phượng Sơn ở Băng Châu, tất cả tàn

quân bỏ chạy đều coi là đồng mưu, truy nã cả nước.”

Sở Hi Thanh hơi kinh hãi, liếc mắt nhìn sang Sở Vân Vân.

Hai tay Sở Vân Vân đã siết chặt lại, đầu ngón tay đã đâm vào trong da thịt.

Trong cổ họng của nàng hơi ngọt, trong miệng tuôn ra một ngụm máu tươi, lại

bị Sở Vân Vân cưỡng ép đè xuống.

Nàng bỗng nhiên quay người, cất bước đi về phía đầu con hem. Kết quả mới đi

được vài bước, lại bị Sở Hi Thanh kéo lại.

“Bình tĩnh, đừng nóng vội.” Sở Hi Thanh nắm chặt ống tay áo của Sở Vân Vân:

“Chuyện của Lưu gia, giao cho ta giải quyết đi.”

Hắn biết Sở Vân Vân muốn đi đâu và làm gì, về thế nên không thể buông tay.

“Ngươi?”

Sở Vân Vân nghe vậy thì hơi sững sờ, bình tĩnh nhìn nhau với Sở Hi Thanh.

Chỉ thấy trên mặt Sở Hi Thanh hiện lên nụ cười, trong mắt lại hiện lên một tia

sáng kỳ dị.

Tâm trạng của Sở Vân Vân cũng từ từ khôi phục bình thường.

Thiếu niên nhỏ hơn nàng mười ba tuổi này, đã là một nam nhân trưởng thành

đỉnh thiên lập địa.

Từ khi sống lại đến giờ, hắn chưa bao giờ để cho mình thất vọng.

“Được!” Sở Vân Vân lo tay áo của mình sẽ bị Sở Hi Thanh xé rách, sắc mặt

nàng hòa hoãn, buông lỏng toàn thân: “Vậy thì giao cho ngươi.”

Sở Hi Thanh thì lại cười tủm tỉm mà nhìn nam tử áo bào xanh: “Vị giáo úy

Thần Sách Đô bị thương kia đang ở đâu?”

“Ta không biết!” Nam tử áo bào xanh thấy ánh mắt Sở Hi Thanh lăng lệ, trong

lòng hơi động: “Có người nói cùng ngày hôm đó, vị này đã bị đưa vào nha môn

của Cẩm y vệ, nhốt trong đại lao của Cẩm y vệ.”

Nội tâm của Sở Hi Thanh hơi trầm xuống, lòng thầm nói việc này vướng tay

vướng chân rồi đây, trên mặt hắn lại thản nhiên như không: “Bảo trưởng vừa

nhìn thấy ta đã kinh hoàng và luống cuống, chỉ sợ là cũng làm chuyện đuối lý gì

rồi nhỉ?”

Sắc mặt nam tử áo bào xanh hoảng hốt: “Tiểu nhân nào dám?”

Hắn được Hải Thanh Bang nhờ vả, phụ trách thăm dò động tĩnh của Lưu gia,

sau đó mật báo cho Hải Thanh Bang biết, nhưng cũng chỉ giới hạn ở đó thôi.

Sở Hi Thanh cũng nhìn ra kẻ này không có gan làm chuyện đại gian đại ác, hắn

lặng lẽ cười gằn: “Nể tình ngươi nói chuyện thành thật, Sở mỗ liền không hỏi

tội của ngươi, tuy nhiên, trong tiểu viện kia còn một số dụng cụ của Lưu gia,

ngươi phải trông coi chúng cho ta.”

Sở Hi Thanh nói xong câu này liền quay người rời đi.

Hắn lấy một tấm tin phù từ trong ống tay áo ra, lại lấy một khối than đá từ một

gia đình ở bên cạnh, vừa nhanh chóng viết lên tin phù, vừa an ủi: “Ngươi không

thể tin hết những lời vừa rồi, Thần Sách Đô có bảy vạn tinh nhuệ, cao thủ như

mây, đâu phải Tần Thắng muốn diệt là có thể diệt.”

“Ta biết!” Sắc mặt Sở Vân Vân bình tĩnh thong dong: “Thần Sách Đô dưới

trướng ta có hai vị phó tướng, tuy tu vị chỉ là tam phẩm, nhưng sức chiến đấu

vượt cấp, trí dũng song toàn, mà lại tuyệt đối trung thành với ta. Dù Tần Thắng

được triều đình trợ giúp, thì cũng không làm gì được hai người bọn họ. Chư

quân ở phương bắc chắc chắn cũng không sẽ ra tay với đồng bào của bọn họ.”

Tuy nhiên, Thần Sách Đô sẽ thương vong không ít.

Bảy vạn tướng sĩ của Thần Sách Đô, không biết có bao nhiêu người chết ở dưới

Lạc Phương Sơn?

Sở Vân Vân nhìn Sở Hi Thanh viết tin phù xong, lại gấp thành hạc giấy rồi gửi

cho Ngô Mị Nương, sau đó hỏi dò: “Ngươi chuẩn bị làm thế nào?”

“Tất nhiên là làm chuyện ngươi muốn làm.” Khóe môi Sở Hi Thanh cong lên,

vẻ mặt tự nhiên: “Tuy nhiên, giết gà đâu cần phải dùng đao mổ trâu? Lần này

không cần ngươi ra tay. Chúng ta chờ tin tức của Ngô Mị Nương trước đi, trước

khi ra tay, ta muốn biết cô bé tên Lưu Nhược Hi kia đang ở chỗ nào.”

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh cũng từng nghe nói qua về Lưu Định Đường này.Người này là đường chủ Tây Sơn Đường của Hải Thanh Bang, không chỉ quảnlý trấn Tây Sơn ở dưới chân Tây Sơn, mà thế lực còn kéo dài đến bến tàu phíađông thành và thành Tú Thủy.Vẻ lạnh lẽo trên mặt Sở Vân Vân càng ngày càng lạnh hơn.Nàng lại hỏi tiếp: “Lưu Phổ xuất thân từ Thần Sách Đô của An Bắc Quân, là TríQuả giáo úy của Thần Sách Đô, sao Hải Thanh Bang lại dám có ý đồ với hắn?”Thần Sách Đô rất coi trọng tình thân và nghĩa khí, chiến hữu đều coi nhau nhưtay chân.Dù một tiểu tốt về hưu của Thần Sách Đô, cũng không phải là thứ mà thế lựcđịa phương dám trêu chọc.Nam tử áo xanh cảm thấy rất kỳ quái, sao mình lại không thể khống chế đượcvậy? Hắn bị thiếu nữ này trừng mắt một cái, liền hỏi cái gì thì nói cái đó, cũngkhông nghĩ đến rắc rối và phiền phức sau này.“Chuyện này thì ta không biết!” Nam tử áo xanh hơi lắc đầu: “Có điều, Lưu lãogia tử chết rồi, hắn có một bộ hạ cũ chạy đến quận Tú Thủy, bảo vệ con gái củahắn. Làm cho Hải Thanh Bang không dám vọng động trong vài tháng, mãi chođến mấy ngày trước, một đám người của Hải Thanh Bang đột nhiên đánh đếncửa.”“Bọn họ không chỉ đánh vị giáo úy của Thần Sách Đô trọng thương, mà còn bắtNhược Hi, chính là con gái của Lưu lão gia tử. Khi đó ta cũng ở hiện trường,còn nghe thấy bọn họ nói chuyện.”Nam tử áo bào xanh quét mắt nhìn hai người Sở Hi Thanh và Sở Vân Vân mộtchút, vẻ mặt dị dạng: “Vị giáo úy của Thần Sách Đô kia cũng từng uy h**p HảiThanh Bang, nói Thần Sách Đô nhất định sẽ không giảng hòa. Nhiều nhất là batháng, Thần Sách Đô nhất định sẽ diệt sạch cả nhà Hải Thanh Bang.”“Đường chủ của Hải Thanh Bang lại cười ha ha, nói Bá Võ Vương – Tần MộcCa đã bỏ mình từ lâu. Mà nửa tháng trước, Thần Sách Đô đã cấu kết với phảntặc, mắc tội mưu phản, toàn quân đều bị An Bắc đại tướng quân đương triều, UyViễn Hầu – Tần Thắng g**t ch*t tại Lạc Phượng Sơn ở Băng Châu, tất cả tànquân bỏ chạy đều coi là đồng mưu, truy nã cả nước.”Sở Hi Thanh hơi kinh hãi, liếc mắt nhìn sang Sở Vân Vân.Hai tay Sở Vân Vân đã siết chặt lại, đầu ngón tay đã đâm vào trong da thịt.Trong cổ họng của nàng hơi ngọt, trong miệng tuôn ra một ngụm máu tươi, lạibị Sở Vân Vân cưỡng ép đè xuống.Nàng bỗng nhiên quay người, cất bước đi về phía đầu con hem. Kết quả mới điđược vài bước, lại bị Sở Hi Thanh kéo lại.“Bình tĩnh, đừng nóng vội.” Sở Hi Thanh nắm chặt ống tay áo của Sở Vân Vân:“Chuyện của Lưu gia, giao cho ta giải quyết đi.”Hắn biết Sở Vân Vân muốn đi đâu và làm gì, về thế nên không thể buông tay.“Ngươi?”Sở Vân Vân nghe vậy thì hơi sững sờ, bình tĩnh nhìn nhau với Sở Hi Thanh.Chỉ thấy trên mặt Sở Hi Thanh hiện lên nụ cười, trong mắt lại hiện lên một tiasáng kỳ dị.Tâm trạng của Sở Vân Vân cũng từ từ khôi phục bình thường.Thiếu niên nhỏ hơn nàng mười ba tuổi này, đã là một nam nhân trưởng thànhđỉnh thiên lập địa.Từ khi sống lại đến giờ, hắn chưa bao giờ để cho mình thất vọng.“Được!” Sở Vân Vân lo tay áo của mình sẽ bị Sở Hi Thanh xé rách, sắc mặtnàng hòa hoãn, buông lỏng toàn thân: “Vậy thì giao cho ngươi.”Sở Hi Thanh thì lại cười tủm tỉm mà nhìn nam tử áo bào xanh: “Vị giáo úyThần Sách Đô bị thương kia đang ở đâu?”“Ta không biết!” Nam tử áo bào xanh thấy ánh mắt Sở Hi Thanh lăng lệ, tronglòng hơi động: “Có người nói cùng ngày hôm đó, vị này đã bị đưa vào nha môncủa Cẩm y vệ, nhốt trong đại lao của Cẩm y vệ.”Nội tâm của Sở Hi Thanh hơi trầm xuống, lòng thầm nói việc này vướng tayvướng chân rồi đây, trên mặt hắn lại thản nhiên như không: “Bảo trưởng vừanhìn thấy ta đã kinh hoàng và luống cuống, chỉ sợ là cũng làm chuyện đuối lý gìrồi nhỉ?”Sắc mặt nam tử áo bào xanh hoảng hốt: “Tiểu nhân nào dám?”Hắn được Hải Thanh Bang nhờ vả, phụ trách thăm dò động tĩnh của Lưu gia,sau đó mật báo cho Hải Thanh Bang biết, nhưng cũng chỉ giới hạn ở đó thôi.Sở Hi Thanh cũng nhìn ra kẻ này không có gan làm chuyện đại gian đại ác, hắnlặng lẽ cười gằn: “Nể tình ngươi nói chuyện thành thật, Sở mỗ liền không hỏitội của ngươi, tuy nhiên, trong tiểu viện kia còn một số dụng cụ của Lưu gia,ngươi phải trông coi chúng cho ta.”Sở Hi Thanh nói xong câu này liền quay người rời đi.Hắn lấy một tấm tin phù từ trong ống tay áo ra, lại lấy một khối than đá từ mộtgia đình ở bên cạnh, vừa nhanh chóng viết lên tin phù, vừa an ủi: “Ngươi khôngthể tin hết những lời vừa rồi, Thần Sách Đô có bảy vạn tinh nhuệ, cao thủ nhưmây, đâu phải Tần Thắng muốn diệt là có thể diệt.”“Ta biết!” Sắc mặt Sở Vân Vân bình tĩnh thong dong: “Thần Sách Đô dướitrướng ta có hai vị phó tướng, tuy tu vị chỉ là tam phẩm, nhưng sức chiến đấuvượt cấp, trí dũng song toàn, mà lại tuyệt đối trung thành với ta. Dù Tần Thắngđược triều đình trợ giúp, thì cũng không làm gì được hai người bọn họ. Chưquân ở phương bắc chắc chắn cũng không sẽ ra tay với đồng bào của bọn họ.”Tuy nhiên, Thần Sách Đô sẽ thương vong không ít.Bảy vạn tướng sĩ của Thần Sách Đô, không biết có bao nhiêu người chết ở dướiLạc Phương Sơn?Sở Vân Vân nhìn Sở Hi Thanh viết tin phù xong, lại gấp thành hạc giấy rồi gửicho Ngô Mị Nương, sau đó hỏi dò: “Ngươi chuẩn bị làm thế nào?”“Tất nhiên là làm chuyện ngươi muốn làm.” Khóe môi Sở Hi Thanh cong lên,vẻ mặt tự nhiên: “Tuy nhiên, giết gà đâu cần phải dùng đao mổ trâu? Lần nàykhông cần ngươi ra tay. Chúng ta chờ tin tức của Ngô Mị Nương trước đi, trướckhi ra tay, ta muốn biết cô bé tên Lưu Nhược Hi kia đang ở chỗ nào.”

Chương 366: Làm chuyện ngươi muốn làm (6)