Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 376: Một địch ngàn (3)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Lúc này, trong cốc vẫn còn rất nhiều kẻ địch ngoan cố, bọn họ phòng thủ trongnhững tạp viện và các gian phòng ốc ở trong cốc.Sở Hi Thanh không có ý định giết sạch đám người này.Hắn đến đây là để vây thành đánh viện binh, nhất định phải giữ thực lực mạnhmẽ nhất, để ứng phó với quận binh và Tây Sơn Đường.Mà cưỡng ép tấn công những kiến trúc này, thì Tuyển Phong Đường sẽ cóthương vong.Chỉ cần những người này không ảnh hưởng đến trận chiến tiếp theo, Sở HiThanh cũng lười quản bọn họ.Chỉ có nhà kho ở phía bắc Anh Ma Cốc là Sở Hi Thanh không thể buông tha.Lúc này, trong kho hàng này còn có gần hai trăm tàn quân đang chống đỡ.Hai vị gia tướng lục phẩm của Thẩm gia cũng lui lại nơi này.Nhưng tất cả mọi người của Tuyển Phong Đường đều có sĩ khí cao ngất.Thiết Ngưu - Giả Đại Lực mặc trọng giáp trên ngươi, luôn làm gương cho binhsĩ mà dẫn đầu giết vào trong kho hàng.Hắn cũng từng là nhân vật leo lên Danh Hiệp Bảng, sức chiến đấu cực mạnh.Hai vị võ tu lục phẩm của Thẩm gia phải liên thủ mới có thể miễn cưỡng ép hắnmột bậc.Tuy nhiên, đám người Tuyển Phong Đường bọn họ cũng sẽ không nói quy củgiang hồ gì cả.Đám người Tuyển Phong Đường lập tức lấy mấy trăm cái cung nỏ quân dụngra, rồi bắn thẳng về phía ba người bọn họ.Giả Đại Lực mặc trọng giáp, tuy rằng hắn cũng bị bắn thành con nhím, nhưnglại không bị thương chút nào cả.Hai vị gia tướng lục phẩm của Thẩm gia thì lại không dễ chịu, tuy rằng cươngkhí của bọn họ mạnh mẽ, nhưng cũng không thể phòng ngực được nhiều tên nỏnhư vậy.Trong này còn có ‘phá cương tiễn’ phù văn, chuyên dùng để phá cương khí, nócó thể dễ dàng phá tan cương khí của võ tu.Chờ đến khi hai ngàn thanh ‘phá cương tiễn’ của bọn họ hết sạch, thì hai võ tulục phẩm kia cũng bị thương nặng.Sau đó, là mười vị đàn chủ và hai vị phó đường chủ đều xông lên, mười hai vịthất phẩm này thay phiên nhau vây công hai người họ.Sở Hi Thanh và Chu Lương Thần, thỉnh thoảng cũng đánh một hai chiêu.Tuy nhiên, người giải quyết chiến đấu lại chính là Sở Vân Vân.Đầu tiên, nàng sử dụng ‘Hàng Thần Thuật’(nhưng thật ra là nghĩ vật hóa hình),‘triệu hoán’ ra một con thần thú hộ vệ. Sau đó lại lấy pháp thuật ‘Hỏa DiễmThần Chỉ’ để đánh về phía một vị võ tu lục phẩm trong đó, toàn thân kẻ này lậptức biến thành một bó được, bị thiêu chết tươi.Sau khi Sở Hi Thanh giải quyết chiến sự xong, liền lạnh lùng trừng mắt với SởVân Vân.Cô bé này hơi vượt giới hạn rồi.Uy lực của pháp thuật vừa rồi, đã gần như là vượt qua thất phẩm!Tuy nhiên, mọi người ở chung quanh lại không nghi ngờ chút nào!Một mặt là vị võ tu lục phẩm vừa rồi đã bị thương rất nặng, hai là “Hàng ThầnThuật” của Sở Vân Vân rất ra dáng, uy thế khiếp người.Mọi người chỉ âm thầm cảm thán, hai huynh muội Sở gia này đều có thiên phútrác tuyệt.Sở Hi Thanh là thiếu niên thiên kiêu xếp hạng 60 trên Đông Châu - Thanh VânBảng thì không cần nhắc đến. Không ngờ Sở Vân Vân này cũng có trình độ caonhư vậy ở trên phương diện “Hàng Thần Thuật”, có thể câu thông thần linh,triệu hoán ra cả hình và thần, sức chiến đấu đã đạt đến Toan Nghê thất phẩm.Sau đó, mọi người bắt đầu đẩy bước về phía trước, chỉ nửa khắc thời gian sau,bọn họ đã cướp sạch toàn bộ mười mấy tòa nhà kho này.Tất cả người còn dám cầm đao trong tay, thì đều chém chết.Sở Hi Thanh nhìn thấy một lượng lớn lá Anh Ma ở bên trong, còn có các loạilinh dược ở trên Tây Sơn, ngoài ra còn có da thú, gân thú, răng thú vân vân, cóthể dùng để chế tạo vật tư và quân giới, tất cả đều là hàng cấm.Tuy nhiên, đáng tiền nhất vẫn là vàng bạc được giấu ở trong này.Khi Sở Hi Thanh đi vào tòa nhà kho kiên cố nhất, quy mô nhỏ nhất ở nơi này,thì trong mắt hiện lên một tia kỳ dị.Trong này có chỉnh chỉnh tề tề hơn bảy ngàn thỏi bạc ròng là ít nhất, nhìn trôngnhư một bức tường bạc.Một thỏi bạc rộng là năm mươi lượng, nơi này tổng cộng là ba mươi lăm vạnlượng bạc. Ngoài ra, còn có khoảng tầm ba ngàn lượng vàng.Lúc này, tất cả huynh đệ Tuyển Phong Đường, không ai là không hoan hô nhưsấm rền, ánh mắt của bọn họ nhìn về phía Sở Hi Thanh cũng đã khác với nửangày trước.Ban đầu, bọn họ chỉ cảm thấy kính phục và ngưỡng mộ với Sở Hi Thanh màthôi.Cho đến hôm nay, khi Sở Hi Thanh đến mượn binh, thì rất nhiều người đều cócảm giác thiếu niên này không đáng tin, chỉ sợ là muốn mang đám huynh đệbọn họ xuống hố.Cho đến giờ phút này, khi bọn họ lấy được Anh Ma Cốc, thì cảm quan của mọingười đối với Sở Hi Thanh lại trở nên khác biệt.Vị này thiên phú trác tuyệt, dũng cảm kiên nghị thì cũng thôi, giờ lại còn thôngminh như vậy nữa.Bảo sao kỳ chủ lại cam lòng lấy vị trí ‘đường chủ’ ra để mời chào vị này.

Lúc này, trong cốc vẫn còn rất nhiều kẻ địch ngoan cố, bọn họ phòng thủ trong

những tạp viện và các gian phòng ốc ở trong cốc.

Sở Hi Thanh không có ý định giết sạch đám người này.

Hắn đến đây là để vây thành đánh viện binh, nhất định phải giữ thực lực mạnh

mẽ nhất, để ứng phó với quận binh và Tây Sơn Đường.

Mà cưỡng ép tấn công những kiến trúc này, thì Tuyển Phong Đường sẽ có

thương vong.

Chỉ cần những người này không ảnh hưởng đến trận chiến tiếp theo, Sở Hi

Thanh cũng lười quản bọn họ.

Chỉ có nhà kho ở phía bắc Anh Ma Cốc là Sở Hi Thanh không thể buông tha.

Lúc này, trong kho hàng này còn có gần hai trăm tàn quân đang chống đỡ.

Hai vị gia tướng lục phẩm của Thẩm gia cũng lui lại nơi này.

Nhưng tất cả mọi người của Tuyển Phong Đường đều có sĩ khí cao ngất.

Thiết Ngưu - Giả Đại Lực mặc trọng giáp trên ngươi, luôn làm gương cho binh

sĩ mà dẫn đầu giết vào trong kho hàng.

Hắn cũng từng là nhân vật leo lên Danh Hiệp Bảng, sức chiến đấu cực mạnh.

Hai vị võ tu lục phẩm của Thẩm gia phải liên thủ mới có thể miễn cưỡng ép hắn

một bậc.

Tuy nhiên, đám người Tuyển Phong Đường bọn họ cũng sẽ không nói quy củ

giang hồ gì cả.

Đám người Tuyển Phong Đường lập tức lấy mấy trăm cái cung nỏ quân dụng

ra, rồi bắn thẳng về phía ba người bọn họ.

Giả Đại Lực mặc trọng giáp, tuy rằng hắn cũng bị bắn thành con nhím, nhưng

lại không bị thương chút nào cả.

Hai vị gia tướng lục phẩm của Thẩm gia thì lại không dễ chịu, tuy rằng cương

khí của bọn họ mạnh mẽ, nhưng cũng không thể phòng ngực được nhiều tên nỏ

như vậy.

Trong này còn có ‘phá cương tiễn’ phù văn, chuyên dùng để phá cương khí, nó

có thể dễ dàng phá tan cương khí của võ tu.

Chờ đến khi hai ngàn thanh ‘phá cương tiễn’ của bọn họ hết sạch, thì hai võ tu

lục phẩm kia cũng bị thương nặng.

Sau đó, là mười vị đàn chủ và hai vị phó đường chủ đều xông lên, mười hai vị

thất phẩm này thay phiên nhau vây công hai người họ.

Sở Hi Thanh và Chu Lương Thần, thỉnh thoảng cũng đánh một hai chiêu.

Tuy nhiên, người giải quyết chiến đấu lại chính là Sở Vân Vân.

Đầu tiên, nàng sử dụng ‘Hàng Thần Thuật’(nhưng thật ra là nghĩ vật hóa hình),

‘triệu hoán’ ra một con thần thú hộ vệ. Sau đó lại lấy pháp thuật ‘Hỏa Diễm

Thần Chỉ’ để đánh về phía một vị võ tu lục phẩm trong đó, toàn thân kẻ này lập

tức biến thành một bó được, bị thiêu chết tươi.

Sau khi Sở Hi Thanh giải quyết chiến sự xong, liền lạnh lùng trừng mắt với Sở

Vân Vân.

Cô bé này hơi vượt giới hạn rồi.

Uy lực của pháp thuật vừa rồi, đã gần như là vượt qua thất phẩm!

Tuy nhiên, mọi người ở chung quanh lại không nghi ngờ chút nào!

Một mặt là vị võ tu lục phẩm vừa rồi đã bị thương rất nặng, hai là “Hàng Thần

Thuật” của Sở Vân Vân rất ra dáng, uy thế khiếp người.

Mọi người chỉ âm thầm cảm thán, hai huynh muội Sở gia này đều có thiên phú

trác tuyệt.

Sở Hi Thanh là thiếu niên thiên kiêu xếp hạng 60 trên Đông Châu - Thanh Vân

Bảng thì không cần nhắc đến. Không ngờ Sở Vân Vân này cũng có trình độ cao

như vậy ở trên phương diện “Hàng Thần Thuật”, có thể câu thông thần linh,

triệu hoán ra cả hình và thần, sức chiến đấu đã đạt đến Toan Nghê thất phẩm.

Sau đó, mọi người bắt đầu đẩy bước về phía trước, chỉ nửa khắc thời gian sau,

bọn họ đã cướp sạch toàn bộ mười mấy tòa nhà kho này.

Tất cả người còn dám cầm đao trong tay, thì đều chém chết.

Sở Hi Thanh nhìn thấy một lượng lớn lá Anh Ma ở bên trong, còn có các loại

linh dược ở trên Tây Sơn, ngoài ra còn có da thú, gân thú, răng thú vân vân, có

thể dùng để chế tạo vật tư và quân giới, tất cả đều là hàng cấm.

Tuy nhiên, đáng tiền nhất vẫn là vàng bạc được giấu ở trong này.

Khi Sở Hi Thanh đi vào tòa nhà kho kiên cố nhất, quy mô nhỏ nhất ở nơi này,

thì trong mắt hiện lên một tia kỳ dị.

Trong này có chỉnh chỉnh tề tề hơn bảy ngàn thỏi bạc ròng là ít nhất, nhìn trông

như một bức tường bạc.

Một thỏi bạc rộng là năm mươi lượng, nơi này tổng cộng là ba mươi lăm vạn

lượng bạc. Ngoài ra, còn có khoảng tầm ba ngàn lượng vàng.

Lúc này, tất cả huynh đệ Tuyển Phong Đường, không ai là không hoan hô như

sấm rền, ánh mắt của bọn họ nhìn về phía Sở Hi Thanh cũng đã khác với nửa

ngày trước.

Ban đầu, bọn họ chỉ cảm thấy kính phục và ngưỡng mộ với Sở Hi Thanh mà

thôi.

Cho đến hôm nay, khi Sở Hi Thanh đến mượn binh, thì rất nhiều người đều có

cảm giác thiếu niên này không đáng tin, chỉ sợ là muốn mang đám huynh đệ

bọn họ xuống hố.

Cho đến giờ phút này, khi bọn họ lấy được Anh Ma Cốc, thì cảm quan của mọi

người đối với Sở Hi Thanh lại trở nên khác biệt.

Vị này thiên phú trác tuyệt, dũng cảm kiên nghị thì cũng thôi, giờ lại còn thông

minh như vậy nữa.

Bảo sao kỳ chủ lại cam lòng lấy vị trí ‘đường chủ’ ra để mời chào vị này.

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Lúc này, trong cốc vẫn còn rất nhiều kẻ địch ngoan cố, bọn họ phòng thủ trongnhững tạp viện và các gian phòng ốc ở trong cốc.Sở Hi Thanh không có ý định giết sạch đám người này.Hắn đến đây là để vây thành đánh viện binh, nhất định phải giữ thực lực mạnhmẽ nhất, để ứng phó với quận binh và Tây Sơn Đường.Mà cưỡng ép tấn công những kiến trúc này, thì Tuyển Phong Đường sẽ cóthương vong.Chỉ cần những người này không ảnh hưởng đến trận chiến tiếp theo, Sở HiThanh cũng lười quản bọn họ.Chỉ có nhà kho ở phía bắc Anh Ma Cốc là Sở Hi Thanh không thể buông tha.Lúc này, trong kho hàng này còn có gần hai trăm tàn quân đang chống đỡ.Hai vị gia tướng lục phẩm của Thẩm gia cũng lui lại nơi này.Nhưng tất cả mọi người của Tuyển Phong Đường đều có sĩ khí cao ngất.Thiết Ngưu - Giả Đại Lực mặc trọng giáp trên ngươi, luôn làm gương cho binhsĩ mà dẫn đầu giết vào trong kho hàng.Hắn cũng từng là nhân vật leo lên Danh Hiệp Bảng, sức chiến đấu cực mạnh.Hai vị võ tu lục phẩm của Thẩm gia phải liên thủ mới có thể miễn cưỡng ép hắnmột bậc.Tuy nhiên, đám người Tuyển Phong Đường bọn họ cũng sẽ không nói quy củgiang hồ gì cả.Đám người Tuyển Phong Đường lập tức lấy mấy trăm cái cung nỏ quân dụngra, rồi bắn thẳng về phía ba người bọn họ.Giả Đại Lực mặc trọng giáp, tuy rằng hắn cũng bị bắn thành con nhím, nhưnglại không bị thương chút nào cả.Hai vị gia tướng lục phẩm của Thẩm gia thì lại không dễ chịu, tuy rằng cươngkhí của bọn họ mạnh mẽ, nhưng cũng không thể phòng ngực được nhiều tên nỏnhư vậy.Trong này còn có ‘phá cương tiễn’ phù văn, chuyên dùng để phá cương khí, nócó thể dễ dàng phá tan cương khí của võ tu.Chờ đến khi hai ngàn thanh ‘phá cương tiễn’ của bọn họ hết sạch, thì hai võ tulục phẩm kia cũng bị thương nặng.Sau đó, là mười vị đàn chủ và hai vị phó đường chủ đều xông lên, mười hai vịthất phẩm này thay phiên nhau vây công hai người họ.Sở Hi Thanh và Chu Lương Thần, thỉnh thoảng cũng đánh một hai chiêu.Tuy nhiên, người giải quyết chiến đấu lại chính là Sở Vân Vân.Đầu tiên, nàng sử dụng ‘Hàng Thần Thuật’(nhưng thật ra là nghĩ vật hóa hình),‘triệu hoán’ ra một con thần thú hộ vệ. Sau đó lại lấy pháp thuật ‘Hỏa DiễmThần Chỉ’ để đánh về phía một vị võ tu lục phẩm trong đó, toàn thân kẻ này lậptức biến thành một bó được, bị thiêu chết tươi.Sau khi Sở Hi Thanh giải quyết chiến sự xong, liền lạnh lùng trừng mắt với SởVân Vân.Cô bé này hơi vượt giới hạn rồi.Uy lực của pháp thuật vừa rồi, đã gần như là vượt qua thất phẩm!Tuy nhiên, mọi người ở chung quanh lại không nghi ngờ chút nào!Một mặt là vị võ tu lục phẩm vừa rồi đã bị thương rất nặng, hai là “Hàng ThầnThuật” của Sở Vân Vân rất ra dáng, uy thế khiếp người.Mọi người chỉ âm thầm cảm thán, hai huynh muội Sở gia này đều có thiên phútrác tuyệt.Sở Hi Thanh là thiếu niên thiên kiêu xếp hạng 60 trên Đông Châu - Thanh VânBảng thì không cần nhắc đến. Không ngờ Sở Vân Vân này cũng có trình độ caonhư vậy ở trên phương diện “Hàng Thần Thuật”, có thể câu thông thần linh,triệu hoán ra cả hình và thần, sức chiến đấu đã đạt đến Toan Nghê thất phẩm.Sau đó, mọi người bắt đầu đẩy bước về phía trước, chỉ nửa khắc thời gian sau,bọn họ đã cướp sạch toàn bộ mười mấy tòa nhà kho này.Tất cả người còn dám cầm đao trong tay, thì đều chém chết.Sở Hi Thanh nhìn thấy một lượng lớn lá Anh Ma ở bên trong, còn có các loạilinh dược ở trên Tây Sơn, ngoài ra còn có da thú, gân thú, răng thú vân vân, cóthể dùng để chế tạo vật tư và quân giới, tất cả đều là hàng cấm.Tuy nhiên, đáng tiền nhất vẫn là vàng bạc được giấu ở trong này.Khi Sở Hi Thanh đi vào tòa nhà kho kiên cố nhất, quy mô nhỏ nhất ở nơi này,thì trong mắt hiện lên một tia kỳ dị.Trong này có chỉnh chỉnh tề tề hơn bảy ngàn thỏi bạc ròng là ít nhất, nhìn trôngnhư một bức tường bạc.Một thỏi bạc rộng là năm mươi lượng, nơi này tổng cộng là ba mươi lăm vạnlượng bạc. Ngoài ra, còn có khoảng tầm ba ngàn lượng vàng.Lúc này, tất cả huynh đệ Tuyển Phong Đường, không ai là không hoan hô nhưsấm rền, ánh mắt của bọn họ nhìn về phía Sở Hi Thanh cũng đã khác với nửangày trước.Ban đầu, bọn họ chỉ cảm thấy kính phục và ngưỡng mộ với Sở Hi Thanh màthôi.Cho đến hôm nay, khi Sở Hi Thanh đến mượn binh, thì rất nhiều người đều cócảm giác thiếu niên này không đáng tin, chỉ sợ là muốn mang đám huynh đệbọn họ xuống hố.Cho đến giờ phút này, khi bọn họ lấy được Anh Ma Cốc, thì cảm quan của mọingười đối với Sở Hi Thanh lại trở nên khác biệt.Vị này thiên phú trác tuyệt, dũng cảm kiên nghị thì cũng thôi, giờ lại còn thôngminh như vậy nữa.Bảo sao kỳ chủ lại cam lòng lấy vị trí ‘đường chủ’ ra để mời chào vị này.

Chương 376: Một địch ngàn (3)