Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 377: : Một địch ngàn (4)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Bản thân Sở Hi Thanh cũng rất vui mừng, tuy rằng những chiến lợi phẩm nàycòn phải chia sẻ cho tám trăm tướng sĩ của Tuyển Phong Đường. Thiết CuồngNhân và Giả Đại Lực cũng sẽ lấy một phần từ trong số này.Tuy nhiên, Sở Hi Thanh dự tính mình cũng có thể được chia khoảng 15.000lượng là ít nhất.Phần bí dược tầng năm Dưỡng Nguyên Công thứ hai đã có chỗ dựa rồi. . .Ngay khi Sở Hi Thanh đánh giá đám vàng bạc này, Chu Lương Thần đã đi đếnbên cạnh: “Bên kia có chút chuyện, muội muội ngươi gọi ngươi qua xem mộtchút!”Thần sắc Sở Hi Thanh hơi động, lúc này đi theo Chu Lương Thần về phía khohàng ở phía đông.Sở Hi Thanh phát hiện nơi này thình lình có mười cái hố to. Hố sâu chín trượng,bốn vách tường bên trong đều là đá tảng, phía trên là song sắt cực lớn.Làm người ta giật mình chính là, những song sắt và dây xích này phải to bằngcẳng chân người lớn. Dù là võ tu thất phẩm hạ thì cũng khó có thể bẻ gãy.Bên trong hố to thì lại phân biệt giam giữ hơn một trăm nam nữ, tổng số tiếpcận hai ngàn người.Đã có huynh đệ của Tuyển Phong Đường mở song sắt, thả những người này rangoài.Trên thân mấy người này đều dơ bẩn ô uế, tanh tưởi nức mũi, thân thể bọn họcũng rất suy yếu.Huynh đệ Tuyển Phong Đường cũng phải che mũi, cố nén cơn buồn nôn, dùngsọt để đưa bọn họ từ trong hầm ra ngoài.“Chuyện gì thế?”Sở Hi Thanh đi đến bên cạnh Sở Vân Vân.Hắn phát hiện sắc mặt của cô bé này đã âm trầm như nước.Hai tay của nàng nắm chặt, trong mắt hiện lên một vệt đỏ thẫm.Sở Hi Thanh nhìn theo ánh mắt của nàng, sau đó hơi cau mày, đi về phía mộtngười trong số đó.Đó là một địa hán ngang tàng, râu tóc của hắn không được quản lý, rất dơ bẩnlại rối tung, bao trùm toàn bộ khuôn mặt hắn. Toàn thân cũng bẩn thỉu khôngchịu nổi, quần áo lam lũ.Không chỉ hai tay hai chân bị xiềng xích gông cùm, mà xương tỳ bà cũng bịmột chiếc đinh lớn xuyên qua, khắp toàn thân phải có hai mươi chiếc TrấnNguyên Đinh.Lúc này, hắn đang dùng một đôi con ngươi đen nhanh đế nhìn Sở Vân Vân,trong mắt tràn đầy ngạc nhiên nghi ngờ, lại tựa như không thể tin nổi.Vẻ mặt Sở Hi Thanh yên lặng, nhìn vào b* ng*c của hắn.Vạt áo của người này mở rộng, mơ hồ có thể nhìn thấy hình xăm như sói đen ởtrước ngực của hắn.Chu Lương Thần đi đến bên cạnh Sở Hi Thanh, nhìn qua bên kia một chút, sauđó kinh ngạc nói: “Đây hình như là đồ đằng Bí Chiêu độc nhất của Thần SáchĐô, thân quân của Bá Võ Vương thì phải? Là đồ đằng do Bá Võ Vương chémgiết tộc chủ tộc Hắc Lang ở phương bắc, cao thủ siêu nhất phẩm Hoàng CựcLiệt, sau đó dùng máu của hắn để chế tạo đồ đằng này.”“Chí có người chém giết trên trăm tên địch mới được ban tặng đồ đằng này. Cóngười nói đồ đằng Bí Chiêu này rất mạnh mẽ, có thể phối hợp với cực chiêu màBá Võ Vương sáng tạo ra, có thể dễ dàng g**t ch*t kẻ địch có tu vị vượt qua bảnthân mình một cấp.”Sở Hi Thanh cũng từng nhìn thấy cái đồ đằng này.Một kỳ Luận Võ Thần Cơ năm ngoái, có một bài văn chương bình xét đồ đằngBí Chiêu đứng đầu thiên hạ, đồ đằng này cũng xuất hiện trong bài văn chươngđó.Hắn liếc mắt nhìn đám nam nữ được cứu lên ở chung quanh.Phát hiện ra có hơn trăm người bị đóng đinh vào xương tỳ bà giống như vị đạihán râu quai nón này.Tuy nhiên, không phải ai cũng đóng Trấn Nguyên Đinh vào toàn thân như vị đạihán này.Sở Hi Thanh bỗng nhiên xuất đao, chặt đứt xiềng xích ở trên người người này,lại gỡ bỏ đinh trên người đối phương xuống: “Ngươi là người của Thần SáchĐô? Xin hỏi danh tính của các hạ?”Đại hán râu quai nón cuối cùng cũng chuyển ánh mắt ra khỏi người Sở VânVân, nhìn nhau với Sở Hi Thanh.“Trí Quả giáo úy Lý Thần Sơn của Thần Sách Đô!”Đại hán râu quai nón nửa nằm trên đất, hắn híp mắt, chắp tay với Sở Hi Thanh:“Lý mỗ thay đồng bào của ta cảm tạ ơn cứu giúp của các hạ, chúng ta sẽ suốtđời không quên ơn này.”Trí Quả giáo úy là chức quan thất phẩm thượng.Sở Hi Thanh lòng thầm nói, Trí Quả giáo úy của Thần Sách Đô, cơ bản đều cótu vị lục phẩm hạ.Nhưng với linh cơ và chân nguyên đang tràn ra của người này, cùng lắm thì làthất phẩm thượng.Tuy nhiên, Thần Sách Đô dưới trướng Tần Mộc Ca chỉ coi trọng quân công vàsức chiến đấu, người này có thể đảm nhiệm Trí Quả giáo úy ở Thần Sách Đô,tất phải có lý do.Mày kiếm của Sở Hi Thanh hơi nhếch lên, cười hỏi dò: “Nghe nói Thần SáchĐô các ngươi dính dáng đến mưu phản, toàn quân đều bị An Bắc đại tướngquân tru diệt?”Ánh mắt Sở Vân Vân hơi động.Sở Hi Thanh hỏi câu này, chính là câu mà nàng đang muốn hỏi nhất.Đại hán râu quai nón lại chửi ầm lên, vẻ mặt uất hận: “Mưu phản cái rắm Chúngta nghi ngờ Bá Võ Vương bị tên hoàng đế chó má kia mưu hại. Cũng k phục lãogià Tần Thắng kia, hắn là cái thá gì? Nhưng mà tên này cũng thật là độc ác, saukhi tiếp nhận An Viễn đạo tướng quân không lâu, liền điều chúng ta tấn côngThiên Mục quốc ở biển bắc, sau đó hắn triệu tập binh mã để đâm sau lưngchúng ta.” 

Bản thân Sở Hi Thanh cũng rất vui mừng, tuy rằng những chiến lợi phẩm này

còn phải chia sẻ cho tám trăm tướng sĩ của Tuyển Phong Đường. Thiết Cuồng

Nhân và Giả Đại Lực cũng sẽ lấy một phần từ trong số này.

Tuy nhiên, Sở Hi Thanh dự tính mình cũng có thể được chia khoảng 15.000

lượng là ít nhất.

Phần bí dược tầng năm Dưỡng Nguyên Công thứ hai đã có chỗ dựa rồi. . .

Ngay khi Sở Hi Thanh đánh giá đám vàng bạc này, Chu Lương Thần đã đi đến

bên cạnh: “Bên kia có chút chuyện, muội muội ngươi gọi ngươi qua xem một

chút!”

Thần sắc Sở Hi Thanh hơi động, lúc này đi theo Chu Lương Thần về phía kho

hàng ở phía đông.

Sở Hi Thanh phát hiện nơi này thình lình có mười cái hố to. Hố sâu chín trượng,

bốn vách tường bên trong đều là đá tảng, phía trên là song sắt cực lớn.

Làm người ta giật mình chính là, những song sắt và dây xích này phải to bằng

cẳng chân người lớn. Dù là võ tu thất phẩm hạ thì cũng khó có thể bẻ gãy.

Bên trong hố to thì lại phân biệt giam giữ hơn một trăm nam nữ, tổng số tiếp

cận hai ngàn người.

Đã có huynh đệ của Tuyển Phong Đường mở song sắt, thả những người này ra

ngoài.

Trên thân mấy người này đều dơ bẩn ô uế, tanh tưởi nức mũi, thân thể bọn họ

cũng rất suy yếu.

Huynh đệ Tuyển Phong Đường cũng phải che mũi, cố nén cơn buồn nôn, dùng

sọt để đưa bọn họ từ trong hầm ra ngoài.

“Chuyện gì thế?”

Sở Hi Thanh đi đến bên cạnh Sở Vân Vân.

Hắn phát hiện sắc mặt của cô bé này đã âm trầm như nước.

Hai tay của nàng nắm chặt, trong mắt hiện lên một vệt đỏ thẫm.

Sở Hi Thanh nhìn theo ánh mắt của nàng, sau đó hơi cau mày, đi về phía một

người trong số đó.

Đó là một địa hán ngang tàng, râu tóc của hắn không được quản lý, rất dơ bẩn

lại rối tung, bao trùm toàn bộ khuôn mặt hắn. Toàn thân cũng bẩn thỉu không

chịu nổi, quần áo lam lũ.

Không chỉ hai tay hai chân bị xiềng xích gông cùm, mà xương tỳ bà cũng bị

một chiếc đinh lớn xuyên qua, khắp toàn thân phải có hai mươi chiếc Trấn

Nguyên Đinh.

Lúc này, hắn đang dùng một đôi con ngươi đen nhanh đế nhìn Sở Vân Vân,

trong mắt tràn đầy ngạc nhiên nghi ngờ, lại tựa như không thể tin nổi.

Vẻ mặt Sở Hi Thanh yên lặng, nhìn vào b* ng*c của hắn.

Vạt áo của người này mở rộng, mơ hồ có thể nhìn thấy hình xăm như sói đen ở

trước ngực của hắn.

Chu Lương Thần đi đến bên cạnh Sở Hi Thanh, nhìn qua bên kia một chút, sau

đó kinh ngạc nói: “Đây hình như là đồ đằng Bí Chiêu độc nhất của Thần Sách

Đô, thân quân của Bá Võ Vương thì phải? Là đồ đằng do Bá Võ Vương chém

giết tộc chủ tộc Hắc Lang ở phương bắc, cao thủ siêu nhất phẩm Hoàng Cực

Liệt, sau đó dùng máu của hắn để chế tạo đồ đằng này.”

“Chí có người chém giết trên trăm tên địch mới được ban tặng đồ đằng này. Có

người nói đồ đằng Bí Chiêu này rất mạnh mẽ, có thể phối hợp với cực chiêu mà

Bá Võ Vương sáng tạo ra, có thể dễ dàng g**t ch*t kẻ địch có tu vị vượt qua bản

thân mình một cấp.”

Sở Hi Thanh cũng từng nhìn thấy cái đồ đằng này.

Một kỳ Luận Võ Thần Cơ năm ngoái, có một bài văn chương bình xét đồ đằng

Bí Chiêu đứng đầu thiên hạ, đồ đằng này cũng xuất hiện trong bài văn chương

đó.

Hắn liếc mắt nhìn đám nam nữ được cứu lên ở chung quanh.

Phát hiện ra có hơn trăm người bị đóng đinh vào xương tỳ bà giống như vị đại

hán râu quai nón này.

Tuy nhiên, không phải ai cũng đóng Trấn Nguyên Đinh vào toàn thân như vị đại

hán này.

Sở Hi Thanh bỗng nhiên xuất đao, chặt đứt xiềng xích ở trên người người này,

lại gỡ bỏ đinh trên người đối phương xuống: “Ngươi là người của Thần Sách

Đô? Xin hỏi danh tính của các hạ?”

Đại hán râu quai nón cuối cùng cũng chuyển ánh mắt ra khỏi người Sở Vân

Vân, nhìn nhau với Sở Hi Thanh.

“Trí Quả giáo úy Lý Thần Sơn của Thần Sách Đô!”

Đại hán râu quai nón nửa nằm trên đất, hắn híp mắt, chắp tay với Sở Hi Thanh:

“Lý mỗ thay đồng bào của ta cảm tạ ơn cứu giúp của các hạ, chúng ta sẽ suốt

đời không quên ơn này.”

Trí Quả giáo úy là chức quan thất phẩm thượng.

Sở Hi Thanh lòng thầm nói, Trí Quả giáo úy của Thần Sách Đô, cơ bản đều có

tu vị lục phẩm hạ.

Nhưng với linh cơ và chân nguyên đang tràn ra của người này, cùng lắm thì là

thất phẩm thượng.

Tuy nhiên, Thần Sách Đô dưới trướng Tần Mộc Ca chỉ coi trọng quân công và

sức chiến đấu, người này có thể đảm nhiệm Trí Quả giáo úy ở Thần Sách Đô,

tất phải có lý do.

Mày kiếm của Sở Hi Thanh hơi nhếch lên, cười hỏi dò: “Nghe nói Thần Sách

Đô các ngươi dính dáng đến mưu phản, toàn quân đều bị An Bắc đại tướng

quân tru diệt?”

Ánh mắt Sở Vân Vân hơi động.

Sở Hi Thanh hỏi câu này, chính là câu mà nàng đang muốn hỏi nhất.

Đại hán râu quai nón lại chửi ầm lên, vẻ mặt uất hận: “Mưu phản cái rắm Chúng

ta nghi ngờ Bá Võ Vương bị tên hoàng đế chó má kia mưu hại. Cũng k phục lão

già Tần Thắng kia, hắn là cái thá gì? Nhưng mà tên này cũng thật là độc ác, sau

khi tiếp nhận An Viễn đạo tướng quân không lâu, liền điều chúng ta tấn công

Thiên Mục quốc ở biển bắc, sau đó hắn triệu tập binh mã để đâm sau lưng

chúng ta.” 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Bản thân Sở Hi Thanh cũng rất vui mừng, tuy rằng những chiến lợi phẩm nàycòn phải chia sẻ cho tám trăm tướng sĩ của Tuyển Phong Đường. Thiết CuồngNhân và Giả Đại Lực cũng sẽ lấy một phần từ trong số này.Tuy nhiên, Sở Hi Thanh dự tính mình cũng có thể được chia khoảng 15.000lượng là ít nhất.Phần bí dược tầng năm Dưỡng Nguyên Công thứ hai đã có chỗ dựa rồi. . .Ngay khi Sở Hi Thanh đánh giá đám vàng bạc này, Chu Lương Thần đã đi đếnbên cạnh: “Bên kia có chút chuyện, muội muội ngươi gọi ngươi qua xem mộtchút!”Thần sắc Sở Hi Thanh hơi động, lúc này đi theo Chu Lương Thần về phía khohàng ở phía đông.Sở Hi Thanh phát hiện nơi này thình lình có mười cái hố to. Hố sâu chín trượng,bốn vách tường bên trong đều là đá tảng, phía trên là song sắt cực lớn.Làm người ta giật mình chính là, những song sắt và dây xích này phải to bằngcẳng chân người lớn. Dù là võ tu thất phẩm hạ thì cũng khó có thể bẻ gãy.Bên trong hố to thì lại phân biệt giam giữ hơn một trăm nam nữ, tổng số tiếpcận hai ngàn người.Đã có huynh đệ của Tuyển Phong Đường mở song sắt, thả những người này rangoài.Trên thân mấy người này đều dơ bẩn ô uế, tanh tưởi nức mũi, thân thể bọn họcũng rất suy yếu.Huynh đệ Tuyển Phong Đường cũng phải che mũi, cố nén cơn buồn nôn, dùngsọt để đưa bọn họ từ trong hầm ra ngoài.“Chuyện gì thế?”Sở Hi Thanh đi đến bên cạnh Sở Vân Vân.Hắn phát hiện sắc mặt của cô bé này đã âm trầm như nước.Hai tay của nàng nắm chặt, trong mắt hiện lên một vệt đỏ thẫm.Sở Hi Thanh nhìn theo ánh mắt của nàng, sau đó hơi cau mày, đi về phía mộtngười trong số đó.Đó là một địa hán ngang tàng, râu tóc của hắn không được quản lý, rất dơ bẩnlại rối tung, bao trùm toàn bộ khuôn mặt hắn. Toàn thân cũng bẩn thỉu khôngchịu nổi, quần áo lam lũ.Không chỉ hai tay hai chân bị xiềng xích gông cùm, mà xương tỳ bà cũng bịmột chiếc đinh lớn xuyên qua, khắp toàn thân phải có hai mươi chiếc TrấnNguyên Đinh.Lúc này, hắn đang dùng một đôi con ngươi đen nhanh đế nhìn Sở Vân Vân,trong mắt tràn đầy ngạc nhiên nghi ngờ, lại tựa như không thể tin nổi.Vẻ mặt Sở Hi Thanh yên lặng, nhìn vào b* ng*c của hắn.Vạt áo của người này mở rộng, mơ hồ có thể nhìn thấy hình xăm như sói đen ởtrước ngực của hắn.Chu Lương Thần đi đến bên cạnh Sở Hi Thanh, nhìn qua bên kia một chút, sauđó kinh ngạc nói: “Đây hình như là đồ đằng Bí Chiêu độc nhất của Thần SáchĐô, thân quân của Bá Võ Vương thì phải? Là đồ đằng do Bá Võ Vương chémgiết tộc chủ tộc Hắc Lang ở phương bắc, cao thủ siêu nhất phẩm Hoàng CựcLiệt, sau đó dùng máu của hắn để chế tạo đồ đằng này.”“Chí có người chém giết trên trăm tên địch mới được ban tặng đồ đằng này. Cóngười nói đồ đằng Bí Chiêu này rất mạnh mẽ, có thể phối hợp với cực chiêu màBá Võ Vương sáng tạo ra, có thể dễ dàng g**t ch*t kẻ địch có tu vị vượt qua bảnthân mình một cấp.”Sở Hi Thanh cũng từng nhìn thấy cái đồ đằng này.Một kỳ Luận Võ Thần Cơ năm ngoái, có một bài văn chương bình xét đồ đằngBí Chiêu đứng đầu thiên hạ, đồ đằng này cũng xuất hiện trong bài văn chươngđó.Hắn liếc mắt nhìn đám nam nữ được cứu lên ở chung quanh.Phát hiện ra có hơn trăm người bị đóng đinh vào xương tỳ bà giống như vị đạihán râu quai nón này.Tuy nhiên, không phải ai cũng đóng Trấn Nguyên Đinh vào toàn thân như vị đạihán này.Sở Hi Thanh bỗng nhiên xuất đao, chặt đứt xiềng xích ở trên người người này,lại gỡ bỏ đinh trên người đối phương xuống: “Ngươi là người của Thần SáchĐô? Xin hỏi danh tính của các hạ?”Đại hán râu quai nón cuối cùng cũng chuyển ánh mắt ra khỏi người Sở VânVân, nhìn nhau với Sở Hi Thanh.“Trí Quả giáo úy Lý Thần Sơn của Thần Sách Đô!”Đại hán râu quai nón nửa nằm trên đất, hắn híp mắt, chắp tay với Sở Hi Thanh:“Lý mỗ thay đồng bào của ta cảm tạ ơn cứu giúp của các hạ, chúng ta sẽ suốtđời không quên ơn này.”Trí Quả giáo úy là chức quan thất phẩm thượng.Sở Hi Thanh lòng thầm nói, Trí Quả giáo úy của Thần Sách Đô, cơ bản đều cótu vị lục phẩm hạ.Nhưng với linh cơ và chân nguyên đang tràn ra của người này, cùng lắm thì làthất phẩm thượng.Tuy nhiên, Thần Sách Đô dưới trướng Tần Mộc Ca chỉ coi trọng quân công vàsức chiến đấu, người này có thể đảm nhiệm Trí Quả giáo úy ở Thần Sách Đô,tất phải có lý do.Mày kiếm của Sở Hi Thanh hơi nhếch lên, cười hỏi dò: “Nghe nói Thần SáchĐô các ngươi dính dáng đến mưu phản, toàn quân đều bị An Bắc đại tướngquân tru diệt?”Ánh mắt Sở Vân Vân hơi động.Sở Hi Thanh hỏi câu này, chính là câu mà nàng đang muốn hỏi nhất.Đại hán râu quai nón lại chửi ầm lên, vẻ mặt uất hận: “Mưu phản cái rắm Chúngta nghi ngờ Bá Võ Vương bị tên hoàng đế chó má kia mưu hại. Cũng k phục lãogià Tần Thắng kia, hắn là cái thá gì? Nhưng mà tên này cũng thật là độc ác, saukhi tiếp nhận An Viễn đạo tướng quân không lâu, liền điều chúng ta tấn côngThiên Mục quốc ở biển bắc, sau đó hắn triệu tập binh mã để đâm sau lưngchúng ta.” 

Chương 377: : Một địch ngàn (4)