Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 422: Tiếng hót đầu của Lưu Nhược Hi
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Diệp Kinh Nguyên giơ tay lên, hút quyển trục trong tay Sở Hi Thanh vào trongtay của mình, mở ra xem xét một lượt.Sau đó, vẻ kinh ngạc trong mắt hắn càng ngày càng đậm.Đây quả thật là nét chữ của Tần Mộc Ca!Hắn không thể nhận sai được!Sắc mặt Diệp Kinh Nguyên nhất thời trầm xuống, quét mắt nhìn đám người ởđây với vẻ nghi ngờ không thôi: “Vì sao các ngươi lại phát hiện ra? Sao cácngươi lại biết mà kéo đổ giá sách này?”Ánh mắt của tất cả mọi người đồng loạt nhìn về phía Vương Chính.Bọn họ cũng cảm thấy chuyện ngày hôm nay quá trùng hợp.Vẻ mặt Sở Hi Thanh hơi quái dị: “Là Vương Chính sư đệ ngã xuống, nên kéođổ giá sách.”Vấn đề là một võ tu bát phẩm có hạ bàn vững chắc làm sao có thể tự nhiên ngãxuống đất được? Lại còn trùng hợp kéo giá sách này xuống?Sắc mặt Vương Chính thì lại tái nhợt như tờ giấy, suýt nữa thì khóc lên.Vương Chính cũng cảm thấy chuyện ngày hôm nay tràn ngập kỳ lạ, mà chínhmình có hiềm nghi rất lớn.Đây nhất định là có người hãm hại mình.Vương Chính lập tức nhìn về phía Sở Hi Thanh, sau đó rời ánh mắt đi luôn.Hôm nay, bọn họ gặp Sở Hi Thanh ở cửa Tàng Kinh Lâu, hoàn toàn là trùnghợp.Còn nữa, khi hắn té ngã thì cảm giác như có một luồng chân nguyên dị chúngẩn núp ở trong cơ thể đang điều khiển mình kéo giá sách này xuống.Đây rõ ràng là năng lực của một vị võ tu cao phẩm. . .Mặc dù Sở Hi Thanh là thiên kiêu Thanh Vân Bảng, nhưng vẫn không có nănglực để làm chuyện này.Vương Chính lại híp mắt nhìn về phía Hướng Quỳ.Mấy ngày trước, Hướng Quỳ bỗng nhiên kéo mọi người cùng nhau trở về võquán, đi Tàng Kinh Lâu nghiên cứu võ đạo.Hướng Quỳ không có năng lực khống chế chân tay của hắn, nhưng sau lưngHướng Quỳ có rất nhiều cao thủ có năng lực làm chuyện này.Người này là kẻ khả nghi nhất!Đám phản nghịch tông môn Nam Thiên Môn này, quả nhiên là xấu đến mứckhông thể xấu hơn!. . .Sở Hi Thanh cho rằng võ quán sẽ lại giam lỏng bọn họ một thời gian như lần ởThần Binh Viện.Kết quả là sau khi Kiếm Tàng Phong đến, hắn chỉ nhìn thấy quyển trục kia mộtlát, sau đó hỏi vài câu đơn giản, cuối cùng liền phất tay cho bọn họ rời đi.Chỉ có Vương Chính xui xẻo là bị giữ lại.Sở Hi Thanh tiếp tục đi xem Chân Ý Đồ của Dưỡng Nguyên Công.Tuy nhiên, hắn chỉ ở lại Tàng Kinh Lâu không đến nửa canh giờ, liền nhận đượctin phù của Thiên hộ Cẩm y vệ Tào Hiên.Vị này lại hẹn gặp mặt với Sở Hi Thanh, địa điểm vẫn là tửu lâu Thúy Vân.Lời nói trong tin phù tràn ngập ý lo lắng, chỉ hai chữ ‘mau chóng’ mà đã dùngtận ba lần.Sở Hi Thanh lại cố tình kéo dài thời gian, đợi đến nửa canh giờ sau, bức tin phùthứ hai của Tào Hiên xuất hiện, thúc giục hắn nhanh đến tửu lâu Thúy Vân.Khi Tào Hiên nhìn thấy Sở Hi Thanh, mặt hắn đã đen xì: “Vì sao bây giờ mớiđến?”“Trong võ quán phát sinh một chuyện lớn, ta cũng không dám đi ra!”Mặt Sở Hi Thanh không biến sắc, mở miệng giải thích: “Dù gì ra cũng phải giảvờ giả vịt một phen chứ, không thể để võ quán biết ta là người của Cẩm y vệđược!”Tào Hiên thầm nghĩ, bây giờ võ quán Chính Dương cũng không quan tâm ngươicó phải Cẩm y vệ hay không.Đến địa vị như Sở Hi Thanh, thậm chí Vô Tướng Thần Tông còn chủ động đưabọn họ đến nhậm chức ở Cẩm y vệ và Lục phiến môn, thậm chí là cấm quânhoặc đại nội.Sau đó, sắc mặt hắn nghiêm nghị, nói vào đề tài chính: “Chuyện lớn mà ngươinói, có quan hệ với biến cố trong Tàng Kinh Lâu đúng không? Ta nghe nói hômnay lại phát hiện ra bút tích của Bá Võ Vương – Tần Mộc Ca ở trong Tàng KinhLâu của võ quán? Trong đó còn có một tấm bản đồ?”“Đúng là có việc này.” Sở Hi Thanh giả bộ giật mình: “Thiên hộ đại nhân đãbiết rồi? Tin tức của Cẩm y vệ thật nhanh!”Ánh mắt Tào Hiên ngưng trọng, giọng nói hàm chứa vẻ khẩn trương: “HiThanh, ngươi có nhớ bức bản đồ kia không? Còn cả văn tự ở trên đó nữa?”Sở Hi Thanh nhất thời nở nụ cười, sau đó hắn tỏ vẻ mờ mịt: “Trưa nay ta uốngchút rượu, trí nhớ có hơi mơ hồ không rõ. Đúng rồi, lúc trưa Thiên hộ đại nhânnói thế nào về chuyện của Trí Quả giáo úy Ngụy Dương ý nhờ?”“Chuyện này là không thể!” Giọng nói của Tào Hiên chợt cao vút.Sau đó, hắn nhìn vẻ mặt của Sở Hi Thanh ở bên đối diện, lại chợt hạ giọngxuống: “Tuyệt đối không thể giao Ngụy Dương cho ngươi được! Ngươi đừngnghĩ nữa. Việc này ta đã báo lên Đông trấn phủ ty, đã ghi vào trong danh sách,hắn tuyệt đối không thể thoát tội. Ngươi có thể đổi điều kiện khác, chỉ cầnkhông quá đáng thì ta có thể đáp ứng ngươi.”Hiện giờ, đại nội trong hoàng cung cực kỳ coi trọng chuyện dư nghiệt ThầnSách Đô.Bắt Ngụy Dương là công lao sáng giá nhất trong thời gian gần đấy, hắn há cóthể giao cho Sở Hi Thanh?
Diệp Kinh Nguyên giơ tay lên, hút quyển trục trong tay Sở Hi Thanh vào trong
tay của mình, mở ra xem xét một lượt.
Sau đó, vẻ kinh ngạc trong mắt hắn càng ngày càng đậm.
Đây quả thật là nét chữ của Tần Mộc Ca!
Hắn không thể nhận sai được!
Sắc mặt Diệp Kinh Nguyên nhất thời trầm xuống, quét mắt nhìn đám người ở
đây với vẻ nghi ngờ không thôi: “Vì sao các ngươi lại phát hiện ra? Sao các
ngươi lại biết mà kéo đổ giá sách này?”
Ánh mắt của tất cả mọi người đồng loạt nhìn về phía Vương Chính.
Bọn họ cũng cảm thấy chuyện ngày hôm nay quá trùng hợp.
Vẻ mặt Sở Hi Thanh hơi quái dị: “Là Vương Chính sư đệ ngã xuống, nên kéo
đổ giá sách.”
Vấn đề là một võ tu bát phẩm có hạ bàn vững chắc làm sao có thể tự nhiên ngã
xuống đất được? Lại còn trùng hợp kéo giá sách này xuống?
Sắc mặt Vương Chính thì lại tái nhợt như tờ giấy, suýt nữa thì khóc lên.
Vương Chính cũng cảm thấy chuyện ngày hôm nay tràn ngập kỳ lạ, mà chính
mình có hiềm nghi rất lớn.
Đây nhất định là có người hãm hại mình.
Vương Chính lập tức nhìn về phía Sở Hi Thanh, sau đó rời ánh mắt đi luôn.
Hôm nay, bọn họ gặp Sở Hi Thanh ở cửa Tàng Kinh Lâu, hoàn toàn là trùng
hợp.
Còn nữa, khi hắn té ngã thì cảm giác như có một luồng chân nguyên dị chúng
ẩn núp ở trong cơ thể đang điều khiển mình kéo giá sách này xuống.
Đây rõ ràng là năng lực của một vị võ tu cao phẩm. . .
Mặc dù Sở Hi Thanh là thiên kiêu Thanh Vân Bảng, nhưng vẫn không có năng
lực để làm chuyện này.
Vương Chính lại híp mắt nhìn về phía Hướng Quỳ.
Mấy ngày trước, Hướng Quỳ bỗng nhiên kéo mọi người cùng nhau trở về võ
quán, đi Tàng Kinh Lâu nghiên cứu võ đạo.
Hướng Quỳ không có năng lực khống chế chân tay của hắn, nhưng sau lưng
Hướng Quỳ có rất nhiều cao thủ có năng lực làm chuyện này.
Người này là kẻ khả nghi nhất!
Đám phản nghịch tông môn Nam Thiên Môn này, quả nhiên là xấu đến mức
không thể xấu hơn!
. . .
Sở Hi Thanh cho rằng võ quán sẽ lại giam lỏng bọn họ một thời gian như lần ở
Thần Binh Viện.
Kết quả là sau khi Kiếm Tàng Phong đến, hắn chỉ nhìn thấy quyển trục kia một
lát, sau đó hỏi vài câu đơn giản, cuối cùng liền phất tay cho bọn họ rời đi.
Chỉ có Vương Chính xui xẻo là bị giữ lại.
Sở Hi Thanh tiếp tục đi xem Chân Ý Đồ của Dưỡng Nguyên Công.
Tuy nhiên, hắn chỉ ở lại Tàng Kinh Lâu không đến nửa canh giờ, liền nhận được
tin phù của Thiên hộ Cẩm y vệ Tào Hiên.
Vị này lại hẹn gặp mặt với Sở Hi Thanh, địa điểm vẫn là tửu lâu Thúy Vân.
Lời nói trong tin phù tràn ngập ý lo lắng, chỉ hai chữ ‘mau chóng’ mà đã dùng
tận ba lần.
Sở Hi Thanh lại cố tình kéo dài thời gian, đợi đến nửa canh giờ sau, bức tin phù
thứ hai của Tào Hiên xuất hiện, thúc giục hắn nhanh đến tửu lâu Thúy Vân.
Khi Tào Hiên nhìn thấy Sở Hi Thanh, mặt hắn đã đen xì: “Vì sao bây giờ mới
đến?”
“Trong võ quán phát sinh một chuyện lớn, ta cũng không dám đi ra!”
Mặt Sở Hi Thanh không biến sắc, mở miệng giải thích: “Dù gì ra cũng phải giả
vờ giả vịt một phen chứ, không thể để võ quán biết ta là người của Cẩm y vệ
được!”
Tào Hiên thầm nghĩ, bây giờ võ quán Chính Dương cũng không quan tâm ngươi
có phải Cẩm y vệ hay không.
Đến địa vị như Sở Hi Thanh, thậm chí Vô Tướng Thần Tông còn chủ động đưa
bọn họ đến nhậm chức ở Cẩm y vệ và Lục phiến môn, thậm chí là cấm quân
hoặc đại nội.
Sau đó, sắc mặt hắn nghiêm nghị, nói vào đề tài chính: “Chuyện lớn mà ngươi
nói, có quan hệ với biến cố trong Tàng Kinh Lâu đúng không? Ta nghe nói hôm
nay lại phát hiện ra bút tích của Bá Võ Vương – Tần Mộc Ca ở trong Tàng Kinh
Lâu của võ quán? Trong đó còn có một tấm bản đồ?”
“Đúng là có việc này.” Sở Hi Thanh giả bộ giật mình: “Thiên hộ đại nhân đã
biết rồi? Tin tức của Cẩm y vệ thật nhanh!”
Ánh mắt Tào Hiên ngưng trọng, giọng nói hàm chứa vẻ khẩn trương: “Hi
Thanh, ngươi có nhớ bức bản đồ kia không? Còn cả văn tự ở trên đó nữa?”
Sở Hi Thanh nhất thời nở nụ cười, sau đó hắn tỏ vẻ mờ mịt: “Trưa nay ta uống
chút rượu, trí nhớ có hơi mơ hồ không rõ. Đúng rồi, lúc trưa Thiên hộ đại nhân
nói thế nào về chuyện của Trí Quả giáo úy Ngụy Dương ý nhờ?”
“Chuyện này là không thể!” Giọng nói của Tào Hiên chợt cao vút.
Sau đó, hắn nhìn vẻ mặt của Sở Hi Thanh ở bên đối diện, lại chợt hạ giọng
xuống: “Tuyệt đối không thể giao Ngụy Dương cho ngươi được! Ngươi đừng
nghĩ nữa. Việc này ta đã báo lên Đông trấn phủ ty, đã ghi vào trong danh sách,
hắn tuyệt đối không thể thoát tội. Ngươi có thể đổi điều kiện khác, chỉ cần
không quá đáng thì ta có thể đáp ứng ngươi.”
Hiện giờ, đại nội trong hoàng cung cực kỳ coi trọng chuyện dư nghiệt Thần
Sách Đô.
Bắt Ngụy Dương là công lao sáng giá nhất trong thời gian gần đấy, hắn há có
thể giao cho Sở Hi Thanh?
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Diệp Kinh Nguyên giơ tay lên, hút quyển trục trong tay Sở Hi Thanh vào trongtay của mình, mở ra xem xét một lượt.Sau đó, vẻ kinh ngạc trong mắt hắn càng ngày càng đậm.Đây quả thật là nét chữ của Tần Mộc Ca!Hắn không thể nhận sai được!Sắc mặt Diệp Kinh Nguyên nhất thời trầm xuống, quét mắt nhìn đám người ởđây với vẻ nghi ngờ không thôi: “Vì sao các ngươi lại phát hiện ra? Sao cácngươi lại biết mà kéo đổ giá sách này?”Ánh mắt của tất cả mọi người đồng loạt nhìn về phía Vương Chính.Bọn họ cũng cảm thấy chuyện ngày hôm nay quá trùng hợp.Vẻ mặt Sở Hi Thanh hơi quái dị: “Là Vương Chính sư đệ ngã xuống, nên kéođổ giá sách.”Vấn đề là một võ tu bát phẩm có hạ bàn vững chắc làm sao có thể tự nhiên ngãxuống đất được? Lại còn trùng hợp kéo giá sách này xuống?Sắc mặt Vương Chính thì lại tái nhợt như tờ giấy, suýt nữa thì khóc lên.Vương Chính cũng cảm thấy chuyện ngày hôm nay tràn ngập kỳ lạ, mà chínhmình có hiềm nghi rất lớn.Đây nhất định là có người hãm hại mình.Vương Chính lập tức nhìn về phía Sở Hi Thanh, sau đó rời ánh mắt đi luôn.Hôm nay, bọn họ gặp Sở Hi Thanh ở cửa Tàng Kinh Lâu, hoàn toàn là trùnghợp.Còn nữa, khi hắn té ngã thì cảm giác như có một luồng chân nguyên dị chúngẩn núp ở trong cơ thể đang điều khiển mình kéo giá sách này xuống.Đây rõ ràng là năng lực của một vị võ tu cao phẩm. . .Mặc dù Sở Hi Thanh là thiên kiêu Thanh Vân Bảng, nhưng vẫn không có nănglực để làm chuyện này.Vương Chính lại híp mắt nhìn về phía Hướng Quỳ.Mấy ngày trước, Hướng Quỳ bỗng nhiên kéo mọi người cùng nhau trở về võquán, đi Tàng Kinh Lâu nghiên cứu võ đạo.Hướng Quỳ không có năng lực khống chế chân tay của hắn, nhưng sau lưngHướng Quỳ có rất nhiều cao thủ có năng lực làm chuyện này.Người này là kẻ khả nghi nhất!Đám phản nghịch tông môn Nam Thiên Môn này, quả nhiên là xấu đến mứckhông thể xấu hơn!. . .Sở Hi Thanh cho rằng võ quán sẽ lại giam lỏng bọn họ một thời gian như lần ởThần Binh Viện.Kết quả là sau khi Kiếm Tàng Phong đến, hắn chỉ nhìn thấy quyển trục kia mộtlát, sau đó hỏi vài câu đơn giản, cuối cùng liền phất tay cho bọn họ rời đi.Chỉ có Vương Chính xui xẻo là bị giữ lại.Sở Hi Thanh tiếp tục đi xem Chân Ý Đồ của Dưỡng Nguyên Công.Tuy nhiên, hắn chỉ ở lại Tàng Kinh Lâu không đến nửa canh giờ, liền nhận đượctin phù của Thiên hộ Cẩm y vệ Tào Hiên.Vị này lại hẹn gặp mặt với Sở Hi Thanh, địa điểm vẫn là tửu lâu Thúy Vân.Lời nói trong tin phù tràn ngập ý lo lắng, chỉ hai chữ ‘mau chóng’ mà đã dùngtận ba lần.Sở Hi Thanh lại cố tình kéo dài thời gian, đợi đến nửa canh giờ sau, bức tin phùthứ hai của Tào Hiên xuất hiện, thúc giục hắn nhanh đến tửu lâu Thúy Vân.Khi Tào Hiên nhìn thấy Sở Hi Thanh, mặt hắn đã đen xì: “Vì sao bây giờ mớiđến?”“Trong võ quán phát sinh một chuyện lớn, ta cũng không dám đi ra!”Mặt Sở Hi Thanh không biến sắc, mở miệng giải thích: “Dù gì ra cũng phải giảvờ giả vịt một phen chứ, không thể để võ quán biết ta là người của Cẩm y vệđược!”Tào Hiên thầm nghĩ, bây giờ võ quán Chính Dương cũng không quan tâm ngươicó phải Cẩm y vệ hay không.Đến địa vị như Sở Hi Thanh, thậm chí Vô Tướng Thần Tông còn chủ động đưabọn họ đến nhậm chức ở Cẩm y vệ và Lục phiến môn, thậm chí là cấm quânhoặc đại nội.Sau đó, sắc mặt hắn nghiêm nghị, nói vào đề tài chính: “Chuyện lớn mà ngươinói, có quan hệ với biến cố trong Tàng Kinh Lâu đúng không? Ta nghe nói hômnay lại phát hiện ra bút tích của Bá Võ Vương – Tần Mộc Ca ở trong Tàng KinhLâu của võ quán? Trong đó còn có một tấm bản đồ?”“Đúng là có việc này.” Sở Hi Thanh giả bộ giật mình: “Thiên hộ đại nhân đãbiết rồi? Tin tức của Cẩm y vệ thật nhanh!”Ánh mắt Tào Hiên ngưng trọng, giọng nói hàm chứa vẻ khẩn trương: “HiThanh, ngươi có nhớ bức bản đồ kia không? Còn cả văn tự ở trên đó nữa?”Sở Hi Thanh nhất thời nở nụ cười, sau đó hắn tỏ vẻ mờ mịt: “Trưa nay ta uốngchút rượu, trí nhớ có hơi mơ hồ không rõ. Đúng rồi, lúc trưa Thiên hộ đại nhânnói thế nào về chuyện của Trí Quả giáo úy Ngụy Dương ý nhờ?”“Chuyện này là không thể!” Giọng nói của Tào Hiên chợt cao vút.Sau đó, hắn nhìn vẻ mặt của Sở Hi Thanh ở bên đối diện, lại chợt hạ giọngxuống: “Tuyệt đối không thể giao Ngụy Dương cho ngươi được! Ngươi đừngnghĩ nữa. Việc này ta đã báo lên Đông trấn phủ ty, đã ghi vào trong danh sách,hắn tuyệt đối không thể thoát tội. Ngươi có thể đổi điều kiện khác, chỉ cầnkhông quá đáng thì ta có thể đáp ứng ngươi.”Hiện giờ, đại nội trong hoàng cung cực kỳ coi trọng chuyện dư nghiệt ThầnSách Đô.Bắt Ngụy Dương là công lao sáng giá nhất trong thời gian gần đấy, hắn há cóthể giao cho Sở Hi Thanh?