Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 423: Tiếng hót đầu của Lưu Nhược Hi (2)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh bình tĩnh liếc mắt nhìn hắn, sau đó nở nụ cười: “Được rồi, vậy thìđại nhân cho ta ba mươi, năm mươi viên Tứ Chuyển Kim Thân Đan trước đi.Ngoài ra, võ quán chúng ta sẽ mở Huyết Nguyên Đồ Trụ vào tết nguyên tiêu,Cẩm y vệ có ba mươi danh ngạch, ta muốn một cái.”“Ba mươi năm mươi viên Tứ Chuyển Kim Thân Đan? Ngươi coi thứ này là cảitrắng sao? Chỉ là tài liệu chế tạo thôi cũng đã có giá 1500 lượng rồi.”Tào Hiên chỉ cảm thấy lồng ngực khó chịu, như kiểu sắp nội thương.Tuy nhiên, Sở Hi Thanh tu luyện Cửu Luyện Cực Nguyên Tử Kim Thân càngnhanh càng mạnh, thì sẽ càng dễ bị hắn khống chế.Sắc mặt Tào Hiên lạnh xuống: “Nhiều nhất là cho ngươi thêm tám viên, đủ đểngươi tu luyện đến tầng thứ ba. Còn nữa, ngươi muốn danh ngạch HuyếtNguyên Đồ Trụ làm gì?”“Chuẩn bị cho thuộc hạ của ta.” Vẻ mặt Sở Hi Thanh thản nhiên: “Ta đã nói rồi,ta rất coi trọng Lưu Nhược Hi, muốn bồi dưỡng nàng thành cánh tay cánh chimcủa mình, nên đương nhiên phải suy tính cho nàng rồi. ta muốn lấy được tâmcủa nàng, thì phải làm việc rộng rãi, bằng không thì làm sao có thể để cho mộtthiên kiêu Thanh Vân Bảng hiệu lực cho ta chứ?”Trên thế giới này, cứ tròn một năm là võ tu và thuật sư có thể sử dụng HuyếtNguyên Đồ Trụ một lần, mà lần đầu tiên tiếp xúc sẽ có lợi ích nhiều nhất.Bởi vậy, theo lý thuyết thì tiếp xúc với Huyết Nguyên Đồ Trụ càng sớm càngtốt.Lưu Nhược Hi bây giờ chỉ là đệ tử nội môn ba lá, nếu như đi con đường bìnhthường, thì phải chờ đến khi trở thành đệ tử chân truyền của võ quán mới đượctiếp xúc, mà vậy thì phải chờ đến nửa năm sau.Sở Hi Thanh lại lắc đầu, tiếc hận không thôi: “Thật ra thì Trí Quả giáo úy NgụyDương kia cũng chỉ là một tên đào binh của Thần Sách Đô mà thôi, phía trêncũng không coi trọng bao nhiêu, Thiên hộ đại nhân giao hắn lên thì cũng khôngvớt được công lao gì, chi bằng giao hắn cho ta. Chỉ cần ta có thể cứu đượcngười này, Lưu Nhược Hi nhất định sẽ khăng khăng một mực đi theo ta.”Hiện giờ giao người cho hắn, thì hắn sẽ thu tay lại. . .Tào Hiên thì cảm thấy nhưng câu nói này của Sở Hi Thanh là đang trào phúngmình.Trong lòng hắn càng kinh ngạc và nghi ngờ.Hơn mười ngày trước, hai huynh muội Sở gia đột nhiên đến nhà Lưu gia để tìmLưu Phổ.Ngay đêm hôm đó, Sở Hi Thanh liền tiêu diệt Tây Sơn Đường của Hải ThanhBang, chém giết Lưu Định Đường, giải cứu Lưu Nhược Hi.Trong lúc đó, người này còn chiêu mộ hơn một trăm vị tinh nhuệ của Thần SáchĐô vào dưới trướng mình.Tào Hiên nghi ngờ người này rất có thể có quan hệ với dư nghiệt Thần SáchĐô.Tuy nhiên, dựa theo thái độ và lời nói của Sở Hi Thanh ngày hôm nay, thì ngườinày dường như không có quan hệ và che giấu gì với Thần Sách Đô cả, cũngkhông có chút kiêng kị nào, không giống như người trong lòng có quỷ.Chẳng lẽ là do mình nghĩ nhiều rồi?Không! Không thể nào.Lưu Nhược Hi chỉ là một đệ tử nội môn ba lá của võ quán Chính Dương màthôi, thiên phú và ngộ tính đều chỉ ở mức trung thượng, nào đáng giá để Sở HiThanh coi trọng như vậy? Còn bó ra cái giá lớn như vậy để lung lạc?”Tào Hiên híp mắt: “Cũng được! Nhưng nàng tiếp xúc với Huyết Nguyên ĐồTrụ bằng con đường của Cẩm y vệ chúng ta, ngươi không sợ tương lai nàng sẽbị tông môn kiêng kị sao?”Sở Hi Thanh thấy buồn cười: “Che mặt không phải là được rồi sao? Vô TướngThần Tông sẽ không quan tâm các ngươi để ai đi tiếp xúc với Huyết Nguyên ĐồTrụ. Đúng rồi, nơi này có giấy bút hay không? Ta vẽ cho ngươi.”Chốc lát sau, chưởng quỹ của tửu lâu Thúy Vân đã mang giấy bút lên.Sở Hi Thanh bắt đầu múa bút, đầu tiền là vẽ một bức Chân Ý Đồ, sau đó mớisao chép và miêu tả bản bút ký kia.Mãi đến tận cuối cùng, hắn mới vẽ bản đồ.Tàn Hiên nhìn mấy hàng chữ “Ngày mùng 7 tháng chín, nhìn thấy một ánh sángmàu đỏ son lao lên trên không. . . “, trong lòng hắn lập tức nhảy lên.Khi Sở Hi Thanh vẽ xong bức bản đồ kia, Tào Hiên lại biến sắc: “Cái nàykhông thể nào! Trong đại lao Cẩm y vệ, lấy đâu ra báu vật gì?”“Vậy thì ta không biết.” Sở Hi Thanh thả bút xuống, ánh mắt thả nhiên: “Khi đócó sáu người ở đó, tất cả đều nhìn thấy tấm bản đồ anfy. Thiên hộ đại nhân, nếunhư ngươi không tin, có thể tìm chứng cứ từ con đường khác.”Tào Hiên thì lại lạnh lùng liếc mắt nhìn Sở Hi Thanh.Chẳng lẽ cái tên này không biết tấm bản đồ này mới là quan trọng nhất sao?Cần phải vẽ Chân Ý Đồ và bút ký của Bá Võ Vương – Tần Mộc Ca ra trước,cuối cùng mới vẽ tấm bản đồ này sao?Cái này đã làm lỡ bao nhiêu thời gian của hắn?Phải để người này mau chóng tu luyện Cửu Luyện Cực Nguyên Tử Kim Thânlên tầng thứ ba, bằng không thì sẽ là kẻ gây họa.“Ngươi chờ ở chỗ này, lát nữa ta sẽ bảo người mang Tứ Chuyển Kim Thân Đanđến cho ngươi.”Sau đó, Tào Hiên sắc mặt tái nhợt lao ra ngoài cửa sổ, sau đó bước chân vội vãmà lao về phía của đại lao Cẩm y vệ.Lúc này, hắn đã khẩn trương và vội đến mức còn không thèm đi cầu thang rồi. ..Sở Hi Thanh nhìn bóng lưng của Tào Hiên, khóe môi hơi cong lên, sau đó ungdung rót rượu uống một mình.Một bàn thức ăn ngon và rượu ngon như vậy mà không ăn, quả thực là lãng phí.

Sở Hi Thanh bình tĩnh liếc mắt nhìn hắn, sau đó nở nụ cười: “Được rồi, vậy thì

đại nhân cho ta ba mươi, năm mươi viên Tứ Chuyển Kim Thân Đan trước đi.

Ngoài ra, võ quán chúng ta sẽ mở Huyết Nguyên Đồ Trụ vào tết nguyên tiêu,

Cẩm y vệ có ba mươi danh ngạch, ta muốn một cái.”

“Ba mươi năm mươi viên Tứ Chuyển Kim Thân Đan? Ngươi coi thứ này là cải

trắng sao? Chỉ là tài liệu chế tạo thôi cũng đã có giá 1500 lượng rồi.”

Tào Hiên chỉ cảm thấy lồng ngực khó chịu, như kiểu sắp nội thương.

Tuy nhiên, Sở Hi Thanh tu luyện Cửu Luyện Cực Nguyên Tử Kim Thân càng

nhanh càng mạnh, thì sẽ càng dễ bị hắn khống chế.

Sắc mặt Tào Hiên lạnh xuống: “Nhiều nhất là cho ngươi thêm tám viên, đủ để

ngươi tu luyện đến tầng thứ ba. Còn nữa, ngươi muốn danh ngạch Huyết

Nguyên Đồ Trụ làm gì?”

“Chuẩn bị cho thuộc hạ của ta.” Vẻ mặt Sở Hi Thanh thản nhiên: “Ta đã nói rồi,

ta rất coi trọng Lưu Nhược Hi, muốn bồi dưỡng nàng thành cánh tay cánh chim

của mình, nên đương nhiên phải suy tính cho nàng rồi. ta muốn lấy được tâm

của nàng, thì phải làm việc rộng rãi, bằng không thì làm sao có thể để cho một

thiên kiêu Thanh Vân Bảng hiệu lực cho ta chứ?”

Trên thế giới này, cứ tròn một năm là võ tu và thuật sư có thể sử dụng Huyết

Nguyên Đồ Trụ một lần, mà lần đầu tiên tiếp xúc sẽ có lợi ích nhiều nhất.

Bởi vậy, theo lý thuyết thì tiếp xúc với Huyết Nguyên Đồ Trụ càng sớm càng

tốt.

Lưu Nhược Hi bây giờ chỉ là đệ tử nội môn ba lá, nếu như đi con đường bình

thường, thì phải chờ đến khi trở thành đệ tử chân truyền của võ quán mới được

tiếp xúc, mà vậy thì phải chờ đến nửa năm sau.

Sở Hi Thanh lại lắc đầu, tiếc hận không thôi: “Thật ra thì Trí Quả giáo úy Ngụy

Dương kia cũng chỉ là một tên đào binh của Thần Sách Đô mà thôi, phía trên

cũng không coi trọng bao nhiêu, Thiên hộ đại nhân giao hắn lên thì cũng không

vớt được công lao gì, chi bằng giao hắn cho ta. Chỉ cần ta có thể cứu được

người này, Lưu Nhược Hi nhất định sẽ khăng khăng một mực đi theo ta.”

Hiện giờ giao người cho hắn, thì hắn sẽ thu tay lại. . .

Tào Hiên thì cảm thấy nhưng câu nói này của Sở Hi Thanh là đang trào phúng

mình.

Trong lòng hắn càng kinh ngạc và nghi ngờ.

Hơn mười ngày trước, hai huynh muội Sở gia đột nhiên đến nhà Lưu gia để tìm

Lưu Phổ.

Ngay đêm hôm đó, Sở Hi Thanh liền tiêu diệt Tây Sơn Đường của Hải Thanh

Bang, chém giết Lưu Định Đường, giải cứu Lưu Nhược Hi.

Trong lúc đó, người này còn chiêu mộ hơn một trăm vị tinh nhuệ của Thần Sách

Đô vào dưới trướng mình.

Tào Hiên nghi ngờ người này rất có thể có quan hệ với dư nghiệt Thần Sách

Đô.

Tuy nhiên, dựa theo thái độ và lời nói của Sở Hi Thanh ngày hôm nay, thì người

này dường như không có quan hệ và che giấu gì với Thần Sách Đô cả, cũng

không có chút kiêng kị nào, không giống như người trong lòng có quỷ.

Chẳng lẽ là do mình nghĩ nhiều rồi?

Không! Không thể nào.

Lưu Nhược Hi chỉ là một đệ tử nội môn ba lá của võ quán Chính Dương mà

thôi, thiên phú và ngộ tính đều chỉ ở mức trung thượng, nào đáng giá để Sở Hi

Thanh coi trọng như vậy? Còn bó ra cái giá lớn như vậy để lung lạc?”

Tào Hiên híp mắt: “Cũng được! Nhưng nàng tiếp xúc với Huyết Nguyên Đồ

Trụ bằng con đường của Cẩm y vệ chúng ta, ngươi không sợ tương lai nàng sẽ

bị tông môn kiêng kị sao?”

Sở Hi Thanh thấy buồn cười: “Che mặt không phải là được rồi sao? Vô Tướng

Thần Tông sẽ không quan tâm các ngươi để ai đi tiếp xúc với Huyết Nguyên Đồ

Trụ. Đúng rồi, nơi này có giấy bút hay không? Ta vẽ cho ngươi.”

Chốc lát sau, chưởng quỹ của tửu lâu Thúy Vân đã mang giấy bút lên.

Sở Hi Thanh bắt đầu múa bút, đầu tiền là vẽ một bức Chân Ý Đồ, sau đó mới

sao chép và miêu tả bản bút ký kia.

Mãi đến tận cuối cùng, hắn mới vẽ bản đồ.

Tàn Hiên nhìn mấy hàng chữ “Ngày mùng 7 tháng chín, nhìn thấy một ánh sáng

màu đỏ son lao lên trên không. . . “, trong lòng hắn lập tức nhảy lên.

Khi Sở Hi Thanh vẽ xong bức bản đồ kia, Tào Hiên lại biến sắc: “Cái này

không thể nào! Trong đại lao Cẩm y vệ, lấy đâu ra báu vật gì?”

“Vậy thì ta không biết.” Sở Hi Thanh thả bút xuống, ánh mắt thả nhiên: “Khi đó

có sáu người ở đó, tất cả đều nhìn thấy tấm bản đồ anfy. Thiên hộ đại nhân, nếu

như ngươi không tin, có thể tìm chứng cứ từ con đường khác.”

Tào Hiên thì lại lạnh lùng liếc mắt nhìn Sở Hi Thanh.

Chẳng lẽ cái tên này không biết tấm bản đồ này mới là quan trọng nhất sao?

Cần phải vẽ Chân Ý Đồ và bút ký của Bá Võ Vương – Tần Mộc Ca ra trước,

cuối cùng mới vẽ tấm bản đồ này sao?

Cái này đã làm lỡ bao nhiêu thời gian của hắn?

Phải để người này mau chóng tu luyện Cửu Luyện Cực Nguyên Tử Kim Thân

lên tầng thứ ba, bằng không thì sẽ là kẻ gây họa.

“Ngươi chờ ở chỗ này, lát nữa ta sẽ bảo người mang Tứ Chuyển Kim Thân Đan

đến cho ngươi.”

Sau đó, Tào Hiên sắc mặt tái nhợt lao ra ngoài cửa sổ, sau đó bước chân vội vã

mà lao về phía của đại lao Cẩm y vệ.

Lúc này, hắn đã khẩn trương và vội đến mức còn không thèm đi cầu thang rồi. .

.

Sở Hi Thanh nhìn bóng lưng của Tào Hiên, khóe môi hơi cong lên, sau đó ung

dung rót rượu uống một mình.

Một bàn thức ăn ngon và rượu ngon như vậy mà không ăn, quả thực là lãng phí.

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh bình tĩnh liếc mắt nhìn hắn, sau đó nở nụ cười: “Được rồi, vậy thìđại nhân cho ta ba mươi, năm mươi viên Tứ Chuyển Kim Thân Đan trước đi.Ngoài ra, võ quán chúng ta sẽ mở Huyết Nguyên Đồ Trụ vào tết nguyên tiêu,Cẩm y vệ có ba mươi danh ngạch, ta muốn một cái.”“Ba mươi năm mươi viên Tứ Chuyển Kim Thân Đan? Ngươi coi thứ này là cảitrắng sao? Chỉ là tài liệu chế tạo thôi cũng đã có giá 1500 lượng rồi.”Tào Hiên chỉ cảm thấy lồng ngực khó chịu, như kiểu sắp nội thương.Tuy nhiên, Sở Hi Thanh tu luyện Cửu Luyện Cực Nguyên Tử Kim Thân càngnhanh càng mạnh, thì sẽ càng dễ bị hắn khống chế.Sắc mặt Tào Hiên lạnh xuống: “Nhiều nhất là cho ngươi thêm tám viên, đủ đểngươi tu luyện đến tầng thứ ba. Còn nữa, ngươi muốn danh ngạch HuyếtNguyên Đồ Trụ làm gì?”“Chuẩn bị cho thuộc hạ của ta.” Vẻ mặt Sở Hi Thanh thản nhiên: “Ta đã nói rồi,ta rất coi trọng Lưu Nhược Hi, muốn bồi dưỡng nàng thành cánh tay cánh chimcủa mình, nên đương nhiên phải suy tính cho nàng rồi. ta muốn lấy được tâmcủa nàng, thì phải làm việc rộng rãi, bằng không thì làm sao có thể để cho mộtthiên kiêu Thanh Vân Bảng hiệu lực cho ta chứ?”Trên thế giới này, cứ tròn một năm là võ tu và thuật sư có thể sử dụng HuyếtNguyên Đồ Trụ một lần, mà lần đầu tiên tiếp xúc sẽ có lợi ích nhiều nhất.Bởi vậy, theo lý thuyết thì tiếp xúc với Huyết Nguyên Đồ Trụ càng sớm càngtốt.Lưu Nhược Hi bây giờ chỉ là đệ tử nội môn ba lá, nếu như đi con đường bìnhthường, thì phải chờ đến khi trở thành đệ tử chân truyền của võ quán mới đượctiếp xúc, mà vậy thì phải chờ đến nửa năm sau.Sở Hi Thanh lại lắc đầu, tiếc hận không thôi: “Thật ra thì Trí Quả giáo úy NgụyDương kia cũng chỉ là một tên đào binh của Thần Sách Đô mà thôi, phía trêncũng không coi trọng bao nhiêu, Thiên hộ đại nhân giao hắn lên thì cũng khôngvớt được công lao gì, chi bằng giao hắn cho ta. Chỉ cần ta có thể cứu đượcngười này, Lưu Nhược Hi nhất định sẽ khăng khăng một mực đi theo ta.”Hiện giờ giao người cho hắn, thì hắn sẽ thu tay lại. . .Tào Hiên thì cảm thấy nhưng câu nói này của Sở Hi Thanh là đang trào phúngmình.Trong lòng hắn càng kinh ngạc và nghi ngờ.Hơn mười ngày trước, hai huynh muội Sở gia đột nhiên đến nhà Lưu gia để tìmLưu Phổ.Ngay đêm hôm đó, Sở Hi Thanh liền tiêu diệt Tây Sơn Đường của Hải ThanhBang, chém giết Lưu Định Đường, giải cứu Lưu Nhược Hi.Trong lúc đó, người này còn chiêu mộ hơn một trăm vị tinh nhuệ của Thần SáchĐô vào dưới trướng mình.Tào Hiên nghi ngờ người này rất có thể có quan hệ với dư nghiệt Thần SáchĐô.Tuy nhiên, dựa theo thái độ và lời nói của Sở Hi Thanh ngày hôm nay, thì ngườinày dường như không có quan hệ và che giấu gì với Thần Sách Đô cả, cũngkhông có chút kiêng kị nào, không giống như người trong lòng có quỷ.Chẳng lẽ là do mình nghĩ nhiều rồi?Không! Không thể nào.Lưu Nhược Hi chỉ là một đệ tử nội môn ba lá của võ quán Chính Dương màthôi, thiên phú và ngộ tính đều chỉ ở mức trung thượng, nào đáng giá để Sở HiThanh coi trọng như vậy? Còn bó ra cái giá lớn như vậy để lung lạc?”Tào Hiên híp mắt: “Cũng được! Nhưng nàng tiếp xúc với Huyết Nguyên ĐồTrụ bằng con đường của Cẩm y vệ chúng ta, ngươi không sợ tương lai nàng sẽbị tông môn kiêng kị sao?”Sở Hi Thanh thấy buồn cười: “Che mặt không phải là được rồi sao? Vô TướngThần Tông sẽ không quan tâm các ngươi để ai đi tiếp xúc với Huyết Nguyên ĐồTrụ. Đúng rồi, nơi này có giấy bút hay không? Ta vẽ cho ngươi.”Chốc lát sau, chưởng quỹ của tửu lâu Thúy Vân đã mang giấy bút lên.Sở Hi Thanh bắt đầu múa bút, đầu tiền là vẽ một bức Chân Ý Đồ, sau đó mớisao chép và miêu tả bản bút ký kia.Mãi đến tận cuối cùng, hắn mới vẽ bản đồ.Tàn Hiên nhìn mấy hàng chữ “Ngày mùng 7 tháng chín, nhìn thấy một ánh sángmàu đỏ son lao lên trên không. . . “, trong lòng hắn lập tức nhảy lên.Khi Sở Hi Thanh vẽ xong bức bản đồ kia, Tào Hiên lại biến sắc: “Cái nàykhông thể nào! Trong đại lao Cẩm y vệ, lấy đâu ra báu vật gì?”“Vậy thì ta không biết.” Sở Hi Thanh thả bút xuống, ánh mắt thả nhiên: “Khi đócó sáu người ở đó, tất cả đều nhìn thấy tấm bản đồ anfy. Thiên hộ đại nhân, nếunhư ngươi không tin, có thể tìm chứng cứ từ con đường khác.”Tào Hiên thì lại lạnh lùng liếc mắt nhìn Sở Hi Thanh.Chẳng lẽ cái tên này không biết tấm bản đồ này mới là quan trọng nhất sao?Cần phải vẽ Chân Ý Đồ và bút ký của Bá Võ Vương – Tần Mộc Ca ra trước,cuối cùng mới vẽ tấm bản đồ này sao?Cái này đã làm lỡ bao nhiêu thời gian của hắn?Phải để người này mau chóng tu luyện Cửu Luyện Cực Nguyên Tử Kim Thânlên tầng thứ ba, bằng không thì sẽ là kẻ gây họa.“Ngươi chờ ở chỗ này, lát nữa ta sẽ bảo người mang Tứ Chuyển Kim Thân Đanđến cho ngươi.”Sau đó, Tào Hiên sắc mặt tái nhợt lao ra ngoài cửa sổ, sau đó bước chân vội vãmà lao về phía của đại lao Cẩm y vệ.Lúc này, hắn đã khẩn trương và vội đến mức còn không thèm đi cầu thang rồi. ..Sở Hi Thanh nhìn bóng lưng của Tào Hiên, khóe môi hơi cong lên, sau đó ungdung rót rượu uống một mình.Một bàn thức ăn ngon và rượu ngon như vậy mà không ăn, quả thực là lãng phí.

Chương 423: Tiếng hót đầu của Lưu Nhược Hi (2)