Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 426: Tiếng hót đầu của Lưu Nhược Hi (5)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Giờ phút này, toàn bộ khu phía nam thành Tú Thủy đều là núi chuyển đất sấp.Một tiếng nổ cực lớn vang lên, để cho người trong phạm vi mười dặm đều bịchấn động màng nhĩ.Cẩm y vệ còn chưa kịp phản ứng, thì viên thiên thạch kia đã nện trúng đỉnhchóp của khu đại lao phía nam.Cuồng phong càn quét khắp nơi, vô số đá vụn bay tán loạn, mưa lửa bay lả tả,nóc pháo đài trực tiếp bị nổ một lỗ thủng cực lớn, toàn bộ khu vực phía nam bịsụp đổ mất gần một nửa. Ngọn lửa màu đỏ thắm vọt lên hơn ba mươi trượng,làm cho cả tòa thành này đều sáng như ban ngày.Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu thôi, tiếp đó có hơn hai mươi bóng người liên tụclao vào bên trong khu vực phía nam.Bọn họ liên tục va chạm, cưỡng ép phá nát những vách tường đá kia ra thànhtừng cái từng cái lỗ thủng, hoặc là lao vào từ trong từ trong lỗ thủng mà thiênthạch kia tạo ra.Lúc này, quận quân và Cẩm y vệ ở bên ngoài pháo đài đã tụ tập lại, mưa tên đãphong tỏa phía chân trời, lại bị hai đại hán mạnh mẽ cường tráng chạy đến từphía tường thành đánh tan như bẻ cành khô.Hai người này hình như là xuất thân từ ma đạo, nên cực kỳ thích giết chóc. Nơibọn họ đi qua đều là máu thịt tung tóe, chân gãy tay vụn bay bốn phía.Lục Loạn Ly tê cả da đầu, trong những người này có năm kẻ tu vị tứ phẩm, cònlại đều có tu vị ngũ phẩm.Chút tu vị của Lục Loạn Ly so sánh với đám người này, thì hoàn toàn khôngđáng chú ý.“Chúng ta đi!”Sở Hi Thanh chọn đúng thời cơ, không chút do dự lao về phía khu vực phía bắc.Vẻ mặt của mấy người Lý Thần Sơn hơi rung lên, đi theo sát sau lưng Sở HiThanh, động tác của tất cả đều rất nhanh nhẹn gọn gàng, bọn họ dùng tốc độnhanh nhất để lao về phía khu vực phía bắc.Thực lực của Lưu Nhược Hi là yếu nhất, nhưng nàng vẫn có thể theo kịp mọingười.Rõ ràng là nàng chỉ có Khinh Vân Tung tầng ba, dáng người lại như lôi nhưđiện, như quang như ảnh, khiến cho mấy người ở đây đều choáng váng.Khi năm người đi vào trong khu khía bắc, quả nhiên là đám người canh gác nơinày đã bị dẫn qua bên khu phía nam.Cả tòa pháo đài phía bắc này chỉ còn hơi trăm tên ngục tốt trông giữ.Sở Hi Thanh giết vào pháo đài từ cửa chính, một đường đi đến tầng thứ nămcủa pháo đài, phá hư tất cả đầu mối trận pháp bên trong này.Thật ra thì uy lực của trận pháp bên trong này khá bình thường, có cũng nhưkhông. Nhưng những trận pháp này lại khống chế ba cửa ra vào của pháo đài.Dưới tình huống Sở Vân Vân không bại lộ thực lực, năm người cũng không thểđánh xuyên qua pháo đài được, vì thế phá hoại mấy đầu mối trận pháp này cũnglà một chuyện rất quan trọng.Khi năm người thế như chẻ trẻ giết đến tầng thứ năm, liền nhìn thấy một vị võtu lục phẩm mặc trang phục phó thiên hộ cẩm y vệ đang đứng chặn ở cầu thang.Vẻ hắn mắt hàm chứa tức giận: “Đám đạo chích từ đâu tới, cút xuống cho ta!”Phía sau hắn bỗng nhiên xuất hiện một đôi cánh chim sắt thép mở rộng, vô sốám khí dâng lên từ trong đôi cánh chim này, rồi bắt đầu oanh kích về phía bọnhọ tựa như mưa to gió lớn.Huyết Thiết Châm, Mao Ngưu Châm, Kim Tiễn Tiêu, phi tiêu, tên nỏ. . . vânvân và mây mây. Tất cả phải nhiều đến hàng trăm hàng ngàn, dày đặc như mưa,phong tỏa từng tấc không gian.Tuy nhiên, màn mưa ám khí này chỉ duy trì được gần nửa cái hô hấp thì đã bị épphải đình chỉ.Sở Vân Vân triệu hoán ra một con Toan Nghê, nơi nó đi qua, tất cả những ámkhí nhỏ hơn đầu ngón tay đều trực tiếp bị hòa tan.Con Toan Nghê to gấp ba lần con mèo nhà này vồ về phía trước, liền khiến chotoàn thân vị võ tu lục phẩm kia bốc chảy.Hắn có cương khí hộ thể khá mạnh, trong lúc nhất thời là không gặp nguy hiểm.Song, bóng người của Lục Loạn Ly đã xông lên, xuất hiện ở trước mặt hắn, mộtánh đao ba màu tựa như ảo mộng, chém thẳng vào trán của người này.“Đừng hòng!”Người kia quát to một tiếng, dùng một đôi cánh sắt bảo vệ trước người mình.Đôi cánh sắt thép này lại dễ dàng bị Lục Loạn Ly chét nứt ra.Tuy nhiên, hắn còn có khổ luyện ngoại công.Ánh đao ba màu của Lục Loạn Ly chém vào lồng ngực của hắn, thế mà chỉ vàothịt ba tấc.Người kia rên lên một tiếng, vẻ mặt dữ tợn: “Đây là Như Mộng Đao của ĐaoKiếm Như Mộng – Lục Trầm, ngươi là di đẳng của thái tử . . .”Lời nói của hắn im bặt, chỉ vì trọng kiếm của Lý Thần Sơn đã nện vào đầu củahắn. Không chỉ làm cho đầu của hắn bị lún sâu hai tấc, mà còn làm cho ngườinày đau đớn không thôi.“Các ngươi đừng hòng phá được Bá thể của ta!”Người này máu me đầy mặt, thân thể run lên, nhưng vẫn sừng sững không ngã.Nhưng khoảnh khắc này, một ánh đao màu trắng xẹt qua.Đó chính là Thiền Dực đao ma văn của Sở Hi Thanh, thế mà một đao liền chémđầu kẻ này xuống rồi!Toàn bộ quá trình, Lưu Nhược Hi đều không có cơ hội để ra tay, nàng chỉ thấymình quá chậm chạp và trì độn.Thầm nghĩ thực lực của mấy người đường chủ thật sự là quá mạnh.Một tên cao thủ lục phẩm tu luyện ngoại công, đường đường là phó thiên hộCẩm y vệ, nhưng vừa đối mặt thì đã bị g**t ch*t.

Giờ phút này, toàn bộ khu phía nam thành Tú Thủy đều là núi chuyển đất sấp.

Một tiếng nổ cực lớn vang lên, để cho người trong phạm vi mười dặm đều bị

chấn động màng nhĩ.

Cẩm y vệ còn chưa kịp phản ứng, thì viên thiên thạch kia đã nện trúng đỉnh

chóp của khu đại lao phía nam.

Cuồng phong càn quét khắp nơi, vô số đá vụn bay tán loạn, mưa lửa bay lả tả,

nóc pháo đài trực tiếp bị nổ một lỗ thủng cực lớn, toàn bộ khu vực phía nam bị

sụp đổ mất gần một nửa. Ngọn lửa màu đỏ thắm vọt lên hơn ba mươi trượng,

làm cho cả tòa thành này đều sáng như ban ngày.

Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu thôi, tiếp đó có hơn hai mươi bóng người liên tục

lao vào bên trong khu vực phía nam.

Bọn họ liên tục va chạm, cưỡng ép phá nát những vách tường đá kia ra thành

từng cái từng cái lỗ thủng, hoặc là lao vào từ trong từ trong lỗ thủng mà thiên

thạch kia tạo ra.

Lúc này, quận quân và Cẩm y vệ ở bên ngoài pháo đài đã tụ tập lại, mưa tên đã

phong tỏa phía chân trời, lại bị hai đại hán mạnh mẽ cường tráng chạy đến từ

phía tường thành đánh tan như bẻ cành khô.

Hai người này hình như là xuất thân từ ma đạo, nên cực kỳ thích giết chóc. Nơi

bọn họ đi qua đều là máu thịt tung tóe, chân gãy tay vụn bay bốn phía.

Lục Loạn Ly tê cả da đầu, trong những người này có năm kẻ tu vị tứ phẩm, còn

lại đều có tu vị ngũ phẩm.

Chút tu vị của Lục Loạn Ly so sánh với đám người này, thì hoàn toàn không

đáng chú ý.

“Chúng ta đi!”

Sở Hi Thanh chọn đúng thời cơ, không chút do dự lao về phía khu vực phía bắc.

Vẻ mặt của mấy người Lý Thần Sơn hơi rung lên, đi theo sát sau lưng Sở Hi

Thanh, động tác của tất cả đều rất nhanh nhẹn gọn gàng, bọn họ dùng tốc độ

nhanh nhất để lao về phía khu vực phía bắc.

Thực lực của Lưu Nhược Hi là yếu nhất, nhưng nàng vẫn có thể theo kịp mọi

người.

Rõ ràng là nàng chỉ có Khinh Vân Tung tầng ba, dáng người lại như lôi như

điện, như quang như ảnh, khiến cho mấy người ở đây đều choáng váng.

Khi năm người đi vào trong khu khía bắc, quả nhiên là đám người canh gác nơi

này đã bị dẫn qua bên khu phía nam.

Cả tòa pháo đài phía bắc này chỉ còn hơi trăm tên ngục tốt trông giữ.

Sở Hi Thanh giết vào pháo đài từ cửa chính, một đường đi đến tầng thứ năm

của pháo đài, phá hư tất cả đầu mối trận pháp bên trong này.

Thật ra thì uy lực của trận pháp bên trong này khá bình thường, có cũng như

không. Nhưng những trận pháp này lại khống chế ba cửa ra vào của pháo đài.

Dưới tình huống Sở Vân Vân không bại lộ thực lực, năm người cũng không thể

đánh xuyên qua pháo đài được, vì thế phá hoại mấy đầu mối trận pháp này cũng

là một chuyện rất quan trọng.

Khi năm người thế như chẻ trẻ giết đến tầng thứ năm, liền nhìn thấy một vị võ

tu lục phẩm mặc trang phục phó thiên hộ cẩm y vệ đang đứng chặn ở cầu thang.

Vẻ hắn mắt hàm chứa tức giận: “Đám đạo chích từ đâu tới, cút xuống cho ta!”

Phía sau hắn bỗng nhiên xuất hiện một đôi cánh chim sắt thép mở rộng, vô số

ám khí dâng lên từ trong đôi cánh chim này, rồi bắt đầu oanh kích về phía bọn

họ tựa như mưa to gió lớn.

Huyết Thiết Châm, Mao Ngưu Châm, Kim Tiễn Tiêu, phi tiêu, tên nỏ. . . vân

vân và mây mây. Tất cả phải nhiều đến hàng trăm hàng ngàn, dày đặc như mưa,

phong tỏa từng tấc không gian.

Tuy nhiên, màn mưa ám khí này chỉ duy trì được gần nửa cái hô hấp thì đã bị ép

phải đình chỉ.

Sở Vân Vân triệu hoán ra một con Toan Nghê, nơi nó đi qua, tất cả những ám

khí nhỏ hơn đầu ngón tay đều trực tiếp bị hòa tan.

Con Toan Nghê to gấp ba lần con mèo nhà này vồ về phía trước, liền khiến cho

toàn thân vị võ tu lục phẩm kia bốc chảy.

Hắn có cương khí hộ thể khá mạnh, trong lúc nhất thời là không gặp nguy hiểm.

Song, bóng người của Lục Loạn Ly đã xông lên, xuất hiện ở trước mặt hắn, một

ánh đao ba màu tựa như ảo mộng, chém thẳng vào trán của người này.

“Đừng hòng!”

Người kia quát to một tiếng, dùng một đôi cánh sắt bảo vệ trước người mình.

Đôi cánh sắt thép này lại dễ dàng bị Lục Loạn Ly chét nứt ra.

Tuy nhiên, hắn còn có khổ luyện ngoại công.

Ánh đao ba màu của Lục Loạn Ly chém vào lồng ngực của hắn, thế mà chỉ vào

thịt ba tấc.

Người kia rên lên một tiếng, vẻ mặt dữ tợn: “Đây là Như Mộng Đao của Đao

Kiếm Như Mộng – Lục Trầm, ngươi là di đẳng của thái tử . . .”

Lời nói của hắn im bặt, chỉ vì trọng kiếm của Lý Thần Sơn đã nện vào đầu của

hắn. Không chỉ làm cho đầu của hắn bị lún sâu hai tấc, mà còn làm cho người

này đau đớn không thôi.

“Các ngươi đừng hòng phá được Bá thể của ta!”

Người này máu me đầy mặt, thân thể run lên, nhưng vẫn sừng sững không ngã.

Nhưng khoảnh khắc này, một ánh đao màu trắng xẹt qua.

Đó chính là Thiền Dực đao ma văn của Sở Hi Thanh, thế mà một đao liền chém

đầu kẻ này xuống rồi!

Toàn bộ quá trình, Lưu Nhược Hi đều không có cơ hội để ra tay, nàng chỉ thấy

mình quá chậm chạp và trì độn.

Thầm nghĩ thực lực của mấy người đường chủ thật sự là quá mạnh.

Một tên cao thủ lục phẩm tu luyện ngoại công, đường đường là phó thiên hộ

Cẩm y vệ, nhưng vừa đối mặt thì đã bị g**t ch*t.

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Giờ phút này, toàn bộ khu phía nam thành Tú Thủy đều là núi chuyển đất sấp.Một tiếng nổ cực lớn vang lên, để cho người trong phạm vi mười dặm đều bịchấn động màng nhĩ.Cẩm y vệ còn chưa kịp phản ứng, thì viên thiên thạch kia đã nện trúng đỉnhchóp của khu đại lao phía nam.Cuồng phong càn quét khắp nơi, vô số đá vụn bay tán loạn, mưa lửa bay lả tả,nóc pháo đài trực tiếp bị nổ một lỗ thủng cực lớn, toàn bộ khu vực phía nam bịsụp đổ mất gần một nửa. Ngọn lửa màu đỏ thắm vọt lên hơn ba mươi trượng,làm cho cả tòa thành này đều sáng như ban ngày.Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu thôi, tiếp đó có hơn hai mươi bóng người liên tụclao vào bên trong khu vực phía nam.Bọn họ liên tục va chạm, cưỡng ép phá nát những vách tường đá kia ra thànhtừng cái từng cái lỗ thủng, hoặc là lao vào từ trong từ trong lỗ thủng mà thiênthạch kia tạo ra.Lúc này, quận quân và Cẩm y vệ ở bên ngoài pháo đài đã tụ tập lại, mưa tên đãphong tỏa phía chân trời, lại bị hai đại hán mạnh mẽ cường tráng chạy đến từphía tường thành đánh tan như bẻ cành khô.Hai người này hình như là xuất thân từ ma đạo, nên cực kỳ thích giết chóc. Nơibọn họ đi qua đều là máu thịt tung tóe, chân gãy tay vụn bay bốn phía.Lục Loạn Ly tê cả da đầu, trong những người này có năm kẻ tu vị tứ phẩm, cònlại đều có tu vị ngũ phẩm.Chút tu vị của Lục Loạn Ly so sánh với đám người này, thì hoàn toàn khôngđáng chú ý.“Chúng ta đi!”Sở Hi Thanh chọn đúng thời cơ, không chút do dự lao về phía khu vực phía bắc.Vẻ mặt của mấy người Lý Thần Sơn hơi rung lên, đi theo sát sau lưng Sở HiThanh, động tác của tất cả đều rất nhanh nhẹn gọn gàng, bọn họ dùng tốc độnhanh nhất để lao về phía khu vực phía bắc.Thực lực của Lưu Nhược Hi là yếu nhất, nhưng nàng vẫn có thể theo kịp mọingười.Rõ ràng là nàng chỉ có Khinh Vân Tung tầng ba, dáng người lại như lôi nhưđiện, như quang như ảnh, khiến cho mấy người ở đây đều choáng váng.Khi năm người đi vào trong khu khía bắc, quả nhiên là đám người canh gác nơinày đã bị dẫn qua bên khu phía nam.Cả tòa pháo đài phía bắc này chỉ còn hơi trăm tên ngục tốt trông giữ.Sở Hi Thanh giết vào pháo đài từ cửa chính, một đường đi đến tầng thứ nămcủa pháo đài, phá hư tất cả đầu mối trận pháp bên trong này.Thật ra thì uy lực của trận pháp bên trong này khá bình thường, có cũng nhưkhông. Nhưng những trận pháp này lại khống chế ba cửa ra vào của pháo đài.Dưới tình huống Sở Vân Vân không bại lộ thực lực, năm người cũng không thểđánh xuyên qua pháo đài được, vì thế phá hoại mấy đầu mối trận pháp này cũnglà một chuyện rất quan trọng.Khi năm người thế như chẻ trẻ giết đến tầng thứ năm, liền nhìn thấy một vị võtu lục phẩm mặc trang phục phó thiên hộ cẩm y vệ đang đứng chặn ở cầu thang.Vẻ hắn mắt hàm chứa tức giận: “Đám đạo chích từ đâu tới, cút xuống cho ta!”Phía sau hắn bỗng nhiên xuất hiện một đôi cánh chim sắt thép mở rộng, vô sốám khí dâng lên từ trong đôi cánh chim này, rồi bắt đầu oanh kích về phía bọnhọ tựa như mưa to gió lớn.Huyết Thiết Châm, Mao Ngưu Châm, Kim Tiễn Tiêu, phi tiêu, tên nỏ. . . vânvân và mây mây. Tất cả phải nhiều đến hàng trăm hàng ngàn, dày đặc như mưa,phong tỏa từng tấc không gian.Tuy nhiên, màn mưa ám khí này chỉ duy trì được gần nửa cái hô hấp thì đã bị épphải đình chỉ.Sở Vân Vân triệu hoán ra một con Toan Nghê, nơi nó đi qua, tất cả những ámkhí nhỏ hơn đầu ngón tay đều trực tiếp bị hòa tan.Con Toan Nghê to gấp ba lần con mèo nhà này vồ về phía trước, liền khiến chotoàn thân vị võ tu lục phẩm kia bốc chảy.Hắn có cương khí hộ thể khá mạnh, trong lúc nhất thời là không gặp nguy hiểm.Song, bóng người của Lục Loạn Ly đã xông lên, xuất hiện ở trước mặt hắn, mộtánh đao ba màu tựa như ảo mộng, chém thẳng vào trán của người này.“Đừng hòng!”Người kia quát to một tiếng, dùng một đôi cánh sắt bảo vệ trước người mình.Đôi cánh sắt thép này lại dễ dàng bị Lục Loạn Ly chét nứt ra.Tuy nhiên, hắn còn có khổ luyện ngoại công.Ánh đao ba màu của Lục Loạn Ly chém vào lồng ngực của hắn, thế mà chỉ vàothịt ba tấc.Người kia rên lên một tiếng, vẻ mặt dữ tợn: “Đây là Như Mộng Đao của ĐaoKiếm Như Mộng – Lục Trầm, ngươi là di đẳng của thái tử . . .”Lời nói của hắn im bặt, chỉ vì trọng kiếm của Lý Thần Sơn đã nện vào đầu củahắn. Không chỉ làm cho đầu của hắn bị lún sâu hai tấc, mà còn làm cho ngườinày đau đớn không thôi.“Các ngươi đừng hòng phá được Bá thể của ta!”Người này máu me đầy mặt, thân thể run lên, nhưng vẫn sừng sững không ngã.Nhưng khoảnh khắc này, một ánh đao màu trắng xẹt qua.Đó chính là Thiền Dực đao ma văn của Sở Hi Thanh, thế mà một đao liền chémđầu kẻ này xuống rồi!Toàn bộ quá trình, Lưu Nhược Hi đều không có cơ hội để ra tay, nàng chỉ thấymình quá chậm chạp và trì độn.Thầm nghĩ thực lực của mấy người đường chủ thật sự là quá mạnh.Một tên cao thủ lục phẩm tu luyện ngoại công, đường đường là phó thiên hộCẩm y vệ, nhưng vừa đối mặt thì đã bị g**t ch*t.

Chương 426: Tiếng hót đầu của Lưu Nhược Hi (5)