Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 425: Tiếng hót đầu của Lưu Nhược Hi (4)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh đang chờ chính là cái này, hắn không do dự chút nào, lựa chọn đổiluôn.Khoảnh khắc này, quanh người Sở Hi Thanh sinh sôi ra từng tí điện yếu, trongxương cốt cũng hơi ngứa.Sở Vân Vân đang ở bên cạnh hắn cũng hơi giật mình mà nhìn Sở Hi Thanh mộtchút.Thể chất của tên này thật sự là rất đặc thù, càng là cảnh tượng hoành tráng, thìcàng dễ dàng thức tỉnh thiên phú huyết mạch.Sở Hi Thanh thì lại hài lòng mà thu hồi màn hình huỳnh quang hư ảo vào mộtgóc, hắn cười trả lời: “Yên tâm đi, hôm nay ta gọi các ngươi đến đây là cónguyên do. Chúng ta còn phải chờ một người. . . a?”Đúng lúc này, hắn nhìn thấy một bóng đen bay lượn đến từ phía xa xa.Tốc độ của bóng đen này cực nhanh, chỉ chớp mắt mà đã xẹt qua khoảng cáchmột dặm, mà thân hình vẫn luôn ẩn trong bóng tối, khi bay lượn thì vô thanh vôtức, gần như hòa thành một thể với màn đêm.Sở Hi Thanh thức tỉnh thiên phú Thái Thượng Thông Thần nhị giai, thị lực đãgấp mấy lần chim diều hâu, cũng phải cố gắng lắm mới nhận ra một chút dấuvết của nàng.Sở Hi Thanh nhìn người áo đen kia, khóe môi không khỏi cong lên.“Nói đến Vũ đế, Vũ đế liền xuất hiện, nàng đến rồi!”Thế giới này không có Tào Tháo, nhưng lại có một nhân vật tương tự, đượcxưng là Ngụy Vũ đại đế, từng thống nhất mười bảy châu Bắc vực.Mãi cho đến khi Sở Hi Thanh nhắc nhở, Lý Thần Sơn mới cảm thấy kinh sợ.Lúc này, tay hắn đè kiếm, làm ra tư thế phòng bị.Tuy nhiên, Lý Thần Sơn lập tức phát hiện ra, hai huynh muội Sở Hi Thanhkhông có địch ý với người áo đen này.Bóng đen kia lao vút lại đây, rồi nhẹ nhàng rơi xuống bên cạnh Sở Hi Thanh,tựa như một chiếc lá rụng.Khi nàng vẫn còn ở trên không trung, đã tò mò mà hỏi: “Bản đồ mà ngươi đưacho ta là thật?”Đây là giọng nói của một nữ nhân.Nàng cố tình thay đổi giọng nói của mình, nhưng Sở Hi Thanh vừa nghe thì đãbiết nàng là Lục Loạn Ly.Sở Hi Thanh chắp tay sau lưng, mặt không biến sắc: “Tất nhiên là thật, nhiềungười đã tận mắt nhìn thấy. Ngươi đến muộn như vậy, chắc hẳn là đi dò hỏiđúng không?”Lục Loạn Ly cười lúng túng một tiếng, xấu hổ gãi gãi mặt.“Dù sao thì chuyện này cũng quan hệ rất lớn, không phải ta không tin ngươi.”Sau đó, ánh mắt nàng ngưng trọng, nhìn về phía đại lao: “Ngươi cho rằng bọnhọ sẽ ra tay vào tối nay?”“Không ra tay tối nay, lẽ nào còn có thể chờ đến ngày mai?” Sở Hi Thanh mởmiệng cười một tiếng: “Ngươi nhìn nhà đại lao này được phòng ngự nghiêmngặt như vậy. Tào Hiên nhất định sẽ lục tung cả đại lao này lên, chờ đến ngàymai thì chỉ sợ Nghịch Thần Kỳ sẽ rơi vào tay của triều đình. Ta dám cá là, hiệngiờ nhất định có vô số chó săn của triều đình đang chạy về phía thành TúThủy.”Lục Loạn Ly vừa nghe đến đây, tâm thần nhất thời căng thẳng, thân thể mềmmại hơi run lên.Giang sơn của Kiến Nguyên Đế vốn rất vững chắc, nếu như lại có thêm NghịchThần Kỳ, thế thì chỉ càng vững chắc hơn.Cha và mấy vị thúc phụ cũng sẽ rơi vào tình cảnh nguy hiểm.Sở Hi Thanh híp mắt: “Ký hiệu trên bản đồ của Tần Mộc Ca là ở khu phí nam,lát nữa sẽ rất loạn, ngươi đi đến khu bắc cứu người với ta trước, sau đó thìngươi cứ tự nhiên.”Trên mặt Lục Loạn Ly nhất thời hiện lên một tia chống cự.Trong đó nhất định sẽ rất loạn, nàng đương nhiên cũng muốn đi khu nam tìmNghịch Thần Kỳ. . .Sở Hi Thanh thì lại liếc mắt nhìn nàng một chút: “Chúng ta lăn lộn giang hồ,phải nói đến đạo nghĩa. Nếu như không có ta, thì ngươi bây giờ vẫn đang màymò trong Tàng Kinh Lâu của võ quán rồi.”Lục Loạn Ly thầm nói đây đúng là sự thật.Mấy người Sở Hi Thanh phát hiện ngăn bí mật và bút ký của Bá Võ Vương –Tần Mộc Ca vào khoảng giờ thân.Nhưng việc này không có quá nhiều người biết.Khi đó Lục Loạn Ly cũng ở dưới tầng thứ sáu, nhưng lại không biết chuyện gìcả.Nếu như không có Sở Hi Thanh nhắc nhở, thì có lẽ nàng vẫn đang mày mòtrong một đống giấy lộn ở tầng thứ sáu rồi.“Thua ngươi rồi!” Vẻ mặt Lục Loạn Ly bất đắc dĩ, khoát tay áo một cái: “Tagiúp ngươi cứu người trước, nhưng mà các ngươi phải nhanh một chút.”Trong nháy mắt này, ánh mắt của mọi người đồng loạt nhìn thấy phía đại laoCẩm y vệ ở xa xa.Chỉ vì lúc này, phía chân trời bỗng nhiên xuất hiện một viên thiên thạch màu đỏthắm đang rơi xuống.Sở Hi Thanh nhìn kỹ vào đó, phát hiện thiên thạch đó có phạm vi tận nửatrượng. Không chỉ có tốc độ rất nhanh, chỉ chớp mắt đã đến trên không trungđại lao Cẩm y vệ, mà toàn thân được thiêu đốt đến đỏ chót.“Pháp thuật tứ phẩm, Lạc Tinh Thuật!”Lý Thần Sơn không khỏi hít một hơi khí lạnh, hắn quét mắt nhìn trái phải, cốgắng tìm ra tung tích của tên thuật sư thi triển pháp thuật này: “Đây là ai? Saolại kinh khủng như vậy?” 

Sở Hi Thanh đang chờ chính là cái này, hắn không do dự chút nào, lựa chọn đổi

luôn.

Khoảnh khắc này, quanh người Sở Hi Thanh sinh sôi ra từng tí điện yếu, trong

xương cốt cũng hơi ngứa.

Sở Vân Vân đang ở bên cạnh hắn cũng hơi giật mình mà nhìn Sở Hi Thanh một

chút.

Thể chất của tên này thật sự là rất đặc thù, càng là cảnh tượng hoành tráng, thì

càng dễ dàng thức tỉnh thiên phú huyết mạch.

Sở Hi Thanh thì lại hài lòng mà thu hồi màn hình huỳnh quang hư ảo vào một

góc, hắn cười trả lời: “Yên tâm đi, hôm nay ta gọi các ngươi đến đây là có

nguyên do. Chúng ta còn phải chờ một người. . . a?”

Đúng lúc này, hắn nhìn thấy một bóng đen bay lượn đến từ phía xa xa.

Tốc độ của bóng đen này cực nhanh, chỉ chớp mắt mà đã xẹt qua khoảng cách

một dặm, mà thân hình vẫn luôn ẩn trong bóng tối, khi bay lượn thì vô thanh vô

tức, gần như hòa thành một thể với màn đêm.

Sở Hi Thanh thức tỉnh thiên phú Thái Thượng Thông Thần nhị giai, thị lực đã

gấp mấy lần chim diều hâu, cũng phải cố gắng lắm mới nhận ra một chút dấu

vết của nàng.

Sở Hi Thanh nhìn người áo đen kia, khóe môi không khỏi cong lên.

“Nói đến Vũ đế, Vũ đế liền xuất hiện, nàng đến rồi!”

Thế giới này không có Tào Tháo, nhưng lại có một nhân vật tương tự, được

xưng là Ngụy Vũ đại đế, từng thống nhất mười bảy châu Bắc vực.

Mãi cho đến khi Sở Hi Thanh nhắc nhở, Lý Thần Sơn mới cảm thấy kinh sợ.

Lúc này, tay hắn đè kiếm, làm ra tư thế phòng bị.

Tuy nhiên, Lý Thần Sơn lập tức phát hiện ra, hai huynh muội Sở Hi Thanh

không có địch ý với người áo đen này.

Bóng đen kia lao vút lại đây, rồi nhẹ nhàng rơi xuống bên cạnh Sở Hi Thanh,

tựa như một chiếc lá rụng.

Khi nàng vẫn còn ở trên không trung, đã tò mò mà hỏi: “Bản đồ mà ngươi đưa

cho ta là thật?”

Đây là giọng nói của một nữ nhân.

Nàng cố tình thay đổi giọng nói của mình, nhưng Sở Hi Thanh vừa nghe thì đã

biết nàng là Lục Loạn Ly.

Sở Hi Thanh chắp tay sau lưng, mặt không biến sắc: “Tất nhiên là thật, nhiều

người đã tận mắt nhìn thấy. Ngươi đến muộn như vậy, chắc hẳn là đi dò hỏi

đúng không?”

Lục Loạn Ly cười lúng túng một tiếng, xấu hổ gãi gãi mặt.

“Dù sao thì chuyện này cũng quan hệ rất lớn, không phải ta không tin ngươi.”

Sau đó, ánh mắt nàng ngưng trọng, nhìn về phía đại lao: “Ngươi cho rằng bọn

họ sẽ ra tay vào tối nay?”

“Không ra tay tối nay, lẽ nào còn có thể chờ đến ngày mai?” Sở Hi Thanh mở

miệng cười một tiếng: “Ngươi nhìn nhà đại lao này được phòng ngự nghiêm

ngặt như vậy. Tào Hiên nhất định sẽ lục tung cả đại lao này lên, chờ đến ngày

mai thì chỉ sợ Nghịch Thần Kỳ sẽ rơi vào tay của triều đình. Ta dám cá là, hiện

giờ nhất định có vô số chó săn của triều đình đang chạy về phía thành Tú

Thủy.”

Lục Loạn Ly vừa nghe đến đây, tâm thần nhất thời căng thẳng, thân thể mềm

mại hơi run lên.

Giang sơn của Kiến Nguyên Đế vốn rất vững chắc, nếu như lại có thêm Nghịch

Thần Kỳ, thế thì chỉ càng vững chắc hơn.

Cha và mấy vị thúc phụ cũng sẽ rơi vào tình cảnh nguy hiểm.

Sở Hi Thanh híp mắt: “Ký hiệu trên bản đồ của Tần Mộc Ca là ở khu phí nam,

lát nữa sẽ rất loạn, ngươi đi đến khu bắc cứu người với ta trước, sau đó thì

ngươi cứ tự nhiên.”

Trên mặt Lục Loạn Ly nhất thời hiện lên một tia chống cự.

Trong đó nhất định sẽ rất loạn, nàng đương nhiên cũng muốn đi khu nam tìm

Nghịch Thần Kỳ. . .

Sở Hi Thanh thì lại liếc mắt nhìn nàng một chút: “Chúng ta lăn lộn giang hồ,

phải nói đến đạo nghĩa. Nếu như không có ta, thì ngươi bây giờ vẫn đang mày

mò trong Tàng Kinh Lâu của võ quán rồi.”

Lục Loạn Ly thầm nói đây đúng là sự thật.

Mấy người Sở Hi Thanh phát hiện ngăn bí mật và bút ký của Bá Võ Vương –

Tần Mộc Ca vào khoảng giờ thân.

Nhưng việc này không có quá nhiều người biết.

Khi đó Lục Loạn Ly cũng ở dưới tầng thứ sáu, nhưng lại không biết chuyện gì

cả.

Nếu như không có Sở Hi Thanh nhắc nhở, thì có lẽ nàng vẫn đang mày mò

trong một đống giấy lộn ở tầng thứ sáu rồi.

“Thua ngươi rồi!” Vẻ mặt Lục Loạn Ly bất đắc dĩ, khoát tay áo một cái: “Ta

giúp ngươi cứu người trước, nhưng mà các ngươi phải nhanh một chút.”

Trong nháy mắt này, ánh mắt của mọi người đồng loạt nhìn thấy phía đại lao

Cẩm y vệ ở xa xa.

Chỉ vì lúc này, phía chân trời bỗng nhiên xuất hiện một viên thiên thạch màu đỏ

thắm đang rơi xuống.

Sở Hi Thanh nhìn kỹ vào đó, phát hiện thiên thạch đó có phạm vi tận nửa

trượng. Không chỉ có tốc độ rất nhanh, chỉ chớp mắt đã đến trên không trung

đại lao Cẩm y vệ, mà toàn thân được thiêu đốt đến đỏ chót.

“Pháp thuật tứ phẩm, Lạc Tinh Thuật!”

Lý Thần Sơn không khỏi hít một hơi khí lạnh, hắn quét mắt nhìn trái phải, cố

gắng tìm ra tung tích của tên thuật sư thi triển pháp thuật này: “Đây là ai? Sao

lại kinh khủng như vậy?” 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh đang chờ chính là cái này, hắn không do dự chút nào, lựa chọn đổiluôn.Khoảnh khắc này, quanh người Sở Hi Thanh sinh sôi ra từng tí điện yếu, trongxương cốt cũng hơi ngứa.Sở Vân Vân đang ở bên cạnh hắn cũng hơi giật mình mà nhìn Sở Hi Thanh mộtchút.Thể chất của tên này thật sự là rất đặc thù, càng là cảnh tượng hoành tráng, thìcàng dễ dàng thức tỉnh thiên phú huyết mạch.Sở Hi Thanh thì lại hài lòng mà thu hồi màn hình huỳnh quang hư ảo vào mộtgóc, hắn cười trả lời: “Yên tâm đi, hôm nay ta gọi các ngươi đến đây là cónguyên do. Chúng ta còn phải chờ một người. . . a?”Đúng lúc này, hắn nhìn thấy một bóng đen bay lượn đến từ phía xa xa.Tốc độ của bóng đen này cực nhanh, chỉ chớp mắt mà đã xẹt qua khoảng cáchmột dặm, mà thân hình vẫn luôn ẩn trong bóng tối, khi bay lượn thì vô thanh vôtức, gần như hòa thành một thể với màn đêm.Sở Hi Thanh thức tỉnh thiên phú Thái Thượng Thông Thần nhị giai, thị lực đãgấp mấy lần chim diều hâu, cũng phải cố gắng lắm mới nhận ra một chút dấuvết của nàng.Sở Hi Thanh nhìn người áo đen kia, khóe môi không khỏi cong lên.“Nói đến Vũ đế, Vũ đế liền xuất hiện, nàng đến rồi!”Thế giới này không có Tào Tháo, nhưng lại có một nhân vật tương tự, đượcxưng là Ngụy Vũ đại đế, từng thống nhất mười bảy châu Bắc vực.Mãi cho đến khi Sở Hi Thanh nhắc nhở, Lý Thần Sơn mới cảm thấy kinh sợ.Lúc này, tay hắn đè kiếm, làm ra tư thế phòng bị.Tuy nhiên, Lý Thần Sơn lập tức phát hiện ra, hai huynh muội Sở Hi Thanhkhông có địch ý với người áo đen này.Bóng đen kia lao vút lại đây, rồi nhẹ nhàng rơi xuống bên cạnh Sở Hi Thanh,tựa như một chiếc lá rụng.Khi nàng vẫn còn ở trên không trung, đã tò mò mà hỏi: “Bản đồ mà ngươi đưacho ta là thật?”Đây là giọng nói của một nữ nhân.Nàng cố tình thay đổi giọng nói của mình, nhưng Sở Hi Thanh vừa nghe thì đãbiết nàng là Lục Loạn Ly.Sở Hi Thanh chắp tay sau lưng, mặt không biến sắc: “Tất nhiên là thật, nhiềungười đã tận mắt nhìn thấy. Ngươi đến muộn như vậy, chắc hẳn là đi dò hỏiđúng không?”Lục Loạn Ly cười lúng túng một tiếng, xấu hổ gãi gãi mặt.“Dù sao thì chuyện này cũng quan hệ rất lớn, không phải ta không tin ngươi.”Sau đó, ánh mắt nàng ngưng trọng, nhìn về phía đại lao: “Ngươi cho rằng bọnhọ sẽ ra tay vào tối nay?”“Không ra tay tối nay, lẽ nào còn có thể chờ đến ngày mai?” Sở Hi Thanh mởmiệng cười một tiếng: “Ngươi nhìn nhà đại lao này được phòng ngự nghiêmngặt như vậy. Tào Hiên nhất định sẽ lục tung cả đại lao này lên, chờ đến ngàymai thì chỉ sợ Nghịch Thần Kỳ sẽ rơi vào tay của triều đình. Ta dám cá là, hiệngiờ nhất định có vô số chó săn của triều đình đang chạy về phía thành TúThủy.”Lục Loạn Ly vừa nghe đến đây, tâm thần nhất thời căng thẳng, thân thể mềmmại hơi run lên.Giang sơn của Kiến Nguyên Đế vốn rất vững chắc, nếu như lại có thêm NghịchThần Kỳ, thế thì chỉ càng vững chắc hơn.Cha và mấy vị thúc phụ cũng sẽ rơi vào tình cảnh nguy hiểm.Sở Hi Thanh híp mắt: “Ký hiệu trên bản đồ của Tần Mộc Ca là ở khu phí nam,lát nữa sẽ rất loạn, ngươi đi đến khu bắc cứu người với ta trước, sau đó thìngươi cứ tự nhiên.”Trên mặt Lục Loạn Ly nhất thời hiện lên một tia chống cự.Trong đó nhất định sẽ rất loạn, nàng đương nhiên cũng muốn đi khu nam tìmNghịch Thần Kỳ. . .Sở Hi Thanh thì lại liếc mắt nhìn nàng một chút: “Chúng ta lăn lộn giang hồ,phải nói đến đạo nghĩa. Nếu như không có ta, thì ngươi bây giờ vẫn đang màymò trong Tàng Kinh Lâu của võ quán rồi.”Lục Loạn Ly thầm nói đây đúng là sự thật.Mấy người Sở Hi Thanh phát hiện ngăn bí mật và bút ký của Bá Võ Vương –Tần Mộc Ca vào khoảng giờ thân.Nhưng việc này không có quá nhiều người biết.Khi đó Lục Loạn Ly cũng ở dưới tầng thứ sáu, nhưng lại không biết chuyện gìcả.Nếu như không có Sở Hi Thanh nhắc nhở, thì có lẽ nàng vẫn đang mày mòtrong một đống giấy lộn ở tầng thứ sáu rồi.“Thua ngươi rồi!” Vẻ mặt Lục Loạn Ly bất đắc dĩ, khoát tay áo một cái: “Tagiúp ngươi cứu người trước, nhưng mà các ngươi phải nhanh một chút.”Trong nháy mắt này, ánh mắt của mọi người đồng loạt nhìn thấy phía đại laoCẩm y vệ ở xa xa.Chỉ vì lúc này, phía chân trời bỗng nhiên xuất hiện một viên thiên thạch màu đỏthắm đang rơi xuống.Sở Hi Thanh nhìn kỹ vào đó, phát hiện thiên thạch đó có phạm vi tận nửatrượng. Không chỉ có tốc độ rất nhanh, chỉ chớp mắt đã đến trên không trungđại lao Cẩm y vệ, mà toàn thân được thiêu đốt đến đỏ chót.“Pháp thuật tứ phẩm, Lạc Tinh Thuật!”Lý Thần Sơn không khỏi hít một hơi khí lạnh, hắn quét mắt nhìn trái phải, cốgắng tìm ra tung tích của tên thuật sư thi triển pháp thuật này: “Đây là ai? Saolại kinh khủng như vậy?” 

Chương 425: Tiếng hót đầu của Lưu Nhược Hi (4)