Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 533: Không dựa dẫm được (4)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Kế Tiễn Tiễn chính là một đối thủ không tệ.Sức chiến đấu của Kế Tiễn Tiễn cao hơn hắn, nhưng lại không cao hơn quánhiều.Xạ thuật của nàng cực kỳ mạnh mẽ, đao pháp lại kém hơn nửa bậc, miễn cưỡngđạt đến trình độ lục phẩm hạ.Nữ tử này tu hành một loại đao pháp khá phổ biến trong thợ săn Tây Sơn là NgũHổ Đoạn Môn Đao, đặc thù là thế lớn, lực trầm, nhanh gọn, mãnh liệt, mạnh mẽthoải mái.Thợ săn chú ý là một đao mất mạng, không thể cho con mồi có cơ hội bỏ chạy.Kế Tiễn Tiễn có sức mạnh khổng lồ, vượt qua rất nhiều nam nhân, khi sử dụngmôn đao pháp này thì cực kỳ uy vũ, như lôi đình vạn quân.Sở Hi Thanh nhất định phải tách khỏi lưỡi đao của nàng, nếu như cứng đối cứngthì sẽ bị đao của đối phương đánh cho lảo đảo, có thể nói là rất chật vật.Tuy nhiên, điều làm cho Sở Hi Thanh vui mừng chính là, Kế Tiễn Tiễn dùngđao như thiên mã hành không, có rất nhiều tư tưởng kỳ diệu, điểm này mạnhhơn đám đối thủ khô khan ở trong mộng cảnh nhiều lắm.Ánh đao của hai người bao trùm toàn bộ boong thuyền.Kế Tiễn Tiễn không nương tay chút nào, ánh đao của nàng truy kích như hìnhvới bóng, làm cho Sở Hi Thanh phải né tránh bốn phía, chạy trốn khắp nơi.Sở Hi Thanh miễn cưỡng sống qua bốn trăm chiêu, liền đưa tay lên: “Dừng lại!Hôm nay chấm dứt ở đây!”Lại đánh tiếp, thì hắn phải quỳ rồi.Huống hồ, bọn họ còn phải bảo vệ toàn bộ người Tả gia, không thể tiêu hao quánhiều tinh thần và thể lực.Kế Tiễn Tiễn thì lại có hơi tiếc nuối mà ngừng tay, luyện đao với Sở Hi Thanh,chính là thời điểm vui vẻ nhất trong ngày của nàng.Nàng thu đao vào vỏ, dùng giọng nói hàm chứa ‘bội phục’ mà nói: “Hôm nay,sức mạnh của đường chủ đại nhân lại mạnh hơn một chút, so với hôm qua thìchịu đựng được hơn mười hai đao. Cái môn ngoại công kia cũng sắp lên tầngthứ tư rồi chứ? Đường chủ tiến bộ thật nhanh. Nói không chừng không lâu sau,đao pháp của đường chủ có thể đối đầu với lục phẩm hạ rồi.”Đao pháp của cái tên này cực nhanh, đã vượt qua đại đa số thất phẩm thượngrồi.Dù là một siêu thiên kiêu như Kế Tiễn Tiễn nàng, khi còn ở tu vị thất phẩmthượng, thì cũng chỉ sánh ngang với Sở Hi Thanh ở trên phương diện tốc độ đaomà thôi.Người này chỉ còn kém sức mạnh, chân nguyên, cường độ xương cốt và máuthịt.Những võ tu lục phẩm hạ kia, chỉ cần tốc độ tay không quá chậm, chỉ bằng sứcmạnh là có thể đè ép Sở Hi Thanh rồi.Mà bây giờ, Sở Hi Thanh mượn Bá thể, xương cốt càng ngày càng cứng cỏi,sức mạnh cũng càng ngày càng mạnh.Kế Tiễn Tiễn rất vui mừng, Sở Hi Thanh luyện Cửu Luyện Cực Nguyên TửKim Thân càng cao càng tốt.Đây là một nhân tài, nhưng lại không quá nghe lời, đúng như Tào Hiên nói, phảikhóa cổ tên này vào, để cho Cẩm y vệ sử dụng.Sở Hi Thanh thì lại không cảm nhận được ác ý trong lời nói của Kế Tiễn Tiễn,hắn phản đối, lắc đầu nói: “Đáng tiếc là quá tốn tiền, tiền tu luyện tầng thứ tư,đã tương đương với một phần bí dược thăng cấp thất phẩm thượng rồi. Cùnglắm thì ta sẽ tu luyện đến tầng thứ năm, rồi không luyện nữa, quá phiền phức.”Kế Tiễn Tiễn lòng thầm nghĩ, như vậy sao được?Nàng suýt nữa thì bật thốt lên, nói ta sẽ bỏ số tiền đó.Lúc trước, nàng giết một tên thất phẩm ở trên sông, lại hợp lực với Tư KhôngHinh để giết cao thủ đại nội kia.Kế Tiễn Tiễn lấy được sáu cái pháp khí, có thể bán trên vạn lượng bạc, có thểgiúp Sở Hi Thanh mua sáu viên Tứ chuyển Kim Thân Đan.Nhưng Kế Tiễn Tiễn lập tức đã nghĩ não mình có vấn đề.Làm gì lại đưa tiền cho Sở Hi Thanh tu luyện chứ?Huống hồ, nếu như mình nói lời này ra, trừ phi là Sở Hi Thanh bị choáng váng,bằng không thì nhất định sẽ nghi ngờ thân phận của mình, thậm chí còn ý thứcđược môn công pháp Cửu Luyện Cực Nguyên Tử Kim Thân kia có vấn đề.Sở Hi Thanh luyện đao xong, liền đi về phía boong tàu phía sau.Tả Thanh Vân đang cầm một cái roi dài để quật Bách hộ Chương Minh tại chỗnày.Vị Bách hộ Cẩm y vệ này vẫn bị trói trên cột buồm, sau khi trải qua mười ngàydãi gió dầm mưa, hắn đã quần áo lam lũ, tóc tai rối bù.Toàn thân hắn không có một miếng thịt lành lặn, đâu đâu cũng có vết roi, còn córất nhiều máu bầm màu đen.Theo những cái quất của Tả Thanh Vân, những vết thương mới khép lại kia lạibắt đầu nứt ra, lại máu me đầm đìa.Sở Hi Thanh bình tĩnh liếc mắt nhìn qua, liền hơi lắc đầu, đi qua ngồi xếp bằngtrên một cái bàn thấp ở phía xa xa.Trên cái bàn thấp này xếp đầy đồ nhắm rượu, tất cả đều là người Tả gia bỏ tiềnra mua khi cập bến ở quận Hợp An.Ngay khi Sở Hi Thanh chuẩn bị tự rót tự uống, nhàn nhã ngắm phong cảnh haibên bờ sông, Tả Thanh Vân cũng ngừng tay rồi đi qua.Hắn dùng vải trắng lau tay, lại lau những vết máu trên mặt, sau đó cướp lấy bìnhrượu, tự mình rót rượu cho Sở Hi Thanh.“Lại đi thêm nửa ngày nữa, thuyền của chúng ta sẽ đi vào sông Đại Vận, khi đóphải vất vả cho ngươi rồi.”Đây là một đoạn lộ trình nguy hiểm nhất.
Kế Tiễn Tiễn chính là một đối thủ không tệ.
Sức chiến đấu của Kế Tiễn Tiễn cao hơn hắn, nhưng lại không cao hơn quá
nhiều.
Xạ thuật của nàng cực kỳ mạnh mẽ, đao pháp lại kém hơn nửa bậc, miễn cưỡng
đạt đến trình độ lục phẩm hạ.
Nữ tử này tu hành một loại đao pháp khá phổ biến trong thợ săn Tây Sơn là Ngũ
Hổ Đoạn Môn Đao, đặc thù là thế lớn, lực trầm, nhanh gọn, mãnh liệt, mạnh mẽ
thoải mái.
Thợ săn chú ý là một đao mất mạng, không thể cho con mồi có cơ hội bỏ chạy.
Kế Tiễn Tiễn có sức mạnh khổng lồ, vượt qua rất nhiều nam nhân, khi sử dụng
môn đao pháp này thì cực kỳ uy vũ, như lôi đình vạn quân.
Sở Hi Thanh nhất định phải tách khỏi lưỡi đao của nàng, nếu như cứng đối cứng
thì sẽ bị đao của đối phương đánh cho lảo đảo, có thể nói là rất chật vật.
Tuy nhiên, điều làm cho Sở Hi Thanh vui mừng chính là, Kế Tiễn Tiễn dùng
đao như thiên mã hành không, có rất nhiều tư tưởng kỳ diệu, điểm này mạnh
hơn đám đối thủ khô khan ở trong mộng cảnh nhiều lắm.
Ánh đao của hai người bao trùm toàn bộ boong thuyền.
Kế Tiễn Tiễn không nương tay chút nào, ánh đao của nàng truy kích như hình
với bóng, làm cho Sở Hi Thanh phải né tránh bốn phía, chạy trốn khắp nơi.
Sở Hi Thanh miễn cưỡng sống qua bốn trăm chiêu, liền đưa tay lên: “Dừng lại!
Hôm nay chấm dứt ở đây!”
Lại đánh tiếp, thì hắn phải quỳ rồi.
Huống hồ, bọn họ còn phải bảo vệ toàn bộ người Tả gia, không thể tiêu hao quá
nhiều tinh thần và thể lực.
Kế Tiễn Tiễn thì lại có hơi tiếc nuối mà ngừng tay, luyện đao với Sở Hi Thanh,
chính là thời điểm vui vẻ nhất trong ngày của nàng.
Nàng thu đao vào vỏ, dùng giọng nói hàm chứa ‘bội phục’ mà nói: “Hôm nay,
sức mạnh của đường chủ đại nhân lại mạnh hơn một chút, so với hôm qua thì
chịu đựng được hơn mười hai đao. Cái môn ngoại công kia cũng sắp lên tầng
thứ tư rồi chứ? Đường chủ tiến bộ thật nhanh. Nói không chừng không lâu sau,
đao pháp của đường chủ có thể đối đầu với lục phẩm hạ rồi.”
Đao pháp của cái tên này cực nhanh, đã vượt qua đại đa số thất phẩm thượng
rồi.
Dù là một siêu thiên kiêu như Kế Tiễn Tiễn nàng, khi còn ở tu vị thất phẩm
thượng, thì cũng chỉ sánh ngang với Sở Hi Thanh ở trên phương diện tốc độ đao
mà thôi.
Người này chỉ còn kém sức mạnh, chân nguyên, cường độ xương cốt và máu
thịt.
Những võ tu lục phẩm hạ kia, chỉ cần tốc độ tay không quá chậm, chỉ bằng sức
mạnh là có thể đè ép Sở Hi Thanh rồi.
Mà bây giờ, Sở Hi Thanh mượn Bá thể, xương cốt càng ngày càng cứng cỏi,
sức mạnh cũng càng ngày càng mạnh.
Kế Tiễn Tiễn rất vui mừng, Sở Hi Thanh luyện Cửu Luyện Cực Nguyên Tử
Kim Thân càng cao càng tốt.
Đây là một nhân tài, nhưng lại không quá nghe lời, đúng như Tào Hiên nói, phải
khóa cổ tên này vào, để cho Cẩm y vệ sử dụng.
Sở Hi Thanh thì lại không cảm nhận được ác ý trong lời nói của Kế Tiễn Tiễn,
hắn phản đối, lắc đầu nói: “Đáng tiếc là quá tốn tiền, tiền tu luyện tầng thứ tư,
đã tương đương với một phần bí dược thăng cấp thất phẩm thượng rồi. Cùng
lắm thì ta sẽ tu luyện đến tầng thứ năm, rồi không luyện nữa, quá phiền phức.”
Kế Tiễn Tiễn lòng thầm nghĩ, như vậy sao được?
Nàng suýt nữa thì bật thốt lên, nói ta sẽ bỏ số tiền đó.
Lúc trước, nàng giết một tên thất phẩm ở trên sông, lại hợp lực với Tư Không
Hinh để giết cao thủ đại nội kia.
Kế Tiễn Tiễn lấy được sáu cái pháp khí, có thể bán trên vạn lượng bạc, có thể
giúp Sở Hi Thanh mua sáu viên Tứ chuyển Kim Thân Đan.
Nhưng Kế Tiễn Tiễn lập tức đã nghĩ não mình có vấn đề.
Làm gì lại đưa tiền cho Sở Hi Thanh tu luyện chứ?
Huống hồ, nếu như mình nói lời này ra, trừ phi là Sở Hi Thanh bị choáng váng,
bằng không thì nhất định sẽ nghi ngờ thân phận của mình, thậm chí còn ý thức
được môn công pháp Cửu Luyện Cực Nguyên Tử Kim Thân kia có vấn đề.
Sở Hi Thanh luyện đao xong, liền đi về phía boong tàu phía sau.
Tả Thanh Vân đang cầm một cái roi dài để quật Bách hộ Chương Minh tại chỗ
này.
Vị Bách hộ Cẩm y vệ này vẫn bị trói trên cột buồm, sau khi trải qua mười ngày
dãi gió dầm mưa, hắn đã quần áo lam lũ, tóc tai rối bù.
Toàn thân hắn không có một miếng thịt lành lặn, đâu đâu cũng có vết roi, còn có
rất nhiều máu bầm màu đen.
Theo những cái quất của Tả Thanh Vân, những vết thương mới khép lại kia lại
bắt đầu nứt ra, lại máu me đầm đìa.
Sở Hi Thanh bình tĩnh liếc mắt nhìn qua, liền hơi lắc đầu, đi qua ngồi xếp bằng
trên một cái bàn thấp ở phía xa xa.
Trên cái bàn thấp này xếp đầy đồ nhắm rượu, tất cả đều là người Tả gia bỏ tiền
ra mua khi cập bến ở quận Hợp An.
Ngay khi Sở Hi Thanh chuẩn bị tự rót tự uống, nhàn nhã ngắm phong cảnh hai
bên bờ sông, Tả Thanh Vân cũng ngừng tay rồi đi qua.
Hắn dùng vải trắng lau tay, lại lau những vết máu trên mặt, sau đó cướp lấy bình
rượu, tự mình rót rượu cho Sở Hi Thanh.
“Lại đi thêm nửa ngày nữa, thuyền của chúng ta sẽ đi vào sông Đại Vận, khi đó
phải vất vả cho ngươi rồi.”
Đây là một đoạn lộ trình nguy hiểm nhất.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Kế Tiễn Tiễn chính là một đối thủ không tệ.Sức chiến đấu của Kế Tiễn Tiễn cao hơn hắn, nhưng lại không cao hơn quánhiều.Xạ thuật của nàng cực kỳ mạnh mẽ, đao pháp lại kém hơn nửa bậc, miễn cưỡngđạt đến trình độ lục phẩm hạ.Nữ tử này tu hành một loại đao pháp khá phổ biến trong thợ săn Tây Sơn là NgũHổ Đoạn Môn Đao, đặc thù là thế lớn, lực trầm, nhanh gọn, mãnh liệt, mạnh mẽthoải mái.Thợ săn chú ý là một đao mất mạng, không thể cho con mồi có cơ hội bỏ chạy.Kế Tiễn Tiễn có sức mạnh khổng lồ, vượt qua rất nhiều nam nhân, khi sử dụngmôn đao pháp này thì cực kỳ uy vũ, như lôi đình vạn quân.Sở Hi Thanh nhất định phải tách khỏi lưỡi đao của nàng, nếu như cứng đối cứngthì sẽ bị đao của đối phương đánh cho lảo đảo, có thể nói là rất chật vật.Tuy nhiên, điều làm cho Sở Hi Thanh vui mừng chính là, Kế Tiễn Tiễn dùngđao như thiên mã hành không, có rất nhiều tư tưởng kỳ diệu, điểm này mạnhhơn đám đối thủ khô khan ở trong mộng cảnh nhiều lắm.Ánh đao của hai người bao trùm toàn bộ boong thuyền.Kế Tiễn Tiễn không nương tay chút nào, ánh đao của nàng truy kích như hìnhvới bóng, làm cho Sở Hi Thanh phải né tránh bốn phía, chạy trốn khắp nơi.Sở Hi Thanh miễn cưỡng sống qua bốn trăm chiêu, liền đưa tay lên: “Dừng lại!Hôm nay chấm dứt ở đây!”Lại đánh tiếp, thì hắn phải quỳ rồi.Huống hồ, bọn họ còn phải bảo vệ toàn bộ người Tả gia, không thể tiêu hao quánhiều tinh thần và thể lực.Kế Tiễn Tiễn thì lại có hơi tiếc nuối mà ngừng tay, luyện đao với Sở Hi Thanh,chính là thời điểm vui vẻ nhất trong ngày của nàng.Nàng thu đao vào vỏ, dùng giọng nói hàm chứa ‘bội phục’ mà nói: “Hôm nay,sức mạnh của đường chủ đại nhân lại mạnh hơn một chút, so với hôm qua thìchịu đựng được hơn mười hai đao. Cái môn ngoại công kia cũng sắp lên tầngthứ tư rồi chứ? Đường chủ tiến bộ thật nhanh. Nói không chừng không lâu sau,đao pháp của đường chủ có thể đối đầu với lục phẩm hạ rồi.”Đao pháp của cái tên này cực nhanh, đã vượt qua đại đa số thất phẩm thượngrồi.Dù là một siêu thiên kiêu như Kế Tiễn Tiễn nàng, khi còn ở tu vị thất phẩmthượng, thì cũng chỉ sánh ngang với Sở Hi Thanh ở trên phương diện tốc độ đaomà thôi.Người này chỉ còn kém sức mạnh, chân nguyên, cường độ xương cốt và máuthịt.Những võ tu lục phẩm hạ kia, chỉ cần tốc độ tay không quá chậm, chỉ bằng sứcmạnh là có thể đè ép Sở Hi Thanh rồi.Mà bây giờ, Sở Hi Thanh mượn Bá thể, xương cốt càng ngày càng cứng cỏi,sức mạnh cũng càng ngày càng mạnh.Kế Tiễn Tiễn rất vui mừng, Sở Hi Thanh luyện Cửu Luyện Cực Nguyên TửKim Thân càng cao càng tốt.Đây là một nhân tài, nhưng lại không quá nghe lời, đúng như Tào Hiên nói, phảikhóa cổ tên này vào, để cho Cẩm y vệ sử dụng.Sở Hi Thanh thì lại không cảm nhận được ác ý trong lời nói của Kế Tiễn Tiễn,hắn phản đối, lắc đầu nói: “Đáng tiếc là quá tốn tiền, tiền tu luyện tầng thứ tư,đã tương đương với một phần bí dược thăng cấp thất phẩm thượng rồi. Cùnglắm thì ta sẽ tu luyện đến tầng thứ năm, rồi không luyện nữa, quá phiền phức.”Kế Tiễn Tiễn lòng thầm nghĩ, như vậy sao được?Nàng suýt nữa thì bật thốt lên, nói ta sẽ bỏ số tiền đó.Lúc trước, nàng giết một tên thất phẩm ở trên sông, lại hợp lực với Tư KhôngHinh để giết cao thủ đại nội kia.Kế Tiễn Tiễn lấy được sáu cái pháp khí, có thể bán trên vạn lượng bạc, có thểgiúp Sở Hi Thanh mua sáu viên Tứ chuyển Kim Thân Đan.Nhưng Kế Tiễn Tiễn lập tức đã nghĩ não mình có vấn đề.Làm gì lại đưa tiền cho Sở Hi Thanh tu luyện chứ?Huống hồ, nếu như mình nói lời này ra, trừ phi là Sở Hi Thanh bị choáng váng,bằng không thì nhất định sẽ nghi ngờ thân phận của mình, thậm chí còn ý thứcđược môn công pháp Cửu Luyện Cực Nguyên Tử Kim Thân kia có vấn đề.Sở Hi Thanh luyện đao xong, liền đi về phía boong tàu phía sau.Tả Thanh Vân đang cầm một cái roi dài để quật Bách hộ Chương Minh tại chỗnày.Vị Bách hộ Cẩm y vệ này vẫn bị trói trên cột buồm, sau khi trải qua mười ngàydãi gió dầm mưa, hắn đã quần áo lam lũ, tóc tai rối bù.Toàn thân hắn không có một miếng thịt lành lặn, đâu đâu cũng có vết roi, còn córất nhiều máu bầm màu đen.Theo những cái quất của Tả Thanh Vân, những vết thương mới khép lại kia lạibắt đầu nứt ra, lại máu me đầm đìa.Sở Hi Thanh bình tĩnh liếc mắt nhìn qua, liền hơi lắc đầu, đi qua ngồi xếp bằngtrên một cái bàn thấp ở phía xa xa.Trên cái bàn thấp này xếp đầy đồ nhắm rượu, tất cả đều là người Tả gia bỏ tiềnra mua khi cập bến ở quận Hợp An.Ngay khi Sở Hi Thanh chuẩn bị tự rót tự uống, nhàn nhã ngắm phong cảnh haibên bờ sông, Tả Thanh Vân cũng ngừng tay rồi đi qua.Hắn dùng vải trắng lau tay, lại lau những vết máu trên mặt, sau đó cướp lấy bìnhrượu, tự mình rót rượu cho Sở Hi Thanh.“Lại đi thêm nửa ngày nữa, thuyền của chúng ta sẽ đi vào sông Đại Vận, khi đóphải vất vả cho ngươi rồi.”Đây là một đoạn lộ trình nguy hiểm nhất.