Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 534: Không dựa dẫm được (5)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tả Thanh Vân tính toán thời gian, bắt đầu từ khi vị Đại lý tự thiếu khanh kiabiết được tin tức Chương Minh sắp thành lại bại, cho đến khi hắn điều hànhnhân thủ, bố trí cạm bẫy, thì có lẽ cũng sẽ phát động tại thời điểm này.Lúc này, ngoại trừ Tư Không Hinh ra thì hắn chỉ có thể dựa vào người huynh đệsinh tử là Sở Hi Thanh này.Cha hắn, Tả Thiên Lộ cũng là một thuật sư lục phẩm, nhưng mười mấy nămchưa từng ra tay, nên không dựa dẫm được.Lúc này, Tả Thiên Lộ đang lâm trận mới mài thương ở khoang tàu bên dưới,nghiên cứu và tập luyện các pháp thuật mà hắn nắm giữ, cũng không biết có thểgiúp đỡ được cái gì không?Mà vị Đại lý tự thiếu khanh thì khác, dù cách xa mấy ngàn dặm nhưng vẫn cóthể điều động không ít cao thủ.Một khi có chiến đấu, tất sẽ là sinh tử một đường.Trong lòng Tả Thanh Vân rất băn khoăn, là do chuyện nhà của mình, mà để choSở Hi Thanh bị liên lụy vào chuyện hung hiểm như vậy, không cẩn thận cònphải mất mạng.Tuy nhiên, hắn biết Sở Hi Thanh sẽ không đi, một nhà già trẻ cũng phải dựa vàoSở Hi Thanh bảo vệ, cho nên cũng lười làm kiêu.Mười ngày nay, hắn cũng không nói một tiếng cảm ơn nào với Sở Hi Thanh cả.Ân tình cứu mạng cả một nhà già trẻ, đâu chỉ một tiếng ‘tạ ơn’ là có thể xongchứ.“Mị Nương truyền một thanh Càn Khôn phi kiếm từ kinh thành đến đây, nói làcó vài sát thủ kim bài của Sát Sinh Lâu đang chạy về phía sông Đại Vận, ý đồkhông biết. Ngoài ra, nàng còn dùng số tiền còn lại của ta để thua một cao thủđáng tin cậy, bảo ta yên tâm.”Tả Thanh Vân nói đến chỗ này, trên mặt lại hiện lên một vệt ngờ vực.Tả Thanh Vân giao tất cả tiền tích góp cho Ngô Mị Nương, nhờ nàng đến kinhthành, khơi thông quan hệ giúp hắn.Từ tin tức của Ngô Mị Nương đến xem, dường như tình hình bên kinh thành rấttốt.Hình bộ, Lễ bộ, Đô sát viện, tất cả quan chức ở đó đều đồng tình với cha củahắn. Ngô Mị Nương cũng có thể tiết kiệm hơn 20 vạn lượng bạc.Có điều, dựa theo lời Ngô Mị Nương nói, từ khi bọn họ xuất phát từ quận TúThủy đến kinh thành, thì Ngô Mị Nương đã thuê cao thủ đi theo hộ vệ rồi.Nhưng đến nay vẫn không thấy tung tích người này đâu, có thể nói là như thầnlong thấy đầu không thấy đuôi.Tả Thanh Vân thầm nghĩ, Mị Nương nàng sẽ không bị lừa chứ?“Sát Sinh Lâu?”Mắt Sở Hi Thanh sáng lên, lòng thầm nói vị Đại lý tự thiếu khanh này thật là cótiền.Muốn mời sát thủ kim bài cấp độ lục phẩm của Sát Sinh Lâu mạo hiểm tínhmạng ra tay một lần, đây không phải là một cái giá nhỏ, ít nhất cũng phải ba vạnlượng bạc cất bước.Vị Đại lý tự thiếu khanh kia lại thuê nhiều người như vậy, hơn nữa còn là cướpgiết quan lại, vậy thì còn phải tăng giá.Người này phải tiêu không ít hơn hai mươi vạn lượng.Sau đó, thần thái Sở Hi Thanh tự nhiên: “Không ngại mời Mị Nương hỗ trợ tìmhiểu tình báo về những sát thủ kim bài này. Nếu như có thể biết võ đạo, thiênphú, pháp khí và chiến đồ của bọn họ thì tốt, không tìm hiểu được thì cũngkhông sao. Cũng chỉ là binh đến tướng đỡ, nước đến đất ngăn. Trái lại thì làngươi. . .”Hắn liếc mắt nhìn vị Bách hộ Chương Minh kia một chút: “Ngươi kiềm chế mộtchút, đừng chưa đi vào kinh thì người đã bị đánh chết.”“Không có gì, ta đã mua thuốc cho hắn khi còn ở quận Hợp An, đảm bảo hắn cóthể không chết.”Tả Thanh Vân cười lạnh.Hắn hận Chương Minh đến thấu xương, người này là kẻ đầu tiên để cho hắncảm nhận được mùi vị tuyệt vọng.Lúc này đương nhiên là phải dằn vặt kẻ này rồi.Bách hộ Chương Minh thì lại phát ra tiếng vang ‘ục ục’.Vì đề phòng hắn cắn lưỡi tự sát, nên Tả Thanh Vân đã dùng mấy cái ngân châmđể đâm vào huyệt của hắn, khiến cho đầu lưỡi của hắn tê dại, muốn nói chuyệncũng không nói được.Chương Minh chỉ có thể dùng ánh mắt cầu khẩn để nhìn về phía Kế Tiễn Tiễn.Kế Tiễn Tiễn thì lại coi như không nhìn thấy.Tất cả những chuyện này đều là gieo gió gặt bão mà thôi.Huống hồ, hắn cũng đã không nói ra lời, đã không thể bại lộ thân phận củanàng.Kế Tiễn Tiễn lại càng không thèm để ý.Nàng lạnh lùng liếc mắt nhìn qua, trong mắt chứa ý cảnh cáo.Câm miệng! Cũng đừng nhìn ta, bằng không thì giết cả nhà ngươi!“Còn có hai chuyện nữa.” Tả Thanh Vân không chú ý đến Kế Tiễn Tiễn vàChương Minh vừa giao lưu bằng ánh mắt, hắn nhỏ giọng nói: “Tư Không Hinhnói dưới đáy nước có một luồng thi khí rất mạnh mẽ đang đi theo chúng ta, đitheo tận mười ngày rồi. Nhưng nàng xuống nước tìm kiếm vài lần, đều khôngtìm thấy đầu nguồn của luồng thi khí này.”Sở Hi Thanh nghe vậy thì bật cười: “Ta sẽ chú ý.”“Còn một việc nữa, chính là vị thuộc hạ Kế Tiễn Tiễn kia của ngươi.”Tả Thanh Vân dùng ánh mắt lập lòe để nhìn Kế Tiễn Tiễn.Lần này, hắn không mở miệng nói chuyện, mà dùng khẩu hình nói: “Tư KhôngHinh nói Kế Tiễn Tiễn này rất không đúng, nữ tử này thâm tàng bất lộ, khíhuyết rất mạnh, có thể nàng còn tu luyện một môn ngoại công nào đó, mà cảnhgiới rất cao, đã là đao thương bất nhập rồi.”

Tả Thanh Vân tính toán thời gian, bắt đầu từ khi vị Đại lý tự thiếu khanh kia

biết được tin tức Chương Minh sắp thành lại bại, cho đến khi hắn điều hành

nhân thủ, bố trí cạm bẫy, thì có lẽ cũng sẽ phát động tại thời điểm này.

Lúc này, ngoại trừ Tư Không Hinh ra thì hắn chỉ có thể dựa vào người huynh đệ

sinh tử là Sở Hi Thanh này.

Cha hắn, Tả Thiên Lộ cũng là một thuật sư lục phẩm, nhưng mười mấy năm

chưa từng ra tay, nên không dựa dẫm được.

Lúc này, Tả Thiên Lộ đang lâm trận mới mài thương ở khoang tàu bên dưới,

nghiên cứu và tập luyện các pháp thuật mà hắn nắm giữ, cũng không biết có thể

giúp đỡ được cái gì không?

Mà vị Đại lý tự thiếu khanh thì khác, dù cách xa mấy ngàn dặm nhưng vẫn có

thể điều động không ít cao thủ.

Một khi có chiến đấu, tất sẽ là sinh tử một đường.

Trong lòng Tả Thanh Vân rất băn khoăn, là do chuyện nhà của mình, mà để cho

Sở Hi Thanh bị liên lụy vào chuyện hung hiểm như vậy, không cẩn thận còn

phải mất mạng.

Tuy nhiên, hắn biết Sở Hi Thanh sẽ không đi, một nhà già trẻ cũng phải dựa vào

Sở Hi Thanh bảo vệ, cho nên cũng lười làm kiêu.

Mười ngày nay, hắn cũng không nói một tiếng cảm ơn nào với Sở Hi Thanh cả.

Ân tình cứu mạng cả một nhà già trẻ, đâu chỉ một tiếng ‘tạ ơn’ là có thể xong

chứ.

“Mị Nương truyền một thanh Càn Khôn phi kiếm từ kinh thành đến đây, nói là

có vài sát thủ kim bài của Sát Sinh Lâu đang chạy về phía sông Đại Vận, ý đồ

không biết. Ngoài ra, nàng còn dùng số tiền còn lại của ta để thua một cao thủ

đáng tin cậy, bảo ta yên tâm.”

Tả Thanh Vân nói đến chỗ này, trên mặt lại hiện lên một vệt ngờ vực.

Tả Thanh Vân giao tất cả tiền tích góp cho Ngô Mị Nương, nhờ nàng đến kinh

thành, khơi thông quan hệ giúp hắn.

Từ tin tức của Ngô Mị Nương đến xem, dường như tình hình bên kinh thành rất

tốt.

Hình bộ, Lễ bộ, Đô sát viện, tất cả quan chức ở đó đều đồng tình với cha của

hắn. Ngô Mị Nương cũng có thể tiết kiệm hơn 20 vạn lượng bạc.

Có điều, dựa theo lời Ngô Mị Nương nói, từ khi bọn họ xuất phát từ quận Tú

Thủy đến kinh thành, thì Ngô Mị Nương đã thuê cao thủ đi theo hộ vệ rồi.

Nhưng đến nay vẫn không thấy tung tích người này đâu, có thể nói là như thần

long thấy đầu không thấy đuôi.

Tả Thanh Vân thầm nghĩ, Mị Nương nàng sẽ không bị lừa chứ?

“Sát Sinh Lâu?”

Mắt Sở Hi Thanh sáng lên, lòng thầm nói vị Đại lý tự thiếu khanh này thật là có

tiền.

Muốn mời sát thủ kim bài cấp độ lục phẩm của Sát Sinh Lâu mạo hiểm tính

mạng ra tay một lần, đây không phải là một cái giá nhỏ, ít nhất cũng phải ba vạn

lượng bạc cất bước.

Vị Đại lý tự thiếu khanh kia lại thuê nhiều người như vậy, hơn nữa còn là cướp

giết quan lại, vậy thì còn phải tăng giá.

Người này phải tiêu không ít hơn hai mươi vạn lượng.

Sau đó, thần thái Sở Hi Thanh tự nhiên: “Không ngại mời Mị Nương hỗ trợ tìm

hiểu tình báo về những sát thủ kim bài này. Nếu như có thể biết võ đạo, thiên

phú, pháp khí và chiến đồ của bọn họ thì tốt, không tìm hiểu được thì cũng

không sao. Cũng chỉ là binh đến tướng đỡ, nước đến đất ngăn. Trái lại thì là

ngươi. . .”

Hắn liếc mắt nhìn vị Bách hộ Chương Minh kia một chút: “Ngươi kiềm chế một

chút, đừng chưa đi vào kinh thì người đã bị đánh chết.”

“Không có gì, ta đã mua thuốc cho hắn khi còn ở quận Hợp An, đảm bảo hắn có

thể không chết.”

Tả Thanh Vân cười lạnh.

Hắn hận Chương Minh đến thấu xương, người này là kẻ đầu tiên để cho hắn

cảm nhận được mùi vị tuyệt vọng.

Lúc này đương nhiên là phải dằn vặt kẻ này rồi.

Bách hộ Chương Minh thì lại phát ra tiếng vang ‘ục ục’.

Vì đề phòng hắn cắn lưỡi tự sát, nên Tả Thanh Vân đã dùng mấy cái ngân châm

để đâm vào huyệt của hắn, khiến cho đầu lưỡi của hắn tê dại, muốn nói chuyện

cũng không nói được.

Chương Minh chỉ có thể dùng ánh mắt cầu khẩn để nhìn về phía Kế Tiễn Tiễn.

Kế Tiễn Tiễn thì lại coi như không nhìn thấy.

Tất cả những chuyện này đều là gieo gió gặt bão mà thôi.

Huống hồ, hắn cũng đã không nói ra lời, đã không thể bại lộ thân phận của

nàng.

Kế Tiễn Tiễn lại càng không thèm để ý.

Nàng lạnh lùng liếc mắt nhìn qua, trong mắt chứa ý cảnh cáo.

Câm miệng! Cũng đừng nhìn ta, bằng không thì giết cả nhà ngươi!

“Còn có hai chuyện nữa.” Tả Thanh Vân không chú ý đến Kế Tiễn Tiễn và

Chương Minh vừa giao lưu bằng ánh mắt, hắn nhỏ giọng nói: “Tư Không Hinh

nói dưới đáy nước có một luồng thi khí rất mạnh mẽ đang đi theo chúng ta, đi

theo tận mười ngày rồi. Nhưng nàng xuống nước tìm kiếm vài lần, đều không

tìm thấy đầu nguồn của luồng thi khí này.”

Sở Hi Thanh nghe vậy thì bật cười: “Ta sẽ chú ý.”

“Còn một việc nữa, chính là vị thuộc hạ Kế Tiễn Tiễn kia của ngươi.”

Tả Thanh Vân dùng ánh mắt lập lòe để nhìn Kế Tiễn Tiễn.

Lần này, hắn không mở miệng nói chuyện, mà dùng khẩu hình nói: “Tư Không

Hinh nói Kế Tiễn Tiễn này rất không đúng, nữ tử này thâm tàng bất lộ, khí

huyết rất mạnh, có thể nàng còn tu luyện một môn ngoại công nào đó, mà cảnh

giới rất cao, đã là đao thương bất nhập rồi.”

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tả Thanh Vân tính toán thời gian, bắt đầu từ khi vị Đại lý tự thiếu khanh kiabiết được tin tức Chương Minh sắp thành lại bại, cho đến khi hắn điều hànhnhân thủ, bố trí cạm bẫy, thì có lẽ cũng sẽ phát động tại thời điểm này.Lúc này, ngoại trừ Tư Không Hinh ra thì hắn chỉ có thể dựa vào người huynh đệsinh tử là Sở Hi Thanh này.Cha hắn, Tả Thiên Lộ cũng là một thuật sư lục phẩm, nhưng mười mấy nămchưa từng ra tay, nên không dựa dẫm được.Lúc này, Tả Thiên Lộ đang lâm trận mới mài thương ở khoang tàu bên dưới,nghiên cứu và tập luyện các pháp thuật mà hắn nắm giữ, cũng không biết có thểgiúp đỡ được cái gì không?Mà vị Đại lý tự thiếu khanh thì khác, dù cách xa mấy ngàn dặm nhưng vẫn cóthể điều động không ít cao thủ.Một khi có chiến đấu, tất sẽ là sinh tử một đường.Trong lòng Tả Thanh Vân rất băn khoăn, là do chuyện nhà của mình, mà để choSở Hi Thanh bị liên lụy vào chuyện hung hiểm như vậy, không cẩn thận cònphải mất mạng.Tuy nhiên, hắn biết Sở Hi Thanh sẽ không đi, một nhà già trẻ cũng phải dựa vàoSở Hi Thanh bảo vệ, cho nên cũng lười làm kiêu.Mười ngày nay, hắn cũng không nói một tiếng cảm ơn nào với Sở Hi Thanh cả.Ân tình cứu mạng cả một nhà già trẻ, đâu chỉ một tiếng ‘tạ ơn’ là có thể xongchứ.“Mị Nương truyền một thanh Càn Khôn phi kiếm từ kinh thành đến đây, nói làcó vài sát thủ kim bài của Sát Sinh Lâu đang chạy về phía sông Đại Vận, ý đồkhông biết. Ngoài ra, nàng còn dùng số tiền còn lại của ta để thua một cao thủđáng tin cậy, bảo ta yên tâm.”Tả Thanh Vân nói đến chỗ này, trên mặt lại hiện lên một vệt ngờ vực.Tả Thanh Vân giao tất cả tiền tích góp cho Ngô Mị Nương, nhờ nàng đến kinhthành, khơi thông quan hệ giúp hắn.Từ tin tức của Ngô Mị Nương đến xem, dường như tình hình bên kinh thành rấttốt.Hình bộ, Lễ bộ, Đô sát viện, tất cả quan chức ở đó đều đồng tình với cha củahắn. Ngô Mị Nương cũng có thể tiết kiệm hơn 20 vạn lượng bạc.Có điều, dựa theo lời Ngô Mị Nương nói, từ khi bọn họ xuất phát từ quận TúThủy đến kinh thành, thì Ngô Mị Nương đã thuê cao thủ đi theo hộ vệ rồi.Nhưng đến nay vẫn không thấy tung tích người này đâu, có thể nói là như thầnlong thấy đầu không thấy đuôi.Tả Thanh Vân thầm nghĩ, Mị Nương nàng sẽ không bị lừa chứ?“Sát Sinh Lâu?”Mắt Sở Hi Thanh sáng lên, lòng thầm nói vị Đại lý tự thiếu khanh này thật là cótiền.Muốn mời sát thủ kim bài cấp độ lục phẩm của Sát Sinh Lâu mạo hiểm tínhmạng ra tay một lần, đây không phải là một cái giá nhỏ, ít nhất cũng phải ba vạnlượng bạc cất bước.Vị Đại lý tự thiếu khanh kia lại thuê nhiều người như vậy, hơn nữa còn là cướpgiết quan lại, vậy thì còn phải tăng giá.Người này phải tiêu không ít hơn hai mươi vạn lượng.Sau đó, thần thái Sở Hi Thanh tự nhiên: “Không ngại mời Mị Nương hỗ trợ tìmhiểu tình báo về những sát thủ kim bài này. Nếu như có thể biết võ đạo, thiênphú, pháp khí và chiến đồ của bọn họ thì tốt, không tìm hiểu được thì cũngkhông sao. Cũng chỉ là binh đến tướng đỡ, nước đến đất ngăn. Trái lại thì làngươi. . .”Hắn liếc mắt nhìn vị Bách hộ Chương Minh kia một chút: “Ngươi kiềm chế mộtchút, đừng chưa đi vào kinh thì người đã bị đánh chết.”“Không có gì, ta đã mua thuốc cho hắn khi còn ở quận Hợp An, đảm bảo hắn cóthể không chết.”Tả Thanh Vân cười lạnh.Hắn hận Chương Minh đến thấu xương, người này là kẻ đầu tiên để cho hắncảm nhận được mùi vị tuyệt vọng.Lúc này đương nhiên là phải dằn vặt kẻ này rồi.Bách hộ Chương Minh thì lại phát ra tiếng vang ‘ục ục’.Vì đề phòng hắn cắn lưỡi tự sát, nên Tả Thanh Vân đã dùng mấy cái ngân châmđể đâm vào huyệt của hắn, khiến cho đầu lưỡi của hắn tê dại, muốn nói chuyệncũng không nói được.Chương Minh chỉ có thể dùng ánh mắt cầu khẩn để nhìn về phía Kế Tiễn Tiễn.Kế Tiễn Tiễn thì lại coi như không nhìn thấy.Tất cả những chuyện này đều là gieo gió gặt bão mà thôi.Huống hồ, hắn cũng đã không nói ra lời, đã không thể bại lộ thân phận củanàng.Kế Tiễn Tiễn lại càng không thèm để ý.Nàng lạnh lùng liếc mắt nhìn qua, trong mắt chứa ý cảnh cáo.Câm miệng! Cũng đừng nhìn ta, bằng không thì giết cả nhà ngươi!“Còn có hai chuyện nữa.” Tả Thanh Vân không chú ý đến Kế Tiễn Tiễn vàChương Minh vừa giao lưu bằng ánh mắt, hắn nhỏ giọng nói: “Tư Không Hinhnói dưới đáy nước có một luồng thi khí rất mạnh mẽ đang đi theo chúng ta, đitheo tận mười ngày rồi. Nhưng nàng xuống nước tìm kiếm vài lần, đều khôngtìm thấy đầu nguồn của luồng thi khí này.”Sở Hi Thanh nghe vậy thì bật cười: “Ta sẽ chú ý.”“Còn một việc nữa, chính là vị thuộc hạ Kế Tiễn Tiễn kia của ngươi.”Tả Thanh Vân dùng ánh mắt lập lòe để nhìn Kế Tiễn Tiễn.Lần này, hắn không mở miệng nói chuyện, mà dùng khẩu hình nói: “Tư KhôngHinh nói Kế Tiễn Tiễn này rất không đúng, nữ tử này thâm tàng bất lộ, khíhuyết rất mạnh, có thể nàng còn tu luyện một môn ngoại công nào đó, mà cảnhgiới rất cao, đã là đao thương bất nhập rồi.”

Chương 534: Không dựa dẫm được (5)