Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 569: Đao ép Ngô Châu

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Trên mặt Bách Nghiễm Đạt cũng hiện lên một tia tức giận.Không có thời gian? Cái tên này cho rằng chỉ dùng ba chiêu hai thức là có thểđánh bại hắn sao?Sắc mặt hắn lạnh nhạt, ôm quyền nói: “Đúng lúc lắm, Bách mỗ cũng không thểchờ đợi được nữa, chúng ta bắt đầu luôn đi, thế nào?”Sở Hi Thanh nghe vậy liền nở nụ cười: “Sở mỗ cũng đang mong chờ như vậy!”Một tay của hắn đã đè lên thanh Tốn Phong Chấn Lôi đao ở bên hông.Tuy nhiên, trong khi bầu không khí giữa hai người đang giương cung bạt kiếmchuẩn bị bùng nổ, thì Ngũ Hành Thần Đao – Trang Chính Đức ở bên cạnh lại hômột tiếng ‘Chậm đã’.Hai người nghe vậy thì cau mày, nhìn về phía Trang Chính Đức.Trang Chính Đức đón ánh mắt của hai người, mỉm cười nói: “Tuy rằng đây làước đấu giữa hai người các ngươi, nhưng tốt nhất là vẫn ký Sinh Tử Khế đi, ướcđịnh sau này sẽ không được truy cứu trách nhiệm.”“Còn nữa, nghe nói Sở tiểu huynh đệ tu luyện Nhai Tí đao ý, có người nói cảnhgiới còn cực cao? Như vậy trận chiến ngày hôm nay, đặt ở nơi muôn người chúý này, có phải là hơi không thích hợp rồi không?”Sở Hi Thanh nhướng mày lên, hắn mở miệng nói: “Trang tiền bối yên tâm, trậnchiến này, ta sẽ không sử dụng Nhai Tí đao ý.”Đặc thù của Nhai Tí đao ý là, có càng nhiều địch ý chung quanh thì đao ý lạicàng mạnh.Lúc này, trên bến tàu có tận hai mươi vạn võ tu, Nhai Tí đao ý của Sở Hi Thanhđã được kích phát lên đến tầng cao nhất.Nếu như Sở Hi Thanh chuẩn bị dùng đao ý ép người, vậy thì đúng là thắng cũngkhông vẻ vang, cũng không thể nào khiến cho võ lâm Ngô Châu tâm phục khẩuphục.Còn về chuyện ký Sinh Tử Khế, thì Sở Hi Thanh cung không ghét.Vị Ngũ Hành Thần Đao – Trang Chính Đức này, cũng xứng đáng với bốn chữ‘công bằng chính trực’.Không cho hắn sử dụng Nhai Tí đao ý ở đây, là vì công bằng. Ký Sinh Tử Khế,là vì bảo đảm cho hắn.Dù sao nơi này cũng là địa bàn Ngô Châu, nhà Bách Nghiễm Đạt lại là danh giavọng tộc địa phương, một khi hai người có chuyện không may, có thể sẽ làmcho Bách gia báo thù.Nhưng chỉ cần ký Sinh Tử Khế, vậy chỉ cần Bách gia còn muốn lăn lộn trêngiang hồ, thì sẽ không thể trắng trợn trả thù hắn.Bách Nghiễm Đạt thì lại nở nụ cười xem thường: “Cứ để hắn dùng Nhai Tí đaoý thì có làm sao? Bách mỗ há lại sợ?”Có điều, tuy rằng miệng hắn nói như vậy, nhưng giọng nói lại không chắc chắncho lắm.Bách Nghiễm Đạt cũng biết đặc tính của Nhai Tí đao ý.Dưới địch ý của hai mươi vạn khán giá trên bến tàu quận Thiên Lăng này, đúnglà hắn sẽ chịu thiệt.Không lâu sau, hai vị tiêu sư của tiêu cục Ngũ Hành đã mang Sinh Tử Khế lênđài.Sở Hi Thanh liếc mắt nhìn qua, phát hiện trên tờ Sinh Tử Khế này còn có condấu của Luận Võ Lâu ở Ngô Châu.Điều này có nghĩa là, tờ giấy mỏng manh này được Luận Võ Lâu của triều đìnhđảm bảo.Sở Hi Thanh lòng thầm nói, vị Trang tổng tiêu đầu này rất có tâm.Hắn cẩn thận liếc mắt nhìn các điều khoản trên đó, phát hiện không có vấn đềgì, liền sảng khoái ký tên đồng ý.Trang Chính Đức thấy hai người ký họ tên xong, cả hai lại di chuyển đến cáchnhau một trượng rồi dừng lại, lúc này hắn một tay vuốt râu, một tay cầm tiềnđồng: “Hai vị chú ý! Chúng ta dùng quy tắc cũ trên giang hồ, khi tiền rơi xuốngthì mới có thể ra tay. Người làm trái với quy tắc sẽ bị xử thua. Cũng hi vọng haivị chạm đến là thôi, đây là so tài luận võ, chứ không phải liều mạng hay chémgiết.”Hắn nói xong câu này, liền dùng ngón tay bắn đồng tiền lên cao.Cùng lúc đó, Trang Chính Đức trợn to mắt lên, quan sát mọi cử động của cả haingười trước mắt, đồng thời tay phải vấn nắm chặt thanh trực đao ở bên hông.Hai vị thiếu niên này, một là con của bạn cũ, thiên phú hơn người. Một ngườithì nghĩa bạc vân thiên, để cho hắn rất thưởng thức. Cả hai đều là thiếu niên anhkiệt cực kỳ xuất sắc, bất cứ người nào ngã xuống ở đây thì cũng rất đáng tiếc.Hôm nay, Trang Chính Đức không đến thì thôi, nhưng nếu hắn đã đến rồi, liềnphải làm việc ổn thỏa chu đáo.Tiền đồng kêu veo veo, bay thẳng đến hai mươi trượng, mới chậm rãi rơixuống.Lúc này, tất cả mọi người đang quan sát ở dưới võ đài vẫn nghị luận ầm ĩ.“Bắt đầu luôn bây giờ? Nhanh thật!”“Hai người này đúng là thẳng thắn dứt khoát, không nói nhảm!”“Bách thiếu hiệp! Họ Sở này rất kiêu ngạo càn rỡ, làm phiền ngươi dùng thêmchút sức, để cho hắn biết võ lâm Ngô Châu chúng ta lợi hại thế nào.”“Bách thiếu hiệp, g**t ch*t hắn!”“Hai mươi chiêu! Ta cược Bách thiếu hiệp có thể chiến thắng trong vòng haimươi chiêu.”“Nào cần dùng đến hai mươi chiêu, mười chiêu, chỉ mười chiêu! Các ngươichưa từng nhìn thấy Thần Lực Đao của Bách thiếu hiệp, cho nên mới không biếtđó thôi!”Thật ra thì tại thời điểm này, ở dưới lôi đài cũng không có bao nhiêu người.Bởi vì võ đài cao, mà đứng quá xa hoặc quá gần thì lại không thể nào quan sátđược tình hình ở trên võ đài.Bởi vậy có rất nhiều người đều bò lên nóc nhà, hoặc là trên thuyền lớn ở bếntàu, thậm chí còn đứng ở trên ngọn cây hoặc là cột buồm.Bọn h

Trên mặt Bách Nghiễm Đạt cũng hiện lên một tia tức giận.

Không có thời gian? Cái tên này cho rằng chỉ dùng ba chiêu hai thức là có thể

đánh bại hắn sao?

Sắc mặt hắn lạnh nhạt, ôm quyền nói: “Đúng lúc lắm, Bách mỗ cũng không thể

chờ đợi được nữa, chúng ta bắt đầu luôn đi, thế nào?”

Sở Hi Thanh nghe vậy liền nở nụ cười: “Sở mỗ cũng đang mong chờ như vậy!”

Một tay của hắn đã đè lên thanh Tốn Phong Chấn Lôi đao ở bên hông.

Tuy nhiên, trong khi bầu không khí giữa hai người đang giương cung bạt kiếm

chuẩn bị bùng nổ, thì Ngũ Hành Thần Đao – Trang Chính Đức ở bên cạnh lại hô

một tiếng ‘Chậm đã’.

Hai người nghe vậy thì cau mày, nhìn về phía Trang Chính Đức.

Trang Chính Đức đón ánh mắt của hai người, mỉm cười nói: “Tuy rằng đây là

ước đấu giữa hai người các ngươi, nhưng tốt nhất là vẫn ký Sinh Tử Khế đi, ước

định sau này sẽ không được truy cứu trách nhiệm.”

“Còn nữa, nghe nói Sở tiểu huynh đệ tu luyện Nhai Tí đao ý, có người nói cảnh

giới còn cực cao? Như vậy trận chiến ngày hôm nay, đặt ở nơi muôn người chú

ý này, có phải là hơi không thích hợp rồi không?”

Sở Hi Thanh nhướng mày lên, hắn mở miệng nói: “Trang tiền bối yên tâm, trận

chiến này, ta sẽ không sử dụng Nhai Tí đao ý.”

Đặc thù của Nhai Tí đao ý là, có càng nhiều địch ý chung quanh thì đao ý lại

càng mạnh.

Lúc này, trên bến tàu có tận hai mươi vạn võ tu, Nhai Tí đao ý của Sở Hi Thanh

đã được kích phát lên đến tầng cao nhất.

Nếu như Sở Hi Thanh chuẩn bị dùng đao ý ép người, vậy thì đúng là thắng cũng

không vẻ vang, cũng không thể nào khiến cho võ lâm Ngô Châu tâm phục khẩu

phục.

Còn về chuyện ký Sinh Tử Khế, thì Sở Hi Thanh cung không ghét.

Vị Ngũ Hành Thần Đao – Trang Chính Đức này, cũng xứng đáng với bốn chữ

‘công bằng chính trực’.

Không cho hắn sử dụng Nhai Tí đao ý ở đây, là vì công bằng. Ký Sinh Tử Khế,

là vì bảo đảm cho hắn.

Dù sao nơi này cũng là địa bàn Ngô Châu, nhà Bách Nghiễm Đạt lại là danh gia

vọng tộc địa phương, một khi hai người có chuyện không may, có thể sẽ làm

cho Bách gia báo thù.

Nhưng chỉ cần ký Sinh Tử Khế, vậy chỉ cần Bách gia còn muốn lăn lộn trên

giang hồ, thì sẽ không thể trắng trợn trả thù hắn.

Bách Nghiễm Đạt thì lại nở nụ cười xem thường: “Cứ để hắn dùng Nhai Tí đao

ý thì có làm sao? Bách mỗ há lại sợ?”

Có điều, tuy rằng miệng hắn nói như vậy, nhưng giọng nói lại không chắc chắn

cho lắm.

Bách Nghiễm Đạt cũng biết đặc tính của Nhai Tí đao ý.

Dưới địch ý của hai mươi vạn khán giá trên bến tàu quận Thiên Lăng này, đúng

là hắn sẽ chịu thiệt.

Không lâu sau, hai vị tiêu sư của tiêu cục Ngũ Hành đã mang Sinh Tử Khế lên

đài.

Sở Hi Thanh liếc mắt nhìn qua, phát hiện trên tờ Sinh Tử Khế này còn có con

dấu của Luận Võ Lâu ở Ngô Châu.

Điều này có nghĩa là, tờ giấy mỏng manh này được Luận Võ Lâu của triều đình

đảm bảo.

Sở Hi Thanh lòng thầm nói, vị Trang tổng tiêu đầu này rất có tâm.

Hắn cẩn thận liếc mắt nhìn các điều khoản trên đó, phát hiện không có vấn đề

gì, liền sảng khoái ký tên đồng ý.

Trang Chính Đức thấy hai người ký họ tên xong, cả hai lại di chuyển đến cách

nhau một trượng rồi dừng lại, lúc này hắn một tay vuốt râu, một tay cầm tiền

đồng: “Hai vị chú ý! Chúng ta dùng quy tắc cũ trên giang hồ, khi tiền rơi xuống

thì mới có thể ra tay. Người làm trái với quy tắc sẽ bị xử thua. Cũng hi vọng hai

vị chạm đến là thôi, đây là so tài luận võ, chứ không phải liều mạng hay chém

giết.”

Hắn nói xong câu này, liền dùng ngón tay bắn đồng tiền lên cao.

Cùng lúc đó, Trang Chính Đức trợn to mắt lên, quan sát mọi cử động của cả hai

người trước mắt, đồng thời tay phải vấn nắm chặt thanh trực đao ở bên hông.

Hai vị thiếu niên này, một là con của bạn cũ, thiên phú hơn người. Một người

thì nghĩa bạc vân thiên, để cho hắn rất thưởng thức. Cả hai đều là thiếu niên anh

kiệt cực kỳ xuất sắc, bất cứ người nào ngã xuống ở đây thì cũng rất đáng tiếc.

Hôm nay, Trang Chính Đức không đến thì thôi, nhưng nếu hắn đã đến rồi, liền

phải làm việc ổn thỏa chu đáo.

Tiền đồng kêu veo veo, bay thẳng đến hai mươi trượng, mới chậm rãi rơi

xuống.

Lúc này, tất cả mọi người đang quan sát ở dưới võ đài vẫn nghị luận ầm ĩ.

“Bắt đầu luôn bây giờ? Nhanh thật!”

“Hai người này đúng là thẳng thắn dứt khoát, không nói nhảm!”

“Bách thiếu hiệp! Họ Sở này rất kiêu ngạo càn rỡ, làm phiền ngươi dùng thêm

chút sức, để cho hắn biết võ lâm Ngô Châu chúng ta lợi hại thế nào.”

“Bách thiếu hiệp, g**t ch*t hắn!”

“Hai mươi chiêu! Ta cược Bách thiếu hiệp có thể chiến thắng trong vòng hai

mươi chiêu.”

“Nào cần dùng đến hai mươi chiêu, mười chiêu, chỉ mười chiêu! Các ngươi

chưa từng nhìn thấy Thần Lực Đao của Bách thiếu hiệp, cho nên mới không biết

đó thôi!”

Thật ra thì tại thời điểm này, ở dưới lôi đài cũng không có bao nhiêu người.

Bởi vì võ đài cao, mà đứng quá xa hoặc quá gần thì lại không thể nào quan sát

được tình hình ở trên võ đài.

Bởi vậy có rất nhiều người đều bò lên nóc nhà, hoặc là trên thuyền lớn ở bến

tàu, thậm chí còn đứng ở trên ngọn cây hoặc là cột buồm.

Bọn h

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Trên mặt Bách Nghiễm Đạt cũng hiện lên một tia tức giận.Không có thời gian? Cái tên này cho rằng chỉ dùng ba chiêu hai thức là có thểđánh bại hắn sao?Sắc mặt hắn lạnh nhạt, ôm quyền nói: “Đúng lúc lắm, Bách mỗ cũng không thểchờ đợi được nữa, chúng ta bắt đầu luôn đi, thế nào?”Sở Hi Thanh nghe vậy liền nở nụ cười: “Sở mỗ cũng đang mong chờ như vậy!”Một tay của hắn đã đè lên thanh Tốn Phong Chấn Lôi đao ở bên hông.Tuy nhiên, trong khi bầu không khí giữa hai người đang giương cung bạt kiếmchuẩn bị bùng nổ, thì Ngũ Hành Thần Đao – Trang Chính Đức ở bên cạnh lại hômột tiếng ‘Chậm đã’.Hai người nghe vậy thì cau mày, nhìn về phía Trang Chính Đức.Trang Chính Đức đón ánh mắt của hai người, mỉm cười nói: “Tuy rằng đây làước đấu giữa hai người các ngươi, nhưng tốt nhất là vẫn ký Sinh Tử Khế đi, ướcđịnh sau này sẽ không được truy cứu trách nhiệm.”“Còn nữa, nghe nói Sở tiểu huynh đệ tu luyện Nhai Tí đao ý, có người nói cảnhgiới còn cực cao? Như vậy trận chiến ngày hôm nay, đặt ở nơi muôn người chúý này, có phải là hơi không thích hợp rồi không?”Sở Hi Thanh nhướng mày lên, hắn mở miệng nói: “Trang tiền bối yên tâm, trậnchiến này, ta sẽ không sử dụng Nhai Tí đao ý.”Đặc thù của Nhai Tí đao ý là, có càng nhiều địch ý chung quanh thì đao ý lạicàng mạnh.Lúc này, trên bến tàu có tận hai mươi vạn võ tu, Nhai Tí đao ý của Sở Hi Thanhđã được kích phát lên đến tầng cao nhất.Nếu như Sở Hi Thanh chuẩn bị dùng đao ý ép người, vậy thì đúng là thắng cũngkhông vẻ vang, cũng không thể nào khiến cho võ lâm Ngô Châu tâm phục khẩuphục.Còn về chuyện ký Sinh Tử Khế, thì Sở Hi Thanh cung không ghét.Vị Ngũ Hành Thần Đao – Trang Chính Đức này, cũng xứng đáng với bốn chữ‘công bằng chính trực’.Không cho hắn sử dụng Nhai Tí đao ý ở đây, là vì công bằng. Ký Sinh Tử Khế,là vì bảo đảm cho hắn.Dù sao nơi này cũng là địa bàn Ngô Châu, nhà Bách Nghiễm Đạt lại là danh giavọng tộc địa phương, một khi hai người có chuyện không may, có thể sẽ làmcho Bách gia báo thù.Nhưng chỉ cần ký Sinh Tử Khế, vậy chỉ cần Bách gia còn muốn lăn lộn trêngiang hồ, thì sẽ không thể trắng trợn trả thù hắn.Bách Nghiễm Đạt thì lại nở nụ cười xem thường: “Cứ để hắn dùng Nhai Tí đaoý thì có làm sao? Bách mỗ há lại sợ?”Có điều, tuy rằng miệng hắn nói như vậy, nhưng giọng nói lại không chắc chắncho lắm.Bách Nghiễm Đạt cũng biết đặc tính của Nhai Tí đao ý.Dưới địch ý của hai mươi vạn khán giá trên bến tàu quận Thiên Lăng này, đúnglà hắn sẽ chịu thiệt.Không lâu sau, hai vị tiêu sư của tiêu cục Ngũ Hành đã mang Sinh Tử Khế lênđài.Sở Hi Thanh liếc mắt nhìn qua, phát hiện trên tờ Sinh Tử Khế này còn có condấu của Luận Võ Lâu ở Ngô Châu.Điều này có nghĩa là, tờ giấy mỏng manh này được Luận Võ Lâu của triều đìnhđảm bảo.Sở Hi Thanh lòng thầm nói, vị Trang tổng tiêu đầu này rất có tâm.Hắn cẩn thận liếc mắt nhìn các điều khoản trên đó, phát hiện không có vấn đềgì, liền sảng khoái ký tên đồng ý.Trang Chính Đức thấy hai người ký họ tên xong, cả hai lại di chuyển đến cáchnhau một trượng rồi dừng lại, lúc này hắn một tay vuốt râu, một tay cầm tiềnđồng: “Hai vị chú ý! Chúng ta dùng quy tắc cũ trên giang hồ, khi tiền rơi xuốngthì mới có thể ra tay. Người làm trái với quy tắc sẽ bị xử thua. Cũng hi vọng haivị chạm đến là thôi, đây là so tài luận võ, chứ không phải liều mạng hay chémgiết.”Hắn nói xong câu này, liền dùng ngón tay bắn đồng tiền lên cao.Cùng lúc đó, Trang Chính Đức trợn to mắt lên, quan sát mọi cử động của cả haingười trước mắt, đồng thời tay phải vấn nắm chặt thanh trực đao ở bên hông.Hai vị thiếu niên này, một là con của bạn cũ, thiên phú hơn người. Một ngườithì nghĩa bạc vân thiên, để cho hắn rất thưởng thức. Cả hai đều là thiếu niên anhkiệt cực kỳ xuất sắc, bất cứ người nào ngã xuống ở đây thì cũng rất đáng tiếc.Hôm nay, Trang Chính Đức không đến thì thôi, nhưng nếu hắn đã đến rồi, liềnphải làm việc ổn thỏa chu đáo.Tiền đồng kêu veo veo, bay thẳng đến hai mươi trượng, mới chậm rãi rơixuống.Lúc này, tất cả mọi người đang quan sát ở dưới võ đài vẫn nghị luận ầm ĩ.“Bắt đầu luôn bây giờ? Nhanh thật!”“Hai người này đúng là thẳng thắn dứt khoát, không nói nhảm!”“Bách thiếu hiệp! Họ Sở này rất kiêu ngạo càn rỡ, làm phiền ngươi dùng thêmchút sức, để cho hắn biết võ lâm Ngô Châu chúng ta lợi hại thế nào.”“Bách thiếu hiệp, g**t ch*t hắn!”“Hai mươi chiêu! Ta cược Bách thiếu hiệp có thể chiến thắng trong vòng haimươi chiêu.”“Nào cần dùng đến hai mươi chiêu, mười chiêu, chỉ mười chiêu! Các ngươichưa từng nhìn thấy Thần Lực Đao của Bách thiếu hiệp, cho nên mới không biếtđó thôi!”Thật ra thì tại thời điểm này, ở dưới lôi đài cũng không có bao nhiêu người.Bởi vì võ đài cao, mà đứng quá xa hoặc quá gần thì lại không thể nào quan sátđược tình hình ở trên võ đài.Bởi vậy có rất nhiều người đều bò lên nóc nhà, hoặc là trên thuyền lớn ở bếntàu, thậm chí còn đứng ở trên ngọn cây hoặc là cột buồm.Bọn h

Chương 569: Đao ép Ngô Châu