Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 570: Đao ép Ngô Châu (2)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tuy nhiên, khi đồng tiền kia rơi xuống vị trí cách mặt đất khoảng tầm haitrượng.Tất cả mọi người trên bến tàu đều không tự chủ được mà ngậm miệng, chuyểntất cả sự chú ý lên trên lôi đài.Bách Nghiễm Đạt cũng không khỏi nheo mắt lại, tay cầm đao đã xuất hiện gânxanh, chờ đợi đồng tiền kia rơi xuống đất.Danh hiệu của hắn là Thần Lực Đao, tên như ý nghĩa, sức mạnh của BáchNghiễm Đạt rất mạnh, lực đao quét ngang cùng cấp, không ai có thể đối khángchính diện với hắn.Có điều, dựa theo tình báo thì đối thủ của hắn có một tay khoái đao, chủ tu TruyPhong đao pháp và Trục Điện Chỉ của Vô Tướng thần tông.Có người nói Truy Phong đao pháp của hắn đã lên đến tầng thứ sáu, có thểtưởng tượng đao này nhanh đến mức nào.Bách Nghiễm Đạt nhất định phải dùng toàn bộ tinh thần để đề phòng, chỉ cầnđao không nhanh đến mức độ nghiền ép, thì hắn có lòng tin quét người này rakhỏi võ đài trong vòng ba chiêu.“Phốc!”“Sặc!”Tiếng đầu tiên, là tiếng đồng tiền rơi xuống đất. Đồng tiền này đung đưa vài lầnxong, sau đó lại xoay tròn rồi lăn xuống dưới võ đài.Tiếng thứ hai, lại đến từ hai thiếu niên ở trên võ đài.Bọn họ đều làm ra động tác giống nhau, rút đao, cất bước.Tuy nhiên, hai tiếng rút đao có chênh lệch rõ ràng.Chỉ cần là người tai thính mắt tinh, đều có thể nghe thấy tiếng rút đao của Sở HiThanh nhanh hơn Bách Nghiễm Đạt hai đường.Trang Chính Đức ở bên cạnh, con ngươi của hắn co rút lại, lông mày rậmnhướng lên.Hắn nhìn ánh đao trắng bạc lóng lánh ở trước mặt, trong đầu chỉ còn có một ýnghĩ.. . .Đao của vị Sở thiếu hiệp này. . . quá nhanh!Cái tốc độ đao này, đừng nói là bát phẩm! Dù là ở thất phẩm, thì cũng có thểxếp vào một trong những người đứng đầu nhất rồi.Cùng lúc đó, hắn thả đao trong tay xuống.Trang Chính Đức cũng nhìn ra cánh tay của Sở Hi Thanh vững như bàn thạch,cực kỳ chuẩn xác.Trận chiến ngày hôm nay, đã không cần hắn tham gia vào nữa rồi.Bách Nghiễm Đạt lại rất khủng hoảng, hắn nghe được tiếng rút đao của Sở HiThanh, cũng ý thức được tình hình không ổn.Tốc độ tay của đối phương thực sự quá nhanh, nhanh đến mức đao của hắn mớichỉ rút được nửa đoạn, đao của đối phương cũng đã đi được một nửa đường rồi.Lúc này, Bách Nghiễm Đạt hối hận nhất là mình quá bất cẩn, lại chết vì sĩ diện.Vừa rồi, hắn không nên nhảy tới, mà nên lùi về sau!Chỉ cần lùi về sau một bước, hắn có thể đỡ được một đao này của Sở Hi Thanh.!Tuy nhiên, tại thời điểm này thì Bách Nghiễm Đạt là hối hận cũng đã muộn.Ánh đao như một ánh sáng bạc kia, đã chém đến phía trước cổ họng của hắn.Bách Nghiễm Đạt nhìn thấy rất rõ ràng, thậm chí còn có thể nhìn thấy hoa văntrên thân đao, nhưng tay của hắn lại không phản ứng kịp.Chỉ có thể trơ mắt nhìn đao của Sở Hi Thanh chặn cổ họng của mình, vào thịtsâu ước chừng nửa đầu ngón tay út. Làm cho một tia máu tràn ra ngoài từ miệngvết thương.Nếu như không phải đối phương hạ thủ lưu tình, khống chế đao chuẩn xác, thìđầu của hắn đã rơi xuống đất rồi!Mà khoảnh khắc này, toàn bộ khu vực bến tàu đều lạnh ngắt như tờ, yên tĩnhnhư chết.Đại đa số người trong số họ đều là ánh mắt mờ mịt.Trận chiến đấu được vạn chúng chờ mong này, lại kết thúc như vậy!Nhưng mà cũng quá nhanh rồi chứ?Một đao, chỉ vẻn vẹn một đao!Tốt xấu gì cũng phải ngươi đi ta lại vài chiêu chứ.Rất nhiều người ở đây đều không nhìn thấy rõ Bách Nghiễm Đạt đã bại thế nào.Người nhìn thấy rõ thì lại càng chấn động hơn.Đây chính là đao pháp của Thần Tú Thập Kiệt đao?Đây chính là chênh lệch giữa Thần Tú Thập Kiệt đao và người thứ 14 trên NgôChâu – Thanh Vân Bảng?Thực sự là kỳ lạ.Với đao pháp của Sở Hi Thanh này, lại chỉ xếp thứ 29 trên Đông Châu ThanhVân Bảng.Tả Thanh Vân cũng ở trong đám người, hắn nắm chặt phiếu cược trong tay, lạilau mồ hôi lạnh trên trán.Suýt nữa. . . suýt nữa thì không đặt cược kịp rồi.“Đa tạ!”Sở Hi Thanh thu đao vào vỏ, sau đó ôm quyền.Tốc độ tay của hắn cực kỳ nhanh, nhanh đến mức rất nhiều người ở đây đềukhông nhìn thấy động tác thu đao vào vỏ của hắn.Sau đó, Sở Hi Thanh lại nhìn xuống dưới võ đài: “Vị kế tiếp, hình như gọi làChân Niệm?”Trong lòng Bách Nghiễm Đạt thì lại lạnh lẽo như băng, sắc mặt thì lúc trắng lúcxanh.Hắn không thể ngờ được là sẽ có kết quả như vậy.Một đao! Đối phương chỉ dùng có một đao!Mà lúc này, trên bến tàu đã là một mảnh quát mắng.“Móa! Thần Lực Đao chó má gì chứ, làm hại lão tử thua gần một trăm lượng.”“Vừa rồi là tên nào nói đao của Bách công tử rất sắc bén? Lão tử cũng thua bamươi sáu lượng bạc, nửa tháng lương bổng đã bay rồi.”“Quả thực là phế vật! Một đao cũng không đỡ nổi.”“Còn nghĩ cái gì? Mau cút xuống để người khác lên đi. . .”“Bảo sao người ta lại nói không có thời gian, loại mặt hàng này mà cũng đángđể lãng phí thời gian à?”Bản thân Bách Nghiễm Đạt cũng không còn mặt mũi nào ở trên võ đài, hắn ngơngơ ngác ngác, chậm rãi bước từng bước xuống võ đài.Ngũ Hành Thần Đao – Trang Chính Đức nhìn bóng lưng của hắn lại thấy buồncười.Người trẻ tuổi gặp chút sóng gió cũng là chuyện tốt, biết sỉ (nhục) sau đó dũng,thứ hai là có thể miễn cho mắt cao hơn đầu, coi thường anh hùng trong thiên hạ.

Tuy nhiên, khi đồng tiền kia rơi xuống vị trí cách mặt đất khoảng tầm hai

trượng.

Tất cả mọi người trên bến tàu đều không tự chủ được mà ngậm miệng, chuyển

tất cả sự chú ý lên trên lôi đài.

Bách Nghiễm Đạt cũng không khỏi nheo mắt lại, tay cầm đao đã xuất hiện gân

xanh, chờ đợi đồng tiền kia rơi xuống đất.

Danh hiệu của hắn là Thần Lực Đao, tên như ý nghĩa, sức mạnh của Bách

Nghiễm Đạt rất mạnh, lực đao quét ngang cùng cấp, không ai có thể đối kháng

chính diện với hắn.

Có điều, dựa theo tình báo thì đối thủ của hắn có một tay khoái đao, chủ tu Truy

Phong đao pháp và Trục Điện Chỉ của Vô Tướng thần tông.

Có người nói Truy Phong đao pháp của hắn đã lên đến tầng thứ sáu, có thể

tưởng tượng đao này nhanh đến mức nào.

Bách Nghiễm Đạt nhất định phải dùng toàn bộ tinh thần để đề phòng, chỉ cần

đao không nhanh đến mức độ nghiền ép, thì hắn có lòng tin quét người này ra

khỏi võ đài trong vòng ba chiêu.

“Phốc!”

“Sặc!”

Tiếng đầu tiên, là tiếng đồng tiền rơi xuống đất. Đồng tiền này đung đưa vài lần

xong, sau đó lại xoay tròn rồi lăn xuống dưới võ đài.

Tiếng thứ hai, lại đến từ hai thiếu niên ở trên võ đài.

Bọn họ đều làm ra động tác giống nhau, rút đao, cất bước.

Tuy nhiên, hai tiếng rút đao có chênh lệch rõ ràng.

Chỉ cần là người tai thính mắt tinh, đều có thể nghe thấy tiếng rút đao của Sở Hi

Thanh nhanh hơn Bách Nghiễm Đạt hai đường.

Trang Chính Đức ở bên cạnh, con ngươi của hắn co rút lại, lông mày rậm

nhướng lên.

Hắn nhìn ánh đao trắng bạc lóng lánh ở trước mặt, trong đầu chỉ còn có một ý

nghĩ.

. . .Đao của vị Sở thiếu hiệp này. . . quá nhanh!

Cái tốc độ đao này, đừng nói là bát phẩm! Dù là ở thất phẩm, thì cũng có thể

xếp vào một trong những người đứng đầu nhất rồi.

Cùng lúc đó, hắn thả đao trong tay xuống.

Trang Chính Đức cũng nhìn ra cánh tay của Sở Hi Thanh vững như bàn thạch,

cực kỳ chuẩn xác.

Trận chiến ngày hôm nay, đã không cần hắn tham gia vào nữa rồi.

Bách Nghiễm Đạt lại rất khủng hoảng, hắn nghe được tiếng rút đao của Sở Hi

Thanh, cũng ý thức được tình hình không ổn.

Tốc độ tay của đối phương thực sự quá nhanh, nhanh đến mức đao của hắn mới

chỉ rút được nửa đoạn, đao của đối phương cũng đã đi được một nửa đường rồi.

Lúc này, Bách Nghiễm Đạt hối hận nhất là mình quá bất cẩn, lại chết vì sĩ diện.

Vừa rồi, hắn không nên nhảy tới, mà nên lùi về sau!

Chỉ cần lùi về sau một bước, hắn có thể đỡ được một đao này của Sở Hi Thanh.!

Tuy nhiên, tại thời điểm này thì Bách Nghiễm Đạt là hối hận cũng đã muộn.

Ánh đao như một ánh sáng bạc kia, đã chém đến phía trước cổ họng của hắn.

Bách Nghiễm Đạt nhìn thấy rất rõ ràng, thậm chí còn có thể nhìn thấy hoa văn

trên thân đao, nhưng tay của hắn lại không phản ứng kịp.

Chỉ có thể trơ mắt nhìn đao của Sở Hi Thanh chặn cổ họng của mình, vào thịt

sâu ước chừng nửa đầu ngón tay út. Làm cho một tia máu tràn ra ngoài từ miệng

vết thương.

Nếu như không phải đối phương hạ thủ lưu tình, khống chế đao chuẩn xác, thì

đầu của hắn đã rơi xuống đất rồi!

Mà khoảnh khắc này, toàn bộ khu vực bến tàu đều lạnh ngắt như tờ, yên tĩnh

như chết.

Đại đa số người trong số họ đều là ánh mắt mờ mịt.

Trận chiến đấu được vạn chúng chờ mong này, lại kết thúc như vậy!

Nhưng mà cũng quá nhanh rồi chứ?

Một đao, chỉ vẻn vẹn một đao!

Tốt xấu gì cũng phải ngươi đi ta lại vài chiêu chứ.

Rất nhiều người ở đây đều không nhìn thấy rõ Bách Nghiễm Đạt đã bại thế nào.

Người nhìn thấy rõ thì lại càng chấn động hơn.

Đây chính là đao pháp của Thần Tú Thập Kiệt đao?

Đây chính là chênh lệch giữa Thần Tú Thập Kiệt đao và người thứ 14 trên Ngô

Châu – Thanh Vân Bảng?

Thực sự là kỳ lạ.

Với đao pháp của Sở Hi Thanh này, lại chỉ xếp thứ 29 trên Đông Châu Thanh

Vân Bảng.

Tả Thanh Vân cũng ở trong đám người, hắn nắm chặt phiếu cược trong tay, lại

lau mồ hôi lạnh trên trán.

Suýt nữa. . . suýt nữa thì không đặt cược kịp rồi.

“Đa tạ!”

Sở Hi Thanh thu đao vào vỏ, sau đó ôm quyền.

Tốc độ tay của hắn cực kỳ nhanh, nhanh đến mức rất nhiều người ở đây đều

không nhìn thấy động tác thu đao vào vỏ của hắn.

Sau đó, Sở Hi Thanh lại nhìn xuống dưới võ đài: “Vị kế tiếp, hình như gọi là

Chân Niệm?”

Trong lòng Bách Nghiễm Đạt thì lại lạnh lẽo như băng, sắc mặt thì lúc trắng lúc

xanh.

Hắn không thể ngờ được là sẽ có kết quả như vậy.

Một đao! Đối phương chỉ dùng có một đao!

Mà lúc này, trên bến tàu đã là một mảnh quát mắng.

“Móa! Thần Lực Đao chó má gì chứ, làm hại lão tử thua gần một trăm lượng.”

“Vừa rồi là tên nào nói đao của Bách công tử rất sắc bén? Lão tử cũng thua ba

mươi sáu lượng bạc, nửa tháng lương bổng đã bay rồi.”

“Quả thực là phế vật! Một đao cũng không đỡ nổi.”

“Còn nghĩ cái gì? Mau cút xuống để người khác lên đi. . .”

“Bảo sao người ta lại nói không có thời gian, loại mặt hàng này mà cũng đáng

để lãng phí thời gian à?”

Bản thân Bách Nghiễm Đạt cũng không còn mặt mũi nào ở trên võ đài, hắn ngơ

ngơ ngác ngác, chậm rãi bước từng bước xuống võ đài.

Ngũ Hành Thần Đao – Trang Chính Đức nhìn bóng lưng của hắn lại thấy buồn

cười.

Người trẻ tuổi gặp chút sóng gió cũng là chuyện tốt, biết sỉ (nhục) sau đó dũng,

thứ hai là có thể miễn cho mắt cao hơn đầu, coi thường anh hùng trong thiên hạ.

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tuy nhiên, khi đồng tiền kia rơi xuống vị trí cách mặt đất khoảng tầm haitrượng.Tất cả mọi người trên bến tàu đều không tự chủ được mà ngậm miệng, chuyểntất cả sự chú ý lên trên lôi đài.Bách Nghiễm Đạt cũng không khỏi nheo mắt lại, tay cầm đao đã xuất hiện gânxanh, chờ đợi đồng tiền kia rơi xuống đất.Danh hiệu của hắn là Thần Lực Đao, tên như ý nghĩa, sức mạnh của BáchNghiễm Đạt rất mạnh, lực đao quét ngang cùng cấp, không ai có thể đối khángchính diện với hắn.Có điều, dựa theo tình báo thì đối thủ của hắn có một tay khoái đao, chủ tu TruyPhong đao pháp và Trục Điện Chỉ của Vô Tướng thần tông.Có người nói Truy Phong đao pháp của hắn đã lên đến tầng thứ sáu, có thểtưởng tượng đao này nhanh đến mức nào.Bách Nghiễm Đạt nhất định phải dùng toàn bộ tinh thần để đề phòng, chỉ cầnđao không nhanh đến mức độ nghiền ép, thì hắn có lòng tin quét người này rakhỏi võ đài trong vòng ba chiêu.“Phốc!”“Sặc!”Tiếng đầu tiên, là tiếng đồng tiền rơi xuống đất. Đồng tiền này đung đưa vài lầnxong, sau đó lại xoay tròn rồi lăn xuống dưới võ đài.Tiếng thứ hai, lại đến từ hai thiếu niên ở trên võ đài.Bọn họ đều làm ra động tác giống nhau, rút đao, cất bước.Tuy nhiên, hai tiếng rút đao có chênh lệch rõ ràng.Chỉ cần là người tai thính mắt tinh, đều có thể nghe thấy tiếng rút đao của Sở HiThanh nhanh hơn Bách Nghiễm Đạt hai đường.Trang Chính Đức ở bên cạnh, con ngươi của hắn co rút lại, lông mày rậmnhướng lên.Hắn nhìn ánh đao trắng bạc lóng lánh ở trước mặt, trong đầu chỉ còn có một ýnghĩ.. . .Đao của vị Sở thiếu hiệp này. . . quá nhanh!Cái tốc độ đao này, đừng nói là bát phẩm! Dù là ở thất phẩm, thì cũng có thểxếp vào một trong những người đứng đầu nhất rồi.Cùng lúc đó, hắn thả đao trong tay xuống.Trang Chính Đức cũng nhìn ra cánh tay của Sở Hi Thanh vững như bàn thạch,cực kỳ chuẩn xác.Trận chiến ngày hôm nay, đã không cần hắn tham gia vào nữa rồi.Bách Nghiễm Đạt lại rất khủng hoảng, hắn nghe được tiếng rút đao của Sở HiThanh, cũng ý thức được tình hình không ổn.Tốc độ tay của đối phương thực sự quá nhanh, nhanh đến mức đao của hắn mớichỉ rút được nửa đoạn, đao của đối phương cũng đã đi được một nửa đường rồi.Lúc này, Bách Nghiễm Đạt hối hận nhất là mình quá bất cẩn, lại chết vì sĩ diện.Vừa rồi, hắn không nên nhảy tới, mà nên lùi về sau!Chỉ cần lùi về sau một bước, hắn có thể đỡ được một đao này của Sở Hi Thanh.!Tuy nhiên, tại thời điểm này thì Bách Nghiễm Đạt là hối hận cũng đã muộn.Ánh đao như một ánh sáng bạc kia, đã chém đến phía trước cổ họng của hắn.Bách Nghiễm Đạt nhìn thấy rất rõ ràng, thậm chí còn có thể nhìn thấy hoa văntrên thân đao, nhưng tay của hắn lại không phản ứng kịp.Chỉ có thể trơ mắt nhìn đao của Sở Hi Thanh chặn cổ họng của mình, vào thịtsâu ước chừng nửa đầu ngón tay út. Làm cho một tia máu tràn ra ngoài từ miệngvết thương.Nếu như không phải đối phương hạ thủ lưu tình, khống chế đao chuẩn xác, thìđầu của hắn đã rơi xuống đất rồi!Mà khoảnh khắc này, toàn bộ khu vực bến tàu đều lạnh ngắt như tờ, yên tĩnhnhư chết.Đại đa số người trong số họ đều là ánh mắt mờ mịt.Trận chiến đấu được vạn chúng chờ mong này, lại kết thúc như vậy!Nhưng mà cũng quá nhanh rồi chứ?Một đao, chỉ vẻn vẹn một đao!Tốt xấu gì cũng phải ngươi đi ta lại vài chiêu chứ.Rất nhiều người ở đây đều không nhìn thấy rõ Bách Nghiễm Đạt đã bại thế nào.Người nhìn thấy rõ thì lại càng chấn động hơn.Đây chính là đao pháp của Thần Tú Thập Kiệt đao?Đây chính là chênh lệch giữa Thần Tú Thập Kiệt đao và người thứ 14 trên NgôChâu – Thanh Vân Bảng?Thực sự là kỳ lạ.Với đao pháp của Sở Hi Thanh này, lại chỉ xếp thứ 29 trên Đông Châu ThanhVân Bảng.Tả Thanh Vân cũng ở trong đám người, hắn nắm chặt phiếu cược trong tay, lạilau mồ hôi lạnh trên trán.Suýt nữa. . . suýt nữa thì không đặt cược kịp rồi.“Đa tạ!”Sở Hi Thanh thu đao vào vỏ, sau đó ôm quyền.Tốc độ tay của hắn cực kỳ nhanh, nhanh đến mức rất nhiều người ở đây đềukhông nhìn thấy động tác thu đao vào vỏ của hắn.Sau đó, Sở Hi Thanh lại nhìn xuống dưới võ đài: “Vị kế tiếp, hình như gọi làChân Niệm?”Trong lòng Bách Nghiễm Đạt thì lại lạnh lẽo như băng, sắc mặt thì lúc trắng lúcxanh.Hắn không thể ngờ được là sẽ có kết quả như vậy.Một đao! Đối phương chỉ dùng có một đao!Mà lúc này, trên bến tàu đã là một mảnh quát mắng.“Móa! Thần Lực Đao chó má gì chứ, làm hại lão tử thua gần một trăm lượng.”“Vừa rồi là tên nào nói đao của Bách công tử rất sắc bén? Lão tử cũng thua bamươi sáu lượng bạc, nửa tháng lương bổng đã bay rồi.”“Quả thực là phế vật! Một đao cũng không đỡ nổi.”“Còn nghĩ cái gì? Mau cút xuống để người khác lên đi. . .”“Bảo sao người ta lại nói không có thời gian, loại mặt hàng này mà cũng đángđể lãng phí thời gian à?”Bản thân Bách Nghiễm Đạt cũng không còn mặt mũi nào ở trên võ đài, hắn ngơngơ ngác ngác, chậm rãi bước từng bước xuống võ đài.Ngũ Hành Thần Đao – Trang Chính Đức nhìn bóng lưng của hắn lại thấy buồncười.Người trẻ tuổi gặp chút sóng gió cũng là chuyện tốt, biết sỉ (nhục) sau đó dũng,thứ hai là có thể miễn cho mắt cao hơn đầu, coi thường anh hùng trong thiên hạ.

Chương 570: Đao ép Ngô Châu (2)