Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 651: Hai tầng đao cương (5)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Lúc này, sắc mặt Hạ Hầu Thâm đã âm trầm như nước.Thanh đao gác trên cổ hắn lạnh lẽo mà âm trầm, khiến cho trái tim của hắnkhông ngừng đập thình thịch.Hắn cưỡng ép nỗi hoảng sợ trong lòng, nói: “Sở Hi Thanh, ngươi dám làm nhưvậy với ta? Ngươi muốn chết đúng không? Có tin ta cho ngươi leo lên HắcBảng, để triều đình truy nã đến chết không?”Sở Hi Thanh thấy buồn cười, tay cầm đao tiến một bước về phía trước. Hắnnhìn như đang đi về phía của Hạ Hầu Thâm, làm cho người đội nón rộng vànhhơi do dự, nhưng vẫn không ngăn cản.Nhưng đúng lúc này, một ánh sáng lạnh lẽo chợt hiện lên.Đó chính là Tốn Phong Chấn Lôi đao của Sở Hi Thanh, tốc độ đao của hắn vượtqua trước kia năm phần, chém thẳng về phía cổ họng của người đội nón rộngvành.Con ngươi của kẻ này lập tức co vào, bất ngờ không kịp chuẩn bị, khi hắn pháthiện ra thì thanh Tốn Phong Chấn Lôi đao đã chém đến trước mắt hắn khôngđến hai thước.“Đê tiện!”Người đội nón rộng vành tức giận mắng một câu, đồng thời vung kiếm lên đónđỡ. Hắn đỡ được đao của Sở Hi Thanh khi nó chỉ cách cổ họng của hắn khôngđến một tấc, phát ra tiếng ‘cheng’ bén nhọn.Nhưng tâm thần của người đội nón rộng vành vừa thả lòng, thanh Tốn PhongChấn Lôi đao của Sở Hi Thanh hơi nghiêng, lập tức có một cỗ đao cương thứhai bùng nổ.Đao cương này cực kỳ sắc bén, vừa ra liền chém đầu và nón của người nàyxuống, một dòng suối máu bắn lên trời.Khi đầu của người đội nón rộng vành lăn lộn trên mặt đất, ánh mắt của hắn vẫnmờ mịt và không thể tin.Hắn không hiểu vì sao Sở Hi Thanh lại có thể ngưng tụ ra cỗ đao cương thứ haitrong thời gian ngắn như vậy? Cái này làm sao có thể?Người đội nón rộng vành lập tức cảm thấy không đúng! Đó không phải là cỗthứ hai, mà vốn là hai tầng đao cương, chỉ là Sở Hi Thanh khống chế một phầntrong đó, không phát ra ngoài thôi.Khóe môi Sở Hi Thanh lại cong lên.Đến tận bây giờ, đây là lần đầu tiên hắn sử dụng năng lực của tiểu Tóc Húi Cuađể chiến đấu.Vì bảo vệ bí mật sát linh Nhai Tí, nên hắn chưa bao giờ sử dụng năng lực này.Kết quả của lần đầu sử dụng, khiến cho hắn cực kỳ thỏa mãn.Mặc kệ là hai tầng đao cương của tiểu Tóc Húi Cua, hay vẫn là ‘tụ sát ngưngcương’ của nó, chỉ cần sử dụng là có thể quyết thắng.Mà lúc này, tiểu Tóc Húi Cua ở trong lồng ngực của Sở Hi Thanh cũng hưngphấn không thôi, nó không ngừng lăn lộn ở trong lòng ngực của hắn.Đây là lần đầu tiên nó hỗ trợ Sở Hi Thanh chiến đấu, cũng là lần đầu tiên thấymáu, khiến cho tiểu Tóc Húi Cua vui vẻ không thôi.Sau đó, Sở Hi Thanh không thèm nhìn thi thể của người đội nón rộng vành kia,mà bước nhanh đến trước mặt Hạ Hầu Thâm.Thần sắc hắn thản nhiên, đánh giá Hạ Hầu Thâm lùn hơn hắn một cái đầu này,sau đó liền tát một cái lên mặt Hạ Hầu Thâm.Hạ Hầu Thâm chỉ cảm thấy đầu óc chấn động, toàn thân bị sức mạnh khổng lồkia làm cho lảo đảo lùi về phía sau.Hắn không chỉ nói không ra lời, cũng không có dũng khí để phản kháng.Nguyên Đỉnh ở bên cạnh cũng ngây người, môi đã không còn màu máu.Tên trước mắt này, quả thực là coi trời bằng vung!Thị vệ bên người Hạ Hầu Thâm, thế mà Sở Hi Thanh nói chém liền chém luôn!Thực lực của người này cũng làm cho Nguyên Đỉnh thầm hoảng sợ.Vị cung phụng do Hạ Hầu Thâm dùng số tiền lớn mời đến kia, có thực lực caođến lục phẩm thượng, sức chiến đấu cực kỳ xuất chúng trong cùng cấp. Nhưngchỉ vì nhất thời bất cẩn, mà bị khoái đao của Sở Hi Thanh chém bay đầu.Sở Hi Thanh thì lại tựa cười mà như không cười, nhìn hai người bọn họ nói:“Bây giờ ngươi có thể bảo Án sát sứ đưa ta vào Hắc Bảng xem?”Hạ Hầu Thâm bụm mặt, không nói lời nào mà nhìn chằm chằm vào mũi chân.Hắn đã ý thức được, mình đã đánh giá thấp thực lực của kẻ này.Còn về chuyện đưa Sở Hi Thanh vào Hắc Bảng, hắn cũng chỉ nói miệng màthôi.Sở Hi Thanh cầm gần vạn binh mã ở Tây Sơn, lại là Thiếu kỳ chủ của Thiết KỳBang, muốn đưa hắn vào Hắc Bảng, nào có dễ như vậy?Một đại lão giang hồ như vậy, dù tổng đốc Đông Châu muốn xử lý thì cũng phảicẩn thận rồi lại cẩn thận.Hạ Hầu Thâm chỉ muốn mượn uy thế của phụ thân và quận thừa, nhìn xem cóthể uy h**p Sở Hi Thanh hay không, có thể cắn miếng thịt béo ở Miếu thị nàyhay không.Nếu có thể thì càng tốt, không thể thì cũng có thể ép Sở Hi Thanh phải nộp mộtkhoản tiền biếu phong phú.Trước kia, hắn đã dùng cách này rất nhiều lần, bất kể là thế lực mạnh mẽ ra sao,vừa nghe thấy phía sau hắn là Án sát sư. Dù bọn họ không chịu giao việc kinhdoanh ra, thì cũng sẽ nhường nhịn ba phần.Nào có kẻ nào bá đạo như tên Sở Hi Thanh này, không chỉ không cho chút mặtmũi nào, mà còn trực tiếp trở mặt giết người.“Kéo ra ngoài của, đánh mỗi người ba mươi roi.”Sở Hi Thanh không định dây dưa với hai thằng nhóc vô tri và cuồng vọng này,hắn phất tay áo một cái, đi ra ngoài gian phòng: “Thông báo cho nhà bọn họ,bảo bọn họ cho Thiết Kỳ Bang ta một câu trả lời, bằng không ta sẽ mang hai tênnày đi nuôi cá.” 

Lúc này, sắc mặt Hạ Hầu Thâm đã âm trầm như nước.

Thanh đao gác trên cổ hắn lạnh lẽo mà âm trầm, khiến cho trái tim của hắn

không ngừng đập thình thịch.

Hắn cưỡng ép nỗi hoảng sợ trong lòng, nói: “Sở Hi Thanh, ngươi dám làm như

vậy với ta? Ngươi muốn chết đúng không? Có tin ta cho ngươi leo lên Hắc

Bảng, để triều đình truy nã đến chết không?”

Sở Hi Thanh thấy buồn cười, tay cầm đao tiến một bước về phía trước. Hắn

nhìn như đang đi về phía của Hạ Hầu Thâm, làm cho người đội nón rộng vành

hơi do dự, nhưng vẫn không ngăn cản.

Nhưng đúng lúc này, một ánh sáng lạnh lẽo chợt hiện lên.

Đó chính là Tốn Phong Chấn Lôi đao của Sở Hi Thanh, tốc độ đao của hắn vượt

qua trước kia năm phần, chém thẳng về phía cổ họng của người đội nón rộng

vành.

Con ngươi của kẻ này lập tức co vào, bất ngờ không kịp chuẩn bị, khi hắn phát

hiện ra thì thanh Tốn Phong Chấn Lôi đao đã chém đến trước mắt hắn không

đến hai thước.

“Đê tiện!”

Người đội nón rộng vành tức giận mắng một câu, đồng thời vung kiếm lên đón

đỡ. Hắn đỡ được đao của Sở Hi Thanh khi nó chỉ cách cổ họng của hắn không

đến một tấc, phát ra tiếng ‘cheng’ bén nhọn.

Nhưng tâm thần của người đội nón rộng vành vừa thả lòng, thanh Tốn Phong

Chấn Lôi đao của Sở Hi Thanh hơi nghiêng, lập tức có một cỗ đao cương thứ

hai bùng nổ.

Đao cương này cực kỳ sắc bén, vừa ra liền chém đầu và nón của người này

xuống, một dòng suối máu bắn lên trời.

Khi đầu của người đội nón rộng vành lăn lộn trên mặt đất, ánh mắt của hắn vẫn

mờ mịt và không thể tin.

Hắn không hiểu vì sao Sở Hi Thanh lại có thể ngưng tụ ra cỗ đao cương thứ hai

trong thời gian ngắn như vậy? Cái này làm sao có thể?

Người đội nón rộng vành lập tức cảm thấy không đúng! Đó không phải là cỗ

thứ hai, mà vốn là hai tầng đao cương, chỉ là Sở Hi Thanh khống chế một phần

trong đó, không phát ra ngoài thôi.

Khóe môi Sở Hi Thanh lại cong lên.

Đến tận bây giờ, đây là lần đầu tiên hắn sử dụng năng lực của tiểu Tóc Húi Cua

để chiến đấu.

Vì bảo vệ bí mật sát linh Nhai Tí, nên hắn chưa bao giờ sử dụng năng lực này.

Kết quả của lần đầu sử dụng, khiến cho hắn cực kỳ thỏa mãn.

Mặc kệ là hai tầng đao cương của tiểu Tóc Húi Cua, hay vẫn là ‘tụ sát ngưng

cương’ của nó, chỉ cần sử dụng là có thể quyết thắng.

Mà lúc này, tiểu Tóc Húi Cua ở trong lồng ngực của Sở Hi Thanh cũng hưng

phấn không thôi, nó không ngừng lăn lộn ở trong lòng ngực của hắn.

Đây là lần đầu tiên nó hỗ trợ Sở Hi Thanh chiến đấu, cũng là lần đầu tiên thấy

máu, khiến cho tiểu Tóc Húi Cua vui vẻ không thôi.

Sau đó, Sở Hi Thanh không thèm nhìn thi thể của người đội nón rộng vành kia,

mà bước nhanh đến trước mặt Hạ Hầu Thâm.

Thần sắc hắn thản nhiên, đánh giá Hạ Hầu Thâm lùn hơn hắn một cái đầu này,

sau đó liền tát một cái lên mặt Hạ Hầu Thâm.

Hạ Hầu Thâm chỉ cảm thấy đầu óc chấn động, toàn thân bị sức mạnh khổng lồ

kia làm cho lảo đảo lùi về phía sau.

Hắn không chỉ nói không ra lời, cũng không có dũng khí để phản kháng.

Nguyên Đỉnh ở bên cạnh cũng ngây người, môi đã không còn màu máu.

Tên trước mắt này, quả thực là coi trời bằng vung!

Thị vệ bên người Hạ Hầu Thâm, thế mà Sở Hi Thanh nói chém liền chém luôn!

Thực lực của người này cũng làm cho Nguyên Đỉnh thầm hoảng sợ.

Vị cung phụng do Hạ Hầu Thâm dùng số tiền lớn mời đến kia, có thực lực cao

đến lục phẩm thượng, sức chiến đấu cực kỳ xuất chúng trong cùng cấp. Nhưng

chỉ vì nhất thời bất cẩn, mà bị khoái đao của Sở Hi Thanh chém bay đầu.

Sở Hi Thanh thì lại tựa cười mà như không cười, nhìn hai người bọn họ nói:

“Bây giờ ngươi có thể bảo Án sát sứ đưa ta vào Hắc Bảng xem?”

Hạ Hầu Thâm bụm mặt, không nói lời nào mà nhìn chằm chằm vào mũi chân.

Hắn đã ý thức được, mình đã đánh giá thấp thực lực của kẻ này.

Còn về chuyện đưa Sở Hi Thanh vào Hắc Bảng, hắn cũng chỉ nói miệng mà

thôi.

Sở Hi Thanh cầm gần vạn binh mã ở Tây Sơn, lại là Thiếu kỳ chủ của Thiết Kỳ

Bang, muốn đưa hắn vào Hắc Bảng, nào có dễ như vậy?

Một đại lão giang hồ như vậy, dù tổng đốc Đông Châu muốn xử lý thì cũng phải

cẩn thận rồi lại cẩn thận.

Hạ Hầu Thâm chỉ muốn mượn uy thế của phụ thân và quận thừa, nhìn xem có

thể uy h**p Sở Hi Thanh hay không, có thể cắn miếng thịt béo ở Miếu thị này

hay không.

Nếu có thể thì càng tốt, không thể thì cũng có thể ép Sở Hi Thanh phải nộp một

khoản tiền biếu phong phú.

Trước kia, hắn đã dùng cách này rất nhiều lần, bất kể là thế lực mạnh mẽ ra sao,

vừa nghe thấy phía sau hắn là Án sát sư. Dù bọn họ không chịu giao việc kinh

doanh ra, thì cũng sẽ nhường nhịn ba phần.

Nào có kẻ nào bá đạo như tên Sở Hi Thanh này, không chỉ không cho chút mặt

mũi nào, mà còn trực tiếp trở mặt giết người.

“Kéo ra ngoài của, đánh mỗi người ba mươi roi.”

Sở Hi Thanh không định dây dưa với hai thằng nhóc vô tri và cuồng vọng này,

hắn phất tay áo một cái, đi ra ngoài gian phòng: “Thông báo cho nhà bọn họ,

bảo bọn họ cho Thiết Kỳ Bang ta một câu trả lời, bằng không ta sẽ mang hai tên

này đi nuôi cá.” 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Lúc này, sắc mặt Hạ Hầu Thâm đã âm trầm như nước.Thanh đao gác trên cổ hắn lạnh lẽo mà âm trầm, khiến cho trái tim của hắnkhông ngừng đập thình thịch.Hắn cưỡng ép nỗi hoảng sợ trong lòng, nói: “Sở Hi Thanh, ngươi dám làm nhưvậy với ta? Ngươi muốn chết đúng không? Có tin ta cho ngươi leo lên HắcBảng, để triều đình truy nã đến chết không?”Sở Hi Thanh thấy buồn cười, tay cầm đao tiến một bước về phía trước. Hắnnhìn như đang đi về phía của Hạ Hầu Thâm, làm cho người đội nón rộng vànhhơi do dự, nhưng vẫn không ngăn cản.Nhưng đúng lúc này, một ánh sáng lạnh lẽo chợt hiện lên.Đó chính là Tốn Phong Chấn Lôi đao của Sở Hi Thanh, tốc độ đao của hắn vượtqua trước kia năm phần, chém thẳng về phía cổ họng của người đội nón rộngvành.Con ngươi của kẻ này lập tức co vào, bất ngờ không kịp chuẩn bị, khi hắn pháthiện ra thì thanh Tốn Phong Chấn Lôi đao đã chém đến trước mắt hắn khôngđến hai thước.“Đê tiện!”Người đội nón rộng vành tức giận mắng một câu, đồng thời vung kiếm lên đónđỡ. Hắn đỡ được đao của Sở Hi Thanh khi nó chỉ cách cổ họng của hắn khôngđến một tấc, phát ra tiếng ‘cheng’ bén nhọn.Nhưng tâm thần của người đội nón rộng vành vừa thả lòng, thanh Tốn PhongChấn Lôi đao của Sở Hi Thanh hơi nghiêng, lập tức có một cỗ đao cương thứhai bùng nổ.Đao cương này cực kỳ sắc bén, vừa ra liền chém đầu và nón của người nàyxuống, một dòng suối máu bắn lên trời.Khi đầu của người đội nón rộng vành lăn lộn trên mặt đất, ánh mắt của hắn vẫnmờ mịt và không thể tin.Hắn không hiểu vì sao Sở Hi Thanh lại có thể ngưng tụ ra cỗ đao cương thứ haitrong thời gian ngắn như vậy? Cái này làm sao có thể?Người đội nón rộng vành lập tức cảm thấy không đúng! Đó không phải là cỗthứ hai, mà vốn là hai tầng đao cương, chỉ là Sở Hi Thanh khống chế một phầntrong đó, không phát ra ngoài thôi.Khóe môi Sở Hi Thanh lại cong lên.Đến tận bây giờ, đây là lần đầu tiên hắn sử dụng năng lực của tiểu Tóc Húi Cuađể chiến đấu.Vì bảo vệ bí mật sát linh Nhai Tí, nên hắn chưa bao giờ sử dụng năng lực này.Kết quả của lần đầu sử dụng, khiến cho hắn cực kỳ thỏa mãn.Mặc kệ là hai tầng đao cương của tiểu Tóc Húi Cua, hay vẫn là ‘tụ sát ngưngcương’ của nó, chỉ cần sử dụng là có thể quyết thắng.Mà lúc này, tiểu Tóc Húi Cua ở trong lồng ngực của Sở Hi Thanh cũng hưngphấn không thôi, nó không ngừng lăn lộn ở trong lòng ngực của hắn.Đây là lần đầu tiên nó hỗ trợ Sở Hi Thanh chiến đấu, cũng là lần đầu tiên thấymáu, khiến cho tiểu Tóc Húi Cua vui vẻ không thôi.Sau đó, Sở Hi Thanh không thèm nhìn thi thể của người đội nón rộng vành kia,mà bước nhanh đến trước mặt Hạ Hầu Thâm.Thần sắc hắn thản nhiên, đánh giá Hạ Hầu Thâm lùn hơn hắn một cái đầu này,sau đó liền tát một cái lên mặt Hạ Hầu Thâm.Hạ Hầu Thâm chỉ cảm thấy đầu óc chấn động, toàn thân bị sức mạnh khổng lồkia làm cho lảo đảo lùi về phía sau.Hắn không chỉ nói không ra lời, cũng không có dũng khí để phản kháng.Nguyên Đỉnh ở bên cạnh cũng ngây người, môi đã không còn màu máu.Tên trước mắt này, quả thực là coi trời bằng vung!Thị vệ bên người Hạ Hầu Thâm, thế mà Sở Hi Thanh nói chém liền chém luôn!Thực lực của người này cũng làm cho Nguyên Đỉnh thầm hoảng sợ.Vị cung phụng do Hạ Hầu Thâm dùng số tiền lớn mời đến kia, có thực lực caođến lục phẩm thượng, sức chiến đấu cực kỳ xuất chúng trong cùng cấp. Nhưngchỉ vì nhất thời bất cẩn, mà bị khoái đao của Sở Hi Thanh chém bay đầu.Sở Hi Thanh thì lại tựa cười mà như không cười, nhìn hai người bọn họ nói:“Bây giờ ngươi có thể bảo Án sát sứ đưa ta vào Hắc Bảng xem?”Hạ Hầu Thâm bụm mặt, không nói lời nào mà nhìn chằm chằm vào mũi chân.Hắn đã ý thức được, mình đã đánh giá thấp thực lực của kẻ này.Còn về chuyện đưa Sở Hi Thanh vào Hắc Bảng, hắn cũng chỉ nói miệng màthôi.Sở Hi Thanh cầm gần vạn binh mã ở Tây Sơn, lại là Thiếu kỳ chủ của Thiết KỳBang, muốn đưa hắn vào Hắc Bảng, nào có dễ như vậy?Một đại lão giang hồ như vậy, dù tổng đốc Đông Châu muốn xử lý thì cũng phảicẩn thận rồi lại cẩn thận.Hạ Hầu Thâm chỉ muốn mượn uy thế của phụ thân và quận thừa, nhìn xem cóthể uy h**p Sở Hi Thanh hay không, có thể cắn miếng thịt béo ở Miếu thị nàyhay không.Nếu có thể thì càng tốt, không thể thì cũng có thể ép Sở Hi Thanh phải nộp mộtkhoản tiền biếu phong phú.Trước kia, hắn đã dùng cách này rất nhiều lần, bất kể là thế lực mạnh mẽ ra sao,vừa nghe thấy phía sau hắn là Án sát sư. Dù bọn họ không chịu giao việc kinhdoanh ra, thì cũng sẽ nhường nhịn ba phần.Nào có kẻ nào bá đạo như tên Sở Hi Thanh này, không chỉ không cho chút mặtmũi nào, mà còn trực tiếp trở mặt giết người.“Kéo ra ngoài của, đánh mỗi người ba mươi roi.”Sở Hi Thanh không định dây dưa với hai thằng nhóc vô tri và cuồng vọng này,hắn phất tay áo một cái, đi ra ngoài gian phòng: “Thông báo cho nhà bọn họ,bảo bọn họ cho Thiết Kỳ Bang ta một câu trả lời, bằng không ta sẽ mang hai tênnày đi nuôi cá.” 

Chương 651: Hai tầng đao cương (5)