Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 652: Thần Phong Minh Kính Đao
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Khi Sở Hi Thanh dẫn một đám người rời khỏi Thắng Bại Lâu, có người ở phíasau hắn cau mày, thần thái hơi lo lắng bất an: “Đường chủ đại nhân, hai ngườinày tốt xấu gì cũng là người thân của quận thừa bản quận và Án sát sứ. Ngàilàm như vậy, có phải là quá không nể mặt bọn họ rồi không?”Sở Hi Thanh liếc mắt nhìn người này một chút, phát hiện đây là một thủ lĩnh‘chia bài’ mà Tả Thanh Vân đề lại.Cái gọi là chia bài, còn được xưng là Trang hà, là người phụ trách xào bài, chiabài. . . vân vân ở trong sòng bạc.Tuy nhiên, Sở Hi Thanh đã thay đổi cách kinh doanh, Thắng Bại Lâu không cònmở sòng bạc nữa, mà chỉ làm đại lý, chia bài trong lầu chỉ phụ trách phục vụ,giúp khách quản lý và xem xem có người gian lận hay không.Sở Hi Thanh nghĩ thầm, vẫn nên cho bọn họ một câu trả lời chắc chắn, để chonhững người này an tâm làm việc.Trong mắt của những dân chúng bình thường này, Án sát sứ Đông Châu chínhlà trời.Tuy nhiên, trước khi hắn mở miệng thì Lỗ Bình Nguyên đã lạnh nhạt nói: “Hỗntrướng! Lời này là ngươi nên hỏi sao? Còn nữa, ngươi nên gọi là Thiếu kỳ chủ!”Lỗ Bình Nguyên bây giờ phụ trách quản lý công việc ở Miếu thị.Vì vậy vị thủ lĩnh chia bài này cũng xem như là thủ hạ của hắn.Người này tự ý lên tiếng, làm cho Lỗ Bình Nguyên có hơi không vui, hắn quaysang ôm quyền với Sở Hi Thanh: “Theo ta thì hôm nay Thiếu kỳ chủ vẫn cònxử lý nhẹ. Hẳn là trực tiếp đánh gãy tay chân của Nguyên Đỉnh kia. Hiện giờsau lưng Thiếu kỳ chủ không chỉ là Tây Sơn Đường, mà còn là toàn bộ ThiếtKỳ Bang! Nếu hôm nay Thiếu kỳ chủ nhường nhịn, mặt mũi của Tây SơnĐường và Thiết Kỳ Bang biết để ở đâu? Hơn nữa, hai người này không biếtđiều, lòng tham không đấy, Thiếu kỳ chủ nhường một bước, nhất định sẽ có lầnthứ hai.”“Nếu như khi đó chúng ta không cho, nhất định vẫn phải đắc tội, nếu như tiếptục nhường nhịn, vậy mặt mũi của Thiết Kỳ Bang sẽ bị bọn họ giẫm xuống bùnđất! Sau này cũng sẽ có người vươn tay về phía chúng ta. Vị Án sát sứ ĐôngChâu kia đúng là rất uy phong, nhưng cũng không uy phong đến trên đầu TâySơn Đường chúng ta, năm trăm chiếc thuyền lớn và hơn năm vạn huynh đệ củaThiết Kỳ Bang chúng ta, cũng không phải là ăn chay.”Sở Hi Thanh nghe vậy thì cảm thấy khá kinh ngạc, giật mình nhìn Lỗ BìnhNguyên một chút.Hắn không ngờ lời nói của vị Lỗ đàn chủ này lại quá khích như vậy, đườngđường là Án sát sư, nhưng trong miệng hắn lại tựa như chẳng là cái thá gì.Tuy nhiên Sở Hi Thanh cũng khá là thỏa mãn, đây là một người thông minh,nhưng tiếc là vẫn hơi nhát gan, trong lời nói vẫn còn có chút khiếp sợ.Vị thủ lĩnh chia bài kia nghe vậy thì hơi sững sờ, hắn cũng ý thức được mìnhnói lỡ lời, thần sắc kinh hoàng, vội vàng thi lễ: “Là tiểu nhân nghĩ sai, xin Thiếukỳ chủ tha tội.”“Không sao!” Sở Hi Thanh hơi khoát tay, rộng lượng nói: “Lỗ đàn chủ nói rấthay, không ai được phép khinh thường Thiết Kỳ Bang ta. Như vậy việc quất roiHạ Hầu Thâm và Nguyên Đỉnh sẽ giao cho ngươi, nhớ kỹ là phải đánh mạnhmột chút!”Mặt Lỗ Bình Nguyên nhất thời đen xì, hắn đã có xúc động muốn nuốt những lờivừa nói lại rồi.Sở Hi Thanh thì lại vẻ mặt ôn hòa, hỏi thủ lĩnh chia bài: ‘Ta nhớ ngươi là thủlĩnh chia bài của Thắng Bại Lâu, cũng là tam chưởng quỹ đúng không? Bây giờthu nhập của chi bài trong lầu thế nào? Thái độ của mọi người ra sao?”Thu nhập của những chia bài này, chủ yếu là dựa vào lượng tiền trên sòng bạc.Sòng bạc kiếm được càng nhiều, thì bọn họ cũng kiếm được càng nhiều.Nhưng bây giờ Thắng Bại Lâu không còn làm nữa, khiến cho thu nhập của bọnhọ giảm mạnh.“Thu nhập chỉ ít hơn ngày xưa một hai phần.”Mặt thủ lĩnh chia bài chất chứa ý cười: “Sau khi Thắng Bại Lâu đổi cách kinhdoanh, khách đánh cược và dân cờ bạc lại nhiều hơn rất nhiều. Rất nhiều ngườiđều cho rằng Thắng Bại Lâu chúng ta rất công bằng, nghe tên mà đến, lượngkhách nhiều hơn gấp đôi so với ngày xưa.”“Hiện giờ không chỉ kiếm được tiền từ chiếu bạc, mà còn có nhiều kháchthưởng bạc. Thiếu kỳ chủ còn cho phép chúng ta và thị nữ rút phần trăm từ đồăn và rượu, cho nên thu nhập cũng không kém hơn bao nhiêu, mọi người cũngrất vui vẻ. Ngày xưa, thu nhập đúng là rất cao, nhưng khách khứa động tí làđánh là chửi, không bằng bây giờ, vừa kiếm tiền lại vừa thoải mái.”Sở Hi Thanh tỏ vẻ hiểu rõ.Phương pháp kinh doanh của hắn ở Thắng Bại Lâu, chính là dựa theo cách kinhdoanh của các quán bar và ăn đêm thời hiện đại, kiếm tiền rượu và đồ ăn với giátrên trời.Đám dân cờ bạc này mà hứng thú lên, liền không quan tâm rượu hay đồ ăn đắtnhư thế nào.Lỗ Bình Nguyên cũng tỏ vẻ vô cùng bội phục, chắp tay nói: “Thiếu kỳ chủ đúnglà rất giỏi về kinh doanh! Danh tiếng của Thắng Bại Lâu chúng ta vẫn còn chưalan xa, bằng không lượng khách còn phải tăng thêm một hai lần. Nhưng bàn ởtrong lầu đã không đủ dùng, ta muốn thêm 150 cái bàn dài, lại mời thêm một ítthị nữ nữa.”Diện tích của Thắng Bại Lâu rất rộng lớn, thật ra còn có rất nhiều nơi để không,thừa sức bày thêm 150 cái bàn dài.
Khi Sở Hi Thanh dẫn một đám người rời khỏi Thắng Bại Lâu, có người ở phía
sau hắn cau mày, thần thái hơi lo lắng bất an: “Đường chủ đại nhân, hai người
này tốt xấu gì cũng là người thân của quận thừa bản quận và Án sát sứ. Ngài
làm như vậy, có phải là quá không nể mặt bọn họ rồi không?”
Sở Hi Thanh liếc mắt nhìn người này một chút, phát hiện đây là một thủ lĩnh
‘chia bài’ mà Tả Thanh Vân đề lại.
Cái gọi là chia bài, còn được xưng là Trang hà, là người phụ trách xào bài, chia
bài. . . vân vân ở trong sòng bạc.
Tuy nhiên, Sở Hi Thanh đã thay đổi cách kinh doanh, Thắng Bại Lâu không còn
mở sòng bạc nữa, mà chỉ làm đại lý, chia bài trong lầu chỉ phụ trách phục vụ,
giúp khách quản lý và xem xem có người gian lận hay không.
Sở Hi Thanh nghĩ thầm, vẫn nên cho bọn họ một câu trả lời chắc chắn, để cho
những người này an tâm làm việc.
Trong mắt của những dân chúng bình thường này, Án sát sứ Đông Châu chính
là trời.
Tuy nhiên, trước khi hắn mở miệng thì Lỗ Bình Nguyên đã lạnh nhạt nói: “Hỗn
trướng! Lời này là ngươi nên hỏi sao? Còn nữa, ngươi nên gọi là Thiếu kỳ chủ!”
Lỗ Bình Nguyên bây giờ phụ trách quản lý công việc ở Miếu thị.
Vì vậy vị thủ lĩnh chia bài này cũng xem như là thủ hạ của hắn.
Người này tự ý lên tiếng, làm cho Lỗ Bình Nguyên có hơi không vui, hắn quay
sang ôm quyền với Sở Hi Thanh: “Theo ta thì hôm nay Thiếu kỳ chủ vẫn còn
xử lý nhẹ. Hẳn là trực tiếp đánh gãy tay chân của Nguyên Đỉnh kia. Hiện giờ
sau lưng Thiếu kỳ chủ không chỉ là Tây Sơn Đường, mà còn là toàn bộ Thiết
Kỳ Bang! Nếu hôm nay Thiếu kỳ chủ nhường nhịn, mặt mũi của Tây Sơn
Đường và Thiết Kỳ Bang biết để ở đâu? Hơn nữa, hai người này không biết
điều, lòng tham không đấy, Thiếu kỳ chủ nhường một bước, nhất định sẽ có lần
thứ hai.”
“Nếu như khi đó chúng ta không cho, nhất định vẫn phải đắc tội, nếu như tiếp
tục nhường nhịn, vậy mặt mũi của Thiết Kỳ Bang sẽ bị bọn họ giẫm xuống bùn
đất! Sau này cũng sẽ có người vươn tay về phía chúng ta. Vị Án sát sứ Đông
Châu kia đúng là rất uy phong, nhưng cũng không uy phong đến trên đầu Tây
Sơn Đường chúng ta, năm trăm chiếc thuyền lớn và hơn năm vạn huynh đệ của
Thiết Kỳ Bang chúng ta, cũng không phải là ăn chay.”
Sở Hi Thanh nghe vậy thì cảm thấy khá kinh ngạc, giật mình nhìn Lỗ Bình
Nguyên một chút.
Hắn không ngờ lời nói của vị Lỗ đàn chủ này lại quá khích như vậy, đường
đường là Án sát sư, nhưng trong miệng hắn lại tựa như chẳng là cái thá gì.
Tuy nhiên Sở Hi Thanh cũng khá là thỏa mãn, đây là một người thông minh,
nhưng tiếc là vẫn hơi nhát gan, trong lời nói vẫn còn có chút khiếp sợ.
Vị thủ lĩnh chia bài kia nghe vậy thì hơi sững sờ, hắn cũng ý thức được mình
nói lỡ lời, thần sắc kinh hoàng, vội vàng thi lễ: “Là tiểu nhân nghĩ sai, xin Thiếu
kỳ chủ tha tội.”
“Không sao!” Sở Hi Thanh hơi khoát tay, rộng lượng nói: “Lỗ đàn chủ nói rất
hay, không ai được phép khinh thường Thiết Kỳ Bang ta. Như vậy việc quất roi
Hạ Hầu Thâm và Nguyên Đỉnh sẽ giao cho ngươi, nhớ kỹ là phải đánh mạnh
một chút!”
Mặt Lỗ Bình Nguyên nhất thời đen xì, hắn đã có xúc động muốn nuốt những lời
vừa nói lại rồi.
Sở Hi Thanh thì lại vẻ mặt ôn hòa, hỏi thủ lĩnh chia bài: ‘Ta nhớ ngươi là thủ
lĩnh chia bài của Thắng Bại Lâu, cũng là tam chưởng quỹ đúng không? Bây giờ
thu nhập của chi bài trong lầu thế nào? Thái độ của mọi người ra sao?”
Thu nhập của những chia bài này, chủ yếu là dựa vào lượng tiền trên sòng bạc.
Sòng bạc kiếm được càng nhiều, thì bọn họ cũng kiếm được càng nhiều.
Nhưng bây giờ Thắng Bại Lâu không còn làm nữa, khiến cho thu nhập của bọn
họ giảm mạnh.
“Thu nhập chỉ ít hơn ngày xưa một hai phần.”
Mặt thủ lĩnh chia bài chất chứa ý cười: “Sau khi Thắng Bại Lâu đổi cách kinh
doanh, khách đánh cược và dân cờ bạc lại nhiều hơn rất nhiều. Rất nhiều người
đều cho rằng Thắng Bại Lâu chúng ta rất công bằng, nghe tên mà đến, lượng
khách nhiều hơn gấp đôi so với ngày xưa.”
“Hiện giờ không chỉ kiếm được tiền từ chiếu bạc, mà còn có nhiều khách
thưởng bạc. Thiếu kỳ chủ còn cho phép chúng ta và thị nữ rút phần trăm từ đồ
ăn và rượu, cho nên thu nhập cũng không kém hơn bao nhiêu, mọi người cũng
rất vui vẻ. Ngày xưa, thu nhập đúng là rất cao, nhưng khách khứa động tí là
đánh là chửi, không bằng bây giờ, vừa kiếm tiền lại vừa thoải mái.”
Sở Hi Thanh tỏ vẻ hiểu rõ.
Phương pháp kinh doanh của hắn ở Thắng Bại Lâu, chính là dựa theo cách kinh
doanh của các quán bar và ăn đêm thời hiện đại, kiếm tiền rượu và đồ ăn với giá
trên trời.
Đám dân cờ bạc này mà hứng thú lên, liền không quan tâm rượu hay đồ ăn đắt
như thế nào.
Lỗ Bình Nguyên cũng tỏ vẻ vô cùng bội phục, chắp tay nói: “Thiếu kỳ chủ đúng
là rất giỏi về kinh doanh! Danh tiếng của Thắng Bại Lâu chúng ta vẫn còn chưa
lan xa, bằng không lượng khách còn phải tăng thêm một hai lần. Nhưng bàn ở
trong lầu đã không đủ dùng, ta muốn thêm 150 cái bàn dài, lại mời thêm một ít
thị nữ nữa.”
Diện tích của Thắng Bại Lâu rất rộng lớn, thật ra còn có rất nhiều nơi để không,
thừa sức bày thêm 150 cái bàn dài.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Khi Sở Hi Thanh dẫn một đám người rời khỏi Thắng Bại Lâu, có người ở phíasau hắn cau mày, thần thái hơi lo lắng bất an: “Đường chủ đại nhân, hai ngườinày tốt xấu gì cũng là người thân của quận thừa bản quận và Án sát sứ. Ngàilàm như vậy, có phải là quá không nể mặt bọn họ rồi không?”Sở Hi Thanh liếc mắt nhìn người này một chút, phát hiện đây là một thủ lĩnh‘chia bài’ mà Tả Thanh Vân đề lại.Cái gọi là chia bài, còn được xưng là Trang hà, là người phụ trách xào bài, chiabài. . . vân vân ở trong sòng bạc.Tuy nhiên, Sở Hi Thanh đã thay đổi cách kinh doanh, Thắng Bại Lâu không cònmở sòng bạc nữa, mà chỉ làm đại lý, chia bài trong lầu chỉ phụ trách phục vụ,giúp khách quản lý và xem xem có người gian lận hay không.Sở Hi Thanh nghĩ thầm, vẫn nên cho bọn họ một câu trả lời chắc chắn, để chonhững người này an tâm làm việc.Trong mắt của những dân chúng bình thường này, Án sát sứ Đông Châu chínhlà trời.Tuy nhiên, trước khi hắn mở miệng thì Lỗ Bình Nguyên đã lạnh nhạt nói: “Hỗntrướng! Lời này là ngươi nên hỏi sao? Còn nữa, ngươi nên gọi là Thiếu kỳ chủ!”Lỗ Bình Nguyên bây giờ phụ trách quản lý công việc ở Miếu thị.Vì vậy vị thủ lĩnh chia bài này cũng xem như là thủ hạ của hắn.Người này tự ý lên tiếng, làm cho Lỗ Bình Nguyên có hơi không vui, hắn quaysang ôm quyền với Sở Hi Thanh: “Theo ta thì hôm nay Thiếu kỳ chủ vẫn cònxử lý nhẹ. Hẳn là trực tiếp đánh gãy tay chân của Nguyên Đỉnh kia. Hiện giờsau lưng Thiếu kỳ chủ không chỉ là Tây Sơn Đường, mà còn là toàn bộ ThiếtKỳ Bang! Nếu hôm nay Thiếu kỳ chủ nhường nhịn, mặt mũi của Tây SơnĐường và Thiết Kỳ Bang biết để ở đâu? Hơn nữa, hai người này không biếtđiều, lòng tham không đấy, Thiếu kỳ chủ nhường một bước, nhất định sẽ có lầnthứ hai.”“Nếu như khi đó chúng ta không cho, nhất định vẫn phải đắc tội, nếu như tiếptục nhường nhịn, vậy mặt mũi của Thiết Kỳ Bang sẽ bị bọn họ giẫm xuống bùnđất! Sau này cũng sẽ có người vươn tay về phía chúng ta. Vị Án sát sứ ĐôngChâu kia đúng là rất uy phong, nhưng cũng không uy phong đến trên đầu TâySơn Đường chúng ta, năm trăm chiếc thuyền lớn và hơn năm vạn huynh đệ củaThiết Kỳ Bang chúng ta, cũng không phải là ăn chay.”Sở Hi Thanh nghe vậy thì cảm thấy khá kinh ngạc, giật mình nhìn Lỗ BìnhNguyên một chút.Hắn không ngờ lời nói của vị Lỗ đàn chủ này lại quá khích như vậy, đườngđường là Án sát sư, nhưng trong miệng hắn lại tựa như chẳng là cái thá gì.Tuy nhiên Sở Hi Thanh cũng khá là thỏa mãn, đây là một người thông minh,nhưng tiếc là vẫn hơi nhát gan, trong lời nói vẫn còn có chút khiếp sợ.Vị thủ lĩnh chia bài kia nghe vậy thì hơi sững sờ, hắn cũng ý thức được mìnhnói lỡ lời, thần sắc kinh hoàng, vội vàng thi lễ: “Là tiểu nhân nghĩ sai, xin Thiếukỳ chủ tha tội.”“Không sao!” Sở Hi Thanh hơi khoát tay, rộng lượng nói: “Lỗ đàn chủ nói rấthay, không ai được phép khinh thường Thiết Kỳ Bang ta. Như vậy việc quất roiHạ Hầu Thâm và Nguyên Đỉnh sẽ giao cho ngươi, nhớ kỹ là phải đánh mạnhmột chút!”Mặt Lỗ Bình Nguyên nhất thời đen xì, hắn đã có xúc động muốn nuốt những lờivừa nói lại rồi.Sở Hi Thanh thì lại vẻ mặt ôn hòa, hỏi thủ lĩnh chia bài: ‘Ta nhớ ngươi là thủlĩnh chia bài của Thắng Bại Lâu, cũng là tam chưởng quỹ đúng không? Bây giờthu nhập của chi bài trong lầu thế nào? Thái độ của mọi người ra sao?”Thu nhập của những chia bài này, chủ yếu là dựa vào lượng tiền trên sòng bạc.Sòng bạc kiếm được càng nhiều, thì bọn họ cũng kiếm được càng nhiều.Nhưng bây giờ Thắng Bại Lâu không còn làm nữa, khiến cho thu nhập của bọnhọ giảm mạnh.“Thu nhập chỉ ít hơn ngày xưa một hai phần.”Mặt thủ lĩnh chia bài chất chứa ý cười: “Sau khi Thắng Bại Lâu đổi cách kinhdoanh, khách đánh cược và dân cờ bạc lại nhiều hơn rất nhiều. Rất nhiều ngườiđều cho rằng Thắng Bại Lâu chúng ta rất công bằng, nghe tên mà đến, lượngkhách nhiều hơn gấp đôi so với ngày xưa.”“Hiện giờ không chỉ kiếm được tiền từ chiếu bạc, mà còn có nhiều kháchthưởng bạc. Thiếu kỳ chủ còn cho phép chúng ta và thị nữ rút phần trăm từ đồăn và rượu, cho nên thu nhập cũng không kém hơn bao nhiêu, mọi người cũngrất vui vẻ. Ngày xưa, thu nhập đúng là rất cao, nhưng khách khứa động tí làđánh là chửi, không bằng bây giờ, vừa kiếm tiền lại vừa thoải mái.”Sở Hi Thanh tỏ vẻ hiểu rõ.Phương pháp kinh doanh của hắn ở Thắng Bại Lâu, chính là dựa theo cách kinhdoanh của các quán bar và ăn đêm thời hiện đại, kiếm tiền rượu và đồ ăn với giátrên trời.Đám dân cờ bạc này mà hứng thú lên, liền không quan tâm rượu hay đồ ăn đắtnhư thế nào.Lỗ Bình Nguyên cũng tỏ vẻ vô cùng bội phục, chắp tay nói: “Thiếu kỳ chủ đúnglà rất giỏi về kinh doanh! Danh tiếng của Thắng Bại Lâu chúng ta vẫn còn chưalan xa, bằng không lượng khách còn phải tăng thêm một hai lần. Nhưng bàn ởtrong lầu đã không đủ dùng, ta muốn thêm 150 cái bàn dài, lại mời thêm một ítthị nữ nữa.”Diện tích của Thắng Bại Lâu rất rộng lớn, thật ra còn có rất nhiều nơi để không,thừa sức bày thêm 150 cái bàn dài.