Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 663: Long trời lở đất (7)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Cửu Đao Ổ rất khó tấn công, tòa ổ trại nằm bên cạnh nước này, ba mặt dựa núi,một mặt khác dựa vào nước. Ngoài trừ phía tây có một con đường thủy rộngkhoảng ba dặm ở sông Cửu Đao, có thể cho mấy chục chiếc thuyền đi qua, thìba mặt còn lại đều là vách núi cao chót vót.Đoạn sông Cửu Đao này cũng đã bị chiến thuyền của Thiết Kỳ Bang ngăn cản,nhưng trên mặt sông của Cửu Đao Ổ lại được xích sắt khóa lại, còn dùng bốnmươi cái nỏ Bò cạp, hai mươi cái Bát tí sàng nỏ, bốn mươi máy bắn đá, tất cảđều đặt ở hai bên đường núi, nhằm phong tỏa mặt sông.Cảnh này khiến cho chiến thuyền của Thiết Kỳ Bang cũng phải than thở, khôngđánh vào được.Ba con đường núi kia, mỗi một nơi đều có năm trăm tên sơn tặc tinh nhuệ trấnthủ, đề phòng cực kỳ cẩn thận.Tuy nhiên, Sở Hi Thanh cũng không có ý định mạnh mẽ tấn công lên.Hắn triệu tập nhiều binh mã như vậy, thật ra là một loại thủ đoạn để thuần phụcthợ săn và địa chủ cường hào, để cho bọn họ có thói quen nghe theo mệnh lệnhcủa Tây Sơn Đường.Thứ hai là vì thị uy, để cho những người này biết Tây Sơn Đường bây giờ mạnhmẽ ra sao, không dám sinh ý xấu.Cần về phần tấn công Cửu Đao Ổ, vậy phải dựa vào cao thủ thần bí dưới tayhắn.Sau khi mười sáu ngàn người dàn trận ở dưới chân núi, Sở Hi Thanh liền triệutập tất cả thuật sư dưới trướng.Một tháng gần đây, Sở Hi Thanh đã dùng số tiền lớn đề mời ba vị thuật sư cấpđộ thất phẩm hạ, thuật sư bát phẩm thì đã tăng cường đến ba mươi hai vị.Đại đa số người trong số họ, đều am hiểu hai loại pháp thuật là tạo sương mù vàtạo khói. . .“Mau bắt đầu đi!”Sở Hi Thanh híp mắt nhìn lên trên núi: “Trong vòng một canh giờ, nhất địnhphải để sương khói bao phủ gần nửa Cửu Đao Ổ.”Trong khi Lục Loạn Ly đang làm nóng người, Sở Vân Vân lặng lẽ nắm chặtthanh đoản đao được giấu trong tay áo, thì bên cạnh nàng lại truyền đến một âmthanh: “Đường chủ đại nhân, khoan đã.”Sở Hi Thanh hơi nhướng mày, quay sang nhìn về phía đó: “Đơn trang chủ, còncó chuyện gì sao?”Người mở miệng chính là trang chủ Đơn Xích Linh của Đơn gia trang.Sắc mặt Đơn Xích Linh thì lại bình tĩnh, ôm quyền nói: “Đường chủ đại nhân,nói đến tạo sương mù thì mười mấy vị thuật sư của Đơn gia ta cũng có sởtrường về thứ này, không ngại để bọn họ cùng gia nhập vào.”Sở Hi Thanh nghe vậy thì vui mừng, phất tay lên nói: “Có thể!”Nếu đã tạo sương mù, vậy không ngại tạo kín một chút, như vậy mọi người mớicó thể phát huy tốt hơn.Thực lực thuật sư của Đơn gia rất khá.Sở Hi Thanh vốn cho rằng hơn năm mươi vị thuật sư này có thể dùng sươngkhói để che đậy một bộ phận Cửu Đao Ổ đã là rất tốt rồi.Dù sao Cửu Đao Ổ cũng đã mời chào vài vị thuật sư, nhất định sẽ dùng sức gióđể chống lại.Nhưng kết quả là chỉ sau nửa khắc thời gian, ngọn núi kia đã tràn ngập sươngtrắng.Mà trong Cửu Đao Ổ bây giờ, ổ chủ Cửu Đao Ổ mới là Hề Tuyền, hắn nhìnđám khói trắng tràn ngập tầm mắt này, liền thở dài bất đắc dĩ: “Lùi đi! Thôngbáo cho tất cả mọi người, rút lui về phía bắc. Nếu như bọn họ may mắn, thì sẽcó hi vọng chạy trốn.”Hắn nói lùi liền lùi luôn, trực tiếp quay người chạy về phương hướng phía bắc.“Vậy đã rút lui rồi?” Đây là một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươituổi, mặc trọng giáp.Hắn chính là nhị đương gia cũ của Cửu Đao Ổ.Lúc này, hắn vội vã chạy theo bước chân của Hề Tuyền: “Tốt xấu gì chúng tacũng có ba ngàn người! Hơn nữa còn thủ nơi địa hình hiểm yếu, bây giờ rút luicó phải. . .”Hắn vốn muốn nói có phải là quá sợ địch như hổ rồi không?Hề Tuyền nghe vậy thì lại trừng mắt nhìn vị nhị đương gia này một chút.Hắn cũng lười trả lời, lòng thầm nói bây giờ không đi, lẽ nào chờ hai bán yêungũ phẩm kia đi qua đánh chết bọn họ sao?Địa hình hiểm trở của Cửu Đao Ổ, lại chẳng là cái thá gì với hai cao thủ ngũphẩm kia.Huống hồ, gần đây Tây Sơn Đường đã lung lạc không ít cao thủ, cấp độ thấtphẩm cũng có mười mấy vị. Còn phải cẩn thận con sát thi Hà La Ngư có sứcchiến đấu tiếp cận ngũ phẩm kia nữa.Chiến thuyền của bọn họ có thể phòng ngự chiến thuyền của Thiết Kỳ Bang,nhưng lại không thể phòng ngự con sát thi Hà La Ngư này.Mấu chốt là Thẩm gia và Thượng Quan gia cũng không có ý định liều mạng vớiTây Sơn Đường ở Cửu Đao Ổ, chỉ có một mình hắn là cao thủ cấp độ ngũphẩm.Vì vậy, vẫn là nhanh chân bỏ chạy thì tốt hơn. . .Lúc này, Hề Tuyền lại không biết là, trong đội quân có quy mô kinh người ởdưới đường núi Cửu Đao Ổ kia, Sở Hi Thanh lại nhận được một thanh CànKhôn phi kiếm.Khi hắn lấy phong thư từ chuôi kiếm ra, con ngươi nhất thời co rút lại.Đây là tin tức từ tổng đà Thiết Kỳ Bang truyền đến, Thiết Cuồng Nhân lựa chọnthăng cấp vào đúng ngày hôm nay!
Cửu Đao Ổ rất khó tấn công, tòa ổ trại nằm bên cạnh nước này, ba mặt dựa núi,
một mặt khác dựa vào nước. Ngoài trừ phía tây có một con đường thủy rộng
khoảng ba dặm ở sông Cửu Đao, có thể cho mấy chục chiếc thuyền đi qua, thì
ba mặt còn lại đều là vách núi cao chót vót.
Đoạn sông Cửu Đao này cũng đã bị chiến thuyền của Thiết Kỳ Bang ngăn cản,
nhưng trên mặt sông của Cửu Đao Ổ lại được xích sắt khóa lại, còn dùng bốn
mươi cái nỏ Bò cạp, hai mươi cái Bát tí sàng nỏ, bốn mươi máy bắn đá, tất cả
đều đặt ở hai bên đường núi, nhằm phong tỏa mặt sông.
Cảnh này khiến cho chiến thuyền của Thiết Kỳ Bang cũng phải than thở, không
đánh vào được.
Ba con đường núi kia, mỗi một nơi đều có năm trăm tên sơn tặc tinh nhuệ trấn
thủ, đề phòng cực kỳ cẩn thận.
Tuy nhiên, Sở Hi Thanh cũng không có ý định mạnh mẽ tấn công lên.
Hắn triệu tập nhiều binh mã như vậy, thật ra là một loại thủ đoạn để thuần phục
thợ săn và địa chủ cường hào, để cho bọn họ có thói quen nghe theo mệnh lệnh
của Tây Sơn Đường.
Thứ hai là vì thị uy, để cho những người này biết Tây Sơn Đường bây giờ mạnh
mẽ ra sao, không dám sinh ý xấu.
Cần về phần tấn công Cửu Đao Ổ, vậy phải dựa vào cao thủ thần bí dưới tay
hắn.
Sau khi mười sáu ngàn người dàn trận ở dưới chân núi, Sở Hi Thanh liền triệu
tập tất cả thuật sư dưới trướng.
Một tháng gần đây, Sở Hi Thanh đã dùng số tiền lớn đề mời ba vị thuật sư cấp
độ thất phẩm hạ, thuật sư bát phẩm thì đã tăng cường đến ba mươi hai vị.
Đại đa số người trong số họ, đều am hiểu hai loại pháp thuật là tạo sương mù và
tạo khói. . .
“Mau bắt đầu đi!”
Sở Hi Thanh híp mắt nhìn lên trên núi: “Trong vòng một canh giờ, nhất định
phải để sương khói bao phủ gần nửa Cửu Đao Ổ.”
Trong khi Lục Loạn Ly đang làm nóng người, Sở Vân Vân lặng lẽ nắm chặt
thanh đoản đao được giấu trong tay áo, thì bên cạnh nàng lại truyền đến một âm
thanh: “Đường chủ đại nhân, khoan đã.”
Sở Hi Thanh hơi nhướng mày, quay sang nhìn về phía đó: “Đơn trang chủ, còn
có chuyện gì sao?”
Người mở miệng chính là trang chủ Đơn Xích Linh của Đơn gia trang.
Sắc mặt Đơn Xích Linh thì lại bình tĩnh, ôm quyền nói: “Đường chủ đại nhân,
nói đến tạo sương mù thì mười mấy vị thuật sư của Đơn gia ta cũng có sở
trường về thứ này, không ngại để bọn họ cùng gia nhập vào.”
Sở Hi Thanh nghe vậy thì vui mừng, phất tay lên nói: “Có thể!”
Nếu đã tạo sương mù, vậy không ngại tạo kín một chút, như vậy mọi người mới
có thể phát huy tốt hơn.
Thực lực thuật sư của Đơn gia rất khá.
Sở Hi Thanh vốn cho rằng hơn năm mươi vị thuật sư này có thể dùng sương
khói để che đậy một bộ phận Cửu Đao Ổ đã là rất tốt rồi.
Dù sao Cửu Đao Ổ cũng đã mời chào vài vị thuật sư, nhất định sẽ dùng sức gió
để chống lại.
Nhưng kết quả là chỉ sau nửa khắc thời gian, ngọn núi kia đã tràn ngập sương
trắng.
Mà trong Cửu Đao Ổ bây giờ, ổ chủ Cửu Đao Ổ mới là Hề Tuyền, hắn nhìn
đám khói trắng tràn ngập tầm mắt này, liền thở dài bất đắc dĩ: “Lùi đi! Thông
báo cho tất cả mọi người, rút lui về phía bắc. Nếu như bọn họ may mắn, thì sẽ
có hi vọng chạy trốn.”
Hắn nói lùi liền lùi luôn, trực tiếp quay người chạy về phương hướng phía bắc.
“Vậy đã rút lui rồi?” Đây là một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi
tuổi, mặc trọng giáp.
Hắn chính là nhị đương gia cũ của Cửu Đao Ổ.
Lúc này, hắn vội vã chạy theo bước chân của Hề Tuyền: “Tốt xấu gì chúng ta
cũng có ba ngàn người! Hơn nữa còn thủ nơi địa hình hiểm yếu, bây giờ rút lui
có phải. . .”
Hắn vốn muốn nói có phải là quá sợ địch như hổ rồi không?
Hề Tuyền nghe vậy thì lại trừng mắt nhìn vị nhị đương gia này một chút.
Hắn cũng lười trả lời, lòng thầm nói bây giờ không đi, lẽ nào chờ hai bán yêu
ngũ phẩm kia đi qua đánh chết bọn họ sao?
Địa hình hiểm trở của Cửu Đao Ổ, lại chẳng là cái thá gì với hai cao thủ ngũ
phẩm kia.
Huống hồ, gần đây Tây Sơn Đường đã lung lạc không ít cao thủ, cấp độ thất
phẩm cũng có mười mấy vị. Còn phải cẩn thận con sát thi Hà La Ngư có sức
chiến đấu tiếp cận ngũ phẩm kia nữa.
Chiến thuyền của bọn họ có thể phòng ngự chiến thuyền của Thiết Kỳ Bang,
nhưng lại không thể phòng ngự con sát thi Hà La Ngư này.
Mấu chốt là Thẩm gia và Thượng Quan gia cũng không có ý định liều mạng với
Tây Sơn Đường ở Cửu Đao Ổ, chỉ có một mình hắn là cao thủ cấp độ ngũ
phẩm.
Vì vậy, vẫn là nhanh chân bỏ chạy thì tốt hơn. . .
Lúc này, Hề Tuyền lại không biết là, trong đội quân có quy mô kinh người ở
dưới đường núi Cửu Đao Ổ kia, Sở Hi Thanh lại nhận được một thanh Càn
Khôn phi kiếm.
Khi hắn lấy phong thư từ chuôi kiếm ra, con ngươi nhất thời co rút lại.
Đây là tin tức từ tổng đà Thiết Kỳ Bang truyền đến, Thiết Cuồng Nhân lựa chọn
thăng cấp vào đúng ngày hôm nay!
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Cửu Đao Ổ rất khó tấn công, tòa ổ trại nằm bên cạnh nước này, ba mặt dựa núi,một mặt khác dựa vào nước. Ngoài trừ phía tây có một con đường thủy rộngkhoảng ba dặm ở sông Cửu Đao, có thể cho mấy chục chiếc thuyền đi qua, thìba mặt còn lại đều là vách núi cao chót vót.Đoạn sông Cửu Đao này cũng đã bị chiến thuyền của Thiết Kỳ Bang ngăn cản,nhưng trên mặt sông của Cửu Đao Ổ lại được xích sắt khóa lại, còn dùng bốnmươi cái nỏ Bò cạp, hai mươi cái Bát tí sàng nỏ, bốn mươi máy bắn đá, tất cảđều đặt ở hai bên đường núi, nhằm phong tỏa mặt sông.Cảnh này khiến cho chiến thuyền của Thiết Kỳ Bang cũng phải than thở, khôngđánh vào được.Ba con đường núi kia, mỗi một nơi đều có năm trăm tên sơn tặc tinh nhuệ trấnthủ, đề phòng cực kỳ cẩn thận.Tuy nhiên, Sở Hi Thanh cũng không có ý định mạnh mẽ tấn công lên.Hắn triệu tập nhiều binh mã như vậy, thật ra là một loại thủ đoạn để thuần phụcthợ săn và địa chủ cường hào, để cho bọn họ có thói quen nghe theo mệnh lệnhcủa Tây Sơn Đường.Thứ hai là vì thị uy, để cho những người này biết Tây Sơn Đường bây giờ mạnhmẽ ra sao, không dám sinh ý xấu.Cần về phần tấn công Cửu Đao Ổ, vậy phải dựa vào cao thủ thần bí dưới tayhắn.Sau khi mười sáu ngàn người dàn trận ở dưới chân núi, Sở Hi Thanh liền triệutập tất cả thuật sư dưới trướng.Một tháng gần đây, Sở Hi Thanh đã dùng số tiền lớn đề mời ba vị thuật sư cấpđộ thất phẩm hạ, thuật sư bát phẩm thì đã tăng cường đến ba mươi hai vị.Đại đa số người trong số họ, đều am hiểu hai loại pháp thuật là tạo sương mù vàtạo khói. . .“Mau bắt đầu đi!”Sở Hi Thanh híp mắt nhìn lên trên núi: “Trong vòng một canh giờ, nhất địnhphải để sương khói bao phủ gần nửa Cửu Đao Ổ.”Trong khi Lục Loạn Ly đang làm nóng người, Sở Vân Vân lặng lẽ nắm chặtthanh đoản đao được giấu trong tay áo, thì bên cạnh nàng lại truyền đến một âmthanh: “Đường chủ đại nhân, khoan đã.”Sở Hi Thanh hơi nhướng mày, quay sang nhìn về phía đó: “Đơn trang chủ, còncó chuyện gì sao?”Người mở miệng chính là trang chủ Đơn Xích Linh của Đơn gia trang.Sắc mặt Đơn Xích Linh thì lại bình tĩnh, ôm quyền nói: “Đường chủ đại nhân,nói đến tạo sương mù thì mười mấy vị thuật sư của Đơn gia ta cũng có sởtrường về thứ này, không ngại để bọn họ cùng gia nhập vào.”Sở Hi Thanh nghe vậy thì vui mừng, phất tay lên nói: “Có thể!”Nếu đã tạo sương mù, vậy không ngại tạo kín một chút, như vậy mọi người mớicó thể phát huy tốt hơn.Thực lực thuật sư của Đơn gia rất khá.Sở Hi Thanh vốn cho rằng hơn năm mươi vị thuật sư này có thể dùng sươngkhói để che đậy một bộ phận Cửu Đao Ổ đã là rất tốt rồi.Dù sao Cửu Đao Ổ cũng đã mời chào vài vị thuật sư, nhất định sẽ dùng sức gióđể chống lại.Nhưng kết quả là chỉ sau nửa khắc thời gian, ngọn núi kia đã tràn ngập sươngtrắng.Mà trong Cửu Đao Ổ bây giờ, ổ chủ Cửu Đao Ổ mới là Hề Tuyền, hắn nhìnđám khói trắng tràn ngập tầm mắt này, liền thở dài bất đắc dĩ: “Lùi đi! Thôngbáo cho tất cả mọi người, rút lui về phía bắc. Nếu như bọn họ may mắn, thì sẽcó hi vọng chạy trốn.”Hắn nói lùi liền lùi luôn, trực tiếp quay người chạy về phương hướng phía bắc.“Vậy đã rút lui rồi?” Đây là một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươituổi, mặc trọng giáp.Hắn chính là nhị đương gia cũ của Cửu Đao Ổ.Lúc này, hắn vội vã chạy theo bước chân của Hề Tuyền: “Tốt xấu gì chúng tacũng có ba ngàn người! Hơn nữa còn thủ nơi địa hình hiểm yếu, bây giờ rút luicó phải. . .”Hắn vốn muốn nói có phải là quá sợ địch như hổ rồi không?Hề Tuyền nghe vậy thì lại trừng mắt nhìn vị nhị đương gia này một chút.Hắn cũng lười trả lời, lòng thầm nói bây giờ không đi, lẽ nào chờ hai bán yêungũ phẩm kia đi qua đánh chết bọn họ sao?Địa hình hiểm trở của Cửu Đao Ổ, lại chẳng là cái thá gì với hai cao thủ ngũphẩm kia.Huống hồ, gần đây Tây Sơn Đường đã lung lạc không ít cao thủ, cấp độ thấtphẩm cũng có mười mấy vị. Còn phải cẩn thận con sát thi Hà La Ngư có sứcchiến đấu tiếp cận ngũ phẩm kia nữa.Chiến thuyền của bọn họ có thể phòng ngự chiến thuyền của Thiết Kỳ Bang,nhưng lại không thể phòng ngự con sát thi Hà La Ngư này.Mấu chốt là Thẩm gia và Thượng Quan gia cũng không có ý định liều mạng vớiTây Sơn Đường ở Cửu Đao Ổ, chỉ có một mình hắn là cao thủ cấp độ ngũphẩm.Vì vậy, vẫn là nhanh chân bỏ chạy thì tốt hơn. . .Lúc này, Hề Tuyền lại không biết là, trong đội quân có quy mô kinh người ởdưới đường núi Cửu Đao Ổ kia, Sở Hi Thanh lại nhận được một thanh CànKhôn phi kiếm.Khi hắn lấy phong thư từ chuôi kiếm ra, con ngươi nhất thời co rút lại.Đây là tin tức từ tổng đà Thiết Kỳ Bang truyền đến, Thiết Cuồng Nhân lựa chọnthăng cấp vào đúng ngày hôm nay!