Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 664: Ngoài dự đoán

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Ngày 24 tháng 4, quận thành Tú Thủy bị bao phủ bởi cơn mưa phùn mờ mịt,sương trắng tràn ngập.Tất cả mọi người đều cho rằng địa điểm mà Thiết Cuồng Nhân sẽ thăng cấp tứphẩm, hoặc là ở Tây Sơn, hoặc là phía tây sông Thần Tú, cũng có thể là ở địaphận Thái Sơn.Dù sao thì cũng có lời đồn, Hỗn Nguyên Thiết Giáp công của Thiết Giáp mônmuốn thăng cấp tứ phẩm, thì phải chôn vào trong lòng núi đá, còn phải chôn bangày ba đêm.Ai cũng không ngờ rằng, địa điểm mà Thiết Cuồng Nhân lựa chọn, lại nằm tạimột tòa thôn trang nhỏ bằng phẳng tại giao giới giữa quận Tú Thủy và quận HộiTịch, cách Tây Sơn 270 dặm.Trước khi chuyện xảy ra một canh giờ, thì Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch mớibiết lựa chọn của Thiết Cuồng Nhân, khi đó hắn cũng cực kỳ kinh ngạc.Khi hắn dẫn nhân mã dưới trướng chạy đến tòa thôn trang tên Mi gia thôn này,lập tức quét mắt nhìn bốn phía.Nơi này là một mảnh bình nguyên vô tận, mà bên ngoài tòa thôn trang vốnthường thường không có gì lạ này, lại nổi lên một tòa pháo đài bằng đá kiên cốđược khảm nạm trận pháp.Tường đá của pháp đài phải dày đến bốn trượng, tất cả đều được xây bằngHuyền Vũ hắc nham, lại được đổ bê tông và sắt lỏng. Bên trong pháo đài còn cóhai mươi tòa tháp tên cao tầm mười hai trượng, trong tháp cũng bố trí trận pháp,khiến cho cung tiễn thủ ở trong đó có tầm bắn gấp bội, uy lực cũng gấp bội.Lúc này, đã có gần 3200 tinh nhuệ của Thiết Kỳ Bang tiến vào trong pháp đài,huynh đệ Thiết gia còn giấu bốn trăm binh mã ở nơi này, làm cho cả tòa pháođài đều vững như thành đồng vách sắt.Sau khi xem xong, Lâm Thạch nhất thời hiện lên vẻ khó tin: “Kỳ chủ lựa chọnthăng cấp ở đây? Nơi này cũng có điều kiện để Hỗn Nguyên Thiết Giáp cônglên tứ phẩm?”“Làm sao lại không thể? Phải nói là nơi này là một trong hai mươi bảy nơi thíchhợp nhất của quận Tú Thủy.”Thiết Tiếu Sinh mặc chiến giáp Thiết Phù Đồ, bật cười một tiếng: “Mọi ngườichỉ biết Hỗn Nguyên Thiết Giáp công muốn thăng lên tầng mười hai thì phải vùimình vào trong núi đá, nhưng lại không biết còn có một điều kiện tất yếu khác,đó chính là nhất định phải là núi đá có chứa đựng một lượng lớn Kim thiết chikhí.”Lâm Thạch cũng có chút suy đoán với cái này, dù sao Hỗn Nguyên Thiết Giápcông của Thiết Giáp môn cũng là môn công pháp hai hệ Kim và Thổ.Lúc này, Thiết Tiếu Sinh chỉ chỉ xuống dưới chân: “Phía dưới chúng ta chính làmột ngọn núi, nó là dư mạch của Tây Sơn. Chất liệu đá ở bên dưới giống hệtvới Tây Sơn, chỉ là bị chôn dưới mặt đất chứ không ló đầu ra.”“Nói không chừng, mười mấy hai mươi vạn năm sau, chỗ này sẽ có một ngọnnúi lớn. Nhưng mấu chốt là nơi này có một tòa núi mỏ khoáng hắc thiết khôngbị người phát hiện, còn có rất nhiều Thiên Giới kim tim! Cái này rất thích hợpvới Cuồng Nhân, tòa mỏ khoáng này vẫn chưa mở ra, địa khí và kim khí đềucực kỳ nồng nặc và tinh khiết.”Con ngươi Thiết Tiếu Sinh hiện lên vẻ sáng rực: “Năm xưa, chúng ta vô tìnhbiết được chuyện này, cho nên mới lựa chọn thành lập Thiết Kỳ Bang ở quận TúThủy, bây giờ rốt cuộc cũng đến lúc dùng nó.”“Mỏ khoáng hắc thiết?” Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch hơi giật mình, nhìnxuống dưới chân: “Nơi này có mỏ quặng hắc thiết (sắt đen)?”“Có nhiều đến mức vượt qua khỏi sự tưởng tượng của ngươi, phạm vi chín dặmquay đây đều có, nơi nông nhất cũng cách mặt đất bảy trượng, cũng không biếttòa mỏ này sâu đến mức nào, nhưng hẳn là rất kinh người, hơn nữa chất lượngkhoáng thạch còn rất cao.”Thiết Tiếu Sinh cười đắc ý, sau đó còn chỉ ra chung quanh: “Khế đất nơi này,đều nằm trong tay Thiết Kỳ Bang chúng ta. Nếu như không phải lo lắng sẽ ảnhhưởng đến địa khí nơi này, thì có thể đào con kênh của tiểu Sở đến đây. Có điều,chờ Cuồng Nhân thăng cấp tứ phẩm xong, thì lại đào cũng không muộn.”Trong lòng Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch tràn ngập sóng to gió lớn.Nếu như chỉ có mỏ khoáng hắc thiết, thì giá trị của nơi này cũng chỉ có chút tiềnmà thôi.Dù sao Đông Châu cũng không thiếu hắc thiết, mà nơi này còn là địa phươnghẻo lánh, giao thông khó khăn.Nhưng nếu như con kênh đào kia đi qua nơi này, vậy đó chính là một cuộc làmăn có thu nhập mấy trăm ngàn lượng bạc một tháng.“Cho nên khi nghe thấy tiểu Sở nói muốn đào kênh, ta thực sự là vui mừng đếntột đỉnh.”Vẻ mặt Thiết Tiếu Sinh vui sướng: “Nói đến tiểu Sở, tình hình bên Tây SơnĐường sao rồi?”“Rất tốt!” Trong mắt Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch lóe lên một vệt kỳ dị:“Vào buổi trưa hôm qua, Tây Sơn Đường đã tiêu diệt tất cả dư nghiệt của CửuĐao Ổ và Bạch Vân Trại, sau đó dẫn binh xuôi nam. Hôm nay hắn đã đóngquân ở giữa trấn Tây Sơn và thành Tú Thủy, cũng bố trí lều trại tạm thời. Sauđó lại để thuật sư dưới trướng, dùng pháp thuật làm cho sương trắng bao phủxung quanh thành Tú Thủy.”“Sương trắng?” Thiết Tiếu 

Ngày 24 tháng 4, quận thành Tú Thủy bị bao phủ bởi cơn mưa phùn mờ mịt,

sương trắng tràn ngập.

Tất cả mọi người đều cho rằng địa điểm mà Thiết Cuồng Nhân sẽ thăng cấp tứ

phẩm, hoặc là ở Tây Sơn, hoặc là phía tây sông Thần Tú, cũng có thể là ở địa

phận Thái Sơn.

Dù sao thì cũng có lời đồn, Hỗn Nguyên Thiết Giáp công của Thiết Giáp môn

muốn thăng cấp tứ phẩm, thì phải chôn vào trong lòng núi đá, còn phải chôn ba

ngày ba đêm.

Ai cũng không ngờ rằng, địa điểm mà Thiết Cuồng Nhân lựa chọn, lại nằm tại

một tòa thôn trang nhỏ bằng phẳng tại giao giới giữa quận Tú Thủy và quận Hội

Tịch, cách Tây Sơn 270 dặm.

Trước khi chuyện xảy ra một canh giờ, thì Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch mới

biết lựa chọn của Thiết Cuồng Nhân, khi đó hắn cũng cực kỳ kinh ngạc.

Khi hắn dẫn nhân mã dưới trướng chạy đến tòa thôn trang tên Mi gia thôn này,

lập tức quét mắt nhìn bốn phía.

Nơi này là một mảnh bình nguyên vô tận, mà bên ngoài tòa thôn trang vốn

thường thường không có gì lạ này, lại nổi lên một tòa pháo đài bằng đá kiên cố

được khảm nạm trận pháp.

Tường đá của pháp đài phải dày đến bốn trượng, tất cả đều được xây bằng

Huyền Vũ hắc nham, lại được đổ bê tông và sắt lỏng. Bên trong pháo đài còn có

hai mươi tòa tháp tên cao tầm mười hai trượng, trong tháp cũng bố trí trận pháp,

khiến cho cung tiễn thủ ở trong đó có tầm bắn gấp bội, uy lực cũng gấp bội.

Lúc này, đã có gần 3200 tinh nhuệ của Thiết Kỳ Bang tiến vào trong pháp đài,

huynh đệ Thiết gia còn giấu bốn trăm binh mã ở nơi này, làm cho cả tòa pháo

đài đều vững như thành đồng vách sắt.

Sau khi xem xong, Lâm Thạch nhất thời hiện lên vẻ khó tin: “Kỳ chủ lựa chọn

thăng cấp ở đây? Nơi này cũng có điều kiện để Hỗn Nguyên Thiết Giáp công

lên tứ phẩm?”

“Làm sao lại không thể? Phải nói là nơi này là một trong hai mươi bảy nơi thích

hợp nhất của quận Tú Thủy.”

Thiết Tiếu Sinh mặc chiến giáp Thiết Phù Đồ, bật cười một tiếng: “Mọi người

chỉ biết Hỗn Nguyên Thiết Giáp công muốn thăng lên tầng mười hai thì phải vùi

mình vào trong núi đá, nhưng lại không biết còn có một điều kiện tất yếu khác,

đó chính là nhất định phải là núi đá có chứa đựng một lượng lớn Kim thiết chi

khí.”

Lâm Thạch cũng có chút suy đoán với cái này, dù sao Hỗn Nguyên Thiết Giáp

công của Thiết Giáp môn cũng là môn công pháp hai hệ Kim và Thổ.

Lúc này, Thiết Tiếu Sinh chỉ chỉ xuống dưới chân: “Phía dưới chúng ta chính là

một ngọn núi, nó là dư mạch của Tây Sơn. Chất liệu đá ở bên dưới giống hệt

với Tây Sơn, chỉ là bị chôn dưới mặt đất chứ không ló đầu ra.”

“Nói không chừng, mười mấy hai mươi vạn năm sau, chỗ này sẽ có một ngọn

núi lớn. Nhưng mấu chốt là nơi này có một tòa núi mỏ khoáng hắc thiết không

bị người phát hiện, còn có rất nhiều Thiên Giới kim tim! Cái này rất thích hợp

với Cuồng Nhân, tòa mỏ khoáng này vẫn chưa mở ra, địa khí và kim khí đều

cực kỳ nồng nặc và tinh khiết.”

Con ngươi Thiết Tiếu Sinh hiện lên vẻ sáng rực: “Năm xưa, chúng ta vô tình

biết được chuyện này, cho nên mới lựa chọn thành lập Thiết Kỳ Bang ở quận Tú

Thủy, bây giờ rốt cuộc cũng đến lúc dùng nó.”

“Mỏ khoáng hắc thiết?” Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch hơi giật mình, nhìn

xuống dưới chân: “Nơi này có mỏ quặng hắc thiết (sắt đen)?”

“Có nhiều đến mức vượt qua khỏi sự tưởng tượng của ngươi, phạm vi chín dặm

quay đây đều có, nơi nông nhất cũng cách mặt đất bảy trượng, cũng không biết

tòa mỏ này sâu đến mức nào, nhưng hẳn là rất kinh người, hơn nữa chất lượng

khoáng thạch còn rất cao.”

Thiết Tiếu Sinh cười đắc ý, sau đó còn chỉ ra chung quanh: “Khế đất nơi này,

đều nằm trong tay Thiết Kỳ Bang chúng ta. Nếu như không phải lo lắng sẽ ảnh

hưởng đến địa khí nơi này, thì có thể đào con kênh của tiểu Sở đến đây. Có điều,

chờ Cuồng Nhân thăng cấp tứ phẩm xong, thì lại đào cũng không muộn.”

Trong lòng Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch tràn ngập sóng to gió lớn.

Nếu như chỉ có mỏ khoáng hắc thiết, thì giá trị của nơi này cũng chỉ có chút tiền

mà thôi.

Dù sao Đông Châu cũng không thiếu hắc thiết, mà nơi này còn là địa phương

hẻo lánh, giao thông khó khăn.

Nhưng nếu như con kênh đào kia đi qua nơi này, vậy đó chính là một cuộc làm

ăn có thu nhập mấy trăm ngàn lượng bạc một tháng.

“Cho nên khi nghe thấy tiểu Sở nói muốn đào kênh, ta thực sự là vui mừng đến

tột đỉnh.”

Vẻ mặt Thiết Tiếu Sinh vui sướng: “Nói đến tiểu Sở, tình hình bên Tây Sơn

Đường sao rồi?”

“Rất tốt!” Trong mắt Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch lóe lên một vệt kỳ dị:

“Vào buổi trưa hôm qua, Tây Sơn Đường đã tiêu diệt tất cả dư nghiệt của Cửu

Đao Ổ và Bạch Vân Trại, sau đó dẫn binh xuôi nam. Hôm nay hắn đã đóng

quân ở giữa trấn Tây Sơn và thành Tú Thủy, cũng bố trí lều trại tạm thời. Sau

đó lại để thuật sư dưới trướng, dùng pháp thuật làm cho sương trắng bao phủ

xung quanh thành Tú Thủy.”

“Sương trắng?” Thiết Tiếu 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Ngày 24 tháng 4, quận thành Tú Thủy bị bao phủ bởi cơn mưa phùn mờ mịt,sương trắng tràn ngập.Tất cả mọi người đều cho rằng địa điểm mà Thiết Cuồng Nhân sẽ thăng cấp tứphẩm, hoặc là ở Tây Sơn, hoặc là phía tây sông Thần Tú, cũng có thể là ở địaphận Thái Sơn.Dù sao thì cũng có lời đồn, Hỗn Nguyên Thiết Giáp công của Thiết Giáp mônmuốn thăng cấp tứ phẩm, thì phải chôn vào trong lòng núi đá, còn phải chôn bangày ba đêm.Ai cũng không ngờ rằng, địa điểm mà Thiết Cuồng Nhân lựa chọn, lại nằm tạimột tòa thôn trang nhỏ bằng phẳng tại giao giới giữa quận Tú Thủy và quận HộiTịch, cách Tây Sơn 270 dặm.Trước khi chuyện xảy ra một canh giờ, thì Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch mớibiết lựa chọn của Thiết Cuồng Nhân, khi đó hắn cũng cực kỳ kinh ngạc.Khi hắn dẫn nhân mã dưới trướng chạy đến tòa thôn trang tên Mi gia thôn này,lập tức quét mắt nhìn bốn phía.Nơi này là một mảnh bình nguyên vô tận, mà bên ngoài tòa thôn trang vốnthường thường không có gì lạ này, lại nổi lên một tòa pháo đài bằng đá kiên cốđược khảm nạm trận pháp.Tường đá của pháp đài phải dày đến bốn trượng, tất cả đều được xây bằngHuyền Vũ hắc nham, lại được đổ bê tông và sắt lỏng. Bên trong pháo đài còn cóhai mươi tòa tháp tên cao tầm mười hai trượng, trong tháp cũng bố trí trận pháp,khiến cho cung tiễn thủ ở trong đó có tầm bắn gấp bội, uy lực cũng gấp bội.Lúc này, đã có gần 3200 tinh nhuệ của Thiết Kỳ Bang tiến vào trong pháp đài,huynh đệ Thiết gia còn giấu bốn trăm binh mã ở nơi này, làm cho cả tòa pháođài đều vững như thành đồng vách sắt.Sau khi xem xong, Lâm Thạch nhất thời hiện lên vẻ khó tin: “Kỳ chủ lựa chọnthăng cấp ở đây? Nơi này cũng có điều kiện để Hỗn Nguyên Thiết Giáp cônglên tứ phẩm?”“Làm sao lại không thể? Phải nói là nơi này là một trong hai mươi bảy nơi thíchhợp nhất của quận Tú Thủy.”Thiết Tiếu Sinh mặc chiến giáp Thiết Phù Đồ, bật cười một tiếng: “Mọi ngườichỉ biết Hỗn Nguyên Thiết Giáp công muốn thăng lên tầng mười hai thì phải vùimình vào trong núi đá, nhưng lại không biết còn có một điều kiện tất yếu khác,đó chính là nhất định phải là núi đá có chứa đựng một lượng lớn Kim thiết chikhí.”Lâm Thạch cũng có chút suy đoán với cái này, dù sao Hỗn Nguyên Thiết Giápcông của Thiết Giáp môn cũng là môn công pháp hai hệ Kim và Thổ.Lúc này, Thiết Tiếu Sinh chỉ chỉ xuống dưới chân: “Phía dưới chúng ta chính làmột ngọn núi, nó là dư mạch của Tây Sơn. Chất liệu đá ở bên dưới giống hệtvới Tây Sơn, chỉ là bị chôn dưới mặt đất chứ không ló đầu ra.”“Nói không chừng, mười mấy hai mươi vạn năm sau, chỗ này sẽ có một ngọnnúi lớn. Nhưng mấu chốt là nơi này có một tòa núi mỏ khoáng hắc thiết khôngbị người phát hiện, còn có rất nhiều Thiên Giới kim tim! Cái này rất thích hợpvới Cuồng Nhân, tòa mỏ khoáng này vẫn chưa mở ra, địa khí và kim khí đềucực kỳ nồng nặc và tinh khiết.”Con ngươi Thiết Tiếu Sinh hiện lên vẻ sáng rực: “Năm xưa, chúng ta vô tìnhbiết được chuyện này, cho nên mới lựa chọn thành lập Thiết Kỳ Bang ở quận TúThủy, bây giờ rốt cuộc cũng đến lúc dùng nó.”“Mỏ khoáng hắc thiết?” Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch hơi giật mình, nhìnxuống dưới chân: “Nơi này có mỏ quặng hắc thiết (sắt đen)?”“Có nhiều đến mức vượt qua khỏi sự tưởng tượng của ngươi, phạm vi chín dặmquay đây đều có, nơi nông nhất cũng cách mặt đất bảy trượng, cũng không biếttòa mỏ này sâu đến mức nào, nhưng hẳn là rất kinh người, hơn nữa chất lượngkhoáng thạch còn rất cao.”Thiết Tiếu Sinh cười đắc ý, sau đó còn chỉ ra chung quanh: “Khế đất nơi này,đều nằm trong tay Thiết Kỳ Bang chúng ta. Nếu như không phải lo lắng sẽ ảnhhưởng đến địa khí nơi này, thì có thể đào con kênh của tiểu Sở đến đây. Có điều,chờ Cuồng Nhân thăng cấp tứ phẩm xong, thì lại đào cũng không muộn.”Trong lòng Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch tràn ngập sóng to gió lớn.Nếu như chỉ có mỏ khoáng hắc thiết, thì giá trị của nơi này cũng chỉ có chút tiềnmà thôi.Dù sao Đông Châu cũng không thiếu hắc thiết, mà nơi này còn là địa phươnghẻo lánh, giao thông khó khăn.Nhưng nếu như con kênh đào kia đi qua nơi này, vậy đó chính là một cuộc làmăn có thu nhập mấy trăm ngàn lượng bạc một tháng.“Cho nên khi nghe thấy tiểu Sở nói muốn đào kênh, ta thực sự là vui mừng đếntột đỉnh.”Vẻ mặt Thiết Tiếu Sinh vui sướng: “Nói đến tiểu Sở, tình hình bên Tây SơnĐường sao rồi?”“Rất tốt!” Trong mắt Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch lóe lên một vệt kỳ dị:“Vào buổi trưa hôm qua, Tây Sơn Đường đã tiêu diệt tất cả dư nghiệt của CửuĐao Ổ và Bạch Vân Trại, sau đó dẫn binh xuôi nam. Hôm nay hắn đã đóngquân ở giữa trấn Tây Sơn và thành Tú Thủy, cũng bố trí lều trại tạm thời. Sauđó lại để thuật sư dưới trướng, dùng pháp thuật làm cho sương trắng bao phủxung quanh thành Tú Thủy.”“Sương trắng?” Thiết Tiếu 

Chương 664: Ngoài dự đoán