Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 665: Ngoài dự đoán (2)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Còn có thể có phản ứng gì? Quận úy Thẩm Chu triệu tập thuật sư để xua tan.Nhưng thời gian lại không đúng, đúng lúc có mưa dầm, tuy rằng bọn họ đãdùng cuồng phong xua tan sương mù, nhưng một làn sương tan đi thì một lànsương khác lại đến, chỉ là sương mù hơi nhạt một chút thôi.”Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch bật cười một tiếng: “Vì vậy, Thẩm gia vàThượng Quan gia, Long gia bây giờ cũng không dám vọng động. Lúc trước,Thẩm Chu đã triệu hồi đệ đệ Thẩm Tu của hắn về, Thượng Quan Thần Hạocũng gọi hai tộc đệ bái vào Vô Thượng huyền tông trở về.”“Nhưng mặc kệ là Thẩm gia cũng tốt, Thượng Quan gia cũng được, lúc này đềukhông thể không tập trung tộc nhân và gia tướng về phủ, không dám hành độngl* m*ng. Long gia thậm chí còn không thể tụ tập với Thượng Quan gia. Ngay cảThẩm Chu và Thượng Quan Thần Hạo cũng lo lắng cao thủ thần bí kia sẽ đồ sátcả nhà bọn họ.”Thiết Tiếu Sinh không khỏi cười ha ha: “Tiểu Sở đúng là không làm người khácthất vọng.”Lúc này, Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch lại nhìn về phía trung ương pháo đài:“Kỳ chủ đâu? Hắn đã vào trong lòng núi rồi?”“Buổi trưa hôm qua đã vùi mình vào trong núi đá rồi, bây giờ hắn . . .”Thiết Tiếu Sinh nói đến chỗ này, sắc mặt bỗng nhiên hơi thay đổi, nhìn về phíaphương xa.Chỉ thấy khoảng ngoài năm mươi lăm dặm, bỗng nhiên có mười bảy đạo khóiđen.Đó là một trong những trạm gác mà Thiết Tiếu Sinh bố trí, dùng để cảnh giớibốn phía.Cũng dựa theo phương thức truyền tin của quân Đại Ninh, khói vàng làm trăm,khói đen làm ngàn.Điều này có nghĩa là có ít nhất 17.000 binh mã đang đi đến nơi này.Sắc mặt Thiết Tiếu Sinh lập tức trở nên cực kỳ khó coi.Lúc trước, hắn đã ra lệnh cho người bên dưới đi lục soát bốn phía, xác địnhphạm vi một trăm năm mươi dặm quanh đây không có binh mã của thế lựckhác.Hơn nữa, huynh đệ bọn họ vẫn giữ bí mật về địa điểm Thiết Cuồng Nhân thăngcấp, mãi cho đến một canh giờ trước khi hành động, thì bọn họ mới thông báocho tầng trung kiên của bang.Huynh đệ bọn họ vốn cho rằng, như vậy có thể tranh thủ một ngày rưỡi choThiết Cuồng Nhân.Chỉ cần qua một ngày rưỡi, Thiết Cuồng Nhân có thể khôi phục sức chiến đấu ởmột trình độ nhất định.Nhưng mà bây giờ, từ khi Thiết Cuồng Nhân vùi mình vào đá, chỉ mới vên vẹnbảy canh giờ. . .Lúc này, toàn bộ pháp đài cũng vì thế mà sôi trào, ba ngàn bang chúng củaThiết Kỳ Bang cũng dồn dập bắt đầu hành động.“Cảnh giới! Có địch!”“Mười bảy đạo khói đen, đây là đại quân 17.000 người, chẳng lẽ trạm gác nhầmrồi? Quận Tú Thủy này có nhiều binh mã như vậy sao?”“Người canh giữ trạm gác phía đông là đàn chủ Vương Thản của Tuyển PhongĐường, người này rất đáng tin cậy.”“Tất cả cung thủ đều lên tháp tên, chuẩn bị xe bắn tên và nỏ Bò cạp! Mũi tênđâu? Đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?”“Thuật sư đâu, mau kiểm tra phù trận nơi này!”Thiết Tiếu Sinh tạm thời vứt bỏ những suy nghĩ lung tung, hắn bước nhanh đếntường thành, tự mình sắp xếp chuyện phòng ngự trên tường.May mắn chính là, đầu năm nay Sở Hi Thanh quật khởi ở Tây Sơn, cầm hơnvạn binh mã, giảm bớt rất nhiều áp lực cho Thiết Kỳ Bang.Điều này khiến cho bọn họ có nhiều binh mã hơn, phòng thủ của Mi gia trangcũng vượt xa dự tính của bọn họ.Thiết Cuồng Nhân cũng chuẩn bị rất kỹ càng, trong pháo đài có tận sáu mươicái nỏ Bò cạp, một trăm cái Bát tí sàng nỏ, cộng thêm trận pháp phòng ngự ởbên trong, đủ để áp chế hai hoặc ba vị cao thủ ngũ phẩm.Khoảng tầm nửa khắc thời gian sau, Thiết Tiếu Sinh đã nhìn thấy bụi mù ngậptrời ở phía đông.Lúc này, đường chủ Giả Thị Đường là Thiết Ngưu – Giả Đại Lực cũng tuânmệnh mà đến, hắn từ phía nam pháo đài đi đến trước người Thiết Tiếu Sinh, vẻmặt hàm chưa nghi ngờ và nôn nóng: “Sư bá, ngài có chuyện tìm ta?”Giả Đại Lực không hiểu vì sao Thiết Tiếu Sinh lại gọi mình qua vào thời khắcmấu chốt này.Hắn chủ trì chuyện phòng thủ ở phía nam pháo đài, còn có rất nhiều chuyệnphải làm.Thiết Tiếu Sinh không trả lời, hắn gật đầu một cái, rồi tiếp tục nhìn về phíađông pháo đài.Đúng lúc này, có một đội kỵ sĩ giục ngựa chạy đến trước cửa phào đài.Đó là nhân mã ở trạm gác phía đông, người cầm đầu chính là đàn chủ VươngThản của Tuyển Phong Đường.Sau khi người này đi vào pháo đài, liền vội vã leo lên đầu tường.Sắc mặt hắn nghiêm nghị, quỳ một gối ở sau lưng Thiết Tiếu Sinh: “Phó kỳ chủ,quân địch có tổng cộng mười bảy ngàn người, trong đó có bốn ngàn kỵ binh,mười ba ngàn bộ binh, toàn bộ đều có tu vị cửu phẩm, hơn nữa một nửa trongđó đều mặc thiết giáp.”“Kỵ binh?”Hai mắt Thiết Tiếu Sinh ngưng trọng, trong địa phận quận Tú Thủy này, lấy đâura nhiều kỵ binh như vậy?Hơn nữa tỷ lệ mặc thiết giáp lại kinh người như vậy, đã cao đến năm phầnmười!Dù là quân Thiên Bình đóng giữ ở phía bắc, cũng không có trang bị như vậy.“Có biết là binh mã nơi nào không?”Điều này cũng là điều hắn khó hiểu nhất, tất cả binh mã trong phạm vi ĐôngChâu này, đều nằm trong dự tính của hai huynh đệ bọn họ, trước khi hành độngđã sắp xếp người đi thăm dò. 

“Còn có thể có phản ứng gì? Quận úy Thẩm Chu triệu tập thuật sư để xua tan.

Nhưng thời gian lại không đúng, đúng lúc có mưa dầm, tuy rằng bọn họ đã

dùng cuồng phong xua tan sương mù, nhưng một làn sương tan đi thì một làn

sương khác lại đến, chỉ là sương mù hơi nhạt một chút thôi.”

Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch bật cười một tiếng: “Vì vậy, Thẩm gia và

Thượng Quan gia, Long gia bây giờ cũng không dám vọng động. Lúc trước,

Thẩm Chu đã triệu hồi đệ đệ Thẩm Tu của hắn về, Thượng Quan Thần Hạo

cũng gọi hai tộc đệ bái vào Vô Thượng huyền tông trở về.”

“Nhưng mặc kệ là Thẩm gia cũng tốt, Thượng Quan gia cũng được, lúc này đều

không thể không tập trung tộc nhân và gia tướng về phủ, không dám hành động

l* m*ng. Long gia thậm chí còn không thể tụ tập với Thượng Quan gia. Ngay cả

Thẩm Chu và Thượng Quan Thần Hạo cũng lo lắng cao thủ thần bí kia sẽ đồ sát

cả nhà bọn họ.”

Thiết Tiếu Sinh không khỏi cười ha ha: “Tiểu Sở đúng là không làm người khác

thất vọng.”

Lúc này, Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch lại nhìn về phía trung ương pháo đài:

“Kỳ chủ đâu? Hắn đã vào trong lòng núi rồi?”

“Buổi trưa hôm qua đã vùi mình vào trong núi đá rồi, bây giờ hắn . . .”

Thiết Tiếu Sinh nói đến chỗ này, sắc mặt bỗng nhiên hơi thay đổi, nhìn về phía

phương xa.

Chỉ thấy khoảng ngoài năm mươi lăm dặm, bỗng nhiên có mười bảy đạo khói

đen.

Đó là một trong những trạm gác mà Thiết Tiếu Sinh bố trí, dùng để cảnh giới

bốn phía.

Cũng dựa theo phương thức truyền tin của quân Đại Ninh, khói vàng làm trăm,

khói đen làm ngàn.

Điều này có nghĩa là có ít nhất 17.000 binh mã đang đi đến nơi này.

Sắc mặt Thiết Tiếu Sinh lập tức trở nên cực kỳ khó coi.

Lúc trước, hắn đã ra lệnh cho người bên dưới đi lục soát bốn phía, xác định

phạm vi một trăm năm mươi dặm quanh đây không có binh mã của thế lực

khác.

Hơn nữa, huynh đệ bọn họ vẫn giữ bí mật về địa điểm Thiết Cuồng Nhân thăng

cấp, mãi cho đến một canh giờ trước khi hành động, thì bọn họ mới thông báo

cho tầng trung kiên của bang.

Huynh đệ bọn họ vốn cho rằng, như vậy có thể tranh thủ một ngày rưỡi cho

Thiết Cuồng Nhân.

Chỉ cần qua một ngày rưỡi, Thiết Cuồng Nhân có thể khôi phục sức chiến đấu ở

một trình độ nhất định.

Nhưng mà bây giờ, từ khi Thiết Cuồng Nhân vùi mình vào đá, chỉ mới vên vẹn

bảy canh giờ. . .

Lúc này, toàn bộ pháp đài cũng vì thế mà sôi trào, ba ngàn bang chúng của

Thiết Kỳ Bang cũng dồn dập bắt đầu hành động.

“Cảnh giới! Có địch!”

“Mười bảy đạo khói đen, đây là đại quân 17.000 người, chẳng lẽ trạm gác nhầm

rồi? Quận Tú Thủy này có nhiều binh mã như vậy sao?”

“Người canh giữ trạm gác phía đông là đàn chủ Vương Thản của Tuyển Phong

Đường, người này rất đáng tin cậy.”

“Tất cả cung thủ đều lên tháp tên, chuẩn bị xe bắn tên và nỏ Bò cạp! Mũi tên

đâu? Đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?”

“Thuật sư đâu, mau kiểm tra phù trận nơi này!”

Thiết Tiếu Sinh tạm thời vứt bỏ những suy nghĩ lung tung, hắn bước nhanh đến

tường thành, tự mình sắp xếp chuyện phòng ngự trên tường.

May mắn chính là, đầu năm nay Sở Hi Thanh quật khởi ở Tây Sơn, cầm hơn

vạn binh mã, giảm bớt rất nhiều áp lực cho Thiết Kỳ Bang.

Điều này khiến cho bọn họ có nhiều binh mã hơn, phòng thủ của Mi gia trang

cũng vượt xa dự tính của bọn họ.

Thiết Cuồng Nhân cũng chuẩn bị rất kỹ càng, trong pháo đài có tận sáu mươi

cái nỏ Bò cạp, một trăm cái Bát tí sàng nỏ, cộng thêm trận pháp phòng ngự ở

bên trong, đủ để áp chế hai hoặc ba vị cao thủ ngũ phẩm.

Khoảng tầm nửa khắc thời gian sau, Thiết Tiếu Sinh đã nhìn thấy bụi mù ngập

trời ở phía đông.

Lúc này, đường chủ Giả Thị Đường là Thiết Ngưu – Giả Đại Lực cũng tuân

mệnh mà đến, hắn từ phía nam pháo đài đi đến trước người Thiết Tiếu Sinh, vẻ

mặt hàm chưa nghi ngờ và nôn nóng: “Sư bá, ngài có chuyện tìm ta?”

Giả Đại Lực không hiểu vì sao Thiết Tiếu Sinh lại gọi mình qua vào thời khắc

mấu chốt này.

Hắn chủ trì chuyện phòng thủ ở phía nam pháo đài, còn có rất nhiều chuyện

phải làm.

Thiết Tiếu Sinh không trả lời, hắn gật đầu một cái, rồi tiếp tục nhìn về phía

đông pháo đài.

Đúng lúc này, có một đội kỵ sĩ giục ngựa chạy đến trước cửa phào đài.

Đó là nhân mã ở trạm gác phía đông, người cầm đầu chính là đàn chủ Vương

Thản của Tuyển Phong Đường.

Sau khi người này đi vào pháo đài, liền vội vã leo lên đầu tường.

Sắc mặt hắn nghiêm nghị, quỳ một gối ở sau lưng Thiết Tiếu Sinh: “Phó kỳ chủ,

quân địch có tổng cộng mười bảy ngàn người, trong đó có bốn ngàn kỵ binh,

mười ba ngàn bộ binh, toàn bộ đều có tu vị cửu phẩm, hơn nữa một nửa trong

đó đều mặc thiết giáp.”

“Kỵ binh?”

Hai mắt Thiết Tiếu Sinh ngưng trọng, trong địa phận quận Tú Thủy này, lấy đâu

ra nhiều kỵ binh như vậy?

Hơn nữa tỷ lệ mặc thiết giáp lại kinh người như vậy, đã cao đến năm phần

mười!

Dù là quân Thiên Bình đóng giữ ở phía bắc, cũng không có trang bị như vậy.

“Có biết là binh mã nơi nào không?”

Điều này cũng là điều hắn khó hiểu nhất, tất cả binh mã trong phạm vi Đông

Châu này, đều nằm trong dự tính của hai huynh đệ bọn họ, trước khi hành động

đã sắp xếp người đi thăm dò. 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Còn có thể có phản ứng gì? Quận úy Thẩm Chu triệu tập thuật sư để xua tan.Nhưng thời gian lại không đúng, đúng lúc có mưa dầm, tuy rằng bọn họ đãdùng cuồng phong xua tan sương mù, nhưng một làn sương tan đi thì một lànsương khác lại đến, chỉ là sương mù hơi nhạt một chút thôi.”Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch bật cười một tiếng: “Vì vậy, Thẩm gia vàThượng Quan gia, Long gia bây giờ cũng không dám vọng động. Lúc trước,Thẩm Chu đã triệu hồi đệ đệ Thẩm Tu của hắn về, Thượng Quan Thần Hạocũng gọi hai tộc đệ bái vào Vô Thượng huyền tông trở về.”“Nhưng mặc kệ là Thẩm gia cũng tốt, Thượng Quan gia cũng được, lúc này đềukhông thể không tập trung tộc nhân và gia tướng về phủ, không dám hành độngl* m*ng. Long gia thậm chí còn không thể tụ tập với Thượng Quan gia. Ngay cảThẩm Chu và Thượng Quan Thần Hạo cũng lo lắng cao thủ thần bí kia sẽ đồ sátcả nhà bọn họ.”Thiết Tiếu Sinh không khỏi cười ha ha: “Tiểu Sở đúng là không làm người khácthất vọng.”Lúc này, Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch lại nhìn về phía trung ương pháo đài:“Kỳ chủ đâu? Hắn đã vào trong lòng núi rồi?”“Buổi trưa hôm qua đã vùi mình vào trong núi đá rồi, bây giờ hắn . . .”Thiết Tiếu Sinh nói đến chỗ này, sắc mặt bỗng nhiên hơi thay đổi, nhìn về phíaphương xa.Chỉ thấy khoảng ngoài năm mươi lăm dặm, bỗng nhiên có mười bảy đạo khóiđen.Đó là một trong những trạm gác mà Thiết Tiếu Sinh bố trí, dùng để cảnh giớibốn phía.Cũng dựa theo phương thức truyền tin của quân Đại Ninh, khói vàng làm trăm,khói đen làm ngàn.Điều này có nghĩa là có ít nhất 17.000 binh mã đang đi đến nơi này.Sắc mặt Thiết Tiếu Sinh lập tức trở nên cực kỳ khó coi.Lúc trước, hắn đã ra lệnh cho người bên dưới đi lục soát bốn phía, xác địnhphạm vi một trăm năm mươi dặm quanh đây không có binh mã của thế lựckhác.Hơn nữa, huynh đệ bọn họ vẫn giữ bí mật về địa điểm Thiết Cuồng Nhân thăngcấp, mãi cho đến một canh giờ trước khi hành động, thì bọn họ mới thông báocho tầng trung kiên của bang.Huynh đệ bọn họ vốn cho rằng, như vậy có thể tranh thủ một ngày rưỡi choThiết Cuồng Nhân.Chỉ cần qua một ngày rưỡi, Thiết Cuồng Nhân có thể khôi phục sức chiến đấu ởmột trình độ nhất định.Nhưng mà bây giờ, từ khi Thiết Cuồng Nhân vùi mình vào đá, chỉ mới vên vẹnbảy canh giờ. . .Lúc này, toàn bộ pháp đài cũng vì thế mà sôi trào, ba ngàn bang chúng củaThiết Kỳ Bang cũng dồn dập bắt đầu hành động.“Cảnh giới! Có địch!”“Mười bảy đạo khói đen, đây là đại quân 17.000 người, chẳng lẽ trạm gác nhầmrồi? Quận Tú Thủy này có nhiều binh mã như vậy sao?”“Người canh giữ trạm gác phía đông là đàn chủ Vương Thản của Tuyển PhongĐường, người này rất đáng tin cậy.”“Tất cả cung thủ đều lên tháp tên, chuẩn bị xe bắn tên và nỏ Bò cạp! Mũi tênđâu? Đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?”“Thuật sư đâu, mau kiểm tra phù trận nơi này!”Thiết Tiếu Sinh tạm thời vứt bỏ những suy nghĩ lung tung, hắn bước nhanh đếntường thành, tự mình sắp xếp chuyện phòng ngự trên tường.May mắn chính là, đầu năm nay Sở Hi Thanh quật khởi ở Tây Sơn, cầm hơnvạn binh mã, giảm bớt rất nhiều áp lực cho Thiết Kỳ Bang.Điều này khiến cho bọn họ có nhiều binh mã hơn, phòng thủ của Mi gia trangcũng vượt xa dự tính của bọn họ.Thiết Cuồng Nhân cũng chuẩn bị rất kỹ càng, trong pháo đài có tận sáu mươicái nỏ Bò cạp, một trăm cái Bát tí sàng nỏ, cộng thêm trận pháp phòng ngự ởbên trong, đủ để áp chế hai hoặc ba vị cao thủ ngũ phẩm.Khoảng tầm nửa khắc thời gian sau, Thiết Tiếu Sinh đã nhìn thấy bụi mù ngậptrời ở phía đông.Lúc này, đường chủ Giả Thị Đường là Thiết Ngưu – Giả Đại Lực cũng tuânmệnh mà đến, hắn từ phía nam pháo đài đi đến trước người Thiết Tiếu Sinh, vẻmặt hàm chưa nghi ngờ và nôn nóng: “Sư bá, ngài có chuyện tìm ta?”Giả Đại Lực không hiểu vì sao Thiết Tiếu Sinh lại gọi mình qua vào thời khắcmấu chốt này.Hắn chủ trì chuyện phòng thủ ở phía nam pháo đài, còn có rất nhiều chuyệnphải làm.Thiết Tiếu Sinh không trả lời, hắn gật đầu một cái, rồi tiếp tục nhìn về phíađông pháo đài.Đúng lúc này, có một đội kỵ sĩ giục ngựa chạy đến trước cửa phào đài.Đó là nhân mã ở trạm gác phía đông, người cầm đầu chính là đàn chủ VươngThản của Tuyển Phong Đường.Sau khi người này đi vào pháo đài, liền vội vã leo lên đầu tường.Sắc mặt hắn nghiêm nghị, quỳ một gối ở sau lưng Thiết Tiếu Sinh: “Phó kỳ chủ,quân địch có tổng cộng mười bảy ngàn người, trong đó có bốn ngàn kỵ binh,mười ba ngàn bộ binh, toàn bộ đều có tu vị cửu phẩm, hơn nữa một nửa trongđó đều mặc thiết giáp.”“Kỵ binh?”Hai mắt Thiết Tiếu Sinh ngưng trọng, trong địa phận quận Tú Thủy này, lấy đâura nhiều kỵ binh như vậy?Hơn nữa tỷ lệ mặc thiết giáp lại kinh người như vậy, đã cao đến năm phầnmười!Dù là quân Thiên Bình đóng giữ ở phía bắc, cũng không có trang bị như vậy.“Có biết là binh mã nơi nào không?”Điều này cũng là điều hắn khó hiểu nhất, tất cả binh mã trong phạm vi ĐôngChâu này, đều nằm trong dự tính của hai huynh đệ bọn họ, trước khi hành độngđã sắp xếp người đi thăm dò. 

Chương 665: Ngoài dự đoán (2)