Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 691: Ngọa hổ tàng long (5)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Vì vậy, Sở Hi Thanh chỉ dùng một nhánh quân khoảng ngàn người của Tây SơnĐường để đề phòng chuyện bất ngờ, đám người còn lại thì đều đi ra chém giết.Tây Sơn Đường bây giờ, vẫn không có thực lực công thành, cũng không thể nàomạnh mẽ tấn công thành Tú Thủy dưới sự kiềm chế của quân Thiên Bình ở bênkia sông.Hơn nữa, một khi công chiếm thành Tú Thủy, như vậy tính chất của trận chiếnnày sẽ thay đổi. Đó chính là dựng cờ tạo phản, không còn giới hạn ở phạm vidân biến nữa.Đến khi đó, mặc kệ là địa chủ ở Tây Sơn, hay là những thợ săn và tiều phu kia,tất cả sẽ do dự chần chừ, thấp thỏm.Tạo phản và dân biến là hai hành vi khác nhau, áp lực mang lại cũng khác nhau.Sở Hi Thanh không định hành động l* m*ng.Dù cho ngày nào đó hắn quyết định dựng cờ tạo phản, cũng sẽ cố gắng làm chotất cả mọi người bất tri bất giác, cam tâm tình nguyện bước lên thuyền của hắn.Tuy nhiên, có thể không công thành, nhưng nhất định phải gạt bỏ quận quân vàtộc binh của các thế gia trong thành Tú Thủy.Hắn muốn làm chính là dùng tất cả sức lực để g**t ch*t, trừ khử tất cả kẻ địchtrong tương lai, giảm bớt áp lực cho bản thân!Sở Hi Thanh tuyệt đối không cho phép chuyện một nhánh quân liên quân thếgia Tú Thủy thứ hai có thể uy h**p đến Tây Sơn Đường.Cái gọi là “Nhân từ thì không nắm được binh quyền”.Nếu lúc này hắn có bất kỳ ý nghĩ nhân từ nào, tương lai sẽ có thể trở thành lý dođể hắn thất bại.Mà ngay khi quân Tây Sơn càn quét chiến trường, Sở Hi Thanh tự mình dẫn1500 người đi đến bến tàu phía đông thành, bước vào tổng đà Thiết Kỳ Bang.Bến tàu phía đông đã là một mảnh tàn tạ.Lúc trước, liên quân Tú Thủy đã phái ba ngàn người đến chiếm đóng khu bếntàu, tấn công tổng đà và gia quyến của bang chúng Thiết Kỳ Bang ở quanh bếntàu.Hiện giờ, tinh nhuệ của Thiết Kỳ Bang đã được rút đến Mi gia trang để hộ phápcho Thiết Cuồng Nhân, cho nên không đủ người canh giữ.Người chèo thuyền và c* li trên bến tàu cũng biết chuyện Thiết Cuồng Nhânngã xuống, tất cả đều là lòng người bàng hoàng, hoang mang lo sợ.Một ít người có tâm lý yếu ớt, chỉ cảm thấy trời cũng sắp sập xuống.May mắn là có rất nhiều c* li trong đó nhận ân đức của Thiết Cuồng Nhân, dùbiết tin Thiết Cuồng Nhân qua đời, bọn họ vẫn cầm đao lên, tham gia phòngthủ.Vì vậy, mãi cho đến khi liên quan thế gia Tú Thủy bị phá tan, bên phía tổng đàcũng chỉ có một số phòng ốc bị phá hủy, người thì không bị tổn thất quá lớn.Khi Sở Hi Thanh suất lĩnh 1500 bang chúng, dựng cờ Tây Sơn Đường chạy đếnnơi này, ba ngàn liên quân Tú Thủy đã nghe tin mà bỏ chạy, chẳng mấy chốc đãchạy vào trong thành Tú Thủy.Lúc này, toàn bộ bang chúng của Thiết Kỳ Bang và c* li ở bến tàu, tất cả đềuquỳ xuống.“Chúng ta tham kiến Thiếu kỳ chủ!”Lúc này, rất nhiều người đều là hai mắt ửng đỏ, thậm chí là rơi nước mắt.“Thiếu kỳ chủ uy vũ! Ta còn cho rằng Thiết Kỳ Bang chúng ta xong đời, dựđịnh đồng quy vu tận với đám tạp chủng kia.”“Trận chiến vừa rồi quá hay! Thật là hả lòng hả dạ! Ta chỉ hận không thể giếtsạch đám tạp chủng trong thành.”“Thiếu kỳ chủ, lão kỳ chủ bị chết oan uổng! Ngài nên báo thù rửa hận cho lãokỳ chủ!”“May mắn! May mắn! Chúng ta vẫn còn Thiếu kỳ chủ để dựa vào, còn có Thiếukỳ chủ làm chủ cho chúng ta! Thiết Kỳ Bang chúng ta không đổ!”“Lão kỳ chủ đã có lời, nếu lão nhân gia người gặp điều không may, Thiếu kỳchủ sẽ kế thừa! Từ nay về sau, ngài chính là kỳ chủ của chúng ta!”Sở Hi Thanh cũng lười ra vẻ, hắn bước nhanh như gió, trực tiếp đá cho mây tênđầu lĩnh một cước: “Đứng lên! Khóc sướt mướt như đàn bà! Bây giờ là lúc nào?Quân Thiên Bình còn ở bên đối diện, quỳ ở đây là để chờ bọn họ chặt đầu sao?”“Tất cả dẫn người chuẩn bị thuyền cho ta, triệu tập tất cả huynh đệ ở Cổ Thị tậpvà bến tàu đi! Ta muốn các ngươi động viên tất cả các thuyền có thể động viên,tất cả người có thể động viên. Đem tất cả cung nỏ của chúng ta mang lênthuyền, thanh thế càng lớn càng tốt.”Mấy người nghe vậy thì rùng mình, lúc này dồn dập dẫn người đi về mấy chiếcthuyền kia.Mà lúc này, người chèo thuyền và c* li ở bến tàu cũng ầm ầm hưởng ứng.Khi bọn họ nghe tin Thiết Cuồng Nhân chết trận, chỉ cảm thấy trời đất tối tăm.Đó là chỗ để bọn họ dựa vào, thậm chí là tín ngưỡng của bọn họ, lúc này lại độtnhiên sụp đổ, làm cho tất cả mọi người đều chột dạ, tâm thần hoảng hốt, chỉcảm thấy không nơi nương tựa.Nhưng khi tất cả mọi người đang hoảng loạn, bọn họ tận mắt nhìn thấy Sở HiThanh dẫn dắt Tây Sơn Đường, đánh tan quận quân Tú Thủy và liên quân thếgia Tú Thủy.Điều này làm cho tinh thần của tất cả mọi người rung động.
Vì vậy, Sở Hi Thanh chỉ dùng một nhánh quân khoảng ngàn người của Tây Sơn
Đường để đề phòng chuyện bất ngờ, đám người còn lại thì đều đi ra chém giết.
Tây Sơn Đường bây giờ, vẫn không có thực lực công thành, cũng không thể nào
mạnh mẽ tấn công thành Tú Thủy dưới sự kiềm chế của quân Thiên Bình ở bên
kia sông.
Hơn nữa, một khi công chiếm thành Tú Thủy, như vậy tính chất của trận chiến
này sẽ thay đổi. Đó chính là dựng cờ tạo phản, không còn giới hạn ở phạm vi
dân biến nữa.
Đến khi đó, mặc kệ là địa chủ ở Tây Sơn, hay là những thợ săn và tiều phu kia,
tất cả sẽ do dự chần chừ, thấp thỏm.
Tạo phản và dân biến là hai hành vi khác nhau, áp lực mang lại cũng khác nhau.
Sở Hi Thanh không định hành động l* m*ng.
Dù cho ngày nào đó hắn quyết định dựng cờ tạo phản, cũng sẽ cố gắng làm cho
tất cả mọi người bất tri bất giác, cam tâm tình nguyện bước lên thuyền của hắn.
Tuy nhiên, có thể không công thành, nhưng nhất định phải gạt bỏ quận quân và
tộc binh của các thế gia trong thành Tú Thủy.
Hắn muốn làm chính là dùng tất cả sức lực để g**t ch*t, trừ khử tất cả kẻ địch
trong tương lai, giảm bớt áp lực cho bản thân!
Sở Hi Thanh tuyệt đối không cho phép chuyện một nhánh quân liên quân thế
gia Tú Thủy thứ hai có thể uy h**p đến Tây Sơn Đường.
Cái gọi là “Nhân từ thì không nắm được binh quyền”.
Nếu lúc này hắn có bất kỳ ý nghĩ nhân từ nào, tương lai sẽ có thể trở thành lý do
để hắn thất bại.
Mà ngay khi quân Tây Sơn càn quét chiến trường, Sở Hi Thanh tự mình dẫn
1500 người đi đến bến tàu phía đông thành, bước vào tổng đà Thiết Kỳ Bang.
Bến tàu phía đông đã là một mảnh tàn tạ.
Lúc trước, liên quân Tú Thủy đã phái ba ngàn người đến chiếm đóng khu bến
tàu, tấn công tổng đà và gia quyến của bang chúng Thiết Kỳ Bang ở quanh bến
tàu.
Hiện giờ, tinh nhuệ của Thiết Kỳ Bang đã được rút đến Mi gia trang để hộ pháp
cho Thiết Cuồng Nhân, cho nên không đủ người canh giữ.
Người chèo thuyền và c* li trên bến tàu cũng biết chuyện Thiết Cuồng Nhân
ngã xuống, tất cả đều là lòng người bàng hoàng, hoang mang lo sợ.
Một ít người có tâm lý yếu ớt, chỉ cảm thấy trời cũng sắp sập xuống.
May mắn là có rất nhiều c* li trong đó nhận ân đức của Thiết Cuồng Nhân, dù
biết tin Thiết Cuồng Nhân qua đời, bọn họ vẫn cầm đao lên, tham gia phòng
thủ.
Vì vậy, mãi cho đến khi liên quan thế gia Tú Thủy bị phá tan, bên phía tổng đà
cũng chỉ có một số phòng ốc bị phá hủy, người thì không bị tổn thất quá lớn.
Khi Sở Hi Thanh suất lĩnh 1500 bang chúng, dựng cờ Tây Sơn Đường chạy đến
nơi này, ba ngàn liên quân Tú Thủy đã nghe tin mà bỏ chạy, chẳng mấy chốc đã
chạy vào trong thành Tú Thủy.
Lúc này, toàn bộ bang chúng của Thiết Kỳ Bang và c* li ở bến tàu, tất cả đều
quỳ xuống.
“Chúng ta tham kiến Thiếu kỳ chủ!”
Lúc này, rất nhiều người đều là hai mắt ửng đỏ, thậm chí là rơi nước mắt.
“Thiếu kỳ chủ uy vũ! Ta còn cho rằng Thiết Kỳ Bang chúng ta xong đời, dự
định đồng quy vu tận với đám tạp chủng kia.”
“Trận chiến vừa rồi quá hay! Thật là hả lòng hả dạ! Ta chỉ hận không thể giết
sạch đám tạp chủng trong thành.”
“Thiếu kỳ chủ, lão kỳ chủ bị chết oan uổng! Ngài nên báo thù rửa hận cho lão
kỳ chủ!”
“May mắn! May mắn! Chúng ta vẫn còn Thiếu kỳ chủ để dựa vào, còn có Thiếu
kỳ chủ làm chủ cho chúng ta! Thiết Kỳ Bang chúng ta không đổ!”
“Lão kỳ chủ đã có lời, nếu lão nhân gia người gặp điều không may, Thiếu kỳ
chủ sẽ kế thừa! Từ nay về sau, ngài chính là kỳ chủ của chúng ta!”
Sở Hi Thanh cũng lười ra vẻ, hắn bước nhanh như gió, trực tiếp đá cho mây tên
đầu lĩnh một cước: “Đứng lên! Khóc sướt mướt như đàn bà! Bây giờ là lúc nào?
Quân Thiên Bình còn ở bên đối diện, quỳ ở đây là để chờ bọn họ chặt đầu sao?”
“Tất cả dẫn người chuẩn bị thuyền cho ta, triệu tập tất cả huynh đệ ở Cổ Thị tập
và bến tàu đi! Ta muốn các ngươi động viên tất cả các thuyền có thể động viên,
tất cả người có thể động viên. Đem tất cả cung nỏ của chúng ta mang lên
thuyền, thanh thế càng lớn càng tốt.”
Mấy người nghe vậy thì rùng mình, lúc này dồn dập dẫn người đi về mấy chiếc
thuyền kia.
Mà lúc này, người chèo thuyền và c* li ở bến tàu cũng ầm ầm hưởng ứng.
Khi bọn họ nghe tin Thiết Cuồng Nhân chết trận, chỉ cảm thấy trời đất tối tăm.
Đó là chỗ để bọn họ dựa vào, thậm chí là tín ngưỡng của bọn họ, lúc này lại đột
nhiên sụp đổ, làm cho tất cả mọi người đều chột dạ, tâm thần hoảng hốt, chỉ
cảm thấy không nơi nương tựa.
Nhưng khi tất cả mọi người đang hoảng loạn, bọn họ tận mắt nhìn thấy Sở Hi
Thanh dẫn dắt Tây Sơn Đường, đánh tan quận quân Tú Thủy và liên quân thế
gia Tú Thủy.
Điều này làm cho tinh thần của tất cả mọi người rung động.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Vì vậy, Sở Hi Thanh chỉ dùng một nhánh quân khoảng ngàn người của Tây SơnĐường để đề phòng chuyện bất ngờ, đám người còn lại thì đều đi ra chém giết.Tây Sơn Đường bây giờ, vẫn không có thực lực công thành, cũng không thể nàomạnh mẽ tấn công thành Tú Thủy dưới sự kiềm chế của quân Thiên Bình ở bênkia sông.Hơn nữa, một khi công chiếm thành Tú Thủy, như vậy tính chất của trận chiếnnày sẽ thay đổi. Đó chính là dựng cờ tạo phản, không còn giới hạn ở phạm vidân biến nữa.Đến khi đó, mặc kệ là địa chủ ở Tây Sơn, hay là những thợ săn và tiều phu kia,tất cả sẽ do dự chần chừ, thấp thỏm.Tạo phản và dân biến là hai hành vi khác nhau, áp lực mang lại cũng khác nhau.Sở Hi Thanh không định hành động l* m*ng.Dù cho ngày nào đó hắn quyết định dựng cờ tạo phản, cũng sẽ cố gắng làm chotất cả mọi người bất tri bất giác, cam tâm tình nguyện bước lên thuyền của hắn.Tuy nhiên, có thể không công thành, nhưng nhất định phải gạt bỏ quận quân vàtộc binh của các thế gia trong thành Tú Thủy.Hắn muốn làm chính là dùng tất cả sức lực để g**t ch*t, trừ khử tất cả kẻ địchtrong tương lai, giảm bớt áp lực cho bản thân!Sở Hi Thanh tuyệt đối không cho phép chuyện một nhánh quân liên quân thếgia Tú Thủy thứ hai có thể uy h**p đến Tây Sơn Đường.Cái gọi là “Nhân từ thì không nắm được binh quyền”.Nếu lúc này hắn có bất kỳ ý nghĩ nhân từ nào, tương lai sẽ có thể trở thành lý dođể hắn thất bại.Mà ngay khi quân Tây Sơn càn quét chiến trường, Sở Hi Thanh tự mình dẫn1500 người đi đến bến tàu phía đông thành, bước vào tổng đà Thiết Kỳ Bang.Bến tàu phía đông đã là một mảnh tàn tạ.Lúc trước, liên quân Tú Thủy đã phái ba ngàn người đến chiếm đóng khu bếntàu, tấn công tổng đà và gia quyến của bang chúng Thiết Kỳ Bang ở quanh bếntàu.Hiện giờ, tinh nhuệ của Thiết Kỳ Bang đã được rút đến Mi gia trang để hộ phápcho Thiết Cuồng Nhân, cho nên không đủ người canh giữ.Người chèo thuyền và c* li trên bến tàu cũng biết chuyện Thiết Cuồng Nhânngã xuống, tất cả đều là lòng người bàng hoàng, hoang mang lo sợ.Một ít người có tâm lý yếu ớt, chỉ cảm thấy trời cũng sắp sập xuống.May mắn là có rất nhiều c* li trong đó nhận ân đức của Thiết Cuồng Nhân, dùbiết tin Thiết Cuồng Nhân qua đời, bọn họ vẫn cầm đao lên, tham gia phòngthủ.Vì vậy, mãi cho đến khi liên quan thế gia Tú Thủy bị phá tan, bên phía tổng đàcũng chỉ có một số phòng ốc bị phá hủy, người thì không bị tổn thất quá lớn.Khi Sở Hi Thanh suất lĩnh 1500 bang chúng, dựng cờ Tây Sơn Đường chạy đếnnơi này, ba ngàn liên quân Tú Thủy đã nghe tin mà bỏ chạy, chẳng mấy chốc đãchạy vào trong thành Tú Thủy.Lúc này, toàn bộ bang chúng của Thiết Kỳ Bang và c* li ở bến tàu, tất cả đềuquỳ xuống.“Chúng ta tham kiến Thiếu kỳ chủ!”Lúc này, rất nhiều người đều là hai mắt ửng đỏ, thậm chí là rơi nước mắt.“Thiếu kỳ chủ uy vũ! Ta còn cho rằng Thiết Kỳ Bang chúng ta xong đời, dựđịnh đồng quy vu tận với đám tạp chủng kia.”“Trận chiến vừa rồi quá hay! Thật là hả lòng hả dạ! Ta chỉ hận không thể giếtsạch đám tạp chủng trong thành.”“Thiếu kỳ chủ, lão kỳ chủ bị chết oan uổng! Ngài nên báo thù rửa hận cho lãokỳ chủ!”“May mắn! May mắn! Chúng ta vẫn còn Thiếu kỳ chủ để dựa vào, còn có Thiếukỳ chủ làm chủ cho chúng ta! Thiết Kỳ Bang chúng ta không đổ!”“Lão kỳ chủ đã có lời, nếu lão nhân gia người gặp điều không may, Thiếu kỳchủ sẽ kế thừa! Từ nay về sau, ngài chính là kỳ chủ của chúng ta!”Sở Hi Thanh cũng lười ra vẻ, hắn bước nhanh như gió, trực tiếp đá cho mây tênđầu lĩnh một cước: “Đứng lên! Khóc sướt mướt như đàn bà! Bây giờ là lúc nào?Quân Thiên Bình còn ở bên đối diện, quỳ ở đây là để chờ bọn họ chặt đầu sao?”“Tất cả dẫn người chuẩn bị thuyền cho ta, triệu tập tất cả huynh đệ ở Cổ Thị tậpvà bến tàu đi! Ta muốn các ngươi động viên tất cả các thuyền có thể động viên,tất cả người có thể động viên. Đem tất cả cung nỏ của chúng ta mang lênthuyền, thanh thế càng lớn càng tốt.”Mấy người nghe vậy thì rùng mình, lúc này dồn dập dẫn người đi về mấy chiếcthuyền kia.Mà lúc này, người chèo thuyền và c* li ở bến tàu cũng ầm ầm hưởng ứng.Khi bọn họ nghe tin Thiết Cuồng Nhân chết trận, chỉ cảm thấy trời đất tối tăm.Đó là chỗ để bọn họ dựa vào, thậm chí là tín ngưỡng của bọn họ, lúc này lại độtnhiên sụp đổ, làm cho tất cả mọi người đều chột dạ, tâm thần hoảng hốt, chỉcảm thấy không nơi nương tựa.Nhưng khi tất cả mọi người đang hoảng loạn, bọn họ tận mắt nhìn thấy Sở HiThanh dẫn dắt Tây Sơn Đường, đánh tan quận quân Tú Thủy và liên quân thếgia Tú Thủy.Điều này làm cho tinh thần của tất cả mọi người rung động.