Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 692: Ngọa hổ tàng long (6)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Bầu trời Thiết Kỳ Bang sắp sụp đổ này, lại được một bàn tay mạnh mẽ chặn lại.Đúng rồi! Thiết Kỳ Bang còn có Thiếu kỳ chủ mà!Đây cũng là người xếp hạng 91 trên Thanh Vân Tổng Bảng, cũng là hạng 9 trênThần Tú Thập Kiệt đao!Chỉ cần Thiếu kỳ chủ ở đây, Thiết Kỳ Bang sẽ không sụp đổ được!Lúc này, Sở Hi Thanh lại gọi hai vị trung niên ở trong đó lại: “Tiết phó đườngchủ, Lương phó đường chủ, hai người các ngươi chia ra đi về thượng hạ du mộtchuyến. Triệu tập tất cả bang chúng ngoại đường của Thiết Kỳ Bang về đây.”“Các ngươi nói cho chư vị đường chủ ngoại đường, chỉ cần Thiết Kỳ Bangchúng ta vẫn còn, người vẫn còn, vậy những sản nghiệp và địa bàn kia, không aidám động vào!”“Nếu như bang phái không còn, chúng ta có nhiều địa bàn hơn, nhiều tài sảnhơn, thì cũng không giữ được.”Hai người này, một là phó đường chủ Tuyển Phong Đường, một là phó đườngchủ Thiết Kỳ Đường, đều có tu vị lục phẩm hạ.Sở Hi Thanh đã từng gặp bọn họ vài lần, xem như là người quen, nhưng khôngcó quá nhiều giao tình.Tuy nhiên, Tuyển Phong Đường và Thiết Kỳ Đường đều là đường khẩu quantrọng nhất của Thiết Kỳ Bang, hôm nay hai người được Thiết Cuồng Nhân giữlại đây để trấn thủ tổng đà.Từ đó có thể biết huynh đệ Thiết gia tin tưởng bọn họ thế nào.Thần sắc hai người kia nghiêm nghị: “Xin nghe mệnh lệnh của Thiếu kỳ chủ!”Lúc này, Sở Hi Thanh lại nhìn về phía trung niên mặc trang phục tiên sinhphòng thu chi: “Trong tổng đà bây giờ, còn bao nhiêu tiền bạc, còn bao nhiêulương thực?”Đây là một phó đường chủ của Nội Vụ Đường.Trước đó, Nội Vụ Đường vẫn luôn do Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch quản lý.Thần sắc người này nghiêm túc: “Trong kho bây giờ còn có năm mươi lăm vạnlượng bạc, ba vạn thạch lương thực. Ngoài ra, kỳ chủ còn có một kho bạc ởtrong tổng đồ, đây là tài chính mà kỳ chủ chuẩn bị cho chiến đấu, mỗi mộttháng Thiết Kỳ Bang sẽ gửi mười vạn lượng bạc vào đó, không ai có thể độngvào. Ta chưa từng vào đó, chỉ có thể dự đoán là trong đó còn có khoảng chínmươi vạn lượng bạc.”Sở Hi Thanh nghe vậy, lông mày không khỏi nhướng lên.Đây là tin tức tốt nhất từ khi hắn nghe thấy tin dữ Thiết Cuồng Nhân bỏ mình.Số bạc này có thể ứng phó một trận, chỉ là lương thực hơi ít. . .“Truyền lệnh cho Lý Thần Sơn và Ngụy Dương! Bảo bọn họ sau khi càn quétbinh mã ở ngoài thành xong, liền dẫn bang chúng và ba ngàn thợ săn thì tấncông tất cả trang viên và ổ bảo ở gần đó, ta cho bọn họ một ngày, cần phải nắmgiữ tất cả trang viên và ổ bảo trong phạm vi năm mươi dặm. Nói cho bọn họbiết, phải toàn lực cướp đoạt tiền tài và lương thực! Đặc biệt là lương thực, tấtcả lương thảo và súc vật, đều áp giải về trấn Tây Sơn.”Cái gọi là binh mã chưa động, lương thảo đi đầu.Trong tay Sở Hi Thanh bây giờ chỉ có hai vạn lượng bạc, trong quỹ của TâySơn Đường cũng chỉ có bảy vạn lượng.Mà trận chiến ngày hôm nay, hắn đã hứa hẹn ban thưởng cho bọn họ, phải phátxuống mấy chục vạn lượng.Kẻ địch mà Thiết Kỳ Bang phải đối mặt bây giờ, còn có Thập Thất Liên HoànỔ, còn có quân Thiên Bình, còn có Thủy sư doanh quận Giang Nam.Sở Hi Thanh dự tính là, tiếp đó bọn họ còn phải giằng co với quan phủ và thếlực ở khắp nơi, tất yếu phải duy trì mười mấy ngày, thậm chí hơn một tháng.Thiết Kỳ Bang muốn nuôi dưỡng bang chúng dưới trướng đã không dễ, muốnđộng viên tất cả thợ săn và c* li thì cũng cần một lượng lớn tiền bạc và lươngthực.Càng nhiều càng tốt!Sở Hi Thanh nói đến chỗ này, liền thấy Lỗ Bình Nguyên dẫn theo một đámngười, đẩy mấy chiếc xe ngựa chứa đầy đồ tang và vải trắng, đi từ phía quanđạo của trấn Tây Sơn đến đây.Hắn vẫy vẫy tay với Lỗ Bình Nguyên: “Ngươi tạm thời bỏ chuyện đồ tangxuống, ta giao cho người khác làm. Ngươi mau đi Sát Sinh Lâu một chuyền,giúp ta thuê một vị cao thủ. Tu vị nhất định phải là ngũ phẩm thượng, sức chiếnđấu càng cao càng tốt, ta ra mười. . . không, mười lăm vạn lượng bạc, thuê haitháng! Nhất định phải có danh dự tốt, nguyện ý ra sức.”Sở Hi Thanh nói đến mấy chữ mười lăm vạn lượng bạc thì da mặt hơi co quắplại.Bình thường, thuê một võ tu ngũ phẩm thượng thì khoảng năm mươi đến bảymươi vạn lượng bạc một năm.Sở Hi Thanh thì lại không muốn tiêu số tiền đó.Thiết Kỳ Bang bây giờ đang thiếu chính là một cao thủ trấn áp cục diện.Dưới trướng của Sở Hi Thanh đúng là ‘cao thủ’ nhiều như mây, nhưng không aicó thể bại lộ dưới ánh sáng.“Thuộc hạ tuân lệnh!” Vẻ mặt Lỗ Bình Nguyên nghiêm túc, trong lòng hắncũng biết chuyện này quan hệ trọng đại, nhất định phải làm ổn thỏa.Nhưng đúng lúc này, bọn họ nghe thấy một tiếng kêu từ phía trên: “Hi Thanh!”Tiếng nói này hùng hồn hào phòng, nhưng lại ẩn chứa một tia bi thương.Sở Hi Thanh nghe thấy vậy thì ngẩng đầu lên, sắc mặt cũng hơi buồn bã: “Thiếtthúc.”Đó là Thiết Tiếu Sinh, hắn đang ngự không mà đến từ phía xa xa. 

Bầu trời Thiết Kỳ Bang sắp sụp đổ này, lại được một bàn tay mạnh mẽ chặn lại.

Đúng rồi! Thiết Kỳ Bang còn có Thiếu kỳ chủ mà!

Đây cũng là người xếp hạng 91 trên Thanh Vân Tổng Bảng, cũng là hạng 9 trên

Thần Tú Thập Kiệt đao!

Chỉ cần Thiếu kỳ chủ ở đây, Thiết Kỳ Bang sẽ không sụp đổ được!

Lúc này, Sở Hi Thanh lại gọi hai vị trung niên ở trong đó lại: “Tiết phó đường

chủ, Lương phó đường chủ, hai người các ngươi chia ra đi về thượng hạ du một

chuyến. Triệu tập tất cả bang chúng ngoại đường của Thiết Kỳ Bang về đây.”

“Các ngươi nói cho chư vị đường chủ ngoại đường, chỉ cần Thiết Kỳ Bang

chúng ta vẫn còn, người vẫn còn, vậy những sản nghiệp và địa bàn kia, không ai

dám động vào!”

“Nếu như bang phái không còn, chúng ta có nhiều địa bàn hơn, nhiều tài sản

hơn, thì cũng không giữ được.”

Hai người này, một là phó đường chủ Tuyển Phong Đường, một là phó đường

chủ Thiết Kỳ Đường, đều có tu vị lục phẩm hạ.

Sở Hi Thanh đã từng gặp bọn họ vài lần, xem như là người quen, nhưng không

có quá nhiều giao tình.

Tuy nhiên, Tuyển Phong Đường và Thiết Kỳ Đường đều là đường khẩu quan

trọng nhất của Thiết Kỳ Bang, hôm nay hai người được Thiết Cuồng Nhân giữ

lại đây để trấn thủ tổng đà.

Từ đó có thể biết huynh đệ Thiết gia tin tưởng bọn họ thế nào.

Thần sắc hai người kia nghiêm nghị: “Xin nghe mệnh lệnh của Thiếu kỳ chủ!”

Lúc này, Sở Hi Thanh lại nhìn về phía trung niên mặc trang phục tiên sinh

phòng thu chi: “Trong tổng đà bây giờ, còn bao nhiêu tiền bạc, còn bao nhiêu

lương thực?”

Đây là một phó đường chủ của Nội Vụ Đường.

Trước đó, Nội Vụ Đường vẫn luôn do Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch quản lý.

Thần sắc người này nghiêm túc: “Trong kho bây giờ còn có năm mươi lăm vạn

lượng bạc, ba vạn thạch lương thực. Ngoài ra, kỳ chủ còn có một kho bạc ở

trong tổng đồ, đây là tài chính mà kỳ chủ chuẩn bị cho chiến đấu, mỗi một

tháng Thiết Kỳ Bang sẽ gửi mười vạn lượng bạc vào đó, không ai có thể động

vào. Ta chưa từng vào đó, chỉ có thể dự đoán là trong đó còn có khoảng chín

mươi vạn lượng bạc.”

Sở Hi Thanh nghe vậy, lông mày không khỏi nhướng lên.

Đây là tin tức tốt nhất từ khi hắn nghe thấy tin dữ Thiết Cuồng Nhân bỏ mình.

Số bạc này có thể ứng phó một trận, chỉ là lương thực hơi ít. . .

“Truyền lệnh cho Lý Thần Sơn và Ngụy Dương! Bảo bọn họ sau khi càn quét

binh mã ở ngoài thành xong, liền dẫn bang chúng và ba ngàn thợ săn thì tấn

công tất cả trang viên và ổ bảo ở gần đó, ta cho bọn họ một ngày, cần phải nắm

giữ tất cả trang viên và ổ bảo trong phạm vi năm mươi dặm. Nói cho bọn họ

biết, phải toàn lực cướp đoạt tiền tài và lương thực! Đặc biệt là lương thực, tất

cả lương thảo và súc vật, đều áp giải về trấn Tây Sơn.”

Cái gọi là binh mã chưa động, lương thảo đi đầu.

Trong tay Sở Hi Thanh bây giờ chỉ có hai vạn lượng bạc, trong quỹ của Tây

Sơn Đường cũng chỉ có bảy vạn lượng.

Mà trận chiến ngày hôm nay, hắn đã hứa hẹn ban thưởng cho bọn họ, phải phát

xuống mấy chục vạn lượng.

Kẻ địch mà Thiết Kỳ Bang phải đối mặt bây giờ, còn có Thập Thất Liên Hoàn

Ổ, còn có quân Thiên Bình, còn có Thủy sư doanh quận Giang Nam.

Sở Hi Thanh dự tính là, tiếp đó bọn họ còn phải giằng co với quan phủ và thế

lực ở khắp nơi, tất yếu phải duy trì mười mấy ngày, thậm chí hơn một tháng.

Thiết Kỳ Bang muốn nuôi dưỡng bang chúng dưới trướng đã không dễ, muốn

động viên tất cả thợ săn và c* li thì cũng cần một lượng lớn tiền bạc và lương

thực.

Càng nhiều càng tốt!

Sở Hi Thanh nói đến chỗ này, liền thấy Lỗ Bình Nguyên dẫn theo một đám

người, đẩy mấy chiếc xe ngựa chứa đầy đồ tang và vải trắng, đi từ phía quan

đạo của trấn Tây Sơn đến đây.

Hắn vẫy vẫy tay với Lỗ Bình Nguyên: “Ngươi tạm thời bỏ chuyện đồ tang

xuống, ta giao cho người khác làm. Ngươi mau đi Sát Sinh Lâu một chuyền,

giúp ta thuê một vị cao thủ. Tu vị nhất định phải là ngũ phẩm thượng, sức chiến

đấu càng cao càng tốt, ta ra mười. . . không, mười lăm vạn lượng bạc, thuê hai

tháng! Nhất định phải có danh dự tốt, nguyện ý ra sức.”

Sở Hi Thanh nói đến mấy chữ mười lăm vạn lượng bạc thì da mặt hơi co quắp

lại.

Bình thường, thuê một võ tu ngũ phẩm thượng thì khoảng năm mươi đến bảy

mươi vạn lượng bạc một năm.

Sở Hi Thanh thì lại không muốn tiêu số tiền đó.

Thiết Kỳ Bang bây giờ đang thiếu chính là một cao thủ trấn áp cục diện.

Dưới trướng của Sở Hi Thanh đúng là ‘cao thủ’ nhiều như mây, nhưng không ai

có thể bại lộ dưới ánh sáng.

“Thuộc hạ tuân lệnh!” Vẻ mặt Lỗ Bình Nguyên nghiêm túc, trong lòng hắn

cũng biết chuyện này quan hệ trọng đại, nhất định phải làm ổn thỏa.

Nhưng đúng lúc này, bọn họ nghe thấy một tiếng kêu từ phía trên: “Hi Thanh!”

Tiếng nói này hùng hồn hào phòng, nhưng lại ẩn chứa một tia bi thương.

Sở Hi Thanh nghe thấy vậy thì ngẩng đầu lên, sắc mặt cũng hơi buồn bã: “Thiết

thúc.”

Đó là Thiết Tiếu Sinh, hắn đang ngự không mà đến từ phía xa xa. 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Bầu trời Thiết Kỳ Bang sắp sụp đổ này, lại được một bàn tay mạnh mẽ chặn lại.Đúng rồi! Thiết Kỳ Bang còn có Thiếu kỳ chủ mà!Đây cũng là người xếp hạng 91 trên Thanh Vân Tổng Bảng, cũng là hạng 9 trênThần Tú Thập Kiệt đao!Chỉ cần Thiếu kỳ chủ ở đây, Thiết Kỳ Bang sẽ không sụp đổ được!Lúc này, Sở Hi Thanh lại gọi hai vị trung niên ở trong đó lại: “Tiết phó đườngchủ, Lương phó đường chủ, hai người các ngươi chia ra đi về thượng hạ du mộtchuyến. Triệu tập tất cả bang chúng ngoại đường của Thiết Kỳ Bang về đây.”“Các ngươi nói cho chư vị đường chủ ngoại đường, chỉ cần Thiết Kỳ Bangchúng ta vẫn còn, người vẫn còn, vậy những sản nghiệp và địa bàn kia, không aidám động vào!”“Nếu như bang phái không còn, chúng ta có nhiều địa bàn hơn, nhiều tài sảnhơn, thì cũng không giữ được.”Hai người này, một là phó đường chủ Tuyển Phong Đường, một là phó đườngchủ Thiết Kỳ Đường, đều có tu vị lục phẩm hạ.Sở Hi Thanh đã từng gặp bọn họ vài lần, xem như là người quen, nhưng khôngcó quá nhiều giao tình.Tuy nhiên, Tuyển Phong Đường và Thiết Kỳ Đường đều là đường khẩu quantrọng nhất của Thiết Kỳ Bang, hôm nay hai người được Thiết Cuồng Nhân giữlại đây để trấn thủ tổng đà.Từ đó có thể biết huynh đệ Thiết gia tin tưởng bọn họ thế nào.Thần sắc hai người kia nghiêm nghị: “Xin nghe mệnh lệnh của Thiếu kỳ chủ!”Lúc này, Sở Hi Thanh lại nhìn về phía trung niên mặc trang phục tiên sinhphòng thu chi: “Trong tổng đà bây giờ, còn bao nhiêu tiền bạc, còn bao nhiêulương thực?”Đây là một phó đường chủ của Nội Vụ Đường.Trước đó, Nội Vụ Đường vẫn luôn do Tùng Phong Kiếm – Lâm Thạch quản lý.Thần sắc người này nghiêm túc: “Trong kho bây giờ còn có năm mươi lăm vạnlượng bạc, ba vạn thạch lương thực. Ngoài ra, kỳ chủ còn có một kho bạc ởtrong tổng đồ, đây là tài chính mà kỳ chủ chuẩn bị cho chiến đấu, mỗi mộttháng Thiết Kỳ Bang sẽ gửi mười vạn lượng bạc vào đó, không ai có thể độngvào. Ta chưa từng vào đó, chỉ có thể dự đoán là trong đó còn có khoảng chínmươi vạn lượng bạc.”Sở Hi Thanh nghe vậy, lông mày không khỏi nhướng lên.Đây là tin tức tốt nhất từ khi hắn nghe thấy tin dữ Thiết Cuồng Nhân bỏ mình.Số bạc này có thể ứng phó một trận, chỉ là lương thực hơi ít. . .“Truyền lệnh cho Lý Thần Sơn và Ngụy Dương! Bảo bọn họ sau khi càn quétbinh mã ở ngoài thành xong, liền dẫn bang chúng và ba ngàn thợ săn thì tấncông tất cả trang viên và ổ bảo ở gần đó, ta cho bọn họ một ngày, cần phải nắmgiữ tất cả trang viên và ổ bảo trong phạm vi năm mươi dặm. Nói cho bọn họbiết, phải toàn lực cướp đoạt tiền tài và lương thực! Đặc biệt là lương thực, tấtcả lương thảo và súc vật, đều áp giải về trấn Tây Sơn.”Cái gọi là binh mã chưa động, lương thảo đi đầu.Trong tay Sở Hi Thanh bây giờ chỉ có hai vạn lượng bạc, trong quỹ của TâySơn Đường cũng chỉ có bảy vạn lượng.Mà trận chiến ngày hôm nay, hắn đã hứa hẹn ban thưởng cho bọn họ, phải phátxuống mấy chục vạn lượng.Kẻ địch mà Thiết Kỳ Bang phải đối mặt bây giờ, còn có Thập Thất Liên HoànỔ, còn có quân Thiên Bình, còn có Thủy sư doanh quận Giang Nam.Sở Hi Thanh dự tính là, tiếp đó bọn họ còn phải giằng co với quan phủ và thếlực ở khắp nơi, tất yếu phải duy trì mười mấy ngày, thậm chí hơn một tháng.Thiết Kỳ Bang muốn nuôi dưỡng bang chúng dưới trướng đã không dễ, muốnđộng viên tất cả thợ săn và c* li thì cũng cần một lượng lớn tiền bạc và lươngthực.Càng nhiều càng tốt!Sở Hi Thanh nói đến chỗ này, liền thấy Lỗ Bình Nguyên dẫn theo một đámngười, đẩy mấy chiếc xe ngựa chứa đầy đồ tang và vải trắng, đi từ phía quanđạo của trấn Tây Sơn đến đây.Hắn vẫy vẫy tay với Lỗ Bình Nguyên: “Ngươi tạm thời bỏ chuyện đồ tangxuống, ta giao cho người khác làm. Ngươi mau đi Sát Sinh Lâu một chuyền,giúp ta thuê một vị cao thủ. Tu vị nhất định phải là ngũ phẩm thượng, sức chiếnđấu càng cao càng tốt, ta ra mười. . . không, mười lăm vạn lượng bạc, thuê haitháng! Nhất định phải có danh dự tốt, nguyện ý ra sức.”Sở Hi Thanh nói đến mấy chữ mười lăm vạn lượng bạc thì da mặt hơi co quắplại.Bình thường, thuê một võ tu ngũ phẩm thượng thì khoảng năm mươi đến bảymươi vạn lượng bạc một năm.Sở Hi Thanh thì lại không muốn tiêu số tiền đó.Thiết Kỳ Bang bây giờ đang thiếu chính là một cao thủ trấn áp cục diện.Dưới trướng của Sở Hi Thanh đúng là ‘cao thủ’ nhiều như mây, nhưng không aicó thể bại lộ dưới ánh sáng.“Thuộc hạ tuân lệnh!” Vẻ mặt Lỗ Bình Nguyên nghiêm túc, trong lòng hắncũng biết chuyện này quan hệ trọng đại, nhất định phải làm ổn thỏa.Nhưng đúng lúc này, bọn họ nghe thấy một tiếng kêu từ phía trên: “Hi Thanh!”Tiếng nói này hùng hồn hào phòng, nhưng lại ẩn chứa một tia bi thương.Sở Hi Thanh nghe thấy vậy thì ngẩng đầu lên, sắc mặt cũng hơi buồn bã: “Thiếtthúc.”Đó là Thiết Tiếu Sinh, hắn đang ngự không mà đến từ phía xa xa. 

Chương 692: Ngọa hổ tàng long (6)