Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 753: Là hắn (6)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Hắn khẽ thở dài, nhắm mắt lại: “Thôi, chết trong tay tông chủ tiếp theo của VôTướng thần tông, cao thủ nhất phẩm trong tương lai, lão tử chết không oan. . .”Theo câu nói này, toàn thân võ tu áo đó hóa thành tro tàn, rồi tiêu tan trong hưkhông.Kiếm Tàng Phong thì lại nghĩ thầm, lời này thật sự là quá mức rồi.Nhình nhiều nhất cũng chỉ có thể coi là tông chủ dự bị, còn nhất phẩm gì gì đó,bây giờ vẫn còn sớm!Tên đối diện này, đến chết rồi mà còn muốn thiếp vàng lên mặt.Hắn đưa kiếm vào vỏ, chuẩn bị ngự không mà lên, đi đến nơi khác, đột nhiên lạirùng mình một cái, chỉ thấy một ông lão râu bạc trắng, mặc áo bào trắng đangđứng ở cách đó ba mươi bước.Không biết người này đến từ bao giờ, Kiếm Tàng Phong cũng không phát hiệnra được.Kiếm Tàng Phong lại lập tức thả lỏng, không đề phòng nữa, trái lại còn vô cùngkinh ngạc: “Thanh Hư Tử sư thúc?”Hắn ngạc nhiên không thôi: “Sao sư thúc ngài lại đến đây?”“Ta đi theo một cây đao đến đây.”Thanh Hư Tử mỉm cười, dạo bước đi đến trước người Kiếm Tàng Phong, nhìnmảnh bãi cát bừa bộn ở trước mắt: “Tiểu Thiên Câu – Vũ Minh là đệ tử chântruyền tương đối xuất sắc của Huyết Bức sơn, nhiều nhất vài năm nữa là ngườinày có thể lên làm trưởng lão, không ngờ lại chết trong tay ngươi. Xem ra BìnhThiên kiếm của Tàng Phong ngươi đã có chút tiến bộ rồi.”“Nào có? Ta vừa mới tu luyện đến nhập môn, nên không dám bêu xấu ở trướcmặt người khác.”Kiếm Tàng Phong nói đến chỗ này, vẻ mặt bỗng nhiên thay đổi, con ngươi corút lại thành một cây kim: “Đại trưởng lão, ngài vừa nói gì cơ? Ngài đi theo mộtcây đao đến đây? Lẽ nào . . . cây đao này là Nhai Tí thần đao?”“Còn có thể là cây đao nào? Ngoài ra, có thể có cây đao nào để tao phải chạytheo tám vạn dặm đến đây?”Thanh Hư Tử chắp tay sau lưng, nhẹ nhàng nhìn lên trên, nhìn một vệt kimquang ở trong tầng mây: “Nhai Tí thần đao đã cảm ứng được chủ! Thần Ý XúcTử Đao sẽ tái hiện thế gian. Nếu không có bất ngờ gì, quá nửa là tên ở quận TúThủy, ở Thiết Kỳ Bang kia. . .”. . .Khi Sở Hi Thanh bước lên mặt sông Thần Tú, tiểu bạch điêu vẫn nằm trên vaicủa Sở Hi Thanh, rốt cuộc cũng mơ mơ màng màng tỉnh lại.Nàng mở mắt ra, liếc mắt nhìn chung quanh, sau đó lại liếc nhìn sắc trời: “Đếnsông Thần Tú rồi? Hơi chậm nha!”Bạch Tiểu Chiêu nhớ là bọn họ xuất phát từ lúc chạng vạng, bây giờ thì lại làkhoảng giờ tý.Sở Hi Thanh và Bộ Yên Thành dùng tận hai canh giwof, mới vượt qua nămtrăm dặm, trở lại sông Thần Tú.Sở Hi Thanh nghe vậy thì khóe môi hơi cong lên.Hắn cảm thấy cái tốc độ này đã là cực kỳ nhanh, còn nhanh hơn nhiều so với xecon chạy trên đường cao tốc ở thế giới kia.Dù sao thì tu vị của Sở Hi Thanh cũng chỉ là thất phẩm hạ.Khi hắn bộc phát, thân pháp của hắn đúng là có thể như quỷ mị, trong khoảnhkhắc đã có thể vút qua hơn trăm trượng.Nhưng đó là không tiếc tiêu hao chân nguyên, không cân nhắc đến việc duy trìthời gian lâu dài.Lặn lội đường xa và bứt tốc trong thời gian ngắn là hai chuyện hoàn toàn khácnhau, chạy marathon cự ly dài và chạy trăm mét có thể giống nhau sao?Hắn lại không phải Phong Sinh thú.Bạch Tiểu Chiêu có một loại thần thông hệ phong, chẳng những có thể ngựphong phi hành, còn có thể khôi phục thể lực ở trong gió, một ngày một đêmchạy mấy ngàn dặm cũng không có vấn đề.Thậm chí nàng chạy mấy ngàn dặm rồi mà còn không th* d*c.Nghĩ đến thần thông huyết mạch, Sở Hi Thanh liền liếc mắt nhìn Bạch TiểuChiêu: “Tiểu Chiêu, bây giờ ngươi thế nào rồi?”Bạch Tiểu Chiêu không trả lời, nàng duỗi móng vuốt phải của mình ra.Trên đầu ngón tay kia lập tức có từng tia từng tia sấm sét, chúng nó khiến chokhông khí xung quanh phát ra những tiếng ‘xì xì’.“Dường như đã mạnh hơn trước không ít, còn thức tỉnh hai loại thần thônghuyết mạch, trong óc cũng có một ít trí nhớ chiến đấu liên quan đến Lôi pháp,nhưng ta vẫn chưa thử.”Sau khi Bạch Tiểu Chiêu nói xong, lại dùng móng vuốt để gãi gãi cằm củamình: “Thật là kỳ lạ, đây đã là lần thứ ba rồi, trong vòng tám ngày này, ta thứctỉnh huyết mạch Lôi Sinh thú tận ba lần, đã đến Tam vĩ Lôi Sinh thú rồi. Trướckia ta chưa từng nghe nói đến chuyện tương tự như này.”“Lẽ nào cha mẹ đã chết đi của ta, đều là Thừa Hoàng chân chính? Nhưng màkhông đúng nha, nếu như bọn họ là Thừa Hoàng chân chính, ta sẽ không chỉ làmột con tiểu bạch điêu nha. A. . .Tiểu Chiêu hoàn toàn không thể hiểu nổi.”Sở Hi Thanh thấy buồn cười, Bạch Tiểu Chiêu thức tỉnh huyết mạch Lôi Sinhthú, tự nhiên là hắn giúp nàng đổi thiên phú ở trong võ đạo bảo khố rồi.Tuy nhiên, hiện giờ hắn chỉ quét đến huyết mạch Tam vĩ Lôi Sinh thú là caonhất.Mà Bạch Tiểu Chiêu muốn chuyển hóa thành Thừa Hoàng chân chính, ít nhấtthì hai loại huyết mạch cũng phải lên đến Ngũ vĩ. 

Hắn khẽ thở dài, nhắm mắt lại: “Thôi, chết trong tay tông chủ tiếp theo của Vô

Tướng thần tông, cao thủ nhất phẩm trong tương lai, lão tử chết không oan. . .”

Theo câu nói này, toàn thân võ tu áo đó hóa thành tro tàn, rồi tiêu tan trong hư

không.

Kiếm Tàng Phong thì lại nghĩ thầm, lời này thật sự là quá mức rồi.

Nhình nhiều nhất cũng chỉ có thể coi là tông chủ dự bị, còn nhất phẩm gì gì đó,

bây giờ vẫn còn sớm!

Tên đối diện này, đến chết rồi mà còn muốn thiếp vàng lên mặt.

Hắn đưa kiếm vào vỏ, chuẩn bị ngự không mà lên, đi đến nơi khác, đột nhiên lại

rùng mình một cái, chỉ thấy một ông lão râu bạc trắng, mặc áo bào trắng đang

đứng ở cách đó ba mươi bước.

Không biết người này đến từ bao giờ, Kiếm Tàng Phong cũng không phát hiện

ra được.

Kiếm Tàng Phong lại lập tức thả lỏng, không đề phòng nữa, trái lại còn vô cùng

kinh ngạc: “Thanh Hư Tử sư thúc?”

Hắn ngạc nhiên không thôi: “Sao sư thúc ngài lại đến đây?”

“Ta đi theo một cây đao đến đây.”

Thanh Hư Tử mỉm cười, dạo bước đi đến trước người Kiếm Tàng Phong, nhìn

mảnh bãi cát bừa bộn ở trước mắt: “Tiểu Thiên Câu – Vũ Minh là đệ tử chân

truyền tương đối xuất sắc của Huyết Bức sơn, nhiều nhất vài năm nữa là người

này có thể lên làm trưởng lão, không ngờ lại chết trong tay ngươi. Xem ra Bình

Thiên kiếm của Tàng Phong ngươi đã có chút tiến bộ rồi.”

“Nào có? Ta vừa mới tu luyện đến nhập môn, nên không dám bêu xấu ở trước

mặt người khác.”

Kiếm Tàng Phong nói đến chỗ này, vẻ mặt bỗng nhiên thay đổi, con ngươi co

rút lại thành một cây kim: “Đại trưởng lão, ngài vừa nói gì cơ? Ngài đi theo một

cây đao đến đây? Lẽ nào . . . cây đao này là Nhai Tí thần đao?”

“Còn có thể là cây đao nào? Ngoài ra, có thể có cây đao nào để tao phải chạy

theo tám vạn dặm đến đây?”

Thanh Hư Tử chắp tay sau lưng, nhẹ nhàng nhìn lên trên, nhìn một vệt kim

quang ở trong tầng mây: “Nhai Tí thần đao đã cảm ứng được chủ! Thần Ý Xúc

Tử Đao sẽ tái hiện thế gian. Nếu không có bất ngờ gì, quá nửa là tên ở quận Tú

Thủy, ở Thiết Kỳ Bang kia. . .”

. . .

Khi Sở Hi Thanh bước lên mặt sông Thần Tú, tiểu bạch điêu vẫn nằm trên vai

của Sở Hi Thanh, rốt cuộc cũng mơ mơ màng màng tỉnh lại.

Nàng mở mắt ra, liếc mắt nhìn chung quanh, sau đó lại liếc nhìn sắc trời: “Đến

sông Thần Tú rồi? Hơi chậm nha!”

Bạch Tiểu Chiêu nhớ là bọn họ xuất phát từ lúc chạng vạng, bây giờ thì lại là

khoảng giờ tý.

Sở Hi Thanh và Bộ Yên Thành dùng tận hai canh giwof, mới vượt qua năm

trăm dặm, trở lại sông Thần Tú.

Sở Hi Thanh nghe vậy thì khóe môi hơi cong lên.

Hắn cảm thấy cái tốc độ này đã là cực kỳ nhanh, còn nhanh hơn nhiều so với xe

con chạy trên đường cao tốc ở thế giới kia.

Dù sao thì tu vị của Sở Hi Thanh cũng chỉ là thất phẩm hạ.

Khi hắn bộc phát, thân pháp của hắn đúng là có thể như quỷ mị, trong khoảnh

khắc đã có thể vút qua hơn trăm trượng.

Nhưng đó là không tiếc tiêu hao chân nguyên, không cân nhắc đến việc duy trì

thời gian lâu dài.

Lặn lội đường xa và bứt tốc trong thời gian ngắn là hai chuyện hoàn toàn khác

nhau, chạy marathon cự ly dài và chạy trăm mét có thể giống nhau sao?

Hắn lại không phải Phong Sinh thú.

Bạch Tiểu Chiêu có một loại thần thông hệ phong, chẳng những có thể ngự

phong phi hành, còn có thể khôi phục thể lực ở trong gió, một ngày một đêm

chạy mấy ngàn dặm cũng không có vấn đề.

Thậm chí nàng chạy mấy ngàn dặm rồi mà còn không th* d*c.

Nghĩ đến thần thông huyết mạch, Sở Hi Thanh liền liếc mắt nhìn Bạch Tiểu

Chiêu: “Tiểu Chiêu, bây giờ ngươi thế nào rồi?”

Bạch Tiểu Chiêu không trả lời, nàng duỗi móng vuốt phải của mình ra.

Trên đầu ngón tay kia lập tức có từng tia từng tia sấm sét, chúng nó khiến cho

không khí xung quanh phát ra những tiếng ‘xì xì’.

“Dường như đã mạnh hơn trước không ít, còn thức tỉnh hai loại thần thông

huyết mạch, trong óc cũng có một ít trí nhớ chiến đấu liên quan đến Lôi pháp,

nhưng ta vẫn chưa thử.”

Sau khi Bạch Tiểu Chiêu nói xong, lại dùng móng vuốt để gãi gãi cằm của

mình: “Thật là kỳ lạ, đây đã là lần thứ ba rồi, trong vòng tám ngày này, ta thức

tỉnh huyết mạch Lôi Sinh thú tận ba lần, đã đến Tam vĩ Lôi Sinh thú rồi. Trước

kia ta chưa từng nghe nói đến chuyện tương tự như này.”

“Lẽ nào cha mẹ đã chết đi của ta, đều là Thừa Hoàng chân chính? Nhưng mà

không đúng nha, nếu như bọn họ là Thừa Hoàng chân chính, ta sẽ không chỉ là

một con tiểu bạch điêu nha. A. . .Tiểu Chiêu hoàn toàn không thể hiểu nổi.”

Sở Hi Thanh thấy buồn cười, Bạch Tiểu Chiêu thức tỉnh huyết mạch Lôi Sinh

thú, tự nhiên là hắn giúp nàng đổi thiên phú ở trong võ đạo bảo khố rồi.

Tuy nhiên, hiện giờ hắn chỉ quét đến huyết mạch Tam vĩ Lôi Sinh thú là cao

nhất.

Mà Bạch Tiểu Chiêu muốn chuyển hóa thành Thừa Hoàng chân chính, ít nhất

thì hai loại huyết mạch cũng phải lên đến Ngũ vĩ. 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Hắn khẽ thở dài, nhắm mắt lại: “Thôi, chết trong tay tông chủ tiếp theo của VôTướng thần tông, cao thủ nhất phẩm trong tương lai, lão tử chết không oan. . .”Theo câu nói này, toàn thân võ tu áo đó hóa thành tro tàn, rồi tiêu tan trong hưkhông.Kiếm Tàng Phong thì lại nghĩ thầm, lời này thật sự là quá mức rồi.Nhình nhiều nhất cũng chỉ có thể coi là tông chủ dự bị, còn nhất phẩm gì gì đó,bây giờ vẫn còn sớm!Tên đối diện này, đến chết rồi mà còn muốn thiếp vàng lên mặt.Hắn đưa kiếm vào vỏ, chuẩn bị ngự không mà lên, đi đến nơi khác, đột nhiên lạirùng mình một cái, chỉ thấy một ông lão râu bạc trắng, mặc áo bào trắng đangđứng ở cách đó ba mươi bước.Không biết người này đến từ bao giờ, Kiếm Tàng Phong cũng không phát hiệnra được.Kiếm Tàng Phong lại lập tức thả lỏng, không đề phòng nữa, trái lại còn vô cùngkinh ngạc: “Thanh Hư Tử sư thúc?”Hắn ngạc nhiên không thôi: “Sao sư thúc ngài lại đến đây?”“Ta đi theo một cây đao đến đây.”Thanh Hư Tử mỉm cười, dạo bước đi đến trước người Kiếm Tàng Phong, nhìnmảnh bãi cát bừa bộn ở trước mắt: “Tiểu Thiên Câu – Vũ Minh là đệ tử chântruyền tương đối xuất sắc của Huyết Bức sơn, nhiều nhất vài năm nữa là ngườinày có thể lên làm trưởng lão, không ngờ lại chết trong tay ngươi. Xem ra BìnhThiên kiếm của Tàng Phong ngươi đã có chút tiến bộ rồi.”“Nào có? Ta vừa mới tu luyện đến nhập môn, nên không dám bêu xấu ở trướcmặt người khác.”Kiếm Tàng Phong nói đến chỗ này, vẻ mặt bỗng nhiên thay đổi, con ngươi corút lại thành một cây kim: “Đại trưởng lão, ngài vừa nói gì cơ? Ngài đi theo mộtcây đao đến đây? Lẽ nào . . . cây đao này là Nhai Tí thần đao?”“Còn có thể là cây đao nào? Ngoài ra, có thể có cây đao nào để tao phải chạytheo tám vạn dặm đến đây?”Thanh Hư Tử chắp tay sau lưng, nhẹ nhàng nhìn lên trên, nhìn một vệt kimquang ở trong tầng mây: “Nhai Tí thần đao đã cảm ứng được chủ! Thần Ý XúcTử Đao sẽ tái hiện thế gian. Nếu không có bất ngờ gì, quá nửa là tên ở quận TúThủy, ở Thiết Kỳ Bang kia. . .”. . .Khi Sở Hi Thanh bước lên mặt sông Thần Tú, tiểu bạch điêu vẫn nằm trên vaicủa Sở Hi Thanh, rốt cuộc cũng mơ mơ màng màng tỉnh lại.Nàng mở mắt ra, liếc mắt nhìn chung quanh, sau đó lại liếc nhìn sắc trời: “Đếnsông Thần Tú rồi? Hơi chậm nha!”Bạch Tiểu Chiêu nhớ là bọn họ xuất phát từ lúc chạng vạng, bây giờ thì lại làkhoảng giờ tý.Sở Hi Thanh và Bộ Yên Thành dùng tận hai canh giwof, mới vượt qua nămtrăm dặm, trở lại sông Thần Tú.Sở Hi Thanh nghe vậy thì khóe môi hơi cong lên.Hắn cảm thấy cái tốc độ này đã là cực kỳ nhanh, còn nhanh hơn nhiều so với xecon chạy trên đường cao tốc ở thế giới kia.Dù sao thì tu vị của Sở Hi Thanh cũng chỉ là thất phẩm hạ.Khi hắn bộc phát, thân pháp của hắn đúng là có thể như quỷ mị, trong khoảnhkhắc đã có thể vút qua hơn trăm trượng.Nhưng đó là không tiếc tiêu hao chân nguyên, không cân nhắc đến việc duy trìthời gian lâu dài.Lặn lội đường xa và bứt tốc trong thời gian ngắn là hai chuyện hoàn toàn khácnhau, chạy marathon cự ly dài và chạy trăm mét có thể giống nhau sao?Hắn lại không phải Phong Sinh thú.Bạch Tiểu Chiêu có một loại thần thông hệ phong, chẳng những có thể ngựphong phi hành, còn có thể khôi phục thể lực ở trong gió, một ngày một đêmchạy mấy ngàn dặm cũng không có vấn đề.Thậm chí nàng chạy mấy ngàn dặm rồi mà còn không th* d*c.Nghĩ đến thần thông huyết mạch, Sở Hi Thanh liền liếc mắt nhìn Bạch TiểuChiêu: “Tiểu Chiêu, bây giờ ngươi thế nào rồi?”Bạch Tiểu Chiêu không trả lời, nàng duỗi móng vuốt phải của mình ra.Trên đầu ngón tay kia lập tức có từng tia từng tia sấm sét, chúng nó khiến chokhông khí xung quanh phát ra những tiếng ‘xì xì’.“Dường như đã mạnh hơn trước không ít, còn thức tỉnh hai loại thần thônghuyết mạch, trong óc cũng có một ít trí nhớ chiến đấu liên quan đến Lôi pháp,nhưng ta vẫn chưa thử.”Sau khi Bạch Tiểu Chiêu nói xong, lại dùng móng vuốt để gãi gãi cằm củamình: “Thật là kỳ lạ, đây đã là lần thứ ba rồi, trong vòng tám ngày này, ta thứctỉnh huyết mạch Lôi Sinh thú tận ba lần, đã đến Tam vĩ Lôi Sinh thú rồi. Trướckia ta chưa từng nghe nói đến chuyện tương tự như này.”“Lẽ nào cha mẹ đã chết đi của ta, đều là Thừa Hoàng chân chính? Nhưng màkhông đúng nha, nếu như bọn họ là Thừa Hoàng chân chính, ta sẽ không chỉ làmột con tiểu bạch điêu nha. A. . .Tiểu Chiêu hoàn toàn không thể hiểu nổi.”Sở Hi Thanh thấy buồn cười, Bạch Tiểu Chiêu thức tỉnh huyết mạch Lôi Sinhthú, tự nhiên là hắn giúp nàng đổi thiên phú ở trong võ đạo bảo khố rồi.Tuy nhiên, hiện giờ hắn chỉ quét đến huyết mạch Tam vĩ Lôi Sinh thú là caonhất.Mà Bạch Tiểu Chiêu muốn chuyển hóa thành Thừa Hoàng chân chính, ít nhấtthì hai loại huyết mạch cũng phải lên đến Ngũ vĩ. 

Chương 753: Là hắn (6)