Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 754: Đao ý tầng mười một

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Cũng có thể là một loại ‘phản tổ’, hiện tượng ‘phản tổ’ rất thường thấy ở yêutộc các ngươi, không cần để ý nhiều làm gì. Không cần phải nghĩ nhiều như vậyđâu, thuận theo tự nhiên là được rồi.”Sở Hi Thanh cười nói, v**t v* đầu của Bạch Tiểu Chiêu: “Nếu đã tỉnh lại, vậythì diễn luyện một hai lần, làm quen với sức mạnh mới của ngươi đi, đừng chờđến khi chiến đấu rồi mà vẫn không quen thuộc.”Thiên phú của Bạch Tiểu Chiêu rất mạnh, nhưng ngộ tính lại kém xa Bá VõVương.Lưu Nhược Hi có 50% ngộ tính của Bá Võ Vương, sau không luyện tập thìcũng có thể nắm giữ các thiên phú huyết mạch của bản thân một cách hoàn mỹ,đánh bại Chu Huyết Y có tu vị thất phẩm.Bạch Tiểu Chiêu thì lại không làm được như vậy.Bạch Tiểu Chiêu cũng ‘ừm’ một tiếng, lúc này rời khỏi Sở Hi Thanh, bay đếnmặt sông ở gần đó.Đầu tiên, quanh người nàng có một tầng lôi đình màu xanh nổ tung, sau đó toànthân hóa thành ánh sáng màu xanh, bay qua bay lại chung quanh Sở Hi Thanh.Bạch Tiểu Chiêu đang thí nghiệm lực lượng lôi đình của mình, xem nó tăngcường thân pháp của mình lên đến mức nào.Bằng không thì đến khi chiến đấu, nàng không cẩn thận mà lao vào đao của đốiphương, vậy thì chết qua oan.Hiện giờ, nàng cũng đã thức tỉnh một ít trí nhớ chiến đấu của các tiền bối,nhưng những ký ức này chỉ là kinh nghiệm, không thể nào hoàn toàn sử dụng ởtrên người nàng.Bát Tí Kim Cương Kiếm – Bộ Yên Thành thì lại nhìn cảnh này với vẻ mặt dịdạng.Hắn cũng rất kinh ngạc, nghĩ thầm đây là cái quỷ gì?Chỉ trong vòng tám ngày ngắn ngủi, lại thức tỉnh huyết mạch tận ba lần?Con nhóc yêu tộc này, đã sắp biến thành Thừa Hoàng rồi!Phong Sinh thú chỉ là thần thú huyết mạch hạ đẳng, Thừa Hoàng lại là huyếtmạch thượng đẳng.Sách cổ viết: Thừa Hoàng thân trắng, trạng thái như hồ, trên lưng có sừng, tuổithọ hai ngàn.Đây là vật cưỡi của Thánh hoàng thời thượng cổ, cái gọi là “Thanh long tiếngiá, phi hoàng phục tạo’. Phi Hoàng ở trong này chính là Thừa Hoàng, cũngchính là Phi Hoàng tượng trưng cho vận may.“Thú vị!” Bộ Yên Thành cõng hộp kiếm dày cộm và nặng nề, vừa đạp sóng màđi, vừa ngưng thần quan sát: “Trạng thái của Bạch Tiểu Chiêu, đúng là khágiống với ‘Thần ân’. Ngươi nhìn mắt của nàng đã chuyển sang màu xanh lam,bộ lông trên thân cũng dựng thẳng, đây như là có lực lượng của thần linh nhậpthể, là dấu hiệu phá giải phong ấn huyết mạch. Theo như ta biết, đa phần trạithái Thần ân của yêu tộc đều là như vậy.”“Thần ân?” Sở Hi Thanh liếc mắt nhìn hắn một cái.“n điển của thần linh, Kỳ chủ ngươi cũng đã được trải nghiệm rồi. Táng Thiêncủa ngươi chính là Thần ân. Võ tu Ma Chiến lâu chúng ta muốn thức tỉnh thiênphú huyết mạch, một là dựa vào Huyết Nguyên Đồ Trụ, hai là dựa vào Thần âncủa ba bị Ma thần.”“Nói đến thì Vô Tướng thần tông cũng giống như vậy, nhưng bọn họ to gan hơnnhiều. Có người nói, mấy vị cao nhân nhất phẩm khai sáng Vô Tướng thần tôngngày xưa, trực tiếp bắt mấy Thượng cổ cự thần về, hàng năm không chỉ có thểlấy một ít Chân thần huyết, mà còn có thể ép cự thần ban Thần ân cho đệ tử củamình, giúp cho bọn họ đột phá phong ấn huyết mạch. Vì vậy, đệ tử của huyềnmôn chính tông không tôn thờ thần linh, vẫn có thể tiếp nhận Thần ân.”“Cũng có truyền thuyết nói, ngày xưa, khi Huyết Nhai Đao Quân bình định thầnkiếp, liền bắt giữ vài đầu Thượng cổ cự thần, giam giữ trong Vạn Ma Quật củaVô Tướng thần tông, làm cho thực lực của thần tông tăng vọt trong ngàn nămtrở lại đây.”Bộ Yên Thành nói đến chỗ này, lại chậc chậc hai tiếng: “Chuyện này quả thật là‘Độc thần’, có lúc thủ đoạn của huyền môn chính tông bọn họ còn hung tàn hơnchúng ta, còn giống ma môn hơn chúng ta. Nhưng đây đều là lời đồn, ngườingoài không có chứng cứ, cũng không ai truy cứu đến cùng.”Sở Hi Thanh nghe vậy thì không khỏi cau mày, thật ra hắn cũng cảm thấy có rấtnhiều thứ trong võ đạo bảo khố, khá giống với cái gọi là ‘Thần ân’.“Kỳ chủ không cần lo lắng, Thần ân là chuyện tốt.”Bộ Yên Thành cho rằng Sở Hi Thanh không hiểu rõ ‘Thần ân’ lắm, cho nên lolắng thay cho Bạch Tiểu Chiêu, vì vậy liền nở nụ cười thoải mái: “Thiên phúhuyết mạch của chúng ta, là do đột phá phong ấn huyết mạch trong cơ thể mình,vì vậy thứ này vốn là của chúng ta, chứ không phải do thần linh ban tặng.”“Thần ân chỉ là mở phong ấn giúp chúng ta mà thôi, hơn nữa phong ấn này cũnggiống như ‘lương tâm’ của đám cẩu quan kia vậy, chỉ cần chọc thủng một lần,liền rất khó khôi phục như lúc ban đầu. Lần sau lại muốn chọc thủng thì sẽ dễdàng hơn nhiều. Vì vậy, dù cho thần linh có muốn thu hồi Thần ân, cướp nhữngthứ đã ban cho chúng ta, cướp đoạt thiên phú của chúng ta, thì chúng ta vẫn cóthể đột phá một lần nữa trong thời gian ngắn.”“Ma Chiến lâu chúng ta có một vị trưởng lão tam phẩm, vì làm Binh Thần – LêTham tức giận, một thân thiên phú huyết mạch bị tước đoạt non nửa. Nhưnghắn đã có chuẩn bị từ trước, trước đó đã mua một phần linh dược đỉnh cấp,mượn nhờ lực lượng của linh dược, trong vòng một ngày đã khôi phục như banđầu. . .”

“Cũng có thể là một loại ‘phản tổ’, hiện tượng ‘phản tổ’ rất thường thấy ở yêu

tộc các ngươi, không cần để ý nhiều làm gì. Không cần phải nghĩ nhiều như vậy

đâu, thuận theo tự nhiên là được rồi.”

Sở Hi Thanh cười nói, v**t v* đầu của Bạch Tiểu Chiêu: “Nếu đã tỉnh lại, vậy

thì diễn luyện một hai lần, làm quen với sức mạnh mới của ngươi đi, đừng chờ

đến khi chiến đấu rồi mà vẫn không quen thuộc.”

Thiên phú của Bạch Tiểu Chiêu rất mạnh, nhưng ngộ tính lại kém xa Bá Võ

Vương.

Lưu Nhược Hi có 50% ngộ tính của Bá Võ Vương, sau không luyện tập thì

cũng có thể nắm giữ các thiên phú huyết mạch của bản thân một cách hoàn mỹ,

đánh bại Chu Huyết Y có tu vị thất phẩm.

Bạch Tiểu Chiêu thì lại không làm được như vậy.

Bạch Tiểu Chiêu cũng ‘ừm’ một tiếng, lúc này rời khỏi Sở Hi Thanh, bay đến

mặt sông ở gần đó.

Đầu tiên, quanh người nàng có một tầng lôi đình màu xanh nổ tung, sau đó toàn

thân hóa thành ánh sáng màu xanh, bay qua bay lại chung quanh Sở Hi Thanh.

Bạch Tiểu Chiêu đang thí nghiệm lực lượng lôi đình của mình, xem nó tăng

cường thân pháp của mình lên đến mức nào.

Bằng không thì đến khi chiến đấu, nàng không cẩn thận mà lao vào đao của đối

phương, vậy thì chết qua oan.

Hiện giờ, nàng cũng đã thức tỉnh một ít trí nhớ chiến đấu của các tiền bối,

nhưng những ký ức này chỉ là kinh nghiệm, không thể nào hoàn toàn sử dụng ở

trên người nàng.

Bát Tí Kim Cương Kiếm – Bộ Yên Thành thì lại nhìn cảnh này với vẻ mặt dị

dạng.

Hắn cũng rất kinh ngạc, nghĩ thầm đây là cái quỷ gì?

Chỉ trong vòng tám ngày ngắn ngủi, lại thức tỉnh huyết mạch tận ba lần?

Con nhóc yêu tộc này, đã sắp biến thành Thừa Hoàng rồi!

Phong Sinh thú chỉ là thần thú huyết mạch hạ đẳng, Thừa Hoàng lại là huyết

mạch thượng đẳng.

Sách cổ viết: Thừa Hoàng thân trắng, trạng thái như hồ, trên lưng có sừng, tuổi

thọ hai ngàn.

Đây là vật cưỡi của Thánh hoàng thời thượng cổ, cái gọi là “Thanh long tiến

giá, phi hoàng phục tạo’. Phi Hoàng ở trong này chính là Thừa Hoàng, cũng

chính là Phi Hoàng tượng trưng cho vận may.

“Thú vị!” Bộ Yên Thành cõng hộp kiếm dày cộm và nặng nề, vừa đạp sóng mà

đi, vừa ngưng thần quan sát: “Trạng thái của Bạch Tiểu Chiêu, đúng là khá

giống với ‘Thần ân’. Ngươi nhìn mắt của nàng đã chuyển sang màu xanh lam,

bộ lông trên thân cũng dựng thẳng, đây như là có lực lượng của thần linh nhập

thể, là dấu hiệu phá giải phong ấn huyết mạch. Theo như ta biết, đa phần trại

thái Thần ân của yêu tộc đều là như vậy.”

“Thần ân?” Sở Hi Thanh liếc mắt nhìn hắn một cái.

“n điển của thần linh, Kỳ chủ ngươi cũng đã được trải nghiệm rồi. Táng Thiên

của ngươi chính là Thần ân. Võ tu Ma Chiến lâu chúng ta muốn thức tỉnh thiên

phú huyết mạch, một là dựa vào Huyết Nguyên Đồ Trụ, hai là dựa vào Thần ân

của ba bị Ma thần.”

“Nói đến thì Vô Tướng thần tông cũng giống như vậy, nhưng bọn họ to gan hơn

nhiều. Có người nói, mấy vị cao nhân nhất phẩm khai sáng Vô Tướng thần tông

ngày xưa, trực tiếp bắt mấy Thượng cổ cự thần về, hàng năm không chỉ có thể

lấy một ít Chân thần huyết, mà còn có thể ép cự thần ban Thần ân cho đệ tử của

mình, giúp cho bọn họ đột phá phong ấn huyết mạch. Vì vậy, đệ tử của huyền

môn chính tông không tôn thờ thần linh, vẫn có thể tiếp nhận Thần ân.”

“Cũng có truyền thuyết nói, ngày xưa, khi Huyết Nhai Đao Quân bình định thần

kiếp, liền bắt giữ vài đầu Thượng cổ cự thần, giam giữ trong Vạn Ma Quật của

Vô Tướng thần tông, làm cho thực lực của thần tông tăng vọt trong ngàn năm

trở lại đây.”

Bộ Yên Thành nói đến chỗ này, lại chậc chậc hai tiếng: “Chuyện này quả thật là

‘Độc thần’, có lúc thủ đoạn của huyền môn chính tông bọn họ còn hung tàn hơn

chúng ta, còn giống ma môn hơn chúng ta. Nhưng đây đều là lời đồn, người

ngoài không có chứng cứ, cũng không ai truy cứu đến cùng.”

Sở Hi Thanh nghe vậy thì không khỏi cau mày, thật ra hắn cũng cảm thấy có rất

nhiều thứ trong võ đạo bảo khố, khá giống với cái gọi là ‘Thần ân’.

“Kỳ chủ không cần lo lắng, Thần ân là chuyện tốt.”

Bộ Yên Thành cho rằng Sở Hi Thanh không hiểu rõ ‘Thần ân’ lắm, cho nên lo

lắng thay cho Bạch Tiểu Chiêu, vì vậy liền nở nụ cười thoải mái: “Thiên phú

huyết mạch của chúng ta, là do đột phá phong ấn huyết mạch trong cơ thể mình,

vì vậy thứ này vốn là của chúng ta, chứ không phải do thần linh ban tặng.”

“Thần ân chỉ là mở phong ấn giúp chúng ta mà thôi, hơn nữa phong ấn này cũng

giống như ‘lương tâm’ của đám cẩu quan kia vậy, chỉ cần chọc thủng một lần,

liền rất khó khôi phục như lúc ban đầu. Lần sau lại muốn chọc thủng thì sẽ dễ

dàng hơn nhiều. Vì vậy, dù cho thần linh có muốn thu hồi Thần ân, cướp những

thứ đã ban cho chúng ta, cướp đoạt thiên phú của chúng ta, thì chúng ta vẫn có

thể đột phá một lần nữa trong thời gian ngắn.”

“Ma Chiến lâu chúng ta có một vị trưởng lão tam phẩm, vì làm Binh Thần – Lê

Tham tức giận, một thân thiên phú huyết mạch bị tước đoạt non nửa. Nhưng

hắn đã có chuẩn bị từ trước, trước đó đã mua một phần linh dược đỉnh cấp,

mượn nhờ lực lượng của linh dược, trong vòng một ngày đã khôi phục như ban

đầu. . .”

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Cũng có thể là một loại ‘phản tổ’, hiện tượng ‘phản tổ’ rất thường thấy ở yêutộc các ngươi, không cần để ý nhiều làm gì. Không cần phải nghĩ nhiều như vậyđâu, thuận theo tự nhiên là được rồi.”Sở Hi Thanh cười nói, v**t v* đầu của Bạch Tiểu Chiêu: “Nếu đã tỉnh lại, vậythì diễn luyện một hai lần, làm quen với sức mạnh mới của ngươi đi, đừng chờđến khi chiến đấu rồi mà vẫn không quen thuộc.”Thiên phú của Bạch Tiểu Chiêu rất mạnh, nhưng ngộ tính lại kém xa Bá VõVương.Lưu Nhược Hi có 50% ngộ tính của Bá Võ Vương, sau không luyện tập thìcũng có thể nắm giữ các thiên phú huyết mạch của bản thân một cách hoàn mỹ,đánh bại Chu Huyết Y có tu vị thất phẩm.Bạch Tiểu Chiêu thì lại không làm được như vậy.Bạch Tiểu Chiêu cũng ‘ừm’ một tiếng, lúc này rời khỏi Sở Hi Thanh, bay đếnmặt sông ở gần đó.Đầu tiên, quanh người nàng có một tầng lôi đình màu xanh nổ tung, sau đó toànthân hóa thành ánh sáng màu xanh, bay qua bay lại chung quanh Sở Hi Thanh.Bạch Tiểu Chiêu đang thí nghiệm lực lượng lôi đình của mình, xem nó tăngcường thân pháp của mình lên đến mức nào.Bằng không thì đến khi chiến đấu, nàng không cẩn thận mà lao vào đao của đốiphương, vậy thì chết qua oan.Hiện giờ, nàng cũng đã thức tỉnh một ít trí nhớ chiến đấu của các tiền bối,nhưng những ký ức này chỉ là kinh nghiệm, không thể nào hoàn toàn sử dụng ởtrên người nàng.Bát Tí Kim Cương Kiếm – Bộ Yên Thành thì lại nhìn cảnh này với vẻ mặt dịdạng.Hắn cũng rất kinh ngạc, nghĩ thầm đây là cái quỷ gì?Chỉ trong vòng tám ngày ngắn ngủi, lại thức tỉnh huyết mạch tận ba lần?Con nhóc yêu tộc này, đã sắp biến thành Thừa Hoàng rồi!Phong Sinh thú chỉ là thần thú huyết mạch hạ đẳng, Thừa Hoàng lại là huyếtmạch thượng đẳng.Sách cổ viết: Thừa Hoàng thân trắng, trạng thái như hồ, trên lưng có sừng, tuổithọ hai ngàn.Đây là vật cưỡi của Thánh hoàng thời thượng cổ, cái gọi là “Thanh long tiếngiá, phi hoàng phục tạo’. Phi Hoàng ở trong này chính là Thừa Hoàng, cũngchính là Phi Hoàng tượng trưng cho vận may.“Thú vị!” Bộ Yên Thành cõng hộp kiếm dày cộm và nặng nề, vừa đạp sóng màđi, vừa ngưng thần quan sát: “Trạng thái của Bạch Tiểu Chiêu, đúng là khágiống với ‘Thần ân’. Ngươi nhìn mắt của nàng đã chuyển sang màu xanh lam,bộ lông trên thân cũng dựng thẳng, đây như là có lực lượng của thần linh nhậpthể, là dấu hiệu phá giải phong ấn huyết mạch. Theo như ta biết, đa phần trạithái Thần ân của yêu tộc đều là như vậy.”“Thần ân?” Sở Hi Thanh liếc mắt nhìn hắn một cái.“n điển của thần linh, Kỳ chủ ngươi cũng đã được trải nghiệm rồi. Táng Thiêncủa ngươi chính là Thần ân. Võ tu Ma Chiến lâu chúng ta muốn thức tỉnh thiênphú huyết mạch, một là dựa vào Huyết Nguyên Đồ Trụ, hai là dựa vào Thần âncủa ba bị Ma thần.”“Nói đến thì Vô Tướng thần tông cũng giống như vậy, nhưng bọn họ to gan hơnnhiều. Có người nói, mấy vị cao nhân nhất phẩm khai sáng Vô Tướng thần tôngngày xưa, trực tiếp bắt mấy Thượng cổ cự thần về, hàng năm không chỉ có thểlấy một ít Chân thần huyết, mà còn có thể ép cự thần ban Thần ân cho đệ tử củamình, giúp cho bọn họ đột phá phong ấn huyết mạch. Vì vậy, đệ tử của huyềnmôn chính tông không tôn thờ thần linh, vẫn có thể tiếp nhận Thần ân.”“Cũng có truyền thuyết nói, ngày xưa, khi Huyết Nhai Đao Quân bình định thầnkiếp, liền bắt giữ vài đầu Thượng cổ cự thần, giam giữ trong Vạn Ma Quật củaVô Tướng thần tông, làm cho thực lực của thần tông tăng vọt trong ngàn nămtrở lại đây.”Bộ Yên Thành nói đến chỗ này, lại chậc chậc hai tiếng: “Chuyện này quả thật là‘Độc thần’, có lúc thủ đoạn của huyền môn chính tông bọn họ còn hung tàn hơnchúng ta, còn giống ma môn hơn chúng ta. Nhưng đây đều là lời đồn, ngườingoài không có chứng cứ, cũng không ai truy cứu đến cùng.”Sở Hi Thanh nghe vậy thì không khỏi cau mày, thật ra hắn cũng cảm thấy có rấtnhiều thứ trong võ đạo bảo khố, khá giống với cái gọi là ‘Thần ân’.“Kỳ chủ không cần lo lắng, Thần ân là chuyện tốt.”Bộ Yên Thành cho rằng Sở Hi Thanh không hiểu rõ ‘Thần ân’ lắm, cho nên lolắng thay cho Bạch Tiểu Chiêu, vì vậy liền nở nụ cười thoải mái: “Thiên phúhuyết mạch của chúng ta, là do đột phá phong ấn huyết mạch trong cơ thể mình,vì vậy thứ này vốn là của chúng ta, chứ không phải do thần linh ban tặng.”“Thần ân chỉ là mở phong ấn giúp chúng ta mà thôi, hơn nữa phong ấn này cũnggiống như ‘lương tâm’ của đám cẩu quan kia vậy, chỉ cần chọc thủng một lần,liền rất khó khôi phục như lúc ban đầu. Lần sau lại muốn chọc thủng thì sẽ dễdàng hơn nhiều. Vì vậy, dù cho thần linh có muốn thu hồi Thần ân, cướp nhữngthứ đã ban cho chúng ta, cướp đoạt thiên phú của chúng ta, thì chúng ta vẫn cóthể đột phá một lần nữa trong thời gian ngắn.”“Ma Chiến lâu chúng ta có một vị trưởng lão tam phẩm, vì làm Binh Thần – LêTham tức giận, một thân thiên phú huyết mạch bị tước đoạt non nửa. Nhưnghắn đã có chuẩn bị từ trước, trước đó đã mua một phần linh dược đỉnh cấp,mượn nhờ lực lượng của linh dược, trong vòng một ngày đã khôi phục như banđầu. . .”

Chương 754: Đao ý tầng mười một