Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 755: Đao ý tầng mười một (2)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Lúc này, người nói vô tâm, người nghe lại có ý.Sở Hi Thanh vừa nghe vừa rơi vào suy ngẫm.“Chỉ là có một chuyện! Chúng ta có thể mượn Thần ân để thu hoạch thiên phúhuyết mạch, nhưng tuyệt đối không thể mượn lực lượng thần linh để tăng tu vịnguyên công, đây chính là tối kỵ của võ tu.”Sắc mặt Bộ Yên Thành nghiêm túc: “Võ tu có cửu phẩm mười tám cấp, giốngnhư đang xây dựng một tòa nhà, mỗi một phần bí dược, đều là nền móng củatòa nhà này, không thể thiếu được. Sức mạnh của thần linh, đúng là có thể thaythế ‘nền móng’ hay ‘trụ cột’ này, khiến cho chúng ta thăng cấp. Chỉ khi nào bọnhọ muốn rút cái ‘nền móng’ hay ‘trụ cột’ này đi, thì tòa nhà sẽ sụp đổ.“Cái này không giống với thiên phú huyết mạch, tất cả thiên phú huyết mạchgiống như là nội thất trang trí ở trong nhà, sau khi bị người ta lấy mất thì muathêm một phần khác là được. Tuy rằng cũng quan trọng, nhưng không phải làkhông thể nào bù đắp.”Sở Hi Thanh hơi gật đầu.Hắn cũng đã từng nghe nói đến cách nói này từ trước.Vì vậy, từ khi có hệ thống đến bây giờ, hắn chỉ dùng điểm võ đạo và điểm huyếtnguyên để tăng thiên phú, tuyệt đối không dùng chúng để tăng tu vị, cũngkhông dùng chúng thay cho bí dược.Sở Hi Thanh cũng chưa bao giờ trực tiếp tăng tu vị của thuộc hạ lên, dù trongkhu vực kinh doanh thuộc hạ cũng có loại vật phẩm này.Đây không chỉ là vì dùng hệ thống thăng cấp thì chỉ có hiệu quả trung bình,càng là do Sở Hi Thanh lo lắng đến một ngày nào đó ở tương lai, ‘căn nhà’ củamình sẽ sụp.“. . .Vì vậy Kỳ chủ hoàn toàn không cần lo lắng.”Bộ Yên Thành nói tiếp, đồng thời lắc đầu, thu hồi ánh mắt từ trên người BạchTiểu Chiêu: “Tình huống của Bạch Tiểu Chiêu giống thật mà là giả, nàng liêntục thức tỉnh huyết mạch tận ba lần, chỉ có Thần ân là có thể làm được. Trạngthái khi thức tỉnh huyết mạch, cũng khá giống với Thần ân.”“Nhưng nàng lại không tôn thờ thần linh nào, trên người cũng không có khí cơdị thường nào, quanh đây cũng không có ‘thần tích’ nào, vì vậy. . . đại kháicũng không phải là Thần ân.”Hắn vừa nói đến đây, chợt cười một tiếng: “Thần ân của nàng, không đến nỗi làcủa Kỳ chủ ngươi chứ, nàng luôn rất tôn kính với ngươi.”Sở Hi Thanh nghe vậy, vẻ mặt ngậm lấy vài phần dị dạng.Lời nói này của Bộ Yên Thành, quả thực là đã nói ra chân tướng.Thần ân sao?Sở Hi Thanh híp mắt lại, nhìn bảng nhân vật trước mắt với vẻ phức tạp.Thật ra hắn vẫn luôn suy nghĩ, hệ thống của mình rốt cuộc là thứ gì?Sở Hi Thanh lập tức lại thấy buồn cười, dùng ý niệm mở võ đạo bảo khố, tiếptục làm mới.Do sắp có một trận chiến, nên đoạn đường từ quận Thái Sơn về Tú Thủy này,Sở Hi Thanh vẫn luôn làm mới võ đạo bảo khố. Ý đồ dùng tất cả sức sức đểtăng cường thực lực trước trận chiến.Hai canh giờ này, hắn đã tốn hơn ba mươi điểm huyết nguyên.Sở Hi Thanh nghĩ thầm, trên đời này quả nhiên là không có đĩa bánh từ trên trờirơi xuống, thiên hạ cũng không có bữa cơm miễn phí. . .Vấn đề là đĩa bánh đã rơi xuống.Hơn nữa, không có sự giúp đỡ của hệ thống, hắn đã chết mất lần rồi.Nói hệ thống ba ba là ân nhân cứu mạng của hắn cũng không quá đáng.Vì vậy, nên đề phòng thì vẫn phải đề phòng, nhưng không cần vì chuyện nhỏmà bỏ việc lớn.Mau chóng tăng cường thực lực của mình, nhất định là không sai.Dù cho hệ thống này có mục đích gì, thậm chí là không có ý tốt, tại giai đoạnnày thì hắn cũng không thể làm gì cả.Chỉ có tăng cường bản thân, có tiền vốn rồi, hắn mới có đủ lực lượng đi ứngphó.Cái này gọi là ‘uống rượu độc giải khát’, không uống chén rượu độc này thì hắnsẽ chết khát, còn có tương lai gì nữa đâu mà nói?Tuy rằng rượu độc có chứa kịch động, cũng sẽ đưa người vào chỗ chết.Nhưng ai biết được là một khắc sau sẽ có chuyển cơ hay không, ai biết đượchắn có lấy được thuốc giải độc hay không.Hơn nữa, dù chỉ là ở góc độ ‘đầu tư’, hệ thống ba ba vất vả bối dưỡng hắn nhưvậy, sau này hắn cũng phải báp đáp chứ?Trước khi người ta muốn thu tiền vốn và tiền lãi, thì hắn tạm thời an toàn.Đương nhiên, nếu như đối phương là muốn đoạt xá, vậy Sở Hi Thanh khôngcòn gì để nói.Tuy nhiên, loại chuyện như ‘đoạt xá’, cơ bản đều bắt đầu từ thai nhi.Nói như vậy là vì, ý thức của người càng mạnh, tu vị càng cao, thì nguy hiểmkhi đoạt xá sẽ càng cao hơn.Ngay khi Sở Hi Thanh vừa phân thần làm mới võ đạo bảo khố, vừa suy nghĩlung tung. Hắn bỗng nhiên ‘này’ một tiếng, dừng việc làm mới lại.Bởi vì trong võ đạo bảo khố đã xuất hiện một logo mà hắn tương đối quenthuộc.Logo này có hình đầu của một đạo sĩ búi tóc, giữa trán thì có một vòng xoáymàu xanh da trời, đang chậm rãi chuyển động.Sở Hi Thanh đã từng nhìn thấy mấy lần.Chỗ khác biệt chính là, phía dưới logo còn có chữ ‘Bát’.
Lúc này, người nói vô tâm, người nghe lại có ý.
Sở Hi Thanh vừa nghe vừa rơi vào suy ngẫm.
“Chỉ là có một chuyện! Chúng ta có thể mượn Thần ân để thu hoạch thiên phú
huyết mạch, nhưng tuyệt đối không thể mượn lực lượng thần linh để tăng tu vị
nguyên công, đây chính là tối kỵ của võ tu.”
Sắc mặt Bộ Yên Thành nghiêm túc: “Võ tu có cửu phẩm mười tám cấp, giống
như đang xây dựng một tòa nhà, mỗi một phần bí dược, đều là nền móng của
tòa nhà này, không thể thiếu được. Sức mạnh của thần linh, đúng là có thể thay
thế ‘nền móng’ hay ‘trụ cột’ này, khiến cho chúng ta thăng cấp. Chỉ khi nào bọn
họ muốn rút cái ‘nền móng’ hay ‘trụ cột’ này đi, thì tòa nhà sẽ sụp đổ.
“Cái này không giống với thiên phú huyết mạch, tất cả thiên phú huyết mạch
giống như là nội thất trang trí ở trong nhà, sau khi bị người ta lấy mất thì mua
thêm một phần khác là được. Tuy rằng cũng quan trọng, nhưng không phải là
không thể nào bù đắp.”
Sở Hi Thanh hơi gật đầu.
Hắn cũng đã từng nghe nói đến cách nói này từ trước.
Vì vậy, từ khi có hệ thống đến bây giờ, hắn chỉ dùng điểm võ đạo và điểm huyết
nguyên để tăng thiên phú, tuyệt đối không dùng chúng để tăng tu vị, cũng
không dùng chúng thay cho bí dược.
Sở Hi Thanh cũng chưa bao giờ trực tiếp tăng tu vị của thuộc hạ lên, dù trong
khu vực kinh doanh thuộc hạ cũng có loại vật phẩm này.
Đây không chỉ là vì dùng hệ thống thăng cấp thì chỉ có hiệu quả trung bình,
càng là do Sở Hi Thanh lo lắng đến một ngày nào đó ở tương lai, ‘căn nhà’ của
mình sẽ sụp.
“. . .Vì vậy Kỳ chủ hoàn toàn không cần lo lắng.”
Bộ Yên Thành nói tiếp, đồng thời lắc đầu, thu hồi ánh mắt từ trên người Bạch
Tiểu Chiêu: “Tình huống của Bạch Tiểu Chiêu giống thật mà là giả, nàng liên
tục thức tỉnh huyết mạch tận ba lần, chỉ có Thần ân là có thể làm được. Trạng
thái khi thức tỉnh huyết mạch, cũng khá giống với Thần ân.”
“Nhưng nàng lại không tôn thờ thần linh nào, trên người cũng không có khí cơ
dị thường nào, quanh đây cũng không có ‘thần tích’ nào, vì vậy. . . đại khái
cũng không phải là Thần ân.”
Hắn vừa nói đến đây, chợt cười một tiếng: “Thần ân của nàng, không đến nỗi là
của Kỳ chủ ngươi chứ, nàng luôn rất tôn kính với ngươi.”
Sở Hi Thanh nghe vậy, vẻ mặt ngậm lấy vài phần dị dạng.
Lời nói này của Bộ Yên Thành, quả thực là đã nói ra chân tướng.
Thần ân sao?
Sở Hi Thanh híp mắt lại, nhìn bảng nhân vật trước mắt với vẻ phức tạp.
Thật ra hắn vẫn luôn suy nghĩ, hệ thống của mình rốt cuộc là thứ gì?
Sở Hi Thanh lập tức lại thấy buồn cười, dùng ý niệm mở võ đạo bảo khố, tiếp
tục làm mới.
Do sắp có một trận chiến, nên đoạn đường từ quận Thái Sơn về Tú Thủy này,
Sở Hi Thanh vẫn luôn làm mới võ đạo bảo khố. Ý đồ dùng tất cả sức sức để
tăng cường thực lực trước trận chiến.
Hai canh giờ này, hắn đã tốn hơn ba mươi điểm huyết nguyên.
Sở Hi Thanh nghĩ thầm, trên đời này quả nhiên là không có đĩa bánh từ trên trời
rơi xuống, thiên hạ cũng không có bữa cơm miễn phí. . .
Vấn đề là đĩa bánh đã rơi xuống.
Hơn nữa, không có sự giúp đỡ của hệ thống, hắn đã chết mất lần rồi.
Nói hệ thống ba ba là ân nhân cứu mạng của hắn cũng không quá đáng.
Vì vậy, nên đề phòng thì vẫn phải đề phòng, nhưng không cần vì chuyện nhỏ
mà bỏ việc lớn.
Mau chóng tăng cường thực lực của mình, nhất định là không sai.
Dù cho hệ thống này có mục đích gì, thậm chí là không có ý tốt, tại giai đoạn
này thì hắn cũng không thể làm gì cả.
Chỉ có tăng cường bản thân, có tiền vốn rồi, hắn mới có đủ lực lượng đi ứng
phó.
Cái này gọi là ‘uống rượu độc giải khát’, không uống chén rượu độc này thì hắn
sẽ chết khát, còn có tương lai gì nữa đâu mà nói?
Tuy rằng rượu độc có chứa kịch động, cũng sẽ đưa người vào chỗ chết.
Nhưng ai biết được là một khắc sau sẽ có chuyển cơ hay không, ai biết được
hắn có lấy được thuốc giải độc hay không.
Hơn nữa, dù chỉ là ở góc độ ‘đầu tư’, hệ thống ba ba vất vả bối dưỡng hắn như
vậy, sau này hắn cũng phải báp đáp chứ?
Trước khi người ta muốn thu tiền vốn và tiền lãi, thì hắn tạm thời an toàn.
Đương nhiên, nếu như đối phương là muốn đoạt xá, vậy Sở Hi Thanh không
còn gì để nói.
Tuy nhiên, loại chuyện như ‘đoạt xá’, cơ bản đều bắt đầu từ thai nhi.
Nói như vậy là vì, ý thức của người càng mạnh, tu vị càng cao, thì nguy hiểm
khi đoạt xá sẽ càng cao hơn.
Ngay khi Sở Hi Thanh vừa phân thần làm mới võ đạo bảo khố, vừa suy nghĩ
lung tung. Hắn bỗng nhiên ‘này’ một tiếng, dừng việc làm mới lại.
Bởi vì trong võ đạo bảo khố đã xuất hiện một logo mà hắn tương đối quen
thuộc.
Logo này có hình đầu của một đạo sĩ búi tóc, giữa trán thì có một vòng xoáy
màu xanh da trời, đang chậm rãi chuyển động.
Sở Hi Thanh đã từng nhìn thấy mấy lần.
Chỗ khác biệt chính là, phía dưới logo còn có chữ ‘Bát’.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Lúc này, người nói vô tâm, người nghe lại có ý.Sở Hi Thanh vừa nghe vừa rơi vào suy ngẫm.“Chỉ là có một chuyện! Chúng ta có thể mượn Thần ân để thu hoạch thiên phúhuyết mạch, nhưng tuyệt đối không thể mượn lực lượng thần linh để tăng tu vịnguyên công, đây chính là tối kỵ của võ tu.”Sắc mặt Bộ Yên Thành nghiêm túc: “Võ tu có cửu phẩm mười tám cấp, giốngnhư đang xây dựng một tòa nhà, mỗi một phần bí dược, đều là nền móng củatòa nhà này, không thể thiếu được. Sức mạnh của thần linh, đúng là có thể thaythế ‘nền móng’ hay ‘trụ cột’ này, khiến cho chúng ta thăng cấp. Chỉ khi nào bọnhọ muốn rút cái ‘nền móng’ hay ‘trụ cột’ này đi, thì tòa nhà sẽ sụp đổ.“Cái này không giống với thiên phú huyết mạch, tất cả thiên phú huyết mạchgiống như là nội thất trang trí ở trong nhà, sau khi bị người ta lấy mất thì muathêm một phần khác là được. Tuy rằng cũng quan trọng, nhưng không phải làkhông thể nào bù đắp.”Sở Hi Thanh hơi gật đầu.Hắn cũng đã từng nghe nói đến cách nói này từ trước.Vì vậy, từ khi có hệ thống đến bây giờ, hắn chỉ dùng điểm võ đạo và điểm huyếtnguyên để tăng thiên phú, tuyệt đối không dùng chúng để tăng tu vị, cũngkhông dùng chúng thay cho bí dược.Sở Hi Thanh cũng chưa bao giờ trực tiếp tăng tu vị của thuộc hạ lên, dù trongkhu vực kinh doanh thuộc hạ cũng có loại vật phẩm này.Đây không chỉ là vì dùng hệ thống thăng cấp thì chỉ có hiệu quả trung bình,càng là do Sở Hi Thanh lo lắng đến một ngày nào đó ở tương lai, ‘căn nhà’ củamình sẽ sụp.“. . .Vì vậy Kỳ chủ hoàn toàn không cần lo lắng.”Bộ Yên Thành nói tiếp, đồng thời lắc đầu, thu hồi ánh mắt từ trên người BạchTiểu Chiêu: “Tình huống của Bạch Tiểu Chiêu giống thật mà là giả, nàng liêntục thức tỉnh huyết mạch tận ba lần, chỉ có Thần ân là có thể làm được. Trạngthái khi thức tỉnh huyết mạch, cũng khá giống với Thần ân.”“Nhưng nàng lại không tôn thờ thần linh nào, trên người cũng không có khí cơdị thường nào, quanh đây cũng không có ‘thần tích’ nào, vì vậy. . . đại kháicũng không phải là Thần ân.”Hắn vừa nói đến đây, chợt cười một tiếng: “Thần ân của nàng, không đến nỗi làcủa Kỳ chủ ngươi chứ, nàng luôn rất tôn kính với ngươi.”Sở Hi Thanh nghe vậy, vẻ mặt ngậm lấy vài phần dị dạng.Lời nói này của Bộ Yên Thành, quả thực là đã nói ra chân tướng.Thần ân sao?Sở Hi Thanh híp mắt lại, nhìn bảng nhân vật trước mắt với vẻ phức tạp.Thật ra hắn vẫn luôn suy nghĩ, hệ thống của mình rốt cuộc là thứ gì?Sở Hi Thanh lập tức lại thấy buồn cười, dùng ý niệm mở võ đạo bảo khố, tiếptục làm mới.Do sắp có một trận chiến, nên đoạn đường từ quận Thái Sơn về Tú Thủy này,Sở Hi Thanh vẫn luôn làm mới võ đạo bảo khố. Ý đồ dùng tất cả sức sức đểtăng cường thực lực trước trận chiến.Hai canh giờ này, hắn đã tốn hơn ba mươi điểm huyết nguyên.Sở Hi Thanh nghĩ thầm, trên đời này quả nhiên là không có đĩa bánh từ trên trờirơi xuống, thiên hạ cũng không có bữa cơm miễn phí. . .Vấn đề là đĩa bánh đã rơi xuống.Hơn nữa, không có sự giúp đỡ của hệ thống, hắn đã chết mất lần rồi.Nói hệ thống ba ba là ân nhân cứu mạng của hắn cũng không quá đáng.Vì vậy, nên đề phòng thì vẫn phải đề phòng, nhưng không cần vì chuyện nhỏmà bỏ việc lớn.Mau chóng tăng cường thực lực của mình, nhất định là không sai.Dù cho hệ thống này có mục đích gì, thậm chí là không có ý tốt, tại giai đoạnnày thì hắn cũng không thể làm gì cả.Chỉ có tăng cường bản thân, có tiền vốn rồi, hắn mới có đủ lực lượng đi ứngphó.Cái này gọi là ‘uống rượu độc giải khát’, không uống chén rượu độc này thì hắnsẽ chết khát, còn có tương lai gì nữa đâu mà nói?Tuy rằng rượu độc có chứa kịch động, cũng sẽ đưa người vào chỗ chết.Nhưng ai biết được là một khắc sau sẽ có chuyển cơ hay không, ai biết đượchắn có lấy được thuốc giải độc hay không.Hơn nữa, dù chỉ là ở góc độ ‘đầu tư’, hệ thống ba ba vất vả bối dưỡng hắn nhưvậy, sau này hắn cũng phải báp đáp chứ?Trước khi người ta muốn thu tiền vốn và tiền lãi, thì hắn tạm thời an toàn.Đương nhiên, nếu như đối phương là muốn đoạt xá, vậy Sở Hi Thanh khôngcòn gì để nói.Tuy nhiên, loại chuyện như ‘đoạt xá’, cơ bản đều bắt đầu từ thai nhi.Nói như vậy là vì, ý thức của người càng mạnh, tu vị càng cao, thì nguy hiểmkhi đoạt xá sẽ càng cao hơn.Ngay khi Sở Hi Thanh vừa phân thần làm mới võ đạo bảo khố, vừa suy nghĩlung tung. Hắn bỗng nhiên ‘này’ một tiếng, dừng việc làm mới lại.Bởi vì trong võ đạo bảo khố đã xuất hiện một logo mà hắn tương đối quenthuộc.Logo này có hình đầu của một đạo sĩ búi tóc, giữa trán thì có một vòng xoáymàu xanh da trời, đang chậm rãi chuyển động.Sở Hi Thanh đã từng nhìn thấy mấy lần.Chỗ khác biệt chính là, phía dưới logo còn có chữ ‘Bát’.