Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 920: Mộc Kiếm Tiên (4)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Thiên hộ Dạ Lang không khỏi nhíu chặt lông mày.Miệng hang động này rất rộng, nhưng bên trong lại rất nhỏ hẹp, với hình thể củabọn họ, căn bản là không vào được.Dù đi vào thì cũng bị những ‘sương tím’ kia g**t ch*t.Hắn nghiêng đầu suy nghĩ, sau đó cười gằn một tiếng: “Chúng ta liền chờ ở đây,chờ đến khi bọn họ đi ra.”Tế ti nghe vậy thì không hề thấy bất ngờ.Tình hình bây giờ, cũng chỉ có thể chờ đợi.Chờ ở núi Hỏa Đầu đến khi Sở Hi Thanh đi ra, hoặc là chờ đến khi núi lửa bùngphát, Đằng Xà trăm trượng thức tỉnh.Đến khi đó người này hoặc là bị ‘sương tím’ g**t ch*t’, hoặc là bị đốt thành trobụi!Tế ti Dạ Lang hơi gật đầu: “Vậy ta liền bố trí nhân thủ xây phòng đóng trại, đềphòng mưa đen. . .”Dạ Lang tộc bọn họ đều không thích ngồi trong hang động.Đúng lúc này, tế ti phát hiện mặt đất dưới chân mình run rẩy kịch liệt, bên trongnúi cũng truyền ra những tiếng nổ vang như sét đánh.Một cái chớp mắt tiếp theo, một luồng lửa màu đỏ thắm phun trào từ đỉnh núi,nhuộm toàn bộ bầu trời thành màu đỏ.Lại có lượng lớn dung nham mang theo vô số tro bụi núi lửa b*n r* ngoài, laovề bốn phương tám hướng.Tro bụi núi lửa hình thành một đám mây cực lớn ở trên không trung, đồng thờinhững dung nham cháy bỏng kia cũng rơi xuống như mưa.Sau đso, một con hỏa xà đỏ thắm dài hơn trăm trượng chui ra từ đỉnh núi.Thân thể của nó chiếm giữ đỉnh núi, phóng tầm mắt nhìn bốn phía, sau đó đôimắt màu đỏ vàng kia đã khóa chặt hơn năm mươi tên Dạ Lang tộc.Lúc này, bao quát cả Thiên hộ và tế ti Dạ Lang, tất cả đều là sắc mặt trắng bệch,ánh mắt tro tàn.Mà khi con Đằng Xà trăm trượng kia rít lên một tiếng, tấn công về phía bọn họ.Thiên hộ Dạ Lang chỉ cảm thấy lông tơ toàn thân dựng đứng, sau đó hắn liền hítsâu một hơi, rút hai thanh chiến phủ ở sau lưng ra, phát ra một tiếng rống nhưlôi đình: “Tất cả mọi người đều trốn cho ta! Do Liệt Linh ta cản ở phía sau!”Ngay khi hắn vừa nói xong, con Đằng Xà trăm trượng kia đã nhào xuống, ngọnlửa màu đỏ thắm vô cùng vô tận kia đã bao trùm tất cả mấy chục cự nhân vàotrong.Tại ngoài mười ba dặm, Lãnh Sát Na vẫn đang quan sát đám Dạ Lang tộc này,hắn vừa nhìn thấy cảnh này thì không khỏi rùng mình một cái.Trong lòng hắn cảm thấy đồng tình với đám cự nhân này, đồng thời thi triểnthân pháp, tiếp tục chạy như điên về phía nam.Mà lúc này, nếu như Sở Hi Thanh ở đây, hắn sẽ phát hiện tốc độ thân pháp củavị Sát Na Kiếm - Lãnh Sát Na này đã vượt xa tốc độ của hắn, phải gấp hai lầntrước kia.. . .Khi biển lửa đang quét ngang núi Hỏa Đầu, Sở Hi Thanh đang trốn trong hangđộng, ánh mắt tràn đầy nghi ngờ và khó hiểu mà nhìn l*n đ*nh đầu.Hắn phát hiện đỉnh đầu của mình có thêm một cái Thần quyến chi ấn.Đó là một chiếc roi chín đoạn hết sức tinh tế và xinh đẹp, chính là ấn ký củaVạn mưu chi chủ Thái Sơ Huyền Nữ.Màu sắc thì là hai màu vàng bạc, vàng nhiều bạc ít.“Thái Sơ roi ấn?” Sở Hi Thanh không khỏi ngây người: “Kỳ lạ, sao ta lại đượcThái Sơ Huyền Nữ ân sủng rồi?”Chu Lương Thần cũng không hiểu lắm, hai tay xoa cằm nói: “Có lẽ là chủthượng đã làm gì đó, khiến Thái Sơ Huyền Nữ ưu ái. Thái Sơ Huyền Nữ là Vạnmưu chi chủ, thưởng thức nhất chính là mưu lược cao thâm.”Chu Lương Thần cũng không hiểu nhiều, nhưng lại càng kính phục hơn.Lòng thầm nói không hổ là chủ thượng của mình, lại được ba vị Ma thần ưu ái.Đây rõ ràng là có dũng có mưu.Sở Hi Thanh nghe vậy thì đầu óc vẫn mơ hồ.Lẽ nào dụ con Đằng Xà kia ra ngoài cũng tính là mưu lược à?Đáng tiếc là cái Thần quyến chi ấn này không mang lại cho hắn bất kỳ thần ânnào.Sở Hi Thanh cũng không suy nghĩ nhiều nữa.Đang trong thời điểm giành giật từng giây, không cần nghĩ đến mấy thứ này.Sở Hi Thanh dẫn theo một người một thú chui ra ngoài.Lúc này, hồ dung nham vẫn đang trong trạng thái phun trào.Lượng lớn dung nham màu đỏ thẫm phun trào như đạn pháp, toàn bộ lòng núitràn đầy tro bụi, mùi lưu huỳnh cực gay mũi.Sở Hi Thanh không dám chậm trễ, hắn sử dụng Hồi Quang Phản Chiếu, cứngrắn chống lại một chút dung nham kia, sau đó tiến về phía cái hang nhỏ bên kia.Lúc này, tất cả nóng bức, tất cả xung kích, đều bị đao của hắn chém ra, hoặc làtrực tiếp phản xạ lại.Ba người dùng tốc độ nhanh nhất để đi qua sương mù và dung nham, đi đếntrước cái hang nhỏ, đầu nguồn của ‘sương tím’ kia.“Tiểu Chiêu!”Bạch Tiểu Chiêu đã chuẩn bị kỹ càng.Trước khi Sở Hi Thanh phát động, hắn đã thông báo kế hoạch cho nàng biết.Lúc này, toàn thân Bạch Tiểu Chiêu đều bùng nổ cuồng phong mãnh liệt, thổingược đám sương tím kia vào trong.Mượn sức nóng của hồ dung nham đang phun trào, cuồng phong của nàng cósức nóng cực kỳ kinh người, khí thế hung mãnh, lại áp chế, luyện hóa hoặc đốttan đám sương tím kia.

Thiên hộ Dạ Lang không khỏi nhíu chặt lông mày.

Miệng hang động này rất rộng, nhưng bên trong lại rất nhỏ hẹp, với hình thể của

bọn họ, căn bản là không vào được.

Dù đi vào thì cũng bị những ‘sương tím’ kia g**t ch*t.

Hắn nghiêng đầu suy nghĩ, sau đó cười gằn một tiếng: “Chúng ta liền chờ ở đây,

chờ đến khi bọn họ đi ra.”

Tế ti nghe vậy thì không hề thấy bất ngờ.

Tình hình bây giờ, cũng chỉ có thể chờ đợi.

Chờ ở núi Hỏa Đầu đến khi Sở Hi Thanh đi ra, hoặc là chờ đến khi núi lửa bùng

phát, Đằng Xà trăm trượng thức tỉnh.

Đến khi đó người này hoặc là bị ‘sương tím’ g**t ch*t’, hoặc là bị đốt thành tro

bụi!

Tế ti Dạ Lang hơi gật đầu: “Vậy ta liền bố trí nhân thủ xây phòng đóng trại, đề

phòng mưa đen. . .”

Dạ Lang tộc bọn họ đều không thích ngồi trong hang động.

Đúng lúc này, tế ti phát hiện mặt đất dưới chân mình run rẩy kịch liệt, bên trong

núi cũng truyền ra những tiếng nổ vang như sét đánh.

Một cái chớp mắt tiếp theo, một luồng lửa màu đỏ thắm phun trào từ đỉnh núi,

nhuộm toàn bộ bầu trời thành màu đỏ.

Lại có lượng lớn dung nham mang theo vô số tro bụi núi lửa b*n r* ngoài, lao

về bốn phương tám hướng.

Tro bụi núi lửa hình thành một đám mây cực lớn ở trên không trung, đồng thời

những dung nham cháy bỏng kia cũng rơi xuống như mưa.

Sau đso, một con hỏa xà đỏ thắm dài hơn trăm trượng chui ra từ đỉnh núi.

Thân thể của nó chiếm giữ đỉnh núi, phóng tầm mắt nhìn bốn phía, sau đó đôi

mắt màu đỏ vàng kia đã khóa chặt hơn năm mươi tên Dạ Lang tộc.

Lúc này, bao quát cả Thiên hộ và tế ti Dạ Lang, tất cả đều là sắc mặt trắng bệch,

ánh mắt tro tàn.

Mà khi con Đằng Xà trăm trượng kia rít lên một tiếng, tấn công về phía bọn họ.

Thiên hộ Dạ Lang chỉ cảm thấy lông tơ toàn thân dựng đứng, sau đó hắn liền hít

sâu một hơi, rút hai thanh chiến phủ ở sau lưng ra, phát ra một tiếng rống như

lôi đình: “Tất cả mọi người đều trốn cho ta! Do Liệt Linh ta cản ở phía sau!”

Ngay khi hắn vừa nói xong, con Đằng Xà trăm trượng kia đã nhào xuống, ngọn

lửa màu đỏ thắm vô cùng vô tận kia đã bao trùm tất cả mấy chục cự nhân vào

trong.

Tại ngoài mười ba dặm, Lãnh Sát Na vẫn đang quan sát đám Dạ Lang tộc này,

hắn vừa nhìn thấy cảnh này thì không khỏi rùng mình một cái.

Trong lòng hắn cảm thấy đồng tình với đám cự nhân này, đồng thời thi triển

thân pháp, tiếp tục chạy như điên về phía nam.

Mà lúc này, nếu như Sở Hi Thanh ở đây, hắn sẽ phát hiện tốc độ thân pháp của

vị Sát Na Kiếm - Lãnh Sát Na này đã vượt xa tốc độ của hắn, phải gấp hai lần

trước kia.

. . .

Khi biển lửa đang quét ngang núi Hỏa Đầu, Sở Hi Thanh đang trốn trong hang

động, ánh mắt tràn đầy nghi ngờ và khó hiểu mà nhìn l*n đ*nh đầu.

Hắn phát hiện đỉnh đầu của mình có thêm một cái Thần quyến chi ấn.

Đó là một chiếc roi chín đoạn hết sức tinh tế và xinh đẹp, chính là ấn ký của

Vạn mưu chi chủ Thái Sơ Huyền Nữ.

Màu sắc thì là hai màu vàng bạc, vàng nhiều bạc ít.

“Thái Sơ roi ấn?” Sở Hi Thanh không khỏi ngây người: “Kỳ lạ, sao ta lại được

Thái Sơ Huyền Nữ ân sủng rồi?”

Chu Lương Thần cũng không hiểu lắm, hai tay xoa cằm nói: “Có lẽ là chủ

thượng đã làm gì đó, khiến Thái Sơ Huyền Nữ ưu ái. Thái Sơ Huyền Nữ là Vạn

mưu chi chủ, thưởng thức nhất chính là mưu lược cao thâm.”

Chu Lương Thần cũng không hiểu nhiều, nhưng lại càng kính phục hơn.

Lòng thầm nói không hổ là chủ thượng của mình, lại được ba vị Ma thần ưu ái.

Đây rõ ràng là có dũng có mưu.

Sở Hi Thanh nghe vậy thì đầu óc vẫn mơ hồ.

Lẽ nào dụ con Đằng Xà kia ra ngoài cũng tính là mưu lược à?

Đáng tiếc là cái Thần quyến chi ấn này không mang lại cho hắn bất kỳ thần ân

nào.

Sở Hi Thanh cũng không suy nghĩ nhiều nữa.

Đang trong thời điểm giành giật từng giây, không cần nghĩ đến mấy thứ này.

Sở Hi Thanh dẫn theo một người một thú chui ra ngoài.

Lúc này, hồ dung nham vẫn đang trong trạng thái phun trào.

Lượng lớn dung nham màu đỏ thẫm phun trào như đạn pháp, toàn bộ lòng núi

tràn đầy tro bụi, mùi lưu huỳnh cực gay mũi.

Sở Hi Thanh không dám chậm trễ, hắn sử dụng Hồi Quang Phản Chiếu, cứng

rắn chống lại một chút dung nham kia, sau đó tiến về phía cái hang nhỏ bên kia.

Lúc này, tất cả nóng bức, tất cả xung kích, đều bị đao của hắn chém ra, hoặc là

trực tiếp phản xạ lại.

Ba người dùng tốc độ nhanh nhất để đi qua sương mù và dung nham, đi đến

trước cái hang nhỏ, đầu nguồn của ‘sương tím’ kia.

“Tiểu Chiêu!”

Bạch Tiểu Chiêu đã chuẩn bị kỹ càng.

Trước khi Sở Hi Thanh phát động, hắn đã thông báo kế hoạch cho nàng biết.

Lúc này, toàn thân Bạch Tiểu Chiêu đều bùng nổ cuồng phong mãnh liệt, thổi

ngược đám sương tím kia vào trong.

Mượn sức nóng của hồ dung nham đang phun trào, cuồng phong của nàng có

sức nóng cực kỳ kinh người, khí thế hung mãnh, lại áp chế, luyện hóa hoặc đốt

tan đám sương tím kia.

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Thiên hộ Dạ Lang không khỏi nhíu chặt lông mày.Miệng hang động này rất rộng, nhưng bên trong lại rất nhỏ hẹp, với hình thể củabọn họ, căn bản là không vào được.Dù đi vào thì cũng bị những ‘sương tím’ kia g**t ch*t.Hắn nghiêng đầu suy nghĩ, sau đó cười gằn một tiếng: “Chúng ta liền chờ ở đây,chờ đến khi bọn họ đi ra.”Tế ti nghe vậy thì không hề thấy bất ngờ.Tình hình bây giờ, cũng chỉ có thể chờ đợi.Chờ ở núi Hỏa Đầu đến khi Sở Hi Thanh đi ra, hoặc là chờ đến khi núi lửa bùngphát, Đằng Xà trăm trượng thức tỉnh.Đến khi đó người này hoặc là bị ‘sương tím’ g**t ch*t’, hoặc là bị đốt thành trobụi!Tế ti Dạ Lang hơi gật đầu: “Vậy ta liền bố trí nhân thủ xây phòng đóng trại, đềphòng mưa đen. . .”Dạ Lang tộc bọn họ đều không thích ngồi trong hang động.Đúng lúc này, tế ti phát hiện mặt đất dưới chân mình run rẩy kịch liệt, bên trongnúi cũng truyền ra những tiếng nổ vang như sét đánh.Một cái chớp mắt tiếp theo, một luồng lửa màu đỏ thắm phun trào từ đỉnh núi,nhuộm toàn bộ bầu trời thành màu đỏ.Lại có lượng lớn dung nham mang theo vô số tro bụi núi lửa b*n r* ngoài, laovề bốn phương tám hướng.Tro bụi núi lửa hình thành một đám mây cực lớn ở trên không trung, đồng thờinhững dung nham cháy bỏng kia cũng rơi xuống như mưa.Sau đso, một con hỏa xà đỏ thắm dài hơn trăm trượng chui ra từ đỉnh núi.Thân thể của nó chiếm giữ đỉnh núi, phóng tầm mắt nhìn bốn phía, sau đó đôimắt màu đỏ vàng kia đã khóa chặt hơn năm mươi tên Dạ Lang tộc.Lúc này, bao quát cả Thiên hộ và tế ti Dạ Lang, tất cả đều là sắc mặt trắng bệch,ánh mắt tro tàn.Mà khi con Đằng Xà trăm trượng kia rít lên một tiếng, tấn công về phía bọn họ.Thiên hộ Dạ Lang chỉ cảm thấy lông tơ toàn thân dựng đứng, sau đó hắn liền hítsâu một hơi, rút hai thanh chiến phủ ở sau lưng ra, phát ra một tiếng rống nhưlôi đình: “Tất cả mọi người đều trốn cho ta! Do Liệt Linh ta cản ở phía sau!”Ngay khi hắn vừa nói xong, con Đằng Xà trăm trượng kia đã nhào xuống, ngọnlửa màu đỏ thắm vô cùng vô tận kia đã bao trùm tất cả mấy chục cự nhân vàotrong.Tại ngoài mười ba dặm, Lãnh Sát Na vẫn đang quan sát đám Dạ Lang tộc này,hắn vừa nhìn thấy cảnh này thì không khỏi rùng mình một cái.Trong lòng hắn cảm thấy đồng tình với đám cự nhân này, đồng thời thi triểnthân pháp, tiếp tục chạy như điên về phía nam.Mà lúc này, nếu như Sở Hi Thanh ở đây, hắn sẽ phát hiện tốc độ thân pháp củavị Sát Na Kiếm - Lãnh Sát Na này đã vượt xa tốc độ của hắn, phải gấp hai lầntrước kia.. . .Khi biển lửa đang quét ngang núi Hỏa Đầu, Sở Hi Thanh đang trốn trong hangđộng, ánh mắt tràn đầy nghi ngờ và khó hiểu mà nhìn l*n đ*nh đầu.Hắn phát hiện đỉnh đầu của mình có thêm một cái Thần quyến chi ấn.Đó là một chiếc roi chín đoạn hết sức tinh tế và xinh đẹp, chính là ấn ký củaVạn mưu chi chủ Thái Sơ Huyền Nữ.Màu sắc thì là hai màu vàng bạc, vàng nhiều bạc ít.“Thái Sơ roi ấn?” Sở Hi Thanh không khỏi ngây người: “Kỳ lạ, sao ta lại đượcThái Sơ Huyền Nữ ân sủng rồi?”Chu Lương Thần cũng không hiểu lắm, hai tay xoa cằm nói: “Có lẽ là chủthượng đã làm gì đó, khiến Thái Sơ Huyền Nữ ưu ái. Thái Sơ Huyền Nữ là Vạnmưu chi chủ, thưởng thức nhất chính là mưu lược cao thâm.”Chu Lương Thần cũng không hiểu nhiều, nhưng lại càng kính phục hơn.Lòng thầm nói không hổ là chủ thượng của mình, lại được ba vị Ma thần ưu ái.Đây rõ ràng là có dũng có mưu.Sở Hi Thanh nghe vậy thì đầu óc vẫn mơ hồ.Lẽ nào dụ con Đằng Xà kia ra ngoài cũng tính là mưu lược à?Đáng tiếc là cái Thần quyến chi ấn này không mang lại cho hắn bất kỳ thần ânnào.Sở Hi Thanh cũng không suy nghĩ nhiều nữa.Đang trong thời điểm giành giật từng giây, không cần nghĩ đến mấy thứ này.Sở Hi Thanh dẫn theo một người một thú chui ra ngoài.Lúc này, hồ dung nham vẫn đang trong trạng thái phun trào.Lượng lớn dung nham màu đỏ thẫm phun trào như đạn pháp, toàn bộ lòng núitràn đầy tro bụi, mùi lưu huỳnh cực gay mũi.Sở Hi Thanh không dám chậm trễ, hắn sử dụng Hồi Quang Phản Chiếu, cứngrắn chống lại một chút dung nham kia, sau đó tiến về phía cái hang nhỏ bên kia.Lúc này, tất cả nóng bức, tất cả xung kích, đều bị đao của hắn chém ra, hoặc làtrực tiếp phản xạ lại.Ba người dùng tốc độ nhanh nhất để đi qua sương mù và dung nham, đi đếntrước cái hang nhỏ, đầu nguồn của ‘sương tím’ kia.“Tiểu Chiêu!”Bạch Tiểu Chiêu đã chuẩn bị kỹ càng.Trước khi Sở Hi Thanh phát động, hắn đã thông báo kế hoạch cho nàng biết.Lúc này, toàn thân Bạch Tiểu Chiêu đều bùng nổ cuồng phong mãnh liệt, thổingược đám sương tím kia vào trong.Mượn sức nóng của hồ dung nham đang phun trào, cuồng phong của nàng cósức nóng cực kỳ kinh người, khí thế hung mãnh, lại áp chế, luyện hóa hoặc đốttan đám sương tím kia.

Chương 920: Mộc Kiếm Tiên (4)