Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 921: Mộc Kiếm Tiên (5)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Khoảng mười cái hô hấp sau, tình hình bên trong hang nhỏ kia đã xuất hiệntrước mặt bọn họ.đây là một hang động vuông vắn, rộng tầm mười trượng, bốn vách tường trơnnhẵn như được rìu đục, toàn thân lại có màu tím xám, khi núi lửa phun trào,vách hang lại không hề phản quang.Ánh mắt Sở Hi Thanh lập tức rơi vào một cái lỗ nhỏ nơi trung ương.Đó chính là đầu nguồn của sương tím, một bia đá không trọn vẹn bị khảm vàomặt đất, còn có một ao màu máu rộng ba trượng vuông đang sôi trào.Khoảng cách của cả hai, chỉ không đến năm thước.Trong ao này ngậm lấy kịch độc, có vô số hơi nước màu máu tươi bốc lên, mùitanh nức mũi.Nhưng sức mạnh tử vong kia thì lại đến từ cái bia đá không trọn vẹn kia.Những hơi nước màu máu này trộn lẫn với sức mạnh tử vong của bia đá,chuyển hóa thành ‘sương tím’.Ánh mắt Sở Hi Thanh nhất thời sáng ngời, tình hình này tốt hơn những gì hắndự đoán.“Lương Thần!”Chu Lương Thần không hề do dự, lập tức chạy đến trước ao nước, tay đè xuốngđất.“Khống Hải!”Hắn có thiên phú ‘Ngự Lôi Khống Hải Chi Tâm’, theo tay hắn đè xuống, hơinước màu máu ở trong ao nước đã bị hắn điều khiển, tách ra khỏi bia đá.Những hơi nước màu máu này vẫn trí mạng như cũ, kịch độc ở bên trong cònkinh khủng hơn cả cơn mưa màu đen kia, nhưng đã không còn trí mạng nhưtrước nữa.Vẻ mặt Bạch Tiểu Chiêu nhất thời thả lỏng.Nàng dùng thần thông để điều khiển cuồng phong áp chế sương khói, tiêu haorất lớn.Một thân yêu lực đã sắp tiêu hao hết, mệt chết nàng mất.Vì vậy, khi Chu Lương Thần tiếp nhận, Bạch Tiểu Chiêu lập tức nuốt một viênđan dược, nằm nhoài trên bả vai của Sở Hi Thanh để khôi phục.Phương pháp khôi phục yêu lực của nàng, chính là gặm hạt thông.Hai gò má của Bạch Tiểu Chiêu phồng lên, bên trong đã có vài hạt thông.Nàng không tu luyện công pháp của nhân tộc, muốn khôi phục yêu lực, chỉ cóthể dựa vào phun ra nuốt vào tinh hoa nhật nguyệt.Tuy nhiên trong bí cảnh này không có nhật nguyệt, vì vậy dùng biện pháp bìnhthường, còn không bằng gặm hạt thông.Sở Hi Thanh thì lại đứng trước bia đá, nhìn đồ hình và văn tự được khắc trênbia đá.Đây là một loại văn tự thời thượng cổ, tạo hình cổ điển đơn sơ, kiểu chữ thì lạito nhỏ ngang dọc, đầy đặn hùng hậu, hơn nữa còn tán loạn.Nếu như quan sát cẩn thận, lại có thể phát hiện mỗi một bút đều chất chứahuyền ý hùng vĩ, chữ chữ liên miên, hấp dẫn lẫn nhau.Còn về phần đồ hình kia, tổng cộng có chín bức, cũng có ý vị liên miên, sinhđộng như thật.Nhìn qua lại giống như một cây đại thụ che trời, nó đang dùng mấy chục chạccây to lớn sắc bén như kiếm, biểu diễn kiếm thế.Đây là một cây đại thụ đang sử dụng kiếm?Sở Hi Thanh tạm thời còn chưa hiểu rõ lắm.Tuy nhiên, hắn không cần phải làm rõ vào lúc này.Sở Hi Thanh tập trung ánh mắt, Cửu Thiên niệm luân trôi nổi phía sau hắn lậptức chuyển động nhanh chóng.Sở Hi Thanh đang dùng toàn bộ thần phách của mình để ghi nhớ văn tự và đồán ở trên bia đá, cô gắng nhớ kỹ từng nét bút, từng chi tiết nhỏ ở trên đó.May mắn chính là, bản thân đồ án này cũng không phức tạp.Theo thời gian trôi qua, trên trán Chu Lương Thần đã đổ mồ hôi.Hắn điều khiển những hơi nước màu máu này, cũng phải tiêu hao rất nhiều.Chỉ chưa đến sáu mươi cái hô hấp, chân nguyên trong cơ thể hắn đã sắp cạnkiệt.Cũng vào lúc này, bên ngoài núi Hỏa Đầu, con Đằng Xà trăm trượng kia vẫntùy ý phóng hỏa.Nó vỗ hai cặp cánh, thôi phát ngọn lửa đỏ thẫm, đốt cháy Thiên hộ Dạ Lang đãbiến thành tảng đá. Trong đôi mắt dọc kia thì lại tràn đầy ánh sáng khốc liệt.Ngay khi Đằng Xà trăm trượng muôn phun ‘Ly Hỏa thần quang’, khiến chokhối đá hình người cao năm trượng này bị hòa tan, thì nó bỗng nhiên có cảmứng.Sau đó, con Đằng Xà này liền hiện lên vẻ dữ tợn, phát ra một tiếng gào thétcuồng bạo, nó vỗ cánh sau lưng, mang theo vô số lửa và dung nham, bay thẳngvề phía miệng núi lửa.Mà lúc này, bên trong Đạo Nhất điện trên đỉnh Vô Tướng thần sơn.Lý Trường Sinh vẫn ngồi đàng hoàng ở bên trong điện, bỗng nhiên lại cau màylại.Hắn liếc mắt nhìn về phía xa, trên gương mặt trắng mập lại hiện lên vài phầnkinh ngạc và nghi ngờ.Hình như hắn đã từng nhìn thấy cây đại thụ trên tấm bia đá kia rồi?Lý Trường Sinh rơi vào suy ngẫm, đào móc trí nhớ của mình.Một lát sau, ánh mắt Lý Trường Sinh co lại, hắn vung tay áo lên, một bóngngười râu trắng mày trắng đột ngột xuất hiện ở bên trong điện.Đó chính là đại trưởng lão Vương Bạch Mi, người trông coi Tàng Kinh lâu củaVô Tướng thần tông.Người này vốn đang cầm kinh thư trong tay, ngồi xếp bằng trên mặt đất, sau đóhắn liền sinh lòng cảm ứng, nhíu mày bất mãn nhìn Lý Trường Sinh.“Tông chủ, ngươi nên cho ta một lời giải thích.”May mà thời điểm này hắn không làm chuyện gì xấu hổ không thể nói, bằngkhông thì nào còn mặt mũi gì gặp người?
Khoảng mười cái hô hấp sau, tình hình bên trong hang nhỏ kia đã xuất hiện
trước mặt bọn họ.
đây là một hang động vuông vắn, rộng tầm mười trượng, bốn vách tường trơn
nhẵn như được rìu đục, toàn thân lại có màu tím xám, khi núi lửa phun trào,
vách hang lại không hề phản quang.
Ánh mắt Sở Hi Thanh lập tức rơi vào một cái lỗ nhỏ nơi trung ương.
Đó chính là đầu nguồn của sương tím, một bia đá không trọn vẹn bị khảm vào
mặt đất, còn có một ao màu máu rộng ba trượng vuông đang sôi trào.
Khoảng cách của cả hai, chỉ không đến năm thước.
Trong ao này ngậm lấy kịch độc, có vô số hơi nước màu máu tươi bốc lên, mùi
tanh nức mũi.
Nhưng sức mạnh tử vong kia thì lại đến từ cái bia đá không trọn vẹn kia.
Những hơi nước màu máu này trộn lẫn với sức mạnh tử vong của bia đá,
chuyển hóa thành ‘sương tím’.
Ánh mắt Sở Hi Thanh nhất thời sáng ngời, tình hình này tốt hơn những gì hắn
dự đoán.
“Lương Thần!”
Chu Lương Thần không hề do dự, lập tức chạy đến trước ao nước, tay đè xuống
đất.
“Khống Hải!”
Hắn có thiên phú ‘Ngự Lôi Khống Hải Chi Tâm’, theo tay hắn đè xuống, hơi
nước màu máu ở trong ao nước đã bị hắn điều khiển, tách ra khỏi bia đá.
Những hơi nước màu máu này vẫn trí mạng như cũ, kịch độc ở bên trong còn
kinh khủng hơn cả cơn mưa màu đen kia, nhưng đã không còn trí mạng như
trước nữa.
Vẻ mặt Bạch Tiểu Chiêu nhất thời thả lỏng.
Nàng dùng thần thông để điều khiển cuồng phong áp chế sương khói, tiêu hao
rất lớn.
Một thân yêu lực đã sắp tiêu hao hết, mệt chết nàng mất.
Vì vậy, khi Chu Lương Thần tiếp nhận, Bạch Tiểu Chiêu lập tức nuốt một viên
đan dược, nằm nhoài trên bả vai của Sở Hi Thanh để khôi phục.
Phương pháp khôi phục yêu lực của nàng, chính là gặm hạt thông.
Hai gò má của Bạch Tiểu Chiêu phồng lên, bên trong đã có vài hạt thông.
Nàng không tu luyện công pháp của nhân tộc, muốn khôi phục yêu lực, chỉ có
thể dựa vào phun ra nuốt vào tinh hoa nhật nguyệt.
Tuy nhiên trong bí cảnh này không có nhật nguyệt, vì vậy dùng biện pháp bình
thường, còn không bằng gặm hạt thông.
Sở Hi Thanh thì lại đứng trước bia đá, nhìn đồ hình và văn tự được khắc trên
bia đá.
Đây là một loại văn tự thời thượng cổ, tạo hình cổ điển đơn sơ, kiểu chữ thì lại
to nhỏ ngang dọc, đầy đặn hùng hậu, hơn nữa còn tán loạn.
Nếu như quan sát cẩn thận, lại có thể phát hiện mỗi một bút đều chất chứa
huyền ý hùng vĩ, chữ chữ liên miên, hấp dẫn lẫn nhau.
Còn về phần đồ hình kia, tổng cộng có chín bức, cũng có ý vị liên miên, sinh
động như thật.
Nhìn qua lại giống như một cây đại thụ che trời, nó đang dùng mấy chục chạc
cây to lớn sắc bén như kiếm, biểu diễn kiếm thế.
Đây là một cây đại thụ đang sử dụng kiếm?
Sở Hi Thanh tạm thời còn chưa hiểu rõ lắm.
Tuy nhiên, hắn không cần phải làm rõ vào lúc này.
Sở Hi Thanh tập trung ánh mắt, Cửu Thiên niệm luân trôi nổi phía sau hắn lập
tức chuyển động nhanh chóng.
Sở Hi Thanh đang dùng toàn bộ thần phách của mình để ghi nhớ văn tự và đồ
án ở trên bia đá, cô gắng nhớ kỹ từng nét bút, từng chi tiết nhỏ ở trên đó.
May mắn chính là, bản thân đồ án này cũng không phức tạp.
Theo thời gian trôi qua, trên trán Chu Lương Thần đã đổ mồ hôi.
Hắn điều khiển những hơi nước màu máu này, cũng phải tiêu hao rất nhiều.
Chỉ chưa đến sáu mươi cái hô hấp, chân nguyên trong cơ thể hắn đã sắp cạn
kiệt.
Cũng vào lúc này, bên ngoài núi Hỏa Đầu, con Đằng Xà trăm trượng kia vẫn
tùy ý phóng hỏa.
Nó vỗ hai cặp cánh, thôi phát ngọn lửa đỏ thẫm, đốt cháy Thiên hộ Dạ Lang đã
biến thành tảng đá. Trong đôi mắt dọc kia thì lại tràn đầy ánh sáng khốc liệt.
Ngay khi Đằng Xà trăm trượng muôn phun ‘Ly Hỏa thần quang’, khiến cho
khối đá hình người cao năm trượng này bị hòa tan, thì nó bỗng nhiên có cảm
ứng.
Sau đó, con Đằng Xà này liền hiện lên vẻ dữ tợn, phát ra một tiếng gào thét
cuồng bạo, nó vỗ cánh sau lưng, mang theo vô số lửa và dung nham, bay thẳng
về phía miệng núi lửa.
Mà lúc này, bên trong Đạo Nhất điện trên đỉnh Vô Tướng thần sơn.
Lý Trường Sinh vẫn ngồi đàng hoàng ở bên trong điện, bỗng nhiên lại cau mày
lại.
Hắn liếc mắt nhìn về phía xa, trên gương mặt trắng mập lại hiện lên vài phần
kinh ngạc và nghi ngờ.
Hình như hắn đã từng nhìn thấy cây đại thụ trên tấm bia đá kia rồi?
Lý Trường Sinh rơi vào suy ngẫm, đào móc trí nhớ của mình.
Một lát sau, ánh mắt Lý Trường Sinh co lại, hắn vung tay áo lên, một bóng
người râu trắng mày trắng đột ngột xuất hiện ở bên trong điện.
Đó chính là đại trưởng lão Vương Bạch Mi, người trông coi Tàng Kinh lâu của
Vô Tướng thần tông.
Người này vốn đang cầm kinh thư trong tay, ngồi xếp bằng trên mặt đất, sau đó
hắn liền sinh lòng cảm ứng, nhíu mày bất mãn nhìn Lý Trường Sinh.
“Tông chủ, ngươi nên cho ta một lời giải thích.”
May mà thời điểm này hắn không làm chuyện gì xấu hổ không thể nói, bằng
không thì nào còn mặt mũi gì gặp người?
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Khoảng mười cái hô hấp sau, tình hình bên trong hang nhỏ kia đã xuất hiệntrước mặt bọn họ.đây là một hang động vuông vắn, rộng tầm mười trượng, bốn vách tường trơnnhẵn như được rìu đục, toàn thân lại có màu tím xám, khi núi lửa phun trào,vách hang lại không hề phản quang.Ánh mắt Sở Hi Thanh lập tức rơi vào một cái lỗ nhỏ nơi trung ương.Đó chính là đầu nguồn của sương tím, một bia đá không trọn vẹn bị khảm vàomặt đất, còn có một ao màu máu rộng ba trượng vuông đang sôi trào.Khoảng cách của cả hai, chỉ không đến năm thước.Trong ao này ngậm lấy kịch độc, có vô số hơi nước màu máu tươi bốc lên, mùitanh nức mũi.Nhưng sức mạnh tử vong kia thì lại đến từ cái bia đá không trọn vẹn kia.Những hơi nước màu máu này trộn lẫn với sức mạnh tử vong của bia đá,chuyển hóa thành ‘sương tím’.Ánh mắt Sở Hi Thanh nhất thời sáng ngời, tình hình này tốt hơn những gì hắndự đoán.“Lương Thần!”Chu Lương Thần không hề do dự, lập tức chạy đến trước ao nước, tay đè xuốngđất.“Khống Hải!”Hắn có thiên phú ‘Ngự Lôi Khống Hải Chi Tâm’, theo tay hắn đè xuống, hơinước màu máu ở trong ao nước đã bị hắn điều khiển, tách ra khỏi bia đá.Những hơi nước màu máu này vẫn trí mạng như cũ, kịch độc ở bên trong cònkinh khủng hơn cả cơn mưa màu đen kia, nhưng đã không còn trí mạng nhưtrước nữa.Vẻ mặt Bạch Tiểu Chiêu nhất thời thả lỏng.Nàng dùng thần thông để điều khiển cuồng phong áp chế sương khói, tiêu haorất lớn.Một thân yêu lực đã sắp tiêu hao hết, mệt chết nàng mất.Vì vậy, khi Chu Lương Thần tiếp nhận, Bạch Tiểu Chiêu lập tức nuốt một viênđan dược, nằm nhoài trên bả vai của Sở Hi Thanh để khôi phục.Phương pháp khôi phục yêu lực của nàng, chính là gặm hạt thông.Hai gò má của Bạch Tiểu Chiêu phồng lên, bên trong đã có vài hạt thông.Nàng không tu luyện công pháp của nhân tộc, muốn khôi phục yêu lực, chỉ cóthể dựa vào phun ra nuốt vào tinh hoa nhật nguyệt.Tuy nhiên trong bí cảnh này không có nhật nguyệt, vì vậy dùng biện pháp bìnhthường, còn không bằng gặm hạt thông.Sở Hi Thanh thì lại đứng trước bia đá, nhìn đồ hình và văn tự được khắc trênbia đá.Đây là một loại văn tự thời thượng cổ, tạo hình cổ điển đơn sơ, kiểu chữ thì lạito nhỏ ngang dọc, đầy đặn hùng hậu, hơn nữa còn tán loạn.Nếu như quan sát cẩn thận, lại có thể phát hiện mỗi một bút đều chất chứahuyền ý hùng vĩ, chữ chữ liên miên, hấp dẫn lẫn nhau.Còn về phần đồ hình kia, tổng cộng có chín bức, cũng có ý vị liên miên, sinhđộng như thật.Nhìn qua lại giống như một cây đại thụ che trời, nó đang dùng mấy chục chạccây to lớn sắc bén như kiếm, biểu diễn kiếm thế.Đây là một cây đại thụ đang sử dụng kiếm?Sở Hi Thanh tạm thời còn chưa hiểu rõ lắm.Tuy nhiên, hắn không cần phải làm rõ vào lúc này.Sở Hi Thanh tập trung ánh mắt, Cửu Thiên niệm luân trôi nổi phía sau hắn lậptức chuyển động nhanh chóng.Sở Hi Thanh đang dùng toàn bộ thần phách của mình để ghi nhớ văn tự và đồán ở trên bia đá, cô gắng nhớ kỹ từng nét bút, từng chi tiết nhỏ ở trên đó.May mắn chính là, bản thân đồ án này cũng không phức tạp.Theo thời gian trôi qua, trên trán Chu Lương Thần đã đổ mồ hôi.Hắn điều khiển những hơi nước màu máu này, cũng phải tiêu hao rất nhiều.Chỉ chưa đến sáu mươi cái hô hấp, chân nguyên trong cơ thể hắn đã sắp cạnkiệt.Cũng vào lúc này, bên ngoài núi Hỏa Đầu, con Đằng Xà trăm trượng kia vẫntùy ý phóng hỏa.Nó vỗ hai cặp cánh, thôi phát ngọn lửa đỏ thẫm, đốt cháy Thiên hộ Dạ Lang đãbiến thành tảng đá. Trong đôi mắt dọc kia thì lại tràn đầy ánh sáng khốc liệt.Ngay khi Đằng Xà trăm trượng muôn phun ‘Ly Hỏa thần quang’, khiến chokhối đá hình người cao năm trượng này bị hòa tan, thì nó bỗng nhiên có cảmứng.Sau đó, con Đằng Xà này liền hiện lên vẻ dữ tợn, phát ra một tiếng gào thétcuồng bạo, nó vỗ cánh sau lưng, mang theo vô số lửa và dung nham, bay thẳngvề phía miệng núi lửa.Mà lúc này, bên trong Đạo Nhất điện trên đỉnh Vô Tướng thần sơn.Lý Trường Sinh vẫn ngồi đàng hoàng ở bên trong điện, bỗng nhiên lại cau màylại.Hắn liếc mắt nhìn về phía xa, trên gương mặt trắng mập lại hiện lên vài phầnkinh ngạc và nghi ngờ.Hình như hắn đã từng nhìn thấy cây đại thụ trên tấm bia đá kia rồi?Lý Trường Sinh rơi vào suy ngẫm, đào móc trí nhớ của mình.Một lát sau, ánh mắt Lý Trường Sinh co lại, hắn vung tay áo lên, một bóngngười râu trắng mày trắng đột ngột xuất hiện ở bên trong điện.Đó chính là đại trưởng lão Vương Bạch Mi, người trông coi Tàng Kinh lâu củaVô Tướng thần tông.Người này vốn đang cầm kinh thư trong tay, ngồi xếp bằng trên mặt đất, sau đóhắn liền sinh lòng cảm ứng, nhíu mày bất mãn nhìn Lý Trường Sinh.“Tông chủ, ngươi nên cho ta một lời giải thích.”May mà thời điểm này hắn không làm chuyện gì xấu hổ không thể nói, bằngkhông thì nào còn mặt mũi gì gặp người?