Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 934: Cổ thần (3)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Nhưng lúc này, Lãnh Sát Na đang ngồi trên đỉnh Tham Thiên thụ, nâng quan tàibăng nhảy xuống dưới, hạ xuống tại nơi cách bọn họ ba mươi trượng.Sở Hi Thanh nhìn thấy người này liền nhíu chặt lông mày, trong lòng thấy buồnnôn như ăn phải con ruồi.Trong một tháng này, hắn đã thử cắt đuôi người này, nhưng vẫn không thể thànhcông.Tên Sát Na Kiếm - Lãnh Sát Na này, dù tay nâng quan tài băng của Phương BấtViên thì tốc độ vẫn vượt qua bọn họ.Dù là địa hình phức tạp như Phong Huyết quật, Sở Hi Thanh cũng không thể cắtđuôi.Chủ yếu là do Chu Lương Thần kéo chân sau, thân pháp và tốc độ của hắn cònkém hơn Sở Hi Thanh và Bạch Tiểu Chiêu không ít.Sở Hi Thanh cũng không thể làm gì.Nếu như đổi thành người khác, Sở Hi Thanh trực tiếp một đao Vô Cực Trảmlàm thịt luôn.Nhưng chung quy Lãnh Sát Na vẫn là đồng môn của hắn, tuy có hiềm nghi giếtchết Phương Bất Viên, nhưng khi chưa xác định thì Sở Hi Thanh không tiện ratay.“Lãnh sư huynh.”Vẻ mặt Sở Hi Thanh lạnh lẽo lạnh nhạt, ánh mắt ác liệt như đao: “Ngươi muốnchứng minh trong sạch của mình, đâu chỉ có một phương pháp này? Cần gì phảiđi theo ta? Sư huynh, ngươi làm như vậy mà không lo sẽ chọc giận ta, ta sẽkhông làm chứng cho ngươi sao?”“Ta tin tưởng nhân phẩm của sư đệ!”Thần sắc Lãnh Sát Na bình tĩnh, tay hắn đè kiếm, khí cơ ác liệt mà nhìn nhauvới Sở Hi Thanh.Ánh mắt của hai người giống như đao thương kiếm kích, nơi giao nhau tựa nhưcó thể tóe lửa.Lãnh Sát Na bại trận trong cuộc chiến nhìn nhau này, hắn hơi mất tự nhiên màliếc nhìn đao bên hông Sở Hi Thanh: “Tàn chiêu mà sư đệ vừa sử dụng, tựa nhưlà có liên quan đến thời không? Bất luân là kim mộc thủy hỏa thổ, hay là phonglôi và tử vong, tất cả đều cùng một nhịp thở với thời không.”“Nhưng để ta kỳ quái chính là, dường như nó không phải kiếm chiêu để đảthương đối thủ? Ta đề nghị ngươi không tiếp tục luyện tiếp, thức kiếm chiêunày sẽ làm lục phủ ngũ tạng của ngươi bị thương.”Sở Hi Thanh khẽ nhướng mày: “Sư huynh, ngươi không cho rằng mình quantâm quá nhiều rồi sao?”Ngộ tính của Lãnh Sát Na này rất mạnh.Người này chỉ quan sát hắn luyện vài lần, là đã dòm ngó được một chút rồi.Nếu như không có Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết, thì đúng là hắn đã bị nộithương rồi.Khói môi Lãnh Sát Na hơi co giật một chút, trong đáy mắt cũng lóe lên một tiabất đắc dĩ.Sau đó hắn hừ lạnh một tiếng: “Sư đệ khư khư cố chấp, người khác tự nhiênkhông quản được. Nhưng ta muốn nhắc nhở ngươi một câu, ta cảm ứng đượctrong thiên địa này, dường như đang có nhân vật bí ẩn nhìn chằm chằm vàongươi, chúng nó rất nguy hiểm.”Sở Hi Thanh nở nụ cười như không thèm để ý, nhưng nội tâm lại chìm xuống.Năng lực cảm ứng họ của Lãnh này cực mạnh! Tuyệt không kém hắn.Sở Hi Thanh đã cảm ứng được có ba sinh linh nguy hiểm giấu ở trong nămtháng thời gian.Ngày xưa, Tần Mộc Ca cũng nhận ra sự tồn tại của chúng.Chúng nó đang nhòm ngó hắn, còn mang đầy sát cơ.Cùng lúc đó, Sở Hi Thanh cũng càng nghi ngờ Lãnh Sát Na hơn.Rốt cuộc là kẻ nào có thể g**t ch*t Phương Bất Viên ở ngay trước mắt Lãnh SátNa?Đối với Lãnh Sát Na mà nói, sáu mươi dặm là khoảng cách không thể vượt quathật sao?. . .Hắc Hải ở góc tây nam của Tham Thiên thụ, khoảng cách với Tham Thiên thụtầm 700 dặm.Ba người duy trì tốc độ để giữ lượng chân nguyên không giảm, cũng cần chạymột ngày trời mới có thể đến.Sở Hi Thanh không có nóng lòng chạy đi, mà là chậm rãi chạy về phía Hắc Hải.Dù thì ngoại trừ phần ‘cơ duyên’ đòi mạng này ra, hắn còn phải tìm kiếm tàiliệu chính của bí dược lục phẩm hạ là Thần Dương hoa và Huyền âm thảo.Cũng không thể trì hoãn đến thời hạn một năm kết thúc mới đột phá lên lụcphẩm, đúng không?Huống hồ ba sinh linh có quan hệ với thời không kia rất vương tay vướng chân,làm cho tâm linh của hắn mơ hồ và đau đớn.Sở Hi Thanh hi vọng mình có thể đột phá lục phẩm trước khi nguy hiểm tiếnđến.Nếu như thật sự không kịp, vậy đánh phải dùng điểm huyết nguyên để tăng lên.Chỉ cần không dùng điểm huyết nguyên để thế bí dược, vậy mầm họa cũngkhông lớn.Dù cho ngày sau có vấn đề, thì vấn đề này cũng không đủ trí mạng.Nhưng không như mong muốn, một tháng này Sở Hi Thanh vẫn không tìm thấytung tích của Thần Dương hoa và Huyền âm thảo.Sở Hi Thanh đúng là cũng là không vội.Tỏng bản đồ của Tần Mộc Ca, gần Hắc Hải có một chỗ bí ẩn, bên trong có cấtgiấu lượng lớn Thần Dương hoa và Huyền âm thảo.Hàng năm, đệ tử Vô Tướng thần tông sẽ mang hai loại hạt giống này, chônchung quanh các nơi trong bí cảnh.Khi xưa Tần Mộc Ca cũng cầm hạt giống đi vào.Nàng tìm được một nơi khá bí ẩn, cũng rất thích hợp để hai loại linh dược nàysinh trưởng.Bây giờ đã trôi qua hơn trăm năm, những linh dược này cũng đã trưởng thànhrồi.

Nhưng lúc này, Lãnh Sát Na đang ngồi trên đỉnh Tham Thiên thụ, nâng quan tài

băng nhảy xuống dưới, hạ xuống tại nơi cách bọn họ ba mươi trượng.

Sở Hi Thanh nhìn thấy người này liền nhíu chặt lông mày, trong lòng thấy buồn

nôn như ăn phải con ruồi.

Trong một tháng này, hắn đã thử cắt đuôi người này, nhưng vẫn không thể thành

công.

Tên Sát Na Kiếm - Lãnh Sát Na này, dù tay nâng quan tài băng của Phương Bất

Viên thì tốc độ vẫn vượt qua bọn họ.

Dù là địa hình phức tạp như Phong Huyết quật, Sở Hi Thanh cũng không thể cắt

đuôi.

Chủ yếu là do Chu Lương Thần kéo chân sau, thân pháp và tốc độ của hắn còn

kém hơn Sở Hi Thanh và Bạch Tiểu Chiêu không ít.

Sở Hi Thanh cũng không thể làm gì.

Nếu như đổi thành người khác, Sở Hi Thanh trực tiếp một đao Vô Cực Trảm

làm thịt luôn.

Nhưng chung quy Lãnh Sát Na vẫn là đồng môn của hắn, tuy có hiềm nghi giết

chết Phương Bất Viên, nhưng khi chưa xác định thì Sở Hi Thanh không tiện ra

tay.

“Lãnh sư huynh.”

Vẻ mặt Sở Hi Thanh lạnh lẽo lạnh nhạt, ánh mắt ác liệt như đao: “Ngươi muốn

chứng minh trong sạch của mình, đâu chỉ có một phương pháp này? Cần gì phải

đi theo ta? Sư huynh, ngươi làm như vậy mà không lo sẽ chọc giận ta, ta sẽ

không làm chứng cho ngươi sao?”

“Ta tin tưởng nhân phẩm của sư đệ!”

Thần sắc Lãnh Sát Na bình tĩnh, tay hắn đè kiếm, khí cơ ác liệt mà nhìn nhau

với Sở Hi Thanh.

Ánh mắt của hai người giống như đao thương kiếm kích, nơi giao nhau tựa như

có thể tóe lửa.

Lãnh Sát Na bại trận trong cuộc chiến nhìn nhau này, hắn hơi mất tự nhiên mà

liếc nhìn đao bên hông Sở Hi Thanh: “Tàn chiêu mà sư đệ vừa sử dụng, tựa như

là có liên quan đến thời không? Bất luân là kim mộc thủy hỏa thổ, hay là phong

lôi và tử vong, tất cả đều cùng một nhịp thở với thời không.”

“Nhưng để ta kỳ quái chính là, dường như nó không phải kiếm chiêu để đả

thương đối thủ? Ta đề nghị ngươi không tiếp tục luyện tiếp, thức kiếm chiêu

này sẽ làm lục phủ ngũ tạng của ngươi bị thương.”

Sở Hi Thanh khẽ nhướng mày: “Sư huynh, ngươi không cho rằng mình quan

tâm quá nhiều rồi sao?”

Ngộ tính của Lãnh Sát Na này rất mạnh.

Người này chỉ quan sát hắn luyện vài lần, là đã dòm ngó được một chút rồi.

Nếu như không có Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết, thì đúng là hắn đã bị nội

thương rồi.

Khói môi Lãnh Sát Na hơi co giật một chút, trong đáy mắt cũng lóe lên một tia

bất đắc dĩ.

Sau đó hắn hừ lạnh một tiếng: “Sư đệ khư khư cố chấp, người khác tự nhiên

không quản được. Nhưng ta muốn nhắc nhở ngươi một câu, ta cảm ứng được

trong thiên địa này, dường như đang có nhân vật bí ẩn nhìn chằm chằm vào

ngươi, chúng nó rất nguy hiểm.”

Sở Hi Thanh nở nụ cười như không thèm để ý, nhưng nội tâm lại chìm xuống.

Năng lực cảm ứng họ của Lãnh này cực mạnh! Tuyệt không kém hắn.

Sở Hi Thanh đã cảm ứng được có ba sinh linh nguy hiểm giấu ở trong năm

tháng thời gian.

Ngày xưa, Tần Mộc Ca cũng nhận ra sự tồn tại của chúng.

Chúng nó đang nhòm ngó hắn, còn mang đầy sát cơ.

Cùng lúc đó, Sở Hi Thanh cũng càng nghi ngờ Lãnh Sát Na hơn.

Rốt cuộc là kẻ nào có thể g**t ch*t Phương Bất Viên ở ngay trước mắt Lãnh Sát

Na?

Đối với Lãnh Sát Na mà nói, sáu mươi dặm là khoảng cách không thể vượt qua

thật sao?

. . .

Hắc Hải ở góc tây nam của Tham Thiên thụ, khoảng cách với Tham Thiên thụ

tầm 700 dặm.

Ba người duy trì tốc độ để giữ lượng chân nguyên không giảm, cũng cần chạy

một ngày trời mới có thể đến.

Sở Hi Thanh không có nóng lòng chạy đi, mà là chậm rãi chạy về phía Hắc Hải.

Dù thì ngoại trừ phần ‘cơ duyên’ đòi mạng này ra, hắn còn phải tìm kiếm tài

liệu chính của bí dược lục phẩm hạ là Thần Dương hoa và Huyền âm thảo.

Cũng không thể trì hoãn đến thời hạn một năm kết thúc mới đột phá lên lục

phẩm, đúng không?

Huống hồ ba sinh linh có quan hệ với thời không kia rất vương tay vướng chân,

làm cho tâm linh của hắn mơ hồ và đau đớn.

Sở Hi Thanh hi vọng mình có thể đột phá lục phẩm trước khi nguy hiểm tiến

đến.

Nếu như thật sự không kịp, vậy đánh phải dùng điểm huyết nguyên để tăng lên.

Chỉ cần không dùng điểm huyết nguyên để thế bí dược, vậy mầm họa cũng

không lớn.

Dù cho ngày sau có vấn đề, thì vấn đề này cũng không đủ trí mạng.

Nhưng không như mong muốn, một tháng này Sở Hi Thanh vẫn không tìm thấy

tung tích của Thần Dương hoa và Huyền âm thảo.

Sở Hi Thanh đúng là cũng là không vội.

Tỏng bản đồ của Tần Mộc Ca, gần Hắc Hải có một chỗ bí ẩn, bên trong có cất

giấu lượng lớn Thần Dương hoa và Huyền âm thảo.

Hàng năm, đệ tử Vô Tướng thần tông sẽ mang hai loại hạt giống này, chôn

chung quanh các nơi trong bí cảnh.

Khi xưa Tần Mộc Ca cũng cầm hạt giống đi vào.

Nàng tìm được một nơi khá bí ẩn, cũng rất thích hợp để hai loại linh dược này

sinh trưởng.

Bây giờ đã trôi qua hơn trăm năm, những linh dược này cũng đã trưởng thành

rồi.

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Nhưng lúc này, Lãnh Sát Na đang ngồi trên đỉnh Tham Thiên thụ, nâng quan tàibăng nhảy xuống dưới, hạ xuống tại nơi cách bọn họ ba mươi trượng.Sở Hi Thanh nhìn thấy người này liền nhíu chặt lông mày, trong lòng thấy buồnnôn như ăn phải con ruồi.Trong một tháng này, hắn đã thử cắt đuôi người này, nhưng vẫn không thể thànhcông.Tên Sát Na Kiếm - Lãnh Sát Na này, dù tay nâng quan tài băng của Phương BấtViên thì tốc độ vẫn vượt qua bọn họ.Dù là địa hình phức tạp như Phong Huyết quật, Sở Hi Thanh cũng không thể cắtđuôi.Chủ yếu là do Chu Lương Thần kéo chân sau, thân pháp và tốc độ của hắn cònkém hơn Sở Hi Thanh và Bạch Tiểu Chiêu không ít.Sở Hi Thanh cũng không thể làm gì.Nếu như đổi thành người khác, Sở Hi Thanh trực tiếp một đao Vô Cực Trảmlàm thịt luôn.Nhưng chung quy Lãnh Sát Na vẫn là đồng môn của hắn, tuy có hiềm nghi giếtchết Phương Bất Viên, nhưng khi chưa xác định thì Sở Hi Thanh không tiện ratay.“Lãnh sư huynh.”Vẻ mặt Sở Hi Thanh lạnh lẽo lạnh nhạt, ánh mắt ác liệt như đao: “Ngươi muốnchứng minh trong sạch của mình, đâu chỉ có một phương pháp này? Cần gì phảiđi theo ta? Sư huynh, ngươi làm như vậy mà không lo sẽ chọc giận ta, ta sẽkhông làm chứng cho ngươi sao?”“Ta tin tưởng nhân phẩm của sư đệ!”Thần sắc Lãnh Sát Na bình tĩnh, tay hắn đè kiếm, khí cơ ác liệt mà nhìn nhauvới Sở Hi Thanh.Ánh mắt của hai người giống như đao thương kiếm kích, nơi giao nhau tựa nhưcó thể tóe lửa.Lãnh Sát Na bại trận trong cuộc chiến nhìn nhau này, hắn hơi mất tự nhiên màliếc nhìn đao bên hông Sở Hi Thanh: “Tàn chiêu mà sư đệ vừa sử dụng, tựa nhưlà có liên quan đến thời không? Bất luân là kim mộc thủy hỏa thổ, hay là phonglôi và tử vong, tất cả đều cùng một nhịp thở với thời không.”“Nhưng để ta kỳ quái chính là, dường như nó không phải kiếm chiêu để đảthương đối thủ? Ta đề nghị ngươi không tiếp tục luyện tiếp, thức kiếm chiêunày sẽ làm lục phủ ngũ tạng của ngươi bị thương.”Sở Hi Thanh khẽ nhướng mày: “Sư huynh, ngươi không cho rằng mình quantâm quá nhiều rồi sao?”Ngộ tính của Lãnh Sát Na này rất mạnh.Người này chỉ quan sát hắn luyện vài lần, là đã dòm ngó được một chút rồi.Nếu như không có Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết, thì đúng là hắn đã bị nộithương rồi.Khói môi Lãnh Sát Na hơi co giật một chút, trong đáy mắt cũng lóe lên một tiabất đắc dĩ.Sau đó hắn hừ lạnh một tiếng: “Sư đệ khư khư cố chấp, người khác tự nhiênkhông quản được. Nhưng ta muốn nhắc nhở ngươi một câu, ta cảm ứng đượctrong thiên địa này, dường như đang có nhân vật bí ẩn nhìn chằm chằm vàongươi, chúng nó rất nguy hiểm.”Sở Hi Thanh nở nụ cười như không thèm để ý, nhưng nội tâm lại chìm xuống.Năng lực cảm ứng họ của Lãnh này cực mạnh! Tuyệt không kém hắn.Sở Hi Thanh đã cảm ứng được có ba sinh linh nguy hiểm giấu ở trong nămtháng thời gian.Ngày xưa, Tần Mộc Ca cũng nhận ra sự tồn tại của chúng.Chúng nó đang nhòm ngó hắn, còn mang đầy sát cơ.Cùng lúc đó, Sở Hi Thanh cũng càng nghi ngờ Lãnh Sát Na hơn.Rốt cuộc là kẻ nào có thể g**t ch*t Phương Bất Viên ở ngay trước mắt Lãnh SátNa?Đối với Lãnh Sát Na mà nói, sáu mươi dặm là khoảng cách không thể vượt quathật sao?. . .Hắc Hải ở góc tây nam của Tham Thiên thụ, khoảng cách với Tham Thiên thụtầm 700 dặm.Ba người duy trì tốc độ để giữ lượng chân nguyên không giảm, cũng cần chạymột ngày trời mới có thể đến.Sở Hi Thanh không có nóng lòng chạy đi, mà là chậm rãi chạy về phía Hắc Hải.Dù thì ngoại trừ phần ‘cơ duyên’ đòi mạng này ra, hắn còn phải tìm kiếm tàiliệu chính của bí dược lục phẩm hạ là Thần Dương hoa và Huyền âm thảo.Cũng không thể trì hoãn đến thời hạn một năm kết thúc mới đột phá lên lụcphẩm, đúng không?Huống hồ ba sinh linh có quan hệ với thời không kia rất vương tay vướng chân,làm cho tâm linh của hắn mơ hồ và đau đớn.Sở Hi Thanh hi vọng mình có thể đột phá lục phẩm trước khi nguy hiểm tiếnđến.Nếu như thật sự không kịp, vậy đánh phải dùng điểm huyết nguyên để tăng lên.Chỉ cần không dùng điểm huyết nguyên để thế bí dược, vậy mầm họa cũngkhông lớn.Dù cho ngày sau có vấn đề, thì vấn đề này cũng không đủ trí mạng.Nhưng không như mong muốn, một tháng này Sở Hi Thanh vẫn không tìm thấytung tích của Thần Dương hoa và Huyền âm thảo.Sở Hi Thanh đúng là cũng là không vội.Tỏng bản đồ của Tần Mộc Ca, gần Hắc Hải có một chỗ bí ẩn, bên trong có cấtgiấu lượng lớn Thần Dương hoa và Huyền âm thảo.Hàng năm, đệ tử Vô Tướng thần tông sẽ mang hai loại hạt giống này, chônchung quanh các nơi trong bí cảnh.Khi xưa Tần Mộc Ca cũng cầm hạt giống đi vào.Nàng tìm được một nơi khá bí ẩn, cũng rất thích hợp để hai loại linh dược nàysinh trưởng.Bây giờ đã trôi qua hơn trăm năm, những linh dược này cũng đã trưởng thànhrồi.

Chương 934: Cổ thần (3)