Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 935: Cổ thần (4)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tuy nhiên, ngay khi Sở Hi Thanh đang vô cùng mong chờ.Hắn lại cảm ứng được một luồng thần niệm vô cùng to lớn vượt không mà đến.Chữ trong bảng nhân vật trước mặt hắn lại bắt đầu vặn vẹo lần nữa.Trong đầu Sở Hi Thanh cũng cảm ứng được một luồng ý niệm.Đây là một ‘Thái Bạch thần tuyển’, là đệ tử nội môn của Quy Nguyên kiếmphái, tên là Thái Thúc Bá, người này thông qua Thần quyến chi ấn để khởixướng khiêu chiến với hắn.Sở Hi Thanh lập tức phản ứng lại.Thời gian một tháng đã đến, những người này đã có thể khởi xướng khiêu chiếnrồi.Cái gọi Thái Bạch thần tuyển, chính là quyến giả của Bạch Đế tử.Bạch Đế tử chính là con của Bạch Đế, được xưng là Thái Bạch Kiếm Thánh,một thanh Thái Bạch kiếm ngang dọc tam giới, được xưng là nguồn gốc củaKiếm tu trong thiên hạ.Cần về phần Thái Thúc Bá của Quy Nguyên kiếm phái này, Sở Hi Thanh cũngđã nghe qua.Người này xếp hạng 75 trên Thanh Vân Tổng Bảng, hắn am hiểu nhất là kiếmchỉ, là hạng 1 Thần Tú Thập Kiệt chỉ.Sở Hi Thanh không chút do dự, trực tiếp đồng ý luôn.Một cái chớp mắt tiếp theo, trước mắt Sở Hi Thanh liền phát sinh biến hóa.Giống như tháng trước, toàn thân hắn lại xuất hiện một cảm giác không trọnglượng, cả người bị kéo vào phương hướng không biết.Giây lát sau, Sở Hi Thanh phát hiện mình đang đứng ở trên một đài đá cực lớnhình tròn.Vẫn là bệ đá có tạo hình cổ điển thô lỗ, đường kính gần trăm trượng kia, chungquanh còn có 3600 cột đá cực lớn, tựa như lồng thù bao phủ lấy tòa bệ đá này.Sở Hi Thanh liếc mắt nhìn chung quanh, rồi nhìn về phía đối thủ đằng trước.Thanh Vân Tổng Bảng nói người này 16 tuổi, nhưng tướng mạo khá già dặn,mặt chữ quốc, râu cá trê, ánh mắt thâm thúy.Sở Hi Thanh ngưng thần quan sát người này một chút, liền phất tay áo.“Đừng lãng phí thời gian, chúng ta bắt đầu đi.”Song phương đều đến vì đầu của đối thủ.Huống chi Quy Nguyên kiếm phái và Vô Tướng thần tông là đối thủ một mấtmột còn, không có gì để tán gẫu.Thái Thúc Bá hơi nhướng mày, sau đó cười gằn một tiếng: “Chính hợp ý ta!”Người này vừa dứt lời, trên bầu trời lập tức xuất hiện một thanh chiến phủkhổng lồ, nó bắt đầu lăn lộn rơi xuống.Lúc này, hai tay Sở Hi Thanh đè đao, tập trung tinh thần chờ đợi.Hắn vốn không để ý với trận chiến Thần Ân này, chỉ ôm thái độ ứng phó choqua.Sở Hi Thanh không quan tâm thần ân, chỉ cầu không đắc tội thần linh, làm hỏngviệc của hắn.Nhưng sau khi hắn chém giết Mai Thư, lại nhận được tận 1200 điểm huyếtnguyên từ đám thần linh này.Cái này khiến cho Sở Hi Thanh thay đổi thái độ.Thân ân là cái gì, Sở Hi Thanh không quá quan tâm, nhưng hắn lại rất thiếuđiểm huyết nguyen!Khi chiến phủ rơi xuống, đao bên hông Sở Hi Thanh nhất thời ‘sặc’ một tiếng,thanh Ngọc Khuê Kim Nghiệt đao này lập tức ra khỏi vỏ rồi hóa thành một tiasáng màu trắng.Thái Thúc Bá phát ra tiếng cười lạnh, cũng rút kiếm ra khỏi vỏ.Hắn dùng kiếm chỉ thành danh, nhưng người đời cũng không biết, kiếm của hắncòn ác liệt hơn, mãnh liệt hơn, cũng mạnh mẽ hơn chỉ!Chỉ là khi Thái Thúc Bá rút kiếm thì chợt sững sờ, hắn phát hiện thần niệm củamình lại không khóa được bóng người Sở Hi Thanh, cũng không thể nào nhậnra đao của Sở Hi Thanh.Rõ ràng là đối phương đang đứng trước mắt hắn, nhưng thần niệm của hắn lạikhông thể cảm ứng được.Quả thực là vô hình vô tượng, vô thanh vô sắc, vô thủy vô chung, vô biên vôhạn, không thể chỉ tên, không thể dự đoán. . .Một cái chớp mắt tiếp theo, hắn liền cảm giác được cổ của mình truyền ra mộttiếng ‘thịch’.Đó là tiếng Ngọc Khuê Kim Nghiệt đao của Sở Hi Thanh chém vào cổ của hắn.Khi đầu và thân của Thái Thúc Bá chia lìa, trong đầu hắn tràn đầy nghi vấn.Rốt cuộc là đối phương sử dụng đao pháp gì?Cùng lúc đó, tại Đạo Nhất điện ở Vô Tướng thần sơn.Đại trưởng lão Thuật Sư viện Tri Phi Tử đang chỉ huy đám thuật sư, xây dựngmột tòa trận pháp to lớn bằng ‘Thần Huyết nguyên tinh’ và ‘Thần Tinh thạch’.Lý Trường Sinh cũng tham dự vào trong đó.Lần này là do hắn nhất thời sơ sẩy, để cho Huyết Nhai thánh truyền phải đốimặt với nguy cơ sống còn, tự thấy chột dạ và đuối lý, nên làm việc hết sức cầncù chăm chỉ.Mặc kệ cho Tri Phi Tử sai khiến như c* li cũng không dám nói tiếng nào. Thânthể béo mập như quả cầu thịt lăn lộn khắp nơi trong điện.Nhưng đúng lúc này, thần sắc Lý Trường Sinh hơi động, liền ngưng thần cảmứng.Đây là Sở Hi Thanh đã bắt đầu trận chiến Thần Ân mới.Lý Trường Sinh tính toán thời gian một chút, đúng là khoảng thời gian này rồi.Vừa hay hai ngày rưỡi, trong bí cảnh chính là ba mươi ngày.Thân hình hắn lóe lên, ngồi xuống ghế tông chủ. Đồng thời cầm Nguyên hạchcủa bí cảnh trong tay, mắt nhìn về phía xa xa.Tuy rằng Lý Trường Sinh không thể đưa đồ hay lan truyền tin tức vào trong bícảnh, nhưng vẫn có thể nhìn trộm.
Tuy nhiên, ngay khi Sở Hi Thanh đang vô cùng mong chờ.
Hắn lại cảm ứng được một luồng thần niệm vô cùng to lớn vượt không mà đến.
Chữ trong bảng nhân vật trước mặt hắn lại bắt đầu vặn vẹo lần nữa.
Trong đầu Sở Hi Thanh cũng cảm ứng được một luồng ý niệm.
Đây là một ‘Thái Bạch thần tuyển’, là đệ tử nội môn của Quy Nguyên kiếm
phái, tên là Thái Thúc Bá, người này thông qua Thần quyến chi ấn để khởi
xướng khiêu chiến với hắn.
Sở Hi Thanh lập tức phản ứng lại.
Thời gian một tháng đã đến, những người này đã có thể khởi xướng khiêu chiến
rồi.
Cái gọi Thái Bạch thần tuyển, chính là quyến giả của Bạch Đế tử.
Bạch Đế tử chính là con của Bạch Đế, được xưng là Thái Bạch Kiếm Thánh,
một thanh Thái Bạch kiếm ngang dọc tam giới, được xưng là nguồn gốc của
Kiếm tu trong thiên hạ.
Cần về phần Thái Thúc Bá của Quy Nguyên kiếm phái này, Sở Hi Thanh cũng
đã nghe qua.
Người này xếp hạng 75 trên Thanh Vân Tổng Bảng, hắn am hiểu nhất là kiếm
chỉ, là hạng 1 Thần Tú Thập Kiệt chỉ.
Sở Hi Thanh không chút do dự, trực tiếp đồng ý luôn.
Một cái chớp mắt tiếp theo, trước mắt Sở Hi Thanh liền phát sinh biến hóa.
Giống như tháng trước, toàn thân hắn lại xuất hiện một cảm giác không trọng
lượng, cả người bị kéo vào phương hướng không biết.
Giây lát sau, Sở Hi Thanh phát hiện mình đang đứng ở trên một đài đá cực lớn
hình tròn.
Vẫn là bệ đá có tạo hình cổ điển thô lỗ, đường kính gần trăm trượng kia, chung
quanh còn có 3600 cột đá cực lớn, tựa như lồng thù bao phủ lấy tòa bệ đá này.
Sở Hi Thanh liếc mắt nhìn chung quanh, rồi nhìn về phía đối thủ đằng trước.
Thanh Vân Tổng Bảng nói người này 16 tuổi, nhưng tướng mạo khá già dặn,
mặt chữ quốc, râu cá trê, ánh mắt thâm thúy.
Sở Hi Thanh ngưng thần quan sát người này một chút, liền phất tay áo.
“Đừng lãng phí thời gian, chúng ta bắt đầu đi.”
Song phương đều đến vì đầu của đối thủ.
Huống chi Quy Nguyên kiếm phái và Vô Tướng thần tông là đối thủ một mất
một còn, không có gì để tán gẫu.
Thái Thúc Bá hơi nhướng mày, sau đó cười gằn một tiếng: “Chính hợp ý ta!”
Người này vừa dứt lời, trên bầu trời lập tức xuất hiện một thanh chiến phủ
khổng lồ, nó bắt đầu lăn lộn rơi xuống.
Lúc này, hai tay Sở Hi Thanh đè đao, tập trung tinh thần chờ đợi.
Hắn vốn không để ý với trận chiến Thần Ân này, chỉ ôm thái độ ứng phó cho
qua.
Sở Hi Thanh không quan tâm thần ân, chỉ cầu không đắc tội thần linh, làm hỏng
việc của hắn.
Nhưng sau khi hắn chém giết Mai Thư, lại nhận được tận 1200 điểm huyết
nguyên từ đám thần linh này.
Cái này khiến cho Sở Hi Thanh thay đổi thái độ.
Thân ân là cái gì, Sở Hi Thanh không quá quan tâm, nhưng hắn lại rất thiếu
điểm huyết nguyen!
Khi chiến phủ rơi xuống, đao bên hông Sở Hi Thanh nhất thời ‘sặc’ một tiếng,
thanh Ngọc Khuê Kim Nghiệt đao này lập tức ra khỏi vỏ rồi hóa thành một tia
sáng màu trắng.
Thái Thúc Bá phát ra tiếng cười lạnh, cũng rút kiếm ra khỏi vỏ.
Hắn dùng kiếm chỉ thành danh, nhưng người đời cũng không biết, kiếm của hắn
còn ác liệt hơn, mãnh liệt hơn, cũng mạnh mẽ hơn chỉ!
Chỉ là khi Thái Thúc Bá rút kiếm thì chợt sững sờ, hắn phát hiện thần niệm của
mình lại không khóa được bóng người Sở Hi Thanh, cũng không thể nào nhận
ra đao của Sở Hi Thanh.
Rõ ràng là đối phương đang đứng trước mắt hắn, nhưng thần niệm của hắn lại
không thể cảm ứng được.
Quả thực là vô hình vô tượng, vô thanh vô sắc, vô thủy vô chung, vô biên vô
hạn, không thể chỉ tên, không thể dự đoán. . .
Một cái chớp mắt tiếp theo, hắn liền cảm giác được cổ của mình truyền ra một
tiếng ‘thịch’.
Đó là tiếng Ngọc Khuê Kim Nghiệt đao của Sở Hi Thanh chém vào cổ của hắn.
Khi đầu và thân của Thái Thúc Bá chia lìa, trong đầu hắn tràn đầy nghi vấn.
Rốt cuộc là đối phương sử dụng đao pháp gì?
Cùng lúc đó, tại Đạo Nhất điện ở Vô Tướng thần sơn.
Đại trưởng lão Thuật Sư viện Tri Phi Tử đang chỉ huy đám thuật sư, xây dựng
một tòa trận pháp to lớn bằng ‘Thần Huyết nguyên tinh’ và ‘Thần Tinh thạch’.
Lý Trường Sinh cũng tham dự vào trong đó.
Lần này là do hắn nhất thời sơ sẩy, để cho Huyết Nhai thánh truyền phải đối
mặt với nguy cơ sống còn, tự thấy chột dạ và đuối lý, nên làm việc hết sức cần
cù chăm chỉ.
Mặc kệ cho Tri Phi Tử sai khiến như c* li cũng không dám nói tiếng nào. Thân
thể béo mập như quả cầu thịt lăn lộn khắp nơi trong điện.
Nhưng đúng lúc này, thần sắc Lý Trường Sinh hơi động, liền ngưng thần cảm
ứng.
Đây là Sở Hi Thanh đã bắt đầu trận chiến Thần Ân mới.
Lý Trường Sinh tính toán thời gian một chút, đúng là khoảng thời gian này rồi.
Vừa hay hai ngày rưỡi, trong bí cảnh chính là ba mươi ngày.
Thân hình hắn lóe lên, ngồi xuống ghế tông chủ. Đồng thời cầm Nguyên hạch
của bí cảnh trong tay, mắt nhìn về phía xa xa.
Tuy rằng Lý Trường Sinh không thể đưa đồ hay lan truyền tin tức vào trong bí
cảnh, nhưng vẫn có thể nhìn trộm.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tuy nhiên, ngay khi Sở Hi Thanh đang vô cùng mong chờ.Hắn lại cảm ứng được một luồng thần niệm vô cùng to lớn vượt không mà đến.Chữ trong bảng nhân vật trước mặt hắn lại bắt đầu vặn vẹo lần nữa.Trong đầu Sở Hi Thanh cũng cảm ứng được một luồng ý niệm.Đây là một ‘Thái Bạch thần tuyển’, là đệ tử nội môn của Quy Nguyên kiếmphái, tên là Thái Thúc Bá, người này thông qua Thần quyến chi ấn để khởixướng khiêu chiến với hắn.Sở Hi Thanh lập tức phản ứng lại.Thời gian một tháng đã đến, những người này đã có thể khởi xướng khiêu chiếnrồi.Cái gọi Thái Bạch thần tuyển, chính là quyến giả của Bạch Đế tử.Bạch Đế tử chính là con của Bạch Đế, được xưng là Thái Bạch Kiếm Thánh,một thanh Thái Bạch kiếm ngang dọc tam giới, được xưng là nguồn gốc củaKiếm tu trong thiên hạ.Cần về phần Thái Thúc Bá của Quy Nguyên kiếm phái này, Sở Hi Thanh cũngđã nghe qua.Người này xếp hạng 75 trên Thanh Vân Tổng Bảng, hắn am hiểu nhất là kiếmchỉ, là hạng 1 Thần Tú Thập Kiệt chỉ.Sở Hi Thanh không chút do dự, trực tiếp đồng ý luôn.Một cái chớp mắt tiếp theo, trước mắt Sở Hi Thanh liền phát sinh biến hóa.Giống như tháng trước, toàn thân hắn lại xuất hiện một cảm giác không trọnglượng, cả người bị kéo vào phương hướng không biết.Giây lát sau, Sở Hi Thanh phát hiện mình đang đứng ở trên một đài đá cực lớnhình tròn.Vẫn là bệ đá có tạo hình cổ điển thô lỗ, đường kính gần trăm trượng kia, chungquanh còn có 3600 cột đá cực lớn, tựa như lồng thù bao phủ lấy tòa bệ đá này.Sở Hi Thanh liếc mắt nhìn chung quanh, rồi nhìn về phía đối thủ đằng trước.Thanh Vân Tổng Bảng nói người này 16 tuổi, nhưng tướng mạo khá già dặn,mặt chữ quốc, râu cá trê, ánh mắt thâm thúy.Sở Hi Thanh ngưng thần quan sát người này một chút, liền phất tay áo.“Đừng lãng phí thời gian, chúng ta bắt đầu đi.”Song phương đều đến vì đầu của đối thủ.Huống chi Quy Nguyên kiếm phái và Vô Tướng thần tông là đối thủ một mấtmột còn, không có gì để tán gẫu.Thái Thúc Bá hơi nhướng mày, sau đó cười gằn một tiếng: “Chính hợp ý ta!”Người này vừa dứt lời, trên bầu trời lập tức xuất hiện một thanh chiến phủkhổng lồ, nó bắt đầu lăn lộn rơi xuống.Lúc này, hai tay Sở Hi Thanh đè đao, tập trung tinh thần chờ đợi.Hắn vốn không để ý với trận chiến Thần Ân này, chỉ ôm thái độ ứng phó choqua.Sở Hi Thanh không quan tâm thần ân, chỉ cầu không đắc tội thần linh, làm hỏngviệc của hắn.Nhưng sau khi hắn chém giết Mai Thư, lại nhận được tận 1200 điểm huyếtnguyên từ đám thần linh này.Cái này khiến cho Sở Hi Thanh thay đổi thái độ.Thân ân là cái gì, Sở Hi Thanh không quá quan tâm, nhưng hắn lại rất thiếuđiểm huyết nguyen!Khi chiến phủ rơi xuống, đao bên hông Sở Hi Thanh nhất thời ‘sặc’ một tiếng,thanh Ngọc Khuê Kim Nghiệt đao này lập tức ra khỏi vỏ rồi hóa thành một tiasáng màu trắng.Thái Thúc Bá phát ra tiếng cười lạnh, cũng rút kiếm ra khỏi vỏ.Hắn dùng kiếm chỉ thành danh, nhưng người đời cũng không biết, kiếm của hắncòn ác liệt hơn, mãnh liệt hơn, cũng mạnh mẽ hơn chỉ!Chỉ là khi Thái Thúc Bá rút kiếm thì chợt sững sờ, hắn phát hiện thần niệm củamình lại không khóa được bóng người Sở Hi Thanh, cũng không thể nào nhậnra đao của Sở Hi Thanh.Rõ ràng là đối phương đang đứng trước mắt hắn, nhưng thần niệm của hắn lạikhông thể cảm ứng được.Quả thực là vô hình vô tượng, vô thanh vô sắc, vô thủy vô chung, vô biên vôhạn, không thể chỉ tên, không thể dự đoán. . .Một cái chớp mắt tiếp theo, hắn liền cảm giác được cổ của mình truyền ra mộttiếng ‘thịch’.Đó là tiếng Ngọc Khuê Kim Nghiệt đao của Sở Hi Thanh chém vào cổ của hắn.Khi đầu và thân của Thái Thúc Bá chia lìa, trong đầu hắn tràn đầy nghi vấn.Rốt cuộc là đối phương sử dụng đao pháp gì?Cùng lúc đó, tại Đạo Nhất điện ở Vô Tướng thần sơn.Đại trưởng lão Thuật Sư viện Tri Phi Tử đang chỉ huy đám thuật sư, xây dựngmột tòa trận pháp to lớn bằng ‘Thần Huyết nguyên tinh’ và ‘Thần Tinh thạch’.Lý Trường Sinh cũng tham dự vào trong đó.Lần này là do hắn nhất thời sơ sẩy, để cho Huyết Nhai thánh truyền phải đốimặt với nguy cơ sống còn, tự thấy chột dạ và đuối lý, nên làm việc hết sức cầncù chăm chỉ.Mặc kệ cho Tri Phi Tử sai khiến như c* li cũng không dám nói tiếng nào. Thânthể béo mập như quả cầu thịt lăn lộn khắp nơi trong điện.Nhưng đúng lúc này, thần sắc Lý Trường Sinh hơi động, liền ngưng thần cảmứng.Đây là Sở Hi Thanh đã bắt đầu trận chiến Thần Ân mới.Lý Trường Sinh tính toán thời gian một chút, đúng là khoảng thời gian này rồi.Vừa hay hai ngày rưỡi, trong bí cảnh chính là ba mươi ngày.Thân hình hắn lóe lên, ngồi xuống ghế tông chủ. Đồng thời cầm Nguyên hạchcủa bí cảnh trong tay, mắt nhìn về phía xa xa.Tuy rằng Lý Trường Sinh không thể đưa đồ hay lan truyền tin tức vào trong bícảnh, nhưng vẫn có thể nhìn trộm.