Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 984: Ngày thanh toán (3)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Kiếm Thị Phi nhìn xuyên qua đám người, nhìn thẳng về phía Sở Mính đanggiấu mình bên trong Thiên Cương Lục Hợp trận.Tình cảnh trước mắt, thật ra cũng đúng với ý của hắn.Một chút thương vong thì có là gì?Nếu như lần này có thể diệt trừ Sở Hi Thanh, tiêu diệt đám đệ tử của Vô Tướngthần tông, vậy thì không thể tốt hơn.Nếu như không được, vậy cũng phải làm thịt nữ tử này!Vì chuyện này, bỏ bất kỳ cái giá nào cũng là đáng giá!Đây không chỉ là vì giải thưởng ở Vãng Sinh thiên, mà còn quan hệ đến hưngsuy của tông môn.Đô Thiên thần cung tuyệt đối không cho phép Huyết Nhai Đao Quân thứ haixuất hiện trên nhân thế!Bên trong chiến trận của Vô Tướng thần tông, Tiêu Di chỉ cảm thấy cổ họngkhô khốc, trái tim đập thình thịch.Kẻ địch ở đối diện đã tiếp cận đến mười trượng.Đối với võ tu ngũ phẩm lục phẩm, đây chỉ là khoảng cách một hai bước.Còn có thể nghe thấy hô hấp nóng rực của nhau.Tiêu Di nhìn mấy người đối diện, còn cả sát ý và tham lam trong mắt bọn họ,hai tay nàng nắm chặt phương thiên họa kích của nàng không khỏi nổi gânxanh.Lúc này, có mấy vị đồng môn bên người nàng hơi lùi về sau, rồi na di bỏ chạy.Tiêu Di vẫn tập trung về phía trước, không thèm để ý.Nàng có thể hiểu được ý nghĩ của mấy vị sư đệ này.Tham sống sợ chết chính là chuyện bình thường, Tiêu Di nàng cũng khôngngoại lệ.Bọn họ quả nửa là cảm thấy không đáng, chỉ vì chín tháng thời gian tu luyện, vàmột cơ hội thu được bí dược mà bỏ mạng ở đây.Liều mạng vì Huyết Nhai dự bị ở phía sau bọn họ càng không có lời.Tiêu Di cũng đã có quyết tâm chết ở chỗ này.Nàng chỉ muốn giết thêm vài người, hi vọng có thể an ủi Thích Phong Thích sưđệ ở trên trời.Song ngay khi Tiêu Di chuẩn bị kỹ càng để đối địch, một cây đao hẹp dài bỗngnhiên rơi từ trên trời xuống, nó c*m v** mảnh đất trống ở trước chiến trận củaVô Tướng thần tông, sau đó phát ra một tiếng rung bén nhọn và chói tai, đâmthẳng vào đầu của tất cả mọi người.Đám người lập tức cau mày, mở miệng chửi bới quát mắng.“Đây là kẻ nào? Ai mà thất đức như vậy?”“Con bà nó chứ, khó nghe chết rồi. Có thuật sư hay không? Mau trấn áp âmthanh kia.”“Mau ném đi mau ném đi! Khó chịu quá!”“Thú vị, đây giống như là một trường đao cấp độ ngũ phẩm hạ?”Đám đệ tử Dục Giới Đệ Lục thiên ở đây thì đều hơi biến sắc mặt.Bọn họ nhận ra thanh đao này, đây chính là binh khí dự bị của sư huynh bọn họ,Cửu Xà đao của Huyền Vô Thượng xếp hạng 2 Thần Tú Thập Kiệt đao!Sau đó, một ít người quen thuộc với Huyền Vô Thượng cũng biến sắc, dồn dậpnhìn về phía ánh đao kia.Người kia. . . rốt cuộc cũng đến rồi!Vợ chồng Vương Hi Trúc và rất nhiều người trong chiến trận đều run lên, trênmặt hiện ra ý mừng.Tiêu DI cũng không nhịn được mà ngẩng đầu lên, ngưng thần nhìn về phíakhông trung.Chỉ thấy một bóng người màu xanh ở phía xa xa, người này đang thi triển mộtđôi cánh Bạch Hổ, lao nhanh về phía bên này.Tốc độ của hắn cực nhanh, chỉ chớp mắt mà đã đến không trung trên chiến trậncủa bọn họ.Tiêu Di cũng có thể nhìn rõ dung mạo của người đến.Đó là một thiếu niên khoảng mười bảy tuổi, ngũ quan tuấn dật, một đôi mắtphượng hẹp dài bao hàm ý cười, nhưng nụ cười lại lạnh lẽo không có chút nhiệtđộ nào.Tiêu Di nhận ra khuôn mặt này, chính là một vị Huyết Nhai dự bị khác, Sở HiThanh!Trước khi tiến vào bí cảnh, Tiêu Di cũng nhịn không được mà nhìn trộm vị sưhuynh này vài lần.Đây chính là người mà tông chủ cũng phải tán thưởng là ‘mỹ thiếu niên hiếm cótrên đời’, gương mặt này thật sự là dễ nhìn. . .Ngoài ra, phía sau hắn còn có hai người, một người trong đó là Lãnh Sát NaLãnh sư huynh, còn có một người là đạo thị của Sở Hi Thanh, nhưng đều bị SởHi Thanh bỏ rơi một đoạn dài.Tiêu Di chỉ liếc mắt nhìn bọn họ một cái, rồi tập trung lên trên mặt của Sở HiThanh.Trong lòng nàng thầm nghĩ, mỹ thiếu niên tay nhỏ chân nhỏ này, nhìn qua rấthiền lành này, thật sự có lợi hại như trong truyền thuyết sao?Hắn thật sự có thể một tay chống trời, hóa giải tình thế nguy cấp của bọn họ bâygiờ?Nhưng mấy vị sư huynh nội môn của Tiêu Di lại rất tin tưởng, bằng không thìbọn họ sẽ không dẫn mọi người đến nơi này.“Sở sư đệ!” Nội tâm căng thẳng của Vương Hi Trúc đã bình tĩnh lại, lời nói củanàng còn ngậm lấy vài phần oán giận: “Đã nói là giờ thìn sáu khắc tập trung ởđây, ngươi đến muộn!’“Việc này là lỗi của ta! Ta có chút việc nên làm lỡ, may mắn là không có hỏngviệc, không có liên lụy đến mọi người.”Lời nói của Sở Hi Thanh hàm chứa áy náy, thân pháp lại rất nhanh, nhìn qua rấtung dung thoải mái.Hắn thi triển hai cánh, trực tiếp bay xuống vị trí của Cửu Xà đao. 

Kiếm Thị Phi nhìn xuyên qua đám người, nhìn thẳng về phía Sở Mính đang

giấu mình bên trong Thiên Cương Lục Hợp trận.

Tình cảnh trước mắt, thật ra cũng đúng với ý của hắn.

Một chút thương vong thì có là gì?

Nếu như lần này có thể diệt trừ Sở Hi Thanh, tiêu diệt đám đệ tử của Vô Tướng

thần tông, vậy thì không thể tốt hơn.

Nếu như không được, vậy cũng phải làm thịt nữ tử này!

Vì chuyện này, bỏ bất kỳ cái giá nào cũng là đáng giá!

Đây không chỉ là vì giải thưởng ở Vãng Sinh thiên, mà còn quan hệ đến hưng

suy của tông môn.

Đô Thiên thần cung tuyệt đối không cho phép Huyết Nhai Đao Quân thứ hai

xuất hiện trên nhân thế!

Bên trong chiến trận của Vô Tướng thần tông, Tiêu Di chỉ cảm thấy cổ họng

khô khốc, trái tim đập thình thịch.

Kẻ địch ở đối diện đã tiếp cận đến mười trượng.

Đối với võ tu ngũ phẩm lục phẩm, đây chỉ là khoảng cách một hai bước.

Còn có thể nghe thấy hô hấp nóng rực của nhau.

Tiêu Di nhìn mấy người đối diện, còn cả sát ý và tham lam trong mắt bọn họ,

hai tay nàng nắm chặt phương thiên họa kích của nàng không khỏi nổi gân

xanh.

Lúc này, có mấy vị đồng môn bên người nàng hơi lùi về sau, rồi na di bỏ chạy.

Tiêu Di vẫn tập trung về phía trước, không thèm để ý.

Nàng có thể hiểu được ý nghĩ của mấy vị sư đệ này.

Tham sống sợ chết chính là chuyện bình thường, Tiêu Di nàng cũng không

ngoại lệ.

Bọn họ quả nửa là cảm thấy không đáng, chỉ vì chín tháng thời gian tu luyện, và

một cơ hội thu được bí dược mà bỏ mạng ở đây.

Liều mạng vì Huyết Nhai dự bị ở phía sau bọn họ càng không có lời.

Tiêu Di cũng đã có quyết tâm chết ở chỗ này.

Nàng chỉ muốn giết thêm vài người, hi vọng có thể an ủi Thích Phong Thích sư

đệ ở trên trời.

Song ngay khi Tiêu Di chuẩn bị kỹ càng để đối địch, một cây đao hẹp dài bỗng

nhiên rơi từ trên trời xuống, nó c*m v** mảnh đất trống ở trước chiến trận của

Vô Tướng thần tông, sau đó phát ra một tiếng rung bén nhọn và chói tai, đâm

thẳng vào đầu của tất cả mọi người.

Đám người lập tức cau mày, mở miệng chửi bới quát mắng.

“Đây là kẻ nào? Ai mà thất đức như vậy?”

“Con bà nó chứ, khó nghe chết rồi. Có thuật sư hay không? Mau trấn áp âm

thanh kia.”

“Mau ném đi mau ném đi! Khó chịu quá!”

“Thú vị, đây giống như là một trường đao cấp độ ngũ phẩm hạ?”

Đám đệ tử Dục Giới Đệ Lục thiên ở đây thì đều hơi biến sắc mặt.

Bọn họ nhận ra thanh đao này, đây chính là binh khí dự bị của sư huynh bọn họ,

Cửu Xà đao của Huyền Vô Thượng xếp hạng 2 Thần Tú Thập Kiệt đao!

Sau đó, một ít người quen thuộc với Huyền Vô Thượng cũng biến sắc, dồn dập

nhìn về phía ánh đao kia.

Người kia. . . rốt cuộc cũng đến rồi!

Vợ chồng Vương Hi Trúc và rất nhiều người trong chiến trận đều run lên, trên

mặt hiện ra ý mừng.

Tiêu DI cũng không nhịn được mà ngẩng đầu lên, ngưng thần nhìn về phía

không trung.

Chỉ thấy một bóng người màu xanh ở phía xa xa, người này đang thi triển một

đôi cánh Bạch Hổ, lao nhanh về phía bên này.

Tốc độ của hắn cực nhanh, chỉ chớp mắt mà đã đến không trung trên chiến trận

của bọn họ.

Tiêu Di cũng có thể nhìn rõ dung mạo của người đến.

Đó là một thiếu niên khoảng mười bảy tuổi, ngũ quan tuấn dật, một đôi mắt

phượng hẹp dài bao hàm ý cười, nhưng nụ cười lại lạnh lẽo không có chút nhiệt

độ nào.

Tiêu Di nhận ra khuôn mặt này, chính là một vị Huyết Nhai dự bị khác, Sở Hi

Thanh!

Trước khi tiến vào bí cảnh, Tiêu Di cũng nhịn không được mà nhìn trộm vị sư

huynh này vài lần.

Đây chính là người mà tông chủ cũng phải tán thưởng là ‘mỹ thiếu niên hiếm có

trên đời’, gương mặt này thật sự là dễ nhìn. . .

Ngoài ra, phía sau hắn còn có hai người, một người trong đó là Lãnh Sát Na

Lãnh sư huynh, còn có một người là đạo thị của Sở Hi Thanh, nhưng đều bị Sở

Hi Thanh bỏ rơi một đoạn dài.

Tiêu Di chỉ liếc mắt nhìn bọn họ một cái, rồi tập trung lên trên mặt của Sở Hi

Thanh.

Trong lòng nàng thầm nghĩ, mỹ thiếu niên tay nhỏ chân nhỏ này, nhìn qua rất

hiền lành này, thật sự có lợi hại như trong truyền thuyết sao?

Hắn thật sự có thể một tay chống trời, hóa giải tình thế nguy cấp của bọn họ bây

giờ?

Nhưng mấy vị sư huynh nội môn của Tiêu Di lại rất tin tưởng, bằng không thì

bọn họ sẽ không dẫn mọi người đến nơi này.

“Sở sư đệ!” Nội tâm căng thẳng của Vương Hi Trúc đã bình tĩnh lại, lời nói của

nàng còn ngậm lấy vài phần oán giận: “Đã nói là giờ thìn sáu khắc tập trung ở

đây, ngươi đến muộn!’

“Việc này là lỗi của ta! Ta có chút việc nên làm lỡ, may mắn là không có hỏng

việc, không có liên lụy đến mọi người.”

Lời nói của Sở Hi Thanh hàm chứa áy náy, thân pháp lại rất nhanh, nhìn qua rất

ung dung thoải mái.

Hắn thi triển hai cánh, trực tiếp bay xuống vị trí của Cửu Xà đao. 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Kiếm Thị Phi nhìn xuyên qua đám người, nhìn thẳng về phía Sở Mính đanggiấu mình bên trong Thiên Cương Lục Hợp trận.Tình cảnh trước mắt, thật ra cũng đúng với ý của hắn.Một chút thương vong thì có là gì?Nếu như lần này có thể diệt trừ Sở Hi Thanh, tiêu diệt đám đệ tử của Vô Tướngthần tông, vậy thì không thể tốt hơn.Nếu như không được, vậy cũng phải làm thịt nữ tử này!Vì chuyện này, bỏ bất kỳ cái giá nào cũng là đáng giá!Đây không chỉ là vì giải thưởng ở Vãng Sinh thiên, mà còn quan hệ đến hưngsuy của tông môn.Đô Thiên thần cung tuyệt đối không cho phép Huyết Nhai Đao Quân thứ haixuất hiện trên nhân thế!Bên trong chiến trận của Vô Tướng thần tông, Tiêu Di chỉ cảm thấy cổ họngkhô khốc, trái tim đập thình thịch.Kẻ địch ở đối diện đã tiếp cận đến mười trượng.Đối với võ tu ngũ phẩm lục phẩm, đây chỉ là khoảng cách một hai bước.Còn có thể nghe thấy hô hấp nóng rực của nhau.Tiêu Di nhìn mấy người đối diện, còn cả sát ý và tham lam trong mắt bọn họ,hai tay nàng nắm chặt phương thiên họa kích của nàng không khỏi nổi gânxanh.Lúc này, có mấy vị đồng môn bên người nàng hơi lùi về sau, rồi na di bỏ chạy.Tiêu Di vẫn tập trung về phía trước, không thèm để ý.Nàng có thể hiểu được ý nghĩ của mấy vị sư đệ này.Tham sống sợ chết chính là chuyện bình thường, Tiêu Di nàng cũng khôngngoại lệ.Bọn họ quả nửa là cảm thấy không đáng, chỉ vì chín tháng thời gian tu luyện, vàmột cơ hội thu được bí dược mà bỏ mạng ở đây.Liều mạng vì Huyết Nhai dự bị ở phía sau bọn họ càng không có lời.Tiêu Di cũng đã có quyết tâm chết ở chỗ này.Nàng chỉ muốn giết thêm vài người, hi vọng có thể an ủi Thích Phong Thích sưđệ ở trên trời.Song ngay khi Tiêu Di chuẩn bị kỹ càng để đối địch, một cây đao hẹp dài bỗngnhiên rơi từ trên trời xuống, nó c*m v** mảnh đất trống ở trước chiến trận củaVô Tướng thần tông, sau đó phát ra một tiếng rung bén nhọn và chói tai, đâmthẳng vào đầu của tất cả mọi người.Đám người lập tức cau mày, mở miệng chửi bới quát mắng.“Đây là kẻ nào? Ai mà thất đức như vậy?”“Con bà nó chứ, khó nghe chết rồi. Có thuật sư hay không? Mau trấn áp âmthanh kia.”“Mau ném đi mau ném đi! Khó chịu quá!”“Thú vị, đây giống như là một trường đao cấp độ ngũ phẩm hạ?”Đám đệ tử Dục Giới Đệ Lục thiên ở đây thì đều hơi biến sắc mặt.Bọn họ nhận ra thanh đao này, đây chính là binh khí dự bị của sư huynh bọn họ,Cửu Xà đao của Huyền Vô Thượng xếp hạng 2 Thần Tú Thập Kiệt đao!Sau đó, một ít người quen thuộc với Huyền Vô Thượng cũng biến sắc, dồn dậpnhìn về phía ánh đao kia.Người kia. . . rốt cuộc cũng đến rồi!Vợ chồng Vương Hi Trúc và rất nhiều người trong chiến trận đều run lên, trênmặt hiện ra ý mừng.Tiêu DI cũng không nhịn được mà ngẩng đầu lên, ngưng thần nhìn về phíakhông trung.Chỉ thấy một bóng người màu xanh ở phía xa xa, người này đang thi triển mộtđôi cánh Bạch Hổ, lao nhanh về phía bên này.Tốc độ của hắn cực nhanh, chỉ chớp mắt mà đã đến không trung trên chiến trậncủa bọn họ.Tiêu Di cũng có thể nhìn rõ dung mạo của người đến.Đó là một thiếu niên khoảng mười bảy tuổi, ngũ quan tuấn dật, một đôi mắtphượng hẹp dài bao hàm ý cười, nhưng nụ cười lại lạnh lẽo không có chút nhiệtđộ nào.Tiêu Di nhận ra khuôn mặt này, chính là một vị Huyết Nhai dự bị khác, Sở HiThanh!Trước khi tiến vào bí cảnh, Tiêu Di cũng nhịn không được mà nhìn trộm vị sưhuynh này vài lần.Đây chính là người mà tông chủ cũng phải tán thưởng là ‘mỹ thiếu niên hiếm cótrên đời’, gương mặt này thật sự là dễ nhìn. . .Ngoài ra, phía sau hắn còn có hai người, một người trong đó là Lãnh Sát NaLãnh sư huynh, còn có một người là đạo thị của Sở Hi Thanh, nhưng đều bị SởHi Thanh bỏ rơi một đoạn dài.Tiêu Di chỉ liếc mắt nhìn bọn họ một cái, rồi tập trung lên trên mặt của Sở HiThanh.Trong lòng nàng thầm nghĩ, mỹ thiếu niên tay nhỏ chân nhỏ này, nhìn qua rấthiền lành này, thật sự có lợi hại như trong truyền thuyết sao?Hắn thật sự có thể một tay chống trời, hóa giải tình thế nguy cấp của bọn họ bâygiờ?Nhưng mấy vị sư huynh nội môn của Tiêu Di lại rất tin tưởng, bằng không thìbọn họ sẽ không dẫn mọi người đến nơi này.“Sở sư đệ!” Nội tâm căng thẳng của Vương Hi Trúc đã bình tĩnh lại, lời nói củanàng còn ngậm lấy vài phần oán giận: “Đã nói là giờ thìn sáu khắc tập trung ởđây, ngươi đến muộn!’“Việc này là lỗi của ta! Ta có chút việc nên làm lỡ, may mắn là không có hỏngviệc, không có liên lụy đến mọi người.”Lời nói của Sở Hi Thanh hàm chứa áy náy, thân pháp lại rất nhanh, nhìn qua rấtung dung thoải mái.Hắn thi triển hai cánh, trực tiếp bay xuống vị trí của Cửu Xà đao. 

Chương 984: Ngày thanh toán (3)