Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 985: Ngày thanh toán (4)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Mà ngay khi Sở Hi Thanh cách mặt đất bốn trượng, vô số mũi tên và ám khí đãbắn về phía hắn.Cái gì mà Cửu Liên Tinh, Thần Tiên Kiếp, Phi Hoàng nỏ, vân vân và mây mây,số lượng nhiều vô số kể, khí thế che kín bầu trời.Phía trên còn truyền đến những giọng nói lạnh lùng chế giễu.“Chỉ là một tên lục phẩm, giả bộ cao thủ cái gì?”“Còn dám bay lên? Cút xuống cho ta!”“Người này chính là Sở Hi Thanh! Chư vị hợp lực làm thịt hắn, sau đó làm thịtnốt đám người Vô Tướng thần tông này.”Sở Hi Thanh đã đoán được từ trước, toàn bộ thân thể ‘bồng’ một tiếng, hóathành một đoàn sương khói màu trắng, bị cơn mưa ám khí kia đánh thủng trămngàn lỗ.Chân thân của Sở Hi Thanh cũng đã không ở nơi này, mà đã đứng bên cạnhCửu Xà đao.Thanh binh khí này là hắn chiếm được từ tay của Huyền Vô Thượng, bản thânnó không bị huyết tế. Tuy rằng phẩm chất và năng lực kém xa Kim Ngọc LươngDuyên đao của hắn, nhưng mạnh hơn thanh đao dự bị của hắn nhiều lắm.Ngay khi hắn rơi xuống đất, lại có hàng ngàn hàng vạn ám khí bắn về phía hắn.Còn có vô số địch ý, sát ý và thần niệm khóa chặt lấy hắn.Trong đó có hơn hai mươi đạo võ ý cực kỳ mạnh mẽ, đều có thể sánh vai vớiVân Thiên Ca, thậm chí còn hơn.Lực lượng thần thức và võ ý của những người này hợp lại với nhau, thậm chícòn đủ để ép vỡ nguyên thần của một võ tu ngũ phẩm.Sở Hi Thanh thì lại không để trong lòng, dưới sự k*ch th*ch của địch ý và sát ýtừ mấy ngàn người ở đây, Nhai Tí đao ý của hắn bắt đầu bay vọt lên.Cửu Thiên niệm luân ở phía sau thì nhanh chóng chuyển động, còn phát ra mộttầng ánh sáng màu đỏ son.Sở Hi Thanh phất tay áo một cái, thu Cửu Xà đao trên mặt đất về sau lưng,bóng người lại hóa thành một đoàn khói trắng, bị hàng ngàn hàng vạn ám khíkia đánh thành phấn vụn.Đây là cực chiêu mà hắn mới học được, Quá Nhãn Yên Vân!Không chỉ vận dụng mây khói, mà còn hòa lực lượng thời gian và không gian.Khi người khác nhìn thấy bóng người của hắn, thì Sở Hi Thanh đã lợi dụngchêch lệch thời gian và không gian để di chuyển đến nơi khác từ lâu.Cái này không chỉ phát huy thiên phú huyết mạch Quang âm Thuấn Ảnh ChiThân của hắn đến mức tận cùng, mà còn bổ sung lẫn nhau với Vô Cực Trảm củaSở Hi Thanh.Sắc mặt của tất cả mọi người ở đây đều biến đổi, bọn họ phát hiện mình đã hoàntoàn mất cảm ứng với Sở Hi Thanh.Không thể nào cảm giác được phương vị, cũng không thể nào nhận ra.Khi thân hình Sở Hi Thanh loees lên, hắn đã ở trên không trung trên đầu đám đệtử Huyết Bức sơn.Lúc nãy hắn nhìn thấy rõ ràng, đám người đệ tử Huyết Bức sơn này là xông lênđầu tiên.Sở Hi Thanh cảm thấy khá bất đắc dĩ.Vì sao đám ma nghiệt này đều là giết không sợ?Mấy chục mạng người trước Thiết Trầm Thu cũng đều là người của Huyết Bứcsơn, nhưng vẫn không thể làm cho đám người này cảnh giác và sợ hãi.“Chém!”Nếu đã giết không sợ, vậy thì làm thịt hết đi!Trước khi đám đệ tử Huyết Bức sơn phản ứng kịp, thần niệm của bọn họ bỗngnhiên phải chịu đau đớn kịch liệt. Hầu như tất cả mọi người đều không kìm hãmđược mà quỳ một chân xuống đất, mạch máu nhỏ trên ngũ quan và thất khiếucủa bọn họ đều bùng nổ, vô số tia máu nhỏ bé tràn ra ngoài.Một luồng đao ý sắc bén vô cùng sắc bén chợt chém vào thần phách của bọn họ,lấy thế không thể chống đỡ mà cắt chém nguyên thần của bọn họ.Có mười mấy võ tu lục phẩm hạ ở trong đó trực tiếp ngã xuống đất ngất xỉu.Đao ý của Sở Hi Thanh thế mà lại trực tiếp đánh tan nguyên thần của bọn họ,khiến cho những người này hoàn toàn mất ý thức, thậm chí là tử vong tại chỗ.Đao ý này còn bao trùm ra chung quanh, bap phủ phạm vi năm mươi trượngquanh đó, khiến vô số người phát ra tiếng k** r*n đau đớn.Lúc này, Sở Hi Thanh lại đạp chân xuống, mấy chục đạo đao gió sắc bén dàiđến một trượng liền xuất hiện.Chúng nó cuốn lấy như cơn lốc xoáy, quét về bốn phương tám hướng.Nhân lúc đám đệ tử Huyết Bức sơn vẫn chưa thể động đậy, liền cắt chém thânthể bọn họ, tạo thành gió tanh mưa máu.Bản thân Sở Hi Thanh lại lắc mình đến nơi khác ngay khi mưa bão ám khí đánhđến trước hắn.Trước mặt hắn là một nam tử mặc áo màu đỏ ngòm, trước ngực thêu một conbiên bức (dơi) màu máu.Một khuôn mặt khô gầy, da màu xanh trắng.Người này gọi là Tấn Tri Bạch, là một cao thủ khác của Huyết Bức sơn, thựclực chỉ đứng sau Thiết Trầm Thu.Hắn vốn đang dốc hết sức để dùng thần thức khóa chặt bóng người của Sở HiThanh.Lại không ngờ Sở Hi Thanh đột nhiên xuất hiện ở trước mặt mình.“Con hoang!” Tấn Tri Bạch cũng không kịp sinh ra bất kỳ suy nghĩ gì, hắn vôthức chém một đao về phía trước mặt.Chỉ là đao của hắn vừa mới động, mi tâm của hắn đã xuất hiện một vết máu,toàn thân đều bị Ngọc Khuê Kim Nghiệt đao của Sở Hi Thanh chém thành hainửa.Bóng người của Sở Hi Thanh thì lại hóa thành mây khói một lần nữa, tiếp tụctránh khỏi mưa ám khí đầy trời kia.Sở Hi Thanh bình yên vô sự, còn hai nửa người của Tấn Tri Bạch thì lại bị vô sốám khí đánh cho chia năm xẻ bảy, biến thành thịt vụn
Mà ngay khi Sở Hi Thanh cách mặt đất bốn trượng, vô số mũi tên và ám khí đã
bắn về phía hắn.
Cái gì mà Cửu Liên Tinh, Thần Tiên Kiếp, Phi Hoàng nỏ, vân vân và mây mây,
số lượng nhiều vô số kể, khí thế che kín bầu trời.
Phía trên còn truyền đến những giọng nói lạnh lùng chế giễu.
“Chỉ là một tên lục phẩm, giả bộ cao thủ cái gì?”
“Còn dám bay lên? Cút xuống cho ta!”
“Người này chính là Sở Hi Thanh! Chư vị hợp lực làm thịt hắn, sau đó làm thịt
nốt đám người Vô Tướng thần tông này.”
Sở Hi Thanh đã đoán được từ trước, toàn bộ thân thể ‘bồng’ một tiếng, hóa
thành một đoàn sương khói màu trắng, bị cơn mưa ám khí kia đánh thủng trăm
ngàn lỗ.
Chân thân của Sở Hi Thanh cũng đã không ở nơi này, mà đã đứng bên cạnh
Cửu Xà đao.
Thanh binh khí này là hắn chiếm được từ tay của Huyền Vô Thượng, bản thân
nó không bị huyết tế. Tuy rằng phẩm chất và năng lực kém xa Kim Ngọc Lương
Duyên đao của hắn, nhưng mạnh hơn thanh đao dự bị của hắn nhiều lắm.
Ngay khi hắn rơi xuống đất, lại có hàng ngàn hàng vạn ám khí bắn về phía hắn.
Còn có vô số địch ý, sát ý và thần niệm khóa chặt lấy hắn.
Trong đó có hơn hai mươi đạo võ ý cực kỳ mạnh mẽ, đều có thể sánh vai với
Vân Thiên Ca, thậm chí còn hơn.
Lực lượng thần thức và võ ý của những người này hợp lại với nhau, thậm chí
còn đủ để ép vỡ nguyên thần của một võ tu ngũ phẩm.
Sở Hi Thanh thì lại không để trong lòng, dưới sự k*ch th*ch của địch ý và sát ý
từ mấy ngàn người ở đây, Nhai Tí đao ý của hắn bắt đầu bay vọt lên.
Cửu Thiên niệm luân ở phía sau thì nhanh chóng chuyển động, còn phát ra một
tầng ánh sáng màu đỏ son.
Sở Hi Thanh phất tay áo một cái, thu Cửu Xà đao trên mặt đất về sau lưng,
bóng người lại hóa thành một đoàn khói trắng, bị hàng ngàn hàng vạn ám khí
kia đánh thành phấn vụn.
Đây là cực chiêu mà hắn mới học được, Quá Nhãn Yên Vân!
Không chỉ vận dụng mây khói, mà còn hòa lực lượng thời gian và không gian.
Khi người khác nhìn thấy bóng người của hắn, thì Sở Hi Thanh đã lợi dụng
chêch lệch thời gian và không gian để di chuyển đến nơi khác từ lâu.
Cái này không chỉ phát huy thiên phú huyết mạch Quang âm Thuấn Ảnh Chi
Thân của hắn đến mức tận cùng, mà còn bổ sung lẫn nhau với Vô Cực Trảm của
Sở Hi Thanh.
Sắc mặt của tất cả mọi người ở đây đều biến đổi, bọn họ phát hiện mình đã hoàn
toàn mất cảm ứng với Sở Hi Thanh.
Không thể nào cảm giác được phương vị, cũng không thể nào nhận ra.
Khi thân hình Sở Hi Thanh loees lên, hắn đã ở trên không trung trên đầu đám đệ
tử Huyết Bức sơn.
Lúc nãy hắn nhìn thấy rõ ràng, đám người đệ tử Huyết Bức sơn này là xông lên
đầu tiên.
Sở Hi Thanh cảm thấy khá bất đắc dĩ.
Vì sao đám ma nghiệt này đều là giết không sợ?
Mấy chục mạng người trước Thiết Trầm Thu cũng đều là người của Huyết Bức
sơn, nhưng vẫn không thể làm cho đám người này cảnh giác và sợ hãi.
“Chém!”
Nếu đã giết không sợ, vậy thì làm thịt hết đi!
Trước khi đám đệ tử Huyết Bức sơn phản ứng kịp, thần niệm của bọn họ bỗng
nhiên phải chịu đau đớn kịch liệt. Hầu như tất cả mọi người đều không kìm hãm
được mà quỳ một chân xuống đất, mạch máu nhỏ trên ngũ quan và thất khiếu
của bọn họ đều bùng nổ, vô số tia máu nhỏ bé tràn ra ngoài.
Một luồng đao ý sắc bén vô cùng sắc bén chợt chém vào thần phách của bọn họ,
lấy thế không thể chống đỡ mà cắt chém nguyên thần của bọn họ.
Có mười mấy võ tu lục phẩm hạ ở trong đó trực tiếp ngã xuống đất ngất xỉu.
Đao ý của Sở Hi Thanh thế mà lại trực tiếp đánh tan nguyên thần của bọn họ,
khiến cho những người này hoàn toàn mất ý thức, thậm chí là tử vong tại chỗ.
Đao ý này còn bao trùm ra chung quanh, bap phủ phạm vi năm mươi trượng
quanh đó, khiến vô số người phát ra tiếng k** r*n đau đớn.
Lúc này, Sở Hi Thanh lại đạp chân xuống, mấy chục đạo đao gió sắc bén dài
đến một trượng liền xuất hiện.
Chúng nó cuốn lấy như cơn lốc xoáy, quét về bốn phương tám hướng.
Nhân lúc đám đệ tử Huyết Bức sơn vẫn chưa thể động đậy, liền cắt chém thân
thể bọn họ, tạo thành gió tanh mưa máu.
Bản thân Sở Hi Thanh lại lắc mình đến nơi khác ngay khi mưa bão ám khí đánh
đến trước hắn.
Trước mặt hắn là một nam tử mặc áo màu đỏ ngòm, trước ngực thêu một con
biên bức (dơi) màu máu.
Một khuôn mặt khô gầy, da màu xanh trắng.
Người này gọi là Tấn Tri Bạch, là một cao thủ khác của Huyết Bức sơn, thực
lực chỉ đứng sau Thiết Trầm Thu.
Hắn vốn đang dốc hết sức để dùng thần thức khóa chặt bóng người của Sở Hi
Thanh.
Lại không ngờ Sở Hi Thanh đột nhiên xuất hiện ở trước mặt mình.
“Con hoang!” Tấn Tri Bạch cũng không kịp sinh ra bất kỳ suy nghĩ gì, hắn vô
thức chém một đao về phía trước mặt.
Chỉ là đao của hắn vừa mới động, mi tâm của hắn đã xuất hiện một vết máu,
toàn thân đều bị Ngọc Khuê Kim Nghiệt đao của Sở Hi Thanh chém thành hai
nửa.
Bóng người của Sở Hi Thanh thì lại hóa thành mây khói một lần nữa, tiếp tục
tránh khỏi mưa ám khí đầy trời kia.
Sở Hi Thanh bình yên vô sự, còn hai nửa người của Tấn Tri Bạch thì lại bị vô số
ám khí đánh cho chia năm xẻ bảy, biến thành thịt vụn
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Mà ngay khi Sở Hi Thanh cách mặt đất bốn trượng, vô số mũi tên và ám khí đãbắn về phía hắn.Cái gì mà Cửu Liên Tinh, Thần Tiên Kiếp, Phi Hoàng nỏ, vân vân và mây mây,số lượng nhiều vô số kể, khí thế che kín bầu trời.Phía trên còn truyền đến những giọng nói lạnh lùng chế giễu.“Chỉ là một tên lục phẩm, giả bộ cao thủ cái gì?”“Còn dám bay lên? Cút xuống cho ta!”“Người này chính là Sở Hi Thanh! Chư vị hợp lực làm thịt hắn, sau đó làm thịtnốt đám người Vô Tướng thần tông này.”Sở Hi Thanh đã đoán được từ trước, toàn bộ thân thể ‘bồng’ một tiếng, hóathành một đoàn sương khói màu trắng, bị cơn mưa ám khí kia đánh thủng trămngàn lỗ.Chân thân của Sở Hi Thanh cũng đã không ở nơi này, mà đã đứng bên cạnhCửu Xà đao.Thanh binh khí này là hắn chiếm được từ tay của Huyền Vô Thượng, bản thânnó không bị huyết tế. Tuy rằng phẩm chất và năng lực kém xa Kim Ngọc LươngDuyên đao của hắn, nhưng mạnh hơn thanh đao dự bị của hắn nhiều lắm.Ngay khi hắn rơi xuống đất, lại có hàng ngàn hàng vạn ám khí bắn về phía hắn.Còn có vô số địch ý, sát ý và thần niệm khóa chặt lấy hắn.Trong đó có hơn hai mươi đạo võ ý cực kỳ mạnh mẽ, đều có thể sánh vai vớiVân Thiên Ca, thậm chí còn hơn.Lực lượng thần thức và võ ý của những người này hợp lại với nhau, thậm chícòn đủ để ép vỡ nguyên thần của một võ tu ngũ phẩm.Sở Hi Thanh thì lại không để trong lòng, dưới sự k*ch th*ch của địch ý và sát ýtừ mấy ngàn người ở đây, Nhai Tí đao ý của hắn bắt đầu bay vọt lên.Cửu Thiên niệm luân ở phía sau thì nhanh chóng chuyển động, còn phát ra mộttầng ánh sáng màu đỏ son.Sở Hi Thanh phất tay áo một cái, thu Cửu Xà đao trên mặt đất về sau lưng,bóng người lại hóa thành một đoàn khói trắng, bị hàng ngàn hàng vạn ám khíkia đánh thành phấn vụn.Đây là cực chiêu mà hắn mới học được, Quá Nhãn Yên Vân!Không chỉ vận dụng mây khói, mà còn hòa lực lượng thời gian và không gian.Khi người khác nhìn thấy bóng người của hắn, thì Sở Hi Thanh đã lợi dụngchêch lệch thời gian và không gian để di chuyển đến nơi khác từ lâu.Cái này không chỉ phát huy thiên phú huyết mạch Quang âm Thuấn Ảnh ChiThân của hắn đến mức tận cùng, mà còn bổ sung lẫn nhau với Vô Cực Trảm củaSở Hi Thanh.Sắc mặt của tất cả mọi người ở đây đều biến đổi, bọn họ phát hiện mình đã hoàntoàn mất cảm ứng với Sở Hi Thanh.Không thể nào cảm giác được phương vị, cũng không thể nào nhận ra.Khi thân hình Sở Hi Thanh loees lên, hắn đã ở trên không trung trên đầu đám đệtử Huyết Bức sơn.Lúc nãy hắn nhìn thấy rõ ràng, đám người đệ tử Huyết Bức sơn này là xông lênđầu tiên.Sở Hi Thanh cảm thấy khá bất đắc dĩ.Vì sao đám ma nghiệt này đều là giết không sợ?Mấy chục mạng người trước Thiết Trầm Thu cũng đều là người của Huyết Bứcsơn, nhưng vẫn không thể làm cho đám người này cảnh giác và sợ hãi.“Chém!”Nếu đã giết không sợ, vậy thì làm thịt hết đi!Trước khi đám đệ tử Huyết Bức sơn phản ứng kịp, thần niệm của bọn họ bỗngnhiên phải chịu đau đớn kịch liệt. Hầu như tất cả mọi người đều không kìm hãmđược mà quỳ một chân xuống đất, mạch máu nhỏ trên ngũ quan và thất khiếucủa bọn họ đều bùng nổ, vô số tia máu nhỏ bé tràn ra ngoài.Một luồng đao ý sắc bén vô cùng sắc bén chợt chém vào thần phách của bọn họ,lấy thế không thể chống đỡ mà cắt chém nguyên thần của bọn họ.Có mười mấy võ tu lục phẩm hạ ở trong đó trực tiếp ngã xuống đất ngất xỉu.Đao ý của Sở Hi Thanh thế mà lại trực tiếp đánh tan nguyên thần của bọn họ,khiến cho những người này hoàn toàn mất ý thức, thậm chí là tử vong tại chỗ.Đao ý này còn bao trùm ra chung quanh, bap phủ phạm vi năm mươi trượngquanh đó, khiến vô số người phát ra tiếng k** r*n đau đớn.Lúc này, Sở Hi Thanh lại đạp chân xuống, mấy chục đạo đao gió sắc bén dàiđến một trượng liền xuất hiện.Chúng nó cuốn lấy như cơn lốc xoáy, quét về bốn phương tám hướng.Nhân lúc đám đệ tử Huyết Bức sơn vẫn chưa thể động đậy, liền cắt chém thânthể bọn họ, tạo thành gió tanh mưa máu.Bản thân Sở Hi Thanh lại lắc mình đến nơi khác ngay khi mưa bão ám khí đánhđến trước hắn.Trước mặt hắn là một nam tử mặc áo màu đỏ ngòm, trước ngực thêu một conbiên bức (dơi) màu máu.Một khuôn mặt khô gầy, da màu xanh trắng.Người này gọi là Tấn Tri Bạch, là một cao thủ khác của Huyết Bức sơn, thựclực chỉ đứng sau Thiết Trầm Thu.Hắn vốn đang dốc hết sức để dùng thần thức khóa chặt bóng người của Sở HiThanh.Lại không ngờ Sở Hi Thanh đột nhiên xuất hiện ở trước mặt mình.“Con hoang!” Tấn Tri Bạch cũng không kịp sinh ra bất kỳ suy nghĩ gì, hắn vôthức chém một đao về phía trước mặt.Chỉ là đao của hắn vừa mới động, mi tâm của hắn đã xuất hiện một vết máu,toàn thân đều bị Ngọc Khuê Kim Nghiệt đao của Sở Hi Thanh chém thành hainửa.Bóng người của Sở Hi Thanh thì lại hóa thành mây khói một lần nữa, tiếp tụctránh khỏi mưa ám khí đầy trời kia.Sở Hi Thanh bình yên vô sự, còn hai nửa người của Tấn Tri Bạch thì lại bị vô sốám khí đánh cho chia năm xẻ bảy, biến thành thịt vụn