Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 994: Hung thủ (3)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Lúc này, lại có một tiếng nói trong trẻo vang lên ở cách đó không xa: “Sởhuynh, ta thấy trong tay ngươi còn không ít Thời Gian huyết thạch. Có thể chiacho Thần Hoang Bất Lão thành chúng ta.”Sở Hi Thanh liếc mắt nhìn sang, phát hiện đó là một nam tử mười tám mườichín tuổi, tướng mạo thanh tú, nhưng không có lông mày.Hắn đeo một đôi uyên ương đao, cắm ở hai bên hông.Đây là đệ tử chân truyền của Thần Hoang Bất Lão thành, âm Dương Đao – ChuThiên Nguyên.Lúc này vẫn còn rất nhiều đệ tử của Vô Tướng thần tông chưa tiến vào, sau khibọn họ nghe thấy lời này thì đều hiện lên vẻ giận dữ, lạnh lùng nhìn về phía ChuThiên Nguyên.Mười mấy vị đệ tử nội môn thì còn cười gằn không thôi, trong mắt chứa ý tràophúng.Vương Hi Trúc làm người hiên ngang ngay thẳng, trực tiếp mở miệng nói:“Không cho! Thế mà Thần Hoang Bất Lão thành các ngươi còn có mặt mũi đểmở miệng.”Mặt âm Dương Đao – Chu Thiên Nguyên đen lại.Trong lòng hắn cũng nổi lên vài phần xấu hổ, còn có chút hối hận.Trước trận chiến ngày hôm nay, bọn họ thật sự không biết võ đạo của Sở HiThanh lại bá đạo như vậy.Ngay cả đến bây giờ, Chu Thiên Nguyên vẫn còn hơi hoảng hốt, có chút khôngtin nổi.Việc này quả thực là Thần Hoang Bất Lão thành bọn họ không đúng.Nhưng tham sống sợ chết là chuyện bình thường, biết thời biết thế, tùy cơ ứngbiến mới là tuấn kiệt, bọn họ chỉ muốn sống tiếp, vậy thì có lỗi gì?Là do Vô Tướng thần tông các ngươi tự trêu chọc nhiều kẻ địch mạnh mẽ thôi.Hắn vẫn nhìn Sở Hi Thanh với ánh mắt chờ mong: “Sở huynh, Thần Hoang BấtLão thành chúng ta và Vô Tướng thần tông đã kết minh gần ngàn năm, ngànnăm qua luôn chăm nom nhau. Nếu Sở huynh có thể chia số Thời Gian huyếtthạch kia cho chúng ta, Chu mỗ và các sư huynh đệ của ta sẽ rất cảm kích.”Sở Hi Thanh lại nở nụ cười thản nhiên, hắn thấy mọi người đã lĩnh đủ ThờiGian huyết thạch rồi, ngay cả hai Linh sủng của mình cũng có phần. Lúc nàyliền lấy số Thời Gian huyết thạch còn lại, sau đó hắn ở ngay trước mặt ChuThiên Nguyên mà trực tiếp xoa chúng thành mảnh vụn, bay lả tả trong gió.“Xin lỗi, ý của Vương sư tỷ chính là ý của ta, tầng thứ hai rất nhỏ, tài nguyên cóhạn, không chứa được nhiều người như các ngươi.”Chu Thiên Nguyên ngây người tại chỗ, sau đó sắc mặt hắn âm trầm, khí tức âmlãnh: “Sau khi bí cảnh kết thúc, Chu mỗ sẽ báo chuyện này cho chư vị trưởngbối của Thần Hoang Bất Lão thành chúng ta.”“Ha ha!” Sở Hi Thanh cười thản nhiên, không quan tâm lắm: “Chu huynh cứ tựnhiên!”Hắn cũng không thèm để ý.Có lẽ các trưởng lão của Vô Tướng thần tông muốn dụ dỗ Thần Hoang Bất Lãothành, để bọn họ ra sức đối kháng với Cự linh phương bắc.Sở Hi Thanh chỉ là một tên tiểu bối, hắn không cần phải lấy đại cục làm trọng,tùy hứng một chút thì có làm sao?Hậu quả chỉ là bị phạt một chút mà thôi, không sao cả.Huống hồ, ba châu Băng Cực Tuyệt đều được nhét vào bản đồ Đại Ninh rồi, VôTướng thần tông đã không phải tuyến đầu.Có lẽ địa vị của Thần Hoang Bất Lão thành đã không còn quan trọng như bọnhọ tưởng tượng nữa rồi.Sắc mặt Chu Thiên Nguyên lúc xanh lúc trắng, cuối cùng phất tay áo mà đi.Sở Hi Thanh thì lại không thèm liếc mắt nhìn, tiếp tục chờ đợi ở miệng thangtrời.Hắn là người rất có trách nhiệm, chờ đến khi chỉ còn tám mươi cái hô hấp, thìmới quay đầu nói với mọi người: “Chúng ta đi thôi.”Vẻ mặt hắn bỗng nhiên sững sờ.Không biết có phải trùng hợp hay không, mà người ở miệng thang trời lúc nàygiống hệt như những người bị Thiên Nguyên từ hạch hút khi bọn họ mới tiếnvào bí cảnh.Chu Lương Thần, Bạch Tiểu Chiêu, Phong Lôi Song Cực – Cổ Kiếm, BạoKiếm – Quách Nộ, Sát Na Kiếm - Lãnh Sát Na và Phương Bất Viên nằm trongquan tài băng.Còn cả Sở Mính và hai đạo thị Sở Sơn, Sở Thạch.Chỉ là có thêm vợ chồng Cô Vân Song Hạc - Vương Hi Trúc và Tiết Đình Hữu,còn có một con tiểu Huyền Vũ kia nữa.Sở Hi Thanh lập tức sinh lòng cảnh giác, lòng thầm nói lần này sẽ không cóchuyện gì xảy ra chứ?Hắn hơi cau mày, nhìn về phía Sở Mính: “Các ngươi đứng ở nơi này làm gì? Vìsao cầm Thời Gian huyết thạch rồi mà không đi vào?”Sở Mính nghĩ thầm, ta cũng không ngu xuẩn, đương nhiên là không thể đi vàotrước rồi.Hiện giờ, Sở Hi Thanh chính là người có sức chiến đấu mạnh nhất bí cảnh thờigian này.Nàng ở bên cạnh Sở Hi Thanh mới là an toàn nhất.Bọn họ là sư huynh đệ đồng môn, dù Sở Hi Thanh có khó chịu với nàng thế nàođi nữa, thì khi nàng gặp nạn, hắn cũng không thể khoanh tay đứng nhìn.Nhưng cũng không thể mở miệng nói như vậy được.Vẻ mặt Sở Mính bình thản: “Ta thân là đệ tử nội môn, Huyết Nhai dự bị, đươngnhiên phải cùng tiến cùng lui với các ngươi rồi.”
Lúc này, lại có một tiếng nói trong trẻo vang lên ở cách đó không xa: “Sở
huynh, ta thấy trong tay ngươi còn không ít Thời Gian huyết thạch. Có thể chia
cho Thần Hoang Bất Lão thành chúng ta.”
Sở Hi Thanh liếc mắt nhìn sang, phát hiện đó là một nam tử mười tám mười
chín tuổi, tướng mạo thanh tú, nhưng không có lông mày.
Hắn đeo một đôi uyên ương đao, cắm ở hai bên hông.
Đây là đệ tử chân truyền của Thần Hoang Bất Lão thành, âm Dương Đao – Chu
Thiên Nguyên.
Lúc này vẫn còn rất nhiều đệ tử của Vô Tướng thần tông chưa tiến vào, sau khi
bọn họ nghe thấy lời này thì đều hiện lên vẻ giận dữ, lạnh lùng nhìn về phía Chu
Thiên Nguyên.
Mười mấy vị đệ tử nội môn thì còn cười gằn không thôi, trong mắt chứa ý trào
phúng.
Vương Hi Trúc làm người hiên ngang ngay thẳng, trực tiếp mở miệng nói:
“Không cho! Thế mà Thần Hoang Bất Lão thành các ngươi còn có mặt mũi để
mở miệng.”
Mặt âm Dương Đao – Chu Thiên Nguyên đen lại.
Trong lòng hắn cũng nổi lên vài phần xấu hổ, còn có chút hối hận.
Trước trận chiến ngày hôm nay, bọn họ thật sự không biết võ đạo của Sở Hi
Thanh lại bá đạo như vậy.
Ngay cả đến bây giờ, Chu Thiên Nguyên vẫn còn hơi hoảng hốt, có chút không
tin nổi.
Việc này quả thực là Thần Hoang Bất Lão thành bọn họ không đúng.
Nhưng tham sống sợ chết là chuyện bình thường, biết thời biết thế, tùy cơ ứng
biến mới là tuấn kiệt, bọn họ chỉ muốn sống tiếp, vậy thì có lỗi gì?
Là do Vô Tướng thần tông các ngươi tự trêu chọc nhiều kẻ địch mạnh mẽ thôi.
Hắn vẫn nhìn Sở Hi Thanh với ánh mắt chờ mong: “Sở huynh, Thần Hoang Bất
Lão thành chúng ta và Vô Tướng thần tông đã kết minh gần ngàn năm, ngàn
năm qua luôn chăm nom nhau. Nếu Sở huynh có thể chia số Thời Gian huyết
thạch kia cho chúng ta, Chu mỗ và các sư huynh đệ của ta sẽ rất cảm kích.”
Sở Hi Thanh lại nở nụ cười thản nhiên, hắn thấy mọi người đã lĩnh đủ Thời
Gian huyết thạch rồi, ngay cả hai Linh sủng của mình cũng có phần. Lúc này
liền lấy số Thời Gian huyết thạch còn lại, sau đó hắn ở ngay trước mặt Chu
Thiên Nguyên mà trực tiếp xoa chúng thành mảnh vụn, bay lả tả trong gió.
“Xin lỗi, ý của Vương sư tỷ chính là ý của ta, tầng thứ hai rất nhỏ, tài nguyên có
hạn, không chứa được nhiều người như các ngươi.”
Chu Thiên Nguyên ngây người tại chỗ, sau đó sắc mặt hắn âm trầm, khí tức âm
lãnh: “Sau khi bí cảnh kết thúc, Chu mỗ sẽ báo chuyện này cho chư vị trưởng
bối của Thần Hoang Bất Lão thành chúng ta.”
“Ha ha!” Sở Hi Thanh cười thản nhiên, không quan tâm lắm: “Chu huynh cứ tự
nhiên!”
Hắn cũng không thèm để ý.
Có lẽ các trưởng lão của Vô Tướng thần tông muốn dụ dỗ Thần Hoang Bất Lão
thành, để bọn họ ra sức đối kháng với Cự linh phương bắc.
Sở Hi Thanh chỉ là một tên tiểu bối, hắn không cần phải lấy đại cục làm trọng,
tùy hứng một chút thì có làm sao?
Hậu quả chỉ là bị phạt một chút mà thôi, không sao cả.
Huống hồ, ba châu Băng Cực Tuyệt đều được nhét vào bản đồ Đại Ninh rồi, Vô
Tướng thần tông đã không phải tuyến đầu.
Có lẽ địa vị của Thần Hoang Bất Lão thành đã không còn quan trọng như bọn
họ tưởng tượng nữa rồi.
Sắc mặt Chu Thiên Nguyên lúc xanh lúc trắng, cuối cùng phất tay áo mà đi.
Sở Hi Thanh thì lại không thèm liếc mắt nhìn, tiếp tục chờ đợi ở miệng thang
trời.
Hắn là người rất có trách nhiệm, chờ đến khi chỉ còn tám mươi cái hô hấp, thì
mới quay đầu nói với mọi người: “Chúng ta đi thôi.”
Vẻ mặt hắn bỗng nhiên sững sờ.
Không biết có phải trùng hợp hay không, mà người ở miệng thang trời lúc này
giống hệt như những người bị Thiên Nguyên từ hạch hút khi bọn họ mới tiến
vào bí cảnh.
Chu Lương Thần, Bạch Tiểu Chiêu, Phong Lôi Song Cực – Cổ Kiếm, Bạo
Kiếm – Quách Nộ, Sát Na Kiếm - Lãnh Sát Na và Phương Bất Viên nằm trong
quan tài băng.
Còn cả Sở Mính và hai đạo thị Sở Sơn, Sở Thạch.
Chỉ là có thêm vợ chồng Cô Vân Song Hạc - Vương Hi Trúc và Tiết Đình Hữu,
còn có một con tiểu Huyền Vũ kia nữa.
Sở Hi Thanh lập tức sinh lòng cảnh giác, lòng thầm nói lần này sẽ không có
chuyện gì xảy ra chứ?
Hắn hơi cau mày, nhìn về phía Sở Mính: “Các ngươi đứng ở nơi này làm gì? Vì
sao cầm Thời Gian huyết thạch rồi mà không đi vào?”
Sở Mính nghĩ thầm, ta cũng không ngu xuẩn, đương nhiên là không thể đi vào
trước rồi.
Hiện giờ, Sở Hi Thanh chính là người có sức chiến đấu mạnh nhất bí cảnh thời
gian này.
Nàng ở bên cạnh Sở Hi Thanh mới là an toàn nhất.
Bọn họ là sư huynh đệ đồng môn, dù Sở Hi Thanh có khó chịu với nàng thế nào
đi nữa, thì khi nàng gặp nạn, hắn cũng không thể khoanh tay đứng nhìn.
Nhưng cũng không thể mở miệng nói như vậy được.
Vẻ mặt Sở Mính bình thản: “Ta thân là đệ tử nội môn, Huyết Nhai dự bị, đương
nhiên phải cùng tiến cùng lui với các ngươi rồi.”
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Lúc này, lại có một tiếng nói trong trẻo vang lên ở cách đó không xa: “Sởhuynh, ta thấy trong tay ngươi còn không ít Thời Gian huyết thạch. Có thể chiacho Thần Hoang Bất Lão thành chúng ta.”Sở Hi Thanh liếc mắt nhìn sang, phát hiện đó là một nam tử mười tám mườichín tuổi, tướng mạo thanh tú, nhưng không có lông mày.Hắn đeo một đôi uyên ương đao, cắm ở hai bên hông.Đây là đệ tử chân truyền của Thần Hoang Bất Lão thành, âm Dương Đao – ChuThiên Nguyên.Lúc này vẫn còn rất nhiều đệ tử của Vô Tướng thần tông chưa tiến vào, sau khibọn họ nghe thấy lời này thì đều hiện lên vẻ giận dữ, lạnh lùng nhìn về phía ChuThiên Nguyên.Mười mấy vị đệ tử nội môn thì còn cười gằn không thôi, trong mắt chứa ý tràophúng.Vương Hi Trúc làm người hiên ngang ngay thẳng, trực tiếp mở miệng nói:“Không cho! Thế mà Thần Hoang Bất Lão thành các ngươi còn có mặt mũi đểmở miệng.”Mặt âm Dương Đao – Chu Thiên Nguyên đen lại.Trong lòng hắn cũng nổi lên vài phần xấu hổ, còn có chút hối hận.Trước trận chiến ngày hôm nay, bọn họ thật sự không biết võ đạo của Sở HiThanh lại bá đạo như vậy.Ngay cả đến bây giờ, Chu Thiên Nguyên vẫn còn hơi hoảng hốt, có chút khôngtin nổi.Việc này quả thực là Thần Hoang Bất Lão thành bọn họ không đúng.Nhưng tham sống sợ chết là chuyện bình thường, biết thời biết thế, tùy cơ ứngbiến mới là tuấn kiệt, bọn họ chỉ muốn sống tiếp, vậy thì có lỗi gì?Là do Vô Tướng thần tông các ngươi tự trêu chọc nhiều kẻ địch mạnh mẽ thôi.Hắn vẫn nhìn Sở Hi Thanh với ánh mắt chờ mong: “Sở huynh, Thần Hoang BấtLão thành chúng ta và Vô Tướng thần tông đã kết minh gần ngàn năm, ngànnăm qua luôn chăm nom nhau. Nếu Sở huynh có thể chia số Thời Gian huyếtthạch kia cho chúng ta, Chu mỗ và các sư huynh đệ của ta sẽ rất cảm kích.”Sở Hi Thanh lại nở nụ cười thản nhiên, hắn thấy mọi người đã lĩnh đủ ThờiGian huyết thạch rồi, ngay cả hai Linh sủng của mình cũng có phần. Lúc nàyliền lấy số Thời Gian huyết thạch còn lại, sau đó hắn ở ngay trước mặt ChuThiên Nguyên mà trực tiếp xoa chúng thành mảnh vụn, bay lả tả trong gió.“Xin lỗi, ý của Vương sư tỷ chính là ý của ta, tầng thứ hai rất nhỏ, tài nguyên cóhạn, không chứa được nhiều người như các ngươi.”Chu Thiên Nguyên ngây người tại chỗ, sau đó sắc mặt hắn âm trầm, khí tức âmlãnh: “Sau khi bí cảnh kết thúc, Chu mỗ sẽ báo chuyện này cho chư vị trưởngbối của Thần Hoang Bất Lão thành chúng ta.”“Ha ha!” Sở Hi Thanh cười thản nhiên, không quan tâm lắm: “Chu huynh cứ tựnhiên!”Hắn cũng không thèm để ý.Có lẽ các trưởng lão của Vô Tướng thần tông muốn dụ dỗ Thần Hoang Bất Lãothành, để bọn họ ra sức đối kháng với Cự linh phương bắc.Sở Hi Thanh chỉ là một tên tiểu bối, hắn không cần phải lấy đại cục làm trọng,tùy hứng một chút thì có làm sao?Hậu quả chỉ là bị phạt một chút mà thôi, không sao cả.Huống hồ, ba châu Băng Cực Tuyệt đều được nhét vào bản đồ Đại Ninh rồi, VôTướng thần tông đã không phải tuyến đầu.Có lẽ địa vị của Thần Hoang Bất Lão thành đã không còn quan trọng như bọnhọ tưởng tượng nữa rồi.Sắc mặt Chu Thiên Nguyên lúc xanh lúc trắng, cuối cùng phất tay áo mà đi.Sở Hi Thanh thì lại không thèm liếc mắt nhìn, tiếp tục chờ đợi ở miệng thangtrời.Hắn là người rất có trách nhiệm, chờ đến khi chỉ còn tám mươi cái hô hấp, thìmới quay đầu nói với mọi người: “Chúng ta đi thôi.”Vẻ mặt hắn bỗng nhiên sững sờ.Không biết có phải trùng hợp hay không, mà người ở miệng thang trời lúc nàygiống hệt như những người bị Thiên Nguyên từ hạch hút khi bọn họ mới tiếnvào bí cảnh.Chu Lương Thần, Bạch Tiểu Chiêu, Phong Lôi Song Cực – Cổ Kiếm, BạoKiếm – Quách Nộ, Sát Na Kiếm - Lãnh Sát Na và Phương Bất Viên nằm trongquan tài băng.Còn cả Sở Mính và hai đạo thị Sở Sơn, Sở Thạch.Chỉ là có thêm vợ chồng Cô Vân Song Hạc - Vương Hi Trúc và Tiết Đình Hữu,còn có một con tiểu Huyền Vũ kia nữa.Sở Hi Thanh lập tức sinh lòng cảnh giác, lòng thầm nói lần này sẽ không cóchuyện gì xảy ra chứ?Hắn hơi cau mày, nhìn về phía Sở Mính: “Các ngươi đứng ở nơi này làm gì? Vìsao cầm Thời Gian huyết thạch rồi mà không đi vào?”Sở Mính nghĩ thầm, ta cũng không ngu xuẩn, đương nhiên là không thể đi vàotrước rồi.Hiện giờ, Sở Hi Thanh chính là người có sức chiến đấu mạnh nhất bí cảnh thờigian này.Nàng ở bên cạnh Sở Hi Thanh mới là an toàn nhất.Bọn họ là sư huynh đệ đồng môn, dù Sở Hi Thanh có khó chịu với nàng thế nàođi nữa, thì khi nàng gặp nạn, hắn cũng không thể khoanh tay đứng nhìn.Nhưng cũng không thể mở miệng nói như vậy được.Vẻ mặt Sở Mính bình thản: “Ta thân là đệ tử nội môn, Huyết Nhai dự bị, đươngnhiên phải cùng tiến cùng lui với các ngươi rồi.”