Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 995: Hung thủ (4)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh nghe vậy thì chỉ cảm thấy đau răng, hắn cũng lười nói chuyện vớiSở Mính, trực tiếp một tay ấn đao, đi về phía miệng thang trời. Hắn muốn bỏ rơiSở Mính, vì vậy bước chân rất nhanh, cố gắng kéo dài khoảng cách.Chu Lương Thần cũng được hắn ra hiệu, lập tức cảnh giác.Tên nội quỷ g**t ch*t Phương Bất Viên vẫn còn nhởn nhơ kìa.Chu Lương Thần liền điều chỉnh bội kiếm đến tư thế xuất kiếm tốt nhất, sau đómột tay nắm cán kiếm, đi theo sát bên người Sở Hi Thanh.Mà ngay khi bóng người Sở Hi Thanh biến mất ở miệng thang trời.Lập tức có hơn ngàn người lao ra khỏi khu rừng rập cách đó mười lăm dặm, bọnhọ đều dùng thần thông, thân pháp, dốc hết sức lực để chạy về phía miệng thangtrời.Nhưng lối vào miệng hang rất chật hẹp, chỉ có thể để bốn người sóng vai đi qua.Mọi người thấy đã không kịp, đều không chút do dự mà múa đao xuất kiếm vớingười bên cạnh, cố gắng tranh thủ một cơ hội cho bản thân.Chỉ là như vậy, tốc độ của đại đa số người đều bị chậm lại. Bọn họ chém giếtlẫn nhau, cản trở lẫn nhau.Cuối cùng, chỉ có mười mấy người là có thể lọt vào bên trong miệng hang.Khoảnh khắc này, thang trời xương trắng kia bắt đầu rời khỏi mặt đất, chậm rãikéo lên trên bầu trời, đi vào tầng mây.. . .Sở Hi Thanh đi vào miệng thang trời, hắn cảm thấy dưới chân hẫng một cái,cảm giác không trọng lượng này giống hệt như khi hắn đi vào võ đài Thần Ân.Cái ‘thang trời’ này, tuy rằng tên là ‘thang trời’ nhưng thật ra là một đường hầmkhông gian.Mà chỉ vẻn vẹn một cái hô hấp sau, Sở Hi Thanh lại cảm nhận được một luồngsức hút cực kỳ mạnh mẽ.Đây lại là Thiên Nguyên từ hạch!Vị trí vẫn là ở gần Sở Mính. . .Nội tâm Sở Hi Thanh không khỏi chìm xuống, lòng thầm nói thật sự là nghĩ cáigì thì cái đó sẽ đến.Sở Mính này đúng là một tai họa.Sức hút của Thiên Nguyên từ hạch lần này còn mạnh hơn lần trước rất nhiều,phạm vi bao phủ cũng rộng hơn.Tuy rằng Sở Hi Thanh đã cố gắng kéo dài khoảng cách với Sở Mính, nhưng vẫnbị Thiên Nguyên từ hạch hút vào.Thực lực của Sở Hi Thanh cũng đã hơn xa ba tháng trước.Hắn chẳng những có năng lực ngự không, mà lực lượng của hai cánh Bạch Hổcũng mạnh hơn nhiều.Tu vị của Chu Lương Thần cũng hơn xa lúc trước, hắn đã vào lục phẩm hạ.Hai người vốn có lực lượng thoát thân, nhưng kết quả vẫn từ bỏ chống lại, mặccho sức hút lôi kéo.Chu Lương Thần là vì Linh sủng tiểu Huyền Vũ của hắn.Con rùa đuôi rắn này vừa sinh ra đã có tu vị lục phẩm hạ, nhưng nó vẫn chưathể khống chế sức mạnh của bản thân, hoàn toàn không có lực để đối kháng vớisức hút kia.Sở Hi Thanh thì vì núi hành lý ở trên lưng tiểu Huyền Vũ.Đồ vật trong đó có giá trị mấy triệu lượng bạc, không thể làm mất.Trong lòng hắn nghĩ thầm, người xưa nói rất hay, ‘người chết vì tiền, chim chếtvì ăn’, quả nhiên là họa từ miệng mà ra.Ngay khi bọn họ bị hút về nơi không biết, Sở Hi Thanh liền nghe thấy tiếng kêuthảm thiết của Sở Mính.Sắc mặt Sở Hi Thanh nghiêm túc, lúc này hắn đưa chân nguyên vào hai mắt,nhìn về phía nơi phát ra âm thanh.Chỉ là không được như mong muốn, nơi này có lực lượng không gian và thờigian dày đặc, lại có từ trường quấy nhiễu.Tuy rằng Sở Hi Thanh đã dốc hết sức, nhưng vẫn không thể nhìn thấy rõ ràng.Hắn chỉ có thể nhìn thấy một bóng người mơ hồ, hình như là Sở Mính, còn cómột đạo kiếm quang cực kỳ ác liệt.Sở Hi Thanh nhất thời nheo mắt lại.Đây hình như là Sát Na Kiếm?Lúc trước hắn đã nhìn thấy Lãnh Sát Na ra tay, khi đó cũng là cảm giác này.Nhật bất di quỹ, thốn âm nhược tuế!Khoảng tầm ba cái hô hấp sau, cảm giác không trọng lượng kia đã biến mất.Sở Hi Thanh chân đạp mặt đất, tất cả mọi thứ trước mắt đã khôi phục bìnhthường.Thời khắc này, bên cạnh hắn chỉ có Bạch Tiểu Chiêu đang dùng đuôi khóa chặtChu Lương Thần và tiểu Huyền Vũ.Sở Hi Thanh liếc mắt nhìn bốn phía, chỉ cảm thấy nơi này hoàn toàn là một thếgiới màu đỏ ngòm.Mặc kệ là núi, cây, cỏ hay là bầu trời và mặt đất ở nơi này, thì đều là màu đỏ.Nguồi suối ở cách đó không xa cũng đang chảy xuôi những chất lỏng màu đỏsẫm như máu.Sở Hi Thanh còn thấy vô số đao thương kiếm kích cắm trên mặt đất ở phía xaxa.Những binh khí này đều khá thô ráp, nhưng kích thước rất khổng lồ.Dù là binh khí ngắn nhất trong đó cũng dài năm mươi sáu mươi trượng, như làtừng cây từng cây cột kim loại đứng vững trong thiên địa. Chung quanh đó córất nhiều canh kim cương sát ngưng tụ, nên không có một ngọn cỏ.Tình cảnh này khiến cho Sở Hi Thanh nghĩ đến hai thanh thần binh nhất phẩmđược chôn ở Thần Binh viện của võ quán Chính Dương.Tầng thứ hai của bí cảnh thời gian là nơi tuyệt hảo để tế luyện và cường hóacương sát của đao kiếm.Nơi này có rất nhiều loại cương sát, vừa sung túc lại vừa đa dạng

Sở Hi Thanh nghe vậy thì chỉ cảm thấy đau răng, hắn cũng lười nói chuyện với

Sở Mính, trực tiếp một tay ấn đao, đi về phía miệng thang trời. Hắn muốn bỏ rơi

Sở Mính, vì vậy bước chân rất nhanh, cố gắng kéo dài khoảng cách.

Chu Lương Thần cũng được hắn ra hiệu, lập tức cảnh giác.

Tên nội quỷ g**t ch*t Phương Bất Viên vẫn còn nhởn nhơ kìa.

Chu Lương Thần liền điều chỉnh bội kiếm đến tư thế xuất kiếm tốt nhất, sau đó

một tay nắm cán kiếm, đi theo sát bên người Sở Hi Thanh.

Mà ngay khi bóng người Sở Hi Thanh biến mất ở miệng thang trời.

Lập tức có hơn ngàn người lao ra khỏi khu rừng rập cách đó mười lăm dặm, bọn

họ đều dùng thần thông, thân pháp, dốc hết sức lực để chạy về phía miệng thang

trời.

Nhưng lối vào miệng hang rất chật hẹp, chỉ có thể để bốn người sóng vai đi qua.

Mọi người thấy đã không kịp, đều không chút do dự mà múa đao xuất kiếm với

người bên cạnh, cố gắng tranh thủ một cơ hội cho bản thân.

Chỉ là như vậy, tốc độ của đại đa số người đều bị chậm lại. Bọn họ chém giết

lẫn nhau, cản trở lẫn nhau.

Cuối cùng, chỉ có mười mấy người là có thể lọt vào bên trong miệng hang.

Khoảnh khắc này, thang trời xương trắng kia bắt đầu rời khỏi mặt đất, chậm rãi

kéo lên trên bầu trời, đi vào tầng mây.

. . .

Sở Hi Thanh đi vào miệng thang trời, hắn cảm thấy dưới chân hẫng một cái,

cảm giác không trọng lượng này giống hệt như khi hắn đi vào võ đài Thần Ân.

Cái ‘thang trời’ này, tuy rằng tên là ‘thang trời’ nhưng thật ra là một đường hầm

không gian.

Mà chỉ vẻn vẹn một cái hô hấp sau, Sở Hi Thanh lại cảm nhận được một luồng

sức hút cực kỳ mạnh mẽ.

Đây lại là Thiên Nguyên từ hạch!

Vị trí vẫn là ở gần Sở Mính. . .

Nội tâm Sở Hi Thanh không khỏi chìm xuống, lòng thầm nói thật sự là nghĩ cái

gì thì cái đó sẽ đến.

Sở Mính này đúng là một tai họa.

Sức hút của Thiên Nguyên từ hạch lần này còn mạnh hơn lần trước rất nhiều,

phạm vi bao phủ cũng rộng hơn.

Tuy rằng Sở Hi Thanh đã cố gắng kéo dài khoảng cách với Sở Mính, nhưng vẫn

bị Thiên Nguyên từ hạch hút vào.

Thực lực của Sở Hi Thanh cũng đã hơn xa ba tháng trước.

Hắn chẳng những có năng lực ngự không, mà lực lượng của hai cánh Bạch Hổ

cũng mạnh hơn nhiều.

Tu vị của Chu Lương Thần cũng hơn xa lúc trước, hắn đã vào lục phẩm hạ.

Hai người vốn có lực lượng thoát thân, nhưng kết quả vẫn từ bỏ chống lại, mặc

cho sức hút lôi kéo.

Chu Lương Thần là vì Linh sủng tiểu Huyền Vũ của hắn.

Con rùa đuôi rắn này vừa sinh ra đã có tu vị lục phẩm hạ, nhưng nó vẫn chưa

thể khống chế sức mạnh của bản thân, hoàn toàn không có lực để đối kháng với

sức hút kia.

Sở Hi Thanh thì vì núi hành lý ở trên lưng tiểu Huyền Vũ.

Đồ vật trong đó có giá trị mấy triệu lượng bạc, không thể làm mất.

Trong lòng hắn nghĩ thầm, người xưa nói rất hay, ‘người chết vì tiền, chim chết

vì ăn’, quả nhiên là họa từ miệng mà ra.

Ngay khi bọn họ bị hút về nơi không biết, Sở Hi Thanh liền nghe thấy tiếng kêu

thảm thiết của Sở Mính.

Sắc mặt Sở Hi Thanh nghiêm túc, lúc này hắn đưa chân nguyên vào hai mắt,

nhìn về phía nơi phát ra âm thanh.

Chỉ là không được như mong muốn, nơi này có lực lượng không gian và thời

gian dày đặc, lại có từ trường quấy nhiễu.

Tuy rằng Sở Hi Thanh đã dốc hết sức, nhưng vẫn không thể nhìn thấy rõ ràng.

Hắn chỉ có thể nhìn thấy một bóng người mơ hồ, hình như là Sở Mính, còn có

một đạo kiếm quang cực kỳ ác liệt.

Sở Hi Thanh nhất thời nheo mắt lại.

Đây hình như là Sát Na Kiếm?

Lúc trước hắn đã nhìn thấy Lãnh Sát Na ra tay, khi đó cũng là cảm giác này.

Nhật bất di quỹ, thốn âm nhược tuế!

Khoảng tầm ba cái hô hấp sau, cảm giác không trọng lượng kia đã biến mất.

Sở Hi Thanh chân đạp mặt đất, tất cả mọi thứ trước mắt đã khôi phục bình

thường.

Thời khắc này, bên cạnh hắn chỉ có Bạch Tiểu Chiêu đang dùng đuôi khóa chặt

Chu Lương Thần và tiểu Huyền Vũ.

Sở Hi Thanh liếc mắt nhìn bốn phía, chỉ cảm thấy nơi này hoàn toàn là một thế

giới màu đỏ ngòm.

Mặc kệ là núi, cây, cỏ hay là bầu trời và mặt đất ở nơi này, thì đều là màu đỏ.

Nguồi suối ở cách đó không xa cũng đang chảy xuôi những chất lỏng màu đỏ

sẫm như máu.

Sở Hi Thanh còn thấy vô số đao thương kiếm kích cắm trên mặt đất ở phía xa

xa.

Những binh khí này đều khá thô ráp, nhưng kích thước rất khổng lồ.

Dù là binh khí ngắn nhất trong đó cũng dài năm mươi sáu mươi trượng, như là

từng cây từng cây cột kim loại đứng vững trong thiên địa. Chung quanh đó có

rất nhiều canh kim cương sát ngưng tụ, nên không có một ngọn cỏ.

Tình cảnh này khiến cho Sở Hi Thanh nghĩ đến hai thanh thần binh nhất phẩm

được chôn ở Thần Binh viện của võ quán Chính Dương.

Tầng thứ hai của bí cảnh thời gian là nơi tuyệt hảo để tế luyện và cường hóa

cương sát của đao kiếm.

Nơi này có rất nhiều loại cương sát, vừa sung túc lại vừa đa dạng

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sở Hi Thanh nghe vậy thì chỉ cảm thấy đau răng, hắn cũng lười nói chuyện vớiSở Mính, trực tiếp một tay ấn đao, đi về phía miệng thang trời. Hắn muốn bỏ rơiSở Mính, vì vậy bước chân rất nhanh, cố gắng kéo dài khoảng cách.Chu Lương Thần cũng được hắn ra hiệu, lập tức cảnh giác.Tên nội quỷ g**t ch*t Phương Bất Viên vẫn còn nhởn nhơ kìa.Chu Lương Thần liền điều chỉnh bội kiếm đến tư thế xuất kiếm tốt nhất, sau đómột tay nắm cán kiếm, đi theo sát bên người Sở Hi Thanh.Mà ngay khi bóng người Sở Hi Thanh biến mất ở miệng thang trời.Lập tức có hơn ngàn người lao ra khỏi khu rừng rập cách đó mười lăm dặm, bọnhọ đều dùng thần thông, thân pháp, dốc hết sức lực để chạy về phía miệng thangtrời.Nhưng lối vào miệng hang rất chật hẹp, chỉ có thể để bốn người sóng vai đi qua.Mọi người thấy đã không kịp, đều không chút do dự mà múa đao xuất kiếm vớingười bên cạnh, cố gắng tranh thủ một cơ hội cho bản thân.Chỉ là như vậy, tốc độ của đại đa số người đều bị chậm lại. Bọn họ chém giếtlẫn nhau, cản trở lẫn nhau.Cuối cùng, chỉ có mười mấy người là có thể lọt vào bên trong miệng hang.Khoảnh khắc này, thang trời xương trắng kia bắt đầu rời khỏi mặt đất, chậm rãikéo lên trên bầu trời, đi vào tầng mây.. . .Sở Hi Thanh đi vào miệng thang trời, hắn cảm thấy dưới chân hẫng một cái,cảm giác không trọng lượng này giống hệt như khi hắn đi vào võ đài Thần Ân.Cái ‘thang trời’ này, tuy rằng tên là ‘thang trời’ nhưng thật ra là một đường hầmkhông gian.Mà chỉ vẻn vẹn một cái hô hấp sau, Sở Hi Thanh lại cảm nhận được một luồngsức hút cực kỳ mạnh mẽ.Đây lại là Thiên Nguyên từ hạch!Vị trí vẫn là ở gần Sở Mính. . .Nội tâm Sở Hi Thanh không khỏi chìm xuống, lòng thầm nói thật sự là nghĩ cáigì thì cái đó sẽ đến.Sở Mính này đúng là một tai họa.Sức hút của Thiên Nguyên từ hạch lần này còn mạnh hơn lần trước rất nhiều,phạm vi bao phủ cũng rộng hơn.Tuy rằng Sở Hi Thanh đã cố gắng kéo dài khoảng cách với Sở Mính, nhưng vẫnbị Thiên Nguyên từ hạch hút vào.Thực lực của Sở Hi Thanh cũng đã hơn xa ba tháng trước.Hắn chẳng những có năng lực ngự không, mà lực lượng của hai cánh Bạch Hổcũng mạnh hơn nhiều.Tu vị của Chu Lương Thần cũng hơn xa lúc trước, hắn đã vào lục phẩm hạ.Hai người vốn có lực lượng thoát thân, nhưng kết quả vẫn từ bỏ chống lại, mặccho sức hút lôi kéo.Chu Lương Thần là vì Linh sủng tiểu Huyền Vũ của hắn.Con rùa đuôi rắn này vừa sinh ra đã có tu vị lục phẩm hạ, nhưng nó vẫn chưathể khống chế sức mạnh của bản thân, hoàn toàn không có lực để đối kháng vớisức hút kia.Sở Hi Thanh thì vì núi hành lý ở trên lưng tiểu Huyền Vũ.Đồ vật trong đó có giá trị mấy triệu lượng bạc, không thể làm mất.Trong lòng hắn nghĩ thầm, người xưa nói rất hay, ‘người chết vì tiền, chim chếtvì ăn’, quả nhiên là họa từ miệng mà ra.Ngay khi bọn họ bị hút về nơi không biết, Sở Hi Thanh liền nghe thấy tiếng kêuthảm thiết của Sở Mính.Sắc mặt Sở Hi Thanh nghiêm túc, lúc này hắn đưa chân nguyên vào hai mắt,nhìn về phía nơi phát ra âm thanh.Chỉ là không được như mong muốn, nơi này có lực lượng không gian và thờigian dày đặc, lại có từ trường quấy nhiễu.Tuy rằng Sở Hi Thanh đã dốc hết sức, nhưng vẫn không thể nhìn thấy rõ ràng.Hắn chỉ có thể nhìn thấy một bóng người mơ hồ, hình như là Sở Mính, còn cómột đạo kiếm quang cực kỳ ác liệt.Sở Hi Thanh nhất thời nheo mắt lại.Đây hình như là Sát Na Kiếm?Lúc trước hắn đã nhìn thấy Lãnh Sát Na ra tay, khi đó cũng là cảm giác này.Nhật bất di quỹ, thốn âm nhược tuế!Khoảng tầm ba cái hô hấp sau, cảm giác không trọng lượng kia đã biến mất.Sở Hi Thanh chân đạp mặt đất, tất cả mọi thứ trước mắt đã khôi phục bìnhthường.Thời khắc này, bên cạnh hắn chỉ có Bạch Tiểu Chiêu đang dùng đuôi khóa chặtChu Lương Thần và tiểu Huyền Vũ.Sở Hi Thanh liếc mắt nhìn bốn phía, chỉ cảm thấy nơi này hoàn toàn là một thếgiới màu đỏ ngòm.Mặc kệ là núi, cây, cỏ hay là bầu trời và mặt đất ở nơi này, thì đều là màu đỏ.Nguồi suối ở cách đó không xa cũng đang chảy xuôi những chất lỏng màu đỏsẫm như máu.Sở Hi Thanh còn thấy vô số đao thương kiếm kích cắm trên mặt đất ở phía xaxa.Những binh khí này đều khá thô ráp, nhưng kích thước rất khổng lồ.Dù là binh khí ngắn nhất trong đó cũng dài năm mươi sáu mươi trượng, như làtừng cây từng cây cột kim loại đứng vững trong thiên địa. Chung quanh đó córất nhiều canh kim cương sát ngưng tụ, nên không có một ngọn cỏ.Tình cảnh này khiến cho Sở Hi Thanh nghĩ đến hai thanh thần binh nhất phẩmđược chôn ở Thần Binh viện của võ quán Chính Dương.Tầng thứ hai của bí cảnh thời gian là nơi tuyệt hảo để tế luyện và cường hóacương sát của đao kiếm.Nơi này có rất nhiều loại cương sát, vừa sung túc lại vừa đa dạng

Chương 995: Hung thủ (4)