Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1018: Kỳ trân (3)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Nhưng bên trong nơi đó lại uẩn nhưỡng hai kỳ trân dị bảng đỉnh cấp nhất của bícảnh này.Một là Cửu Khúc Thời Ngân thảo, nó có thể làm cho bản nguyên lực lượngnguyên thần tăng cường chín phần mười.Đây chính là ‘bản nguyên’, là căn cơ của nguyên thần.Cũng chẳng khác nào lực lượng thần niệm gia tăng chín phần.Nếu như người có thiên phú hoặc là công pháp ở phương diện này, vậy thìkhông chỉ là chín phần mười, mà thậm chí là gấp vài lần!Có người nói, thứ này còn có thể làm cho người khác có thiên phú thao túngthời gian.Nếu như bản thân người dùng đã có thiên phú thời gian, vậy nó có thể tăngcường ngộ tính với các loại võ học và pháp thuật thời gian, còn cường hóa thiênphú huyết mạch thời gian trên diện rộng.Cửu Khúc Thời Ngân thảo chỉ có một gốc, bên cạnh nó lại có rất nhiều gốc TamKhúc và Lục khúc, chúng cũng có thể tăng cường lực lượng nguyên thần từ bađến sáu phần.Cái bảo vật thứ hai gọi là Thạch Tâm huyết.Có người nói đó là chất lỏng chảy ra từ một viên đá to, màu sắc đỏ tươi nhưmáu.Chỉ cần bọn họ dùng một giọt Thạch Tâm huyết, thì tu vị của bọn họ sẽ đạt đếnngũ phẩm hạ đỉnh phong.Dùng chín giọt, cơ thể bọn họ có thể được cường hóa gần chín phần, hơn nữacòn có thể cường hóa ngoại cương, từ đây đao thương bất nhập.Trước tứ phẩm, ngoại cương của bọn họ có thể đuổi sát Bá thể.Dùng ba mươi sáu giọt, có thể làm cho ngộ tính và trí tuệ tăng mạnh.Dùng tám mươi mốt giọt, thì sẽ thức tỉnh một loại thiên phú huyết mạch đỉnhcấp nhất, hơn nữa sẽ không xung đột với huyết mạch của bản thân.Vì vậy, giá trị của nó còn hơn cả Cửu Khúc Thời Ngân thảo.Dù sao thì không phải người nào cũng có đủ huyết tủy để chứa đựng thiên phúmới.Thiên phú loại thời gian thì lại càng hiếm có, người được lợi từ Cửu Khúc ThờiNgân thảo đã ít lại càng ít.Hai loại kỳ trân dị bảo này, đều là thứ hiếm thấy có thể cường hóa ngộ tính vàthiên tư của võ tu từ trên căn bản. Bất cứ một thứ nào cũng có giá trị liên thành.Đương nhiên, so với Sở Mính thì chúng vẫn chưa là gì.“Sở Mính đã hấp thu lực lượng của Cự linh Dực Ma, tốc độ thân pháp có mộtkhông hai trong bí cảnh, ngay cả ta cũng không theo kịp. Sở Sơn và Sở Thạchkia cũng lựa chọn lực lượng Cổ thần gia tăng tốc độ, chúng ta không đuổi kịpcũng không có gì lạ.”Giọng nói Kiếm Thị Phi bình thản: “Nhưng mà cũng không sao, thật ra chúng tađuổi kịp cũng vô dụng, bây giờ vẫn chưa giết được. Tại tầng thứ ba này, nàngcó thể rời khỏi bí cảnh bất cứ lúc nào, đây cũng là chỗ dựa lớn nhất của nàng, vìvậy không ngại để nàng đắc ý một trận.”Vân Thiên Ca nói tiếp thay cho Kiếm Thị Phi: “Vì vậy, trước khi ra tay thìchúng ta phải chuẩn bị đầy đủ, phải làm cho nàng không thể rời khỏi bí cảnh.Nhưng hiện giờ lại có một vấn đề, chúng ta nhất định phải đề phòng Sở Mính vàSở Hi Thanh gặp nhau. Vì vậy tốt nhất là ép Sở Mính này phải chạy vào nơi sâuxa trong Cửu Khúc Ma Tràng quật.”Mọi người nghe đến đây thì nhíu mày, bọn họ cũng rất không tình nguyện.Bọn họ liếc mắt nhìn nhau, từng người đều mở miệng nói: “Vậy giờ tiến vàoCửu Khúc Ma Tràng quật sao? Không phải quá sớm rồi sao? Ta nghe nói CửuKhúc Ma Tràng quật là do thế giới suy nghĩ của chủ bí cảnh, bên trong là mộttòa mê cung thiên nhiên. Một khi chúng ta đi vào, rất khó có thể đi ra.”“Không sai! Dù sao Sở Mính cũng không chạy được, bây giờ cũng không thểđưa nàng vào chỗ chết. Chúng ta cứ đi dạo ở bên ngoài trước đi? Có người nóibên ngoài cũng có vài môn kỳ trân dị bảo đỉnh cấp, bên ngoài cũng không cóđâu, thứ này rất có ích với chúng ta.”Ánh mắt Trí Ma Sơn lại lấp lóe, chỉ yên lặng không nói.Hắn đang nghĩ, dù Sở Mính và Sở Hi Thanh tập trung lại một chỗ, thì cũngkhông có thực lực để đối kháng với bọn họ.Tư thế mạnh yếu trong bí cảnh này, đã đổi chiều rồi!Nhưng hắn cũng hiểu ý nghĩ của Kiếm Thị Phi và Vân Thiên Ca, cũng cho rằngkế hoạch của hai người là hợp lý nhất.Kiếm Thị Phi yên lặng lắng nghe, không nói gì cả.Mãi đến khi mọi người bàn luận xong, thì hắn mới cười lạnh một tiếng: “Nhưvậy chư vị có nghĩ đến không, nếu như hai nhóm người Sở Hi Thanh và SởMính gặp nhau, chúng ta phải dùng bao nhiêu cái mạng để g**t ch*t bọn họ?”“Các ngươi đừng quên, chiến trận của Vô Tướng thần tông vang danh thiên hạ,các ngươi cho rằng đám siêu thiên kiêu bên cạnh Sở Hi Thanh đều chết hết rồisao?”Đám người nghe vậy thì ngẩn ngơ, sau đó thì đều yên lặng.“Còn cả đôi cánh ma lực của Sở Mính nữa, nó có năng lực thuấn di, có thểxuyên qua không gian, chớp mắt đã ra ngoài ngàn trượng, thử hỏi chúng ta phảidùng bao nhiêu người mới có thể bao vây nàng?”“Một khi Sở Mính bỏ chạy, chúng lại phải dùng bao nhiêu thời gian, dùng cáigiá đắt như thế nào để tìm được vị trí của nàng lần nữa? Đến thời điểm này rồimà các ngươi vẫn luy luyện vài món kỳ trân dị bảo ở bên ngoài?”
Nhưng bên trong nơi đó lại uẩn nhưỡng hai kỳ trân dị bảng đỉnh cấp nhất của bí
cảnh này.
Một là Cửu Khúc Thời Ngân thảo, nó có thể làm cho bản nguyên lực lượng
nguyên thần tăng cường chín phần mười.
Đây chính là ‘bản nguyên’, là căn cơ của nguyên thần.
Cũng chẳng khác nào lực lượng thần niệm gia tăng chín phần.
Nếu như người có thiên phú hoặc là công pháp ở phương diện này, vậy thì
không chỉ là chín phần mười, mà thậm chí là gấp vài lần!
Có người nói, thứ này còn có thể làm cho người khác có thiên phú thao túng
thời gian.
Nếu như bản thân người dùng đã có thiên phú thời gian, vậy nó có thể tăng
cường ngộ tính với các loại võ học và pháp thuật thời gian, còn cường hóa thiên
phú huyết mạch thời gian trên diện rộng.
Cửu Khúc Thời Ngân thảo chỉ có một gốc, bên cạnh nó lại có rất nhiều gốc Tam
Khúc và Lục khúc, chúng cũng có thể tăng cường lực lượng nguyên thần từ ba
đến sáu phần.
Cái bảo vật thứ hai gọi là Thạch Tâm huyết.
Có người nói đó là chất lỏng chảy ra từ một viên đá to, màu sắc đỏ tươi như
máu.
Chỉ cần bọn họ dùng một giọt Thạch Tâm huyết, thì tu vị của bọn họ sẽ đạt đến
ngũ phẩm hạ đỉnh phong.
Dùng chín giọt, cơ thể bọn họ có thể được cường hóa gần chín phần, hơn nữa
còn có thể cường hóa ngoại cương, từ đây đao thương bất nhập.
Trước tứ phẩm, ngoại cương của bọn họ có thể đuổi sát Bá thể.
Dùng ba mươi sáu giọt, có thể làm cho ngộ tính và trí tuệ tăng mạnh.
Dùng tám mươi mốt giọt, thì sẽ thức tỉnh một loại thiên phú huyết mạch đỉnh
cấp nhất, hơn nữa sẽ không xung đột với huyết mạch của bản thân.
Vì vậy, giá trị của nó còn hơn cả Cửu Khúc Thời Ngân thảo.
Dù sao thì không phải người nào cũng có đủ huyết tủy để chứa đựng thiên phú
mới.
Thiên phú loại thời gian thì lại càng hiếm có, người được lợi từ Cửu Khúc Thời
Ngân thảo đã ít lại càng ít.
Hai loại kỳ trân dị bảo này, đều là thứ hiếm thấy có thể cường hóa ngộ tính và
thiên tư của võ tu từ trên căn bản. Bất cứ một thứ nào cũng có giá trị liên thành.
Đương nhiên, so với Sở Mính thì chúng vẫn chưa là gì.
“Sở Mính đã hấp thu lực lượng của Cự linh Dực Ma, tốc độ thân pháp có một
không hai trong bí cảnh, ngay cả ta cũng không theo kịp. Sở Sơn và Sở Thạch
kia cũng lựa chọn lực lượng Cổ thần gia tăng tốc độ, chúng ta không đuổi kịp
cũng không có gì lạ.”
Giọng nói Kiếm Thị Phi bình thản: “Nhưng mà cũng không sao, thật ra chúng ta
đuổi kịp cũng vô dụng, bây giờ vẫn chưa giết được. Tại tầng thứ ba này, nàng
có thể rời khỏi bí cảnh bất cứ lúc nào, đây cũng là chỗ dựa lớn nhất của nàng, vì
vậy không ngại để nàng đắc ý một trận.”
Vân Thiên Ca nói tiếp thay cho Kiếm Thị Phi: “Vì vậy, trước khi ra tay thì
chúng ta phải chuẩn bị đầy đủ, phải làm cho nàng không thể rời khỏi bí cảnh.
Nhưng hiện giờ lại có một vấn đề, chúng ta nhất định phải đề phòng Sở Mính và
Sở Hi Thanh gặp nhau. Vì vậy tốt nhất là ép Sở Mính này phải chạy vào nơi sâu
xa trong Cửu Khúc Ma Tràng quật.”
Mọi người nghe đến đây thì nhíu mày, bọn họ cũng rất không tình nguyện.
Bọn họ liếc mắt nhìn nhau, từng người đều mở miệng nói: “Vậy giờ tiến vào
Cửu Khúc Ma Tràng quật sao? Không phải quá sớm rồi sao? Ta nghe nói Cửu
Khúc Ma Tràng quật là do thế giới suy nghĩ của chủ bí cảnh, bên trong là một
tòa mê cung thiên nhiên. Một khi chúng ta đi vào, rất khó có thể đi ra.”
“Không sai! Dù sao Sở Mính cũng không chạy được, bây giờ cũng không thể
đưa nàng vào chỗ chết. Chúng ta cứ đi dạo ở bên ngoài trước đi? Có người nói
bên ngoài cũng có vài môn kỳ trân dị bảo đỉnh cấp, bên ngoài cũng không có
đâu, thứ này rất có ích với chúng ta.”
Ánh mắt Trí Ma Sơn lại lấp lóe, chỉ yên lặng không nói.
Hắn đang nghĩ, dù Sở Mính và Sở Hi Thanh tập trung lại một chỗ, thì cũng
không có thực lực để đối kháng với bọn họ.
Tư thế mạnh yếu trong bí cảnh này, đã đổi chiều rồi!
Nhưng hắn cũng hiểu ý nghĩ của Kiếm Thị Phi và Vân Thiên Ca, cũng cho rằng
kế hoạch của hai người là hợp lý nhất.
Kiếm Thị Phi yên lặng lắng nghe, không nói gì cả.
Mãi đến khi mọi người bàn luận xong, thì hắn mới cười lạnh một tiếng: “Như
vậy chư vị có nghĩ đến không, nếu như hai nhóm người Sở Hi Thanh và Sở
Mính gặp nhau, chúng ta phải dùng bao nhiêu cái mạng để g**t ch*t bọn họ?”
“Các ngươi đừng quên, chiến trận của Vô Tướng thần tông vang danh thiên hạ,
các ngươi cho rằng đám siêu thiên kiêu bên cạnh Sở Hi Thanh đều chết hết rồi
sao?”
Đám người nghe vậy thì ngẩn ngơ, sau đó thì đều yên lặng.
“Còn cả đôi cánh ma lực của Sở Mính nữa, nó có năng lực thuấn di, có thể
xuyên qua không gian, chớp mắt đã ra ngoài ngàn trượng, thử hỏi chúng ta phải
dùng bao nhiêu người mới có thể bao vây nàng?”
“Một khi Sở Mính bỏ chạy, chúng lại phải dùng bao nhiêu thời gian, dùng cái
giá đắt như thế nào để tìm được vị trí của nàng lần nữa? Đến thời điểm này rồi
mà các ngươi vẫn luy luyện vài món kỳ trân dị bảo ở bên ngoài?”
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Nhưng bên trong nơi đó lại uẩn nhưỡng hai kỳ trân dị bảng đỉnh cấp nhất của bícảnh này.Một là Cửu Khúc Thời Ngân thảo, nó có thể làm cho bản nguyên lực lượngnguyên thần tăng cường chín phần mười.Đây chính là ‘bản nguyên’, là căn cơ của nguyên thần.Cũng chẳng khác nào lực lượng thần niệm gia tăng chín phần.Nếu như người có thiên phú hoặc là công pháp ở phương diện này, vậy thìkhông chỉ là chín phần mười, mà thậm chí là gấp vài lần!Có người nói, thứ này còn có thể làm cho người khác có thiên phú thao túngthời gian.Nếu như bản thân người dùng đã có thiên phú thời gian, vậy nó có thể tăngcường ngộ tính với các loại võ học và pháp thuật thời gian, còn cường hóa thiênphú huyết mạch thời gian trên diện rộng.Cửu Khúc Thời Ngân thảo chỉ có một gốc, bên cạnh nó lại có rất nhiều gốc TamKhúc và Lục khúc, chúng cũng có thể tăng cường lực lượng nguyên thần từ bađến sáu phần.Cái bảo vật thứ hai gọi là Thạch Tâm huyết.Có người nói đó là chất lỏng chảy ra từ một viên đá to, màu sắc đỏ tươi nhưmáu.Chỉ cần bọn họ dùng một giọt Thạch Tâm huyết, thì tu vị của bọn họ sẽ đạt đếnngũ phẩm hạ đỉnh phong.Dùng chín giọt, cơ thể bọn họ có thể được cường hóa gần chín phần, hơn nữacòn có thể cường hóa ngoại cương, từ đây đao thương bất nhập.Trước tứ phẩm, ngoại cương của bọn họ có thể đuổi sát Bá thể.Dùng ba mươi sáu giọt, có thể làm cho ngộ tính và trí tuệ tăng mạnh.Dùng tám mươi mốt giọt, thì sẽ thức tỉnh một loại thiên phú huyết mạch đỉnhcấp nhất, hơn nữa sẽ không xung đột với huyết mạch của bản thân.Vì vậy, giá trị của nó còn hơn cả Cửu Khúc Thời Ngân thảo.Dù sao thì không phải người nào cũng có đủ huyết tủy để chứa đựng thiên phúmới.Thiên phú loại thời gian thì lại càng hiếm có, người được lợi từ Cửu Khúc ThờiNgân thảo đã ít lại càng ít.Hai loại kỳ trân dị bảo này, đều là thứ hiếm thấy có thể cường hóa ngộ tính vàthiên tư của võ tu từ trên căn bản. Bất cứ một thứ nào cũng có giá trị liên thành.Đương nhiên, so với Sở Mính thì chúng vẫn chưa là gì.“Sở Mính đã hấp thu lực lượng của Cự linh Dực Ma, tốc độ thân pháp có mộtkhông hai trong bí cảnh, ngay cả ta cũng không theo kịp. Sở Sơn và Sở Thạchkia cũng lựa chọn lực lượng Cổ thần gia tăng tốc độ, chúng ta không đuổi kịpcũng không có gì lạ.”Giọng nói Kiếm Thị Phi bình thản: “Nhưng mà cũng không sao, thật ra chúng tađuổi kịp cũng vô dụng, bây giờ vẫn chưa giết được. Tại tầng thứ ba này, nàngcó thể rời khỏi bí cảnh bất cứ lúc nào, đây cũng là chỗ dựa lớn nhất của nàng, vìvậy không ngại để nàng đắc ý một trận.”Vân Thiên Ca nói tiếp thay cho Kiếm Thị Phi: “Vì vậy, trước khi ra tay thìchúng ta phải chuẩn bị đầy đủ, phải làm cho nàng không thể rời khỏi bí cảnh.Nhưng hiện giờ lại có một vấn đề, chúng ta nhất định phải đề phòng Sở Mính vàSở Hi Thanh gặp nhau. Vì vậy tốt nhất là ép Sở Mính này phải chạy vào nơi sâuxa trong Cửu Khúc Ma Tràng quật.”Mọi người nghe đến đây thì nhíu mày, bọn họ cũng rất không tình nguyện.Bọn họ liếc mắt nhìn nhau, từng người đều mở miệng nói: “Vậy giờ tiến vàoCửu Khúc Ma Tràng quật sao? Không phải quá sớm rồi sao? Ta nghe nói CửuKhúc Ma Tràng quật là do thế giới suy nghĩ của chủ bí cảnh, bên trong là mộttòa mê cung thiên nhiên. Một khi chúng ta đi vào, rất khó có thể đi ra.”“Không sai! Dù sao Sở Mính cũng không chạy được, bây giờ cũng không thểđưa nàng vào chỗ chết. Chúng ta cứ đi dạo ở bên ngoài trước đi? Có người nóibên ngoài cũng có vài môn kỳ trân dị bảo đỉnh cấp, bên ngoài cũng không cóđâu, thứ này rất có ích với chúng ta.”Ánh mắt Trí Ma Sơn lại lấp lóe, chỉ yên lặng không nói.Hắn đang nghĩ, dù Sở Mính và Sở Hi Thanh tập trung lại một chỗ, thì cũngkhông có thực lực để đối kháng với bọn họ.Tư thế mạnh yếu trong bí cảnh này, đã đổi chiều rồi!Nhưng hắn cũng hiểu ý nghĩ của Kiếm Thị Phi và Vân Thiên Ca, cũng cho rằngkế hoạch của hai người là hợp lý nhất.Kiếm Thị Phi yên lặng lắng nghe, không nói gì cả.Mãi đến khi mọi người bàn luận xong, thì hắn mới cười lạnh một tiếng: “Nhưvậy chư vị có nghĩ đến không, nếu như hai nhóm người Sở Hi Thanh và SởMính gặp nhau, chúng ta phải dùng bao nhiêu cái mạng để g**t ch*t bọn họ?”“Các ngươi đừng quên, chiến trận của Vô Tướng thần tông vang danh thiên hạ,các ngươi cho rằng đám siêu thiên kiêu bên cạnh Sở Hi Thanh đều chết hết rồisao?”Đám người nghe vậy thì ngẩn ngơ, sau đó thì đều yên lặng.“Còn cả đôi cánh ma lực của Sở Mính nữa, nó có năng lực thuấn di, có thểxuyên qua không gian, chớp mắt đã ra ngoài ngàn trượng, thử hỏi chúng ta phảidùng bao nhiêu người mới có thể bao vây nàng?”“Một khi Sở Mính bỏ chạy, chúng lại phải dùng bao nhiêu thời gian, dùng cáigiá đắt như thế nào để tìm được vị trí của nàng lần nữa? Đến thời điểm này rồimà các ngươi vẫn luy luyện vài món kỳ trân dị bảo ở bên ngoài?”