Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1019: Kỳ trân (4)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sau đó, Kiếm Thị Phi phất tay áo một cái, cất bước đi vào trong hang độngtrước.“Kiếm mỗ chưa bao giờ ép buộc người khác, các ngươi muốn thu thập kỳ trândị bảo ở bên ngoài thì cứ tự nhiên, Kiếm mỗ sẽ không tham dự.”Lúc này, Vân Thiên Ca cũng nở nụ cười lạnh lùng, rồi đi theo sau lưng KiếmThị Phi vào trong hang.Đám người chung quanh thấy thế, không khỏi hiện lên vẻ bất đắc dĩ.Không có mấy nhân vật cấp Thiên trụ này áp trận, bọn họ cũng không dám đilung tung ở bên ngoài.Chẳng may lạc đàn mà gặp phải Sở Hi Thanh thì làm sao bây giờ?. . .Lúc này, tại một nơi sâu xa trong Cửu Khúc Ma Tràng quật, Sở Mính đang đứngtrên một khối nham thạch, bình tĩnh nhìn ra ngoài.Nàng và đám người kia cách nhau tận bảy dặm, lại đang ở trong hang động, nênthật ra không nhìn thấy cái gì.Nhưng Sở Mính có thể dùng thiên phú huyết mạch Thiên Nhãn Thần Tri cấpmười một của mình, để cảm nhận khí tức của đám người kia, tuy rằng khá mơhồ nhưng vẫn có thể xác định vị trí của bọn họ.Đặc biệt là Kiếm Thị Phi cầm đầu mấy vị ngũ phẩm kia.Trong linh cảm của Sở Mính, khí cơ của bọn họ lóa mắt giống như mặt trời vậy.Cùng lúc đó, khí cơ của những người này cũng rất hỗn loạn, thậm chí tiếp cậnvới mất khống chế.Đây chính là hậu quả khi hấp thu lực lượng Cự linh.Chính bản thân Sở Mính cũng phải đối mặt với vấn đề này.Bây giờ nàng muốn khống chế chân nguyên thì phải vất vả hơn trước vài lần.Nhưng điều này cũng có chỗ tốt.Từ khi bọn họ đi vào Cửu Khúc Ma Tràng quật đến giờ, đám nghiệt thú có hìnhdáng kỳ quái và xấu xí kia đều không dám đến gần, bọn chúng đều sợ hãi khítức Cự linh trên người bọn họ.Chỉ một lát sau, sắc mặt Sở Mính trầm xuống, trong mắt hiện ra vài phần lạnhlẽo: “Cái đám tạp chủng này!’Mục đích khi nàng sử dụng Thiên Nhãn Thần Tri chính là để dòm ngó, thăm dòhướng đi của đám người Kiếm Thị Phi.Như vậy có thể phản ứng trước, bỏ chạy kịp thời.Thời khắc này, Sở Mính cảm ứng được đám người này đang đi vào trong miệnghang, tiến vào trong Cửu Khúc Ma Tràng quật.Sở Mính không ngờ đám người này lại không cho nàng cơ hội th* d*c, chỉ chờở miệng hang có nửa canh giờ, sau đó trực tiếp giết vào trong.Điều này làm cho nàng sinh ra một ý nghĩ đáng sợ.Đám người này vội vàng như vậy, lẽ nào đã nắm giữ phương pháp cản trở nàngrời khỏi bí cảnh, sau đó g**t ch*t nàng?Sở Mính lập tức liếc mắt nhìn sang hai Đạo thị của nàng: “Các ngươi xongchưa? Tốt nhất là có một phương hướng đại khái.”Hai người Sở Sơn và Sở Thạch đang ngồi trên đất bằng ở cách đó khoảng haimươi trượng, dưới chân bọn họ là một trận pháp giản dị.Mỗi một người đều cầm một cái la bàn bát quái tính tế.Bọn họ đang sử dụng phương pháp phong thủy, làm cho kim chỉ nam trên la bànchuyển động.Kết cấu trong Cửu Khúc Ma Tràng quật cực kỳ phức tạp, dù trận pháp sư nhấtphẩm đỉnh cấp nhất, cũng không thể phân tích toàn bộ kết cấu ở đây.Nhưng vạn năm đến nay, các tiền bối Vô Tướng thần tông đã tích lũy rất nhiềukinh nghiệm.Bọn họ phát minh ra một loại phương pháp, có thể mượn thuật phong thủy, đểkhóa chặt vị trí đại khái của Cửu Khúc Thời Ngân thảo và Thạch Tâm huyết.Lạc đường ở trong này cũng không sao, chỉ cần bọn họ có thể đi theo phươnghướng đó, nhất định có thể tìm thấy hai loại kỳ trân dị bảo này.Ánh mắt Sở Sơn hơi khó xử, hắn quay đầu nhìn về phía Sở Mính: “Tiểu thư,chúng ta mới bắt đầu chưa được nửa canh giờ. Kết cấu trong Cửu Khúc MaTràng quật rất phức tạp, hai chúng ta vẫn chưa tìm thấy manh mối.”Sở Mính không khỏi nhíu chặt lông mày, trong lòng chỉ thấy tức giận.Hai người này quả thật là phế vật! Vì sao phụ thân lại sắp xếp họ làm Đạo thịcho nàng?Nhưng Sở Mính lập tức đè suy nghĩ này xuống.Trong lòng Sở Mính cũng biết, đây là lực lượng Cự linh ảnh hưởng đến lý trícủa nàng.Hai người này đúng là mới bắt đầu được nửa canh giờ thôi.Chuyện này thật ra cũng không nên trách bọn họ.Dù là một thuật sư tinh thông phong thủy cũng sẽ gặp khó khăn trong hoàn cảnhphức tạp như vậy, huống chi là hai tên nửa mùa như Sở Sơn và Sở Thạch?“Không phân biệt được thì thôi.”Sở Hi Thanh trực tiếp ngự không mà lên: “Bọn họ đã đi vào, chúng ta đi trướcđã!”Chuyện phong thủy này, chỉ có thể tìm cơ hội khác.Hai người Sở Sơn và Sở Thạch nghe vậy thì cả kinh, bọn họ vội vàng thu dọnmặt đất một phen, rồi lập tức bay lên, theo sát sau lưng Sở Mính, phi độn về nơisâu xa trong hang động.Lúc này Sở Sơn muốn nói lại thôi.Hắn muốn khuyên Sở Mính, tình hình của bọn họ bây giờ rất nguy hiểm, ngườiduy nhất có thể che chở cho bọn họ là Sở Hi Thanh thì lại không vào, chi bằngbây giờ rời khỏi bí cảnh luôn.
Sau đó, Kiếm Thị Phi phất tay áo một cái, cất bước đi vào trong hang động
trước.
“Kiếm mỗ chưa bao giờ ép buộc người khác, các ngươi muốn thu thập kỳ trân
dị bảo ở bên ngoài thì cứ tự nhiên, Kiếm mỗ sẽ không tham dự.”
Lúc này, Vân Thiên Ca cũng nở nụ cười lạnh lùng, rồi đi theo sau lưng Kiếm
Thị Phi vào trong hang.
Đám người chung quanh thấy thế, không khỏi hiện lên vẻ bất đắc dĩ.
Không có mấy nhân vật cấp Thiên trụ này áp trận, bọn họ cũng không dám đi
lung tung ở bên ngoài.
Chẳng may lạc đàn mà gặp phải Sở Hi Thanh thì làm sao bây giờ?
. . .
Lúc này, tại một nơi sâu xa trong Cửu Khúc Ma Tràng quật, Sở Mính đang đứng
trên một khối nham thạch, bình tĩnh nhìn ra ngoài.
Nàng và đám người kia cách nhau tận bảy dặm, lại đang ở trong hang động, nên
thật ra không nhìn thấy cái gì.
Nhưng Sở Mính có thể dùng thiên phú huyết mạch Thiên Nhãn Thần Tri cấp
mười một của mình, để cảm nhận khí tức của đám người kia, tuy rằng khá mơ
hồ nhưng vẫn có thể xác định vị trí của bọn họ.
Đặc biệt là Kiếm Thị Phi cầm đầu mấy vị ngũ phẩm kia.
Trong linh cảm của Sở Mính, khí cơ của bọn họ lóa mắt giống như mặt trời vậy.
Cùng lúc đó, khí cơ của những người này cũng rất hỗn loạn, thậm chí tiếp cận
với mất khống chế.
Đây chính là hậu quả khi hấp thu lực lượng Cự linh.
Chính bản thân Sở Mính cũng phải đối mặt với vấn đề này.
Bây giờ nàng muốn khống chế chân nguyên thì phải vất vả hơn trước vài lần.
Nhưng điều này cũng có chỗ tốt.
Từ khi bọn họ đi vào Cửu Khúc Ma Tràng quật đến giờ, đám nghiệt thú có hình
dáng kỳ quái và xấu xí kia đều không dám đến gần, bọn chúng đều sợ hãi khí
tức Cự linh trên người bọn họ.
Chỉ một lát sau, sắc mặt Sở Mính trầm xuống, trong mắt hiện ra vài phần lạnh
lẽo: “Cái đám tạp chủng này!’
Mục đích khi nàng sử dụng Thiên Nhãn Thần Tri chính là để dòm ngó, thăm dò
hướng đi của đám người Kiếm Thị Phi.
Như vậy có thể phản ứng trước, bỏ chạy kịp thời.
Thời khắc này, Sở Mính cảm ứng được đám người này đang đi vào trong miệng
hang, tiến vào trong Cửu Khúc Ma Tràng quật.
Sở Mính không ngờ đám người này lại không cho nàng cơ hội th* d*c, chỉ chờ
ở miệng hang có nửa canh giờ, sau đó trực tiếp giết vào trong.
Điều này làm cho nàng sinh ra một ý nghĩ đáng sợ.
Đám người này vội vàng như vậy, lẽ nào đã nắm giữ phương pháp cản trở nàng
rời khỏi bí cảnh, sau đó g**t ch*t nàng?
Sở Mính lập tức liếc mắt nhìn sang hai Đạo thị của nàng: “Các ngươi xong
chưa? Tốt nhất là có một phương hướng đại khái.”
Hai người Sở Sơn và Sở Thạch đang ngồi trên đất bằng ở cách đó khoảng hai
mươi trượng, dưới chân bọn họ là một trận pháp giản dị.
Mỗi một người đều cầm một cái la bàn bát quái tính tế.
Bọn họ đang sử dụng phương pháp phong thủy, làm cho kim chỉ nam trên la bàn
chuyển động.
Kết cấu trong Cửu Khúc Ma Tràng quật cực kỳ phức tạp, dù trận pháp sư nhất
phẩm đỉnh cấp nhất, cũng không thể phân tích toàn bộ kết cấu ở đây.
Nhưng vạn năm đến nay, các tiền bối Vô Tướng thần tông đã tích lũy rất nhiều
kinh nghiệm.
Bọn họ phát minh ra một loại phương pháp, có thể mượn thuật phong thủy, để
khóa chặt vị trí đại khái của Cửu Khúc Thời Ngân thảo và Thạch Tâm huyết.
Lạc đường ở trong này cũng không sao, chỉ cần bọn họ có thể đi theo phương
hướng đó, nhất định có thể tìm thấy hai loại kỳ trân dị bảo này.
Ánh mắt Sở Sơn hơi khó xử, hắn quay đầu nhìn về phía Sở Mính: “Tiểu thư,
chúng ta mới bắt đầu chưa được nửa canh giờ. Kết cấu trong Cửu Khúc Ma
Tràng quật rất phức tạp, hai chúng ta vẫn chưa tìm thấy manh mối.”
Sở Mính không khỏi nhíu chặt lông mày, trong lòng chỉ thấy tức giận.
Hai người này quả thật là phế vật! Vì sao phụ thân lại sắp xếp họ làm Đạo thị
cho nàng?
Nhưng Sở Mính lập tức đè suy nghĩ này xuống.
Trong lòng Sở Mính cũng biết, đây là lực lượng Cự linh ảnh hưởng đến lý trí
của nàng.
Hai người này đúng là mới bắt đầu được nửa canh giờ thôi.
Chuyện này thật ra cũng không nên trách bọn họ.
Dù là một thuật sư tinh thông phong thủy cũng sẽ gặp khó khăn trong hoàn cảnh
phức tạp như vậy, huống chi là hai tên nửa mùa như Sở Sơn và Sở Thạch?
“Không phân biệt được thì thôi.”
Sở Hi Thanh trực tiếp ngự không mà lên: “Bọn họ đã đi vào, chúng ta đi trước
đã!”
Chuyện phong thủy này, chỉ có thể tìm cơ hội khác.
Hai người Sở Sơn và Sở Thạch nghe vậy thì cả kinh, bọn họ vội vàng thu dọn
mặt đất một phen, rồi lập tức bay lên, theo sát sau lưng Sở Mính, phi độn về nơi
sâu xa trong hang động.
Lúc này Sở Sơn muốn nói lại thôi.
Hắn muốn khuyên Sở Mính, tình hình của bọn họ bây giờ rất nguy hiểm, người
duy nhất có thể che chở cho bọn họ là Sở Hi Thanh thì lại không vào, chi bằng
bây giờ rời khỏi bí cảnh luôn.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sau đó, Kiếm Thị Phi phất tay áo một cái, cất bước đi vào trong hang độngtrước.“Kiếm mỗ chưa bao giờ ép buộc người khác, các ngươi muốn thu thập kỳ trândị bảo ở bên ngoài thì cứ tự nhiên, Kiếm mỗ sẽ không tham dự.”Lúc này, Vân Thiên Ca cũng nở nụ cười lạnh lùng, rồi đi theo sau lưng KiếmThị Phi vào trong hang.Đám người chung quanh thấy thế, không khỏi hiện lên vẻ bất đắc dĩ.Không có mấy nhân vật cấp Thiên trụ này áp trận, bọn họ cũng không dám đilung tung ở bên ngoài.Chẳng may lạc đàn mà gặp phải Sở Hi Thanh thì làm sao bây giờ?. . .Lúc này, tại một nơi sâu xa trong Cửu Khúc Ma Tràng quật, Sở Mính đang đứngtrên một khối nham thạch, bình tĩnh nhìn ra ngoài.Nàng và đám người kia cách nhau tận bảy dặm, lại đang ở trong hang động, nênthật ra không nhìn thấy cái gì.Nhưng Sở Mính có thể dùng thiên phú huyết mạch Thiên Nhãn Thần Tri cấpmười một của mình, để cảm nhận khí tức của đám người kia, tuy rằng khá mơhồ nhưng vẫn có thể xác định vị trí của bọn họ.Đặc biệt là Kiếm Thị Phi cầm đầu mấy vị ngũ phẩm kia.Trong linh cảm của Sở Mính, khí cơ của bọn họ lóa mắt giống như mặt trời vậy.Cùng lúc đó, khí cơ của những người này cũng rất hỗn loạn, thậm chí tiếp cậnvới mất khống chế.Đây chính là hậu quả khi hấp thu lực lượng Cự linh.Chính bản thân Sở Mính cũng phải đối mặt với vấn đề này.Bây giờ nàng muốn khống chế chân nguyên thì phải vất vả hơn trước vài lần.Nhưng điều này cũng có chỗ tốt.Từ khi bọn họ đi vào Cửu Khúc Ma Tràng quật đến giờ, đám nghiệt thú có hìnhdáng kỳ quái và xấu xí kia đều không dám đến gần, bọn chúng đều sợ hãi khítức Cự linh trên người bọn họ.Chỉ một lát sau, sắc mặt Sở Mính trầm xuống, trong mắt hiện ra vài phần lạnhlẽo: “Cái đám tạp chủng này!’Mục đích khi nàng sử dụng Thiên Nhãn Thần Tri chính là để dòm ngó, thăm dòhướng đi của đám người Kiếm Thị Phi.Như vậy có thể phản ứng trước, bỏ chạy kịp thời.Thời khắc này, Sở Mính cảm ứng được đám người này đang đi vào trong miệnghang, tiến vào trong Cửu Khúc Ma Tràng quật.Sở Mính không ngờ đám người này lại không cho nàng cơ hội th* d*c, chỉ chờở miệng hang có nửa canh giờ, sau đó trực tiếp giết vào trong.Điều này làm cho nàng sinh ra một ý nghĩ đáng sợ.Đám người này vội vàng như vậy, lẽ nào đã nắm giữ phương pháp cản trở nàngrời khỏi bí cảnh, sau đó g**t ch*t nàng?Sở Mính lập tức liếc mắt nhìn sang hai Đạo thị của nàng: “Các ngươi xongchưa? Tốt nhất là có một phương hướng đại khái.”Hai người Sở Sơn và Sở Thạch đang ngồi trên đất bằng ở cách đó khoảng haimươi trượng, dưới chân bọn họ là một trận pháp giản dị.Mỗi một người đều cầm một cái la bàn bát quái tính tế.Bọn họ đang sử dụng phương pháp phong thủy, làm cho kim chỉ nam trên la bànchuyển động.Kết cấu trong Cửu Khúc Ma Tràng quật cực kỳ phức tạp, dù trận pháp sư nhấtphẩm đỉnh cấp nhất, cũng không thể phân tích toàn bộ kết cấu ở đây.Nhưng vạn năm đến nay, các tiền bối Vô Tướng thần tông đã tích lũy rất nhiềukinh nghiệm.Bọn họ phát minh ra một loại phương pháp, có thể mượn thuật phong thủy, đểkhóa chặt vị trí đại khái của Cửu Khúc Thời Ngân thảo và Thạch Tâm huyết.Lạc đường ở trong này cũng không sao, chỉ cần bọn họ có thể đi theo phươnghướng đó, nhất định có thể tìm thấy hai loại kỳ trân dị bảo này.Ánh mắt Sở Sơn hơi khó xử, hắn quay đầu nhìn về phía Sở Mính: “Tiểu thư,chúng ta mới bắt đầu chưa được nửa canh giờ. Kết cấu trong Cửu Khúc MaTràng quật rất phức tạp, hai chúng ta vẫn chưa tìm thấy manh mối.”Sở Mính không khỏi nhíu chặt lông mày, trong lòng chỉ thấy tức giận.Hai người này quả thật là phế vật! Vì sao phụ thân lại sắp xếp họ làm Đạo thịcho nàng?Nhưng Sở Mính lập tức đè suy nghĩ này xuống.Trong lòng Sở Mính cũng biết, đây là lực lượng Cự linh ảnh hưởng đến lý trícủa nàng.Hai người này đúng là mới bắt đầu được nửa canh giờ thôi.Chuyện này thật ra cũng không nên trách bọn họ.Dù là một thuật sư tinh thông phong thủy cũng sẽ gặp khó khăn trong hoàn cảnhphức tạp như vậy, huống chi là hai tên nửa mùa như Sở Sơn và Sở Thạch?“Không phân biệt được thì thôi.”Sở Hi Thanh trực tiếp ngự không mà lên: “Bọn họ đã đi vào, chúng ta đi trướcđã!”Chuyện phong thủy này, chỉ có thể tìm cơ hội khác.Hai người Sở Sơn và Sở Thạch nghe vậy thì cả kinh, bọn họ vội vàng thu dọnmặt đất một phen, rồi lập tức bay lên, theo sát sau lưng Sở Mính, phi độn về nơisâu xa trong hang động.Lúc này Sở Sơn muốn nói lại thôi.Hắn muốn khuyên Sở Mính, tình hình của bọn họ bây giờ rất nguy hiểm, ngườiduy nhất có thể che chở cho bọn họ là Sở Hi Thanh thì lại không vào, chi bằngbây giờ rời khỏi bí cảnh luôn.