Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1028: Bọn họ nhất định đang nhìn ta (4)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Lúc này, vết dọc trên trán của Kiếm Thị Phi đã từ từ mở ra.Đó chính là thân thông mà hắn chiếm được từ Cự linh ba mắt.Kiếm Thị Phi đang súc thế, chỉ cần con mắt dọc ở mi tâm này mở ra, liền có thểphối hợp với một báu vật trong tay đồng môn Hoa Cửu Nhạn của hắn, đó làThiên La Địa Võng, tất cả thể bắt giết Sở Mính.Điều này cũng có thể làm cho Sở Mính không có cơ hội rời khỏi bí cảnh thờigian này.Nhưng mà hắn không được toại nguyện, ngay trước khi mắt dọc của Kiếm ThịPhi mở ra, Sở Mính đã hoàn thành súc lực trước. Khối khớp xương ở trong lòngbàn tay nàng bỗng nhiên hiện lên một ánh sáng màu đen.Ánh sáng màu đen này cuồn cuộn mà ra, cuốn theo ba người Sở Mính và SởSơn Sở Thạch, biến mất ở trong con đường này.Đây là thần thông Na Di, làm cho ba người bọn họ chuyển đến một nơi conđường khác cách đó hơn trăm trượng.Mà mọi người ở đây nhìn thấy vậy, bọn họ không khỏi tức giận đến hộc mái,dậm chân đấm tường, lời nói còn mang theo vẻ không cam lòng.“Móa, lại để bọn họ chạy thoát.”“Tiện nhân kia chạy trốn quả thật là quá nhanh.”“Đây đã là lần thứ bảy rồi, nếu như không phải biện pháp khắc chế thần thôngDực Ma của nàng, vậy có lẽ chúng ta vẫn không thể bắt được nàng.”“Khinh thường nàng rồi, nàng cũng không phải phế vật được nuông chiều từbé.”Kiếm Thị Phi thì lại đứng im tại chỗ, mắt nhìn về phía trước, sắc mặt âm trầm,ánh mắt lạnh lẽo.Sau đó hắn phất tay áo một cái, quay người đi về một phía khác.Vân Thiên Ca thấy thế không khỏi ngây người, mở miệng hỏi: “Kiếm huynh,ngươi không đuổi nữa sao?”“Không đuổi!” Kiếm Thị Phi dừng lại, cười khổ nói: “Ta vẫn quá coi thườngnàng, cũng coi thường thần thông Dực Ma của nàng. Địa hình trong Cửu KhúcMa Tràng quật này rất đặc thù, không thể nào vây bắt được. Nếu như đã khôngthể đuổi theo, vậy thì đổi một phương pháp khác.”Vân Thiên Ca suy tư: “Ngươi muốn nói đến Thạch Tâm huyết và Thời Ngânthảo? Hành động này có chút bị động, không khác gì ôm cây đợi thỏ. Nữ nhânnày chưa chắc đã có can đảm chạy đến lấy hai thứ này ở dưới mắt của chúngta.”Kiếm Thị Phi nghe vậy thì cười gằn một tiếng: “Sở Mính kiên trì không rời khỏibí cảnh, nguyên nhân duy nhất chính là vì hai thứ kia. Chỉ cần chúng ta tìmđược hai thứ này, sau đó an tâm chờ đợi là được. Ngươi yên tâm, nàng nhất địnhsẽ đến!”Kiếm Thị Phi nói đến chỗ này, lại tiếp tục đi về phía đó: “Nữ nhân này khôngngu xuẩn, chuyện ngươi nghĩ ra, nàng cũng có thể nghĩ ra được. Nữ nhân nàychắc chắn là có nắm chắc có thể lấy được Thời Ngân thảo và Thạch Tâm huyếtở trước mắt trong ta, cho nên mới kiên trì đến ngày hôm nay. Cũng bởi vậy,chúng ta chỉ cần chờ nàng đến là được.”Vân Thiên Ca nghe vậy thì hơi suy tư.Hắn nghĩ kế hoạch này cũng rất ổn, chỉ là hành động truy sát kia đều là lãng phíthời gian.Điều này cũng làm cho mấy người Sở Mính và Sở Hi Thanh có cơ hội tụ tập lại.Vân Thiên Ca lập tức đè ý nghĩ xuống.Nếu như thương vong là không thể tránh khỏi, vậy thì không tránh nữa.Nếu như cuối cùng vẫn không được, hắn có thể kiếm một chút Thạch Tâmhuyết và Lục khúc Thời Ngân thảo, đừng để cuối cùng lại tay không mà về.Đây cũng là thứ mà mọi người hi vọng, cứ bỏ chỗ tốt vào túi trước cho an tâm.Cùng lúc đó, bên ngoài trăm trượng, bóng người của ba người Sở Mính vẫnđang lao nhanh.Nàng chuẩn bị tìm một nơi an toàn và bí mật để th* d*c, khôi phục chânnguyên.Lúc này, tuy động tác của Sở Mính vẫn nhanh như chớp, nhưng nội tâm lại khábuông lỏng.Cảm giác thành công khi chạy thoát khỏi bờ sinh tử, làm cho nàng khá là thỏamãn.Đám siêu thiên kiêu và Thiên trụ Kiếm Thị Phi kia, cũng chỉ đến vậy. . .Chỉ cần nàng nghiêm túc, toàn lực ứng phó, vậy vẫn có thể ứng phó.Sở Mính vừa bay nhanh vừa mượn thần thông Dực Ma để đánh vào không gian.Nàng nghĩ rằng tông chủ Lý Trường Sinh nhất định đang ở trong Đạo Nhất điệnđể nhìn nàng, thậm chí có thể còn có mấy vị đại trưởng lão kia nữa.Những người này bây giờ cũng sẽ biết, tuy rằng sức chiến đấu của nàng bây giờkhông bằng Sở Hi Thanh, nhưng tiềm lực của nàng không yếu hơn tên tạpchủng kia!Nàng bây giờ chỉ thiếu truyền thừa Huyết Nhai mà thôi!Chỉ cần nàng chuyển sang tu luyện Vô Tướng công, tu luyện Nhai Tí đao, vậySở Mính nàng chắc chắn sẽ trở thành một thành viên trong Siêu thiên trụ củathế gian này.Ngay khi Sở Mính đang âm thầm tự sướng, thần sắc nàng bỗng nhiên hơi động,quay đầu nhìn về phía sau.Đám người Kiếm Thị Phi thế mà lại không đuổi theo?Sở Mính thấy hơi kinh ngạc, sau đó khóe môi cong lên, hiện ra vài phần vuimừng.Nàng vẫn tăng tốc độ, bay hơn hai mươi dặm nữa thì mời dừng lại, trôi nổi trênkhông trung.“Mau bố trí trận pháp sử dụng thuật phong thủy đi, nhất định phải nhanh! Nhấtđịnh phải khóa chặt vị trí của hai thứ kia.”Thạch Tâm huyết và Thời Ngân thảo đều ở cùng một chỗ.Sở Mính đã có chuẩn bị trước khi đi vào bí cảnh.Trong tay nàng còn có một viên ngọc phù tam phẩm, nó có thể giúp nàng lấyđược hai thứ kia dưới mắt của đám người Kiếm Thị Phi.Nhưng tốt nhất là có thể tìm thấy vị trí của Thời Ngân thảo và Thạch Tâm huyếttrước đám người Kiếm Thị Phi, như vậy thì sẽ an toàn hơn. 

Lúc này, vết dọc trên trán của Kiếm Thị Phi đã từ từ mở ra.

Đó chính là thân thông mà hắn chiếm được từ Cự linh ba mắt.

Kiếm Thị Phi đang súc thế, chỉ cần con mắt dọc ở mi tâm này mở ra, liền có thể

phối hợp với một báu vật trong tay đồng môn Hoa Cửu Nhạn của hắn, đó là

Thiên La Địa Võng, tất cả thể bắt giết Sở Mính.

Điều này cũng có thể làm cho Sở Mính không có cơ hội rời khỏi bí cảnh thời

gian này.

Nhưng mà hắn không được toại nguyện, ngay trước khi mắt dọc của Kiếm Thị

Phi mở ra, Sở Mính đã hoàn thành súc lực trước. Khối khớp xương ở trong lòng

bàn tay nàng bỗng nhiên hiện lên một ánh sáng màu đen.

Ánh sáng màu đen này cuồn cuộn mà ra, cuốn theo ba người Sở Mính và Sở

Sơn Sở Thạch, biến mất ở trong con đường này.

Đây là thần thông Na Di, làm cho ba người bọn họ chuyển đến một nơi con

đường khác cách đó hơn trăm trượng.

Mà mọi người ở đây nhìn thấy vậy, bọn họ không khỏi tức giận đến hộc mái,

dậm chân đấm tường, lời nói còn mang theo vẻ không cam lòng.

“Móa, lại để bọn họ chạy thoát.”

“Tiện nhân kia chạy trốn quả thật là quá nhanh.”

“Đây đã là lần thứ bảy rồi, nếu như không phải biện pháp khắc chế thần thông

Dực Ma của nàng, vậy có lẽ chúng ta vẫn không thể bắt được nàng.”

“Khinh thường nàng rồi, nàng cũng không phải phế vật được nuông chiều từ

bé.”

Kiếm Thị Phi thì lại đứng im tại chỗ, mắt nhìn về phía trước, sắc mặt âm trầm,

ánh mắt lạnh lẽo.

Sau đó hắn phất tay áo một cái, quay người đi về một phía khác.

Vân Thiên Ca thấy thế không khỏi ngây người, mở miệng hỏi: “Kiếm huynh,

ngươi không đuổi nữa sao?”

“Không đuổi!” Kiếm Thị Phi dừng lại, cười khổ nói: “Ta vẫn quá coi thường

nàng, cũng coi thường thần thông Dực Ma của nàng. Địa hình trong Cửu Khúc

Ma Tràng quật này rất đặc thù, không thể nào vây bắt được. Nếu như đã không

thể đuổi theo, vậy thì đổi một phương pháp khác.”

Vân Thiên Ca suy tư: “Ngươi muốn nói đến Thạch Tâm huyết và Thời Ngân

thảo? Hành động này có chút bị động, không khác gì ôm cây đợi thỏ. Nữ nhân

này chưa chắc đã có can đảm chạy đến lấy hai thứ này ở dưới mắt của chúng

ta.”

Kiếm Thị Phi nghe vậy thì cười gằn một tiếng: “Sở Mính kiên trì không rời khỏi

bí cảnh, nguyên nhân duy nhất chính là vì hai thứ kia. Chỉ cần chúng ta tìm

được hai thứ này, sau đó an tâm chờ đợi là được. Ngươi yên tâm, nàng nhất định

sẽ đến!”

Kiếm Thị Phi nói đến chỗ này, lại tiếp tục đi về phía đó: “Nữ nhân này không

ngu xuẩn, chuyện ngươi nghĩ ra, nàng cũng có thể nghĩ ra được. Nữ nhân này

chắc chắn là có nắm chắc có thể lấy được Thời Ngân thảo và Thạch Tâm huyết

ở trước mắt trong ta, cho nên mới kiên trì đến ngày hôm nay. Cũng bởi vậy,

chúng ta chỉ cần chờ nàng đến là được.”

Vân Thiên Ca nghe vậy thì hơi suy tư.

Hắn nghĩ kế hoạch này cũng rất ổn, chỉ là hành động truy sát kia đều là lãng phí

thời gian.

Điều này cũng làm cho mấy người Sở Mính và Sở Hi Thanh có cơ hội tụ tập lại.

Vân Thiên Ca lập tức đè ý nghĩ xuống.

Nếu như thương vong là không thể tránh khỏi, vậy thì không tránh nữa.

Nếu như cuối cùng vẫn không được, hắn có thể kiếm một chút Thạch Tâm

huyết và Lục khúc Thời Ngân thảo, đừng để cuối cùng lại tay không mà về.

Đây cũng là thứ mà mọi người hi vọng, cứ bỏ chỗ tốt vào túi trước cho an tâm.

Cùng lúc đó, bên ngoài trăm trượng, bóng người của ba người Sở Mính vẫn

đang lao nhanh.

Nàng chuẩn bị tìm một nơi an toàn và bí mật để th* d*c, khôi phục chân

nguyên.

Lúc này, tuy động tác của Sở Mính vẫn nhanh như chớp, nhưng nội tâm lại khá

buông lỏng.

Cảm giác thành công khi chạy thoát khỏi bờ sinh tử, làm cho nàng khá là thỏa

mãn.

Đám siêu thiên kiêu và Thiên trụ Kiếm Thị Phi kia, cũng chỉ đến vậy. . .

Chỉ cần nàng nghiêm túc, toàn lực ứng phó, vậy vẫn có thể ứng phó.

Sở Mính vừa bay nhanh vừa mượn thần thông Dực Ma để đánh vào không gian.

Nàng nghĩ rằng tông chủ Lý Trường Sinh nhất định đang ở trong Đạo Nhất điện

để nhìn nàng, thậm chí có thể còn có mấy vị đại trưởng lão kia nữa.

Những người này bây giờ cũng sẽ biết, tuy rằng sức chiến đấu của nàng bây giờ

không bằng Sở Hi Thanh, nhưng tiềm lực của nàng không yếu hơn tên tạp

chủng kia!

Nàng bây giờ chỉ thiếu truyền thừa Huyết Nhai mà thôi!

Chỉ cần nàng chuyển sang tu luyện Vô Tướng công, tu luyện Nhai Tí đao, vậy

Sở Mính nàng chắc chắn sẽ trở thành một thành viên trong Siêu thiên trụ của

thế gian này.

Ngay khi Sở Mính đang âm thầm tự sướng, thần sắc nàng bỗng nhiên hơi động,

quay đầu nhìn về phía sau.

Đám người Kiếm Thị Phi thế mà lại không đuổi theo?

Sở Mính thấy hơi kinh ngạc, sau đó khóe môi cong lên, hiện ra vài phần vui

mừng.

Nàng vẫn tăng tốc độ, bay hơn hai mươi dặm nữa thì mời dừng lại, trôi nổi trên

không trung.

“Mau bố trí trận pháp sử dụng thuật phong thủy đi, nhất định phải nhanh! Nhất

định phải khóa chặt vị trí của hai thứ kia.”

Thạch Tâm huyết và Thời Ngân thảo đều ở cùng một chỗ.

Sở Mính đã có chuẩn bị trước khi đi vào bí cảnh.

Trong tay nàng còn có một viên ngọc phù tam phẩm, nó có thể giúp nàng lấy

được hai thứ kia dưới mắt của đám người Kiếm Thị Phi.

Nhưng tốt nhất là có thể tìm thấy vị trí của Thời Ngân thảo và Thạch Tâm huyết

trước đám người Kiếm Thị Phi, như vậy thì sẽ an toàn hơn. 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Lúc này, vết dọc trên trán của Kiếm Thị Phi đã từ từ mở ra.Đó chính là thân thông mà hắn chiếm được từ Cự linh ba mắt.Kiếm Thị Phi đang súc thế, chỉ cần con mắt dọc ở mi tâm này mở ra, liền có thểphối hợp với một báu vật trong tay đồng môn Hoa Cửu Nhạn của hắn, đó làThiên La Địa Võng, tất cả thể bắt giết Sở Mính.Điều này cũng có thể làm cho Sở Mính không có cơ hội rời khỏi bí cảnh thờigian này.Nhưng mà hắn không được toại nguyện, ngay trước khi mắt dọc của Kiếm ThịPhi mở ra, Sở Mính đã hoàn thành súc lực trước. Khối khớp xương ở trong lòngbàn tay nàng bỗng nhiên hiện lên một ánh sáng màu đen.Ánh sáng màu đen này cuồn cuộn mà ra, cuốn theo ba người Sở Mính và SởSơn Sở Thạch, biến mất ở trong con đường này.Đây là thần thông Na Di, làm cho ba người bọn họ chuyển đến một nơi conđường khác cách đó hơn trăm trượng.Mà mọi người ở đây nhìn thấy vậy, bọn họ không khỏi tức giận đến hộc mái,dậm chân đấm tường, lời nói còn mang theo vẻ không cam lòng.“Móa, lại để bọn họ chạy thoát.”“Tiện nhân kia chạy trốn quả thật là quá nhanh.”“Đây đã là lần thứ bảy rồi, nếu như không phải biện pháp khắc chế thần thôngDực Ma của nàng, vậy có lẽ chúng ta vẫn không thể bắt được nàng.”“Khinh thường nàng rồi, nàng cũng không phải phế vật được nuông chiều từbé.”Kiếm Thị Phi thì lại đứng im tại chỗ, mắt nhìn về phía trước, sắc mặt âm trầm,ánh mắt lạnh lẽo.Sau đó hắn phất tay áo một cái, quay người đi về một phía khác.Vân Thiên Ca thấy thế không khỏi ngây người, mở miệng hỏi: “Kiếm huynh,ngươi không đuổi nữa sao?”“Không đuổi!” Kiếm Thị Phi dừng lại, cười khổ nói: “Ta vẫn quá coi thườngnàng, cũng coi thường thần thông Dực Ma của nàng. Địa hình trong Cửu KhúcMa Tràng quật này rất đặc thù, không thể nào vây bắt được. Nếu như đã khôngthể đuổi theo, vậy thì đổi một phương pháp khác.”Vân Thiên Ca suy tư: “Ngươi muốn nói đến Thạch Tâm huyết và Thời Ngânthảo? Hành động này có chút bị động, không khác gì ôm cây đợi thỏ. Nữ nhânnày chưa chắc đã có can đảm chạy đến lấy hai thứ này ở dưới mắt của chúngta.”Kiếm Thị Phi nghe vậy thì cười gằn một tiếng: “Sở Mính kiên trì không rời khỏibí cảnh, nguyên nhân duy nhất chính là vì hai thứ kia. Chỉ cần chúng ta tìmđược hai thứ này, sau đó an tâm chờ đợi là được. Ngươi yên tâm, nàng nhất địnhsẽ đến!”Kiếm Thị Phi nói đến chỗ này, lại tiếp tục đi về phía đó: “Nữ nhân này khôngngu xuẩn, chuyện ngươi nghĩ ra, nàng cũng có thể nghĩ ra được. Nữ nhân nàychắc chắn là có nắm chắc có thể lấy được Thời Ngân thảo và Thạch Tâm huyếtở trước mắt trong ta, cho nên mới kiên trì đến ngày hôm nay. Cũng bởi vậy,chúng ta chỉ cần chờ nàng đến là được.”Vân Thiên Ca nghe vậy thì hơi suy tư.Hắn nghĩ kế hoạch này cũng rất ổn, chỉ là hành động truy sát kia đều là lãng phíthời gian.Điều này cũng làm cho mấy người Sở Mính và Sở Hi Thanh có cơ hội tụ tập lại.Vân Thiên Ca lập tức đè ý nghĩ xuống.Nếu như thương vong là không thể tránh khỏi, vậy thì không tránh nữa.Nếu như cuối cùng vẫn không được, hắn có thể kiếm một chút Thạch Tâmhuyết và Lục khúc Thời Ngân thảo, đừng để cuối cùng lại tay không mà về.Đây cũng là thứ mà mọi người hi vọng, cứ bỏ chỗ tốt vào túi trước cho an tâm.Cùng lúc đó, bên ngoài trăm trượng, bóng người của ba người Sở Mính vẫnđang lao nhanh.Nàng chuẩn bị tìm một nơi an toàn và bí mật để th* d*c, khôi phục chânnguyên.Lúc này, tuy động tác của Sở Mính vẫn nhanh như chớp, nhưng nội tâm lại khábuông lỏng.Cảm giác thành công khi chạy thoát khỏi bờ sinh tử, làm cho nàng khá là thỏamãn.Đám siêu thiên kiêu và Thiên trụ Kiếm Thị Phi kia, cũng chỉ đến vậy. . .Chỉ cần nàng nghiêm túc, toàn lực ứng phó, vậy vẫn có thể ứng phó.Sở Mính vừa bay nhanh vừa mượn thần thông Dực Ma để đánh vào không gian.Nàng nghĩ rằng tông chủ Lý Trường Sinh nhất định đang ở trong Đạo Nhất điệnđể nhìn nàng, thậm chí có thể còn có mấy vị đại trưởng lão kia nữa.Những người này bây giờ cũng sẽ biết, tuy rằng sức chiến đấu của nàng bây giờkhông bằng Sở Hi Thanh, nhưng tiềm lực của nàng không yếu hơn tên tạpchủng kia!Nàng bây giờ chỉ thiếu truyền thừa Huyết Nhai mà thôi!Chỉ cần nàng chuyển sang tu luyện Vô Tướng công, tu luyện Nhai Tí đao, vậySở Mính nàng chắc chắn sẽ trở thành một thành viên trong Siêu thiên trụ củathế gian này.Ngay khi Sở Mính đang âm thầm tự sướng, thần sắc nàng bỗng nhiên hơi động,quay đầu nhìn về phía sau.Đám người Kiếm Thị Phi thế mà lại không đuổi theo?Sở Mính thấy hơi kinh ngạc, sau đó khóe môi cong lên, hiện ra vài phần vuimừng.Nàng vẫn tăng tốc độ, bay hơn hai mươi dặm nữa thì mời dừng lại, trôi nổi trênkhông trung.“Mau bố trí trận pháp sử dụng thuật phong thủy đi, nhất định phải nhanh! Nhấtđịnh phải khóa chặt vị trí của hai thứ kia.”Thạch Tâm huyết và Thời Ngân thảo đều ở cùng một chỗ.Sở Mính đã có chuẩn bị trước khi đi vào bí cảnh.Trong tay nàng còn có một viên ngọc phù tam phẩm, nó có thể giúp nàng lấyđược hai thứ kia dưới mắt của đám người Kiếm Thị Phi.Nhưng tốt nhất là có thể tìm thấy vị trí của Thời Ngân thảo và Thạch Tâm huyếttrước đám người Kiếm Thị Phi, như vậy thì sẽ an toàn hơn. 

Chương 1028: Bọn họ nhất định đang nhìn ta (4)