Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1029: Cuối cùng

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Cửu Khúc Ma Tràng quật, bên trong một đoạn hang động âm u.Phong Đao Điện Kiếm – Nhân Trung Thủ dùng hai tay kết ấn quyết, một đámlửa đỏ thẫm bỗng nhiên xuất hiện trước người hắn.Đám lửa này to khoảng cái vại nước, bỗng nhiên bốc cháy giữa không trung.Nhưng chỉ một lát sau, ngọn lửa này ‘ầm’ một tiếng, rồi hóa thành từng tia từngtia hỏa xà.Cuối cùng, đám hỏa xà này ngưng tụ thành một ngọn lửa hình người.Bởi vì đặc tính của lửa, nên ngọn lửa hình người này có ngũ quan mơ hồ, khôngthể nhìn rõ ràng.Nhưng nếu Sở Hi Thanh ở đây, hắn nhất định sẽ kinh ngạc khi nhận ra ngườinày, đó chính là người đã nhiều lần chạy trốn khỏi lưỡi đao của hắn, Vân ThiênCa của Vô Thượng huyền tông.Người này cau mày, lời nói hàm chứa bất mãn: “Nhân Trung Thủ, ngươi khôngthể đổi thời gian khác để liên hệ với ta sao? Kiếm Thị Phi đã bắt đầu nghi ngờta rồi.”Nhân Trung Thủ nghe vậy thì lại cười nhạo một tiếng: “Nghi ngờ thì lại làmsao? Ngươi cũng chỉ chia sẻ một phần bản đồ mà thôi, chứ không phải làmchuyện gì bán đứng bọn họ. Dù cho hắn có phát hiện ra, thì ngươi cũng có thểgiải thích.”Hắn tiện tay vẫy một cái: “Nói nhảm ít thôi! Mau biểu diễn bản đồ các ngươithăm dò được trong ngày hôm nay đi. Còn nữa, ta khuyên ngươi đừng giở tròbịp bợm ở trong này nữa, hôm qua ngươi chôn bốn cái đinh ở trong đó, tất cảđều bị hắn nhìn ra rồi. Nếu như chuyện tương tự còn phát sinh, vậy hợp tác củachúng ta sẽ kết thúc, ngươi cũng đừng hòng lấy được thứ mà ta đã hứa hẹn.”Chính là vì chuyện này mà ngày hôm qua hắn bị trừ mất bốn ngàn lượng bạc.Một cái đinh bằng một ngàn lượng.“Ngươi hứa hẹn? A, chúng ta đã sắp tìm thấy vị trí của Thời Ngân thảo vàThạch Tâm huyết rồi, hứa hẹn của người lại đáng giá mấy đồng tiền?”Vân Thiên Ca cười gằn một tiếng.Có điều, tuy lời nói của hắn ngậm lấy ý giễu cợt, nhưng vẫn thao túng ngọn lửa,biểu diễn bản đồ ngày hôm nay cho Nhân Trung Thủ xem.Thứ có giá trị nhất mà Nhân Trung Thủ đã hứa, không phải là mấy thứ nhưThời Ngân thảo và Thạch Tâm huyết, mà là sẽ đảm bảo tính mạng cho hắntrong lúc nguy cấp nhất.Vân Thiên Ca hận Sở Hi Thanh thấu xương, chỉ cần có cơ hội thích hợp, hắnnhất định sẽ không tiếc tất cả mà đưa Sở Hi Thanh vào chỗ chết.Nhưng kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, thỏ khôn có ba hang, đặt cược haiđầu.Tại cấp độ ngũ phẩm, thiên phú và tiềm lực đều là vớ vẩn, có thể sống đến cuốicùng thì tương lai mới có cơ hội vào nhất phẩm.“Đây là phần bản đồ cuối cùng, đám người Kiếm Thị Phi muốn tìm kiếm hànhtung của Sở Mính và các ngươi cho nên mới đi ra ngoài thăm dò. Nhưng hômnay chúng ta có thể tìm được Hố Thần Thạch rồi, ta đoán là đám người KiếmThị Phi sẽ lấy ẩn nấp làm chủ, sẽ không tiếp tục thăm dò nữa.”Lúc này, hắn lại đổi giọng: “Thật ra ta thấy rất kỳ lạ, Sở Hi Thanh cần nhiều bảnđồ Cửu Khúc Ma Tràng quật như vậy để làm gì? Thật ra phần bản đồ đầu tiênmà ta đưa cho ngươi đã đủ để tính toán ra vị trí của Hố Thần Thạch rồi.”“Mấy phần bản đồ tiếp theo đúng là có thể giúp bọn họ tìm nhanh hơn và chínhxác hơn, nhưng hắn vẫn còn muốn nữa. Theo ta biết, vợ chồng Tiết Đình Hữuxuất thân từ thế gia phong thủy. Tuy rằng năng lực phong thủy của bọn họkhông bằng Trận pháp sư chân chính, nhưng cũng không phải đám người nửamùa như bên bọn ta có thể so sánh, các ngươi phải tìm ra từ lâu rồi mới đúng.”“Nói đến chuyện này thì ta cũng rất tò mò.”Nhân Trung Thủ không khỏi xoa cằm, rơi vào suy ngẫm: “Hắn không chỉ muốnbản đồ của các ngươi, mà còn bỏ tiền thuê chúng ta đi thăm dò bốn phía. Vợchồng Tiết thị đúng là đã tính ra được vị trí chính xác của hố Thần Thạch từ haimươi ngày trước. Dù chúng ta vừa đi vừa nghỉ, bây giờ cũng chỉ cách các ngươicó hai ngày. . .”Đối với chuyện Sở Hi Thanh yêu cầu bản đồ, Nhân Trung Thủ thật ra cũng cảmthấy hơi bất an.Nhưng vì Sở Hi Thanh dùng đao uy h**p, lại cho rất nhiều tiền.Có điều, theo thời gian trôi qua, Nhân Trung Thủ càng ngày càng cảm thấy bấtan, thậm chí là hoảng hốt.Sở Hi Thanh rốt cuộc muốn làm gì?Hắn cảm thấy nếu mình tiếp tục cuộc giao dịch này, nhất định sẽ phát sinhchuyện gì đó mà mình không muốn nhìn thấy.Sau đó Nhân Trung Thủ lại lắc đầu.Bên trong bí cảnh này, còn có thể có chuyện gì mà mình không muốn nhìn thấychứ?Là Sở Hi Thanh độc chiếm Cửu khúc Thời Ngân thảo và phần lớn Thạch Tâmhuyết? Hay là lấy được đầu của Sở Mính?Nhân Trung Thủ cảm thấy tất cả đều không sao cả, hắn bây giờ cũng không cónăng lực để đi tranh mấy thứ này.Nếu như Sở Hi Thanh có thể chém đầu Sở Mính, vậy Nhân Trung Thủ cũng rấtvui vẻ khi nhìn thấy cảnh đó, chuyện này có nghĩa là hai Huyết Nhai dự bị củaVô Tướng thần tông đều bị hủy.

Cửu Khúc Ma Tràng quật, bên trong một đoạn hang động âm u.

Phong Đao Điện Kiếm – Nhân Trung Thủ dùng hai tay kết ấn quyết, một đám

lửa đỏ thẫm bỗng nhiên xuất hiện trước người hắn.

Đám lửa này to khoảng cái vại nước, bỗng nhiên bốc cháy giữa không trung.

Nhưng chỉ một lát sau, ngọn lửa này ‘ầm’ một tiếng, rồi hóa thành từng tia từng

tia hỏa xà.

Cuối cùng, đám hỏa xà này ngưng tụ thành một ngọn lửa hình người.

Bởi vì đặc tính của lửa, nên ngọn lửa hình người này có ngũ quan mơ hồ, không

thể nhìn rõ ràng.

Nhưng nếu Sở Hi Thanh ở đây, hắn nhất định sẽ kinh ngạc khi nhận ra người

này, đó chính là người đã nhiều lần chạy trốn khỏi lưỡi đao của hắn, Vân Thiên

Ca của Vô Thượng huyền tông.

Người này cau mày, lời nói hàm chứa bất mãn: “Nhân Trung Thủ, ngươi không

thể đổi thời gian khác để liên hệ với ta sao? Kiếm Thị Phi đã bắt đầu nghi ngờ

ta rồi.”

Nhân Trung Thủ nghe vậy thì lại cười nhạo một tiếng: “Nghi ngờ thì lại làm

sao? Ngươi cũng chỉ chia sẻ một phần bản đồ mà thôi, chứ không phải làm

chuyện gì bán đứng bọn họ. Dù cho hắn có phát hiện ra, thì ngươi cũng có thể

giải thích.”

Hắn tiện tay vẫy một cái: “Nói nhảm ít thôi! Mau biểu diễn bản đồ các ngươi

thăm dò được trong ngày hôm nay đi. Còn nữa, ta khuyên ngươi đừng giở trò

bịp bợm ở trong này nữa, hôm qua ngươi chôn bốn cái đinh ở trong đó, tất cả

đều bị hắn nhìn ra rồi. Nếu như chuyện tương tự còn phát sinh, vậy hợp tác của

chúng ta sẽ kết thúc, ngươi cũng đừng hòng lấy được thứ mà ta đã hứa hẹn.”

Chính là vì chuyện này mà ngày hôm qua hắn bị trừ mất bốn ngàn lượng bạc.

Một cái đinh bằng một ngàn lượng.

“Ngươi hứa hẹn? A, chúng ta đã sắp tìm thấy vị trí của Thời Ngân thảo và

Thạch Tâm huyết rồi, hứa hẹn của người lại đáng giá mấy đồng tiền?”

Vân Thiên Ca cười gằn một tiếng.

Có điều, tuy lời nói của hắn ngậm lấy ý giễu cợt, nhưng vẫn thao túng ngọn lửa,

biểu diễn bản đồ ngày hôm nay cho Nhân Trung Thủ xem.

Thứ có giá trị nhất mà Nhân Trung Thủ đã hứa, không phải là mấy thứ như

Thời Ngân thảo và Thạch Tâm huyết, mà là sẽ đảm bảo tính mạng cho hắn

trong lúc nguy cấp nhất.

Vân Thiên Ca hận Sở Hi Thanh thấu xương, chỉ cần có cơ hội thích hợp, hắn

nhất định sẽ không tiếc tất cả mà đưa Sở Hi Thanh vào chỗ chết.

Nhưng kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, thỏ khôn có ba hang, đặt cược hai

đầu.

Tại cấp độ ngũ phẩm, thiên phú và tiềm lực đều là vớ vẩn, có thể sống đến cuối

cùng thì tương lai mới có cơ hội vào nhất phẩm.

“Đây là phần bản đồ cuối cùng, đám người Kiếm Thị Phi muốn tìm kiếm hành

tung của Sở Mính và các ngươi cho nên mới đi ra ngoài thăm dò. Nhưng hôm

nay chúng ta có thể tìm được Hố Thần Thạch rồi, ta đoán là đám người Kiếm

Thị Phi sẽ lấy ẩn nấp làm chủ, sẽ không tiếp tục thăm dò nữa.”

Lúc này, hắn lại đổi giọng: “Thật ra ta thấy rất kỳ lạ, Sở Hi Thanh cần nhiều bản

đồ Cửu Khúc Ma Tràng quật như vậy để làm gì? Thật ra phần bản đồ đầu tiên

mà ta đưa cho ngươi đã đủ để tính toán ra vị trí của Hố Thần Thạch rồi.”

“Mấy phần bản đồ tiếp theo đúng là có thể giúp bọn họ tìm nhanh hơn và chính

xác hơn, nhưng hắn vẫn còn muốn nữa. Theo ta biết, vợ chồng Tiết Đình Hữu

xuất thân từ thế gia phong thủy. Tuy rằng năng lực phong thủy của bọn họ

không bằng Trận pháp sư chân chính, nhưng cũng không phải đám người nửa

mùa như bên bọn ta có thể so sánh, các ngươi phải tìm ra từ lâu rồi mới đúng.”

“Nói đến chuyện này thì ta cũng rất tò mò.”

Nhân Trung Thủ không khỏi xoa cằm, rơi vào suy ngẫm: “Hắn không chỉ muốn

bản đồ của các ngươi, mà còn bỏ tiền thuê chúng ta đi thăm dò bốn phía. Vợ

chồng Tiết thị đúng là đã tính ra được vị trí chính xác của hố Thần Thạch từ hai

mươi ngày trước. Dù chúng ta vừa đi vừa nghỉ, bây giờ cũng chỉ cách các ngươi

có hai ngày. . .”

Đối với chuyện Sở Hi Thanh yêu cầu bản đồ, Nhân Trung Thủ thật ra cũng cảm

thấy hơi bất an.

Nhưng vì Sở Hi Thanh dùng đao uy h**p, lại cho rất nhiều tiền.

Có điều, theo thời gian trôi qua, Nhân Trung Thủ càng ngày càng cảm thấy bất

an, thậm chí là hoảng hốt.

Sở Hi Thanh rốt cuộc muốn làm gì?

Hắn cảm thấy nếu mình tiếp tục cuộc giao dịch này, nhất định sẽ phát sinh

chuyện gì đó mà mình không muốn nhìn thấy.

Sau đó Nhân Trung Thủ lại lắc đầu.

Bên trong bí cảnh này, còn có thể có chuyện gì mà mình không muốn nhìn thấy

chứ?

Là Sở Hi Thanh độc chiếm Cửu khúc Thời Ngân thảo và phần lớn Thạch Tâm

huyết? Hay là lấy được đầu của Sở Mính?

Nhân Trung Thủ cảm thấy tất cả đều không sao cả, hắn bây giờ cũng không có

năng lực để đi tranh mấy thứ này.

Nếu như Sở Hi Thanh có thể chém đầu Sở Mính, vậy Nhân Trung Thủ cũng rất

vui vẻ khi nhìn thấy cảnh đó, chuyện này có nghĩa là hai Huyết Nhai dự bị của

Vô Tướng thần tông đều bị hủy.

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Cửu Khúc Ma Tràng quật, bên trong một đoạn hang động âm u.Phong Đao Điện Kiếm – Nhân Trung Thủ dùng hai tay kết ấn quyết, một đámlửa đỏ thẫm bỗng nhiên xuất hiện trước người hắn.Đám lửa này to khoảng cái vại nước, bỗng nhiên bốc cháy giữa không trung.Nhưng chỉ một lát sau, ngọn lửa này ‘ầm’ một tiếng, rồi hóa thành từng tia từngtia hỏa xà.Cuối cùng, đám hỏa xà này ngưng tụ thành một ngọn lửa hình người.Bởi vì đặc tính của lửa, nên ngọn lửa hình người này có ngũ quan mơ hồ, khôngthể nhìn rõ ràng.Nhưng nếu Sở Hi Thanh ở đây, hắn nhất định sẽ kinh ngạc khi nhận ra ngườinày, đó chính là người đã nhiều lần chạy trốn khỏi lưỡi đao của hắn, Vân ThiênCa của Vô Thượng huyền tông.Người này cau mày, lời nói hàm chứa bất mãn: “Nhân Trung Thủ, ngươi khôngthể đổi thời gian khác để liên hệ với ta sao? Kiếm Thị Phi đã bắt đầu nghi ngờta rồi.”Nhân Trung Thủ nghe vậy thì lại cười nhạo một tiếng: “Nghi ngờ thì lại làmsao? Ngươi cũng chỉ chia sẻ một phần bản đồ mà thôi, chứ không phải làmchuyện gì bán đứng bọn họ. Dù cho hắn có phát hiện ra, thì ngươi cũng có thểgiải thích.”Hắn tiện tay vẫy một cái: “Nói nhảm ít thôi! Mau biểu diễn bản đồ các ngươithăm dò được trong ngày hôm nay đi. Còn nữa, ta khuyên ngươi đừng giở tròbịp bợm ở trong này nữa, hôm qua ngươi chôn bốn cái đinh ở trong đó, tất cảđều bị hắn nhìn ra rồi. Nếu như chuyện tương tự còn phát sinh, vậy hợp tác củachúng ta sẽ kết thúc, ngươi cũng đừng hòng lấy được thứ mà ta đã hứa hẹn.”Chính là vì chuyện này mà ngày hôm qua hắn bị trừ mất bốn ngàn lượng bạc.Một cái đinh bằng một ngàn lượng.“Ngươi hứa hẹn? A, chúng ta đã sắp tìm thấy vị trí của Thời Ngân thảo vàThạch Tâm huyết rồi, hứa hẹn của người lại đáng giá mấy đồng tiền?”Vân Thiên Ca cười gằn một tiếng.Có điều, tuy lời nói của hắn ngậm lấy ý giễu cợt, nhưng vẫn thao túng ngọn lửa,biểu diễn bản đồ ngày hôm nay cho Nhân Trung Thủ xem.Thứ có giá trị nhất mà Nhân Trung Thủ đã hứa, không phải là mấy thứ nhưThời Ngân thảo và Thạch Tâm huyết, mà là sẽ đảm bảo tính mạng cho hắntrong lúc nguy cấp nhất.Vân Thiên Ca hận Sở Hi Thanh thấu xương, chỉ cần có cơ hội thích hợp, hắnnhất định sẽ không tiếc tất cả mà đưa Sở Hi Thanh vào chỗ chết.Nhưng kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, thỏ khôn có ba hang, đặt cược haiđầu.Tại cấp độ ngũ phẩm, thiên phú và tiềm lực đều là vớ vẩn, có thể sống đến cuốicùng thì tương lai mới có cơ hội vào nhất phẩm.“Đây là phần bản đồ cuối cùng, đám người Kiếm Thị Phi muốn tìm kiếm hànhtung của Sở Mính và các ngươi cho nên mới đi ra ngoài thăm dò. Nhưng hômnay chúng ta có thể tìm được Hố Thần Thạch rồi, ta đoán là đám người KiếmThị Phi sẽ lấy ẩn nấp làm chủ, sẽ không tiếp tục thăm dò nữa.”Lúc này, hắn lại đổi giọng: “Thật ra ta thấy rất kỳ lạ, Sở Hi Thanh cần nhiều bảnđồ Cửu Khúc Ma Tràng quật như vậy để làm gì? Thật ra phần bản đồ đầu tiênmà ta đưa cho ngươi đã đủ để tính toán ra vị trí của Hố Thần Thạch rồi.”“Mấy phần bản đồ tiếp theo đúng là có thể giúp bọn họ tìm nhanh hơn và chínhxác hơn, nhưng hắn vẫn còn muốn nữa. Theo ta biết, vợ chồng Tiết Đình Hữuxuất thân từ thế gia phong thủy. Tuy rằng năng lực phong thủy của bọn họkhông bằng Trận pháp sư chân chính, nhưng cũng không phải đám người nửamùa như bên bọn ta có thể so sánh, các ngươi phải tìm ra từ lâu rồi mới đúng.”“Nói đến chuyện này thì ta cũng rất tò mò.”Nhân Trung Thủ không khỏi xoa cằm, rơi vào suy ngẫm: “Hắn không chỉ muốnbản đồ của các ngươi, mà còn bỏ tiền thuê chúng ta đi thăm dò bốn phía. Vợchồng Tiết thị đúng là đã tính ra được vị trí chính xác của hố Thần Thạch từ haimươi ngày trước. Dù chúng ta vừa đi vừa nghỉ, bây giờ cũng chỉ cách các ngươicó hai ngày. . .”Đối với chuyện Sở Hi Thanh yêu cầu bản đồ, Nhân Trung Thủ thật ra cũng cảmthấy hơi bất an.Nhưng vì Sở Hi Thanh dùng đao uy h**p, lại cho rất nhiều tiền.Có điều, theo thời gian trôi qua, Nhân Trung Thủ càng ngày càng cảm thấy bấtan, thậm chí là hoảng hốt.Sở Hi Thanh rốt cuộc muốn làm gì?Hắn cảm thấy nếu mình tiếp tục cuộc giao dịch này, nhất định sẽ phát sinhchuyện gì đó mà mình không muốn nhìn thấy.Sau đó Nhân Trung Thủ lại lắc đầu.Bên trong bí cảnh này, còn có thể có chuyện gì mà mình không muốn nhìn thấychứ?Là Sở Hi Thanh độc chiếm Cửu khúc Thời Ngân thảo và phần lớn Thạch Tâmhuyết? Hay là lấy được đầu của Sở Mính?Nhân Trung Thủ cảm thấy tất cả đều không sao cả, hắn bây giờ cũng không cónăng lực để đi tranh mấy thứ này.Nếu như Sở Hi Thanh có thể chém đầu Sở Mính, vậy Nhân Trung Thủ cũng rấtvui vẻ khi nhìn thấy cảnh đó, chuyện này có nghĩa là hai Huyết Nhai dự bị củaVô Tướng thần tông đều bị hủy.

Chương 1029: Cuối cùng