Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1077: Vĩnh Hằng (5)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Mọi người nghe thấy thế thì sắc mặt hơi động, Huyết Kế đại pháp là một môn bíthuật, có thể chuyển một môn thiên phú huyết mạch cho người thân, nhưngngười sử dụng sẽ phải trả giá cực đắt, không chỉ tu vị giảm mạnh, mà còn giảmmấy chục năm tuổi thọ.Phương Chính nguyện ý dùng bí thuật này với Phương Bất Viên, có thể thấyhắn rất yêu quý đứa con trai này.Lời nói của Vương Bạch Mi lại hàm chứa cảm khái: “Có điều, tiểu tử này đúnglà không chịu thua kém, hắn mượn đặc tính của huyết mạch Tam Túc KimThiềm, tự nghĩ ra võ đạo Dịch Thiên này, thật sự là rất có tiềm lực. Nếu nhưtương lai có cơ duyên, vậy vẫn còn có hi vọng sống sót.”Yến Quy Lai không khỏi cau mày, lòng thầm nói đúng là trời cao đố kỵ anh tài.Nếu muốn từ không đến có, khai sáng ra một môn võ đạo có thể tu đến nhấtphẩm, nói nghe thì dễ!Đúng lúc này, Lý Trường Sinh bỗng nhiên nói: “Cửu Long Thần Thiên Thủ củathiên tử đã lùi ra khỏi U Châu.”Vẻ mặt Yến Quy Lai rung lên, sau đó cười lạnh một tiếng: “Trong dự đoán, nếuhắn thật sự dám cản trở, nhất định sẽ mất hết lòng người trong thiên hạ, hơn nữathần kiếp của Vô Tướng thần tông ta còn chưa bạo phát, hắn dám cá chết lướirách với Vô Tướng thần tông chúng ta vào lúc này sao?”Lư Thủ Dương vẫn nhíu chặt lông mày: “Đám Cự linh phương bắc có phản ứnggì?”Đó mới là kẻ địch chân chính của bọn họ.“Không có.”Trong mắt Lý Trường Sinh hiện ra vài phần nghi ngờ: “Bọn họ đang quan sát,nhưng không biết vì sao mà lại không có ý muốn xuôi nam.”Ánh mắt Lư Thủ Dương tràn ngập cảnh giác.Sao đám Cự linh phương bắc lại ngồi xem Mộc Kiếm Tiên thành đạo, chứngđạo Vĩnh Hằng?Đám Cự linh không quan tâm đến chuyện này, lẽ nào đang có mưu đồ gì khác?Hoặc là phương bắc có biến cố gì rồi?Nhưng dù thế nào thì đây vẫn là một tin tức tốt.Hắn hơi lắc đầu, thu hồi tâm tư: “Như vậy, trở ngại của chúng ta bây giờ chỉ cònlại đám thần linh và Chúc Quang âm kia.”“Không! Hôm nay, Mộc Kiếm Tiên thành hay bại, tất cả đều được quyết địnhbởi Chúc Quang âm!”Khóe môi Yến Quy Lai cong lên: “Mộc Kiếm Tiên đã có ý quyết tử, tìm đườngsống trong chỗ chết. Chúc Quang âm thật ra có năng lực cản trở Mộc KiếmTiên, vấn đề là hắn có nguyện ý đồng quy vu tận với Mộc Kiếm Tiên haykhông. Đám thần linh kia không nhìn thấy Mộc Kiếm Tiên thành đạo, nhưngChúc Quang âm lại không tình nguyện chết vì bọn họ.”Mọi người nghe vậy, ánh mắt không khỏi hiện lên vài tia kỳ dị.Bọn họ đều biết đây là một trận cá cược của Mộc Kiếm Tiên, đánh cược ChúcQuang âm có tiếc mạng hay không.Cũng đúng khoảnh khắc này, tất cả mọi người đều cảm thấy không gian và thờigian đều dừng lại, sau đó lại khôi phục bình thường.Lúc này, bao quát cả Lý Trường Sinh, tất cả mọi người đều hiện lên vẻ vuimừng.Ngay một sát na vừa rồi, Sở Hi Thanh đã hoàn thành thức kiếm pháp kia.Mộc Kiếm Tiên đã cắt đứt thời gian và không gian, hắn còn lấy một đầu ‘Thiênquy đạo luật’ từ trong quá khứ hiện tại tương lai, trở thành căn cơ Vĩnh Hằngcủa hắn!. . .Trên đỉnh chóp cây Huyết tùng, toàn thân Sở Hi Thanh đã hóa thành người máu.Tứ chi của hắn đều có những đạo vết thương sâu đến tận xương, thân thể củahắn thì càng thê thảm hơn, toàn bộ lồng ngực của Sở Hi Thanh đã bại lộ rangoài không khí, thậm chí ngay cả một bộ phận lục phủ ngũ tạng ở bên trongcũng đã biến mất.Những vết thương này có một nửa là bị phản phệ bởi lực lượng thời gian vàkhông gian, một nửa là bắt nguồn từ đám thần linh cố gắng ngăn cản Mộc KiếmTiên.Vì vậy, Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết của hắn đều không thể khôi phục nhanh.Sở Hi Thanh gần như không thể đứng thẳng, chỉ có thể quỳ một chân trên mặtđất mà th* d*c.May mắn chính là, đám thần linh kia ở tận ‘thiên giới’.Dưới tình huống không có chất môi giới, bọn họ chỉ có thể dùng phương thứcnày để kiềm chế hắn.Bằng không Sở Hi Thanh đã tan xương nát thịt khi diễn luyện động tác đầu tiênrồi.Nằm ngoài dự đoán của Sở Hi Thanh chính là, tuổi thọ của hắn lại còn tận 419ngày.Sở Hi Thanh vốn tưởng rằng lần này sẽ đánh đến sông cạn đá mòn, kết quả saukhi kết thúc, tuổi thọ của hắn vẫn còn gần một nửa.Trong mắt Sở Hi Thanh lại hiện ra một tia bối rối.Tại thời khắc sống còn khi diễn luyện Cửu Thiên Thời Luân, Sở Hi Thanh cảmthấy động tác của mình nhẹ nhàng hơn trước nhiều.Áp lực của hắn đột nhiên biến mất hơn phân nửa.Sở Hi Thanh vốn đã chuẩn bị sẵn sàng liều mạng rồi, kết quả hắn vừa tụ lựcxong, lực lượng của đối phương đã rời đi.Ngay khi Sở Hi Thanh nghĩ mãi không ra, hắn liền nghe thấy vài tiếng động ởbên dưới cây Huyết tùng.Sau đó, Sở Hi Thanh liền cảm thấy dưới chân hẫng một cái, lại tiến vào đườnghầm không gian lần nữa.Khi tầm mắt của hắn khôi phục bình thường, hắn phát hiện mình đã trở lại lốivào bí cảnh thời gian, bên ngoài tòa tháp đá cổ điển và thô lỗ kia.
Mọi người nghe thấy thế thì sắc mặt hơi động, Huyết Kế đại pháp là một môn bí
thuật, có thể chuyển một môn thiên phú huyết mạch cho người thân, nhưng
người sử dụng sẽ phải trả giá cực đắt, không chỉ tu vị giảm mạnh, mà còn giảm
mấy chục năm tuổi thọ.
Phương Chính nguyện ý dùng bí thuật này với Phương Bất Viên, có thể thấy
hắn rất yêu quý đứa con trai này.
Lời nói của Vương Bạch Mi lại hàm chứa cảm khái: “Có điều, tiểu tử này đúng
là không chịu thua kém, hắn mượn đặc tính của huyết mạch Tam Túc Kim
Thiềm, tự nghĩ ra võ đạo Dịch Thiên này, thật sự là rất có tiềm lực. Nếu như
tương lai có cơ duyên, vậy vẫn còn có hi vọng sống sót.”
Yến Quy Lai không khỏi cau mày, lòng thầm nói đúng là trời cao đố kỵ anh tài.
Nếu muốn từ không đến có, khai sáng ra một môn võ đạo có thể tu đến nhất
phẩm, nói nghe thì dễ!
Đúng lúc này, Lý Trường Sinh bỗng nhiên nói: “Cửu Long Thần Thiên Thủ của
thiên tử đã lùi ra khỏi U Châu.”
Vẻ mặt Yến Quy Lai rung lên, sau đó cười lạnh một tiếng: “Trong dự đoán, nếu
hắn thật sự dám cản trở, nhất định sẽ mất hết lòng người trong thiên hạ, hơn nữa
thần kiếp của Vô Tướng thần tông ta còn chưa bạo phát, hắn dám cá chết lưới
rách với Vô Tướng thần tông chúng ta vào lúc này sao?”
Lư Thủ Dương vẫn nhíu chặt lông mày: “Đám Cự linh phương bắc có phản ứng
gì?”
Đó mới là kẻ địch chân chính của bọn họ.
“Không có.”
Trong mắt Lý Trường Sinh hiện ra vài phần nghi ngờ: “Bọn họ đang quan sát,
nhưng không biết vì sao mà lại không có ý muốn xuôi nam.”
Ánh mắt Lư Thủ Dương tràn ngập cảnh giác.
Sao đám Cự linh phương bắc lại ngồi xem Mộc Kiếm Tiên thành đạo, chứng
đạo Vĩnh Hằng?
Đám Cự linh không quan tâm đến chuyện này, lẽ nào đang có mưu đồ gì khác?
Hoặc là phương bắc có biến cố gì rồi?
Nhưng dù thế nào thì đây vẫn là một tin tức tốt.
Hắn hơi lắc đầu, thu hồi tâm tư: “Như vậy, trở ngại của chúng ta bây giờ chỉ còn
lại đám thần linh và Chúc Quang âm kia.”
“Không! Hôm nay, Mộc Kiếm Tiên thành hay bại, tất cả đều được quyết định
bởi Chúc Quang âm!”
Khóe môi Yến Quy Lai cong lên: “Mộc Kiếm Tiên đã có ý quyết tử, tìm đường
sống trong chỗ chết. Chúc Quang âm thật ra có năng lực cản trở Mộc Kiếm
Tiên, vấn đề là hắn có nguyện ý đồng quy vu tận với Mộc Kiếm Tiên hay
không. Đám thần linh kia không nhìn thấy Mộc Kiếm Tiên thành đạo, nhưng
Chúc Quang âm lại không tình nguyện chết vì bọn họ.”
Mọi người nghe vậy, ánh mắt không khỏi hiện lên vài tia kỳ dị.
Bọn họ đều biết đây là một trận cá cược của Mộc Kiếm Tiên, đánh cược Chúc
Quang âm có tiếc mạng hay không.
Cũng đúng khoảnh khắc này, tất cả mọi người đều cảm thấy không gian và thời
gian đều dừng lại, sau đó lại khôi phục bình thường.
Lúc này, bao quát cả Lý Trường Sinh, tất cả mọi người đều hiện lên vẻ vui
mừng.
Ngay một sát na vừa rồi, Sở Hi Thanh đã hoàn thành thức kiếm pháp kia.
Mộc Kiếm Tiên đã cắt đứt thời gian và không gian, hắn còn lấy một đầu ‘Thiên
quy đạo luật’ từ trong quá khứ hiện tại tương lai, trở thành căn cơ Vĩnh Hằng
của hắn!
. . .
Trên đỉnh chóp cây Huyết tùng, toàn thân Sở Hi Thanh đã hóa thành người máu.
Tứ chi của hắn đều có những đạo vết thương sâu đến tận xương, thân thể của
hắn thì càng thê thảm hơn, toàn bộ lồng ngực của Sở Hi Thanh đã bại lộ ra
ngoài không khí, thậm chí ngay cả một bộ phận lục phủ ngũ tạng ở bên trong
cũng đã biến mất.
Những vết thương này có một nửa là bị phản phệ bởi lực lượng thời gian và
không gian, một nửa là bắt nguồn từ đám thần linh cố gắng ngăn cản Mộc Kiếm
Tiên.
Vì vậy, Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết của hắn đều không thể khôi phục nhanh.
Sở Hi Thanh gần như không thể đứng thẳng, chỉ có thể quỳ một chân trên mặt
đất mà th* d*c.
May mắn chính là, đám thần linh kia ở tận ‘thiên giới’.
Dưới tình huống không có chất môi giới, bọn họ chỉ có thể dùng phương thức
này để kiềm chế hắn.
Bằng không Sở Hi Thanh đã tan xương nát thịt khi diễn luyện động tác đầu tiên
rồi.
Nằm ngoài dự đoán của Sở Hi Thanh chính là, tuổi thọ của hắn lại còn tận 419
ngày.
Sở Hi Thanh vốn tưởng rằng lần này sẽ đánh đến sông cạn đá mòn, kết quả sau
khi kết thúc, tuổi thọ của hắn vẫn còn gần một nửa.
Trong mắt Sở Hi Thanh lại hiện ra một tia bối rối.
Tại thời khắc sống còn khi diễn luyện Cửu Thiên Thời Luân, Sở Hi Thanh cảm
thấy động tác của mình nhẹ nhàng hơn trước nhiều.
Áp lực của hắn đột nhiên biến mất hơn phân nửa.
Sở Hi Thanh vốn đã chuẩn bị sẵn sàng liều mạng rồi, kết quả hắn vừa tụ lực
xong, lực lượng của đối phương đã rời đi.
Ngay khi Sở Hi Thanh nghĩ mãi không ra, hắn liền nghe thấy vài tiếng động ở
bên dưới cây Huyết tùng.
Sau đó, Sở Hi Thanh liền cảm thấy dưới chân hẫng một cái, lại tiến vào đường
hầm không gian lần nữa.
Khi tầm mắt của hắn khôi phục bình thường, hắn phát hiện mình đã trở lại lối
vào bí cảnh thời gian, bên ngoài tòa tháp đá cổ điển và thô lỗ kia.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Mọi người nghe thấy thế thì sắc mặt hơi động, Huyết Kế đại pháp là một môn bíthuật, có thể chuyển một môn thiên phú huyết mạch cho người thân, nhưngngười sử dụng sẽ phải trả giá cực đắt, không chỉ tu vị giảm mạnh, mà còn giảmmấy chục năm tuổi thọ.Phương Chính nguyện ý dùng bí thuật này với Phương Bất Viên, có thể thấyhắn rất yêu quý đứa con trai này.Lời nói của Vương Bạch Mi lại hàm chứa cảm khái: “Có điều, tiểu tử này đúnglà không chịu thua kém, hắn mượn đặc tính của huyết mạch Tam Túc KimThiềm, tự nghĩ ra võ đạo Dịch Thiên này, thật sự là rất có tiềm lực. Nếu nhưtương lai có cơ duyên, vậy vẫn còn có hi vọng sống sót.”Yến Quy Lai không khỏi cau mày, lòng thầm nói đúng là trời cao đố kỵ anh tài.Nếu muốn từ không đến có, khai sáng ra một môn võ đạo có thể tu đến nhấtphẩm, nói nghe thì dễ!Đúng lúc này, Lý Trường Sinh bỗng nhiên nói: “Cửu Long Thần Thiên Thủ củathiên tử đã lùi ra khỏi U Châu.”Vẻ mặt Yến Quy Lai rung lên, sau đó cười lạnh một tiếng: “Trong dự đoán, nếuhắn thật sự dám cản trở, nhất định sẽ mất hết lòng người trong thiên hạ, hơn nữathần kiếp của Vô Tướng thần tông ta còn chưa bạo phát, hắn dám cá chết lướirách với Vô Tướng thần tông chúng ta vào lúc này sao?”Lư Thủ Dương vẫn nhíu chặt lông mày: “Đám Cự linh phương bắc có phản ứnggì?”Đó mới là kẻ địch chân chính của bọn họ.“Không có.”Trong mắt Lý Trường Sinh hiện ra vài phần nghi ngờ: “Bọn họ đang quan sát,nhưng không biết vì sao mà lại không có ý muốn xuôi nam.”Ánh mắt Lư Thủ Dương tràn ngập cảnh giác.Sao đám Cự linh phương bắc lại ngồi xem Mộc Kiếm Tiên thành đạo, chứngđạo Vĩnh Hằng?Đám Cự linh không quan tâm đến chuyện này, lẽ nào đang có mưu đồ gì khác?Hoặc là phương bắc có biến cố gì rồi?Nhưng dù thế nào thì đây vẫn là một tin tức tốt.Hắn hơi lắc đầu, thu hồi tâm tư: “Như vậy, trở ngại của chúng ta bây giờ chỉ cònlại đám thần linh và Chúc Quang âm kia.”“Không! Hôm nay, Mộc Kiếm Tiên thành hay bại, tất cả đều được quyết địnhbởi Chúc Quang âm!”Khóe môi Yến Quy Lai cong lên: “Mộc Kiếm Tiên đã có ý quyết tử, tìm đườngsống trong chỗ chết. Chúc Quang âm thật ra có năng lực cản trở Mộc KiếmTiên, vấn đề là hắn có nguyện ý đồng quy vu tận với Mộc Kiếm Tiên haykhông. Đám thần linh kia không nhìn thấy Mộc Kiếm Tiên thành đạo, nhưngChúc Quang âm lại không tình nguyện chết vì bọn họ.”Mọi người nghe vậy, ánh mắt không khỏi hiện lên vài tia kỳ dị.Bọn họ đều biết đây là một trận cá cược của Mộc Kiếm Tiên, đánh cược ChúcQuang âm có tiếc mạng hay không.Cũng đúng khoảnh khắc này, tất cả mọi người đều cảm thấy không gian và thờigian đều dừng lại, sau đó lại khôi phục bình thường.Lúc này, bao quát cả Lý Trường Sinh, tất cả mọi người đều hiện lên vẻ vuimừng.Ngay một sát na vừa rồi, Sở Hi Thanh đã hoàn thành thức kiếm pháp kia.Mộc Kiếm Tiên đã cắt đứt thời gian và không gian, hắn còn lấy một đầu ‘Thiênquy đạo luật’ từ trong quá khứ hiện tại tương lai, trở thành căn cơ Vĩnh Hằngcủa hắn!. . .Trên đỉnh chóp cây Huyết tùng, toàn thân Sở Hi Thanh đã hóa thành người máu.Tứ chi của hắn đều có những đạo vết thương sâu đến tận xương, thân thể củahắn thì càng thê thảm hơn, toàn bộ lồng ngực của Sở Hi Thanh đã bại lộ rangoài không khí, thậm chí ngay cả một bộ phận lục phủ ngũ tạng ở bên trongcũng đã biến mất.Những vết thương này có một nửa là bị phản phệ bởi lực lượng thời gian vàkhông gian, một nửa là bắt nguồn từ đám thần linh cố gắng ngăn cản Mộc KiếmTiên.Vì vậy, Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết của hắn đều không thể khôi phục nhanh.Sở Hi Thanh gần như không thể đứng thẳng, chỉ có thể quỳ một chân trên mặtđất mà th* d*c.May mắn chính là, đám thần linh kia ở tận ‘thiên giới’.Dưới tình huống không có chất môi giới, bọn họ chỉ có thể dùng phương thứcnày để kiềm chế hắn.Bằng không Sở Hi Thanh đã tan xương nát thịt khi diễn luyện động tác đầu tiênrồi.Nằm ngoài dự đoán của Sở Hi Thanh chính là, tuổi thọ của hắn lại còn tận 419ngày.Sở Hi Thanh vốn tưởng rằng lần này sẽ đánh đến sông cạn đá mòn, kết quả saukhi kết thúc, tuổi thọ của hắn vẫn còn gần một nửa.Trong mắt Sở Hi Thanh lại hiện ra một tia bối rối.Tại thời khắc sống còn khi diễn luyện Cửu Thiên Thời Luân, Sở Hi Thanh cảmthấy động tác của mình nhẹ nhàng hơn trước nhiều.Áp lực của hắn đột nhiên biến mất hơn phân nửa.Sở Hi Thanh vốn đã chuẩn bị sẵn sàng liều mạng rồi, kết quả hắn vừa tụ lựcxong, lực lượng của đối phương đã rời đi.Ngay khi Sở Hi Thanh nghĩ mãi không ra, hắn liền nghe thấy vài tiếng động ởbên dưới cây Huyết tùng.Sau đó, Sở Hi Thanh liền cảm thấy dưới chân hẫng một cái, lại tiến vào đườnghầm không gian lần nữa.Khi tầm mắt của hắn khôi phục bình thường, hắn phát hiện mình đã trở lại lốivào bí cảnh thời gian, bên ngoài tòa tháp đá cổ điển và thô lỗ kia.