Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1078: Báo ân
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Mấy người Chu Lương Thần và Phương Bất Viên cũng được đưa ra khỏi bícảnh.Những người này đều giật nảy mình khi nhìn thấy Sở Hi Thanh máu thịt đầmđìa.Thanh Hư Tử đang chờ ở ngoại tháp đá thì hơi nhướng mày, rồi trực tiếp lắcmình đến sau lưng Sở Hi Thanh, một tay bắt lấy bờ vai của hắn.Sở Hi Thanh nhất thời cảm thấy cơ thể mình thoải mái hơn nhiều, những thầnlực và lực lượng đang quấy rối trong cơ thể hắn đã bị Thanh Hư Tử trấn áp.Chỉ cần những lực lượng này không tạo phản và làm loạn cơ thể hắn, Vạn CổThiên Thu Chi Huyết của Sở Hi Thanh có thể làm thương thế của hắn khôi phụcnhư thường.Nhưng đây đều dựa vào lực lượng của Thanh Hư Tử áp chế, một khi Thanh HưTử buông tay, nên thế nào thì vẫn thế đó.Sở Hi Thanh cũng không để ý đến thương thế của bản thân, hắn lập tức ngẩngđầu nhìn về phía tháp đá kia.“Mộc Kiếm Tiên đã đăng thần, tiến vào Vĩnh Hằng.”Ngạo Quốc quay đầu nhìn Sở Hi Thanh, hai mắt như chuông đồng tràn đầythưởng thức: “Cực khổ rồi, chuyện này làm rất xinh đẹp.”Bọn họ mở bí cảnh sớm hơn, chính là để cho Sở Hi Thanh có thêm một năm tuluyện, nhanh chóng tăng lên ngũ phẩm.Nhưng không ngờ Sở Hi Thanh lại có thể tìm được tung tích của Mộc KiếmTiên ở trong bí cảnh, còn kiếm được một phần ‘vô thượng tiên duyên’.Nhưng làm Ngạo Quốc thưởng thức hơn chính là lòng can đảm và ý chí của SởHi Thanh.Hắn lại có thể gánh vác áp lực của thần linh đến giờ phút cuối cùng.Sở Hi Thanh nghe vậy thì nội tâm liền buông lỏng.Hắn sợ mình dốc hết sức lực rồi, nhưng ‘đầu tư’ vẫn thất bại. . .Sở Hi Thanh muốn trợ giúp Mộc Kiếm Tiên, cũng không phải xuất phát từ tìnhcảm hay đại nghĩa cao thượng gì cả.Hắn chỉ vì chỗ tốt sau khi chuyện thành công mà thôi.Còn về phần Mộc Kiếm Tiên thoát vây xong sẽ có lợi ích gì cho toàn bộ thiênhạ và Vô Tướng thần tông, thì đó chỉ là phần thưởng tặng kèm mà thôi.Sở Hi Thanh khó hiểu nhìn tháp đá: “Thanh Hư sư thúc, vừa rồi đã xảy ra cáigì? Ta đột nhiên cảm thấy diễn luyện nhẹ nhàng hơn nhiều.”Thanh Hư Tử còn chưa trả lời, Phương Bất Viên đã mở miệng cười một tiếng:“Không có xảy ra chuyện gì cả, nhưng Chúc Quang âm hắn sợ.”Hắn và mấy người Cổ Kiếm, Kiếm Thị Phi đánh nhau được một nửa, ChúcQuang âm đột nhiên thu hồi thần thông Thời Chi Ngân, làm cho Phương BấtViên đang càn quét bốn phía đột nhiên không kịp chuẩn bị, suýt nữa bị mấyngười Cổ Kiếm g**t ch*t.Nhưng nếu Chúc Quang âm đã thu hồi Thời Chi Ngân, vậy giao dịch đó cũng sẽbiến mất.Thần Nguyên Khí Cấm của Phương Bất Viên lại phát huy tác dụng lần nữa,phong ấn hơn nửa chân nguyên của đám người kia.Sau đó Phương Bất Viên lại sử dụng Giao Dịch Công Bằng, mua một phầnthiên phú huyết mạch của đám người Cổ Kiếm.Việc này suýt nữa làm người hắn căng đến nứt vỡ, Tam Túc Kim Thiềm bụng tonhư trống, là hóa thân của Thái âm, nhưng cũng khó có thể để hắn chứa đựngnhiều thiên phú huyết mạch như vậy.Sức chiến đấu của Phương Bất Viên cũng nhờ vậy mà tăng mạnh, một người đốiphó hơn ba mươi vị Thiên trụ và siêu thiên kiêu, thế mà vẫn ung dung thoảimái.“Sợ?”Sở Hi Thanh liếc mắt nhìn qua, mặt đầy ngạc nhiên và nghi ngờ.“Đừng nghe hắn nói linh tinh.” Thanh Hư Tử một tay đè vai Sở Hi Thanh, mộttay áp ở sau lưng hắn, sắc mặt dửng dưng: “Hai vị kia hẳn là đã giao dịch thứ gìđó, Chúc Quang âm tiếp tục cản trở, thì hắn cũng không có chỗ tốt gì.”“Vậy không phải sợ thì là gì?” Phương Bất Viên lại cười nhạo một tiếng, sau đónói với vẻ đồng tình: “Nói đến thì Chúc Quang âm này cũng rất oan uổng, hắnvốn đang vui vẻ dong chơi trong dòng sông thời gian, cũng không trêu chọc aicả, lại bị Mộc Kiếm Tiên cưỡng ép kéo ra khỏi dòng sông thời gian.”“Không chỉ kéo dài thời gian khôi phục thương thế, còn bị Mộc Kiếm Tiên dọadẫm vơ vét bắt chẹt. Nếu như không cho ta mượn lực lượng, giúp ta chặt đứtthời gian và không gian, chứng đạo Vĩnh Hằng, vậy ta sẽ đồng quy vu tận vớingươi. Vậy mà Chúc Quang âm cũng có thể chịu được, đổi lại là ta, chỉ sợ ta sẽuất ức đến không muốn sống.”Lần này Thanh Hư Tử không có phản bác Phương Bất Viên.Sự thật đại khái cũng là như vậy.Cùng đúng lúc này, thiên địa đều rung động kịch liệt, toàn bộ thung lũng nàyđều như sập xuống.Tòa tháp đá ở trước mặt bọn họ bỗng nhiên trở nên thật thật ảo ảo.Phương Bất Viên không khỏi huýt sáo một tiếng: “Mộc Kiếm Tiên định đưa bícảnh thời gian về dòng sông thời gian để phong ấn lần nữa sao? Đều nói vị nàyrất Mộc Kiếm Tiên rất ôn hòa, tính cách rất tốt, bây giờ nhìn lại thì cũng chưachắc, đây là định qua cầu rút ván. . .”Ngạo Quốc quay đầu lạnh lùng nhìn Phương Bất Viên: “Câm miệng!”Lúc này, Phương Bất Viên ngậm miệng không nói, đúng là câm như hến.Sở Hi Thanh cũng không cảm thấy bất ngờ với hành vi của Mộc Kiếm Tiên.Mặc kệ là Chúc Quang âm hay là Mộc Kiếm Tiên, đều không thể đi ra khỏi bícảnh thời gian.Thần thể và nguyên thần của bọn họ mà tiếp xúc với nhân gian, sẽ tạo thành tainạn rất lớn.Đó cũng là một loại ‘thần kiếp’, hơn nữa hậu quả còn rất nghiêm trọng.Với tính tình của Mộc Kiếm Tiên, sau khi thành đạo tất sẽ rời xa trần thế, thậmchí tiến vào cái gọi là ‘Cửu Tiêu thiên giới’, hoặc là ‘Cửu Uyên’. . .
Mấy người Chu Lương Thần và Phương Bất Viên cũng được đưa ra khỏi bí
cảnh.
Những người này đều giật nảy mình khi nhìn thấy Sở Hi Thanh máu thịt đầm
đìa.
Thanh Hư Tử đang chờ ở ngoại tháp đá thì hơi nhướng mày, rồi trực tiếp lắc
mình đến sau lưng Sở Hi Thanh, một tay bắt lấy bờ vai của hắn.
Sở Hi Thanh nhất thời cảm thấy cơ thể mình thoải mái hơn nhiều, những thần
lực và lực lượng đang quấy rối trong cơ thể hắn đã bị Thanh Hư Tử trấn áp.
Chỉ cần những lực lượng này không tạo phản và làm loạn cơ thể hắn, Vạn Cổ
Thiên Thu Chi Huyết của Sở Hi Thanh có thể làm thương thế của hắn khôi phục
như thường.
Nhưng đây đều dựa vào lực lượng của Thanh Hư Tử áp chế, một khi Thanh Hư
Tử buông tay, nên thế nào thì vẫn thế đó.
Sở Hi Thanh cũng không để ý đến thương thế của bản thân, hắn lập tức ngẩng
đầu nhìn về phía tháp đá kia.
“Mộc Kiếm Tiên đã đăng thần, tiến vào Vĩnh Hằng.”
Ngạo Quốc quay đầu nhìn Sở Hi Thanh, hai mắt như chuông đồng tràn đầy
thưởng thức: “Cực khổ rồi, chuyện này làm rất xinh đẹp.”
Bọn họ mở bí cảnh sớm hơn, chính là để cho Sở Hi Thanh có thêm một năm tu
luyện, nhanh chóng tăng lên ngũ phẩm.
Nhưng không ngờ Sở Hi Thanh lại có thể tìm được tung tích của Mộc Kiếm
Tiên ở trong bí cảnh, còn kiếm được một phần ‘vô thượng tiên duyên’.
Nhưng làm Ngạo Quốc thưởng thức hơn chính là lòng can đảm và ý chí của Sở
Hi Thanh.
Hắn lại có thể gánh vác áp lực của thần linh đến giờ phút cuối cùng.
Sở Hi Thanh nghe vậy thì nội tâm liền buông lỏng.
Hắn sợ mình dốc hết sức lực rồi, nhưng ‘đầu tư’ vẫn thất bại. . .
Sở Hi Thanh muốn trợ giúp Mộc Kiếm Tiên, cũng không phải xuất phát từ tình
cảm hay đại nghĩa cao thượng gì cả.
Hắn chỉ vì chỗ tốt sau khi chuyện thành công mà thôi.
Còn về phần Mộc Kiếm Tiên thoát vây xong sẽ có lợi ích gì cho toàn bộ thiên
hạ và Vô Tướng thần tông, thì đó chỉ là phần thưởng tặng kèm mà thôi.
Sở Hi Thanh khó hiểu nhìn tháp đá: “Thanh Hư sư thúc, vừa rồi đã xảy ra cái
gì? Ta đột nhiên cảm thấy diễn luyện nhẹ nhàng hơn nhiều.”
Thanh Hư Tử còn chưa trả lời, Phương Bất Viên đã mở miệng cười một tiếng:
“Không có xảy ra chuyện gì cả, nhưng Chúc Quang âm hắn sợ.”
Hắn và mấy người Cổ Kiếm, Kiếm Thị Phi đánh nhau được một nửa, Chúc
Quang âm đột nhiên thu hồi thần thông Thời Chi Ngân, làm cho Phương Bất
Viên đang càn quét bốn phía đột nhiên không kịp chuẩn bị, suýt nữa bị mấy
người Cổ Kiếm g**t ch*t.
Nhưng nếu Chúc Quang âm đã thu hồi Thời Chi Ngân, vậy giao dịch đó cũng sẽ
biến mất.
Thần Nguyên Khí Cấm của Phương Bất Viên lại phát huy tác dụng lần nữa,
phong ấn hơn nửa chân nguyên của đám người kia.
Sau đó Phương Bất Viên lại sử dụng Giao Dịch Công Bằng, mua một phần
thiên phú huyết mạch của đám người Cổ Kiếm.
Việc này suýt nữa làm người hắn căng đến nứt vỡ, Tam Túc Kim Thiềm bụng to
như trống, là hóa thân của Thái âm, nhưng cũng khó có thể để hắn chứa đựng
nhiều thiên phú huyết mạch như vậy.
Sức chiến đấu của Phương Bất Viên cũng nhờ vậy mà tăng mạnh, một người đối
phó hơn ba mươi vị Thiên trụ và siêu thiên kiêu, thế mà vẫn ung dung thoải
mái.
“Sợ?”
Sở Hi Thanh liếc mắt nhìn qua, mặt đầy ngạc nhiên và nghi ngờ.
“Đừng nghe hắn nói linh tinh.” Thanh Hư Tử một tay đè vai Sở Hi Thanh, một
tay áp ở sau lưng hắn, sắc mặt dửng dưng: “Hai vị kia hẳn là đã giao dịch thứ gì
đó, Chúc Quang âm tiếp tục cản trở, thì hắn cũng không có chỗ tốt gì.”
“Vậy không phải sợ thì là gì?” Phương Bất Viên lại cười nhạo một tiếng, sau đó
nói với vẻ đồng tình: “Nói đến thì Chúc Quang âm này cũng rất oan uổng, hắn
vốn đang vui vẻ dong chơi trong dòng sông thời gian, cũng không trêu chọc ai
cả, lại bị Mộc Kiếm Tiên cưỡng ép kéo ra khỏi dòng sông thời gian.”
“Không chỉ kéo dài thời gian khôi phục thương thế, còn bị Mộc Kiếm Tiên dọa
dẫm vơ vét bắt chẹt. Nếu như không cho ta mượn lực lượng, giúp ta chặt đứt
thời gian và không gian, chứng đạo Vĩnh Hằng, vậy ta sẽ đồng quy vu tận với
ngươi. Vậy mà Chúc Quang âm cũng có thể chịu được, đổi lại là ta, chỉ sợ ta sẽ
uất ức đến không muốn sống.”
Lần này Thanh Hư Tử không có phản bác Phương Bất Viên.
Sự thật đại khái cũng là như vậy.
Cùng đúng lúc này, thiên địa đều rung động kịch liệt, toàn bộ thung lũng này
đều như sập xuống.
Tòa tháp đá ở trước mặt bọn họ bỗng nhiên trở nên thật thật ảo ảo.
Phương Bất Viên không khỏi huýt sáo một tiếng: “Mộc Kiếm Tiên định đưa bí
cảnh thời gian về dòng sông thời gian để phong ấn lần nữa sao? Đều nói vị này
rất Mộc Kiếm Tiên rất ôn hòa, tính cách rất tốt, bây giờ nhìn lại thì cũng chưa
chắc, đây là định qua cầu rút ván. . .”
Ngạo Quốc quay đầu lạnh lùng nhìn Phương Bất Viên: “Câm miệng!”
Lúc này, Phương Bất Viên ngậm miệng không nói, đúng là câm như hến.
Sở Hi Thanh cũng không cảm thấy bất ngờ với hành vi của Mộc Kiếm Tiên.
Mặc kệ là Chúc Quang âm hay là Mộc Kiếm Tiên, đều không thể đi ra khỏi bí
cảnh thời gian.
Thần thể và nguyên thần của bọn họ mà tiếp xúc với nhân gian, sẽ tạo thành tai
nạn rất lớn.
Đó cũng là một loại ‘thần kiếp’, hơn nữa hậu quả còn rất nghiêm trọng.
Với tính tình của Mộc Kiếm Tiên, sau khi thành đạo tất sẽ rời xa trần thế, thậm
chí tiến vào cái gọi là ‘Cửu Tiêu thiên giới’, hoặc là ‘Cửu Uyên’. . .
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Mấy người Chu Lương Thần và Phương Bất Viên cũng được đưa ra khỏi bícảnh.Những người này đều giật nảy mình khi nhìn thấy Sở Hi Thanh máu thịt đầmđìa.Thanh Hư Tử đang chờ ở ngoại tháp đá thì hơi nhướng mày, rồi trực tiếp lắcmình đến sau lưng Sở Hi Thanh, một tay bắt lấy bờ vai của hắn.Sở Hi Thanh nhất thời cảm thấy cơ thể mình thoải mái hơn nhiều, những thầnlực và lực lượng đang quấy rối trong cơ thể hắn đã bị Thanh Hư Tử trấn áp.Chỉ cần những lực lượng này không tạo phản và làm loạn cơ thể hắn, Vạn CổThiên Thu Chi Huyết của Sở Hi Thanh có thể làm thương thế của hắn khôi phụcnhư thường.Nhưng đây đều dựa vào lực lượng của Thanh Hư Tử áp chế, một khi Thanh HưTử buông tay, nên thế nào thì vẫn thế đó.Sở Hi Thanh cũng không để ý đến thương thế của bản thân, hắn lập tức ngẩngđầu nhìn về phía tháp đá kia.“Mộc Kiếm Tiên đã đăng thần, tiến vào Vĩnh Hằng.”Ngạo Quốc quay đầu nhìn Sở Hi Thanh, hai mắt như chuông đồng tràn đầythưởng thức: “Cực khổ rồi, chuyện này làm rất xinh đẹp.”Bọn họ mở bí cảnh sớm hơn, chính là để cho Sở Hi Thanh có thêm một năm tuluyện, nhanh chóng tăng lên ngũ phẩm.Nhưng không ngờ Sở Hi Thanh lại có thể tìm được tung tích của Mộc KiếmTiên ở trong bí cảnh, còn kiếm được một phần ‘vô thượng tiên duyên’.Nhưng làm Ngạo Quốc thưởng thức hơn chính là lòng can đảm và ý chí của SởHi Thanh.Hắn lại có thể gánh vác áp lực của thần linh đến giờ phút cuối cùng.Sở Hi Thanh nghe vậy thì nội tâm liền buông lỏng.Hắn sợ mình dốc hết sức lực rồi, nhưng ‘đầu tư’ vẫn thất bại. . .Sở Hi Thanh muốn trợ giúp Mộc Kiếm Tiên, cũng không phải xuất phát từ tìnhcảm hay đại nghĩa cao thượng gì cả.Hắn chỉ vì chỗ tốt sau khi chuyện thành công mà thôi.Còn về phần Mộc Kiếm Tiên thoát vây xong sẽ có lợi ích gì cho toàn bộ thiênhạ và Vô Tướng thần tông, thì đó chỉ là phần thưởng tặng kèm mà thôi.Sở Hi Thanh khó hiểu nhìn tháp đá: “Thanh Hư sư thúc, vừa rồi đã xảy ra cáigì? Ta đột nhiên cảm thấy diễn luyện nhẹ nhàng hơn nhiều.”Thanh Hư Tử còn chưa trả lời, Phương Bất Viên đã mở miệng cười một tiếng:“Không có xảy ra chuyện gì cả, nhưng Chúc Quang âm hắn sợ.”Hắn và mấy người Cổ Kiếm, Kiếm Thị Phi đánh nhau được một nửa, ChúcQuang âm đột nhiên thu hồi thần thông Thời Chi Ngân, làm cho Phương BấtViên đang càn quét bốn phía đột nhiên không kịp chuẩn bị, suýt nữa bị mấyngười Cổ Kiếm g**t ch*t.Nhưng nếu Chúc Quang âm đã thu hồi Thời Chi Ngân, vậy giao dịch đó cũng sẽbiến mất.Thần Nguyên Khí Cấm của Phương Bất Viên lại phát huy tác dụng lần nữa,phong ấn hơn nửa chân nguyên của đám người kia.Sau đó Phương Bất Viên lại sử dụng Giao Dịch Công Bằng, mua một phầnthiên phú huyết mạch của đám người Cổ Kiếm.Việc này suýt nữa làm người hắn căng đến nứt vỡ, Tam Túc Kim Thiềm bụng tonhư trống, là hóa thân của Thái âm, nhưng cũng khó có thể để hắn chứa đựngnhiều thiên phú huyết mạch như vậy.Sức chiến đấu của Phương Bất Viên cũng nhờ vậy mà tăng mạnh, một người đốiphó hơn ba mươi vị Thiên trụ và siêu thiên kiêu, thế mà vẫn ung dung thoảimái.“Sợ?”Sở Hi Thanh liếc mắt nhìn qua, mặt đầy ngạc nhiên và nghi ngờ.“Đừng nghe hắn nói linh tinh.” Thanh Hư Tử một tay đè vai Sở Hi Thanh, mộttay áp ở sau lưng hắn, sắc mặt dửng dưng: “Hai vị kia hẳn là đã giao dịch thứ gìđó, Chúc Quang âm tiếp tục cản trở, thì hắn cũng không có chỗ tốt gì.”“Vậy không phải sợ thì là gì?” Phương Bất Viên lại cười nhạo một tiếng, sau đónói với vẻ đồng tình: “Nói đến thì Chúc Quang âm này cũng rất oan uổng, hắnvốn đang vui vẻ dong chơi trong dòng sông thời gian, cũng không trêu chọc aicả, lại bị Mộc Kiếm Tiên cưỡng ép kéo ra khỏi dòng sông thời gian.”“Không chỉ kéo dài thời gian khôi phục thương thế, còn bị Mộc Kiếm Tiên dọadẫm vơ vét bắt chẹt. Nếu như không cho ta mượn lực lượng, giúp ta chặt đứtthời gian và không gian, chứng đạo Vĩnh Hằng, vậy ta sẽ đồng quy vu tận vớingươi. Vậy mà Chúc Quang âm cũng có thể chịu được, đổi lại là ta, chỉ sợ ta sẽuất ức đến không muốn sống.”Lần này Thanh Hư Tử không có phản bác Phương Bất Viên.Sự thật đại khái cũng là như vậy.Cùng đúng lúc này, thiên địa đều rung động kịch liệt, toàn bộ thung lũng nàyđều như sập xuống.Tòa tháp đá ở trước mặt bọn họ bỗng nhiên trở nên thật thật ảo ảo.Phương Bất Viên không khỏi huýt sáo một tiếng: “Mộc Kiếm Tiên định đưa bícảnh thời gian về dòng sông thời gian để phong ấn lần nữa sao? Đều nói vị nàyrất Mộc Kiếm Tiên rất ôn hòa, tính cách rất tốt, bây giờ nhìn lại thì cũng chưachắc, đây là định qua cầu rút ván. . .”Ngạo Quốc quay đầu lạnh lùng nhìn Phương Bất Viên: “Câm miệng!”Lúc này, Phương Bất Viên ngậm miệng không nói, đúng là câm như hến.Sở Hi Thanh cũng không cảm thấy bất ngờ với hành vi của Mộc Kiếm Tiên.Mặc kệ là Chúc Quang âm hay là Mộc Kiếm Tiên, đều không thể đi ra khỏi bícảnh thời gian.Thần thể và nguyên thần của bọn họ mà tiếp xúc với nhân gian, sẽ tạo thành tainạn rất lớn.Đó cũng là một loại ‘thần kiếp’, hơn nữa hậu quả còn rất nghiêm trọng.Với tính tình của Mộc Kiếm Tiên, sau khi thành đạo tất sẽ rời xa trần thế, thậmchí tiến vào cái gọi là ‘Cửu Tiêu thiên giới’, hoặc là ‘Cửu Uyên’. . .