Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1079: Báo ân (2)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Còn cả Chúc Quang âm.Vị Cổ thần này và bí cảnh thời gian đều là phiền phức mà Mộc Kiếm Tiên gâyra.Hai tầng trước của bí cảnh thời gian không phải là do lực lượng của ChúcQuang âm tạo thành, mà là một lao tù của một vị Cổ thần.Nếu như bí cảnh thời gian tiếp tục tồn tại ở thế gian này, như vậy nhiều nhất làhơn vạn năm sau, thương thế của Chúc Quang âm sẽ khôi phục như cũ, khi đóchắc chắn sẽ có thần kiếp.Mộc Kiếm Tiên không thể mặc kệ những thứ này, nhất định sẽ giải quyết tất cảvấn đề trước khi rời đi.Sở Hi Thanh lại quan tâm đến ‘tiền công’ của mình hơn.Trong lòng hắn đang nghĩ, Mộc Kiếm Tiên ơi Mộc Kiếm Tiên, ngài phải trả nợxong rồi mới rời đi chứ?Một cái chớp mắt tiếp theo, bóng người của tông chủ Lý Trường Sinh đã hiểnhóa ra trên hư không.Phía sua hắn là một đám đại trưởng lão của Vô Tướng thần tông, tất cả đều nadi từ mấy ngàn dặm đến đây.Sau khi những người này đến, bọn họ vội vã nhìn Sở Hi Thanh một chút, saukhi phát hiện hắn bình yên vô sự, liền thi lễ về phía không trung.“Chúng ta cung nghênh tiền bối giá lâm!”Khoảnh khắc này, một bóng dáng cao lớn và thon gầy xuất hiện trước mặt bọnhọ.Đó là một nam tử khoảng ba mươi tuổi, hắn có mái tóc đỏ thắm, ngũ quan tuấnmỹ, hai bên thái dương lại hơi cao.Hắn chỉ mặc một bộ đạo bào bằng vải bố màu xanh, dưới chân là một đôi giàyvải, nhưng bản thân lại có một loại khí thế xuất trần, khiến người ta liếc mắtnhìn là biết vị này không phải người trong trần thế.Nhưng thần thái của vị này hơi ngây ngô, cho người ta có một loại cảm giác hơitrì độn chậm chạp.Ngoài ra, có lẽ là vì vị này mới đăng thần, cho nên khí tức bên ngoài rất ác liệt.Sở Hi Thanh lập tức hiểu ra, vị này nhất định là Mộc Kiếm Tiên – Tùng DuyênNiên.Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Phân thần Hóa thể của một vị thần linh, khôngkhỏi tò mò nhìn nhiều hơn vài lần.Phân thần Hóa thể của vị này khác với hóa thân của Táng Thiên, khi đó tángThiên chỉ hàng lâm một chút thần niệm mà thôi, có thể nói là nhỏ bé khôngđáng kể.Mà Mộc Kiếm Tiên bây giờ, gần như không khác gì nguyên thần bản thể củahắn cả.Chỉ là Sở Hi Thanh nhìn nhìn vài cái thì đã xảy ra chuyện. Thần lực bị áp chếtrong cơ thể hắn lại sôi sục, chúng nó bắt đầu tàn phá bừa bãi, bắt đầu tạo phảntrong cơ thể.Mộc Kiếm Tiên lập tức cảm ứng được, liền nhìn vào hắn một chút. Sở Hi Thanhchợt cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, tựa như uống phải nước lạnh, tất cả các loạilực lượng trong cơ thể cũng bị trấn áp xuống.Sau đso, Mộc Kiếm Tiên lại thi lễ với đám người đại trưởng lão Vô Tướng thầntông và tông chủ Lý Trường Sinh: “Tùng Duyên Niên đa tạ chư vị đã giúp đỡ tathành đạo.”Giọng nói của hắn khàn khàn, tựa như tiếng lá cây xào xạc, tốc độ nói chuyệncũng chầm chậm, hầu như là nói từng chữ từng chữ một.Lý Trường Sinh lập tức nghiêng người tránh né: “Không dám! Tiền bối ngàyxưa đã bảo vệ nhân tộc hơn vạn năm, ân đức vô lượng, chúng ta chỉ trợ giúpmột chút, vẫn không bằng một phần mười ân đức của tiền bối năm xưa.”Mộc Kiếm Tiên hiển nhiên là người không giỏi nói chuyện, hắn căn bản khôngđịnh hàn huyên với mấy người Lý Trường Sinh, lời nói rất thẳng thắn trực tiếp:“Thời gian của ta không đủ, cần phải nói tóm tắt. ta thấy trong nguyên thần củacác ngươi có một thần ấn hư ảo, đây là ký hiệu của đệ tử Vô Tướng thần tông?Có thể cho ta một viên hay không?”“Có gì không được? Đây là thứ chúng ta muốn mà không dám nói.” Vẻ mặt LýTrường Sinh vô cùng vui mừng, hắn giơ tay lên nắm, trực tiếp triệu hoán ‘VôTướng thần ấn’ bản thể đến nơi này, sau đó dâng hai tay đến trước người MộcKiếm Tiên.“Tông ta nguyện theo Thái Vi Viên năm xưa, dùng lễ mời tiền bối thành tháithượng trưởng lão của tông ta.”Trong lòng hắn lại nghĩ, chờ trở về phải treo bức họa của Mộc Kiếm Tiên ởtrong Tổ Sư đường.Còn phải cung phụng đèn nhang với tượng thần của vị này nữa.Kể từ hôm nay, Vô Tướng thần tông rốt cuộc cũng coi như là có thần linh đểcung phụng rồi.Từ khi thành lập đến giờ, Vô Tướng thần tông bọn họ không dựa vào vị thầnlinh nào, bởi vì không ai là đáng tin cả, bọn họ chỉ có thể không ngừng bắt giữCự thần cổ đại, rồi rút máu ở trên người đám Cự thần đó.Đám Cự thần cổ đại đó không phải là thần linh chân chính, đa phần đều chỉ cócảnh giới nhất phẩm đến Siêu Phẩm. Hơn nữa đều là thần linh tiên thiên, vừasinh ra đã có cảnh giới đó, tuổi thọ rất dài, gần như thọ cùng trời đất.Tuy rằng thần huyết của Cự thần cổ đại có hiệu quả như thần ân, nhưng lại rấtkhó tinh luyện, trong quá trình đó cần tiêu hao lượng lớn tài nguyên và nhânlực, bằng không thì có rất nhiều hậu hoạn.Ngoài ra, đám Cự thần cổ đại này cũng sẽ mang đến vô số kiếp nạn lớn cho VôTướng thần tông vào tương lai.
Còn cả Chúc Quang âm.
Vị Cổ thần này và bí cảnh thời gian đều là phiền phức mà Mộc Kiếm Tiên gây
ra.
Hai tầng trước của bí cảnh thời gian không phải là do lực lượng của Chúc
Quang âm tạo thành, mà là một lao tù của một vị Cổ thần.
Nếu như bí cảnh thời gian tiếp tục tồn tại ở thế gian này, như vậy nhiều nhất là
hơn vạn năm sau, thương thế của Chúc Quang âm sẽ khôi phục như cũ, khi đó
chắc chắn sẽ có thần kiếp.
Mộc Kiếm Tiên không thể mặc kệ những thứ này, nhất định sẽ giải quyết tất cả
vấn đề trước khi rời đi.
Sở Hi Thanh lại quan tâm đến ‘tiền công’ của mình hơn.
Trong lòng hắn đang nghĩ, Mộc Kiếm Tiên ơi Mộc Kiếm Tiên, ngài phải trả nợ
xong rồi mới rời đi chứ?
Một cái chớp mắt tiếp theo, bóng người của tông chủ Lý Trường Sinh đã hiển
hóa ra trên hư không.
Phía sua hắn là một đám đại trưởng lão của Vô Tướng thần tông, tất cả đều na
di từ mấy ngàn dặm đến đây.
Sau khi những người này đến, bọn họ vội vã nhìn Sở Hi Thanh một chút, sau
khi phát hiện hắn bình yên vô sự, liền thi lễ về phía không trung.
“Chúng ta cung nghênh tiền bối giá lâm!”
Khoảnh khắc này, một bóng dáng cao lớn và thon gầy xuất hiện trước mặt bọn
họ.
Đó là một nam tử khoảng ba mươi tuổi, hắn có mái tóc đỏ thắm, ngũ quan tuấn
mỹ, hai bên thái dương lại hơi cao.
Hắn chỉ mặc một bộ đạo bào bằng vải bố màu xanh, dưới chân là một đôi giày
vải, nhưng bản thân lại có một loại khí thế xuất trần, khiến người ta liếc mắt
nhìn là biết vị này không phải người trong trần thế.
Nhưng thần thái của vị này hơi ngây ngô, cho người ta có một loại cảm giác hơi
trì độn chậm chạp.
Ngoài ra, có lẽ là vì vị này mới đăng thần, cho nên khí tức bên ngoài rất ác liệt.
Sở Hi Thanh lập tức hiểu ra, vị này nhất định là Mộc Kiếm Tiên – Tùng Duyên
Niên.
Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Phân thần Hóa thể của một vị thần linh, không
khỏi tò mò nhìn nhiều hơn vài lần.
Phân thần Hóa thể của vị này khác với hóa thân của Táng Thiên, khi đó táng
Thiên chỉ hàng lâm một chút thần niệm mà thôi, có thể nói là nhỏ bé không
đáng kể.
Mà Mộc Kiếm Tiên bây giờ, gần như không khác gì nguyên thần bản thể của
hắn cả.
Chỉ là Sở Hi Thanh nhìn nhìn vài cái thì đã xảy ra chuyện. Thần lực bị áp chế
trong cơ thể hắn lại sôi sục, chúng nó bắt đầu tàn phá bừa bãi, bắt đầu tạo phản
trong cơ thể.
Mộc Kiếm Tiên lập tức cảm ứng được, liền nhìn vào hắn một chút. Sở Hi Thanh
chợt cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, tựa như uống phải nước lạnh, tất cả các loại
lực lượng trong cơ thể cũng bị trấn áp xuống.
Sau đso, Mộc Kiếm Tiên lại thi lễ với đám người đại trưởng lão Vô Tướng thần
tông và tông chủ Lý Trường Sinh: “Tùng Duyên Niên đa tạ chư vị đã giúp đỡ ta
thành đạo.”
Giọng nói của hắn khàn khàn, tựa như tiếng lá cây xào xạc, tốc độ nói chuyện
cũng chầm chậm, hầu như là nói từng chữ từng chữ một.
Lý Trường Sinh lập tức nghiêng người tránh né: “Không dám! Tiền bối ngày
xưa đã bảo vệ nhân tộc hơn vạn năm, ân đức vô lượng, chúng ta chỉ trợ giúp
một chút, vẫn không bằng một phần mười ân đức của tiền bối năm xưa.”
Mộc Kiếm Tiên hiển nhiên là người không giỏi nói chuyện, hắn căn bản không
định hàn huyên với mấy người Lý Trường Sinh, lời nói rất thẳng thắn trực tiếp:
“Thời gian của ta không đủ, cần phải nói tóm tắt. ta thấy trong nguyên thần của
các ngươi có một thần ấn hư ảo, đây là ký hiệu của đệ tử Vô Tướng thần tông?
Có thể cho ta một viên hay không?”
“Có gì không được? Đây là thứ chúng ta muốn mà không dám nói.” Vẻ mặt Lý
Trường Sinh vô cùng vui mừng, hắn giơ tay lên nắm, trực tiếp triệu hoán ‘Vô
Tướng thần ấn’ bản thể đến nơi này, sau đó dâng hai tay đến trước người Mộc
Kiếm Tiên.
“Tông ta nguyện theo Thái Vi Viên năm xưa, dùng lễ mời tiền bối thành thái
thượng trưởng lão của tông ta.”
Trong lòng hắn lại nghĩ, chờ trở về phải treo bức họa của Mộc Kiếm Tiên ở
trong Tổ Sư đường.
Còn phải cung phụng đèn nhang với tượng thần của vị này nữa.
Kể từ hôm nay, Vô Tướng thần tông rốt cuộc cũng coi như là có thần linh để
cung phụng rồi.
Từ khi thành lập đến giờ, Vô Tướng thần tông bọn họ không dựa vào vị thần
linh nào, bởi vì không ai là đáng tin cả, bọn họ chỉ có thể không ngừng bắt giữ
Cự thần cổ đại, rồi rút máu ở trên người đám Cự thần đó.
Đám Cự thần cổ đại đó không phải là thần linh chân chính, đa phần đều chỉ có
cảnh giới nhất phẩm đến Siêu Phẩm. Hơn nữa đều là thần linh tiên thiên, vừa
sinh ra đã có cảnh giới đó, tuổi thọ rất dài, gần như thọ cùng trời đất.
Tuy rằng thần huyết của Cự thần cổ đại có hiệu quả như thần ân, nhưng lại rất
khó tinh luyện, trong quá trình đó cần tiêu hao lượng lớn tài nguyên và nhân
lực, bằng không thì có rất nhiều hậu hoạn.
Ngoài ra, đám Cự thần cổ đại này cũng sẽ mang đến vô số kiếp nạn lớn cho Vô
Tướng thần tông vào tương lai.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Còn cả Chúc Quang âm.Vị Cổ thần này và bí cảnh thời gian đều là phiền phức mà Mộc Kiếm Tiên gâyra.Hai tầng trước của bí cảnh thời gian không phải là do lực lượng của ChúcQuang âm tạo thành, mà là một lao tù của một vị Cổ thần.Nếu như bí cảnh thời gian tiếp tục tồn tại ở thế gian này, như vậy nhiều nhất làhơn vạn năm sau, thương thế của Chúc Quang âm sẽ khôi phục như cũ, khi đóchắc chắn sẽ có thần kiếp.Mộc Kiếm Tiên không thể mặc kệ những thứ này, nhất định sẽ giải quyết tất cảvấn đề trước khi rời đi.Sở Hi Thanh lại quan tâm đến ‘tiền công’ của mình hơn.Trong lòng hắn đang nghĩ, Mộc Kiếm Tiên ơi Mộc Kiếm Tiên, ngài phải trả nợxong rồi mới rời đi chứ?Một cái chớp mắt tiếp theo, bóng người của tông chủ Lý Trường Sinh đã hiểnhóa ra trên hư không.Phía sua hắn là một đám đại trưởng lão của Vô Tướng thần tông, tất cả đều nadi từ mấy ngàn dặm đến đây.Sau khi những người này đến, bọn họ vội vã nhìn Sở Hi Thanh một chút, saukhi phát hiện hắn bình yên vô sự, liền thi lễ về phía không trung.“Chúng ta cung nghênh tiền bối giá lâm!”Khoảnh khắc này, một bóng dáng cao lớn và thon gầy xuất hiện trước mặt bọnhọ.Đó là một nam tử khoảng ba mươi tuổi, hắn có mái tóc đỏ thắm, ngũ quan tuấnmỹ, hai bên thái dương lại hơi cao.Hắn chỉ mặc một bộ đạo bào bằng vải bố màu xanh, dưới chân là một đôi giàyvải, nhưng bản thân lại có một loại khí thế xuất trần, khiến người ta liếc mắtnhìn là biết vị này không phải người trong trần thế.Nhưng thần thái của vị này hơi ngây ngô, cho người ta có một loại cảm giác hơitrì độn chậm chạp.Ngoài ra, có lẽ là vì vị này mới đăng thần, cho nên khí tức bên ngoài rất ác liệt.Sở Hi Thanh lập tức hiểu ra, vị này nhất định là Mộc Kiếm Tiên – Tùng DuyênNiên.Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Phân thần Hóa thể của một vị thần linh, khôngkhỏi tò mò nhìn nhiều hơn vài lần.Phân thần Hóa thể của vị này khác với hóa thân của Táng Thiên, khi đó tángThiên chỉ hàng lâm một chút thần niệm mà thôi, có thể nói là nhỏ bé khôngđáng kể.Mà Mộc Kiếm Tiên bây giờ, gần như không khác gì nguyên thần bản thể củahắn cả.Chỉ là Sở Hi Thanh nhìn nhìn vài cái thì đã xảy ra chuyện. Thần lực bị áp chếtrong cơ thể hắn lại sôi sục, chúng nó bắt đầu tàn phá bừa bãi, bắt đầu tạo phảntrong cơ thể.Mộc Kiếm Tiên lập tức cảm ứng được, liền nhìn vào hắn một chút. Sở Hi Thanhchợt cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, tựa như uống phải nước lạnh, tất cả các loạilực lượng trong cơ thể cũng bị trấn áp xuống.Sau đso, Mộc Kiếm Tiên lại thi lễ với đám người đại trưởng lão Vô Tướng thầntông và tông chủ Lý Trường Sinh: “Tùng Duyên Niên đa tạ chư vị đã giúp đỡ tathành đạo.”Giọng nói của hắn khàn khàn, tựa như tiếng lá cây xào xạc, tốc độ nói chuyệncũng chầm chậm, hầu như là nói từng chữ từng chữ một.Lý Trường Sinh lập tức nghiêng người tránh né: “Không dám! Tiền bối ngàyxưa đã bảo vệ nhân tộc hơn vạn năm, ân đức vô lượng, chúng ta chỉ trợ giúpmột chút, vẫn không bằng một phần mười ân đức của tiền bối năm xưa.”Mộc Kiếm Tiên hiển nhiên là người không giỏi nói chuyện, hắn căn bản khôngđịnh hàn huyên với mấy người Lý Trường Sinh, lời nói rất thẳng thắn trực tiếp:“Thời gian của ta không đủ, cần phải nói tóm tắt. ta thấy trong nguyên thần củacác ngươi có một thần ấn hư ảo, đây là ký hiệu của đệ tử Vô Tướng thần tông?Có thể cho ta một viên hay không?”“Có gì không được? Đây là thứ chúng ta muốn mà không dám nói.” Vẻ mặt LýTrường Sinh vô cùng vui mừng, hắn giơ tay lên nắm, trực tiếp triệu hoán ‘VôTướng thần ấn’ bản thể đến nơi này, sau đó dâng hai tay đến trước người MộcKiếm Tiên.“Tông ta nguyện theo Thái Vi Viên năm xưa, dùng lễ mời tiền bối thành tháithượng trưởng lão của tông ta.”Trong lòng hắn lại nghĩ, chờ trở về phải treo bức họa của Mộc Kiếm Tiên ởtrong Tổ Sư đường.Còn phải cung phụng đèn nhang với tượng thần của vị này nữa.Kể từ hôm nay, Vô Tướng thần tông rốt cuộc cũng coi như là có thần linh đểcung phụng rồi.Từ khi thành lập đến giờ, Vô Tướng thần tông bọn họ không dựa vào vị thầnlinh nào, bởi vì không ai là đáng tin cả, bọn họ chỉ có thể không ngừng bắt giữCự thần cổ đại, rồi rút máu ở trên người đám Cự thần đó.Đám Cự thần cổ đại đó không phải là thần linh chân chính, đa phần đều chỉ cócảnh giới nhất phẩm đến Siêu Phẩm. Hơn nữa đều là thần linh tiên thiên, vừasinh ra đã có cảnh giới đó, tuổi thọ rất dài, gần như thọ cùng trời đất.Tuy rằng thần huyết của Cự thần cổ đại có hiệu quả như thần ân, nhưng lại rấtkhó tinh luyện, trong quá trình đó cần tiêu hao lượng lớn tài nguyên và nhânlực, bằng không thì có rất nhiều hậu hoạn.Ngoài ra, đám Cự thần cổ đại này cũng sẽ mang đến vô số kiếp nạn lớn cho VôTướng thần tông vào tương lai.