Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1086: Tiệt Thiên

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Bí cảnh thời gian bị Mộc Kiếm Tiên đưa vào dòng sông thời gian, một canh giờsau, tất cả mọi người của Vô Tướng thần tông đều lên phi thuyền đi trở về VôTướng thần sơn.Dù là Lý Trường Sinh và mấy vị đại trưởng lão cũng không ngoại lệ.Tại thế giới này, qua lại không trong gian ở khoảng cách xa là chuyện rất khôngđơn giản.Lúc trước, vì biểu hiện tôn kính nên mấy người Lý Trường Sinh đã tiêu hao mộtsố tiền lớn để mở ‘Thiên môn’, tạo một đường hầm không gian dài mấy ngàndặm, trực tiếp hàng lâm ở nơi này, nghênh đón nguyên thần pháp thể của MộcKiếm Tiên.Vấn đề là mở Thiên môn rất phí tiền, sau khi Mộc Kiếm Tiên rời đi, đại trưởnglão Độ Chi viện Hác Thu Phong đã không nở số tiền này.Mấy người Mộc Kiếm Tiên cũng chỉ có thể ngồi phi thuyền của Ngạo Quốc đểtrở về.Thật ra tốc độ của chiếc phi thuyền này rất bình thường, nhưng dù sao ngồithuyền cũng tốt hơn là chạy bộ.Dù là bay trên trời thì cũng rất mệt.Một đám đệ tử Vô Tướng thần tông lại thì thế mà nơm nớp lo sợ, sau khi lênthuyền thì tập trung ở đuôi thuyền, bọn họ còn không dám thở mạnh.Lý Trường Sinh và một đám đại trưởng lão thì ngồi ở đầu thuyền, bọn họ đangvây quanh hai người Sở Hi Thanh và Phương Bất Viên.Ban đầu, bọn họ hỏi hăn tất cả trải nghiệm của Sở Hi Thanh ở trong bí cảnh, vàcả những việc liên quan đến Mộc Kiếm Tiên và thức kiếm pháp kia.Mười mấy người đều là mặt mũi nghiêm túc, ánh mắt cực kỳ ngưng trọng,giống như tam đường hội thẩm.Nếu là người thường mà bị mười mấy vị cao thủ nhất phẩm nhị phẩm nhìnchằm chằm, thì nhất định sẽ cảm thấy rất áp lực.Nhưng Sở Hi Thanh lại thong dong tự nhiên.Tốt xấu gì hắn cũng từng làm bang chủ, có hơn vạn bang chúng, tộc nhân mườimấy vạn.Hơn nữa, đây chỉ là công tác báo cáo mà thôi, hắn cũng quen rồi.Nên nói thì nói, nên giấu thì giấu, nên gia công thêm chút nghệ thuật thì thêmmắm thêm muối một phen.Nói chung là, vừa không lộ bí mật, còn phải để mấy người Lý Trường Sinh biếtlà hắn rất vất vả, rất gian khổ, rất bla bla. . .Sắc mặt Lý Trường Sinh lại rất quái lạ.Hầu như một tháng này hắn luôn nhìn chằm chằm vào Sở Hi Thanh.Toàn bộ quá trình nào có gian nan vất vả như cái tên này nói?Cũng chỉ có khi gặp Đằng Xà và Huyền Vũ, cộng thêm lúc Sở Hi Thanh diễnluyện thức kiếm pháp kia là có chút nguy hiểm thôi. Thời gian còn lại thì Sở HiThanh gần như là nghiền ép cả bí cảnh.A đúng rồi, còn cả Huyết Nhai Đao Quân.Lý Trường Sinh cũng nhìn chằm chằm một canh giờ, suýt nữa bị ói ra.Tên nhóc này rõ ràng là còn trẻ, làm sao lại tựa như kẻ già đời vậy?Hắn lười vạch trần Sở Hi Thanh, tay vuốt mấy sợi râu bạc dưới cằm: “MộcKiếm Tiên thoát vây, bước vào Vĩnh Hằng, có thể làm Vô Tướng thần tông tađược rất nhiều chỗ tốt, thậm chí cả thiên hạ này cũng được lợi. Việc này ngươicó công lớn, tông môn sẽ trọng thưởng.”Lý Trường Sinh vừa nói xong, lại ngưng thần nhìn Sở Hi Thanh: “Tiểu Sở,không biết ngươi có thể cho chúng ta xem cành tùng và hạt giống mà MộcKiếm Tiên ban tặng cho ngươi một chút không?”“Tông chủ nói quá lời.” Sở Hi Thanh cũng muốn cầu cạnh tông môn, nghe vậyliền không do dự, đưa hạt thông và cành tùng qua.Lý Trường Sinh tiếp nhận hạt giống của Mộc Kiếm Tiên, nhưng chín cành tùngkia lại bị đại trưởng lão Thiên Khí viện Ngự Vân Tưởng cướp mất.Vị Ngự đạo trưởng lão này có cái tên rất nên thơ, nhưng tướng mạo lại giốngnhư Hỏa Công Đầu Đà trong phim ảnh vậy, đỉnh đầu trọc lốc, đôi mày rậm màdài như chổi, mũi như huyền đảm (túi mật), miệng như chậu lớn.Vẻ mặt vị này nghiêm túc, dùng tay xoa nhẹ chín cành tùng kia, ngưng thầncảm ứng một lúc.Chốc lát sau, hắn liền mở mắt ra, chà chà hai tiếng rồi nói: “Mộc Kiếm Tiên thậtsự là rất yêu thương coi trọng ngươi, những cành tùng này có phong ấn hai đầuThiên quy đạo luật hoàn chính là Trảm Thiên và Trụ Thiên, đây quả thật là phôicủa một bộ thần binh nhất phẩm hạ.”Vẻ mặt Ngạo Quốc ở bên cạnh tràn đầy kinh ngạc, lúc này cũng đưa tay cầmcành tùng kia lên xem.Sở Hi Thanh cũng rất kinh ngạc.Hắn cũng từng cảm ứng cành tùng này, nhưng lại không phát hiện thứ gì dịthường, chỉ cảm thấy cành tùng này rất cứng rắn thôi.Như vậy là Mộc Kiếm Tiên lo lắng tu vị của hắn bây giờ không chịu nổi, vì thếmới phong ấn bên trong cành tùng, để cho hắn không cảm ứng được.Đây chính là ‘vô thượng tiên duyên’.Ngự Vân Tưởng lại nói tiếp: “Nhưng muốn luyện chế chín cành tùng này thànhchín thanh kiếm chân chính, vậy tuyệt đối không đơn giản, rất hao tài tốn của.Nếu như ngươi muốn dùng bây giờ, lại không muốn lãng phí phẩm chất của nó,nhất định phải dùng phương pháp tế luyện từ từ, để nó có thể thăng cấp, nhưvậy thì càng phiền phức hơn.” 

Bí cảnh thời gian bị Mộc Kiếm Tiên đưa vào dòng sông thời gian, một canh giờ

sau, tất cả mọi người của Vô Tướng thần tông đều lên phi thuyền đi trở về Vô

Tướng thần sơn.

Dù là Lý Trường Sinh và mấy vị đại trưởng lão cũng không ngoại lệ.

Tại thế giới này, qua lại không trong gian ở khoảng cách xa là chuyện rất không

đơn giản.

Lúc trước, vì biểu hiện tôn kính nên mấy người Lý Trường Sinh đã tiêu hao một

số tiền lớn để mở ‘Thiên môn’, tạo một đường hầm không gian dài mấy ngàn

dặm, trực tiếp hàng lâm ở nơi này, nghênh đón nguyên thần pháp thể của Mộc

Kiếm Tiên.

Vấn đề là mở Thiên môn rất phí tiền, sau khi Mộc Kiếm Tiên rời đi, đại trưởng

lão Độ Chi viện Hác Thu Phong đã không nở số tiền này.

Mấy người Mộc Kiếm Tiên cũng chỉ có thể ngồi phi thuyền của Ngạo Quốc để

trở về.

Thật ra tốc độ của chiếc phi thuyền này rất bình thường, nhưng dù sao ngồi

thuyền cũng tốt hơn là chạy bộ.

Dù là bay trên trời thì cũng rất mệt.

Một đám đệ tử Vô Tướng thần tông lại thì thế mà nơm nớp lo sợ, sau khi lên

thuyền thì tập trung ở đuôi thuyền, bọn họ còn không dám thở mạnh.

Lý Trường Sinh và một đám đại trưởng lão thì ngồi ở đầu thuyền, bọn họ đang

vây quanh hai người Sở Hi Thanh và Phương Bất Viên.

Ban đầu, bọn họ hỏi hăn tất cả trải nghiệm của Sở Hi Thanh ở trong bí cảnh, và

cả những việc liên quan đến Mộc Kiếm Tiên và thức kiếm pháp kia.

Mười mấy người đều là mặt mũi nghiêm túc, ánh mắt cực kỳ ngưng trọng,

giống như tam đường hội thẩm.

Nếu là người thường mà bị mười mấy vị cao thủ nhất phẩm nhị phẩm nhìn

chằm chằm, thì nhất định sẽ cảm thấy rất áp lực.

Nhưng Sở Hi Thanh lại thong dong tự nhiên.

Tốt xấu gì hắn cũng từng làm bang chủ, có hơn vạn bang chúng, tộc nhân mười

mấy vạn.

Hơn nữa, đây chỉ là công tác báo cáo mà thôi, hắn cũng quen rồi.

Nên nói thì nói, nên giấu thì giấu, nên gia công thêm chút nghệ thuật thì thêm

mắm thêm muối một phen.

Nói chung là, vừa không lộ bí mật, còn phải để mấy người Lý Trường Sinh biết

là hắn rất vất vả, rất gian khổ, rất bla bla. . .

Sắc mặt Lý Trường Sinh lại rất quái lạ.

Hầu như một tháng này hắn luôn nhìn chằm chằm vào Sở Hi Thanh.

Toàn bộ quá trình nào có gian nan vất vả như cái tên này nói?

Cũng chỉ có khi gặp Đằng Xà và Huyền Vũ, cộng thêm lúc Sở Hi Thanh diễn

luyện thức kiếm pháp kia là có chút nguy hiểm thôi. Thời gian còn lại thì Sở Hi

Thanh gần như là nghiền ép cả bí cảnh.

A đúng rồi, còn cả Huyết Nhai Đao Quân.

Lý Trường Sinh cũng nhìn chằm chằm một canh giờ, suýt nữa bị ói ra.

Tên nhóc này rõ ràng là còn trẻ, làm sao lại tựa như kẻ già đời vậy?

Hắn lười vạch trần Sở Hi Thanh, tay vuốt mấy sợi râu bạc dưới cằm: “Mộc

Kiếm Tiên thoát vây, bước vào Vĩnh Hằng, có thể làm Vô Tướng thần tông ta

được rất nhiều chỗ tốt, thậm chí cả thiên hạ này cũng được lợi. Việc này ngươi

có công lớn, tông môn sẽ trọng thưởng.”

Lý Trường Sinh vừa nói xong, lại ngưng thần nhìn Sở Hi Thanh: “Tiểu Sở,

không biết ngươi có thể cho chúng ta xem cành tùng và hạt giống mà Mộc

Kiếm Tiên ban tặng cho ngươi một chút không?”

“Tông chủ nói quá lời.” Sở Hi Thanh cũng muốn cầu cạnh tông môn, nghe vậy

liền không do dự, đưa hạt thông và cành tùng qua.

Lý Trường Sinh tiếp nhận hạt giống của Mộc Kiếm Tiên, nhưng chín cành tùng

kia lại bị đại trưởng lão Thiên Khí viện Ngự Vân Tưởng cướp mất.

Vị Ngự đạo trưởng lão này có cái tên rất nên thơ, nhưng tướng mạo lại giống

như Hỏa Công Đầu Đà trong phim ảnh vậy, đỉnh đầu trọc lốc, đôi mày rậm mà

dài như chổi, mũi như huyền đảm (túi mật), miệng như chậu lớn.

Vẻ mặt vị này nghiêm túc, dùng tay xoa nhẹ chín cành tùng kia, ngưng thần

cảm ứng một lúc.

Chốc lát sau, hắn liền mở mắt ra, chà chà hai tiếng rồi nói: “Mộc Kiếm Tiên thật

sự là rất yêu thương coi trọng ngươi, những cành tùng này có phong ấn hai đầu

Thiên quy đạo luật hoàn chính là Trảm Thiên và Trụ Thiên, đây quả thật là phôi

của một bộ thần binh nhất phẩm hạ.”

Vẻ mặt Ngạo Quốc ở bên cạnh tràn đầy kinh ngạc, lúc này cũng đưa tay cầm

cành tùng kia lên xem.

Sở Hi Thanh cũng rất kinh ngạc.

Hắn cũng từng cảm ứng cành tùng này, nhưng lại không phát hiện thứ gì dị

thường, chỉ cảm thấy cành tùng này rất cứng rắn thôi.

Như vậy là Mộc Kiếm Tiên lo lắng tu vị của hắn bây giờ không chịu nổi, vì thế

mới phong ấn bên trong cành tùng, để cho hắn không cảm ứng được.

Đây chính là ‘vô thượng tiên duyên’.

Ngự Vân Tưởng lại nói tiếp: “Nhưng muốn luyện chế chín cành tùng này thành

chín thanh kiếm chân chính, vậy tuyệt đối không đơn giản, rất hao tài tốn của.

Nếu như ngươi muốn dùng bây giờ, lại không muốn lãng phí phẩm chất của nó,

nhất định phải dùng phương pháp tế luyện từ từ, để nó có thể thăng cấp, như

vậy thì càng phiền phức hơn.” 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Bí cảnh thời gian bị Mộc Kiếm Tiên đưa vào dòng sông thời gian, một canh giờsau, tất cả mọi người của Vô Tướng thần tông đều lên phi thuyền đi trở về VôTướng thần sơn.Dù là Lý Trường Sinh và mấy vị đại trưởng lão cũng không ngoại lệ.Tại thế giới này, qua lại không trong gian ở khoảng cách xa là chuyện rất khôngđơn giản.Lúc trước, vì biểu hiện tôn kính nên mấy người Lý Trường Sinh đã tiêu hao mộtsố tiền lớn để mở ‘Thiên môn’, tạo một đường hầm không gian dài mấy ngàndặm, trực tiếp hàng lâm ở nơi này, nghênh đón nguyên thần pháp thể của MộcKiếm Tiên.Vấn đề là mở Thiên môn rất phí tiền, sau khi Mộc Kiếm Tiên rời đi, đại trưởnglão Độ Chi viện Hác Thu Phong đã không nở số tiền này.Mấy người Mộc Kiếm Tiên cũng chỉ có thể ngồi phi thuyền của Ngạo Quốc đểtrở về.Thật ra tốc độ của chiếc phi thuyền này rất bình thường, nhưng dù sao ngồithuyền cũng tốt hơn là chạy bộ.Dù là bay trên trời thì cũng rất mệt.Một đám đệ tử Vô Tướng thần tông lại thì thế mà nơm nớp lo sợ, sau khi lênthuyền thì tập trung ở đuôi thuyền, bọn họ còn không dám thở mạnh.Lý Trường Sinh và một đám đại trưởng lão thì ngồi ở đầu thuyền, bọn họ đangvây quanh hai người Sở Hi Thanh và Phương Bất Viên.Ban đầu, bọn họ hỏi hăn tất cả trải nghiệm của Sở Hi Thanh ở trong bí cảnh, vàcả những việc liên quan đến Mộc Kiếm Tiên và thức kiếm pháp kia.Mười mấy người đều là mặt mũi nghiêm túc, ánh mắt cực kỳ ngưng trọng,giống như tam đường hội thẩm.Nếu là người thường mà bị mười mấy vị cao thủ nhất phẩm nhị phẩm nhìnchằm chằm, thì nhất định sẽ cảm thấy rất áp lực.Nhưng Sở Hi Thanh lại thong dong tự nhiên.Tốt xấu gì hắn cũng từng làm bang chủ, có hơn vạn bang chúng, tộc nhân mườimấy vạn.Hơn nữa, đây chỉ là công tác báo cáo mà thôi, hắn cũng quen rồi.Nên nói thì nói, nên giấu thì giấu, nên gia công thêm chút nghệ thuật thì thêmmắm thêm muối một phen.Nói chung là, vừa không lộ bí mật, còn phải để mấy người Lý Trường Sinh biếtlà hắn rất vất vả, rất gian khổ, rất bla bla. . .Sắc mặt Lý Trường Sinh lại rất quái lạ.Hầu như một tháng này hắn luôn nhìn chằm chằm vào Sở Hi Thanh.Toàn bộ quá trình nào có gian nan vất vả như cái tên này nói?Cũng chỉ có khi gặp Đằng Xà và Huyền Vũ, cộng thêm lúc Sở Hi Thanh diễnluyện thức kiếm pháp kia là có chút nguy hiểm thôi. Thời gian còn lại thì Sở HiThanh gần như là nghiền ép cả bí cảnh.A đúng rồi, còn cả Huyết Nhai Đao Quân.Lý Trường Sinh cũng nhìn chằm chằm một canh giờ, suýt nữa bị ói ra.Tên nhóc này rõ ràng là còn trẻ, làm sao lại tựa như kẻ già đời vậy?Hắn lười vạch trần Sở Hi Thanh, tay vuốt mấy sợi râu bạc dưới cằm: “MộcKiếm Tiên thoát vây, bước vào Vĩnh Hằng, có thể làm Vô Tướng thần tông tađược rất nhiều chỗ tốt, thậm chí cả thiên hạ này cũng được lợi. Việc này ngươicó công lớn, tông môn sẽ trọng thưởng.”Lý Trường Sinh vừa nói xong, lại ngưng thần nhìn Sở Hi Thanh: “Tiểu Sở,không biết ngươi có thể cho chúng ta xem cành tùng và hạt giống mà MộcKiếm Tiên ban tặng cho ngươi một chút không?”“Tông chủ nói quá lời.” Sở Hi Thanh cũng muốn cầu cạnh tông môn, nghe vậyliền không do dự, đưa hạt thông và cành tùng qua.Lý Trường Sinh tiếp nhận hạt giống của Mộc Kiếm Tiên, nhưng chín cành tùngkia lại bị đại trưởng lão Thiên Khí viện Ngự Vân Tưởng cướp mất.Vị Ngự đạo trưởng lão này có cái tên rất nên thơ, nhưng tướng mạo lại giốngnhư Hỏa Công Đầu Đà trong phim ảnh vậy, đỉnh đầu trọc lốc, đôi mày rậm màdài như chổi, mũi như huyền đảm (túi mật), miệng như chậu lớn.Vẻ mặt vị này nghiêm túc, dùng tay xoa nhẹ chín cành tùng kia, ngưng thầncảm ứng một lúc.Chốc lát sau, hắn liền mở mắt ra, chà chà hai tiếng rồi nói: “Mộc Kiếm Tiên thậtsự là rất yêu thương coi trọng ngươi, những cành tùng này có phong ấn hai đầuThiên quy đạo luật hoàn chính là Trảm Thiên và Trụ Thiên, đây quả thật là phôicủa một bộ thần binh nhất phẩm hạ.”Vẻ mặt Ngạo Quốc ở bên cạnh tràn đầy kinh ngạc, lúc này cũng đưa tay cầmcành tùng kia lên xem.Sở Hi Thanh cũng rất kinh ngạc.Hắn cũng từng cảm ứng cành tùng này, nhưng lại không phát hiện thứ gì dịthường, chỉ cảm thấy cành tùng này rất cứng rắn thôi.Như vậy là Mộc Kiếm Tiên lo lắng tu vị của hắn bây giờ không chịu nổi, vì thếmới phong ấn bên trong cành tùng, để cho hắn không cảm ứng được.Đây chính là ‘vô thượng tiên duyên’.Ngự Vân Tưởng lại nói tiếp: “Nhưng muốn luyện chế chín cành tùng này thànhchín thanh kiếm chân chính, vậy tuyệt đối không đơn giản, rất hao tài tốn của.Nếu như ngươi muốn dùng bây giờ, lại không muốn lãng phí phẩm chất của nó,nhất định phải dùng phương pháp tế luyện từ từ, để nó có thể thăng cấp, nhưvậy thì càng phiền phức hơn.” 

Chương 1086: Tiệt Thiên