Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1087: Tiệt Thiên (2)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Ngự Vân Tưởng ngưng thần suy tư: “Ta đề nghị ngươi dùng ‘Dưỡng Kiếmthuật’, sau khi tế luyện xong thì phong ấn lại, dùng phương thức kiếm thai đểdung hợp với phân hồn của ngươi, tiếp đó lại tế luyện từng bước một, ôn dưỡngvà giải phong ấn, giống như là nuôi thai nhi vậy.”“Chỗ tốt là người và kiếm càng phù hợp hơn, tâm ý tương thông, ngày sau cóthể giống như phân thân hóa thể của ngươi, cũng không sợ bị người khác cướpđoạt, bởi vì người khác có cướp đi cũng không dùng được. Còn có thể cườnghóa nó trong quá trình ôn dưỡng, sau này thậm chí còn có hi vọng đột phá SiêuPhẩm.”“Nhưng cái này rất phí tiền, chỉ là tài liệu luyện khí cũng phải mất gần chíntriệu lượng vàng, sau đó nuôi kiếm lại càng tốn hơn, phải gấp mấy chục lần tiềntài liệu.”Mặt Sở Hi Thanh nhất thời đen xì.Hắn nghi ngờ vị đại trưởng lão này đang muốn gạt tiền của hắn.Chín triệu lượng vàng, chính là chín mươi triệu lượng bạc.Lần này Sở Hi Thanh kiếm được một phần mười đồ vật trong nhẫn của PhươngBất Viên, lại cướp bóp và làm thịt rất nhiều người ở trong bí cảnh, nhưng cũngchỉ kiếm được hơn mười triệu lượng bạc.Vẻ mặt Lý Trường Sinh hơi xúc động nói: “Ngươi chỉ cần bỏ một phần mười,số còn lại tông môn sẽ bỏ ra cho ngươi, coi như là một trong những phầnthưởng của ngươi.Đại trưởng lão Độ Chi viện Hác Thu Phong chợt rùng mình, sau đó cũng khôngnói gì.Đúng là hắn bình thường rất keo kiệt, những không bao giờ keo kiệt vào nhữngnơi cần dùng tiền.Sở Hi Thanh trợ giúp Mộc Kiếm Tiên đăng thần, đúng là xứng với phần thưởngnày.Có Mộc Kiếm Tiên che chở, Vô Tướng thần tông bọn họ có thể giữ khí vận vạnnăm, cũng sẽ có sức lực để ứng phó với trận ‘ma kiếp’ hơn mười năm sau kia.Bết bát nhất thì Vô Tướng thần tông cũng có thể bảo vệ truyền thừa, có tiền vốnđể đông sơn tái khởi.Phần công lao cực lớn này, há lại là mấy triệu lượng có thể đền đáp?Hơn nữa, tên tiểu tử này cũng đã tiết kiệm cho bọn họ không ít tiền.Khóe miệng Sở Hi Thanh hơi co quắp vài cái.Một phần mười của chín mươi triệu lượng, đó cũng là chín triệu lượng bạc.Nhưng hắn cũng biết, tông môn không chỉ không lừa gạt mình, mà còn rất chămsóc mình.Dù sao đây cũng là chín thanh thần binh nhất phẩm, không tốn tiền mới là lạ.Tuy rằng hắn có chín cành tùng làm tài liệu chính, nhưng các loại tài liệu phụkia cũng là thiên tài địa bảo hiếm có trên đời.Đấy là còn chưa nói đến người ra tay luyện khí, loại Khí sư đẳng cấp đại tôngsư này, tiền công của bọn họ đã là giá trên trời rồi.Lý Trường Sinh lại tiếp tục nói: “Ngoại trừ luyện kiếm ra, Trưởng lão hội vàThiện Công đường sẽ thương nghị về các phần thưởng còn lại. Nhưng ý của talà, đưa ngươi lên làm Tru Thiên thánh truyền, cộng thêm một ít thiện công, mộtbộ ‘chiến đồ Vô Tướng công’ đỉnh cấp, lại cường hóa ‘Phong Vân Thần Điệnđồ’ cho ngươi. Tông môn cũng sẽ bỏ tiền, giúp ngươi thức tỉnh một thiên phúhuyết mạch đỉnh cấp.”Sở Mính ngồi ở giữa thuyền cũng đang nghiêng tai lắng nghe.Những đại trưởng lão này cũng dùng pháp lực ngăn cản linh thức khi nóichuyện.Nhưng trong tay Sở Mính lại có một viên ngọc phù Địa Sát ‘Thiên Thị ĐịaThính’.Đây xem như là loại ngọc phù Địa Sát vô dụng nhất, luyện chết rất đơn giản.Tuy rằng tương đối rẻ tiền, cũng thường xuyên nhìn thấy trên thị trường, nhưnggiá trị của nó vẫn cao đến năm vạn lượng bạc.Nhưng Sở Mính sử dụng ngọc phù này, chỉ để nghe trộm mấy người Lý TrườngSinh nói chuyện.Nàng nghe thấy Lý Trường Sinh nói đề bạt Sở Hi Thanh lên làm Tru Thiênthánh truyền, vẻ mặt lập tức buông lỏng.Thiên phú của người này, đúng là có tu cách tu luyện Tru Thiên đao.Sở Hi Thanh trở thành Tru Thiên thánh truyền, có nghĩa là phương hướng tuhành của người này sẽ chếch về phía Tru Thiên đao, sẽ giảm bớt cạnh tranh vớinàng.Nhưng một cái chớp mắt tiếp theo, Sở Mính lại giận không nhịn nổi.Vô Tướng thần tông đến giờ vẫn không cho nàng đãi ngộ ‘thánh truyền’.Còn cả Lý Trường Sinh nữa, thế mà lại chuẩn bị bỏ tiền ra để luyện kiếm choSở Hi Thanh, giúp đỡ hắn thức tỉnh một môn thiên phú huyết mạch đỉnh cấp, lạikhông chịu bỏ tiền giúp nàng chuyển đổi công pháp.Cũng không phải Sở Mính lo lắng Sở Hi Thanh sẽ thức tỉnh huyết mạch NhaiTí.Từ xưa đến nay, tất cả võ tu chỉ thức tỉnh một loại huyết mạch thần thú, chưabao giờ có ngoại lệ.Sở Hi Thanh đã có ‘Bạch Hổ’, vậy không thể nào nắm giữ ‘Nhai Tí’.Vấn đề là Sở Hi Thanh vốn đã có thiên phú siêu tuyệt, là Siêu thiên trụ đỉnh cấpnhất.Tình huống giống như hắn, đã rất khó thức tỉnh thêm một môn thiên phú huyếtmạch đỉnh cấp.Vì vậy, lần này tông môn ‘giúp đỡ’, tất cả sẽ bỏ ra một cái giá khổng lồ, nóikhông chừng còn phải mất một triệu lượng vàng.Thế mà tông môn lại không chịu bỏ tiền ra để chuyển đổi công pháp cho nàng,cái này quả thật là phân biệt đối xử.Sở Mình âm thầm cười gằn, nghĩ thầm nếu như ta không tu luyện Nhai Tí đaothì cũng thôi, nhưng nếu ta tu luyện
Ngự Vân Tưởng ngưng thần suy tư: “Ta đề nghị ngươi dùng ‘Dưỡng Kiếm
thuật’, sau khi tế luyện xong thì phong ấn lại, dùng phương thức kiếm thai để
dung hợp với phân hồn của ngươi, tiếp đó lại tế luyện từng bước một, ôn dưỡng
và giải phong ấn, giống như là nuôi thai nhi vậy.”
“Chỗ tốt là người và kiếm càng phù hợp hơn, tâm ý tương thông, ngày sau có
thể giống như phân thân hóa thể của ngươi, cũng không sợ bị người khác cướp
đoạt, bởi vì người khác có cướp đi cũng không dùng được. Còn có thể cường
hóa nó trong quá trình ôn dưỡng, sau này thậm chí còn có hi vọng đột phá Siêu
Phẩm.”
“Nhưng cái này rất phí tiền, chỉ là tài liệu luyện khí cũng phải mất gần chín
triệu lượng vàng, sau đó nuôi kiếm lại càng tốn hơn, phải gấp mấy chục lần tiền
tài liệu.”
Mặt Sở Hi Thanh nhất thời đen xì.
Hắn nghi ngờ vị đại trưởng lão này đang muốn gạt tiền của hắn.
Chín triệu lượng vàng, chính là chín mươi triệu lượng bạc.
Lần này Sở Hi Thanh kiếm được một phần mười đồ vật trong nhẫn của Phương
Bất Viên, lại cướp bóp và làm thịt rất nhiều người ở trong bí cảnh, nhưng cũng
chỉ kiếm được hơn mười triệu lượng bạc.
Vẻ mặt Lý Trường Sinh hơi xúc động nói: “Ngươi chỉ cần bỏ một phần mười,
số còn lại tông môn sẽ bỏ ra cho ngươi, coi như là một trong những phần
thưởng của ngươi.
Đại trưởng lão Độ Chi viện Hác Thu Phong chợt rùng mình, sau đó cũng không
nói gì.
Đúng là hắn bình thường rất keo kiệt, những không bao giờ keo kiệt vào những
nơi cần dùng tiền.
Sở Hi Thanh trợ giúp Mộc Kiếm Tiên đăng thần, đúng là xứng với phần thưởng
này.
Có Mộc Kiếm Tiên che chở, Vô Tướng thần tông bọn họ có thể giữ khí vận vạn
năm, cũng sẽ có sức lực để ứng phó với trận ‘ma kiếp’ hơn mười năm sau kia.
Bết bát nhất thì Vô Tướng thần tông cũng có thể bảo vệ truyền thừa, có tiền vốn
để đông sơn tái khởi.
Phần công lao cực lớn này, há lại là mấy triệu lượng có thể đền đáp?
Hơn nữa, tên tiểu tử này cũng đã tiết kiệm cho bọn họ không ít tiền.
Khóe miệng Sở Hi Thanh hơi co quắp vài cái.
Một phần mười của chín mươi triệu lượng, đó cũng là chín triệu lượng bạc.
Nhưng hắn cũng biết, tông môn không chỉ không lừa gạt mình, mà còn rất chăm
sóc mình.
Dù sao đây cũng là chín thanh thần binh nhất phẩm, không tốn tiền mới là lạ.
Tuy rằng hắn có chín cành tùng làm tài liệu chính, nhưng các loại tài liệu phụ
kia cũng là thiên tài địa bảo hiếm có trên đời.
Đấy là còn chưa nói đến người ra tay luyện khí, loại Khí sư đẳng cấp đại tông
sư này, tiền công của bọn họ đã là giá trên trời rồi.
Lý Trường Sinh lại tiếp tục nói: “Ngoại trừ luyện kiếm ra, Trưởng lão hội và
Thiện Công đường sẽ thương nghị về các phần thưởng còn lại. Nhưng ý của ta
là, đưa ngươi lên làm Tru Thiên thánh truyền, cộng thêm một ít thiện công, một
bộ ‘chiến đồ Vô Tướng công’ đỉnh cấp, lại cường hóa ‘Phong Vân Thần Điện
đồ’ cho ngươi. Tông môn cũng sẽ bỏ tiền, giúp ngươi thức tỉnh một thiên phú
huyết mạch đỉnh cấp.”
Sở Mính ngồi ở giữa thuyền cũng đang nghiêng tai lắng nghe.
Những đại trưởng lão này cũng dùng pháp lực ngăn cản linh thức khi nói
chuyện.
Nhưng trong tay Sở Mính lại có một viên ngọc phù Địa Sát ‘Thiên Thị Địa
Thính’.
Đây xem như là loại ngọc phù Địa Sát vô dụng nhất, luyện chết rất đơn giản.
Tuy rằng tương đối rẻ tiền, cũng thường xuyên nhìn thấy trên thị trường, nhưng
giá trị của nó vẫn cao đến năm vạn lượng bạc.
Nhưng Sở Mính sử dụng ngọc phù này, chỉ để nghe trộm mấy người Lý Trường
Sinh nói chuyện.
Nàng nghe thấy Lý Trường Sinh nói đề bạt Sở Hi Thanh lên làm Tru Thiên
thánh truyền, vẻ mặt lập tức buông lỏng.
Thiên phú của người này, đúng là có tu cách tu luyện Tru Thiên đao.
Sở Hi Thanh trở thành Tru Thiên thánh truyền, có nghĩa là phương hướng tu
hành của người này sẽ chếch về phía Tru Thiên đao, sẽ giảm bớt cạnh tranh với
nàng.
Nhưng một cái chớp mắt tiếp theo, Sở Mính lại giận không nhịn nổi.
Vô Tướng thần tông đến giờ vẫn không cho nàng đãi ngộ ‘thánh truyền’.
Còn cả Lý Trường Sinh nữa, thế mà lại chuẩn bị bỏ tiền ra để luyện kiếm cho
Sở Hi Thanh, giúp đỡ hắn thức tỉnh một môn thiên phú huyết mạch đỉnh cấp, lại
không chịu bỏ tiền giúp nàng chuyển đổi công pháp.
Cũng không phải Sở Mính lo lắng Sở Hi Thanh sẽ thức tỉnh huyết mạch Nhai
Tí.
Từ xưa đến nay, tất cả võ tu chỉ thức tỉnh một loại huyết mạch thần thú, chưa
bao giờ có ngoại lệ.
Sở Hi Thanh đã có ‘Bạch Hổ’, vậy không thể nào nắm giữ ‘Nhai Tí’.
Vấn đề là Sở Hi Thanh vốn đã có thiên phú siêu tuyệt, là Siêu thiên trụ đỉnh cấp
nhất.
Tình huống giống như hắn, đã rất khó thức tỉnh thêm một môn thiên phú huyết
mạch đỉnh cấp.
Vì vậy, lần này tông môn ‘giúp đỡ’, tất cả sẽ bỏ ra một cái giá khổng lồ, nói
không chừng còn phải mất một triệu lượng vàng.
Thế mà tông môn lại không chịu bỏ tiền ra để chuyển đổi công pháp cho nàng,
cái này quả thật là phân biệt đối xử.
Sở Mình âm thầm cười gằn, nghĩ thầm nếu như ta không tu luyện Nhai Tí đao
thì cũng thôi, nhưng nếu ta tu luyện
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Ngự Vân Tưởng ngưng thần suy tư: “Ta đề nghị ngươi dùng ‘Dưỡng Kiếmthuật’, sau khi tế luyện xong thì phong ấn lại, dùng phương thức kiếm thai đểdung hợp với phân hồn của ngươi, tiếp đó lại tế luyện từng bước một, ôn dưỡngvà giải phong ấn, giống như là nuôi thai nhi vậy.”“Chỗ tốt là người và kiếm càng phù hợp hơn, tâm ý tương thông, ngày sau cóthể giống như phân thân hóa thể của ngươi, cũng không sợ bị người khác cướpđoạt, bởi vì người khác có cướp đi cũng không dùng được. Còn có thể cườnghóa nó trong quá trình ôn dưỡng, sau này thậm chí còn có hi vọng đột phá SiêuPhẩm.”“Nhưng cái này rất phí tiền, chỉ là tài liệu luyện khí cũng phải mất gần chíntriệu lượng vàng, sau đó nuôi kiếm lại càng tốn hơn, phải gấp mấy chục lần tiềntài liệu.”Mặt Sở Hi Thanh nhất thời đen xì.Hắn nghi ngờ vị đại trưởng lão này đang muốn gạt tiền của hắn.Chín triệu lượng vàng, chính là chín mươi triệu lượng bạc.Lần này Sở Hi Thanh kiếm được một phần mười đồ vật trong nhẫn của PhươngBất Viên, lại cướp bóp và làm thịt rất nhiều người ở trong bí cảnh, nhưng cũngchỉ kiếm được hơn mười triệu lượng bạc.Vẻ mặt Lý Trường Sinh hơi xúc động nói: “Ngươi chỉ cần bỏ một phần mười,số còn lại tông môn sẽ bỏ ra cho ngươi, coi như là một trong những phầnthưởng của ngươi.Đại trưởng lão Độ Chi viện Hác Thu Phong chợt rùng mình, sau đó cũng khôngnói gì.Đúng là hắn bình thường rất keo kiệt, những không bao giờ keo kiệt vào nhữngnơi cần dùng tiền.Sở Hi Thanh trợ giúp Mộc Kiếm Tiên đăng thần, đúng là xứng với phần thưởngnày.Có Mộc Kiếm Tiên che chở, Vô Tướng thần tông bọn họ có thể giữ khí vận vạnnăm, cũng sẽ có sức lực để ứng phó với trận ‘ma kiếp’ hơn mười năm sau kia.Bết bát nhất thì Vô Tướng thần tông cũng có thể bảo vệ truyền thừa, có tiền vốnđể đông sơn tái khởi.Phần công lao cực lớn này, há lại là mấy triệu lượng có thể đền đáp?Hơn nữa, tên tiểu tử này cũng đã tiết kiệm cho bọn họ không ít tiền.Khóe miệng Sở Hi Thanh hơi co quắp vài cái.Một phần mười của chín mươi triệu lượng, đó cũng là chín triệu lượng bạc.Nhưng hắn cũng biết, tông môn không chỉ không lừa gạt mình, mà còn rất chămsóc mình.Dù sao đây cũng là chín thanh thần binh nhất phẩm, không tốn tiền mới là lạ.Tuy rằng hắn có chín cành tùng làm tài liệu chính, nhưng các loại tài liệu phụkia cũng là thiên tài địa bảo hiếm có trên đời.Đấy là còn chưa nói đến người ra tay luyện khí, loại Khí sư đẳng cấp đại tôngsư này, tiền công của bọn họ đã là giá trên trời rồi.Lý Trường Sinh lại tiếp tục nói: “Ngoại trừ luyện kiếm ra, Trưởng lão hội vàThiện Công đường sẽ thương nghị về các phần thưởng còn lại. Nhưng ý của talà, đưa ngươi lên làm Tru Thiên thánh truyền, cộng thêm một ít thiện công, mộtbộ ‘chiến đồ Vô Tướng công’ đỉnh cấp, lại cường hóa ‘Phong Vân Thần Điệnđồ’ cho ngươi. Tông môn cũng sẽ bỏ tiền, giúp ngươi thức tỉnh một thiên phúhuyết mạch đỉnh cấp.”Sở Mính ngồi ở giữa thuyền cũng đang nghiêng tai lắng nghe.Những đại trưởng lão này cũng dùng pháp lực ngăn cản linh thức khi nóichuyện.Nhưng trong tay Sở Mính lại có một viên ngọc phù Địa Sát ‘Thiên Thị ĐịaThính’.Đây xem như là loại ngọc phù Địa Sát vô dụng nhất, luyện chết rất đơn giản.Tuy rằng tương đối rẻ tiền, cũng thường xuyên nhìn thấy trên thị trường, nhưnggiá trị của nó vẫn cao đến năm vạn lượng bạc.Nhưng Sở Mính sử dụng ngọc phù này, chỉ để nghe trộm mấy người Lý TrườngSinh nói chuyện.Nàng nghe thấy Lý Trường Sinh nói đề bạt Sở Hi Thanh lên làm Tru Thiênthánh truyền, vẻ mặt lập tức buông lỏng.Thiên phú của người này, đúng là có tu cách tu luyện Tru Thiên đao.Sở Hi Thanh trở thành Tru Thiên thánh truyền, có nghĩa là phương hướng tuhành của người này sẽ chếch về phía Tru Thiên đao, sẽ giảm bớt cạnh tranh vớinàng.Nhưng một cái chớp mắt tiếp theo, Sở Mính lại giận không nhịn nổi.Vô Tướng thần tông đến giờ vẫn không cho nàng đãi ngộ ‘thánh truyền’.Còn cả Lý Trường Sinh nữa, thế mà lại chuẩn bị bỏ tiền ra để luyện kiếm choSở Hi Thanh, giúp đỡ hắn thức tỉnh một môn thiên phú huyết mạch đỉnh cấp, lạikhông chịu bỏ tiền giúp nàng chuyển đổi công pháp.Cũng không phải Sở Mính lo lắng Sở Hi Thanh sẽ thức tỉnh huyết mạch NhaiTí.Từ xưa đến nay, tất cả võ tu chỉ thức tỉnh một loại huyết mạch thần thú, chưabao giờ có ngoại lệ.Sở Hi Thanh đã có ‘Bạch Hổ’, vậy không thể nào nắm giữ ‘Nhai Tí’.Vấn đề là Sở Hi Thanh vốn đã có thiên phú siêu tuyệt, là Siêu thiên trụ đỉnh cấpnhất.Tình huống giống như hắn, đã rất khó thức tỉnh thêm một môn thiên phú huyếtmạch đỉnh cấp.Vì vậy, lần này tông môn ‘giúp đỡ’, tất cả sẽ bỏ ra một cái giá khổng lồ, nóikhông chừng còn phải mất một triệu lượng vàng.Thế mà tông môn lại không chịu bỏ tiền ra để chuyển đổi công pháp cho nàng,cái này quả thật là phân biệt đối xử.Sở Mình âm thầm cười gằn, nghĩ thầm nếu như ta không tu luyện Nhai Tí đaothì cũng thôi, nhưng nếu ta tu luyện