Tác giả:

Quan hệ của tôi và mẹ chồng cực kỳ không tốt, chủ yếu do thai đầu của tôi sinh ra là con gái. Lúc ấy tôi mới vừa được đẩy ra khỏi phòng sinh đã nghe được mẹ chồng chê bai “Sinh ra cái đồ nuôi tốn tiền”. Bà ta chẳng thèm nhìn cháu một cái, ném lại một câu “Sớm sinh bộ ấm chén”, tối đó bà ta về quê luôn. Mấy năm trước tôi đưa con gái về quê ăn tết, Điềm Điềm hơi ầm ĩ tí xíu, bà ta đã trừng mắt mặt lạnh răn dạy và mắng chửi. Thế cho nên Điềm Điềm nhìn thấy bà ta hoặc là nghe được tiếng bà ta đều có phản ứng cực kỳ sợ hãi. Hiện giờ đã qua 5 năm, con gái đã đi nhà trẻ, dưới sự khuyên bảo của chồng và bạn bè, đầu năm nay tôi mới có bầu bé thứ hai. Tôi vốn muốn thuê người giúp việc, nhưng chồng tôi lại không rên một tiếng đón mẹ chồng lên, làm tôi trở tay không kịp. Tôi ôm con gái về phòng ngủ chính, gọi điện thoại cho chồng mắng chửi anh ta một trận: “Sao anh đón mẹ lên?” Chồng tôi nói vô cùng nhẹ nhàng: “Đó là mẹ anh. Bà ấy muốn đến, anh còn có thể đuổi đi chắc? Em đừng chuyện bé xé ra to…

Chương 13: Chương 13

Khi Bà Nội Trợ Vùng LênTác giả: Hà Hiểu NgưTruyện Đô ThịQuan hệ của tôi và mẹ chồng cực kỳ không tốt, chủ yếu do thai đầu của tôi sinh ra là con gái. Lúc ấy tôi mới vừa được đẩy ra khỏi phòng sinh đã nghe được mẹ chồng chê bai “Sinh ra cái đồ nuôi tốn tiền”. Bà ta chẳng thèm nhìn cháu một cái, ném lại một câu “Sớm sinh bộ ấm chén”, tối đó bà ta về quê luôn. Mấy năm trước tôi đưa con gái về quê ăn tết, Điềm Điềm hơi ầm ĩ tí xíu, bà ta đã trừng mắt mặt lạnh răn dạy và mắng chửi. Thế cho nên Điềm Điềm nhìn thấy bà ta hoặc là nghe được tiếng bà ta đều có phản ứng cực kỳ sợ hãi. Hiện giờ đã qua 5 năm, con gái đã đi nhà trẻ, dưới sự khuyên bảo của chồng và bạn bè, đầu năm nay tôi mới có bầu bé thứ hai. Tôi vốn muốn thuê người giúp việc, nhưng chồng tôi lại không rên một tiếng đón mẹ chồng lên, làm tôi trở tay không kịp. Tôi ôm con gái về phòng ngủ chính, gọi điện thoại cho chồng mắng chửi anh ta một trận: “Sao anh đón mẹ lên?” Chồng tôi nói vô cùng nhẹ nhàng: “Đó là mẹ anh. Bà ấy muốn đến, anh còn có thể đuổi đi chắc? Em đừng chuyện bé xé ra to… Tôi bắt đầu ôm thái độ hoài nghi với lời Tần Thư Viễn nói rằng “Điềm Điềm tự ngã đập đầu bị thương”.Tôi cố nén đau đớn trong lòng, lại lần nữa mở App ra, tra tìm video trong thẻ nhớ.Tôi mua cái cameras này có tính năng khá tốt, có thể lưu trữ nội dung trong ba mươi ngày gần nhất.Điềm Điềm bị thương ở nhà, nếu thật sự có mờ ám, vậy chắc chắn sẽ bị quay lại.Tôi lật xem video ngày hôm qua ở tính năng “Xem lại”, tua đến thời gian tối hôm qua sau khi Điềm Điềm gọi video với tôi.Tôi cố nhịn tính tình muốn bùng nổ, nhìn hình ảnh, hận không thể cầm đao giết súc sinh kia!Ngày hôm qua sau khi cúp máy, không bao lâu sau Cát Tú Lan hùng hổ lôi kéo Điềm Điềm từ phòng ngủ phụ đến phòng khách.Điềm Điềm khóc sướt mướt không chịu, Cát Tú Lan lại chửi rủa bằng một loạt những từ ngữ dơ bẩn.Điềm Điềm vẫn luôn gọi “Bố ơi cứu con, mẹ ơi cứu con”, nhưng Tần Thư Viễn lại không xuất hiện.Cát Tú Lan lôi Điềm Điềm xềnh xệch giống như lôi vải rách trên đất.Điềm Điềm giãy giụa bò lên nhào vào trên người Cát Tú Lan cắn vào mu bàn tay bà ta một cái.Không ngờ Cát Tú Lan đập tay vào đầu Điềm Điềm, cả người Điềm Điềm không đứng vững, đâm đầu vào góc bàn tivi ở phòng khách.Trên đầu con bé lập tức nhỏ máu tươi tong tỏng, nhuộm dần nửa khuôn mặt nhỏ của con bé.Điềm Điềm ngã xuống đất co giật ngay tại chỗ.Mãi đến lúc này, Cát Tú Lan vẫn còn đang nhục mạ Điềm Điềm, nói trẻ con giả ngây giả dại, đê tiện.Thậm chí bà ta đi đến bên cạnh Điềm Điềm, dùng chân đá lên người Điềm Điềm.Phát hiện Điềm Điềm không động đậy, bấy giờ bà ta mới luống cuống gọi Tần Thư Viễn, bảo Tần Thư Viễn ôm Điềm Điềm đưa đi viện.“Súc sinh! Hai đứa súc sinh!”Tôi không nhìn nổi nội dung phía sau nữa.Tôi tức giận đến run người.Bọn họ là mưu sát, mưu sát con gái tôi!Tôi hận không thể về nhà ngay bây giờ, giết hai mẹ con nhà này!

Tôi bắt đầu ôm thái độ hoài nghi với lời Tần Thư Viễn nói rằng “Điềm Điềm tự ngã đập đầu bị thương”.

Tôi cố nén đau đớn trong lòng, lại lần nữa mở App ra, tra tìm video trong thẻ nhớ.

Tôi mua cái cameras này có tính năng khá tốt, có thể lưu trữ nội dung trong ba mươi ngày gần nhất.

Điềm Điềm bị thương ở nhà, nếu thật sự có mờ ám, vậy chắc chắn sẽ bị quay lại.

Tôi lật xem video ngày hôm qua ở tính năng “Xem lại”, tua đến thời gian tối hôm qua sau khi Điềm Điềm gọi video với tôi.

Tôi cố nhịn tính tình muốn bùng nổ, nhìn hình ảnh, hận không thể cầm đao giết súc sinh kia!

Ngày hôm qua sau khi cúp máy, không bao lâu sau Cát Tú Lan hùng hổ lôi kéo Điềm Điềm từ phòng ngủ phụ đến phòng khách.

Điềm Điềm khóc sướt mướt không chịu, Cát Tú Lan lại chửi rủa bằng một loạt những từ ngữ dơ bẩn.

Điềm Điềm vẫn luôn gọi “Bố ơi cứu con, mẹ ơi cứu con”, nhưng Tần Thư Viễn lại không xuất hiện.

Cát Tú Lan lôi Điềm Điềm xềnh xệch giống như lôi vải rách trên đất.

Điềm Điềm giãy giụa bò lên nhào vào trên người Cát Tú Lan cắn vào mu bàn tay bà ta một cái.

Không ngờ Cát Tú Lan đập tay vào đầu Điềm Điềm, cả người Điềm Điềm không đứng vững, đâm đầu vào góc bàn tivi ở phòng khách.

Trên đầu con bé lập tức nhỏ máu tươi tong tỏng, nhuộm dần nửa khuôn mặt nhỏ của con bé.

Điềm Điềm ngã xuống đất co giật ngay tại chỗ.

Mãi đến lúc này, Cát Tú Lan vẫn còn đang nhục mạ Điềm Điềm, nói trẻ con giả ngây giả dại, đê tiện.

Thậm chí bà ta đi đến bên cạnh Điềm Điềm, dùng chân đá lên người Điềm Điềm.

Phát hiện Điềm Điềm không động đậy, bấy giờ bà ta mới luống cuống gọi Tần Thư Viễn, bảo Tần Thư Viễn ôm Điềm Điềm đưa đi viện.

“Súc sinh! Hai đứa súc sinh!”

Tôi không nhìn nổi nội dung phía sau nữa.

Tôi tức giận đến run người.

Bọn họ là mưu sát, mưu sát con gái tôi!

Tôi hận không thể về nhà ngay bây giờ, giết hai mẹ con nhà này!

Khi Bà Nội Trợ Vùng LênTác giả: Hà Hiểu NgưTruyện Đô ThịQuan hệ của tôi và mẹ chồng cực kỳ không tốt, chủ yếu do thai đầu của tôi sinh ra là con gái. Lúc ấy tôi mới vừa được đẩy ra khỏi phòng sinh đã nghe được mẹ chồng chê bai “Sinh ra cái đồ nuôi tốn tiền”. Bà ta chẳng thèm nhìn cháu một cái, ném lại một câu “Sớm sinh bộ ấm chén”, tối đó bà ta về quê luôn. Mấy năm trước tôi đưa con gái về quê ăn tết, Điềm Điềm hơi ầm ĩ tí xíu, bà ta đã trừng mắt mặt lạnh răn dạy và mắng chửi. Thế cho nên Điềm Điềm nhìn thấy bà ta hoặc là nghe được tiếng bà ta đều có phản ứng cực kỳ sợ hãi. Hiện giờ đã qua 5 năm, con gái đã đi nhà trẻ, dưới sự khuyên bảo của chồng và bạn bè, đầu năm nay tôi mới có bầu bé thứ hai. Tôi vốn muốn thuê người giúp việc, nhưng chồng tôi lại không rên một tiếng đón mẹ chồng lên, làm tôi trở tay không kịp. Tôi ôm con gái về phòng ngủ chính, gọi điện thoại cho chồng mắng chửi anh ta một trận: “Sao anh đón mẹ lên?” Chồng tôi nói vô cùng nhẹ nhàng: “Đó là mẹ anh. Bà ấy muốn đến, anh còn có thể đuổi đi chắc? Em đừng chuyện bé xé ra to… Tôi bắt đầu ôm thái độ hoài nghi với lời Tần Thư Viễn nói rằng “Điềm Điềm tự ngã đập đầu bị thương”.Tôi cố nén đau đớn trong lòng, lại lần nữa mở App ra, tra tìm video trong thẻ nhớ.Tôi mua cái cameras này có tính năng khá tốt, có thể lưu trữ nội dung trong ba mươi ngày gần nhất.Điềm Điềm bị thương ở nhà, nếu thật sự có mờ ám, vậy chắc chắn sẽ bị quay lại.Tôi lật xem video ngày hôm qua ở tính năng “Xem lại”, tua đến thời gian tối hôm qua sau khi Điềm Điềm gọi video với tôi.Tôi cố nhịn tính tình muốn bùng nổ, nhìn hình ảnh, hận không thể cầm đao giết súc sinh kia!Ngày hôm qua sau khi cúp máy, không bao lâu sau Cát Tú Lan hùng hổ lôi kéo Điềm Điềm từ phòng ngủ phụ đến phòng khách.Điềm Điềm khóc sướt mướt không chịu, Cát Tú Lan lại chửi rủa bằng một loạt những từ ngữ dơ bẩn.Điềm Điềm vẫn luôn gọi “Bố ơi cứu con, mẹ ơi cứu con”, nhưng Tần Thư Viễn lại không xuất hiện.Cát Tú Lan lôi Điềm Điềm xềnh xệch giống như lôi vải rách trên đất.Điềm Điềm giãy giụa bò lên nhào vào trên người Cát Tú Lan cắn vào mu bàn tay bà ta một cái.Không ngờ Cát Tú Lan đập tay vào đầu Điềm Điềm, cả người Điềm Điềm không đứng vững, đâm đầu vào góc bàn tivi ở phòng khách.Trên đầu con bé lập tức nhỏ máu tươi tong tỏng, nhuộm dần nửa khuôn mặt nhỏ của con bé.Điềm Điềm ngã xuống đất co giật ngay tại chỗ.Mãi đến lúc này, Cát Tú Lan vẫn còn đang nhục mạ Điềm Điềm, nói trẻ con giả ngây giả dại, đê tiện.Thậm chí bà ta đi đến bên cạnh Điềm Điềm, dùng chân đá lên người Điềm Điềm.Phát hiện Điềm Điềm không động đậy, bấy giờ bà ta mới luống cuống gọi Tần Thư Viễn, bảo Tần Thư Viễn ôm Điềm Điềm đưa đi viện.“Súc sinh! Hai đứa súc sinh!”Tôi không nhìn nổi nội dung phía sau nữa.Tôi tức giận đến run người.Bọn họ là mưu sát, mưu sát con gái tôi!Tôi hận không thể về nhà ngay bây giờ, giết hai mẹ con nhà này!

Chương 13: Chương 13