Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1206: Thiên tử trả giá
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tư Vô Pháp đang lơ lửng trên không trung, nàng cũng không hề quan tâm đếnđám cấm quân và Cẩm y vệ ở bên dưới.“Cái này không giống Lý Trường Sinh lắm.”Nàng nhìn vào nơi sâu xa trong cung, vẻ mặt nghi ngờ không thôi: “Ngày xưa tatừng gặp Lý Trường Sinh vài lần, tuy người này là anh kiệt hiếm thấy trên đời,nhưng lại thâm tàng bất lộ, đại trí giả ngu. Khó có thể tưởng tượng được là hômnay người này lại lộ ra sự sắc bén như vậy. . .”Tông chủ Vô Tướng thần tông trong ấn tượng của Tư Vô Pháp, không chỉ xấubụng, hơn nữa còn vô cùng ‘cẩu’.Vương Đông Thiên đứng ở bên cạnh lại lơ đãng nói: “Chắc là do Thần Vọngkiếm đúng không? Ta đã nghe nói qua về thần uy của thanh kiếm này, có ngườinói nó bắt nguồn từ Vô Tướng thánh truyền của Vô Tướng thần tông, có thể kéocông pháp lên mấy cảnh giới, còn có thể mô phỏng bất kỳ Thiên quy đạo luậtnào, hoặc là cường hóa Thiên quy đạo luật. Thanh kiếm này mạnh thì rất mạnh,nhưng cái giá khi sử dụng nó là không coi ai ra gì, ngông cuồng tự đại.”“Không đúng!” Tư Vô Pháp lắc đầu, vẻ mặt khó hiểu: “Trước kia, không phảiLý Trường Sinh chưa bao giờ sử dụng Thần Vọng kiếm. Ngươi chưa từng thấyngười này thì không biết, đạo tâm của hắn cực kỳ kiên cố, có thể nói là có mộtkhông hai! Hắn sẽ bị Thần Vọng kiếm ảnh hưởng, nhưng sẽ không bị ảnhhưởng quá nhiều.”“Ồ!” Vương Đông Thiên không khỏi rơi vào suy ngẫm: “Vậy ta có thể đoánđược một chút, cơ bản là hai nguyên do, một cái là vảy ngược, rồng có vảyngược, phượng có hư cổ, chạm vào thì phải chết. Chắc hẳn một số hành độngcủa triều đình đã chạm đến điểm mấu chốt của hắn, chạm đến căn cơ của VôTướng thần tông. Hai là uy h**p, uy h**p thiên hạ, thể hiện sức mạnh!’“Thể hiện sức mạnh?” Tư Vô Pháp suy tư.“Tư Vô Pháp ngươi chưa từng kinh doanh thế lực, vì vậy không hiểu.” VươngĐông Thiên mỉm cười: “Ngày thường, thiên hạ thái bình thì Vô Tướng thầntông tất nhiên sẽ thu liễm tài năng, sẽ giấu tài, để tránh bị các thế lực khác nhằmvào. Bây giờ thiên hạ đã có hiện tượng sắp đại loạn, đại quân của Cực ĐôngBăng thành sắp đổ bộ. Vậy Vô Tướng thần tông cần thể hiện sức mạnh củamình, để cho thế lực trên thiên hạ không dám xâm phạm, phòng ngừa xung độtkhông cần thiết.”Sau đó, hắn vô cùng cảm khái mà nhìn vào nơi sâu trong hoàng cung: “Có điều,uy thế của vị này thật sự quá kinh người. Chỉ một kiếm mà thôi! Thiên Tử kiếmvà Cửu Long Thần Thiên Thủ của Kiến Nguyên đế thần uy cỡ nào chứ? Bí phápHoàng Đạo tụ tập khí huyết của mấy chục vạn binh sĩ, ngay cả những SiêuPhẩm lánh đời không ra kia cũng phải nhượng bộ lui binh.”“Chỉ sợ hai người chúng ta không đỡ nổi mười chiêu của Kiến Nguyên đế, hắnbây giờ lại không đỡ nổi một kiếm của Lý Trường Sinh. Trận chiến này hômnay, tất sẽ làm thiên hạ chấn động, vị tông chủ Vô Tướng thần tông này mớithật sự là đệ nhất thiên hạ. . .”“Vừa vặn khắc chế mà thôi, Lý Trường Sinh rất mạnh, nhưng vẫn không mạnhđến mức có thể áp chế Siêu Phẩm. Chỉ là Bình Thiên chi đạo của hắn có thểkhắc chế tất cả công pháp của Kiến Nguyên đế. Mặc lệ là Thiên Tử kiếm hay làCửu Long Thần Thiên Thủ, hoặc là bí pháp Hoàng Đạo kia, tất cả đều không đỡnổi một đòn khi đứng trước mặt Lý Trường Sinh.”Tư Vô Pháp híp mắt lại, ánh mắt nghiêm túc: “Đúng là không thể coi thườngKiến Nguyên đế này được. Mấy năm trước, ta nghe nói vị này chém giết XíchLong, tự chặt long mạch của Đại Ninh thì chỉ cảm thấy hoang đường, cảm thấyvị này bị váng đầu.”“Bây giờ xem ra, chúng ta đã lầm to. Không ngờ hắn lại bước vào nhất phẩm,còn cướp Quy Nhất của Thiết Sơn Tần thị và Vạn Tượng của Kinh Tây Sở thị!Làm việc rất có kế hoạch trước sau, sức mạnh đã vượt qua thái tổ Đại Ninh. Bâygiờ hắn chỉ thiếu thời gian, chỉ cần chỉnh hợp những lực lượng này, dung hợplàm một, vậy thiên hạ này còn ai có thể là đối thủ của hắn?”Kiến Nguyên đế có tu vị như vậy, có lực lượng như vậy, thế thì có thể tái tạomột long mạch nữa trước khi thoái vị.Các vị quân chủ sau đời Huyền Hoàng thủy đế, đa phần đều đoản thọ.Kiến Nguyên đế vốn cũng nên tiếp cận tuổi già.Nhưng bây giờ vị này có tu vị nhất phẩm, vậy ít nhất cũng có thể sống được hơntrăm năm. . .Dù khi đó long mạch Đại Ninh gãy nát, nhưng khí vận Đại Ninh còn lâu mớiđến mức suy kiệt, trái lại còn bùng phát lên đến cực hạn ở trong vòng trăm nămnày, giống như là hồi quang phản chiếu vậy.Vương Đông Thiên mở miệng: “Ta nghe nói, mấy chục năm trước có một vịthuật sư đã bói toán khí vận cho Đại Ninh, hắn từng để lại một lời sấm, nói là‘Tần Sở tốt, nhật thăng Tây Sơn’. Nhắc đến cũng trùng hợp, lăng mộ của Bá VõVương lại nằm ở sườn núi phía tây thành Vọng An. Vị hôn phu Minh hôn củanàng, lại đúng lúc là Sở Tranh, huyết mạch dòng chính cuối cùng của Kinh TâySở thị. Có lẽ lời sấm này sẽ ứng ở trên người Kiến Nguyên đế.”
Tư Vô Pháp đang lơ lửng trên không trung, nàng cũng không hề quan tâm đến
đám cấm quân và Cẩm y vệ ở bên dưới.
“Cái này không giống Lý Trường Sinh lắm.”
Nàng nhìn vào nơi sâu xa trong cung, vẻ mặt nghi ngờ không thôi: “Ngày xưa ta
từng gặp Lý Trường Sinh vài lần, tuy người này là anh kiệt hiếm thấy trên đời,
nhưng lại thâm tàng bất lộ, đại trí giả ngu. Khó có thể tưởng tượng được là hôm
nay người này lại lộ ra sự sắc bén như vậy. . .”
Tông chủ Vô Tướng thần tông trong ấn tượng của Tư Vô Pháp, không chỉ xấu
bụng, hơn nữa còn vô cùng ‘cẩu’.
Vương Đông Thiên đứng ở bên cạnh lại lơ đãng nói: “Chắc là do Thần Vọng
kiếm đúng không? Ta đã nghe nói qua về thần uy của thanh kiếm này, có người
nói nó bắt nguồn từ Vô Tướng thánh truyền của Vô Tướng thần tông, có thể kéo
công pháp lên mấy cảnh giới, còn có thể mô phỏng bất kỳ Thiên quy đạo luật
nào, hoặc là cường hóa Thiên quy đạo luật. Thanh kiếm này mạnh thì rất mạnh,
nhưng cái giá khi sử dụng nó là không coi ai ra gì, ngông cuồng tự đại.”
“Không đúng!” Tư Vô Pháp lắc đầu, vẻ mặt khó hiểu: “Trước kia, không phải
Lý Trường Sinh chưa bao giờ sử dụng Thần Vọng kiếm. Ngươi chưa từng thấy
người này thì không biết, đạo tâm của hắn cực kỳ kiên cố, có thể nói là có một
không hai! Hắn sẽ bị Thần Vọng kiếm ảnh hưởng, nhưng sẽ không bị ảnh
hưởng quá nhiều.”
“Ồ!” Vương Đông Thiên không khỏi rơi vào suy ngẫm: “Vậy ta có thể đoán
được một chút, cơ bản là hai nguyên do, một cái là vảy ngược, rồng có vảy
ngược, phượng có hư cổ, chạm vào thì phải chết. Chắc hẳn một số hành động
của triều đình đã chạm đến điểm mấu chốt của hắn, chạm đến căn cơ của Vô
Tướng thần tông. Hai là uy h**p, uy h**p thiên hạ, thể hiện sức mạnh!’
“Thể hiện sức mạnh?” Tư Vô Pháp suy tư.
“Tư Vô Pháp ngươi chưa từng kinh doanh thế lực, vì vậy không hiểu.” Vương
Đông Thiên mỉm cười: “Ngày thường, thiên hạ thái bình thì Vô Tướng thần
tông tất nhiên sẽ thu liễm tài năng, sẽ giấu tài, để tránh bị các thế lực khác nhằm
vào. Bây giờ thiên hạ đã có hiện tượng sắp đại loạn, đại quân của Cực Đông
Băng thành sắp đổ bộ. Vậy Vô Tướng thần tông cần thể hiện sức mạnh của
mình, để cho thế lực trên thiên hạ không dám xâm phạm, phòng ngừa xung đột
không cần thiết.”
Sau đó, hắn vô cùng cảm khái mà nhìn vào nơi sâu trong hoàng cung: “Có điều,
uy thế của vị này thật sự quá kinh người. Chỉ một kiếm mà thôi! Thiên Tử kiếm
và Cửu Long Thần Thiên Thủ của Kiến Nguyên đế thần uy cỡ nào chứ? Bí pháp
Hoàng Đạo tụ tập khí huyết của mấy chục vạn binh sĩ, ngay cả những Siêu
Phẩm lánh đời không ra kia cũng phải nhượng bộ lui binh.”
“Chỉ sợ hai người chúng ta không đỡ nổi mười chiêu của Kiến Nguyên đế, hắn
bây giờ lại không đỡ nổi một kiếm của Lý Trường Sinh. Trận chiến này hôm
nay, tất sẽ làm thiên hạ chấn động, vị tông chủ Vô Tướng thần tông này mới
thật sự là đệ nhất thiên hạ. . .”
“Vừa vặn khắc chế mà thôi, Lý Trường Sinh rất mạnh, nhưng vẫn không mạnh
đến mức có thể áp chế Siêu Phẩm. Chỉ là Bình Thiên chi đạo của hắn có thể
khắc chế tất cả công pháp của Kiến Nguyên đế. Mặc lệ là Thiên Tử kiếm hay là
Cửu Long Thần Thiên Thủ, hoặc là bí pháp Hoàng Đạo kia, tất cả đều không đỡ
nổi một đòn khi đứng trước mặt Lý Trường Sinh.”
Tư Vô Pháp híp mắt lại, ánh mắt nghiêm túc: “Đúng là không thể coi thường
Kiến Nguyên đế này được. Mấy năm trước, ta nghe nói vị này chém giết Xích
Long, tự chặt long mạch của Đại Ninh thì chỉ cảm thấy hoang đường, cảm thấy
vị này bị váng đầu.”
“Bây giờ xem ra, chúng ta đã lầm to. Không ngờ hắn lại bước vào nhất phẩm,
còn cướp Quy Nhất của Thiết Sơn Tần thị và Vạn Tượng của Kinh Tây Sở thị!
Làm việc rất có kế hoạch trước sau, sức mạnh đã vượt qua thái tổ Đại Ninh. Bây
giờ hắn chỉ thiếu thời gian, chỉ cần chỉnh hợp những lực lượng này, dung hợp
làm một, vậy thiên hạ này còn ai có thể là đối thủ của hắn?”
Kiến Nguyên đế có tu vị như vậy, có lực lượng như vậy, thế thì có thể tái tạo
một long mạch nữa trước khi thoái vị.
Các vị quân chủ sau đời Huyền Hoàng thủy đế, đa phần đều đoản thọ.
Kiến Nguyên đế vốn cũng nên tiếp cận tuổi già.
Nhưng bây giờ vị này có tu vị nhất phẩm, vậy ít nhất cũng có thể sống được hơn
trăm năm. . .
Dù khi đó long mạch Đại Ninh gãy nát, nhưng khí vận Đại Ninh còn lâu mới
đến mức suy kiệt, trái lại còn bùng phát lên đến cực hạn ở trong vòng trăm năm
này, giống như là hồi quang phản chiếu vậy.
Vương Đông Thiên mở miệng: “Ta nghe nói, mấy chục năm trước có một vị
thuật sư đã bói toán khí vận cho Đại Ninh, hắn từng để lại một lời sấm, nói là
‘Tần Sở tốt, nhật thăng Tây Sơn’. Nhắc đến cũng trùng hợp, lăng mộ của Bá Võ
Vương lại nằm ở sườn núi phía tây thành Vọng An. Vị hôn phu Minh hôn của
nàng, lại đúng lúc là Sở Tranh, huyết mạch dòng chính cuối cùng của Kinh Tây
Sở thị. Có lẽ lời sấm này sẽ ứng ở trên người Kiến Nguyên đế.”
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Tư Vô Pháp đang lơ lửng trên không trung, nàng cũng không hề quan tâm đếnđám cấm quân và Cẩm y vệ ở bên dưới.“Cái này không giống Lý Trường Sinh lắm.”Nàng nhìn vào nơi sâu xa trong cung, vẻ mặt nghi ngờ không thôi: “Ngày xưa tatừng gặp Lý Trường Sinh vài lần, tuy người này là anh kiệt hiếm thấy trên đời,nhưng lại thâm tàng bất lộ, đại trí giả ngu. Khó có thể tưởng tượng được là hômnay người này lại lộ ra sự sắc bén như vậy. . .”Tông chủ Vô Tướng thần tông trong ấn tượng của Tư Vô Pháp, không chỉ xấubụng, hơn nữa còn vô cùng ‘cẩu’.Vương Đông Thiên đứng ở bên cạnh lại lơ đãng nói: “Chắc là do Thần Vọngkiếm đúng không? Ta đã nghe nói qua về thần uy của thanh kiếm này, có ngườinói nó bắt nguồn từ Vô Tướng thánh truyền của Vô Tướng thần tông, có thể kéocông pháp lên mấy cảnh giới, còn có thể mô phỏng bất kỳ Thiên quy đạo luậtnào, hoặc là cường hóa Thiên quy đạo luật. Thanh kiếm này mạnh thì rất mạnh,nhưng cái giá khi sử dụng nó là không coi ai ra gì, ngông cuồng tự đại.”“Không đúng!” Tư Vô Pháp lắc đầu, vẻ mặt khó hiểu: “Trước kia, không phảiLý Trường Sinh chưa bao giờ sử dụng Thần Vọng kiếm. Ngươi chưa từng thấyngười này thì không biết, đạo tâm của hắn cực kỳ kiên cố, có thể nói là có mộtkhông hai! Hắn sẽ bị Thần Vọng kiếm ảnh hưởng, nhưng sẽ không bị ảnhhưởng quá nhiều.”“Ồ!” Vương Đông Thiên không khỏi rơi vào suy ngẫm: “Vậy ta có thể đoánđược một chút, cơ bản là hai nguyên do, một cái là vảy ngược, rồng có vảyngược, phượng có hư cổ, chạm vào thì phải chết. Chắc hẳn một số hành độngcủa triều đình đã chạm đến điểm mấu chốt của hắn, chạm đến căn cơ của VôTướng thần tông. Hai là uy h**p, uy h**p thiên hạ, thể hiện sức mạnh!’“Thể hiện sức mạnh?” Tư Vô Pháp suy tư.“Tư Vô Pháp ngươi chưa từng kinh doanh thế lực, vì vậy không hiểu.” VươngĐông Thiên mỉm cười: “Ngày thường, thiên hạ thái bình thì Vô Tướng thầntông tất nhiên sẽ thu liễm tài năng, sẽ giấu tài, để tránh bị các thế lực khác nhằmvào. Bây giờ thiên hạ đã có hiện tượng sắp đại loạn, đại quân của Cực ĐôngBăng thành sắp đổ bộ. Vậy Vô Tướng thần tông cần thể hiện sức mạnh củamình, để cho thế lực trên thiên hạ không dám xâm phạm, phòng ngừa xung độtkhông cần thiết.”Sau đó, hắn vô cùng cảm khái mà nhìn vào nơi sâu trong hoàng cung: “Có điều,uy thế của vị này thật sự quá kinh người. Chỉ một kiếm mà thôi! Thiên Tử kiếmvà Cửu Long Thần Thiên Thủ của Kiến Nguyên đế thần uy cỡ nào chứ? Bí phápHoàng Đạo tụ tập khí huyết của mấy chục vạn binh sĩ, ngay cả những SiêuPhẩm lánh đời không ra kia cũng phải nhượng bộ lui binh.”“Chỉ sợ hai người chúng ta không đỡ nổi mười chiêu của Kiến Nguyên đế, hắnbây giờ lại không đỡ nổi một kiếm của Lý Trường Sinh. Trận chiến này hômnay, tất sẽ làm thiên hạ chấn động, vị tông chủ Vô Tướng thần tông này mớithật sự là đệ nhất thiên hạ. . .”“Vừa vặn khắc chế mà thôi, Lý Trường Sinh rất mạnh, nhưng vẫn không mạnhđến mức có thể áp chế Siêu Phẩm. Chỉ là Bình Thiên chi đạo của hắn có thểkhắc chế tất cả công pháp của Kiến Nguyên đế. Mặc lệ là Thiên Tử kiếm hay làCửu Long Thần Thiên Thủ, hoặc là bí pháp Hoàng Đạo kia, tất cả đều không đỡnổi một đòn khi đứng trước mặt Lý Trường Sinh.”Tư Vô Pháp híp mắt lại, ánh mắt nghiêm túc: “Đúng là không thể coi thườngKiến Nguyên đế này được. Mấy năm trước, ta nghe nói vị này chém giết XíchLong, tự chặt long mạch của Đại Ninh thì chỉ cảm thấy hoang đường, cảm thấyvị này bị váng đầu.”“Bây giờ xem ra, chúng ta đã lầm to. Không ngờ hắn lại bước vào nhất phẩm,còn cướp Quy Nhất của Thiết Sơn Tần thị và Vạn Tượng của Kinh Tây Sở thị!Làm việc rất có kế hoạch trước sau, sức mạnh đã vượt qua thái tổ Đại Ninh. Bâygiờ hắn chỉ thiếu thời gian, chỉ cần chỉnh hợp những lực lượng này, dung hợplàm một, vậy thiên hạ này còn ai có thể là đối thủ của hắn?”Kiến Nguyên đế có tu vị như vậy, có lực lượng như vậy, thế thì có thể tái tạomột long mạch nữa trước khi thoái vị.Các vị quân chủ sau đời Huyền Hoàng thủy đế, đa phần đều đoản thọ.Kiến Nguyên đế vốn cũng nên tiếp cận tuổi già.Nhưng bây giờ vị này có tu vị nhất phẩm, vậy ít nhất cũng có thể sống được hơntrăm năm. . .Dù khi đó long mạch Đại Ninh gãy nát, nhưng khí vận Đại Ninh còn lâu mớiđến mức suy kiệt, trái lại còn bùng phát lên đến cực hạn ở trong vòng trăm nămnày, giống như là hồi quang phản chiếu vậy.Vương Đông Thiên mở miệng: “Ta nghe nói, mấy chục năm trước có một vịthuật sư đã bói toán khí vận cho Đại Ninh, hắn từng để lại một lời sấm, nói là‘Tần Sở tốt, nhật thăng Tây Sơn’. Nhắc đến cũng trùng hợp, lăng mộ của Bá VõVương lại nằm ở sườn núi phía tây thành Vọng An. Vị hôn phu Minh hôn củanàng, lại đúng lúc là Sở Tranh, huyết mạch dòng chính cuối cùng của Kinh TâySở thị. Có lẽ lời sấm này sẽ ứng ở trên người Kiến Nguyên đế.”