Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1207: Thiên tử trả giá (2)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Vương Đông Thiên mỉm cười, mắt ẩn chứa châm biếm: “Vị bệ hạ này mưu đồrất lớn, nhưng không cần quá lo lắng. Ngươi không thấy sao, đến giờ mà vẫnkhông thấy bóng dáng của các đại tông phái, hoàn toàn không can thiệp vàocuộc hỗn loạn ngày hôm nay? Còn cả Nho môn nữa, bọn họ cũng chậm chạpkhông đến, hoàn toàn coi như không nhìn thấy, có tai như điếc?”Tư Vô Pháp bừng tỉnh.Mấy vạn năm nay, các đại thần tông và hoàng triều đều áp chế lẫn nhau, dù làtrong loạn thế, cũng đừng hòng một nhà độc đại.Còn cả Nho môn tụ tập tất cả văn nhân trong thiên hạ và các thế gia lại vớinhau.Bọn họ khống chế địa phương, chẳng những có lực lượng chống lại các tôngphái, mà còn có thể áp chế các đời thiên tử.Nhưng ngày hôm nay, những lực lượng này đều không xuất hiện.Nguyên do phía sau đó, chẳng phải làm người ta suy nghĩ miên man sao?. . .Bên trong Chính Hòa điện, tuy Lý Trường Sinh đã thu hồi kiếm khí và sát cơ,nhưng bầu không khí nơi này vẫn lạnh như băng.Khi Lý Trường Sinh đi vào trong đại điện, liền vung tay áo lên, khiến đất đá bêntrong ngưng tụ thành một cái ghế thái sư, rồi dửng dưng ngồi xuống.Mấy vị quan lớn nhất phẩm ở phía sau nhìn thấy cảnh này thì cũng không để ý,không nói một từ.Theo lễ pháp của Đại Ninh, địa vị của tông chủ các thần tông nhất phẩm, có thểsánh bằng thân vương.Vô Tướng thần tông lại là tông môn đứng đầu thiên hạ, địa vị của Lý TrườngSinh còn cao hơn mấy người khác nửa trù.Vì vậy, nếu tính ra thì hôm nay vị này mạnh mẽ xông vào hoàng cung cũngkhông có gì không đúng.Bên trong ‘tập lễ Đại Ninh’, các tông chủ của thần thông vốn có quyền lực gặpmặt thiên tử bất cứ lúc nào.Huống hồ bây giờ cũng không phải lúc nói đến lễ pháp.Triều đình không bằng người ta, lúc này lại nói chuyện lễ pháp với Lý TrườngSinh, há không phải tự rước lấy nhục?Lần này, Lý Trường Sinh cũng không cố ý dùng Lượng Thiên Kiếm để san bằngđộ cao ngự tọa của Kiến Nguyên đế xuống bằng với mình nữa.Sau trận chiến này, vị thiên tử này nào có tư cách gì mà nhìn xuống hắn?Phóng mắt toàn bộ thiên hạ, cũng không có mấy người dám nhìn xuống hắn.Lý Trường Sinh thoải mái thong dong, cười nói: “Thì ra là người bên dưới tự ýchủ trương, như vậy bệ hạ chuẩn bị xử lý thế nào?”Kiến Nguyên đế ngồi trên ghế thì vẫn ung dung tự nhiên, ngoại trừ sắc mặt hơitái nhợt ra, thì hầu như không có gì khác thường: “Như vậy, tông chủ cho rằngphải xử lý người này thế nào? Trẫm cũng muốn cầu xin thay cho hắn. ‘Tông đạibạn’ đã chấp chưởng đại nội Trực điện giám mấy chục năm, trong thời gian nàyđã hóa giải không dưới hai mươi lần ám sát, còn tự tay chém giết hơn ba mươima đầu trên Huyết Bảng, ngoài ra còn chém giết không ít yêu ma, công huânhiển hách. Hôm nay là do thấy trẫm uể oải, một lòng hộ chủ nên mới tạo thànhhiểu lầm, kính xin tông chủ thứ lỗi.”Sắc mặt Bôn Dật Tuyệt Trần – Tông Thiên Lưu hơi thay đổi, hắn không nói mộtlời, chỉ cúi đầu thật sâu trước Kiến Nguyên đế.Lý Trường Sinh không khỏi âm thầm cảm khái lần nữa.Không khổ là Kiến Nguyên đế. . .Là hùng chủ sau thái tổ Đại Ninh và Thái Tông.Mình gặp phải đối thủ rồi.Hắn có chút hối hận vì lúc này không chém chết người này.Nhưng cũng phải suy nghĩ đến thái độ của năm đại thần tông còn lại, mười bảytông phái nhị phẩm, Nho môn thế phiệt.Thiên hạ chưa loạn, Vô Tướng thần tông không thể là kẻ khởi nguồn cho đạiloạn, bằng không sẽ khiến dân chúng oán hận, tất bị thiên hạ phản phệ.Khi đó, dù Vô Tướng thần tông có Mộc Kiếm Tiên bảo vệ, thì cũng khó tránhkhỏi mệnh diệt vong.Đây là tội lỗi với trời, không thể chống đỡ.Kiến Nguyên đế chém giết chín con Xích Long, tự chặt long mạch, làm saokhông phải một loại áp chế?Người này vừa chết, Đại Ninh nhất định sẽ diệt vong, thiên hạ sẽ rơi vào loạnthế.Vị thiên tử này dùng con dân trong thiên hạ làm con tin, để khiến cho các thếlực ném chuột sợ vỡ đồ.Nếu như là trước kia, cùng lắm thì đổi một thiên tử là được, hoàng thất ĐạiNinh còn rất nhiều người, bọn họ muốn chọn kẻ nào cũng được.Nhưng mà bây giờ, lục đại thần tông lại không thể không suy nghĩ một hai.Sát ý trong lòng của Lý Trường Sinh hầu như khó có thể ngăn chặn.Chỉ cần Kiến Nguyên đế này còn trên đời, Vô Tướng thần tông sẽ hậu hoạn vôcùng.Sau đó, hắn lại nghĩ đến Sở Hi Thanh.Nếu như một năm trước, hắn nhất định sẽ chọn một thời gian thích hợp, chọnmột phương pháp thích hợp để đồng quy vu tận với Kiến Nguyên đế, diệt sạchhậu hoạn cho Vô Tướng thần tông.Nhưng bây giờ. . .Lý Trường Sinh bình tĩnh thoải mái nói: “Người này đúng là có chút công vớithiên hạ, bằng không Lý mỗ đã lấy tính mạng của hắn rồi. Nhưng tính cáchngười này vội vàng nóng nảy, là họa chứ không phải phúc với triều đình. Dù làsốt ruột hộ chủ thì cũng không thể không để ý đến quy củ của triều đình, càngkhông thể làm trái tâm ý của chủ. Nếu 

Vương Đông Thiên mỉm cười, mắt ẩn chứa châm biếm: “Vị bệ hạ này mưu đồ

rất lớn, nhưng không cần quá lo lắng. Ngươi không thấy sao, đến giờ mà vẫn

không thấy bóng dáng của các đại tông phái, hoàn toàn không can thiệp vào

cuộc hỗn loạn ngày hôm nay? Còn cả Nho môn nữa, bọn họ cũng chậm chạp

không đến, hoàn toàn coi như không nhìn thấy, có tai như điếc?”

Tư Vô Pháp bừng tỉnh.

Mấy vạn năm nay, các đại thần tông và hoàng triều đều áp chế lẫn nhau, dù là

trong loạn thế, cũng đừng hòng một nhà độc đại.

Còn cả Nho môn tụ tập tất cả văn nhân trong thiên hạ và các thế gia lại với

nhau.

Bọn họ khống chế địa phương, chẳng những có lực lượng chống lại các tông

phái, mà còn có thể áp chế các đời thiên tử.

Nhưng ngày hôm nay, những lực lượng này đều không xuất hiện.

Nguyên do phía sau đó, chẳng phải làm người ta suy nghĩ miên man sao?

. . .

Bên trong Chính Hòa điện, tuy Lý Trường Sinh đã thu hồi kiếm khí và sát cơ,

nhưng bầu không khí nơi này vẫn lạnh như băng.

Khi Lý Trường Sinh đi vào trong đại điện, liền vung tay áo lên, khiến đất đá bên

trong ngưng tụ thành một cái ghế thái sư, rồi dửng dưng ngồi xuống.

Mấy vị quan lớn nhất phẩm ở phía sau nhìn thấy cảnh này thì cũng không để ý,

không nói một từ.

Theo lễ pháp của Đại Ninh, địa vị của tông chủ các thần tông nhất phẩm, có thể

sánh bằng thân vương.

Vô Tướng thần tông lại là tông môn đứng đầu thiên hạ, địa vị của Lý Trường

Sinh còn cao hơn mấy người khác nửa trù.

Vì vậy, nếu tính ra thì hôm nay vị này mạnh mẽ xông vào hoàng cung cũng

không có gì không đúng.

Bên trong ‘tập lễ Đại Ninh’, các tông chủ của thần thông vốn có quyền lực gặp

mặt thiên tử bất cứ lúc nào.

Huống hồ bây giờ cũng không phải lúc nói đến lễ pháp.

Triều đình không bằng người ta, lúc này lại nói chuyện lễ pháp với Lý Trường

Sinh, há không phải tự rước lấy nhục?

Lần này, Lý Trường Sinh cũng không cố ý dùng Lượng Thiên Kiếm để san bằng

độ cao ngự tọa của Kiến Nguyên đế xuống bằng với mình nữa.

Sau trận chiến này, vị thiên tử này nào có tư cách gì mà nhìn xuống hắn?

Phóng mắt toàn bộ thiên hạ, cũng không có mấy người dám nhìn xuống hắn.

Lý Trường Sinh thoải mái thong dong, cười nói: “Thì ra là người bên dưới tự ý

chủ trương, như vậy bệ hạ chuẩn bị xử lý thế nào?”

Kiến Nguyên đế ngồi trên ghế thì vẫn ung dung tự nhiên, ngoại trừ sắc mặt hơi

tái nhợt ra, thì hầu như không có gì khác thường: “Như vậy, tông chủ cho rằng

phải xử lý người này thế nào? Trẫm cũng muốn cầu xin thay cho hắn. ‘Tông đại

bạn’ đã chấp chưởng đại nội Trực điện giám mấy chục năm, trong thời gian này

đã hóa giải không dưới hai mươi lần ám sát, còn tự tay chém giết hơn ba mươi

ma đầu trên Huyết Bảng, ngoài ra còn chém giết không ít yêu ma, công huân

hiển hách. Hôm nay là do thấy trẫm uể oải, một lòng hộ chủ nên mới tạo thành

hiểu lầm, kính xin tông chủ thứ lỗi.”

Sắc mặt Bôn Dật Tuyệt Trần – Tông Thiên Lưu hơi thay đổi, hắn không nói một

lời, chỉ cúi đầu thật sâu trước Kiến Nguyên đế.

Lý Trường Sinh không khỏi âm thầm cảm khái lần nữa.

Không khổ là Kiến Nguyên đế. . .

Là hùng chủ sau thái tổ Đại Ninh và Thái Tông.

Mình gặp phải đối thủ rồi.

Hắn có chút hối hận vì lúc này không chém chết người này.

Nhưng cũng phải suy nghĩ đến thái độ của năm đại thần tông còn lại, mười bảy

tông phái nhị phẩm, Nho môn thế phiệt.

Thiên hạ chưa loạn, Vô Tướng thần tông không thể là kẻ khởi nguồn cho đại

loạn, bằng không sẽ khiến dân chúng oán hận, tất bị thiên hạ phản phệ.

Khi đó, dù Vô Tướng thần tông có Mộc Kiếm Tiên bảo vệ, thì cũng khó tránh

khỏi mệnh diệt vong.

Đây là tội lỗi với trời, không thể chống đỡ.

Kiến Nguyên đế chém giết chín con Xích Long, tự chặt long mạch, làm sao

không phải một loại áp chế?

Người này vừa chết, Đại Ninh nhất định sẽ diệt vong, thiên hạ sẽ rơi vào loạn

thế.

Vị thiên tử này dùng con dân trong thiên hạ làm con tin, để khiến cho các thế

lực ném chuột sợ vỡ đồ.

Nếu như là trước kia, cùng lắm thì đổi một thiên tử là được, hoàng thất Đại

Ninh còn rất nhiều người, bọn họ muốn chọn kẻ nào cũng được.

Nhưng mà bây giờ, lục đại thần tông lại không thể không suy nghĩ một hai.

Sát ý trong lòng của Lý Trường Sinh hầu như khó có thể ngăn chặn.

Chỉ cần Kiến Nguyên đế này còn trên đời, Vô Tướng thần tông sẽ hậu hoạn vô

cùng.

Sau đó, hắn lại nghĩ đến Sở Hi Thanh.

Nếu như một năm trước, hắn nhất định sẽ chọn một thời gian thích hợp, chọn

một phương pháp thích hợp để đồng quy vu tận với Kiến Nguyên đế, diệt sạch

hậu hoạn cho Vô Tướng thần tông.

Nhưng bây giờ. . .

Lý Trường Sinh bình tĩnh thoải mái nói: “Người này đúng là có chút công với

thiên hạ, bằng không Lý mỗ đã lấy tính mạng của hắn rồi. Nhưng tính cách

người này vội vàng nóng nảy, là họa chứ không phải phúc với triều đình. Dù là

sốt ruột hộ chủ thì cũng không thể không để ý đến quy củ của triều đình, càng

không thể làm trái tâm ý của chủ. Nếu 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Vương Đông Thiên mỉm cười, mắt ẩn chứa châm biếm: “Vị bệ hạ này mưu đồrất lớn, nhưng không cần quá lo lắng. Ngươi không thấy sao, đến giờ mà vẫnkhông thấy bóng dáng của các đại tông phái, hoàn toàn không can thiệp vàocuộc hỗn loạn ngày hôm nay? Còn cả Nho môn nữa, bọn họ cũng chậm chạpkhông đến, hoàn toàn coi như không nhìn thấy, có tai như điếc?”Tư Vô Pháp bừng tỉnh.Mấy vạn năm nay, các đại thần tông và hoàng triều đều áp chế lẫn nhau, dù làtrong loạn thế, cũng đừng hòng một nhà độc đại.Còn cả Nho môn tụ tập tất cả văn nhân trong thiên hạ và các thế gia lại vớinhau.Bọn họ khống chế địa phương, chẳng những có lực lượng chống lại các tôngphái, mà còn có thể áp chế các đời thiên tử.Nhưng ngày hôm nay, những lực lượng này đều không xuất hiện.Nguyên do phía sau đó, chẳng phải làm người ta suy nghĩ miên man sao?. . .Bên trong Chính Hòa điện, tuy Lý Trường Sinh đã thu hồi kiếm khí và sát cơ,nhưng bầu không khí nơi này vẫn lạnh như băng.Khi Lý Trường Sinh đi vào trong đại điện, liền vung tay áo lên, khiến đất đá bêntrong ngưng tụ thành một cái ghế thái sư, rồi dửng dưng ngồi xuống.Mấy vị quan lớn nhất phẩm ở phía sau nhìn thấy cảnh này thì cũng không để ý,không nói một từ.Theo lễ pháp của Đại Ninh, địa vị của tông chủ các thần tông nhất phẩm, có thểsánh bằng thân vương.Vô Tướng thần tông lại là tông môn đứng đầu thiên hạ, địa vị của Lý TrườngSinh còn cao hơn mấy người khác nửa trù.Vì vậy, nếu tính ra thì hôm nay vị này mạnh mẽ xông vào hoàng cung cũngkhông có gì không đúng.Bên trong ‘tập lễ Đại Ninh’, các tông chủ của thần thông vốn có quyền lực gặpmặt thiên tử bất cứ lúc nào.Huống hồ bây giờ cũng không phải lúc nói đến lễ pháp.Triều đình không bằng người ta, lúc này lại nói chuyện lễ pháp với Lý TrườngSinh, há không phải tự rước lấy nhục?Lần này, Lý Trường Sinh cũng không cố ý dùng Lượng Thiên Kiếm để san bằngđộ cao ngự tọa của Kiến Nguyên đế xuống bằng với mình nữa.Sau trận chiến này, vị thiên tử này nào có tư cách gì mà nhìn xuống hắn?Phóng mắt toàn bộ thiên hạ, cũng không có mấy người dám nhìn xuống hắn.Lý Trường Sinh thoải mái thong dong, cười nói: “Thì ra là người bên dưới tự ýchủ trương, như vậy bệ hạ chuẩn bị xử lý thế nào?”Kiến Nguyên đế ngồi trên ghế thì vẫn ung dung tự nhiên, ngoại trừ sắc mặt hơitái nhợt ra, thì hầu như không có gì khác thường: “Như vậy, tông chủ cho rằngphải xử lý người này thế nào? Trẫm cũng muốn cầu xin thay cho hắn. ‘Tông đạibạn’ đã chấp chưởng đại nội Trực điện giám mấy chục năm, trong thời gian nàyđã hóa giải không dưới hai mươi lần ám sát, còn tự tay chém giết hơn ba mươima đầu trên Huyết Bảng, ngoài ra còn chém giết không ít yêu ma, công huânhiển hách. Hôm nay là do thấy trẫm uể oải, một lòng hộ chủ nên mới tạo thànhhiểu lầm, kính xin tông chủ thứ lỗi.”Sắc mặt Bôn Dật Tuyệt Trần – Tông Thiên Lưu hơi thay đổi, hắn không nói mộtlời, chỉ cúi đầu thật sâu trước Kiến Nguyên đế.Lý Trường Sinh không khỏi âm thầm cảm khái lần nữa.Không khổ là Kiến Nguyên đế. . .Là hùng chủ sau thái tổ Đại Ninh và Thái Tông.Mình gặp phải đối thủ rồi.Hắn có chút hối hận vì lúc này không chém chết người này.Nhưng cũng phải suy nghĩ đến thái độ của năm đại thần tông còn lại, mười bảytông phái nhị phẩm, Nho môn thế phiệt.Thiên hạ chưa loạn, Vô Tướng thần tông không thể là kẻ khởi nguồn cho đạiloạn, bằng không sẽ khiến dân chúng oán hận, tất bị thiên hạ phản phệ.Khi đó, dù Vô Tướng thần tông có Mộc Kiếm Tiên bảo vệ, thì cũng khó tránhkhỏi mệnh diệt vong.Đây là tội lỗi với trời, không thể chống đỡ.Kiến Nguyên đế chém giết chín con Xích Long, tự chặt long mạch, làm saokhông phải một loại áp chế?Người này vừa chết, Đại Ninh nhất định sẽ diệt vong, thiên hạ sẽ rơi vào loạnthế.Vị thiên tử này dùng con dân trong thiên hạ làm con tin, để khiến cho các thếlực ném chuột sợ vỡ đồ.Nếu như là trước kia, cùng lắm thì đổi một thiên tử là được, hoàng thất ĐạiNinh còn rất nhiều người, bọn họ muốn chọn kẻ nào cũng được.Nhưng mà bây giờ, lục đại thần tông lại không thể không suy nghĩ một hai.Sát ý trong lòng của Lý Trường Sinh hầu như khó có thể ngăn chặn.Chỉ cần Kiến Nguyên đế này còn trên đời, Vô Tướng thần tông sẽ hậu hoạn vôcùng.Sau đó, hắn lại nghĩ đến Sở Hi Thanh.Nếu như một năm trước, hắn nhất định sẽ chọn một thời gian thích hợp, chọnmột phương pháp thích hợp để đồng quy vu tận với Kiến Nguyên đế, diệt sạchhậu hoạn cho Vô Tướng thần tông.Nhưng bây giờ. . .Lý Trường Sinh bình tĩnh thoải mái nói: “Người này đúng là có chút công vớithiên hạ, bằng không Lý mỗ đã lấy tính mạng của hắn rồi. Nhưng tính cáchngười này vội vàng nóng nảy, là họa chứ không phải phúc với triều đình. Dù làsốt ruột hộ chủ thì cũng không thể không để ý đến quy củ của triều đình, càngkhông thể làm trái tâm ý của chủ. Nếu 

Chương 1207: Thiên tử trả giá (2)