Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1260: Đại Tiểu Như Ý (3)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Nhưng chỉ vài cái hô hấp sau, Sở Vân Vân liền cau mày, con Toan Nghê cực lớnkia cũng tiêu tan. Biển lửa đầy trời kia cũng đã biến mất trong chớp mắt.Con Toan Nghê của Sở Vân Vân cũng nhảy ra ngoài.Kích thước của nó đã to bằng cánh tay người, thần thái của nó uể oải, nằmnhoài trên vai Sở Vân Vân rồi thở phì phò.Sở Vân Vân liền đưa tay vuốt lưng Toan Nghê, hỗ trợ nó khôi phục.“Xin lỗi Tiểu Sư Tử, lần sau ta sẽ chú ý hơn.”Toan Nghê cũng không để ý lắm, kêu một tiếng về phía Sở Vân Vân.Sở Vân Vân đã nói với nó từ trước, mục đích của lần này chính là xem cực hạncủa bọn họ ở đâu.Huống hồ nó cũng cảm thấy rất sảng khoái, tu vị lục phẩm mà đã được tiếp xúcvới Thiên quy đạo luật mạnh mẽ như vậy, điều này khiến nó có thể thức tỉnh lựclượng huyết mạch sớm hơn nhiều.Người huynh đệ tiểu Tóc Túi Cua kia của nó, từ khi sinh ra đến giờ vẫn chưatừng đánh thắng nó.Vì vậy, không cần thiết, cứ đến nghiền ép ta đi!Sở Vân Vân thấy buồn cười, sau đó lại nhìn tay mình.Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết cấp sáu vẫn kém một chút, pháp lực không theokịp, khiến nàng không thể phát huy tất cả lực lượng.Sở Vân Vân nghĩ thầm, nếu cấp độ Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết của Sở HiThanh cao hơn một chút thì tốt.Lúc này, Sở Vân Vân nghiêng đầu nhìn về phía cửa phòng.Lại có một người đi vào phòng chứa đồ vào lúc này.Sở Vân Vân đẩy cửa đi ra, liền thấy Lục Loạn Ly đang đứng ở trung ươngphòng chứa đồ. Nàng khoanh tay trước ngực, ánh mắt quét nhìn bốn phía.“Sao vậy?” Sở Vân Vân nhìn nàng với vẻ bất ngờ: “Lục sư tỷ đang tìm thứ gìsao?”Ánh mắt Lục Loạn Ly hơi do dự, nàng không biết có nên hỏi Sở Vân Vân haykhông.Cuối cùng nàng vẫn không nhịn được: “Tiểu muội, cái cột cờ như cây thươngkia đâu? Chính là cái cột cờ rách nát mà các ngươi mua được từ tiệm cầm đồ ởquận Tú Thủy ý. Ta nhớ là nó được đặt ở trong này mà.”Sở Vân Vân trừng mắt nhìn, trong đôi mắt màu xanh lam lại hiện lên ý cười.Cô bé này, cuối cùng cũng ý thức được cột cờ đấy khác biệt.Thật sự là quá trì độn.Nàng lặng lẽ nói: “Cột cờ đó nằm trong tay ta, sư tỷ ngươi hỏi nó làm gì?”“Ta cảm thấy cái cột cờ đó, rất có thể chính là cột cờ Nghịch Thần Kỳ.”Lục Loạn Ly nói đến chỗ này, lại thấy ánh mắt khó hiểu của Sở Vân Vân, nàngkhoát tay áo nói: “Đừng hiểu lầm, tiểu muội, ta không có ý gì khác, chỉ là muốnnhắc nhở ngươi chú ý. Không phải chúng ta sắp đi Vân Hải tiên cung rồi sao?Tốt nhất là ngươi nên cất kỹ thứ đó, đừng để người khác phát hiện. Còn nữa,ngươi thử nghiên cứu nó xem, xem xem có thể phát hiện gì không.”Nàng đã nghĩ đến cái cột cờ đó có vấn đề từ trước.Thời gian chính là hai tháng trước! Chỉ là nàng vẫn không đến phòng chứa đồđể xem mà thôi.Mình cũng không ngu xuẩn nha, chỉ là trước kia không nghĩ đến phương hướngnày thôi.Có điều, cây cột cờ đó là do Sở Vân Vân mua được, vậy chính là đồ của huynhmuội Sở gia, nàng sẽ không lấy trộm.Đối với Như Mộng sơn trang bọn họ, chi cần Nghịch Thần Kỳ không rơi vàotay triều đình là được.Nghịch Thần Kỳ cũng đã không phải thứ Vân Mộng sơn trang quan tâm nữarồi.Nhưng Lục Loạn Ly cũng rất tò mò, huynh muội Sở gia đã giấu cái cột cờ này ởđâu rồi?Một cái cột cờ to lớn như vậy, thật ra rất dễ nhìn thấy.Sở Vân Vân nghe vậy thì mỉm cười: “Đa tạ sư tử nhắc nhở, bây giờ ta sẽ mangnó theo người, không cần lo lắng.”“Mang theo người?”Lục Loạn Ly hơi ngẩn ngơ, sau đó lại nhìn toàn thân Sở Vân Vân với vẻ bối rối.Nàng nghĩ huynh muội Sở gia không có pháp khí không gian nha, như vậy SởVân Vân mang nó theo kiểu gì?Sở Vân Vân đang lừa nàng đúng không?Sau đó, nàng lại thấy Sở Vân Vân lấy một cái tăm màu đen trong ống tay áo ra,rồi quơ quơ trước mặt nàng: “Ngươi xem, chính là nó, rất thuận tiện đúngkhông?”Lục Loạn Ly ngưng thần nhìn cái tăm kia.Nói chính xác hơn thì đó là cây tăm có hình dáng cột cờ.Lục Loạn Ly lắc đầu, lòng thầm nói cái này sao có thể là cột cờ kia được?Cái cột cờ kia dài đến trượng tám, to bằng cánh tay trẻ con!Sở tiểu muội này, lại trêu đùa nàng rồi đúng không?Nhưng giây lát sau, nàng nghĩ đến một loại pháp môn Thiên Cương, Đại TiểuNhư Ý!Đây là một trong ba mươi sáu biến của Thiên Cương, lớn thì lại pháp thiêntượng địa, nhỏ thì lại ẩn giới tàng hình.Lúc toàn thịnh thì Nghịch Thần Kỳ đã đến đến Thánh khí thần phẩm, rất có thểcũng nắm giữ năng lực to nhỏ như ý này.Mà một cái chớp mắt tiếp theo, nàng liền nhìn thấy cây tăm kia biến hóa, nónhanh chóng bành trướng, chỉ chớp mắt mà đã hóa thành một thanh trườngthương.Ánh mắt Lục Loạn Ly nhất thời mơ hồ.Nàng đoán đúng.Cái cột cờ rách nát bị huynh muội Sở gia coi là đòn gánh và giá giếng nước này,lại đúng là Nghịch Thần Kỳ!Uổng công nàng còn tìm tòi giống như một con ruồi không đầu ở quận Tú Thủylâu như vậy.

Nhưng chỉ vài cái hô hấp sau, Sở Vân Vân liền cau mày, con Toan Nghê cực lớn

kia cũng tiêu tan. Biển lửa đầy trời kia cũng đã biến mất trong chớp mắt.

Con Toan Nghê của Sở Vân Vân cũng nhảy ra ngoài.

Kích thước của nó đã to bằng cánh tay người, thần thái của nó uể oải, nằm

nhoài trên vai Sở Vân Vân rồi thở phì phò.

Sở Vân Vân liền đưa tay vuốt lưng Toan Nghê, hỗ trợ nó khôi phục.

“Xin lỗi Tiểu Sư Tử, lần sau ta sẽ chú ý hơn.”

Toan Nghê cũng không để ý lắm, kêu một tiếng về phía Sở Vân Vân.

Sở Vân Vân đã nói với nó từ trước, mục đích của lần này chính là xem cực hạn

của bọn họ ở đâu.

Huống hồ nó cũng cảm thấy rất sảng khoái, tu vị lục phẩm mà đã được tiếp xúc

với Thiên quy đạo luật mạnh mẽ như vậy, điều này khiến nó có thể thức tỉnh lực

lượng huyết mạch sớm hơn nhiều.

Người huynh đệ tiểu Tóc Túi Cua kia của nó, từ khi sinh ra đến giờ vẫn chưa

từng đánh thắng nó.

Vì vậy, không cần thiết, cứ đến nghiền ép ta đi!

Sở Vân Vân thấy buồn cười, sau đó lại nhìn tay mình.

Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết cấp sáu vẫn kém một chút, pháp lực không theo

kịp, khiến nàng không thể phát huy tất cả lực lượng.

Sở Vân Vân nghĩ thầm, nếu cấp độ Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết của Sở Hi

Thanh cao hơn một chút thì tốt.

Lúc này, Sở Vân Vân nghiêng đầu nhìn về phía cửa phòng.

Lại có một người đi vào phòng chứa đồ vào lúc này.

Sở Vân Vân đẩy cửa đi ra, liền thấy Lục Loạn Ly đang đứng ở trung ương

phòng chứa đồ. Nàng khoanh tay trước ngực, ánh mắt quét nhìn bốn phía.

“Sao vậy?” Sở Vân Vân nhìn nàng với vẻ bất ngờ: “Lục sư tỷ đang tìm thứ gì

sao?”

Ánh mắt Lục Loạn Ly hơi do dự, nàng không biết có nên hỏi Sở Vân Vân hay

không.

Cuối cùng nàng vẫn không nhịn được: “Tiểu muội, cái cột cờ như cây thương

kia đâu? Chính là cái cột cờ rách nát mà các ngươi mua được từ tiệm cầm đồ ở

quận Tú Thủy ý. Ta nhớ là nó được đặt ở trong này mà.”

Sở Vân Vân trừng mắt nhìn, trong đôi mắt màu xanh lam lại hiện lên ý cười.

Cô bé này, cuối cùng cũng ý thức được cột cờ đấy khác biệt.

Thật sự là quá trì độn.

Nàng lặng lẽ nói: “Cột cờ đó nằm trong tay ta, sư tỷ ngươi hỏi nó làm gì?”

“Ta cảm thấy cái cột cờ đó, rất có thể chính là cột cờ Nghịch Thần Kỳ.”

Lục Loạn Ly nói đến chỗ này, lại thấy ánh mắt khó hiểu của Sở Vân Vân, nàng

khoát tay áo nói: “Đừng hiểu lầm, tiểu muội, ta không có ý gì khác, chỉ là muốn

nhắc nhở ngươi chú ý. Không phải chúng ta sắp đi Vân Hải tiên cung rồi sao?

Tốt nhất là ngươi nên cất kỹ thứ đó, đừng để người khác phát hiện. Còn nữa,

ngươi thử nghiên cứu nó xem, xem xem có thể phát hiện gì không.”

Nàng đã nghĩ đến cái cột cờ đó có vấn đề từ trước.

Thời gian chính là hai tháng trước! Chỉ là nàng vẫn không đến phòng chứa đồ

để xem mà thôi.

Mình cũng không ngu xuẩn nha, chỉ là trước kia không nghĩ đến phương hướng

này thôi.

Có điều, cây cột cờ đó là do Sở Vân Vân mua được, vậy chính là đồ của huynh

muội Sở gia, nàng sẽ không lấy trộm.

Đối với Như Mộng sơn trang bọn họ, chi cần Nghịch Thần Kỳ không rơi vào

tay triều đình là được.

Nghịch Thần Kỳ cũng đã không phải thứ Vân Mộng sơn trang quan tâm nữa

rồi.

Nhưng Lục Loạn Ly cũng rất tò mò, huynh muội Sở gia đã giấu cái cột cờ này ở

đâu rồi?

Một cái cột cờ to lớn như vậy, thật ra rất dễ nhìn thấy.

Sở Vân Vân nghe vậy thì mỉm cười: “Đa tạ sư tử nhắc nhở, bây giờ ta sẽ mang

nó theo người, không cần lo lắng.”

“Mang theo người?”

Lục Loạn Ly hơi ngẩn ngơ, sau đó lại nhìn toàn thân Sở Vân Vân với vẻ bối rối.

Nàng nghĩ huynh muội Sở gia không có pháp khí không gian nha, như vậy Sở

Vân Vân mang nó theo kiểu gì?

Sở Vân Vân đang lừa nàng đúng không?

Sau đó, nàng lại thấy Sở Vân Vân lấy một cái tăm màu đen trong ống tay áo ra,

rồi quơ quơ trước mặt nàng: “Ngươi xem, chính là nó, rất thuận tiện đúng

không?”

Lục Loạn Ly ngưng thần nhìn cái tăm kia.

Nói chính xác hơn thì đó là cây tăm có hình dáng cột cờ.

Lục Loạn Ly lắc đầu, lòng thầm nói cái này sao có thể là cột cờ kia được?

Cái cột cờ kia dài đến trượng tám, to bằng cánh tay trẻ con!

Sở tiểu muội này, lại trêu đùa nàng rồi đúng không?

Nhưng giây lát sau, nàng nghĩ đến một loại pháp môn Thiên Cương, Đại Tiểu

Như Ý!

Đây là một trong ba mươi sáu biến của Thiên Cương, lớn thì lại pháp thiên

tượng địa, nhỏ thì lại ẩn giới tàng hình.

Lúc toàn thịnh thì Nghịch Thần Kỳ đã đến đến Thánh khí thần phẩm, rất có thể

cũng nắm giữ năng lực to nhỏ như ý này.

Mà một cái chớp mắt tiếp theo, nàng liền nhìn thấy cây tăm kia biến hóa, nó

nhanh chóng bành trướng, chỉ chớp mắt mà đã hóa thành một thanh trường

thương.

Ánh mắt Lục Loạn Ly nhất thời mơ hồ.

Nàng đoán đúng.

Cái cột cờ rách nát bị huynh muội Sở gia coi là đòn gánh và giá giếng nước này,

lại đúng là Nghịch Thần Kỳ!

Uổng công nàng còn tìm tòi giống như một con ruồi không đầu ở quận Tú Thủy

lâu như vậy.

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Nhưng chỉ vài cái hô hấp sau, Sở Vân Vân liền cau mày, con Toan Nghê cực lớnkia cũng tiêu tan. Biển lửa đầy trời kia cũng đã biến mất trong chớp mắt.Con Toan Nghê của Sở Vân Vân cũng nhảy ra ngoài.Kích thước của nó đã to bằng cánh tay người, thần thái của nó uể oải, nằmnhoài trên vai Sở Vân Vân rồi thở phì phò.Sở Vân Vân liền đưa tay vuốt lưng Toan Nghê, hỗ trợ nó khôi phục.“Xin lỗi Tiểu Sư Tử, lần sau ta sẽ chú ý hơn.”Toan Nghê cũng không để ý lắm, kêu một tiếng về phía Sở Vân Vân.Sở Vân Vân đã nói với nó từ trước, mục đích của lần này chính là xem cực hạncủa bọn họ ở đâu.Huống hồ nó cũng cảm thấy rất sảng khoái, tu vị lục phẩm mà đã được tiếp xúcvới Thiên quy đạo luật mạnh mẽ như vậy, điều này khiến nó có thể thức tỉnh lựclượng huyết mạch sớm hơn nhiều.Người huynh đệ tiểu Tóc Túi Cua kia của nó, từ khi sinh ra đến giờ vẫn chưatừng đánh thắng nó.Vì vậy, không cần thiết, cứ đến nghiền ép ta đi!Sở Vân Vân thấy buồn cười, sau đó lại nhìn tay mình.Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết cấp sáu vẫn kém một chút, pháp lực không theokịp, khiến nàng không thể phát huy tất cả lực lượng.Sở Vân Vân nghĩ thầm, nếu cấp độ Vạn Cổ Thiên Thu Chi Huyết của Sở HiThanh cao hơn một chút thì tốt.Lúc này, Sở Vân Vân nghiêng đầu nhìn về phía cửa phòng.Lại có một người đi vào phòng chứa đồ vào lúc này.Sở Vân Vân đẩy cửa đi ra, liền thấy Lục Loạn Ly đang đứng ở trung ươngphòng chứa đồ. Nàng khoanh tay trước ngực, ánh mắt quét nhìn bốn phía.“Sao vậy?” Sở Vân Vân nhìn nàng với vẻ bất ngờ: “Lục sư tỷ đang tìm thứ gìsao?”Ánh mắt Lục Loạn Ly hơi do dự, nàng không biết có nên hỏi Sở Vân Vân haykhông.Cuối cùng nàng vẫn không nhịn được: “Tiểu muội, cái cột cờ như cây thươngkia đâu? Chính là cái cột cờ rách nát mà các ngươi mua được từ tiệm cầm đồ ởquận Tú Thủy ý. Ta nhớ là nó được đặt ở trong này mà.”Sở Vân Vân trừng mắt nhìn, trong đôi mắt màu xanh lam lại hiện lên ý cười.Cô bé này, cuối cùng cũng ý thức được cột cờ đấy khác biệt.Thật sự là quá trì độn.Nàng lặng lẽ nói: “Cột cờ đó nằm trong tay ta, sư tỷ ngươi hỏi nó làm gì?”“Ta cảm thấy cái cột cờ đó, rất có thể chính là cột cờ Nghịch Thần Kỳ.”Lục Loạn Ly nói đến chỗ này, lại thấy ánh mắt khó hiểu của Sở Vân Vân, nàngkhoát tay áo nói: “Đừng hiểu lầm, tiểu muội, ta không có ý gì khác, chỉ là muốnnhắc nhở ngươi chú ý. Không phải chúng ta sắp đi Vân Hải tiên cung rồi sao?Tốt nhất là ngươi nên cất kỹ thứ đó, đừng để người khác phát hiện. Còn nữa,ngươi thử nghiên cứu nó xem, xem xem có thể phát hiện gì không.”Nàng đã nghĩ đến cái cột cờ đó có vấn đề từ trước.Thời gian chính là hai tháng trước! Chỉ là nàng vẫn không đến phòng chứa đồđể xem mà thôi.Mình cũng không ngu xuẩn nha, chỉ là trước kia không nghĩ đến phương hướngnày thôi.Có điều, cây cột cờ đó là do Sở Vân Vân mua được, vậy chính là đồ của huynhmuội Sở gia, nàng sẽ không lấy trộm.Đối với Như Mộng sơn trang bọn họ, chi cần Nghịch Thần Kỳ không rơi vàotay triều đình là được.Nghịch Thần Kỳ cũng đã không phải thứ Vân Mộng sơn trang quan tâm nữarồi.Nhưng Lục Loạn Ly cũng rất tò mò, huynh muội Sở gia đã giấu cái cột cờ này ởđâu rồi?Một cái cột cờ to lớn như vậy, thật ra rất dễ nhìn thấy.Sở Vân Vân nghe vậy thì mỉm cười: “Đa tạ sư tử nhắc nhở, bây giờ ta sẽ mangnó theo người, không cần lo lắng.”“Mang theo người?”Lục Loạn Ly hơi ngẩn ngơ, sau đó lại nhìn toàn thân Sở Vân Vân với vẻ bối rối.Nàng nghĩ huynh muội Sở gia không có pháp khí không gian nha, như vậy SởVân Vân mang nó theo kiểu gì?Sở Vân Vân đang lừa nàng đúng không?Sau đó, nàng lại thấy Sở Vân Vân lấy một cái tăm màu đen trong ống tay áo ra,rồi quơ quơ trước mặt nàng: “Ngươi xem, chính là nó, rất thuận tiện đúngkhông?”Lục Loạn Ly ngưng thần nhìn cái tăm kia.Nói chính xác hơn thì đó là cây tăm có hình dáng cột cờ.Lục Loạn Ly lắc đầu, lòng thầm nói cái này sao có thể là cột cờ kia được?Cái cột cờ kia dài đến trượng tám, to bằng cánh tay trẻ con!Sở tiểu muội này, lại trêu đùa nàng rồi đúng không?Nhưng giây lát sau, nàng nghĩ đến một loại pháp môn Thiên Cương, Đại TiểuNhư Ý!Đây là một trong ba mươi sáu biến của Thiên Cương, lớn thì lại pháp thiêntượng địa, nhỏ thì lại ẩn giới tàng hình.Lúc toàn thịnh thì Nghịch Thần Kỳ đã đến đến Thánh khí thần phẩm, rất có thểcũng nắm giữ năng lực to nhỏ như ý này.Mà một cái chớp mắt tiếp theo, nàng liền nhìn thấy cây tăm kia biến hóa, nónhanh chóng bành trướng, chỉ chớp mắt mà đã hóa thành một thanh trườngthương.Ánh mắt Lục Loạn Ly nhất thời mơ hồ.Nàng đoán đúng.Cái cột cờ rách nát bị huynh muội Sở gia coi là đòn gánh và giá giếng nước này,lại đúng là Nghịch Thần Kỳ!Uổng công nàng còn tìm tòi giống như một con ruồi không đầu ở quận Tú Thủylâu như vậy.

Chương 1260: Đại Tiểu Như Ý (3)