Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1261: Đại Tiểu Như Ý (4)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Rạng sáng, quận Thiên Hải ở Thương Châu.Phong Lôi Song Cực – Cổ Kiếm đang phi hành ở trên không trung, chỉ chớpmắt đã xuyên qua mấy chục dặm trời mây, đi đến một bờ biển hẻo lánh khôngngười.Hắn hạ xuống một khối đá ngầm cách bờ biển khoảng tầm ba dặm.Trên khối đá ngầm này đã có một người đứng chờ từ trước.Đó là một thiếu niên mặc áo bào trắng, khuôn mặt tuấn mỹ trắng nõn, ngũ quangóc cạch rõ ràng, mày kiếm bay xéo, con ngươi đen sắc bén, dáng người thìthon dài cao to lại không hiện ra vẻ thô lỗ.Khí chất thì lại như thần linh nhìn xuống phàm trần, lạnh lùng đơn độc lại ngạonghễ chúng sinh.Búi tóc của thiếu niên nhô cao, khá giống như bấc nến, còn có một hình xămhình Cầu Long ở cổ. Nơi cổ là vị trí đầu rồng, thân rồng lại được kéo dài vàotrong vạt áo.Đó chính là chủ thượng của Phong Lôi Song Cực – Cổ Kiếm, Cự thần viễn cổChúc Quang âm!Chúc Quang âm đang nhẹ nhàng nhìn về nơi xa, nhìn tòa Băng Thành đang lơlửng trên mặt biển kia, còn cả hạm đội lên đến hàng ngàn hàng vạn kia.“Chủ thượng!”Sau khi Phong Lôi Song Cực – Cổ Kiếm đi đến, liền quỳ gối xuống.Nhưng hắn còn chưa kịp nói chuyện, liền nghe thấy Chúc Quang âm nói: “Lạilà Thái Sơ Băng Luân, không ngờ cái thần khí này sẽ tái hiện nhân thế ở thờiđại này.”“Thái Sơ Băng Luân?” Ánh mắt Cổ Kiếm hiện lên một tia khó hiểu.Thật ra hắn càng để ý đến hai chữ ‘thần khí’ ở trong miệng Chúc Quang âm.Tại phàm thế, bình thường thì pháp khí và binh khí nhất phẩm và nhị phẩm đềucó thể thêm một chữ thần rồi.Nhưng thần khí ở trong mắt Chúc Quang âm, tất nhiên không phải thần khí ởphàm giới có thể so sánh.“Là một thần khí được chế tạo từ một viên Thái Sơ Thần Hạch, rõ ràng là Thầnbảo loại Dương tính, nhưng hết lần này đến lần khác lại chế tạo thần khí hệBăng, ngươi thấy có buồn cười hay không? Cũng chỉ có niên đại thượng cổ, cácloại thiên tài địa bảo rơi đầy đất, thì mới có người nỡ lòng làm như vậy.”Cổ Kiếm lập tức thu hồi tâm tư: “Thuộc hạ may mắn không làm nhục mệnh,người kia đã đồng ý mang chúng ta vào Vân Hải tiên cung, ba người Kiếm ThịPhi đang đưa hắn đến đây, năm canh giờ sau sẽ có mặt.”Sau đó, hắn ngẩng đầu lên nhìn Chúc Quang âm một chút: “Chủ thượng, nửangày trước ta nhận được tin tức. Lần này, không chỉ quy tắc của Vân Hải tiêncung biến hóa, mà còn có một ít thần linh chuẩn bị tham gia vào. Bộ phân thânnày của ngày đang khôi phục sức mạnh, chỉ năm sáu năm là có thể nào nhấtphẩm, ngài đâu cần mạo hiểm như vậy?”Hắn cho rằng Chúc Quang âm bây giờ không thích hợp đối mắt với những thầnlinh kia.Việc này sẽ rất nguy hiểm.“Đương nhiên là có thứ không thể không tranh.”Chúc Quang âm cười nhạt một tiếng: “Có điều, các ngươi cứ yên tâm, mấy ngàyqua ta đều hành động một mình, chính là để chuẩn bị cho việc này.”Trong lúc hắn nói chuyện, lại đeo một cái mặt nạ màu trắng lên mặt.Lúc này, khí tức của Chúc Quang âm đã thay đổi rất nhiều, có vẻ nội liễm lạithần bí, còn có một lực lượng mơ hồ quấn quanh người.Sau đó hắn lấy mấy tấm mặt nạ ra, rồi ném cho Cổ Kiếm: “Từ hôm nay, cácngươi không thể gọi ta là chủ thượng nữa, có thể gọi là ta Thuật sư Thời ChiMệnh. Còn nữa, mấy người các ngươi cũng không thích hợp lộ diện, cầm lấyđi.”Cổ Kiếm nhìn Chúc Quang âm với ánh mắt ngưng trọng.Hắn phát hiện toàn thân của vị này, đã không còn chút dấu vết nào của ChúcQuang âm nữa, ngay cả hình xăm Cầu Long ở cổ cũng đã biến mất.Vẻ mặt Cổ Kiếm buông lỏng, cũng đeo một tấm mặt nạ lên.Hắn là người đã chết, nếu như xuất hiện với thân phận và diện mạo này, vậy thìtương đương công khai với người khác là thân phân của Chúc Quang âm đãhàng lâm nhân thế.“Đúng rồi!” Phong Lôi Song Cực – Cổ Kiếm lại nghĩ đến một chuyện, hắn lấymột quyển sách trong tay áo ra, dâng lên: “Thiên Cơ Võ Phổ phát hành ngày 30tháng 10, nó vừa truyền đến quận Thiên Hải, thuộc hạ đã ra giá cao để mua mộtquyển từ chợ đen.”“Vô Tướng thần tông Sở Hi Thanh đã được nâng lên vị trí số 1 trên Thanh VânTổng Bảng của Thiên Cơ Võ Phổ! Ngày trước, người này từng đánh một trậnvới Tử Mi Thiên Quân – Thủy Như Ca, Thủy Như Ca có tu vị tứ phẩm, xếphạng 4 trên Thanh Vân Tổng Bảng, kết quả là song phương cân tài cân sức.”“Hả? Nói cách khác sức chiến đấu của kẻ này đã có thể chống lại thánh truyềncấp độ tứ phẩm rồi?”Đôi lông mày của Chúc Quang âm ở sau mặt nạ hơi nhếch lên, hắn biết CổKiếm rất để ý tới Sở Hi Thanh.Ngày xưa, khi ở trong bí cảnh thời gian thì chính Sở Hi Thanh đã khiến CổKiếm bại vong dưới tay Phương Bất Viên.Chúc Quang âm cũng rất để ý đến thiếu niên nhân tộc này.Nếu như có lựa chọn, hắn sao lại bỏ mặc Mộc Kiếm Tiên được toại nguyên?Chính là người này, để cho hắn không thể không thỏa hiệp, giao dịch ngầm vớiMộc Kiếm Tiên.
Rạng sáng, quận Thiên Hải ở Thương Châu.
Phong Lôi Song Cực – Cổ Kiếm đang phi hành ở trên không trung, chỉ chớp
mắt đã xuyên qua mấy chục dặm trời mây, đi đến một bờ biển hẻo lánh không
người.
Hắn hạ xuống một khối đá ngầm cách bờ biển khoảng tầm ba dặm.
Trên khối đá ngầm này đã có một người đứng chờ từ trước.
Đó là một thiếu niên mặc áo bào trắng, khuôn mặt tuấn mỹ trắng nõn, ngũ quan
góc cạch rõ ràng, mày kiếm bay xéo, con ngươi đen sắc bén, dáng người thì
thon dài cao to lại không hiện ra vẻ thô lỗ.
Khí chất thì lại như thần linh nhìn xuống phàm trần, lạnh lùng đơn độc lại ngạo
nghễ chúng sinh.
Búi tóc của thiếu niên nhô cao, khá giống như bấc nến, còn có một hình xăm
hình Cầu Long ở cổ. Nơi cổ là vị trí đầu rồng, thân rồng lại được kéo dài vào
trong vạt áo.
Đó chính là chủ thượng của Phong Lôi Song Cực – Cổ Kiếm, Cự thần viễn cổ
Chúc Quang âm!
Chúc Quang âm đang nhẹ nhàng nhìn về nơi xa, nhìn tòa Băng Thành đang lơ
lửng trên mặt biển kia, còn cả hạm đội lên đến hàng ngàn hàng vạn kia.
“Chủ thượng!”
Sau khi Phong Lôi Song Cực – Cổ Kiếm đi đến, liền quỳ gối xuống.
Nhưng hắn còn chưa kịp nói chuyện, liền nghe thấy Chúc Quang âm nói: “Lại
là Thái Sơ Băng Luân, không ngờ cái thần khí này sẽ tái hiện nhân thế ở thời
đại này.”
“Thái Sơ Băng Luân?” Ánh mắt Cổ Kiếm hiện lên một tia khó hiểu.
Thật ra hắn càng để ý đến hai chữ ‘thần khí’ ở trong miệng Chúc Quang âm.
Tại phàm thế, bình thường thì pháp khí và binh khí nhất phẩm và nhị phẩm đều
có thể thêm một chữ thần rồi.
Nhưng thần khí ở trong mắt Chúc Quang âm, tất nhiên không phải thần khí ở
phàm giới có thể so sánh.
“Là một thần khí được chế tạo từ một viên Thái Sơ Thần Hạch, rõ ràng là Thần
bảo loại Dương tính, nhưng hết lần này đến lần khác lại chế tạo thần khí hệ
Băng, ngươi thấy có buồn cười hay không? Cũng chỉ có niên đại thượng cổ, các
loại thiên tài địa bảo rơi đầy đất, thì mới có người nỡ lòng làm như vậy.”
Cổ Kiếm lập tức thu hồi tâm tư: “Thuộc hạ may mắn không làm nhục mệnh,
người kia đã đồng ý mang chúng ta vào Vân Hải tiên cung, ba người Kiếm Thị
Phi đang đưa hắn đến đây, năm canh giờ sau sẽ có mặt.”
Sau đó, hắn ngẩng đầu lên nhìn Chúc Quang âm một chút: “Chủ thượng, nửa
ngày trước ta nhận được tin tức. Lần này, không chỉ quy tắc của Vân Hải tiên
cung biến hóa, mà còn có một ít thần linh chuẩn bị tham gia vào. Bộ phân thân
này của ngày đang khôi phục sức mạnh, chỉ năm sáu năm là có thể nào nhất
phẩm, ngài đâu cần mạo hiểm như vậy?”
Hắn cho rằng Chúc Quang âm bây giờ không thích hợp đối mắt với những thần
linh kia.
Việc này sẽ rất nguy hiểm.
“Đương nhiên là có thứ không thể không tranh.”
Chúc Quang âm cười nhạt một tiếng: “Có điều, các ngươi cứ yên tâm, mấy ngày
qua ta đều hành động một mình, chính là để chuẩn bị cho việc này.”
Trong lúc hắn nói chuyện, lại đeo một cái mặt nạ màu trắng lên mặt.
Lúc này, khí tức của Chúc Quang âm đã thay đổi rất nhiều, có vẻ nội liễm lại
thần bí, còn có một lực lượng mơ hồ quấn quanh người.
Sau đó hắn lấy mấy tấm mặt nạ ra, rồi ném cho Cổ Kiếm: “Từ hôm nay, các
ngươi không thể gọi ta là chủ thượng nữa, có thể gọi là ta Thuật sư Thời Chi
Mệnh. Còn nữa, mấy người các ngươi cũng không thích hợp lộ diện, cầm lấy
đi.”
Cổ Kiếm nhìn Chúc Quang âm với ánh mắt ngưng trọng.
Hắn phát hiện toàn thân của vị này, đã không còn chút dấu vết nào của Chúc
Quang âm nữa, ngay cả hình xăm Cầu Long ở cổ cũng đã biến mất.
Vẻ mặt Cổ Kiếm buông lỏng, cũng đeo một tấm mặt nạ lên.
Hắn là người đã chết, nếu như xuất hiện với thân phận và diện mạo này, vậy thì
tương đương công khai với người khác là thân phân của Chúc Quang âm đã
hàng lâm nhân thế.
“Đúng rồi!” Phong Lôi Song Cực – Cổ Kiếm lại nghĩ đến một chuyện, hắn lấy
một quyển sách trong tay áo ra, dâng lên: “Thiên Cơ Võ Phổ phát hành ngày 30
tháng 10, nó vừa truyền đến quận Thiên Hải, thuộc hạ đã ra giá cao để mua một
quyển từ chợ đen.”
“Vô Tướng thần tông Sở Hi Thanh đã được nâng lên vị trí số 1 trên Thanh Vân
Tổng Bảng của Thiên Cơ Võ Phổ! Ngày trước, người này từng đánh một trận
với Tử Mi Thiên Quân – Thủy Như Ca, Thủy Như Ca có tu vị tứ phẩm, xếp
hạng 4 trên Thanh Vân Tổng Bảng, kết quả là song phương cân tài cân sức.”
“Hả? Nói cách khác sức chiến đấu của kẻ này đã có thể chống lại thánh truyền
cấp độ tứ phẩm rồi?”
Đôi lông mày của Chúc Quang âm ở sau mặt nạ hơi nhếch lên, hắn biết Cổ
Kiếm rất để ý tới Sở Hi Thanh.
Ngày xưa, khi ở trong bí cảnh thời gian thì chính Sở Hi Thanh đã khiến Cổ
Kiếm bại vong dưới tay Phương Bất Viên.
Chúc Quang âm cũng rất để ý đến thiếu niên nhân tộc này.
Nếu như có lựa chọn, hắn sao lại bỏ mặc Mộc Kiếm Tiên được toại nguyên?
Chính là người này, để cho hắn không thể không thỏa hiệp, giao dịch ngầm với
Mộc Kiếm Tiên.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Rạng sáng, quận Thiên Hải ở Thương Châu.Phong Lôi Song Cực – Cổ Kiếm đang phi hành ở trên không trung, chỉ chớpmắt đã xuyên qua mấy chục dặm trời mây, đi đến một bờ biển hẻo lánh khôngngười.Hắn hạ xuống một khối đá ngầm cách bờ biển khoảng tầm ba dặm.Trên khối đá ngầm này đã có một người đứng chờ từ trước.Đó là một thiếu niên mặc áo bào trắng, khuôn mặt tuấn mỹ trắng nõn, ngũ quangóc cạch rõ ràng, mày kiếm bay xéo, con ngươi đen sắc bén, dáng người thìthon dài cao to lại không hiện ra vẻ thô lỗ.Khí chất thì lại như thần linh nhìn xuống phàm trần, lạnh lùng đơn độc lại ngạonghễ chúng sinh.Búi tóc của thiếu niên nhô cao, khá giống như bấc nến, còn có một hình xămhình Cầu Long ở cổ. Nơi cổ là vị trí đầu rồng, thân rồng lại được kéo dài vàotrong vạt áo.Đó chính là chủ thượng của Phong Lôi Song Cực – Cổ Kiếm, Cự thần viễn cổChúc Quang âm!Chúc Quang âm đang nhẹ nhàng nhìn về nơi xa, nhìn tòa Băng Thành đang lơlửng trên mặt biển kia, còn cả hạm đội lên đến hàng ngàn hàng vạn kia.“Chủ thượng!”Sau khi Phong Lôi Song Cực – Cổ Kiếm đi đến, liền quỳ gối xuống.Nhưng hắn còn chưa kịp nói chuyện, liền nghe thấy Chúc Quang âm nói: “Lạilà Thái Sơ Băng Luân, không ngờ cái thần khí này sẽ tái hiện nhân thế ở thờiđại này.”“Thái Sơ Băng Luân?” Ánh mắt Cổ Kiếm hiện lên một tia khó hiểu.Thật ra hắn càng để ý đến hai chữ ‘thần khí’ ở trong miệng Chúc Quang âm.Tại phàm thế, bình thường thì pháp khí và binh khí nhất phẩm và nhị phẩm đềucó thể thêm một chữ thần rồi.Nhưng thần khí ở trong mắt Chúc Quang âm, tất nhiên không phải thần khí ởphàm giới có thể so sánh.“Là một thần khí được chế tạo từ một viên Thái Sơ Thần Hạch, rõ ràng là Thầnbảo loại Dương tính, nhưng hết lần này đến lần khác lại chế tạo thần khí hệBăng, ngươi thấy có buồn cười hay không? Cũng chỉ có niên đại thượng cổ, cácloại thiên tài địa bảo rơi đầy đất, thì mới có người nỡ lòng làm như vậy.”Cổ Kiếm lập tức thu hồi tâm tư: “Thuộc hạ may mắn không làm nhục mệnh,người kia đã đồng ý mang chúng ta vào Vân Hải tiên cung, ba người Kiếm ThịPhi đang đưa hắn đến đây, năm canh giờ sau sẽ có mặt.”Sau đó, hắn ngẩng đầu lên nhìn Chúc Quang âm một chút: “Chủ thượng, nửangày trước ta nhận được tin tức. Lần này, không chỉ quy tắc của Vân Hải tiêncung biến hóa, mà còn có một ít thần linh chuẩn bị tham gia vào. Bộ phân thânnày của ngày đang khôi phục sức mạnh, chỉ năm sáu năm là có thể nào nhấtphẩm, ngài đâu cần mạo hiểm như vậy?”Hắn cho rằng Chúc Quang âm bây giờ không thích hợp đối mắt với những thầnlinh kia.Việc này sẽ rất nguy hiểm.“Đương nhiên là có thứ không thể không tranh.”Chúc Quang âm cười nhạt một tiếng: “Có điều, các ngươi cứ yên tâm, mấy ngàyqua ta đều hành động một mình, chính là để chuẩn bị cho việc này.”Trong lúc hắn nói chuyện, lại đeo một cái mặt nạ màu trắng lên mặt.Lúc này, khí tức của Chúc Quang âm đã thay đổi rất nhiều, có vẻ nội liễm lạithần bí, còn có một lực lượng mơ hồ quấn quanh người.Sau đó hắn lấy mấy tấm mặt nạ ra, rồi ném cho Cổ Kiếm: “Từ hôm nay, cácngươi không thể gọi ta là chủ thượng nữa, có thể gọi là ta Thuật sư Thời ChiMệnh. Còn nữa, mấy người các ngươi cũng không thích hợp lộ diện, cầm lấyđi.”Cổ Kiếm nhìn Chúc Quang âm với ánh mắt ngưng trọng.Hắn phát hiện toàn thân của vị này, đã không còn chút dấu vết nào của ChúcQuang âm nữa, ngay cả hình xăm Cầu Long ở cổ cũng đã biến mất.Vẻ mặt Cổ Kiếm buông lỏng, cũng đeo một tấm mặt nạ lên.Hắn là người đã chết, nếu như xuất hiện với thân phận và diện mạo này, vậy thìtương đương công khai với người khác là thân phân của Chúc Quang âm đãhàng lâm nhân thế.“Đúng rồi!” Phong Lôi Song Cực – Cổ Kiếm lại nghĩ đến một chuyện, hắn lấymột quyển sách trong tay áo ra, dâng lên: “Thiên Cơ Võ Phổ phát hành ngày 30tháng 10, nó vừa truyền đến quận Thiên Hải, thuộc hạ đã ra giá cao để mua mộtquyển từ chợ đen.”“Vô Tướng thần tông Sở Hi Thanh đã được nâng lên vị trí số 1 trên Thanh VânTổng Bảng của Thiên Cơ Võ Phổ! Ngày trước, người này từng đánh một trậnvới Tử Mi Thiên Quân – Thủy Như Ca, Thủy Như Ca có tu vị tứ phẩm, xếphạng 4 trên Thanh Vân Tổng Bảng, kết quả là song phương cân tài cân sức.”“Hả? Nói cách khác sức chiến đấu của kẻ này đã có thể chống lại thánh truyềncấp độ tứ phẩm rồi?”Đôi lông mày của Chúc Quang âm ở sau mặt nạ hơi nhếch lên, hắn biết CổKiếm rất để ý tới Sở Hi Thanh.Ngày xưa, khi ở trong bí cảnh thời gian thì chính Sở Hi Thanh đã khiến CổKiếm bại vong dưới tay Phương Bất Viên.Chúc Quang âm cũng rất để ý đến thiếu niên nhân tộc này.Nếu như có lựa chọn, hắn sao lại bỏ mặc Mộc Kiếm Tiên được toại nguyên?Chính là người này, để cho hắn không thể không thỏa hiệp, giao dịch ngầm vớiMộc Kiếm Tiên.