Tác giả:

Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…

Chương 1282: Thăng cấp (2)

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sau đó, Sở Hi Thanh bắt đầu mở cái pháp khí hình bồn kia ra.Một chén nước thuốc màu mận chín hiện ra trước mặt Sở Hi Thanh.Vẻ ngoài của nước thuốc này không tốt lắm, màu sắc khá là quái dị.Phía trên nước thuốc còn nổi lên từng cái từng cái bọt khí, mỗi khi bọt vỡ ra thìtrước mặt Sở Hi Thanh lại xuất hiện một chút ảo ảnh.Đồng thời, một mùi thơm mát lạnh của thuốc đã bay khắp cung điện.Đây chính là bí dược ngũ phẩm hạ do Vô Tướng thần tông chuẩn bị cho hắn.Tất cả các loại tài liệu đều là đỉnh cấp nhất.Sở Hi Thanh không có dùng ngay.Hắn lấy một giọt nước thuốc ra, sau khi xác định đây đúng là bí dược đỉnh cấpnhất, thì mới cầm chén thuốc lên, uống một hơi cạn sạch.Chỉ chớp mắt, bí dược liền tan ra trong cơ thể hắn.Trong khoảnh khắc, vô số huyết diễm dâng trào ra từ trong ngũ quan thất khiếu,thậm chí là tất cả lỗ chân lông.Huyết tủy của hắn cũng đang thiêu đốt.Lực lượng bí dược đang trùng kích và phá hủy phong ấn ở bên trong huyết tủycủa hắn.Khi Sở Hi Thanh đột phá, Sở Vân Vân lại nhìn bia đá trước mắt với vẻ suyngẫm.Hai môn pháp thuật này không có đơn giản như Kế Tiễn Tiễn nói.Như thuật Nhất Ngữ Thành Châm này, tuyệt đối không chỉ đơn giản là Ngônlinh pháp lệnh.Một chữ Châm này, ngậm lấy khuyên nhủ, ý muốn nhắc nhở, còn ngậm lấyKhâu và Phong chi ý. Có thể nói là thuật như tên, tổng hợp ngôn linh, pháp lệnhvà phong ấn.Còn có Thiên Phạt Lôi Bạo, nhìn qua giống như thuật trừng phạt đi đôi với NhấtNgữ Thành Châm, nhngw bên trong lại ngậm lấy lực lượng Đoạn Thiên chi đạo.Chỉ cần bọn họ tu đến tứ phẩm, là có thể lấy ‘thiên phạt chi lôi’ để oanh kích tấtcả.Hai môn pháp thuật này, ngoại từ Phong Đoạn chi đạo ra thì còn dung hợp PhápLệnh chi đạo mạnh mẽ, không biết có liên quan gì với thần khí ở trong tiêncung hay không?Sở Vân Vân không khỏi lắc đầu.Cái Nhất Ngữ Thành Châm và Thiên Phạt Lôi Bạo này, đều lấy pháp lệnh vàtrừng phạt làm căn cơ, mạnh mẽ hòa Phong Đoạn chi đạo vào trong.Lúc này, tất cả mọi người đều không chú ý đến, Kế Tiễn Tiễn ngồi ở trong gócđại điện lại đang nhìn vào tay áo của mình với ánh mắt âm u.Trong tay áo của nàng có cất giấu một lá cờ nhỏ hình tam giác dài tầm mộtthước.Vừa rồi, lá cờ nhỏ hình tam giác này đã hơi rung động nhè nhẹ.Vẻ cay đắng trong mắt Kế Tiễn Tiễn từ từ nhạt đi, ánh mắt trở nên lạnh lùngnghiêm nghị.Nàng ngẩng đầu lên, nhìn sang bóng lưng của Sở Hi Thanh.. . .Cùng lúc đó, bên ngoài Vân Hải tiên cung.Một thanh niên cao gầy mặc một bộ đồ đen che mặt đang đứng trên mặt băng,hắn ngẩng đầu nhìn tòa tiên cung hư ảo ở trên biển mây.Phía sau hắn còn có bảy người, tất cả đều mặc áo đen che mặt.Trong đó có một nam tử trắng mập, bụng to như quả bóng, cảm khái: “NhấtKiếm Khuynh Thành – Vấn Thù Y này không hổ là nhân vật có thể chống lạiHuyết Nhai Đao Quân khi xưa, người nhìn băng ở nơi này, đến bây giờ vẫnchưa có dấu hiệu hòa tan. Hàn Băng chi pháp của nàng có thể diễn sinh ra đạiđạo Vĩnh Hằng rồi.”“Loại nhân vật kinh tài tuyệt diễm như vậy, vì sao lại chậm chạp không đột pháSiêu Phẩm? Siêu Phẩm khó như vậy sao? Còn cả Thần Ngao Tán Nhân kiacũng không phải người tầm thường, nếu không có Xiển môn can thiệp, ngườiđương đại có ai biết hắn cất giấu một bảo bối mà thần linh đều thèm muốn ởtrong Vân Hải tiên cung chứ.”Sau đó hắn nhìn về phía thanh niên cao gầy: “Thế nào? Liên lạc được chưa?”“Đã liên lạc rồi.”Thanh niên cao gầy giơ tay lên, cho mọi người phía sau nhìn cái la bàn ở trongtay hắn.“Nàng bảo chúng ta bình tĩnh chờ đợi thời cơ.”“Chờ đợi thời cơ?” Một người mặc áo đen hừ lạnh một tiếng: “Đội ngũ kia chỉcó một cái tứ phẩm thượng, đám người còn lại đều chưa đến ngũ phẩm. Chúngta trực tiếp đi vào làm thịt là được, còn chờ thời cơ cái gì? Nữ nhân này sẽkhông bị tên mặt trắng nhỏ kia mê hoặc đấy chứ, không muốn xuống tay vớihắn? Nói đến. . .”Giọng nói của người áo đen chợt thay đổi, vuốt cằm nói: “Nữ nhân này có đángtin hay không? Ta thấy tên mặt trắng nhỏ kia cực kỳ anh tuấn, nữ tử này đi theohắn gần một năm, có thể bị tên mặt trắng nhỏ kia cám dỗ hay không?”“Đúng là có khả năng.”Nam tử trắng mập kia bật cười một tiếng: “Sở Hi Thanh kia quả nửa đã thứctỉnh huyết mạch La Hầu, anh tuấn đến mức yêu dị. Nhưng nữ tử này hẳn là đángtin, ta đã điều tra qua, thân phận chân chính của nàng là sư muội của chỉ huy sưThiên nha Cẩm y vệ, sư tôn của nàng chính là thái sư đương triều Bảy đờiThượng phụ - Độc Cô Thủ.”“Nàng vốn là một cô nhi, lại được Độc Cô Thủ nuôi dưỡng. Bảy năm trướcnàng gia nhập Cẩm y vệ, đánh ra danh xưng ‘Đao độc tôn, tên vô ảnh’. Thânphận của nàng trong nội bộ Cẩm y vệ, tương đương với thánh truyền của cáctông phái, thiên phú trác tuyệt, tiền đồ rộng lớn. Ta đoán nữ tử này nhất định sẽkhông làm trái ý sư huynh của nàng.” 

Sau đó, Sở Hi Thanh bắt đầu mở cái pháp khí hình bồn kia ra.

Một chén nước thuốc màu mận chín hiện ra trước mặt Sở Hi Thanh.

Vẻ ngoài của nước thuốc này không tốt lắm, màu sắc khá là quái dị.

Phía trên nước thuốc còn nổi lên từng cái từng cái bọt khí, mỗi khi bọt vỡ ra thì

trước mặt Sở Hi Thanh lại xuất hiện một chút ảo ảnh.

Đồng thời, một mùi thơm mát lạnh của thuốc đã bay khắp cung điện.

Đây chính là bí dược ngũ phẩm hạ do Vô Tướng thần tông chuẩn bị cho hắn.

Tất cả các loại tài liệu đều là đỉnh cấp nhất.

Sở Hi Thanh không có dùng ngay.

Hắn lấy một giọt nước thuốc ra, sau khi xác định đây đúng là bí dược đỉnh cấp

nhất, thì mới cầm chén thuốc lên, uống một hơi cạn sạch.

Chỉ chớp mắt, bí dược liền tan ra trong cơ thể hắn.

Trong khoảnh khắc, vô số huyết diễm dâng trào ra từ trong ngũ quan thất khiếu,

thậm chí là tất cả lỗ chân lông.

Huyết tủy của hắn cũng đang thiêu đốt.

Lực lượng bí dược đang trùng kích và phá hủy phong ấn ở bên trong huyết tủy

của hắn.

Khi Sở Hi Thanh đột phá, Sở Vân Vân lại nhìn bia đá trước mắt với vẻ suy

ngẫm.

Hai môn pháp thuật này không có đơn giản như Kế Tiễn Tiễn nói.

Như thuật Nhất Ngữ Thành Châm này, tuyệt đối không chỉ đơn giản là Ngôn

linh pháp lệnh.

Một chữ Châm này, ngậm lấy khuyên nhủ, ý muốn nhắc nhở, còn ngậm lấy

Khâu và Phong chi ý. Có thể nói là thuật như tên, tổng hợp ngôn linh, pháp lệnh

và phong ấn.

Còn có Thiên Phạt Lôi Bạo, nhìn qua giống như thuật trừng phạt đi đôi với Nhất

Ngữ Thành Châm, nhngw bên trong lại ngậm lấy lực lượng Đoạn Thiên chi đạo.

Chỉ cần bọn họ tu đến tứ phẩm, là có thể lấy ‘thiên phạt chi lôi’ để oanh kích tất

cả.

Hai môn pháp thuật này, ngoại từ Phong Đoạn chi đạo ra thì còn dung hợp Pháp

Lệnh chi đạo mạnh mẽ, không biết có liên quan gì với thần khí ở trong tiên

cung hay không?

Sở Vân Vân không khỏi lắc đầu.

Cái Nhất Ngữ Thành Châm và Thiên Phạt Lôi Bạo này, đều lấy pháp lệnh và

trừng phạt làm căn cơ, mạnh mẽ hòa Phong Đoạn chi đạo vào trong.

Lúc này, tất cả mọi người đều không chú ý đến, Kế Tiễn Tiễn ngồi ở trong góc

đại điện lại đang nhìn vào tay áo của mình với ánh mắt âm u.

Trong tay áo của nàng có cất giấu một lá cờ nhỏ hình tam giác dài tầm một

thước.

Vừa rồi, lá cờ nhỏ hình tam giác này đã hơi rung động nhè nhẹ.

Vẻ cay đắng trong mắt Kế Tiễn Tiễn từ từ nhạt đi, ánh mắt trở nên lạnh lùng

nghiêm nghị.

Nàng ngẩng đầu lên, nhìn sang bóng lưng của Sở Hi Thanh.

. . .

Cùng lúc đó, bên ngoài Vân Hải tiên cung.

Một thanh niên cao gầy mặc một bộ đồ đen che mặt đang đứng trên mặt băng,

hắn ngẩng đầu nhìn tòa tiên cung hư ảo ở trên biển mây.

Phía sau hắn còn có bảy người, tất cả đều mặc áo đen che mặt.

Trong đó có một nam tử trắng mập, bụng to như quả bóng, cảm khái: “Nhất

Kiếm Khuynh Thành – Vấn Thù Y này không hổ là nhân vật có thể chống lại

Huyết Nhai Đao Quân khi xưa, người nhìn băng ở nơi này, đến bây giờ vẫn

chưa có dấu hiệu hòa tan. Hàn Băng chi pháp của nàng có thể diễn sinh ra đại

đạo Vĩnh Hằng rồi.”

“Loại nhân vật kinh tài tuyệt diễm như vậy, vì sao lại chậm chạp không đột phá

Siêu Phẩm? Siêu Phẩm khó như vậy sao? Còn cả Thần Ngao Tán Nhân kia

cũng không phải người tầm thường, nếu không có Xiển môn can thiệp, người

đương đại có ai biết hắn cất giấu một bảo bối mà thần linh đều thèm muốn ở

trong Vân Hải tiên cung chứ.”

Sau đó hắn nhìn về phía thanh niên cao gầy: “Thế nào? Liên lạc được chưa?”

“Đã liên lạc rồi.”

Thanh niên cao gầy giơ tay lên, cho mọi người phía sau nhìn cái la bàn ở trong

tay hắn.

“Nàng bảo chúng ta bình tĩnh chờ đợi thời cơ.”

“Chờ đợi thời cơ?” Một người mặc áo đen hừ lạnh một tiếng: “Đội ngũ kia chỉ

có một cái tứ phẩm thượng, đám người còn lại đều chưa đến ngũ phẩm. Chúng

ta trực tiếp đi vào làm thịt là được, còn chờ thời cơ cái gì? Nữ nhân này sẽ

không bị tên mặt trắng nhỏ kia mê hoặc đấy chứ, không muốn xuống tay với

hắn? Nói đến. . .”

Giọng nói của người áo đen chợt thay đổi, vuốt cằm nói: “Nữ nhân này có đáng

tin hay không? Ta thấy tên mặt trắng nhỏ kia cực kỳ anh tuấn, nữ tử này đi theo

hắn gần một năm, có thể bị tên mặt trắng nhỏ kia cám dỗ hay không?”

“Đúng là có khả năng.”

Nam tử trắng mập kia bật cười một tiếng: “Sở Hi Thanh kia quả nửa đã thức

tỉnh huyết mạch La Hầu, anh tuấn đến mức yêu dị. Nhưng nữ tử này hẳn là đáng

tin, ta đã điều tra qua, thân phận chân chính của nàng là sư muội của chỉ huy sư

Thiên nha Cẩm y vệ, sư tôn của nàng chính là thái sư đương triều Bảy đời

Thượng phụ - Độc Cô Thủ.”

“Nàng vốn là một cô nhi, lại được Độc Cô Thủ nuôi dưỡng. Bảy năm trước

nàng gia nhập Cẩm y vệ, đánh ra danh xưng ‘Đao độc tôn, tên vô ảnh’. Thân

phận của nàng trong nội bộ Cẩm y vệ, tương đương với thánh truyền của các

tông phái, thiên phú trác tuyệt, tiền đồ rộng lớn. Ta đoán nữ tử này nhất định sẽ

không làm trái ý sư huynh của nàng.” 

Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Sau đó, Sở Hi Thanh bắt đầu mở cái pháp khí hình bồn kia ra.Một chén nước thuốc màu mận chín hiện ra trước mặt Sở Hi Thanh.Vẻ ngoài của nước thuốc này không tốt lắm, màu sắc khá là quái dị.Phía trên nước thuốc còn nổi lên từng cái từng cái bọt khí, mỗi khi bọt vỡ ra thìtrước mặt Sở Hi Thanh lại xuất hiện một chút ảo ảnh.Đồng thời, một mùi thơm mát lạnh của thuốc đã bay khắp cung điện.Đây chính là bí dược ngũ phẩm hạ do Vô Tướng thần tông chuẩn bị cho hắn.Tất cả các loại tài liệu đều là đỉnh cấp nhất.Sở Hi Thanh không có dùng ngay.Hắn lấy một giọt nước thuốc ra, sau khi xác định đây đúng là bí dược đỉnh cấpnhất, thì mới cầm chén thuốc lên, uống một hơi cạn sạch.Chỉ chớp mắt, bí dược liền tan ra trong cơ thể hắn.Trong khoảnh khắc, vô số huyết diễm dâng trào ra từ trong ngũ quan thất khiếu,thậm chí là tất cả lỗ chân lông.Huyết tủy của hắn cũng đang thiêu đốt.Lực lượng bí dược đang trùng kích và phá hủy phong ấn ở bên trong huyết tủycủa hắn.Khi Sở Hi Thanh đột phá, Sở Vân Vân lại nhìn bia đá trước mắt với vẻ suyngẫm.Hai môn pháp thuật này không có đơn giản như Kế Tiễn Tiễn nói.Như thuật Nhất Ngữ Thành Châm này, tuyệt đối không chỉ đơn giản là Ngônlinh pháp lệnh.Một chữ Châm này, ngậm lấy khuyên nhủ, ý muốn nhắc nhở, còn ngậm lấyKhâu và Phong chi ý. Có thể nói là thuật như tên, tổng hợp ngôn linh, pháp lệnhvà phong ấn.Còn có Thiên Phạt Lôi Bạo, nhìn qua giống như thuật trừng phạt đi đôi với NhấtNgữ Thành Châm, nhngw bên trong lại ngậm lấy lực lượng Đoạn Thiên chi đạo.Chỉ cần bọn họ tu đến tứ phẩm, là có thể lấy ‘thiên phạt chi lôi’ để oanh kích tấtcả.Hai môn pháp thuật này, ngoại từ Phong Đoạn chi đạo ra thì còn dung hợp PhápLệnh chi đạo mạnh mẽ, không biết có liên quan gì với thần khí ở trong tiêncung hay không?Sở Vân Vân không khỏi lắc đầu.Cái Nhất Ngữ Thành Châm và Thiên Phạt Lôi Bạo này, đều lấy pháp lệnh vàtrừng phạt làm căn cơ, mạnh mẽ hòa Phong Đoạn chi đạo vào trong.Lúc này, tất cả mọi người đều không chú ý đến, Kế Tiễn Tiễn ngồi ở trong gócđại điện lại đang nhìn vào tay áo của mình với ánh mắt âm u.Trong tay áo của nàng có cất giấu một lá cờ nhỏ hình tam giác dài tầm mộtthước.Vừa rồi, lá cờ nhỏ hình tam giác này đã hơi rung động nhè nhẹ.Vẻ cay đắng trong mắt Kế Tiễn Tiễn từ từ nhạt đi, ánh mắt trở nên lạnh lùngnghiêm nghị.Nàng ngẩng đầu lên, nhìn sang bóng lưng của Sở Hi Thanh.. . .Cùng lúc đó, bên ngoài Vân Hải tiên cung.Một thanh niên cao gầy mặc một bộ đồ đen che mặt đang đứng trên mặt băng,hắn ngẩng đầu nhìn tòa tiên cung hư ảo ở trên biển mây.Phía sau hắn còn có bảy người, tất cả đều mặc áo đen che mặt.Trong đó có một nam tử trắng mập, bụng to như quả bóng, cảm khái: “NhấtKiếm Khuynh Thành – Vấn Thù Y này không hổ là nhân vật có thể chống lạiHuyết Nhai Đao Quân khi xưa, người nhìn băng ở nơi này, đến bây giờ vẫnchưa có dấu hiệu hòa tan. Hàn Băng chi pháp của nàng có thể diễn sinh ra đạiđạo Vĩnh Hằng rồi.”“Loại nhân vật kinh tài tuyệt diễm như vậy, vì sao lại chậm chạp không đột pháSiêu Phẩm? Siêu Phẩm khó như vậy sao? Còn cả Thần Ngao Tán Nhân kiacũng không phải người tầm thường, nếu không có Xiển môn can thiệp, ngườiđương đại có ai biết hắn cất giấu một bảo bối mà thần linh đều thèm muốn ởtrong Vân Hải tiên cung chứ.”Sau đó hắn nhìn về phía thanh niên cao gầy: “Thế nào? Liên lạc được chưa?”“Đã liên lạc rồi.”Thanh niên cao gầy giơ tay lên, cho mọi người phía sau nhìn cái la bàn ở trongtay hắn.“Nàng bảo chúng ta bình tĩnh chờ đợi thời cơ.”“Chờ đợi thời cơ?” Một người mặc áo đen hừ lạnh một tiếng: “Đội ngũ kia chỉcó một cái tứ phẩm thượng, đám người còn lại đều chưa đến ngũ phẩm. Chúngta trực tiếp đi vào làm thịt là được, còn chờ thời cơ cái gì? Nữ nhân này sẽkhông bị tên mặt trắng nhỏ kia mê hoặc đấy chứ, không muốn xuống tay vớihắn? Nói đến. . .”Giọng nói của người áo đen chợt thay đổi, vuốt cằm nói: “Nữ nhân này có đángtin hay không? Ta thấy tên mặt trắng nhỏ kia cực kỳ anh tuấn, nữ tử này đi theohắn gần một năm, có thể bị tên mặt trắng nhỏ kia cám dỗ hay không?”“Đúng là có khả năng.”Nam tử trắng mập kia bật cười một tiếng: “Sở Hi Thanh kia quả nửa đã thứctỉnh huyết mạch La Hầu, anh tuấn đến mức yêu dị. Nhưng nữ tử này hẳn là đángtin, ta đã điều tra qua, thân phận chân chính của nàng là sư muội của chỉ huy sưThiên nha Cẩm y vệ, sư tôn của nàng chính là thái sư đương triều Bảy đờiThượng phụ - Độc Cô Thủ.”“Nàng vốn là một cô nhi, lại được Độc Cô Thủ nuôi dưỡng. Bảy năm trướcnàng gia nhập Cẩm y vệ, đánh ra danh xưng ‘Đao độc tôn, tên vô ảnh’. Thânphận của nàng trong nội bộ Cẩm y vệ, tương đương với thánh truyền của cáctông phái, thiên phú trác tuyệt, tiền đồ rộng lớn. Ta đoán nữ tử này nhất định sẽkhông làm trái ý sư huynh của nàng.” 

Chương 1282: Thăng cấp (2)