Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1283: Thăng cấp (3)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Vậy thì chưa chắc.” Ngươi áo đen kia lại cười nhạo một tiếng: “Sư huynh vàsư tôn, há có thể so với tình lang của mình? Cái gọi là nữ sinh hướng ngoại, nữnhân dân gian gả ra ngoài, có mấy người hướng về nhà mẹ đẻ chứ.”Nhưng sau khi hắn nói xong, thì cũng không nói gì nữa.Lúc này, thanh niên cao gầy cũng lắc đầu: “Được rồi! Dù sao đây cũng là VânHải tiên cung, không ai biết tình huống bên trong là thế nào? Cẩn thận một chútcũng không sai. Chúng ta muốn, không chỉ là giết người, mà còn muốn thoátkhỏi Vân Hải tiên cung, hơn nữa còn không thể để lại dấu vết gì.”Hắn quét mắt nhìn mọi người ở đây một chút: “Chém giết Sở Hi Thanh khôngkhó, khó là không để lại hậu hoạn, nếu như chuyện này bại lộ, vị đứng sau lưngchúng ta đại khái sẽ không sao cả, nhưng mấy người chúng ta nhất định phảichết.”Mọi người nghe vậy, thần sắc hơi cứng lại, tất cả đều yên lặng không nói gì.Mấy tháng trước, Lý Trường Sinh quét ngang hoàng thành, khiến toàn bộ gianghồ đều biết uy thế của Vô Tướng thần tông.Thần tông đệ nhất đương đại này, nhìn như hữu danh vô thực nhưng lại khôngthể khinh thường.“Huống hồ, tuyệt đối không thể khinh thường Kiếm Tàng Phong kia.”Thanh niên cao gầy híp mắt: “Người này chưa bao giờ leo lên Thanh Vân Bảnghay Danh Hiệp Bảng, danh tiếng không lộ ra ngoài, nhưng bây giờ lại được VôTướng thần tông sấp xếp vào trong đội ngũ của Sở Hi Thanh. Thử hỏi ngườinhư vậy sẽ tầm thường sao?”“Còn về phần Sở Hi Thanh, lại càng không thể bất cẩn, Kim Bằng Tiễn – ChuNguyên của Bắc Minh cung cũng chết dưới đao của Sở Hi Thanh. Trong támngười chúng ta, có mấy người dám nói mình thắng được Chu Nguyên và conKim Bằng kia?”Sau khi hắn nhắc nhở đồng bạn xong, lại ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.“Còn về phần vị Quý thiên hộ kia, nếu nữ tử này chịu phối hợp thì tốt, nếu nhưkhông chịu, vậy chúng ta cũng không cần tiến vào tiên cung, như vậy cũng cóthể bàn giao với vị kia.”. . .Một ngày sau, Sở Hi Thanh đang ở trong không gian mộng cảnh.Hắn đnag đứng trước tòa đại điện, nhìn vào bên trong đại điện xuyên qua mâymù dày đặc, nhìn bóng người mơ hồ ngồi ở trung ưng đại điện.Sở Hi Thanh bắt đầu bước lên thềm đá trước đại điện.Liên tiếp chín mươi chín bậc, Sở Hi Thanh ung dung vượt qua. Mãi cho đếntrước ngưỡng cửa của cung điện, Sở Hi Thanh vẫn rất nhẹ nhàng.Mấy lần trước, hắn đều đột phá đến nơi này.Nhưng khi Sở Hi Thanh bước vào ngưỡng cửa, lại cảm nhận được một luồng áplực cực kỳ kh*ng b* đang nghiền ép về phía mình.Sở Hi Thanh híp mắt lại, hắn mở miệng nói một chữ ‘Tru’. Một luồng đao ý sắcbén xuất hiện, quét quang sương trắng ở chung quanh, làm cho áp lực phíatrước biến mất.Thần Lôi Động Chân Chỉ của Sở Hi Thanh là lấy chỉ làm đao.Hắn rất ít khi sử dụng, nhưng thật ra môn môn võ đạo này đã có chút thành tựu,ngón tay của hắn đã được cường hóa đến trình độ pháp khí ngũ phẩm, đủ đểchống đỡ hắn thi triển Tru Thiên Đao và Nhai Tí Đao.Sở Hi Thanh không sử dụng binh khí ở trong này, bởi vì không dựa vào được.Mỗi khi Sở Hi Thanh thử xung kích vào đại điện, thì uy lực của binh khí đềugiảm mạnh.Đương nhiên, bản thân hắn cũng không dựa vào được, dù sao nơi này cũng làkhông gian mộng cảnh, chứ không phải thế giới thật.Thân thể của hắn cũng là lực lượng của hệ thống ngưng tụ thành.Thứ hắn có thể dựa vào, chỉ có nguyên thần, tu vị và ý chí của mình.Sau đó, Sở Hi Thanh tiến lên bảy bước, một bước ngắn hơn một bước.Hắn không chỉ phải đối kháng với áp lực từ bốn phương tám hướng, còn phải đềphòng bị sương trắng chung quanh truyền tống ra ngoài điện.Mà sau khi Sở Hi Thanh bước ra bước thứ bảy, hắn liền không thể nào tiến lên.Tru Thiên Đao của hắn đã đến cực hạn, không thể nào kéo lên nữa.Nhưng thời điểm anfy, hắn đã nhìn tháy dung mạo của người bên trong.Sở Hi Thanh nhất thời ngây người tại chỗ, đờ ra một lúc, lòng thầm nói là hắnsao?Ngay khi Sở Hi Thanh ngây người, hắn đã bị truyền tống ra ngoài thềm đá ởtrước đại điện.Sở Hi Thanh không thử xung kích vào trong điện nữa.Hắn đứng tại chỗ, lông mày nhíu thành hình chữ xuyên.Tận một khắc đồng hồ sau, Sở Hi Thanh mới phục hồi tinh thần, sau đó rời khỏikhông gian mộng cảnh.Khi hắn tỉnh dậy, tâm thần vẫn hơi hoảng hốt.“Chúc mừng sư đệ bước vào ngũ phẩm!”Kiếm Tàng Phong nhìn thấy hắn thức tỉnh liền cảm khái: “Tu hành chưa đến hainăm mà đã vào ngũ phẩm, tốc độ tu hành của sư đệ không thua Bá Võ Vươngnăm đó. Đều nói tốc độ tu hành của Bá Võ Vương là trước chưa từng có, saunày cũng không có ai. Không ngờ chỉ mười mấy năm sau, đã có một tuyệt đạithiên kiêu như sư đệ xuất hiện, có thể nói là chiếu rọi cổ kim.”Cộng thêm bí cảnh thời gian, là hơn hai năm rưỡi.Nhưng vậy cũng rất lợi hại, Bá Võ Vương cũng đến thế mà thôi.
“Vậy thì chưa chắc.” Ngươi áo đen kia lại cười nhạo một tiếng: “Sư huynh và
sư tôn, há có thể so với tình lang của mình? Cái gọi là nữ sinh hướng ngoại, nữ
nhân dân gian gả ra ngoài, có mấy người hướng về nhà mẹ đẻ chứ.”
Nhưng sau khi hắn nói xong, thì cũng không nói gì nữa.
Lúc này, thanh niên cao gầy cũng lắc đầu: “Được rồi! Dù sao đây cũng là Vân
Hải tiên cung, không ai biết tình huống bên trong là thế nào? Cẩn thận một chút
cũng không sai. Chúng ta muốn, không chỉ là giết người, mà còn muốn thoát
khỏi Vân Hải tiên cung, hơn nữa còn không thể để lại dấu vết gì.”
Hắn quét mắt nhìn mọi người ở đây một chút: “Chém giết Sở Hi Thanh không
khó, khó là không để lại hậu hoạn, nếu như chuyện này bại lộ, vị đứng sau lưng
chúng ta đại khái sẽ không sao cả, nhưng mấy người chúng ta nhất định phải
chết.”
Mọi người nghe vậy, thần sắc hơi cứng lại, tất cả đều yên lặng không nói gì.
Mấy tháng trước, Lý Trường Sinh quét ngang hoàng thành, khiến toàn bộ giang
hồ đều biết uy thế của Vô Tướng thần tông.
Thần tông đệ nhất đương đại này, nhìn như hữu danh vô thực nhưng lại không
thể khinh thường.
“Huống hồ, tuyệt đối không thể khinh thường Kiếm Tàng Phong kia.”
Thanh niên cao gầy híp mắt: “Người này chưa bao giờ leo lên Thanh Vân Bảng
hay Danh Hiệp Bảng, danh tiếng không lộ ra ngoài, nhưng bây giờ lại được Vô
Tướng thần tông sấp xếp vào trong đội ngũ của Sở Hi Thanh. Thử hỏi người
như vậy sẽ tầm thường sao?”
“Còn về phần Sở Hi Thanh, lại càng không thể bất cẩn, Kim Bằng Tiễn – Chu
Nguyên của Bắc Minh cung cũng chết dưới đao của Sở Hi Thanh. Trong tám
người chúng ta, có mấy người dám nói mình thắng được Chu Nguyên và con
Kim Bằng kia?”
Sau khi hắn nhắc nhở đồng bạn xong, lại ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
“Còn về phần vị Quý thiên hộ kia, nếu nữ tử này chịu phối hợp thì tốt, nếu như
không chịu, vậy chúng ta cũng không cần tiến vào tiên cung, như vậy cũng có
thể bàn giao với vị kia.”
. . .
Một ngày sau, Sở Hi Thanh đang ở trong không gian mộng cảnh.
Hắn đnag đứng trước tòa đại điện, nhìn vào bên trong đại điện xuyên qua mây
mù dày đặc, nhìn bóng người mơ hồ ngồi ở trung ưng đại điện.
Sở Hi Thanh bắt đầu bước lên thềm đá trước đại điện.
Liên tiếp chín mươi chín bậc, Sở Hi Thanh ung dung vượt qua. Mãi cho đến
trước ngưỡng cửa của cung điện, Sở Hi Thanh vẫn rất nhẹ nhàng.
Mấy lần trước, hắn đều đột phá đến nơi này.
Nhưng khi Sở Hi Thanh bước vào ngưỡng cửa, lại cảm nhận được một luồng áp
lực cực kỳ kh*ng b* đang nghiền ép về phía mình.
Sở Hi Thanh híp mắt lại, hắn mở miệng nói một chữ ‘Tru’. Một luồng đao ý sắc
bén xuất hiện, quét quang sương trắng ở chung quanh, làm cho áp lực phía
trước biến mất.
Thần Lôi Động Chân Chỉ của Sở Hi Thanh là lấy chỉ làm đao.
Hắn rất ít khi sử dụng, nhưng thật ra môn môn võ đạo này đã có chút thành tựu,
ngón tay của hắn đã được cường hóa đến trình độ pháp khí ngũ phẩm, đủ để
chống đỡ hắn thi triển Tru Thiên Đao và Nhai Tí Đao.
Sở Hi Thanh không sử dụng binh khí ở trong này, bởi vì không dựa vào được.
Mỗi khi Sở Hi Thanh thử xung kích vào đại điện, thì uy lực của binh khí đều
giảm mạnh.
Đương nhiên, bản thân hắn cũng không dựa vào được, dù sao nơi này cũng là
không gian mộng cảnh, chứ không phải thế giới thật.
Thân thể của hắn cũng là lực lượng của hệ thống ngưng tụ thành.
Thứ hắn có thể dựa vào, chỉ có nguyên thần, tu vị và ý chí của mình.
Sau đó, Sở Hi Thanh tiến lên bảy bước, một bước ngắn hơn một bước.
Hắn không chỉ phải đối kháng với áp lực từ bốn phương tám hướng, còn phải đề
phòng bị sương trắng chung quanh truyền tống ra ngoài điện.
Mà sau khi Sở Hi Thanh bước ra bước thứ bảy, hắn liền không thể nào tiến lên.
Tru Thiên Đao của hắn đã đến cực hạn, không thể nào kéo lên nữa.
Nhưng thời điểm anfy, hắn đã nhìn tháy dung mạo của người bên trong.
Sở Hi Thanh nhất thời ngây người tại chỗ, đờ ra một lúc, lòng thầm nói là hắn
sao?
Ngay khi Sở Hi Thanh ngây người, hắn đã bị truyền tống ra ngoài thềm đá ở
trước đại điện.
Sở Hi Thanh không thử xung kích vào trong điện nữa.
Hắn đứng tại chỗ, lông mày nhíu thành hình chữ xuyên.
Tận một khắc đồng hồ sau, Sở Hi Thanh mới phục hồi tinh thần, sau đó rời khỏi
không gian mộng cảnh.
Khi hắn tỉnh dậy, tâm thần vẫn hơi hoảng hốt.
“Chúc mừng sư đệ bước vào ngũ phẩm!”
Kiếm Tàng Phong nhìn thấy hắn thức tỉnh liền cảm khái: “Tu hành chưa đến hai
năm mà đã vào ngũ phẩm, tốc độ tu hành của sư đệ không thua Bá Võ Vương
năm đó. Đều nói tốc độ tu hành của Bá Võ Vương là trước chưa từng có, sau
này cũng không có ai. Không ngờ chỉ mười mấy năm sau, đã có một tuyệt đại
thiên kiêu như sư đệ xuất hiện, có thể nói là chiếu rọi cổ kim.”
Cộng thêm bí cảnh thời gian, là hơn hai năm rưỡi.
Nhưng vậy cũng rất lợi hại, Bá Võ Vương cũng đến thế mà thôi.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… “Vậy thì chưa chắc.” Ngươi áo đen kia lại cười nhạo một tiếng: “Sư huynh vàsư tôn, há có thể so với tình lang của mình? Cái gọi là nữ sinh hướng ngoại, nữnhân dân gian gả ra ngoài, có mấy người hướng về nhà mẹ đẻ chứ.”Nhưng sau khi hắn nói xong, thì cũng không nói gì nữa.Lúc này, thanh niên cao gầy cũng lắc đầu: “Được rồi! Dù sao đây cũng là VânHải tiên cung, không ai biết tình huống bên trong là thế nào? Cẩn thận một chútcũng không sai. Chúng ta muốn, không chỉ là giết người, mà còn muốn thoátkhỏi Vân Hải tiên cung, hơn nữa còn không thể để lại dấu vết gì.”Hắn quét mắt nhìn mọi người ở đây một chút: “Chém giết Sở Hi Thanh khôngkhó, khó là không để lại hậu hoạn, nếu như chuyện này bại lộ, vị đứng sau lưngchúng ta đại khái sẽ không sao cả, nhưng mấy người chúng ta nhất định phảichết.”Mọi người nghe vậy, thần sắc hơi cứng lại, tất cả đều yên lặng không nói gì.Mấy tháng trước, Lý Trường Sinh quét ngang hoàng thành, khiến toàn bộ gianghồ đều biết uy thế của Vô Tướng thần tông.Thần tông đệ nhất đương đại này, nhìn như hữu danh vô thực nhưng lại khôngthể khinh thường.“Huống hồ, tuyệt đối không thể khinh thường Kiếm Tàng Phong kia.”Thanh niên cao gầy híp mắt: “Người này chưa bao giờ leo lên Thanh Vân Bảnghay Danh Hiệp Bảng, danh tiếng không lộ ra ngoài, nhưng bây giờ lại được VôTướng thần tông sấp xếp vào trong đội ngũ của Sở Hi Thanh. Thử hỏi ngườinhư vậy sẽ tầm thường sao?”“Còn về phần Sở Hi Thanh, lại càng không thể bất cẩn, Kim Bằng Tiễn – ChuNguyên của Bắc Minh cung cũng chết dưới đao của Sở Hi Thanh. Trong támngười chúng ta, có mấy người dám nói mình thắng được Chu Nguyên và conKim Bằng kia?”Sau khi hắn nhắc nhở đồng bạn xong, lại ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.“Còn về phần vị Quý thiên hộ kia, nếu nữ tử này chịu phối hợp thì tốt, nếu nhưkhông chịu, vậy chúng ta cũng không cần tiến vào tiên cung, như vậy cũng cóthể bàn giao với vị kia.”. . .Một ngày sau, Sở Hi Thanh đang ở trong không gian mộng cảnh.Hắn đnag đứng trước tòa đại điện, nhìn vào bên trong đại điện xuyên qua mâymù dày đặc, nhìn bóng người mơ hồ ngồi ở trung ưng đại điện.Sở Hi Thanh bắt đầu bước lên thềm đá trước đại điện.Liên tiếp chín mươi chín bậc, Sở Hi Thanh ung dung vượt qua. Mãi cho đếntrước ngưỡng cửa của cung điện, Sở Hi Thanh vẫn rất nhẹ nhàng.Mấy lần trước, hắn đều đột phá đến nơi này.Nhưng khi Sở Hi Thanh bước vào ngưỡng cửa, lại cảm nhận được một luồng áplực cực kỳ kh*ng b* đang nghiền ép về phía mình.Sở Hi Thanh híp mắt lại, hắn mở miệng nói một chữ ‘Tru’. Một luồng đao ý sắcbén xuất hiện, quét quang sương trắng ở chung quanh, làm cho áp lực phíatrước biến mất.Thần Lôi Động Chân Chỉ của Sở Hi Thanh là lấy chỉ làm đao.Hắn rất ít khi sử dụng, nhưng thật ra môn môn võ đạo này đã có chút thành tựu,ngón tay của hắn đã được cường hóa đến trình độ pháp khí ngũ phẩm, đủ đểchống đỡ hắn thi triển Tru Thiên Đao và Nhai Tí Đao.Sở Hi Thanh không sử dụng binh khí ở trong này, bởi vì không dựa vào được.Mỗi khi Sở Hi Thanh thử xung kích vào đại điện, thì uy lực của binh khí đềugiảm mạnh.Đương nhiên, bản thân hắn cũng không dựa vào được, dù sao nơi này cũng làkhông gian mộng cảnh, chứ không phải thế giới thật.Thân thể của hắn cũng là lực lượng của hệ thống ngưng tụ thành.Thứ hắn có thể dựa vào, chỉ có nguyên thần, tu vị và ý chí của mình.Sau đó, Sở Hi Thanh tiến lên bảy bước, một bước ngắn hơn một bước.Hắn không chỉ phải đối kháng với áp lực từ bốn phương tám hướng, còn phải đềphòng bị sương trắng chung quanh truyền tống ra ngoài điện.Mà sau khi Sở Hi Thanh bước ra bước thứ bảy, hắn liền không thể nào tiến lên.Tru Thiên Đao của hắn đã đến cực hạn, không thể nào kéo lên nữa.Nhưng thời điểm anfy, hắn đã nhìn tháy dung mạo của người bên trong.Sở Hi Thanh nhất thời ngây người tại chỗ, đờ ra một lúc, lòng thầm nói là hắnsao?Ngay khi Sở Hi Thanh ngây người, hắn đã bị truyền tống ra ngoài thềm đá ởtrước đại điện.Sở Hi Thanh không thử xung kích vào trong điện nữa.Hắn đứng tại chỗ, lông mày nhíu thành hình chữ xuyên.Tận một khắc đồng hồ sau, Sở Hi Thanh mới phục hồi tinh thần, sau đó rời khỏikhông gian mộng cảnh.Khi hắn tỉnh dậy, tâm thần vẫn hơi hoảng hốt.“Chúc mừng sư đệ bước vào ngũ phẩm!”Kiếm Tàng Phong nhìn thấy hắn thức tỉnh liền cảm khái: “Tu hành chưa đến hainăm mà đã vào ngũ phẩm, tốc độ tu hành của sư đệ không thua Bá Võ Vươngnăm đó. Đều nói tốc độ tu hành của Bá Võ Vương là trước chưa từng có, saunày cũng không có ai. Không ngờ chỉ mười mấy năm sau, đã có một tuyệt đạithiên kiêu như sư đệ xuất hiện, có thể nói là chiếu rọi cổ kim.”Cộng thêm bí cảnh thời gian, là hơn hai năm rưỡi.Nhưng vậy cũng rất lợi hại, Bá Võ Vương cũng đến thế mà thôi.