Lúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời…
Chương 1306: Ngươi lại là Huyết Nhai thánh truyền? (4)
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Đúng là ‘Thiên Mệnh nguyên thần’ của Cổ Nguyên Thần chưa hoàn thiện.Chỉ khi nào hắn loại trừ được mầm họa của môn bí pháp này, thì sức chiến đấucủa hắn có thể bước vào ba mươi vị trí đầu của Thiên Bảng.Sắc mặt Nhất Kiếm Khuynh Thành – Vấn Thù Y thì vẫn lạnh lùng, trong conngươi lộ ra vẻ khinh bỉ và xem thường.Kiếm Tàng Phong thì lại gãi gãi đầu, ánh mắt do dự.Trong mắt hắn, cái gọi là ‘Thiên Mệnh nguyên thần’ này quả thực chính là rácrưởi. Bên trong quá nhiều xung đột, quá không cân bằng.Hắn chỉ cần vung kiếm một cái, động cây cân một cái, ‘Thiên Mệnh nguyênthần’ này của Cổ Nguyên Thần sẽ sụp đổ.Nhưng đây là trận chiến của Sở Hi Thanh, hắn không tiện làm thay.Bằng không Sở Hi Thanh sẽ không lấy được thần ân của Táng Thiên.Vị Ma thần kia thưởng thức nhất chính là chiến đấu công bằng, nếu như có thểlấy yếu thắng mạnh thì hắn lại càng ưu ái hơn.Kiếm Tàng Phong dùng Bình Thiên Kiếm và Lượng Thiên Kiếm để trợ giúp SởHi Thanh, cũng chỉ là san bằng chênh lệch giữa hai người.Nếu như tiếp tục nhúng tay vào, vậy thì quá giới hạn rồi.Mà Kiếm Tàng Phong cũng không muốn ra tay ở trong trường hợp nhiều ngườichú ý như vậy.Tuy nhiên, với thực lực của Sở Hi Thanh bây giờ, muốn chiến thắng ‘ThiênMệnh nguyên thần’ này đúng là rất khó.Chẳng may Sở Hi Thanh gặp chuyện gì đó, Kiếm Tàng Phong cũng không cómặt mũi đi gặp trưởng bối của Vô Tướng thần tông.Ngay khi Kiếm Tàng Phong rơi vào hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan, thì hắn lạinhìn về phía Sở Hi Thanh.Hắn phát hiện khí tức của Sở Hi Thanh đang biến hóa, Bạch Hổ dực giáp trênngười Sở Hi Thanh đang biến mất, thay vào đó là một mảnh lân phiến bóngloáng như gương.Những lân phiến màu bạc không chút tì vết này, đang bao trùm thân thể Sở HiThanh.Con ngươi của Kiếm Tàng Phong không khỏi co rút lại.Đây là . . . Huyết mạch Nhai Tí!Khoảnh khắc này, tất cả mọi người ở đây đều chú ý đến biến hóa của Sở HiThanh.Tầm nhìn trong mây mù bị hạn chế, đại đa số võ tu trên quảng trường đềukhông nhìn thấy biến hóa của Sở Hi Thanh.Nhưng vẫn có mấy người dựa vào lực lượng mạnh mẽ của mình, phát hiện ra dịbiến ở trên người Sở Hi Thanh.Trong mắt của bọn họ đều hiện ra vẻ khó có thể tin nổi.Trong đó có cả Kế Tiễn Tiễn, nàng ngây người tại chỗ, ánh mắt tràn đầy mờmịt.Nhai Tí?Chủ thượng của nàng, Vô Cực Đao Quân – Sở Hi Thanh lại là người manghuyết mạch Nhai Tí?Không thể nào!“Vậy thì chưa chắc!”Sở Hi Thanh hít sâu một hơi, sau khi giải phóng huyết mạch Nhai Tí của bảnthân, hắn cũng sử dụng năng lực ‘Khuy Thiên’ của Thái Thượng Thông Thần.Phối hợp với thiên phú Động Sát, hắn có thể nhìn rõ tất cả chi tiết của ngườikhổng lồ xương trắng kia.Sở Hi Thanh cầm đao chỉ vào Cổ Nguyên Thần, ánh mắt lạnh lẽo: “Xem rangươi vẫn không thể luyện hóa oán hận của 37.000 oan hồn. Dưới tình huốngnhư vậy mà muốn nô dịch tinh thần ý chí của bọn họ, để ý chí của Thiên Mệnhma chủ hàng lâm, quả thực là khó như lên trời.”“Sau đó thì sao?”Cổ Nguyên Thần cười ha ha, giáp xương lại bao trùm toàn bộ thân thể hắn lầnnữa: “Cái này đúng là không dễ. Cổ mỗ tính toán phải mất mười lăm năm nữamới có thể luyện xong ‘Thiên Mệnh nguyên thần’ này. Vì vậy Cổ mỗ vẫn khôngmuốn thi triển, nhưng dùng nó để giết ngươi thì đủ rồi.”Ý niệm của hắn hơi động, người khổng lồ xương trắng liền hóa thành một tiasáng màu trắng.Nó sử dụng bốn cánh tay, chém bốn kích về phía Sở Hi Thanh.Nhưng đúng lúc này, Cổ Nguyên Thần đứng ở xa xa cũng phát hiện da thịt bênngoài cơ thể của Sở Hi Thanh hiện ra một lớp lân phiến màu trắng bạc bóngloáng như gương.Cổ Nguyên Thần hơi cau mày, trong mắt hiện lên vẻ nghi ngờ.Nhưng một cái chớp mắt tiếp theo, hắn liền nhìn thấy bóng dáng một con cự thúcực lớn ở sau lưng Sở Hi Thanh.Nó đầu rồng thân sài, miệng ngậm chiến đao, tức giận rít gào về phía phía CổNguyên Thần và người khổng lồ xương trắng kia.Cùng lúc đó, Kim Phong Ngọc Lộ đao trong tay Sở Hi Thanh cũng hóa thànhmột mảnh ánh đao như gương.Thiên Thù Thần Ý Đao – Hồi Quang Phản Chiếu!Sở Hi Thanh học được áo nghĩa từ trong thẻ cực chiêu nhất phẩm của HuyếtNhai Đao Quân, khiến cho một thức cực chiêu này của hắn đã phát sinh biếnhóa về chất.Nhai Tí đao ý tầng mười bảy, cộng thêm huyết mạch Nhai Tí tăng thêm nữa!Khi Sở Hi Thanh thi triển một đao này, tất cả sức mạnh của người khổng lồxương trắng kia đều bị phản xạ trở lại.Binh khí bằng xương của ‘Thiên Mệnh nguyên thần’ này quả thực là bá đạo vôbiên! Thần uy vô lượng.Tuy rằng không có chân nguyên gia trì, nhưng lại có lực lượng mạnh đến cấp độnhị phẩm!Sở Hi Thanh thậm chí còn cảm giác được một tia lực lượng che giấu vận mệnhở trong đó.Đối phương đã khóa chặt vận mệnh của hắn, đang bện lấy quỹ tích số mệnh củahắn, đẩy hắn đi về phía tử vong.Sở Hi Thanh lại không thèm để ý, chỉ dùng tất cả sức lực để phản xạ lại sứcmạnh của ‘Thiên Mệnh nguyên thần’.Hắn dùng toàn lực để ứng phó, cố gắng phản xạ lại từng tia lực lượng.
Đúng là ‘Thiên Mệnh nguyên thần’ của Cổ Nguyên Thần chưa hoàn thiện.
Chỉ khi nào hắn loại trừ được mầm họa của môn bí pháp này, thì sức chiến đấu
của hắn có thể bước vào ba mươi vị trí đầu của Thiên Bảng.
Sắc mặt Nhất Kiếm Khuynh Thành – Vấn Thù Y thì vẫn lạnh lùng, trong con
ngươi lộ ra vẻ khinh bỉ và xem thường.
Kiếm Tàng Phong thì lại gãi gãi đầu, ánh mắt do dự.
Trong mắt hắn, cái gọi là ‘Thiên Mệnh nguyên thần’ này quả thực chính là rác
rưởi. Bên trong quá nhiều xung đột, quá không cân bằng.
Hắn chỉ cần vung kiếm một cái, động cây cân một cái, ‘Thiên Mệnh nguyên
thần’ này của Cổ Nguyên Thần sẽ sụp đổ.
Nhưng đây là trận chiến của Sở Hi Thanh, hắn không tiện làm thay.
Bằng không Sở Hi Thanh sẽ không lấy được thần ân của Táng Thiên.
Vị Ma thần kia thưởng thức nhất chính là chiến đấu công bằng, nếu như có thể
lấy yếu thắng mạnh thì hắn lại càng ưu ái hơn.
Kiếm Tàng Phong dùng Bình Thiên Kiếm và Lượng Thiên Kiếm để trợ giúp Sở
Hi Thanh, cũng chỉ là san bằng chênh lệch giữa hai người.
Nếu như tiếp tục nhúng tay vào, vậy thì quá giới hạn rồi.
Mà Kiếm Tàng Phong cũng không muốn ra tay ở trong trường hợp nhiều người
chú ý như vậy.
Tuy nhiên, với thực lực của Sở Hi Thanh bây giờ, muốn chiến thắng ‘Thiên
Mệnh nguyên thần’ này đúng là rất khó.
Chẳng may Sở Hi Thanh gặp chuyện gì đó, Kiếm Tàng Phong cũng không có
mặt mũi đi gặp trưởng bối của Vô Tướng thần tông.
Ngay khi Kiếm Tàng Phong rơi vào hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan, thì hắn lại
nhìn về phía Sở Hi Thanh.
Hắn phát hiện khí tức của Sở Hi Thanh đang biến hóa, Bạch Hổ dực giáp trên
người Sở Hi Thanh đang biến mất, thay vào đó là một mảnh lân phiến bóng
loáng như gương.
Những lân phiến màu bạc không chút tì vết này, đang bao trùm thân thể Sở Hi
Thanh.
Con ngươi của Kiếm Tàng Phong không khỏi co rút lại.
Đây là . . . Huyết mạch Nhai Tí!
Khoảnh khắc này, tất cả mọi người ở đây đều chú ý đến biến hóa của Sở Hi
Thanh.
Tầm nhìn trong mây mù bị hạn chế, đại đa số võ tu trên quảng trường đều
không nhìn thấy biến hóa của Sở Hi Thanh.
Nhưng vẫn có mấy người dựa vào lực lượng mạnh mẽ của mình, phát hiện ra dị
biến ở trên người Sở Hi Thanh.
Trong mắt của bọn họ đều hiện ra vẻ khó có thể tin nổi.
Trong đó có cả Kế Tiễn Tiễn, nàng ngây người tại chỗ, ánh mắt tràn đầy mờ
mịt.
Nhai Tí?
Chủ thượng của nàng, Vô Cực Đao Quân – Sở Hi Thanh lại là người mang
huyết mạch Nhai Tí?
Không thể nào!
“Vậy thì chưa chắc!”
Sở Hi Thanh hít sâu một hơi, sau khi giải phóng huyết mạch Nhai Tí của bản
thân, hắn cũng sử dụng năng lực ‘Khuy Thiên’ của Thái Thượng Thông Thần.
Phối hợp với thiên phú Động Sát, hắn có thể nhìn rõ tất cả chi tiết của người
khổng lồ xương trắng kia.
Sở Hi Thanh cầm đao chỉ vào Cổ Nguyên Thần, ánh mắt lạnh lẽo: “Xem ra
ngươi vẫn không thể luyện hóa oán hận của 37.000 oan hồn. Dưới tình huống
như vậy mà muốn nô dịch tinh thần ý chí của bọn họ, để ý chí của Thiên Mệnh
ma chủ hàng lâm, quả thực là khó như lên trời.”
“Sau đó thì sao?”
Cổ Nguyên Thần cười ha ha, giáp xương lại bao trùm toàn bộ thân thể hắn lần
nữa: “Cái này đúng là không dễ. Cổ mỗ tính toán phải mất mười lăm năm nữa
mới có thể luyện xong ‘Thiên Mệnh nguyên thần’ này. Vì vậy Cổ mỗ vẫn không
muốn thi triển, nhưng dùng nó để giết ngươi thì đủ rồi.”
Ý niệm của hắn hơi động, người khổng lồ xương trắng liền hóa thành một tia
sáng màu trắng.
Nó sử dụng bốn cánh tay, chém bốn kích về phía Sở Hi Thanh.
Nhưng đúng lúc này, Cổ Nguyên Thần đứng ở xa xa cũng phát hiện da thịt bên
ngoài cơ thể của Sở Hi Thanh hiện ra một lớp lân phiến màu trắng bạc bóng
loáng như gương.
Cổ Nguyên Thần hơi cau mày, trong mắt hiện lên vẻ nghi ngờ.
Nhưng một cái chớp mắt tiếp theo, hắn liền nhìn thấy bóng dáng một con cự thú
cực lớn ở sau lưng Sở Hi Thanh.
Nó đầu rồng thân sài, miệng ngậm chiến đao, tức giận rít gào về phía phía Cổ
Nguyên Thần và người khổng lồ xương trắng kia.
Cùng lúc đó, Kim Phong Ngọc Lộ đao trong tay Sở Hi Thanh cũng hóa thành
một mảnh ánh đao như gương.
Thiên Thù Thần Ý Đao – Hồi Quang Phản Chiếu!
Sở Hi Thanh học được áo nghĩa từ trong thẻ cực chiêu nhất phẩm của Huyết
Nhai Đao Quân, khiến cho một thức cực chiêu này của hắn đã phát sinh biến
hóa về chất.
Nhai Tí đao ý tầng mười bảy, cộng thêm huyết mạch Nhai Tí tăng thêm nữa!
Khi Sở Hi Thanh thi triển một đao này, tất cả sức mạnh của người khổng lồ
xương trắng kia đều bị phản xạ trở lại.
Binh khí bằng xương của ‘Thiên Mệnh nguyên thần’ này quả thực là bá đạo vô
biên! Thần uy vô lượng.
Tuy rằng không có chân nguyên gia trì, nhưng lại có lực lượng mạnh đến cấp độ
nhị phẩm!
Sở Hi Thanh thậm chí còn cảm giác được một tia lực lượng che giấu vận mệnh
ở trong đó.
Đối phương đã khóa chặt vận mệnh của hắn, đang bện lấy quỹ tích số mệnh của
hắn, đẩy hắn đi về phía tử vong.
Sở Hi Thanh lại không thèm để ý, chỉ dùng tất cả sức lực để phản xạ lại sức
mạnh của ‘Thiên Mệnh nguyên thần’.
Hắn dùng toàn lực để ứng phó, cố gắng phản xạ lại từng tia lực lượng.
Bá Võ - Khai HoangTác giả: Khai HoangTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Tiên HiệpLúc rạng sáng, sắc trời mù sương, trên bầu trời thành Tú Thủy của nước Đại Ninh tựa như bịt kín một tầng khói xanh, trăng tàn khảm ở chân trời, tản ra ánh bạc nhàn nhạt. Ngay khi trời vừa tảng sáng, Sở Hi Thanh đi theo một đội tiêu do mười hai chiếc xe ngựa tạo thành, đi đến trước cổng tiêu cục Tứ Thông. Giờ phút này, đông đảo tiêu sư trong đội tiêu cũng tranh thủ thở phào một hơi như trút được gánh nặng, tinh thần mọi người cũng thư giãn xuống, bắt đầu cười cười nói nói, bầu không khí rất vui vẻ. Sở Hi Thanh cũng cười nói ứng phó vài câu với đồng bạn, nhưng lại từ chối lời mời đi uống rượu hoa ở Bách Hoa Lâu. Mọi người cũng không để ý lắm, một vị tiêu sư lớn tuổi còn cười to, chụp lấy bả vai hắn, trêu ghẹo: “Tiểu Sở thẹn thùng à? Vậy không được, ta đã đồng ý với các cô nương ở Bách Hoa Lâu là nhất định sẽ dẫn người đến rồi, các nàng cũng đang chờ ăn miếng thịt đầu của Sở tiểu ca người đây, hôm nay không biết ai sẽ là người chiếm được vị tiểu ca tuấn tú này đây?” Sở Hi Thanh nhất thời… Đúng là ‘Thiên Mệnh nguyên thần’ của Cổ Nguyên Thần chưa hoàn thiện.Chỉ khi nào hắn loại trừ được mầm họa của môn bí pháp này, thì sức chiến đấucủa hắn có thể bước vào ba mươi vị trí đầu của Thiên Bảng.Sắc mặt Nhất Kiếm Khuynh Thành – Vấn Thù Y thì vẫn lạnh lùng, trong conngươi lộ ra vẻ khinh bỉ và xem thường.Kiếm Tàng Phong thì lại gãi gãi đầu, ánh mắt do dự.Trong mắt hắn, cái gọi là ‘Thiên Mệnh nguyên thần’ này quả thực chính là rácrưởi. Bên trong quá nhiều xung đột, quá không cân bằng.Hắn chỉ cần vung kiếm một cái, động cây cân một cái, ‘Thiên Mệnh nguyênthần’ này của Cổ Nguyên Thần sẽ sụp đổ.Nhưng đây là trận chiến của Sở Hi Thanh, hắn không tiện làm thay.Bằng không Sở Hi Thanh sẽ không lấy được thần ân của Táng Thiên.Vị Ma thần kia thưởng thức nhất chính là chiến đấu công bằng, nếu như có thểlấy yếu thắng mạnh thì hắn lại càng ưu ái hơn.Kiếm Tàng Phong dùng Bình Thiên Kiếm và Lượng Thiên Kiếm để trợ giúp SởHi Thanh, cũng chỉ là san bằng chênh lệch giữa hai người.Nếu như tiếp tục nhúng tay vào, vậy thì quá giới hạn rồi.Mà Kiếm Tàng Phong cũng không muốn ra tay ở trong trường hợp nhiều ngườichú ý như vậy.Tuy nhiên, với thực lực của Sở Hi Thanh bây giờ, muốn chiến thắng ‘ThiênMệnh nguyên thần’ này đúng là rất khó.Chẳng may Sở Hi Thanh gặp chuyện gì đó, Kiếm Tàng Phong cũng không cómặt mũi đi gặp trưởng bối của Vô Tướng thần tông.Ngay khi Kiếm Tàng Phong rơi vào hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan, thì hắn lạinhìn về phía Sở Hi Thanh.Hắn phát hiện khí tức của Sở Hi Thanh đang biến hóa, Bạch Hổ dực giáp trênngười Sở Hi Thanh đang biến mất, thay vào đó là một mảnh lân phiến bóngloáng như gương.Những lân phiến màu bạc không chút tì vết này, đang bao trùm thân thể Sở HiThanh.Con ngươi của Kiếm Tàng Phong không khỏi co rút lại.Đây là . . . Huyết mạch Nhai Tí!Khoảnh khắc này, tất cả mọi người ở đây đều chú ý đến biến hóa của Sở HiThanh.Tầm nhìn trong mây mù bị hạn chế, đại đa số võ tu trên quảng trường đềukhông nhìn thấy biến hóa của Sở Hi Thanh.Nhưng vẫn có mấy người dựa vào lực lượng mạnh mẽ của mình, phát hiện ra dịbiến ở trên người Sở Hi Thanh.Trong mắt của bọn họ đều hiện ra vẻ khó có thể tin nổi.Trong đó có cả Kế Tiễn Tiễn, nàng ngây người tại chỗ, ánh mắt tràn đầy mờmịt.Nhai Tí?Chủ thượng của nàng, Vô Cực Đao Quân – Sở Hi Thanh lại là người manghuyết mạch Nhai Tí?Không thể nào!“Vậy thì chưa chắc!”Sở Hi Thanh hít sâu một hơi, sau khi giải phóng huyết mạch Nhai Tí của bảnthân, hắn cũng sử dụng năng lực ‘Khuy Thiên’ của Thái Thượng Thông Thần.Phối hợp với thiên phú Động Sát, hắn có thể nhìn rõ tất cả chi tiết của ngườikhổng lồ xương trắng kia.Sở Hi Thanh cầm đao chỉ vào Cổ Nguyên Thần, ánh mắt lạnh lẽo: “Xem rangươi vẫn không thể luyện hóa oán hận của 37.000 oan hồn. Dưới tình huốngnhư vậy mà muốn nô dịch tinh thần ý chí của bọn họ, để ý chí của Thiên Mệnhma chủ hàng lâm, quả thực là khó như lên trời.”“Sau đó thì sao?”Cổ Nguyên Thần cười ha ha, giáp xương lại bao trùm toàn bộ thân thể hắn lầnnữa: “Cái này đúng là không dễ. Cổ mỗ tính toán phải mất mười lăm năm nữamới có thể luyện xong ‘Thiên Mệnh nguyên thần’ này. Vì vậy Cổ mỗ vẫn khôngmuốn thi triển, nhưng dùng nó để giết ngươi thì đủ rồi.”Ý niệm của hắn hơi động, người khổng lồ xương trắng liền hóa thành một tiasáng màu trắng.Nó sử dụng bốn cánh tay, chém bốn kích về phía Sở Hi Thanh.Nhưng đúng lúc này, Cổ Nguyên Thần đứng ở xa xa cũng phát hiện da thịt bênngoài cơ thể của Sở Hi Thanh hiện ra một lớp lân phiến màu trắng bạc bóngloáng như gương.Cổ Nguyên Thần hơi cau mày, trong mắt hiện lên vẻ nghi ngờ.Nhưng một cái chớp mắt tiếp theo, hắn liền nhìn thấy bóng dáng một con cự thúcực lớn ở sau lưng Sở Hi Thanh.Nó đầu rồng thân sài, miệng ngậm chiến đao, tức giận rít gào về phía phía CổNguyên Thần và người khổng lồ xương trắng kia.Cùng lúc đó, Kim Phong Ngọc Lộ đao trong tay Sở Hi Thanh cũng hóa thànhmột mảnh ánh đao như gương.Thiên Thù Thần Ý Đao – Hồi Quang Phản Chiếu!Sở Hi Thanh học được áo nghĩa từ trong thẻ cực chiêu nhất phẩm của HuyếtNhai Đao Quân, khiến cho một thức cực chiêu này của hắn đã phát sinh biếnhóa về chất.Nhai Tí đao ý tầng mười bảy, cộng thêm huyết mạch Nhai Tí tăng thêm nữa!Khi Sở Hi Thanh thi triển một đao này, tất cả sức mạnh của người khổng lồxương trắng kia đều bị phản xạ trở lại.Binh khí bằng xương của ‘Thiên Mệnh nguyên thần’ này quả thực là bá đạo vôbiên! Thần uy vô lượng.Tuy rằng không có chân nguyên gia trì, nhưng lại có lực lượng mạnh đến cấp độnhị phẩm!Sở Hi Thanh thậm chí còn cảm giác được một tia lực lượng che giấu vận mệnhở trong đó.Đối phương đã khóa chặt vận mệnh của hắn, đang bện lấy quỹ tích số mệnh củahắn, đẩy hắn đi về phía tử vong.Sở Hi Thanh lại không thèm để ý, chỉ dùng tất cả sức lực để phản xạ lại sứcmạnh của ‘Thiên Mệnh nguyên thần’.Hắn dùng toàn lực để ứng phó, cố gắng phản xạ lại từng tia lực lượng.